Tổng hợp thơ về cha
Tác giả: Cao Giang Nam
Khi con cất tiếng chào đời,
Trào dâng cảm xúc cha rơi lệ mừng.
Ấm bồng, chăm bón, chiều cưng,
Dẫu thêm vất vả, nhưng cha đâu màng.
Tay cha chai sạn sương gió,
Lưng cha còng theo năm tháng trôi qua.
Đôi mắt xanh từng ngày lặng lẽ,
Nhìn con lớn khôn giữa cuộc đời.
Cha là núi cao sừng sững,
Che chở con khỏi bão giông cuộc đời.
Cha là dòng sông mênh mông,
Bao la tình nghĩa, ấm lòng con thơ.
Dù đời có đổi thay trăm ngàn,
Tình cha luôn là ngọn đèn sáng soi.
Dẫn con bước qua bao gian khó,
Lặng thầm, chẳng bao giờ kể công.
Tác giả: Xuân Miền
Công Cha cao tựa núi non
Dài sông, rộng biển - cho con nên người.
Cha cho con nụ cười tươi
Dành cho con cả cuộc đời, tương lai.
Dạy con: “Nhận rõ đúng sai
Ân tình, nhân nghĩa, dũng tài, hiếu trung.
Rộng lòng, độ lương, khoan dung
Gái, trai chí lớn - chớ dùng mưu ma.
Hiểu nhiều, biết rộng, nhìn xa
Đừng quá thiển cận - khó qua khổ nghèo.
Sóng to phải vững tay chèo
Chớ ham danh lợi mà gieo oán thù.
Bốn mùa đông, hạ, xuân, thu
Trong êm, ngoài ấm cho dù khó khăn.
Lỡ lầm phải biết ăn năn
Đừng huênh hoang cũng không nhăn nhó hoài.
Sống hôm nay - để ngày mai
Công to, việc nhỏ miệt mài cho xong.
Khổ đau nên để trong lòng
Nước mắt chớ chảy thành dòng - ướt my.
Gia phong, nền nếp duy trì
Sẻ san cơm, áo những khi người cần.
Thương người như thể thương thân
Kính trên, nhường dưới - góp phần, chung lo.
Gia đình - xã hội - sao cho
Vẹn tròn, hạnh phúc, ấm no, trong ngần”...
Đời Cha sâu nặng nghĩa ân
Phận làm con nguyện muôn lần khắc ghi.
Tác giả: Ngọc Ánh
Thương cha mưa nắng tảo tần
Thương cha năm tháng gánh gồng nuôi con
Thương cha hôm sớm mỏi mòn
Nhịn ăn nhường uống để dành cho con
Thương cha giông tố cuộc đời
Chẳng ngại gian khó hết đời chở che
Thương cha một nắng hai sương
Lưng còng gồng gánh, cho con tới trường
Thương cha nước da đen nhàu
Thương cha tấm áo bạc màu gió mưa
Thương cha biết sao cho vừa
Cả đời cha đã quá nhiều hy sinh
Cho con áo ấm cơm no
Cho con cái chữ lớn khôn nên người
Cha ơi dù có hết đời
Con gái chẳng thể đáp đền ơn cha.
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Đời cha khó nhọc gian truân lắm
Bốn mùa mưa nắng tắm mồ hôi
Những đêm đông lờ lững mây trôi
Giấc ngủ không đầy thương con thơ lạnh
Bao ngày rã ròng mưa không chịu tạnh
Dáng lom khom gánh bó củi tròn
Mái tóc hằn màu sương gió mỏi mòn
Đôi chân gầy cũng không còn lành lặn
Bát cơm không đầy chấm thìa muối mặn
Chén canh rau cha nuôi nấng đời con
Xin lỗi cha con chữ hiếu chưa tròn
Chút tài mọn con chưa làm nên sự
Cha đã già, con vẫn đứa con hư
Đã bao lần con hứa mình sẽ đổi
Chưa hiểu đời con mắc nhiều lầm lỗi
Cha vẫn là người dẫn lối đời con
Con còn nhớ thuở bé lon ton
Đến bây giờ con sức dài vai rộng
Cha khổ cực, ân cần, lo toan, vất vả
Con tự dặn mình không vấp ngã đâu cha.
