Top 20 bài viết văn biểu cảm về con người điểm cao (Có dàn ý chi tiết)

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 5 ngày trước
17 lượt xem

Viết bài văn biểu cảm về con người là dịp để người viết bộc lộ tình cảm, suy nghĩ và sự trân trọng dành cho những người thân yêu hoặc những con người để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc sống. Thông qua ngôn từ giàu cảm xúc, bài văn không chỉ miêu tả mà còn thể hiện được tình yêu thương, sự kính trọng và những rung động chân thành của người viết.

1Viết văn biểu cảm về con người số 1

Trong cuộc đời này, có những tình cảm tự nhiên như hơi thở nhưng lại vĩ đại như biển trời. Với tôi, tình yêu của mẹ chính là thứ ánh sáng kỳ diệu ấy. Mẹ không chỉ là người cho tôi hình hài, mà còn là bến đỗ bình yên nhất để tôi tìm về sau những giông bão của cuộc đời. Mỗi khi nhắc đến mẹ, trái tim tôi lại rung lên những nhịp đập của sự biết ơn và kính trọng sâu sắc.

Mẹ tôi không có vẻ đẹp rực rỡ của những người phụ nữ thành thị, nhưng ở mẹ toát lên vẻ tần tảo, hiền hậu mà không gì sánh được. Tôi yêu biết bao khuôn mặt gầy gầy, xương xương với đôi gò má cao của mẹ. Những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ chính là chứng tích của những năm tháng thức khuya dậy sớm, lo lắng cho gia đình. Đặc biệt, tôi thương nhất là bàn tay mẹ. Bàn tay ấy không mềm mại mà thô ráp, chai sần vì sương gió, vì cày cuốc và vì cả những nước xà phòng ăn mòn trong suốt những năm tháng làm lụng vất vả. Thế nhưng, chính bàn tay thô ráp ấy lại mang đến cho tôi cảm giác ấm áp và an toàn nhất mỗi khi mẹ vuốt ve mái tóc tôi.

Mẹ tôi là người phụ nữ giàu đức hy sinh. Cả cuộc đời mẹ chưa bao giờ nghĩ cho riêng mình. Có món gì ngon mẹ đều nhường cho cha con tôi, còn mẹ chỉ lặng lẽ ăn những phần đạm bạc còn lại. Sự kiên cường của mẹ thể hiện qua cách mẹ đối mặt với khó khăn; dù vất vả đến đâu, mẹ cũng chưa bao giờ than vãn một lời. Mẹ dạy tôi cách sống trung thực, dạy tôi biết sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh xung quanh. Phẩm chất ấy của mẹ như một tấm gương sáng, lặng lẽ soi rọi vào tâm hồn tôi mỗi ngày.

Kỷ niệm sâu sắc nhất mà tôi mãi mãi không quên là lần tôi bí mật trốn học đi chơi và bị ngã xe điện. Lúc đó tôi vừa sợ, vừa lo sẽ bị mẹ mắng. Nhưng khi thấy tôi tập tễnh bước về với vết thương chảy máu ở chân, mẹ không hề quát tháo. Mẹ lặng lẽ đi lấy hộp cứu thương, bàn tay mẹ run rẩy khi lau vết máu cho tôi. Đôi mắt mẹ đỏ hoe, mẹ khẽ trách: "Con đau thế này, lòng mẹ còn đau gấp mười". Câu nói đó khiến sống mũi tôi cay xè. Tôi nhận ra rằng, mỗi vết xước trên da thịt tôi là một nhát dao đâm vào lòng mẹ. Sự bao dung của mẹ lúc đó có sức nặng hơn bất kỳ hình phạt nào, giúp tôi hiểu ra giá trị của sự thật và trách nhiệm.

Mẹ có ảnh hưởng vô cùng lớn đến sự hình thành nhân cách của tôi. Mỗi bước đường tôi đi đều mang theo hơi ấm và những lời dặn dò của mẹ. Mẹ là người truyền cho tôi niềm tin vào bản thân, là người duy nhất tin tưởng tôi ngay cả khi thế giới quay lưng lại.

Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì tất cả! Con biết rằng mình chưa bao giờ đủ lớn để hiểu hết nỗi lòng của mẹ, nhưng con sẽ cố gắng học tập thật tốt để mẹ được mỉm cười tự hào. Con chỉ mong thời gian trôi thật chậm, để mái tóc mẹ đừng thêm sợi bạc, để con mãi được là đứa con bé bỏng trong vòng tay chở che của mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!

2Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về con người

I. Mở bài

  • Dẫn dắt: Giới thiệu bối cảnh hoặc một hình ảnh gợi nhớ đến người định tả.

  • Giới thiệu đối tượng: Người đó là ai? (Ông, bà, bố, mẹ, thầy cô, bạn bè...).

  • Tình cảm khái quát: Nêu cảm xúc chủ đạo của em dành cho người đó (yêu quý, kính trọng, ngưỡng mộ...).

  • Ví dụ: Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một "điểm tựa" bình yên để tìm về. Với tôi, điểm tựa ấy chính là bà nội. Bà không chỉ là người nuôi nấng mà còn là bến đỗ dịu dàng nhất, nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ ngọt ngào của tôi.

II. Thân bài

1. Biểu cảm về những đặc điểm ngoại hình gợi cảm xúc

  • Lựa chọn những đặc điểm nổi bật nhất (đôi mắt, bàn tay, nụ cười, mái tóc...) gắn liền với sự vất vả hoặc tình yêu thương của người đó.

  • Lồng ghép cảm xúc vào từng chi tiết (thương xót, tự hào, ấm áp).

  • Ví dụ: Mỗi khi nắm lấy bàn tay bà, tôi lại trào dâng một niềm thương cảm khó tả. Bàn tay ấy không mềm mại mà chai sần, thô ráp với những vết đồi mồi của thời gian. Đó là bàn tay đã trải qua bao nắng sương để nuôi cha tôi khôn lớn, và giờ đây lại tiếp tục vỗ về giấc ngủ cho tôi. Đôi mắt bà dù đã đục mờ theo năm tháng nhưng mỗi khi nhìn tôi, nó vẫn lấp lánh sự hiền hậu và bao dung vô bờ bến.

2. Biểu cảm về tính cách, phẩm chất

  • Nêu những nét tính cách khiến em trân trọng (nhân hậu, kiên cường, giản dị...).

  • Cảm xúc của em trước những phẩm chất đó.

