Tác giả: Nguyễn Đình Thi
Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha!
Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù saNước chúng ta
Nước những người chưa bao giờ khuất
Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất
Những buổi ngày xưa vọng nói về!
Ôi những cánh đồng quê chảy máu
Dây thép gai đâm nát trời chiều
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.
Từ những năm đau thương chiến đấu
Đã ngời lên nét mặt quê hương
Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu
Đã bật lên những tiếng căm hờn
Bát cơm chan đầy nước mắt
Bay còn giằng khỏi miệng ta
Thằng giặc Tây, thằng chúa đất
Đứa đè cổ, đứa lột da...
Xiềng xích chúng bay không khoá được
Trời đầy chim và đất đầy hoa
Súng đạn chúng bay không bắn được
Lòng dân ta yêu nước thương nhà!
Khói nhà máy cuộn trong sương núi
Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng
Ôm đất nước những người áo vải
Đã đứng lên thành những anh hùng.Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội
Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh
Trán cháy rực nghĩ trời đất mới
Lòng ta bát ngát ánh bình minh.Súng nổ rung trời giận dữ
Người lên như nước vỡ bờ
Nước Việt Nam từ máu lửa
Rũ bùn đứng dậy sáng loà.
Tác giả: Tố Hữu
Mình về mình có nhớ ta?
Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.
Mình về mình có nhớ không
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?
Tiếng ai tha thiết bên cồn
Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi
Áo chàm đưa buổi phân ly
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay...
Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù?
Mình về, có nhớ chiến khu
Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?
Mình về, rừng núi nhớ ai
Trám bùi để rụng, măng mai để già.
Mình đi, có nhớ những nhà
Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son
Mình về, còn nhớ núi non
Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh
Mình đi, mình có nhớ mình
Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?
Ta với mình, mình với ta
Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh
Mình đi, mình lại nhớ mình
Nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu...
Nhớ gì như nhớ người yêu
Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương
Nhớ từng bản khói cùng sương
Sớm khuya bếp lửa người thương đi về.
Nhớ từng rừng nứa bờ tre
Ngòi Thia, sông Đáy, suối Lê vơi đầy.
Ta đi, ta nhớ những ngày
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi...
Thương nhau, chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng.
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng
Địu con lên rẫy, bẻ từng bắp ngô.
Nhớ sao lớp học i tờ
Đồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan
Nhớ sao ngày tháng cơ quan
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo.
Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều
Chày đêm nện cối đều đều suối xa...
Ta về, mình có nhớ ta
Ta về, ta nhớ những hoa cùng người.
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang.
Ve kêu rừng phách đổ vàng
Nhớ cô em gái hái măng một mình
Rừng thu trăng rọi hoà bình
Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung.
Nhớ khi giặc đến giặc lùng
Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây.
Núi giăng thành luỹ sắt dày
Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù
Mênh mông bốn mặt sương mù
Đất trời ta cả chiến khu một lòng.
Ai về ai có nhớ không?
Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo Giàng.
Nhớ sông Lô, nhớ phố Ràng
Nhớ từ Cao - Lạng, nhớ sang Nhị Hà...
Những đường Việt Bắc của ta
Đêm đêm rầm rập như là đất rung
Quân đi điệp điệp trùng trùng
Ánh sao đầu súng, bạn cùng mũ nan.
Dân công đỏ đuốc từng đoàn
Bước chân nát đá, muôn tàn lửa bay.
Nghìn đêm thăm thẳm sương dày
Đèn pha bật sáng như ngày mai lên.
Tin vui chiến thắng trăm miền
Hoà Bình, Tây Bắc, Điện Biên vui về
Vui từ Đồng Tháp, An Khê
Vui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng.
Ai về ai có nhớ không?
Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa hang.
Nắng trưa rực rỡ sao vàng
Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công
Điều quân chiến dịch thu đông
Nông thôn phát động, giao thông mở đường
Giữ đê, phòng hạn, thu lương
Gửi dao miền ngược, thêm trường các khu...