Tác giả: Châu Bảo
Nay lại có một ngày không nắng
Tôi trông về khoảng trắng mênh mông
Căn nhà nhỏ giáp cánh đồng
Nhìn bằng nỗi nhớ trong lòng trào dâng
Cảm giác thấy... bâng khuâng đến lạ
Nhớ cha già vất vả ngược xuôi
Để cho con được bằng người
Thương yêu che chở nụ cười tuổi thơ
Giờ khôn lớn bơ vơ đất khách
Cha và con cũng cách đôi nơi
Nhưng lòng luôn vẫn nhớ lời
Ngày xưa cha dặn, con ơi nhớ là
Quê người đó, có xa cha mẹ
Học làm người nhỏ nhẹ hoà đồng
Kính trên nhường dưới nghe không
Sống ngoan ngoãn để, vui lòng mẹ cha
Lời người dặn con đà ghi khắc
Trong tim mình luôn nhắc công cha
Tình thương ấm áp chan hoà
Ngày đêm vất vả cũng là vì con
Manh áo ấm nhường con sợ lạnh
Nhìn con vui cha hạnh phúc rồi...
Nay ngồi nhớ quá cha tôi
Muốn về và nói... cha người con yêu.
Tác giả: Quý Phương
Bàn tay cha, nắm tay con
Dìu qua tất cả những cơn bão đời
Khi con mái tóc xanh ngời
Tóc cha bạc trắng mây trời kém xa
Bàn tay nhỏ, trong tay cha
Con bình yên cả trong mơ vẫn cười
Nuôi con khôn lớn nên người
Tay cha run rẩy, trở trời lại đau
Con như chim lạc phương nào
Đủ lông cứng cáp bay vào trời xanh
Nhớ, quên công đức sinh thành
Bởi còn toan tính lợi danh cho mình
Chiều nay ngơ ngẩn đứng nhìn
Trên con phố nhỏ có hình bóng ai
Nắm tay con trẻ bước dài
Trong làn mưa mỏng trên vai ướt mèm
Tự nhiên con bỗng dưng thèm
Bàn tay bé xíu nhỏ mềm như xưa
Để cha nắm lại cho vừa
Dắt con qua những lọc lừa thế gian
Tự nhiên nước mắt tuôn tràn
Kiếp phù sinh ngắn hơi tàn mấy khi
Bôn ba rồi chẳng được gì
Cha ơi đợi nhé con về chiều nay.
Tác giả: Hồng Dương
Chuỗi thời gian đã thấm thoát trôi qua,
Ngày với tháng giao hòa miền xưa cũ
Cuộc đời lắm nỗi đau thương chưa đủ
Buốt vai gầy sương phủ một màu rêu
Bóng hoàng hôn thảng thốt tiếng chim kêu
Bôn ba mãi lửa khiêu niềm nhung nhớ,
Chân trời tím thắp lòng con tan vỡ
Nhớ về cha loang lở vách tim bầm
Dòng đời trôi cha mải miết âm thầm
Một chiếc bóng lũi lầm chân lặng bước
Nghiêng nghiêng nắng gió qua làn mây nước
Ngẫm nghĩ tình những ước vọng cha trông
Cánh cò bay cõng nắng đã qua sông
Chở nước mắt cay nồng cha nhỏ xuống
Mồ hôi mặn rớt rơi trên đồng ruộng
Giọt nước giọt từ luống cấy tâm hồn
Những câu ca cha hát buổi sớm hôm
Mầm sinh trưởng gửi chôn nơi đất mẹ
Đã nảy nở và vươn lên mạnh mẽ
Hạnh phúc là sức trẻ biến thành hoa.
Đồng lúa xanh cò thẳng cánh bay xa
Mùa hoa nở hương hòa men say ngất
Cánh diều lượn gửi hồn vào lòng đất
Nhớ tình cha hương mật ngấm đời con…
Tác giả: Nguyễn Kim Hương
Qua sông lòng bỗng ngậm ngùi
Cha còn ở lại, con xuôi dòng đời
Vui…sao héo hắt nụ cười!
Bóng cha ngày ấy không nguôi nhớ về
Cha ngồi nắng úa ven đê
Hai bờ xa cách chiều quê mịt mù
Rụng đầy trước ngõ chiều thu
Lá vàng mấy bận nhiều như nỗi buồn
Tôi như con nước xa nguồn
Mãi mê trên những con đường lạ xa
Chiều nay chạnh nhớ quê nhà
Dòng sông, quê mẹ, bóng cha trên đồng
Chiều nay gió thổi mênh mông
Thương người mưa nắng long đong quê nghèo
Nhớ hoài ánh mắt trông theo
Thương hoài đêm ấy trăng treo cuối đường
…Bóng ai độc mộc chèo xuồng
Nhớ cha quê cũ nỗi buồn chưa phai.