  • Ví dụ: Tôi luôn ngưỡng mộ sự đảm đang và lòng nhân hậu của bà. Bà sống giản dị, lúc nào cũng nhường nhịn con cháu. Mỗi khi có miếng ngon, bà đều để dành cho tôi, còn mình thì chỉ ăn qua loa. Sự hy sinh thầm lặng ấy của bà khiến tôi tự hứa với lòng mình phải sống tốt hơn để không phụ lòng mong mỏi của bà.

3. Biểu cảm thông qua một kỷ niệm sâu sắc

  • Kể lại ngắn gọn một sự việc (khi em bị ốm, khi mắc lỗi, hay một lần được người đó giúp đỡ).

  • Nhấn mạnh cảm xúc lúc bấy giờ và sự thay đổi trong nhận thức của em sau kỷ niệm đó.

  • Ví dụ: Tôi nhớ mãi trận ốm năm lớp 3. Đêm đó, cơn sốt hừng hực khiến tôi mê man. Trong cơn say ngủ, tôi vẫn cảm nhận được bàn tay mát lạnh của bà đắp khăn lên trán, tiếng thở dài lo âu và lời dỗ dành thủ thỉ: "Chóng khỏi nhé cháu của bà". Sáng dậy, nhìn gương mặt phờ phạc vì thức trắng đêm của bà, sống mũi tôi cay xè. Giây phút đó, tôi hiểu rằng tình yêu bà dành cho mình lớn lao đến nhường nào.

4. Sự gắn bó và ảnh hưởng của người đó đối với em

  • Người đó có ý nghĩa như thế nào trong cuộc sống hiện tại?

  • Em học được điều gì từ họ?

  • Ví dụ: Bà như một cuốn sách hay mà mỗi trang đều dạy tôi về lòng nhân ái. Nhờ có bà, tôi biết yêu thương những mảnh đời khó khăn, biết trân trọng giá trị của gia đình. Có bà bên cạnh, cuộc sống của tôi trở nên ấm áp và đầy màu sắc hơn.

III. Kết bài

  • Khẳng định lại tình cảm: Nhấn mạnh sự bền chặt của tình cảm dành cho đối tượng.

  • Lời hứa hoặc mong ước: Mong người đó luôn khỏe mạnh hoặc hứa sẽ làm điều gì đó để đền đáp.

  • Ví dụ: Bà ơi, con yêu bà nhiều lắm! Dù sau này có đi xa đến đâu, hình bóng bà và những lời dạy bảo dịu dàng vẫn sẽ mãi khắc sâu trong tim con. Con chỉ mong bà luôn mạnh khỏe, sống vui vầy cùng con cháu thật lâu để con có cơ hội được phụng dưỡng và đền đáp công ơn biển trời của bà.

Một số lưu ý để bài văn hay hơn:

  • Sử dụng từ ngữ biểu cảm: Thay vì nói "em rất yêu bà", hãy dùng "em vô cùng kính yêu", "trân trọng", "xúc động", "biết ơn".

  • Kết hợp miêu tả và tự sự: Biểu cảm không có nghĩa là chỉ nói "con yêu, con quý", mà phải thông qua việc tả (ngoại hình) và kể (kỷ niệm) để cảm xúc tự toát ra.

  • Dùng biện pháp tu từ: So sánh, ẩn dụ sẽ giúp bài văn giàu hình ảnh và lay động hơn (Ví dụ: Bàn tay bà như rễ cây già cỗi bám chặt vào đất để che chở cho mầm non là con).

2Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn biểu cảm

Dưới đây là tóm tắt những lưu ý quan trọng khi viết văn biểu cảm về con người, giúp bạn dễ nhớ và dễ áp dụng nhất:

3.1 3 mẹo để bài văn sâu sắc

  • Tả ít - Cảm nhiều: Đừng chỉ liệt kê chiều cao, cân nặng. Hãy chọn 1-2 đặc điểm gợi thương cảm.
    • Ví dụ: Thay vì tả "mẹ có bàn tay to", hãy viết "bàn tay mẹ chai sần vì làm lụng nuôi em".
  • Sử dụng "Kỷ niệm": Cảm xúc chỉ thật khi gắn với một sự việc cụ thể.
    • Ví dụ: Một lần mắc lỗi bị mắng, một lần được chăm sóc khi ốm...
  • Bộc lộ cảm xúc trực tiếp: Sử dụng các từ ngữ diễn tả trạng thái tâm lý như: cay sống mũi, thắt lòng, nghẹn ngào, hạnh phúc vỡ òa, biết ơn...

3.2 3 lỗi cần tránh tuyệt đối

  • Lỗi "Kể chuyện lan man": Kể quá dài về diễn biến sự việc mà quên nói mình cảm thấy thế nào. (Biến thành văn tự sự).
  • Lỗi "Tả người như máy": Viết quá kỹ về ngoại hình từ đầu đến chân nhưng không có tình cảm. (Biến thành văn miêu tả).
  • Lỗi "Sáo rỗng": Dùng quá nhiều từ ngữ đao to búa lớn (vĩ đại, cao cả, tuyệt vời...) nhưng không có chi tiết chứng minh, làm bài văn bị "giả".

3.3 Công thức viết nhanh

Chi tiết (Ngoại hình/Hành động/Kỷ niệm) + Cảm xúc/Suy nghĩ của em = Văn biểu cảm.

Ví dụ thực tế:

  • Lỗi: Mẹ nấu cơm rất ngon. Em rất yêu mẹ.
  • Sửa lại (Biểu cảm): Nhìn bát canh nóng mẹ nấu giữa đêm khuya, lòng em dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào và biết ơn vô hạn.

Lời khuyên: Hãy viết về những điều có thật và nhỏ bé, bài văn sẽ tự nhiên chạm đến trái tim người đọc.

Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn biểu cảm

Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn biểu cảm

4Viết văn biểu cảm về con người số 2

Nếu như tình mẹ ngọt ngào như dòng suối mát, thì tình cha lại vững chãi và lặng lẽ như ngọn núi cao. Cha tôi – một người đàn ông ít nói, vụng về trong cách thể hiện tình cảm, nhưng lại là người đàn ông vĩ đại nhất trong lòng tôi. Viết về cha, tôi viết về một tình yêu không lời, một điểm tựa kiên cường mà suốt đời này tôi hằng kính trọng.