Ở đâu u ám quân thù
Nhìn lên Việt Bắc: Cụ Hồ sáng soi
Ở đâu đau đớn giống nòi
Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền.
Mười lăm năm ấy, ai quên
Quê hương Cách mạng dựng nên Cộng hoà
Mình về mình lại nhớ ta
Mái đình Hồng Thái, cây đa Tân Trào.
Nước trôi nước có về nguồn
Mây đi mây có cùng non trở về?
Mình về, ta gửi về quê
Thuyền nâu trâu mộng với bè nứa mai
Nâu này nhuộm áo không phai
Cho lòng thêm đậm, cho ai nhớ mình.
Trâu về, xanh lại Thái Bình
Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi.
Nước trôi, lòng suối chẳng trôi
Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhoà.
Nứa mai mình gửi quê nhà
Nước non đâu cũng là ta với mình.
Thái Bình đồng lại tươi xanh
Phên nhà lại ấm, mái đình lại vui...
Mình về thành thị xa xôi
Nhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng?
Phố đông, còn nhớ bản làng
Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?
Mình đi, ta hỏi thăm chừng
Bao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui?
Đường về, đây đó gần thôi!
Hôm nay rời bản về nơi thị thành
Nhà cao, chẳng khuất non xanh
Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường.
Ngày mai về lại thôn hương
Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về.
Ngày mai rộn rã sơn khê
Ngược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới giăng.
Than Phấn Mễ, thiếc Cao Bằng
Phố phường như nấm như măng giữa trời.
Mái trường ngói mới đỏ tươi
Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàng
Muối Thái Bình ngược Hà Giang
Cày bừa Đông Xuất, mía đường tỉnh Thanh.
Ai về mua vại Hương Canh
Ai lên mình gửi cho anh với nàng
Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng
Vải tơ Nam Định, lụa hàng Hà Đông
Áo em thêu chỉ biếc hồng
Mùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươi
Còn non, còn nước, còn trời
Bác Hồ thêm khoẻ, cuộc đời càng vui!
Mình về với Bác đường xuôi
Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người
Nhớ Ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải, đẹp tươi lạ thường!
Nhớ Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên đường suối reo
Nhớ chân Người bước lên đèo
Người đi, rừng núi trông theo bóng Người...
Lòng ta ơn Đảng đời đời
Ngược xuôi, đôi mặt một lời song song.
Ngàn năm xưa, nước non Hồng
Còn đây, ơn Đảng nối dòng dài lâu
Ngàn năm non nước mai sau
Đời đời ơn Đảng càng sâu càng nồng.
Cầm tay nhau hát vui chung
Hôm sau mình nhé, hát cùng Thủ đô.
Tác giả: Nguyễn Khoa Điềm
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa...” mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc
Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó...
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẵng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi Chim về
Nước là nơi Rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hằng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng mình hài hoà nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất nước vẹn tròn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang đất nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó san sẻ
Phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...
(trích đoạn)
Tác giả: Đỗ Trung Quân
Quê hương là gì hả mẹ
Mà cô giáo dạy hãy yêu?
Quê hương là gì hả mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều?
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Tiếng ếch râm ran bờ ruộng
Con nằm nghe giữa mưa đêm
Quê hương là bàn tay mẹ
Dịu dàng hái lá mồng tơi
Bát canh ngọt ngào tỏa khói
Sau chiều tan học mưa rơi
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người đều có
Vừa khi mở mắt chào đời
Quê hương là dòng sữa mẹ
Thơm thơm giọt xuống bên nôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.
Tác giả: Chế Lan Viên
Tây Bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc
Khi lòng ta đã hoá những con tàu
Khi Tổ quốc bốn bề lên tiếng hát
Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu
Con tàu này lên Tây Bắc, anh đi chăng?