Tác giả: Sương Anh
Vừa xong lễ của Mẹ
Lại đến ngày lễ Cha
Trong đáy lòng con trẻ
Nỗi mong nhớ thiết tha
Dù gần hay xa cách
Tâm con mãi nhớ ơn
Cha bên ngoài nghiêm khắc
Tình thâm sâu tợ non
Nhớ ngày xưa còn bé
Hay nũng nịu đòi quà
Mẹ bảo: con hư nhé!
Vội chạy đi tìm cha
Đường đời nhiều cạm bẫy
Nhờ có cha tận tình
Lời khuyên răn chỉ dạy
Con nay được hiển vinh
Yêu cha yêu biết mấy
Làm sao mà tỏ tường
Một đời con luôn mãi
Tôn kính và yêu thương
Chừ đôi phương cách trở
Cha Á con trời u
Nhớ ôi sao là nhớ
Mi long lanh giọt sầu
Mỗi năm con đều viết
Cho cha già bài thơ
Xuất phát từ tâm huyết
Ngợi ca đấng nghiêm từ
Mong cha hoài luôn mãi
Khỏe khoắn và vui tươi
Dù chín mươi tuổi hạc
Trí tâm vẫn sáng ngời
Trời Tây con chắp bút
Viết những dòng nhớ thương
Cầu ơn trên gia hộ
Cha bách niên thọ trường.
Tác giả: Thích Nhuận Hạnh
Cánh cò cõng nắng qua sông
Đem theo nước mắt cay đắng của cha
Cha như một dải ngân hà
Con tựa giọt nước chảy từ nguồn uốn cong.
Quê nghèo nắng mưa tuôn trào
Thơ cha viết dệt nên muôn sắc thăng trầm
Cha thương con đầy lòng ngập tràn
Khổ đau, hạnh phúc đều nảy mầm từ hoa nở.
Lúa xanh mướt màng đồng xa
Dáng cha hao gầy kề bên quê hương
Cánh diều con vờn bay giữa trời mây
Đọa đồng lục bát khắc sâu tình cha.
Cha là bóng cả núi cao,
Tình thương lặng lẽ dạt dào biển sâu.
Dẫu đời mưa gió dãi dầu,
Cha luôn vững bước, bắc cầu con qua.
Bàn tay gầy guộc chai sần,
Nâng con qua những mùa trần gian xưa.
Cha là bóng mát hiền hòa,
Cho con chỗ dựa tháng ngày bình yên.
Cha là núi đứng sừng nghiêng,
Cho con vững bước trên miền nhân gian.
Cha là biển cả mênh mang,
Chở che con mãi, chứa chan nghĩa tình.
Cha dạy con sống hiền lành,
Đừng tham, đừng ác, đừng quanh co nhiều.
Sống sao cho nghĩa cho tình,
Để mai con lớn thành người vững chân.
Con là bóng nhỏ sau lưng,
Cha là dáng thẳng kiên cường chở che.
Dẫu đời giông gió bộn bề,
Cha luôn gìn giữ chẳng nề gian lao.
Cha là bầu trời bao la,
Cho con tung cánh bay xa dặm dài.
Dẫu cho mưa gió vơi đầy,
Tình cha vẫn mãi tháng ngày không phai.
Một đời cha ngẫm nhọc nhằn,
Mồ hôi thấm đất nuôi con nên người.
Mai này con lớn khắp nơi,
Vẫn mong về lại nụ cười của cha.
Mẹ đi đồng sớm tinh mơ,
Cha lo giữ lửa, đợi chờ bữa cơm.
Lặng thầm dáng nhỏ gian nan,
Cha là điểm tựa vững vàng tình thương.
Cha là ngọn hải đăng kia,
Dẫn con vững bước chẳng khi nào lạc đường.
Dẫu đời bão tố phong sương,
Cha luôn sáng mãi tình thương vẹn tròn.
Bố là tất cả đời con,
Nụ cười, hơi ấm, bão giông cũng về.
Bố cho con cả tình quê,
Cho con điểm tựa, lối về bình an.
Tác giả: Chú Hạ
Gối mộng đêm thâu sầu ướt lệ,
Chập chờn thấy bóng Cha trở về.
Đèn trăng héo hắt soi khung cửa,
Gợi nhớ tình xưa giấc mộng mê.
Thôn xóm vang ca bao tiếng hát,
Xuân về an lạc khắp mọi nhà.
Bỗng đâu chiến chinh gieo tang tóc,
Mẹ gồng gánh nặng, Cha cõng Bà.