Cha tôi có dáng người đậm, bờ vai rộng và vững chãi. Đó là bờ vai đã gánh vác cả gia đình qua những năm tháng túng thiếu. Tôi thường quan sát mái tóc cha, những sợi bạc đã bắt đầu len lỏi trên nền tóc đen như tro bụi của thời gian. Đôi mắt cha trầm buồn nhưng đầy kiên nghị, đôi mắt ấy dường như đã nhìn thấu hết những đắng cay của cuộc đời để đổi lấy cho tôi một cuộc sống đủ đầy. Tôi yêu nhất mùi mồ hôi nồng nồng trên chiếc áo bạc màu của cha mỗi khi cha đi làm về. Đó là mùi của sự lao động chân chính, mùi của tình thương mà cha dành cho gia đình.

Tính cách của cha rất nghiêm khắc nhưng đằng sau sự gai góc ấy là một trái tim vô cùng ấm áp. Cha không bao giờ nói "Cha yêu con", nhưng cha thể hiện điều đó qua việc thức đêm sửa lại chiếc xe đạp cũ cho tôi đi học, hay lặng lẽ đặt lên bàn học của tôi một ly sữa nóng khi tôi ôn thi. Cha dạy tôi phải là một người đàn ông bản lĩnh, phải biết chịu trách nhiệm với hành động của mình. Sự nghiêm khắc của cha đôi lúc làm tôi sợ, nhưng càng lớn, tôi càng hiểu rằng đó chính là áo giáp mà cha trang bị cho tôi để bước vào đời.

Tôi nhớ mãi một kỷ niệm vào năm tôi thi trượt học sinh giỏi cấp tỉnh. Tôi đã thất vọng về bản thân vô cùng và chỉ biết khóa cửa ngồi khóc trong phòng. Cha không vào dỗ dành bằng những lời hoa mỹ, cha chỉ gõ cửa và bảo: "Ra sân đá bóng với cha một trận". Chiều hôm đó, hai cha con mồ hôi nhễ nhại trên sân cỏ. Lúc nghỉ ngơi, cha vỗ vai tôi và nói: "Thua một trận cầu không có nghĩa là thua cả cuộc đời, quan trọng là con có dám đứng dậy để đá tiếp hay không". Lời nói ngắn gọn ấy đã đánh thức ý chí trong tôi, giúp tôi hiểu rằng thất bại chỉ là một điểm dừng chân để ta nhìn lại mình.

Cha chính là người đã dạy tôi cách đối nhân xử thế, cách đứng vững trước những cám dỗ. Cha ảnh hưởng đến tôi bằng hành động hơn là lời nói. Sự chính trực của cha là kim chỉ nam cho mọi quyết định của tôi sau này.

Cảm ơn cha – người anh hùng thầm lặng của cuộc đời con. Con biết cha không cần con phải thành ông nọ bà kia, cha chỉ cần con sống tử tế và hạnh phúc. Con hứa sẽ trưởng thành hơn, vững vàng hơn để một ngày nào đó trở thành bờ vai cho cha tựa vào khi tuổi già bóng xế. Con yêu cha – người đàn ông vĩ đại nhất của con!

5Viết văn biểu cảm về con người số 3

Mỗi khi nhìn thấy những chùm hoa cau rụng trắng sân hay ngửi thấy mùi trầu không thơm nồng, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về bà. Bà nội là người đã cùng tôi đi qua những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, là người đã dệt nên trong tâm hồn tôi những giấc mơ cổ tích huyền ảo. Với tôi, bà không chỉ là người thân, mà còn là linh hồn của ngôi nhà cổ kính, là biểu tượng của sự bình yên và lòng nhân hậu.

Hình ảnh bà trong tôi luôn gắn liền với mái tóc bạc trắng như cước, được búi gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn, mỗi nếp nhăn như chứa đựng một câu chuyện về cuộc đời thăng trầm của bà. Tôi thích nhất là được ngắm nhìn nụ cười của bà – nụ cười móm mém nhưng ấm áp vô ngần, thoảng mùi trầu cay nồng. Bàn tay bà gầy guộc, nổi rõ những đường gân xanh nhưng lại vô cùng khéo léo. Chính bàn tay ấy đã đan cho tôi những chiếc áo len ấm áp, đã nấu cho tôi những bát canh rau tập tàng ngọt lịm từ khu vườn nhỏ sau nhà.

Bà tôi là một người phụ nữ truyền thống, hiền từ và hay thương người. Bà luôn dạy tôi rằng: "Ở hiền thì gặp lành", "Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ". Tấm lòng của bà bao la như biển cả. Bà không bao giờ giận dỗi ai, lúc nào cũng dùng sự bao dung để hóa giải mọi mâu thuẫn. Mỗi lần tôi làm sai điều gì và bị bố mắng, bà lại là người "cứu cánh", kéo tôi vào lòng, dùng tà áo thơm mùi nắng để lau nước mắt cho tôi.

Kỷ niệm đẹp nhất của tôi với bà là những đêm hè nắng cháy, hai bà con trải chiếu ra giữa sân hóng mát. Bà vừa quạt nan đều đặn cho tôi, vừa kể chuyện Thạch Sanh, cô Tấm. Tiếng kể chuyện của bà trầm bổng, đưa tôi vào giấc ngủ say nồng. Có một lần, tôi lỡ tay làm vỡ bình trà quý của ông. Tôi sợ đến mức không dám nói, nhưng bà đã nhận lỗi thay tôi trước mặt ông. Đêm đó, bà xoa đầu tôi và bảo: "Bà nhận lỗi cho con lần này để con hiểu cái giá của sự bao dung, nhưng từ sau con phải dũng cảm nhận lỗi nhé". Bài học nhẹ nhàng ấy đã theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành, dạy tôi biết sống trung thực và dũng cảm.

Bà là sợi dây kết nối tôi với những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình. Nhờ có bà, tôi biết trân trọng những điều giản dị, biết yêu thêm làng quê và những con người chân chất. Ảnh hưởng của bà lên tâm hồn tôi là sự dịu dàng và lòng nhân ái.

Giờ đây khi đã lớn khôn, phải đi học xa nhà, hình ảnh bà vẫn luôn thường trực trong tâm trí tôi. Con cầu mong cho bà luôn bình an, mạnh khỏe để mỗi dịp Tết đến xuân về, con lại được chạy về sà vào lòng bà, được nghe tiếng cười móm mém và ngửi mùi trầu quen thuộc. Bà mãi là vầng trăng sáng soi tỏ tâm hồn con.

6Viết văn biểu cảm về con người số 4

"Muốn sang thì bắc cầu Kiều/ Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy". Câu ca dao ấy luôn vang vọng trong tâm trí tôi mỗi khi nghĩ về thầy giáo cũ của mình – thầy Thành. Thầy không chỉ là người truyền dạy kiến thức, mà còn là người thắp sáng những ước mơ, là người lái đò tận tụy đưa lớp lớp học trò qua sông. Trong lòng tôi, thầy chính là người cha thứ hai, người đã thay đổi cách nhìn của tôi về cuộc sống.