Bạn bè đi xa, anh giữ trời Hà Nội
Anh có nghe gió ngàn đang rú gọi
Ngoài cửa ô? Tàu đói những vành trăng
Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp
Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi?
Chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép
Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia
Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc
Xứ thiêng liêng rừng núi đã anh hùng
Nơi máu rỏ tâm hồn ta thấm đất
Nay rạt rào đã chín trái đầu xuân
Ơi kháng chiến! Mười năm qua như ngọn lửa
Nghìn năm sau, còn đủ sức soi đường
Con đã đi nhưng con cần vượt nữa
Cho con về gặp lại mẹ yêu thương
Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ
Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa
Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa
Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa
Con nhớ anh con, người anh du kích
Chiếc áo nâu anh mặc đêm công đồn
Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách
Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con
Con nhớ em con, thằng em liên lạc
Rừng thưa em băng, rừng rậm em chờ
Sáng bản Na, chiều em qua bản Bắc
Mười năm tròn! Chưa mất một phong thư
Con nhớ mế! Lửa hồng soi tóc bạc
Năm con đau, mế thức một mùa dài
Con với mế không phải hòn máu cắt
Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi
Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ
Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương?
Khi ta ở, chi là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!
(trích đoạn)
Tác giả: Lý Thường Kiệt
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lại xâm phạm?
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư!
Dịch nghĩa:
Sông núi nước Nam
Núi sông nước Nam thì vua Nam ở,
Cương giới đã ghi rành rành trên sách trời.
Cớ sao lũ giặc bạo ngược kia dám đến xâm phạm?
Hãy chờ xem, chúng bay nhất định sẽ chuốc lấy bại vong!
Tre xanh,
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh.Thân gầy guộc, lá mong manh,
Mà sao nên luỹ nên thành tre ơi?
Ở đâu tre cũng xanh tươi,
Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu.Có gì đâu, có gì đâu,
Mỡ màu ít chắt dồn lâu hoá nhiều.
Rễ siêng không ngại đất nghèo,
Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù.
Vươn mình trong gió tre đu,
Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành.
Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh,
Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm.
Bão bùng thân bọc lấy thân,
Tay ôm tay níu tre gần nhau thêm.
Thương nhau tre không ở riêng,
Luỹ thành từ đó mà nên hỡi người.
Chẳng may thân gãy cành rơi,
Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho măng.
Nòi tre đâu chịu mọc cong,
Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường.
Lưng trần phơi nắng phơi sương,
Có manh áo cộc tre nhường cho con.
Măng non là búp măng non,
Đã mang dáng thẳng thân tròn của tre.
Năm qua đi, tháng qua đi,
Tre già măng mọc có gì lạ đâu.
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau...
Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh.
(Sưu tầm)
Nước non ngàn dặm thương nhớ,
Quê hương gấm vóc tình yêu dâng tràn,
Ôi những con đường xưa thân thiết,
Dáng mẹ hiền vẫn mãi trong tim con.
(Sưu tầm)
Hồn quê trong từng rặng tre xanh,
Mỗi nụ hoa nở nhuộm tím làng quê,
Tiếng trống múa rộn vang giữa đêm thâu,
Gọi mời ta về với nguồn cội tổ tiên.
(Sưu tầm)
Việt Nam - quê mẹ ấm nồng,
Nâng bước con đi dưới ánh trăng vàng.
Hồn thiêng sông núi quê hương,
Là nơi con sống giữa trăng sao trời.
(Sưu tầm)
Quê hương trong trái tim tôi mãi mãi,
Tựa đoá hoa rung giữa mùa xuân về,
Cội nguồn yêu dấu ấy chẳng phai mờ,
Là tấm gương soi sáng lòng tôi đời đời.
(Sưu tầm)
Bến sông quê có bóng tre xanh,
Nước lặng yên trôi ru cánh diều bay.