Xa xứ, rời quê từ dạo ấy,
Lệ sầu chan chứa chẳng vơi đi.
Một sáng mùa đông thôi thức nữa,
Bà đi, Cha khóc nghẹn vỡ òa bi.
Chiến tranh tàn phá bao năm tháng,
Ngỡ đâu đoàn tụ hóa chia lìa.
Quê nhà ngóng đợi nơi biên tái,
Mỏi mắt thương con, bóng Cha già.
Con khóc trong mơ vang tiếng vọng,
Lặng thầm xé nát cả riêng tư.
Bác Hương bày tiệc, rượu chan chứa,
Xa giá dừng bên lối đón đưa.
Tháng ngày xa cách lòng không tin,
Vườn cũ hoang tàn cỏ mọc kín.
Cha đã nghìn thu đành cách biệt,
Con biết tìm đâu, gặp Cha hiền?
Hoàng hôn buông xuống, lòng thầm lặng,
Nỗi nhớ trào dâng ngấn lệ rơi.
Thương Cha sâu nặng tình vĩnh cửu,
Biết khi nào gặp… Cha ơi Cha!
Tác giả: Trần Lợi
Cha đã rời xa, đi mãi rồi,
Khi tuổi già đã đến cuối đời.
Thanh thản ra đi trong nỗi nhớ,
Cha còn mãi trong tim mọi người.
Ngoài kia xuân mới hoa còn nở,
Trong con đau xót tiễn cha đi.
Cha ơi! Con gọi trong lệ đắng,
Biệt ly đau thắt ở trong lòng.
Từ nay vắng bóng cha hiền,
Thiếu hơi ấm áp, thiếu tình thương yêu.
Bên mâm cơm nhỏ giờ lặng lẽ,Dũng Bù
Nhớ cha da diết buốt sớm chiều.
Con nguyện giữ lời cha dạy,
Sống sao cho trọn nghĩa tình.
Anh em đoàn kết, yêu thương mãi,
Gửi cha thương nhớ tận trời xanh.
Tác giả: Dũng Bùi
Năm con vừa độ mười ba,
Mẹ xa, Cha gánh sơn hà nặng thay.
Mùa đông gió rét kéo dài,
Cha đi đánh cá, áo sờn che thân.
Khổ đời cơm áo tảo tần,
Một mình Cha gánh muôn phần đắng cay.
Mẹ giờ khuất bóng từ nay,
Cha gà trống nuôi con từng tháng ngày.
Sớm trưa chiều tối miệt mài,
Đường xa lấm đất, bàn tay rám sạm.
Ánh mắt Cha buồn ướt nhòa,
Con nhìn đều thấu tình Cha trong lòng.
Bàn tay thay Mẹ chăm nom,
Cho con cuộc sống ấm nồng biển khơi.
Ơn Cha cao rộng đất trời,
Bao năm mệt mỏi chẳng lời thở than.
Xa quê, con sống muôn vàn,
Nhớ Cha, nhớ Mẹ, dâng tràn lệ rơi.
Tình thân nghĩa nặng chẳng vơi,
Mồ hôi chan chứa khắp nơi con đường.
Chiều về lá rụng vàng buông,
Lòng con xao xuyến nhớ thương một thời.
Cha ơi! Dẫu cách xa rồi,
Tình Cha khắc mãi trong đời con thơ.
Tác giả: Van Thuan Nguyen
Nghĩa cha con, tình thẳm sâu,
Bao năm dãi nắng dầm mưa khổ sầu.
Mái đầu cha, bạc theo màu,
Thời gian in dấu, xuân đầu phai phôi.
Vai cha gánh nặng cuộc đời,
Hy sinh tất cả cho con nụ cười.
Dẫu đời dâu bể trăm mươi,
Cha luôn vững bước, chẳng rời thương yêu.
Bão giông dẫu có dập dìu,
Cha che chở mãi, tình nhiều mênh mang.
Ơn cha biển rộng, núi ngàn,
Con ghi tâm khắc, chẳng màng đổi thay.
Đâu hay cha vượt mây ngàn về thăm!
Tác giả: Châu Bảo
Một ngày chẳng nắng, chẳng mưa,
Tôi nhìn khoảng trắng bao la ngoài đồng.
Căn nhà nhỏ cạnh bờ sông,
Ký ức cha hiện trong lòng dâng trào.
Cha từng khó nhọc lao đao,
Ngược xuôi vất vả, vì con mà gắng.
Đời con được sống vững vàng,
Nhờ cha che chở tuổi thơ nụ cười.