Thầy tôi có dáng người cao, gầy và hơi thư sinh. Thầy thường xuất hiện với chiếc sơ mi giản dị và cặp kính cận dày cộm. Tôi ấn tượng nhất với giọng nói của thầy – một giọng nói ấm áp, truyền cảm và vô cùng lôi cuốn. Trên bục giảng, thầy như một nghệ sĩ đang truyền lửa vào những con số, những bài giảng tưởng chừng như khô khan. Đôi bàn tay thầy luôn lấm lem bụi phấn – thứ bụi trắng thanh cao mà tôi luôn trân quý. Ánh mắt thầy nhìn học trò luôn đầy vẻ tin tưởng và khích lệ, đôi khi cũng rất nghiêm nghị khi chúng tôi lười biếng.

Thầy Thành là một người vô cùng tâm huyết và thấu hiểu học trò. Thầy không bao giờ dùng điểm số để đánh giá năng lực của một con người. Thầy luôn kiên nhẫn với những học sinh cá biệt và tìm ra thế mạnh riêng của mỗi người. Sự tận tụy của thầy thể hiện qua những đêm thầy thức trắng để chấm bài, viết những lời nhận xét chi tiết vào từng trang vở của chúng tôi. Thầy không chỉ dạy chữ, thầy còn dạy chúng tôi đạo đức làm người, dạy về lòng tự trọng và khát vọng vươn lên.

Một kỷ niệm khiến tôi xúc động nhất là vào năm lớp 9, khi tôi gặp biến cố gia đình và có ý định bỏ học để đi làm thêm. Thầy đã lặn lội đường xá xa xôi, tìm đến tận nhà tôi để trò chuyện. Thầy không khuyên nhủ bằng những lý lẽ đao to búa lớn, thầy chỉ nắm tay tôi và nói: "Con có thể dừng lại lúc này, nhưng cái nghèo sẽ bám đuổi con mãi mãi. Chỉ có con chữ mới giúp con thay đổi định mệnh". Thầy còn vận động các thầy cô khác giúp đỡ tôi về học phí. Chính sự cứu mang và niềm tin của thầy đã giúp tôi đứng vững, tiếp tục đi học và đạt được những thành tích như ngày hôm nay.

Thầy có ảnh hưởng sâu sắc đến lý tưởng sống của tôi. Sự tận tụy của thầy khiến tôi hiểu rằng: Hạnh phúc thực sự không phải là nhận về mà là khi ta cống hiến giá trị cho người khác. Thầy chính là hình mẫu về sự đức độ và trí tuệ mà tôi luôn hướng tới.

Thầy ơi, dù thời gian có trôi đi, dù sau này con có là ai trong xã hội, con vẫn mãi là cậu học trò nhỏ ngày nào của thầy. Cảm ơn thầy vì đã không từ bỏ con, vì đã kiên nhẫn chèo lái con thuyền đời con qua những khúc sông ghềnh thác. Con kính chúc thầy luôn mạnh khỏe để tiếp tục sự nghiệp trồng người cao quý.

7Viết văn biểu cảm về con người số 5

Có người từng nói: "Bạn bè là những người anh em mà ta tự lựa chọn cho mình". Trong hành trình trưởng thành đầy biến động, tôi may mắn có được một người bạn tuyệt vời như Nam. Nam không chỉ là người cùng tôi chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, mà còn là "tấm gương" để tôi nhìn vào và hoàn thiện chính mình. Tình bạn của chúng tôi như một bản nhạc thanh xuân rực rỡ và đầy sức sống.

Nam có ngoại hình khá đặc biệt với nụ cười rạng rỡ và chiếc răng khểnh duyên dáng. Mỗi khi Nam cười, dường như mọi không gian xung quanh đều trở nên tươi sáng hơn. Nam có đôi mắt sáng, lanh lợi, phản chiếu một tâm hồn thông minh và đầy nhiệt huyết. Tôi thích nhất là cách Nam luôn xuất hiện với bộ trang phục thể thao năng động, toát lên sự tự tin của tuổi trẻ. Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, từ những đứa trẻ chăn trâu cắt cỏ cho đến khi trở thành những chàng trai tuổi đôi mươi đầy hoài bão.

Tính cách của Nam rất hào phóng, vui vẻ và đặc biệt là cực kỳ tâm lý. Nam luôn biết cách lắng nghe mà không phán xét. Khi tôi gặp chuyện buồn, Nam sẽ không nói nhiều mà chỉ im lặng ngồi cạnh, hoặc rủ tôi đi ăn những món tôi thích. Nam là người có ý chí rất lớn; một khi đã đặt ra mục tiêu, cậu ấy sẽ theo đuổi đến cùng. Sự năng động và lạc quan của Nam đã lan tỏa sang tôi, giúp tôi thoát khỏi cái vỏ bọc tự ti của bản thân.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất giữa hai đứa là chuyến đi phượt bằng xe đạp lên vùng cao năm ngoái. Giữa đường, xe của tôi bị hỏng và trời đổ mưa tầm tã. Tôi nản chí định quay về, nhưng Nam đã đẩy xe cho tôi suốt 5 cây số đường dốc để tìm chỗ sửa. Dưới cơn mưa xối xả, Nam vừa đẩy xe vừa hát vang những bài hát yêu thích để tiếp thêm động lực cho tôi. Lúc đó, tôi nhận ra rằng, bạn thân thực sự là người không bao giờ bỏ rơi ta khi ta gặp khó khăn nhất. Chuyến đi đó không chỉ là thử thách về thể lực, mà còn là minh chứng cho một tình bạn gắn bó keo sơn.

Nam ảnh hưởng đến tôi rất nhiều trong việc hình thành lối sống tích cực. Nhờ có Nam, tôi học được cách đối diện với thử thách bằng nụ cười, biết cách quan tâm đến mọi người xung quanh và biết trân trọng giá trị của sự đồng hành.

Cảm ơn cậu, người bạn thân thiết của tớ! Thanh xuân của tớ sẽ thật tẻ nhạt nếu không có sự xuất hiện của cậu. Tình bạn của chúng ta có lẽ không cần thề non hẹn biển, chỉ cần mỗi khi cần, chúng ta luôn có mặt bên cạnh nhau. Chúc cho tình bạn của chúng ta mãi bền vững theo năm tháng, và dù sau này mỗi người có một phương trời riêng, chúng ta vẫn mãi là những "mảnh ghép" không thể thiếu trong cuộc đời nhau.