Tiếng nói cười vang trên bến nhỏ,
Quê hương yêu dấu, tuổi thơ tôi đây.
(Sưu tầm)
Đồng quê rực rỡ cánh đồng lúa,
Rộn rã tiếng chim ca gọi bình minh.
Tay cha, tay mẹ chăm bón ruộng vườn,
Yêu quê hương từ những năm non.
(Sưu tầm)
Mùi hương lúa tỏa lan khắp ngả,
Gợi nhớ về thuở cấy cày gian nan,
Mồ hôi cha mẹ đong đầy ấm áp,
Quê hương dấu yêu mãi chẳng phai.
(Sưu tầm)
Hát vang lời ru ngọt ngào thân thuộc,
Khúc hát quê hương lòng son thiết tha,
Mỗi bước đi con vang ca thắm thiết,
Gắn bó đời mình với mẹ trọn đời.
(Sưu tầm)
Nắng chiều rọi vàng mái ngói xưa,
Làn gió hiu hiu thổi qua hàng tre,
Bóng mẹ lom khom cấy đồng lúa,
Quê em bình yên mãi đọng trong tim.
(Sưu tầm)
Quê hương tôi - núi cao sông rộng,
Mùa lúa chín vàng trải dài đồng xanh,
Từng góc phố cũ, tiếng ve ngân,
Như ru tôi về với ký ức ngọt lành.
(Sưu tầm)
Quê em vùng biển sóng vỗ rì rào,
Cánh diều bay cao trên bãi cát trắng,
Ngư dân ra khơi ngày đêm gió mưa,
Thương quê biển rộng, yêu sao bờ cát.
(Sưu tầm)
Về quê thôi, mảnh đất bình yên,
Nghe tiếng chim hót giữa trời xanh trong,
Bước chân cha, mồ hôi lấm lâu đời,
Dẫn con về với những ngày dấu yêu.
(Sưu tầm)
Quê hương như đóa hoa tươi thắm,
Nở trong tim mỗi người con đất Việt,
Dòng sông xanh mãi ngời nghẹn nước mắt,
Vun đắp nên tình quê nồng ấm.
(Sưu tầm)
Mùa lúa chín vàng rực một vùng quê,
Chim hót vang trời, mây trôi nhẹ,
Thương sao những người lao động cần cù,
Gieo mầm sống cho ngày mai tươi sáng.
(Sưu tầm)
Ánh trăng tròn chiếu sáng làng xóm,
Ôm ấp những nhánh cây, mái tranh,
Bao kí ức như hoa nở giữa đêm,
Quê hương dạt dào trong tim con.
(Sưu tầm)
Quê hương nhỏ sau làn tóc mượt,
Gió heo may vờn trên vai em,
Từng con đường, hàng cây kỷ niệm,
Theo em đi giữa đời bao la.
(Sưu tầm)
Đất nước trong tôi là bát cơm nóng,
Là tiếng cười của mẹ hiền dịu dàng,
Là những cánh đồng xanh mướt dài,
Và tình yêu sâu sắc cha ông trao.
(Sưu tầm)
Bên dòng sông quê, gió mát rượi,
Gọi tuổi thơ về những ngày bình yên,
Tiếng cười vang vọng giữa trời trong,
Quê hương đẹp như bài ca ngọt ngào.
(Sưu tầm)
Mảnh đất tổ tiên rưng rưng nước mắt,
Chứa chan bao niềm tự hào ngàn đời,
Bao người xưa đã dựng xây ngôi nhà,
Cho ta ngẩng đầu giữa trời rộng bao la.
(Sưu tầm)
Quê nhà là những con đường nhỏ,
Là tiếng cười trẻ thơ vang vọng mãi,
Bến đò xưa, cây cầu cổ kính,
Giữ mãi tình quê ngọt ngào, thân thương.