Dù cha ở cách xa rồi,
Trong tim con vẫn nhớ lời cha xưa.
Dặn dò nhân nghĩa sớm trưa,
Sống sao cho đẹp, cho vừa lòng cha.
Ân tình cha dặn thiết tha,
Con luôn ghi nhớ công cha đời đời.
Áo cha nhường để con vui,
Tấm lòng chan chứa, trọn đời vì con.
Giờ đây con nhớ mỏi mòn,
Ước được về nói: “Cha còn trong tim!”
Tác giả: Hàn Nguyên Trinh
Con sợ một ngày cha rời xa,
Bóng dáng thân quen chẳng còn ở nhà.
Cha đi, hình bóng mờ nhòa,
Tim con héo úa, lệ sa vỡ òa.
Ước gì chẳng có phút chia lìa,
Thời gian ngừng lại, chẳng chia tình cha.
Cha về cõi khác bao la,
Bỏ con lạc lõng, xót xa cõi đời.
Cha ơi, con đã khôn lớn thành người,
Tương lai rạng rỡ, lòng đầy niềm vui.
Hân hoan giữa cuộc đời tươi sáng,
Vẫn nhớ lời cha dặn năm nào.
Cha dạy con: trước hết sống đạo đức,
Nghĩa nhân làm gốc, giữ lòng trong.
Từ thuở bé thơ con non nớt,
Đã được cha dìu dắt sớm hôm.
Nhớ ngày lên ba, cha nghiêm khắc,
Nội ngăn rằng: “Con trẻ đau sao?”.
Kỉ niệm ấy khắc sâu ký ức,
Ngọt ngào tình cha, ấm áp đời con.
Cha thường bảo: “Dạy con từ thuở nhỏ”,
Lời dạy xưa con mãi ghi lòng.
Cây non dễ uốn, người non dễ dạy,
Cha mong con sống thẳng ngay, thật hiền.
Từ ngày cha khuất núi xa xôi,
Con khắc ghi ơn, nguyện giữ trọn đời.
Bên mẹ những khi lòng đơn lẻ,
Con chăm sóc, đáp nghĩa sinh thành.
Tác giả: Mami Vam
Có những khi con lặng trốn một mình,
Nỗi buồn cay đắng dâng lên trong tim.
Cha ơi, con gái đã nhiều lần sai,
Càng né tránh… càng thêm buồn khôn xiết.
Giây phút này con cần cha biết bao,
Nhớ cha nhiều, nhớ da diết vô cùng.
Điều quý giá nhất trong đời con có,
Chính là cha – người con yêu nhất đời.
Cha đi rồi, sự thật quá xót xa,
Tình thương lớn giờ con chẳng còn nữa.
Nhớ về cha, nước mắt cứ trào dâng,
Con chỉ ước cha trở về bên cạnh.
Ngày trước, lúc con buồn hiu quạnh,
Cha là người luôn bên để vỗ về.
Giờ đây, phút ấy chẳng còn nữa,
Cha có hay, con buồn lắm, cha ơi!
Người ta đặt con bên bờ vực thẳm,
Một thoáng thôi, con đã thấy chơi vơi.
Cha về đi, con vẫn luôn đợi chờ,
Được cha ôm trong vòng tay thương mến.
Cha ơi, con ngóng cha trong từng giấc mơ,
Ước cha về, bên con mà động viên.
Ở nơi nào, cha vẫn dặn con rằng:
“Con gái ngoan, kiên cường lên con nhé!”.
Tác giả: Bằng Lăng Tím
Cha khuất bóng về nơi cõi Phật,
Mỗi ngày qua se sắt nỗi buồn.
Bên thềm hiu hắt mưa tuôn,
Cha là tất cả cội nguồn yêu thương.
Khói hương tỏa cánh trường nghi ngút,
Con nhớ hoài mỗi phút bên cha.
Điều hay răn dạy chan hòa,
Vầng dương tỏa sáng trong nhà ấm êm.
Ngàn tinh tú trời đêm ẩn hiện,
Tình cha như trời biển bao la.
Hái bông hoa thắm vườn nhà,
Con dâng kính tặng cha già dấu yêu.
Những bài thơ về cha không chỉ là lời tri ân sâu sắc, mà còn là nguồn động lực để mỗi chúng ta sống tốt đẹp, vững vàng và yêu thương nhiều hơn. Hy vọng qua tuyển tập này, bạn sẽ tìm thấy sự đồng cảm và thêm trân quý tình cảm thiêng liêng mà cha đã dành cho mình.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!