8Viết văn biểu cảm về con người số 6

Trong ký ức của tôi, ông nội giống như một pho sử sống, một cây cổ thụ già cỗi nhưng luôn tỏa bóng mát che chở cho con cháu. Ông không chỉ là người truyền dạy kiến thức mà còn là người định hình nhân cách, giúp tôi hiểu thế nào là sự kiên cường và lòng chính trực. Mỗi khi nhớ về ông, lòng tôi lại trào dâng một cảm giác bình yên đến lạ kỳ, như thể chỉ cần có ông ở đó, mọi giông bão ngoài kia đều dừng lại sau cánh cửa.

Ông nội tôi có một vẻ ngoài rất đặc trưng của những người đã đi qua thời chiến. Dáng ông cao nhưng hơi gầy, đôi vai hơi còng xuống vì gánh nặng tuổi tác. Tôi yêu nhất là đôi mắt của ông – đôi mắt tinh anh sau gọng kính cận cũ kỹ, lúc nào cũng lấp lánh sự hiền từ nhưng cũng rất cương quyết. Bàn tay ông thô ráp, những ngón tay dài và gầy với những vết sẹo nhỏ, chứng tích của một thời gian khó lao động. Mỗi khi ông xoa đầu tôi, cái cảm giác thô ráp ấy không làm tôi khó chịu mà trái lại, nó mang đến một sự ấm áp, tin cậy vô cùng. Ông thường mặc những bộ đồ bà ba màu nâu giản dị, toát lên vẻ thanh cao của một người trí thức xưa.

Phẩm chất mà tôi ngưỡng mộ nhất ở ông là sự kiên nhẫn và tính kỷ luật. Ông sống rất nề nếp, từ việc thức dậy sớm tập thể dục đến việc chăm sóc mấy chậu cây cảnh trước sân. Ông dạy tôi rằng: "Làm việc gì cũng phải có cái tâm và sự kiên trì, giống như việc chăm cây, không thể nóng vội mà có quả ngọt ngay được". Sự thong dong, tự tại của ông giữa cuộc sống ồn ào khiến tôi luôn cảm thấy ngưỡng mộ. Ông không bao giờ lớn tiếng với con cháu, nhưng mỗi lời ông nói ra đều có sức nặng, khiến chúng tôi tự soi xét lại bản thân mình.

Kỷ niệm sâu sắc nhất gắn liền với ông là những buổi chiều hai ông cháu cùng nhau ngồi bên bàn trà. Có một lần, vì ham chơi mà tôi đã nói dối ông là đi học nhóm để sang nhà bạn xem hoạt hình. Khi về nhà, thấy ông vẫn ngồi đợi bên bàn trà với vẻ mặt trầm tư, tôi chột dạ vô cùng. Ông không mắng, chỉ khẽ đẩy chén trà về phía tôi rồi bảo: "Chè hôm nay hơi đắng, cũng giống như sự thật vậy, khó uống nhưng giúp con tỉnh táo. Ông không buồn vì con đi chơi, ông buồn vì con không tin ông đủ để nói thật". Câu nói nhẹ nhàng ấy của ông làm tôi bật khóc vì hối hận. Sự bao dung đó của ông có sức nặng hơn muôn vàn lời khiển trách, dạy tôi bài học về lòng trung thực mà tôi mang theo suốt đời.

Ông nội có ảnh hưởng rất lớn đến thế giới quan của tôi. Nhờ ông, tôi biết yêu văn chương, biết trân trọng những giá trị truyền thống. Sự hiện diện của ông trong nhà như một sợi dây liên kết các thế hệ, nhắc nhở chúng tôi về cội nguồn và lòng hiếu thảo. Dù thời gian có trôi đi, hình bóng ông nội bên bàn trà, dưới bóng cây hoàng lan, vẫn mãi là hình ảnh đẹp nhất, thiêng liêng nhất trong trái tim tôi. Tôi tự hứa sẽ sống thật tốt để xứng đáng là đứa cháu nhỏ mà ông luôn tin yêu.

9Viết văn biểu cảm về con người số 7

Gia đình đối với tôi không chỉ có cha mẹ mà còn có một "món quà" vô giá khác, đó chính là đứa em gái bé bỏng. Em giống như một thiên thần nhỏ được gửi xuống để lấp đầy ngôi nhà bằng tiếng cười và sự hồn nhiên. Biểu cảm về em, trong tôi luôn là sự tổng hòa của tình yêu thương, sự che chở và đôi khi là cả sự khâm phục trước cái nhìn trong trẻo mà em dành cho thế giới xung quanh.

Em gái tôi có khuôn mặt tròn trĩnh như vầng trăng rằm, đôi má phúng phính lúc nào cũng ửng hồng như trái đào chín. Tôi yêu nhất là đôi mắt to tròn, đen láy của em, mỗi khi em cười, đôi mắt ấy nheo lại trông thật lém lỉnh. Mái tóc em tơ mềm, thường được mẹ buộc thành hai bím nhỏ xinh xắn với những chiếc nơ màu sắc. Đôi bàn tay em nhỏ xíu, mũm mĩm, thường hay níu lấy gấu áo tôi mỗi khi muốn đòi điều gì đó. Nhìn em, tôi thấy cả một bầu trời bình yên và thơ ngây, khiến tôi chỉ muốn che chở em mãi mãi dưới đôi cánh của mình.

Tính cách của em rất hiếu động nhưng cũng cực kỳ tình cảm. Em giống như một chiếc "loa phát thanh" nhỏ, lúc nào cũng líu lo kể chuyện trường lớp. Tuy còn nhỏ nhưng em rất biết quan tâm đến người khác. Có lần thấy tôi ngồi thẫn thờ vì bị điểm kém, em không chạy đi chơi như mọi khi mà lân la lại gần, đặt vào tay tôi một chiếc kẹo mút quý giá nhất của em rồi bảo: "Chị đừng buồn, ăn kẹo vào là hết buồn ngay ạ". Sự ngây ngô và chân thành ấy của em làm trái tim tôi tan chảy. Em dạy tôi rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là sự sẻ chia những điều nhỏ bé nhất.

Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là lần em bị lạc trong siêu thị. Lúc đó, cả nhà đều hoảng loạn đi tìm, còn tôi thì vừa khóc vừa hối hận vì đã không nắm chặt tay em. Khi tìm thấy em ở quầy dịch vụ khách hàng, em không hề khóc lóc thảm thiết mà trái lại, em vẫn bình tĩnh ngồi chờ. Vừa thấy tôi, em chạy lại ôm chầm lấy rồi thì thầm: "Em nhớ lời chị dặn, nếu lạc thì phải đứng yên một chỗ đợi người thân, nên em không sợ đâu". Nhìn vẻ mặt tin tưởng của em dành cho mình, tôi vừa thương vừa tự trách. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình không chỉ là chị, mà còn là điểm tựa, là tấm gương để em soi vào. Tôi tự hứa sẽ trưởng thành hơn để bảo vệ sự hồn nhiên ấy của em.

Em gái chính là người đã giúp tôi rèn luyện sự kiên nhẫn và lòng vị tha. Nhờ có em, cuộc sống của tôi bớt đi sự khô khan và thêm vào đó là những gam màu rực rỡ. Em giúp tôi hiểu rằng việc được chăm sóc một ai đó là một hạnh phúc lớn lao. Tôi mong em cứ mãi hồn nhiên như thế, lớn lên trong tình yêu thương và sự an lành. Dù sau này mỗi người có một lối đi riêng, em vẫn sẽ luôn là cô bé nhỏ cần được tôi vỗ về, yêu thương nhất trên đời.

10Viết văn biểu cảm về con người số 8

Trong hành trình trưởng thành của mỗi cô gái, chị gái thường đóng vai trò như một người mẹ thứ hai, một người bạn thân thiết và một người chỉ đường tận tụy. Chị tôi cũng vậy. Đối với tôi, chị không chỉ là người cùng chung huyết thống mà còn là tâm giao, là người thấu hiểu mọi ngóc ngách trong tâm hồn tôi. Viết về chị, lòng tôi tràn ngập sự ngưỡng mộ và một tình yêu thương sâu nặng, bền bỉ theo năm tháng.

Chị gái tôi có vẻ ngoài rất thanh mảnh và dịu dàng. Chị sở hữu một mái tóc dài đen nhánh, lúc nào cũng thoang thoảng mùi hương của hoa bưởi, hoa nhài. Khuôn mặt chị trái xoan với những đường nét hài hòa, đặc biệt là nụ cười luôn tỏa nắng khiến người đối diện cảm thấy vô cùng dễ chịu. Đôi bàn tay chị thon dài, khéo léo, dường như mọi việc qua tay chị đều trở nên hoàn mỹ hơn. Tôi thường thích ngắm nhìn chị ngồi bên bàn học hay làm việc, vẻ tập trung cao độ nhưng vẫn toát lên sự điềm tĩnh lạ thường. Với tôi, chị chính là biểu tượng của vẻ đẹp trí tuệ và sự duyên dáng.

Chị tôi là người sống rất trách nhiệm và chu đáo. Từ nhỏ, chị đã luôn nhường nhịn tôi mọi thứ, từ cái kẹo, tấm áo đến những món đồ chơi yêu thích. Chị không bao giờ lớn tiếng tranh giành với tôi, lúc nào cũng điềm đạm giải thích cho tôi hiểu đúng sai. Chị dạy tôi cách yêu bản thân, dạy tôi cách cư xử chuẩn mực với mọi người xung quanh. Điều tôi khâm phục nhất ở chị là ý chí vươn lên không ngừng nghỉ. Dù gặp khó khăn trong học tập hay công việc, chị chưa bao giờ bỏ cuộc, lúc nào cũng lặng lẽ nỗ lực để đạt được mục tiêu mình đề ra.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa hai chị em là năm tôi chuyển cấp vào lớp 10. Đó là quãng thời gian tôi bị áp lực tâm lý nặng nề, thường xuyên mất ngủ và cáu gắt. Chị đã nhận ra sự thay đổi đó và dành rất nhiều thời gian để bên cạnh tôi. Mỗi tối, chị đều pha cho tôi một cốc sữa ấm, ngồi nghe tôi than vãn về những bài toán khó hay những nỗi lo sợ vu vơ. Có một đêm, tôi bật khóc vì cảm thấy mình quá kém cỏi, chị đã ôm tôi thật chặt và nói: "Đừng cố trở thành người giỏi nhất, hãy cố trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Chị luôn tự hào về em, dù kết quả có thế nào". Lời nói đó của chị như một liều thuốc chữa lành, giúp tôi cởi bỏ mọi gánh nặng và tự tin bước tiếp. Chị đã dạy tôi biết cách chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân để từ đó hoàn thiện mình hơn.

Chị có ảnh hưởng cực kỳ sâu rộng đến những quyết định lớn trong đời tôi. Chị là người định hướng cho tôi về nghề nghiệp, là người cổ vũ tôi theo đuổi đam mê. Sự dịu dàng nhưng quyết đoán của chị chính là hình mẫu mà tôi luôn muốn hướng tới. Có chị bên cạnh, cuộc đời tôi như có thêm một lá chắn an toàn, giúp tôi can đảm hơn trước những sóng gió cuộc đời. Tôi thầm cảm ơn số phận đã cho tôi được làm em của chị, và tôi hứa sẽ luôn trân trọng, gìn giữ tình cảm thiêng liêng này mãi mãi.

11Viết văn biểu cảm về con người số 9

Đôi khi, những người để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng ta không nhất thiết phải là người thân trong gia đình, mà có thể là một người hàng xóm giản dị. Bác Ba, người hàng xóm sát vách nhà tôi, chính là một người như thế. Bác không chỉ là một người láng giềng tốt bụng mà còn là một minh chứng sống động cho lòng nhân ái và sự chân thành. Biểu cảm về bác, trong tôi luôn là sự trân trọng và một tình cảm láng giềng ấm áp, thân thuộc như người trong nhà.

Bác Ba là một người thợ mộc đã về hưu. Dáng người bác đậm, nước da ngăm đen vì sương gió và những năm tháng lao động vất vả. Khuôn mặt bác phúc hậu với những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt, mỗi khi bác cười, gương mặt ấy bừng sáng lên một vẻ hiền từ lạ thường. Đôi bàn tay bác to bè, thô ráp, đầy những vết chai sần nhưng lại cực kỳ khéo léo. Tôi thích nhất là mùi hương tỏa ra từ phía hiên nhà bác – mùi gỗ thông, gỗ mít thơm nồng hòa quyện với mùi dầu bóng. Hình ảnh bác Ba hì hục bên đống gỗ vụn, tỉ mỉ gọt giũa từng món đồ chơi nhỏ cho đám trẻ con trong xóm đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ tôi.