(Sưu tầm)
Yêu quê hương từ những điều nhỏ nhất,
Từ giọt mồ hôi rơi bên ruộng lúa,
Từ tiếng ve đầu mùa hè rộn rã,
Tình yêu ấy kết trọn trong tim.
(Sưu tầm)
Góc quê nhỏ chốn làng xưa cũ,
Một cánh diều bay cuối buổi chiều,
Lời mẹ ru ngọt như trăng sáng,
Quê hương ấm áp, khắc sâu lòng.
(Sưu tầm)
Quê hương tôi như bông hoa nở,
Nâng niu tình đất, hồn người ngời sáng,
Dẫu đi khắp muôn phương trời rộng,
Vẫn không quên mảnh đất thân thương.
(Sưu tầm)
Dù đi muôn nơi xa xôi,
Quê hương vẫn mãi trong tim tôi khắc sâu,
Nơi đó có nụ cười thân thương,
Có giấc mơ của ngày thơ bé.
(Sưu tầm)
Ánh mặt trời hồng rực trời chiều,
Chiếu sáng bờ tre, thổi mát ruộng đồng,
Quê hương tôi đẹp như bức tranh,
Chở che đời con đến suốt đời.
(Sưu tầm)
Gió quê thổi mát những ngày hè,
Mang hương đồng nội lan tỏa khắp nơi,
Ru hồn con về những miền xa xôi,
Quê hương ấm nồng trong từng hơi thở.
(Sưu tầm)
Chim sẻ bay về mái nhà nhỏ,
Hót vang câu ca cùng ánh bình minh,
Tiếng ruổi vui bên hàng tre già,
Quê tôi đẹp tựa giấc mơ xanh.
(Sưu tầm)
Mảnh vườn nhỏ xanh cây trái ngọt,
Chứa chan ký ức tuổi thơ bên nhà,
Ơi quê hương, nơi chôn dấu yêu thương,
Là bến đợi cho mỗi người con xa.
(Sưu tầm)
Tình yêu đất nước ngọt ngào thiết tha,
Là giọt mồ hôi trên đồng lúa chín,
Là tiếng gọi từ những tháng năm cũ,
Mãi mãi trong tim cháy bùng ngọn lửa.
(Sưu tầm)
Dòng sông quê chảy êm đềm mãi,
Mang theo bao giấc mơ tuổi thơ,
Khúc ca yêu thương vang bên bờ,
Hồn quê ta trong từng nhịp sống.
(Sưu tầm)
Ánh sáng quê nhà rọi tim con,
Chắp cánh mơ bay qua bầu trời,
Dù cuộc đời có bao la sóng gió,
Quê luôn là điểm tựa bình yên.
(Sưu tầm)
Mẹ là hồn quê trong ngọn gió,
Tiếng ru ngọt ngào giữa trưa hè,
Mẹ là bước chân đầu đời ấm áp,
Con lớn khôn nhờ tình mẹ bao la.
(Sưu tầm)
Quê hương tôi có rặng tre xanh,
Có dòng sông nhỏ chảy quanh làng quê,
Nắng chan hòa trên mái tranh đơn sơ,
Tiếng ve kêu đón hè về dịu ngọt.
Quê hương tôi - nơi chôn giấc mơ,
Để yêu thương mãi trong tim đong đầy,
Dù đi xa ngàn phương vạn nẻo,
Quê vẫn đong đầy tình tự ngọt ngào.
(Sưu tầm)
Xanh ngát mùa xuân hương đồng,
Lung lay lúa vàng làn sóng bờ ao.
Hạ về trăng sáng bờ tre,
Thu sang lá rụng, tiếng cỏ thầm ca.
[info]Xem thêm:
Thơ ca về quê hương đất nước không chỉ giúp ta cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, của làng quê yên bình, mà còn khơi dậy tình yêu nước, lòng tự hào dân tộc. Mỗi vần thơ là một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, gợi nhắc chúng ta giữ gìn, trân trọng và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!