Tính cách bác Ba vô cùng hào sảng và hay giúp đỡ mọi người. Trong xóm, hễ nhà ai có cái vòi nước hỏng, cái cửa gỗ bị kẹt hay chiếc xe đạp của đám trẻ bị tuột xích, bác đều vui vẻ xách đồ nghề sang sửa giúp mà không bao giờ lấy một đồng tiền công. Bác sống giản dị, khiêm nhường nhưng tâm hồn lại vô cùng phong phú. Bác dạy tôi biết yêu lao động, biết quý trọng những giá trị được tạo ra từ đôi bàn tay. Sự chân chất, thật thà của bác khiến ai trong khu phố cũng quý mến và kính trọng.

Tôi nhớ mãi kỷ niệm vào một mùa bão năm ngoái. Bố mẹ tôi đi vắng, chỉ có tôi và em nhỏ ở nhà. Cơn bão ập đến bất ngờ, gió rít từng hồi làm bung cả cánh cửa sổ gác mái. Tôi vừa sợ vừa cuống quýt không biết làm sao. Đúng lúc đó, bác Ba đội mưa, vác theo tấm bạt và bộ đồ nghề sang gõ cửa. Bác nhanh chóng gia cố lại cửa sổ, còn không quên an ủi hai chị em tôi: "Đừng sợ, có bác ở đây rồi, bão không vào nhà được đâu". Đêm đó, bác ngồi lại phòng khách nhà tôi cho đến khi bão tan hẳn mới về. Nhìn bóng dáng bác lầm lũi trong màn mưa, tôi thấy lòng mình ấm áp lạ kỳ. Hành động đó của bác giúp tôi hiểu rằng, tình làng nghĩa xóm đôi khi còn quý hơn cả bạc vàng.

Bác Ba đã dạy tôi một bài học quý giá về cách sống tử tế với mọi người xung quanh. Nhờ có bác, tôi biết quan tâm hơn đến những người láng giềng, biết cho đi mà không cần nhận lại. Bác chính là hình ảnh biểu trưng cho vẻ đẹp của những người lao động bình thường nhưng có trái tim cao cả. Mỗi khi đi học về, thấy bác ngồi bên hiên nhà cười chào, tôi lại thấy yêu thêm mảnh đất mình đang sống. Tôi mong bác luôn khỏe mạnh để mãi là "ông tiên" hiền hậu của đám trẻ trong xóm chúng tôi.

12Viết văn biểu cảm về con người số 10

Trong gia đình, chú Út là người có cá tính mạnh mẽ và phóng khoáng nhất, cũng là người mà tôi cảm thấy gần gũi nhất như một người bạn lớn. Chú không chỉ là người truyền cảm hứng cho tôi về sự tự do, sáng tạo mà còn là người luôn sát cánh bên tôi trong những giai đoạn khó khăn của tuổi trẻ. Viết về chú, lòng tôi tràn ngập sự ngưỡng mộ đối với một tâm hồn tự do và một trái tim luôn rực cháy ngọn lửa nhiệt huyết.

Chú Út tôi là một nhiếp ảnh gia tự do, nên phong cách của chú rất nghệ sĩ. Chú có dáng người cao, khỏe khoắn với mái tóc hơi dài thường được buộc gọn phía sau. Gương mặt chú cương nghị, đặc biệt là đôi mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ lãng tử, dường như lúc nào cũng đang quan sát để tìm kiếm những khoảnh khắc đẹp của cuộc đời. Tôi rất ấn tượng với phong thái tự tin, phóng khoáng của chú; chú có thể ngồi hàng giờ để giảng giải cho tôi về một góc máy hay ý nghĩa của một bức ảnh đen trắng. Bàn tay chú không thô ráp như ông nội, cũng không mềm mại như chị gái, mà là đôi bàn tay vững chãi, luôn cầm chắc chiếc máy ảnh như một vật báu không thể tách rời.

Tính cách của chú rất cởi mở và hiện đại. Chú không bao giờ áp đặt suy nghĩ của người lớn lên tôi mà luôn khuyến khích tôi nói ra quan điểm của mình. Chú dạy tôi rằng cuộc sống là một cuộc phiêu lưu, và mỗi sai lầm đều là một bài học quý giá. Chú không ngại thử thách bản thân ở những lĩnh vực mới và luôn truyền cho tôi sự tự tin để bước ra khỏi vùng an toàn. Sự lạc quan và tinh thần ham học hỏi của chú là nguồn năng lượng tích cực mà tôi luôn muốn hấp thụ mỗi khi được ở gần chú.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và chú là chuyến đi thực tế lên vùng cao vào mùa hoa tam giác mạch. Đó là lần đầu tiên tôi được đi xa mà không có bố mẹ bên cạnh. Giữa núi rừng hiểm trở, tôi đã từng muốn bỏ cuộc vì mệt và sợ. Chú đã dừng lại, chỉ cho tôi xem một nhành hoa dại mọc chen chúc giữa khe đá khô cằn nhưng vẫn nở hoa rực rỡ rồi nói: "Nhìn kìa, sự sống luôn mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng. Chỉ cần con không bỏ cuộc, con sẽ thấy được cảnh đẹp ở đỉnh núi". Câu nói ấy cùng sự đồng hành kiên nhẫn của chú đã giúp tôi vượt qua giới hạn của bản thân. Chuyến đi đó không chỉ cho tôi những bức ảnh đẹp mà còn cho tôi một tâm thế vững vàng hơn trước những khó khăn của cuộc sống.

Chú Út chính là người đã thắp lên trong tôi niềm đam mê khám phá thế giới. Nhờ có chú, tôi hiểu rằng học hỏi không chỉ nằm trong sách vở mà còn nằm ở những trải nghiệm thực tế. Ảnh hưởng của chú đối với tôi là sự dũng cảm để sống là chính mình và khát khao chinh phục những tầm cao mới. Chú là người thầy không đứng trên bục giảng, người bạn không cùng trang lứa nhưng lại thấu hiểu tôi hơn bất cứ ai. Tôi luôn trân trọng sự hiện diện của chú trong đời và mong rằng chú sẽ mãi giữ được ngọn lửa đam mê ấy để tiếp tục truyền cảm hứng cho những thế hệ như tôi.

13Viết văn biểu cảm về con người số 11

Trong căn nhà cổ ở quê, hình ảnh cụ nội ngồi bên bậc cửa nhìn ra sân nắng đã trở thành một biểu tượng của sự vĩnh hằng trong tâm trí tôi. Cụ năm nay đã ngoài chín mươi, mái tóc trắng phơ như một đám mây bồng bềnh bao phủ lấy khuôn mặt chằng chịt những nếp chân chim. Mỗi khi nhìn cụ, tôi không thấy sự già nua đáng sợ, mà chỉ thấy một kho tàng lịch sử và sự bao dung vô bờ bến. Lưng cụ đã còng xuống, dáng đi chậm chạp với chiếc gậy tre mòn vẹt theo năm tháng, nhưng đôi mắt cụ vẫn lấp lánh vẻ tinh anh và hiền hậu. Tôi yêu nhất là đôi bàn tay cụ, làn da mỏng đến mức nhìn rõ những mạch máu xanh xao, đôi bàn tay ấy đã đi qua bao thăng trầm của thế kỷ để nuôi dạy con cháu nên người. Mỗi lần cụ nắm lấy tay tôi, cái lạnh nhẹ nhàng của người già hòa quyện với hơi ấm từ tình thương khiến tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ.

Cụ là người sống cực kỳ tiết kiệm và chu đáo. Dù con cháu mang về bao nhiêu quà cáp, cụ vẫn giữ thói quen ăn uống giản dị với bát cơm trắng và muối vừng. Phẩm chất cao quý nhất của cụ chính là sự điềm tĩnh trước mọi biến cố. Trong những câu chuyện cụ kể về thời chiến tranh hay những năm tháng đói kém, tôi chưa bao giờ thấy cụ than vãn. Cụ dạy tôi rằng: "Sống ở đời, quan trọng nhất là cái tâm trong sáng, dù nghèo khó hay sang giàu cũng không được đánh mất bản ngã của mình". Chính sự bình thản ấy của cụ đã giúp tôi học được cách đối diện với áp lực trong cuộc sống hiện đại một cách nhẹ nhàng hơn.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và cụ là lần tôi về quê ăn Tết năm ngoái. Khi thấy tôi buồn vì một thất bại trong học tập, cụ đã gọi tôi lại, run rẩy lấy từ trong túi áo ra một chiếc kẹo cau đã cũ, món quà mà cụ luôn dành dụm cho đứa cháu nhỏ. Cụ bảo: "Cái kẹo này lúc đầu ăn thì cứng và chát, nhưng càng nhai lâu con sẽ thấy vị ngọt thanh. Đời người cũng vậy, những gì khó khăn lúc đầu chính là lớp vỏ để bảo vệ cái vị ngọt bên trong". Lời nói giản đơn ấy của cụ đã đánh thức trong tôi sự mạnh mẽ, giúp tôi hiểu rằng mỗi thử thách đều mang trong mình một giá trị phần thưởng xứng đáng.

Cụ nội giống như một sợi dây liên kết thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại. Sự hiện diện của cụ là lời nhắc nhở tôi về lòng hiếu thảo và sự trân trọng nguồn cội. Nhờ có cụ, tôi biết sống chậm lại để yêu thương nhiều hơn. Dù biết rằng quy luật của thời gian là nghiệt ngã, tôi vẫn luôn cầu nguyện cho cụ được khỏe mạnh, để mỗi khi trở về, tôi vẫn thấy dáng hình gầy gò ấy bên bậc cửa, thấy miền ký ức tuổi thơ vẫn luôn hiện hữu và chào đón mình.

14Viết văn biểu cảm về con người số 12

Nếu ai đó hỏi tôi về sự thay đổi lớn nhất trong cuộc đời mình, tôi sẽ không ngần ngại nhắc đến ngày em trai tôi ra đời. Từ một đứa trẻ ích kỷ, tôi đã biết cách sẻ chia và bảo vệ nhờ sự xuất hiện của cậu bé tinh nghịch này. Em tôi năm nay lên mười tuổi, đang ở độ tuổi hiếu động và giàu trí tưởng tượng nhất. Với tôi, em không chỉ là một người em nhỏ cần được che chở mà còn là một tấm gương phản chiếu sự hồn nhiên, giúp tôi tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất của cuộc sống.

Em có dáng người loắt choắt, nước da bánh mật vì suốt ngày mải mê với những trận bóng đá cùng bạn bè. Tôi ấn tượng nhất với đôi mắt đen láy, lúc nào cũng liếc dọc liếc ngang để tìm kiếm những trò đùa mới. Mỗi khi em cười, cái miệng rộng lại ngoác ra để lộ hai chiếc răng sún trông vừa đáng yêu vừa tinh quái. Đôi bàn tay em lúc nào cũng lấm lem vết mực hoặc màu vẽ, minh chứng cho sự sáng tạo không ngừng nghỉ. Dù thường xuyên bày bừa đồ chơi khắp nhà khiến tôi phát cáu, nhưng chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt hối lỗi "đáng thương" của em, mọi bực bội trong tôi đều tan biến.

Tính cách của em trai tôi là sự pha trộn giữa sự bướng bỉnh và lòng nhân hậu. Em có thể khóc tu tu nếu không được mua món đồ chơi yêu thích, nhưng cũng sẵn sàng nhường chiếc bánh mì của mình cho một cụ già ăn xin trên phố mà không chút đắn đo. Em dạy tôi về lòng dũng cảm khi dám thừa nhận lỗi lầm và sự lạc quan khi luôn nhìn thấy điểm tích cực trong mọi tình huống. Nhìn cách em đối xử với chú mèo nhỏ bị bỏ rơi ngoài cổng, tôi nhận ra rằng sự tử tế không cần phải học từ sách vở, nó xuất phát từ chính trái tim trong sáng của một đứa trẻ.

Một kỷ niệm khiến tôi thay đổi hoàn toàn cách nhìn về em là lần tôi bị ốm nặng khi bố mẹ vắng nhà. Cậu bé vốn dĩ vụng về ấy đã lóng ngóng đi nấu bát mì cho tôi. Nhìn em mồ hôi nhễ nhại, loay hoay mãi mới bật được bếp, rồi cẩn thận bưng bát mì vào phòng với vẻ mặt đầy lo lắng, tôi đã xúc động đến mức rơi nước mắt. Em khẽ bảo: "Chị ăn đi cho chóng khỏe, chị đau em không có ai để tranh giành đồ chơi cả". Câu nói đùa vụng về ấy chứa đựng biết bao tình thương thầm lặng. Giây phút ấy, tôi hiểu rằng em đã thực sự lớn, đã biết cách chăm sóc và lo lắng cho người khác theo cách riêng của mình.

Em trai chính là mảnh ghép giúp thanh xuân của tôi trở nên sôi động và màu sắc hơn. Nhờ có em, tôi học được cách kiềm chế cảm xúc, học được trách nhiệm của một người chị. Em là nguồn động lực để tôi hoàn thiện bản thân, để trở thành một tấm gương tốt cho em noi theo. Tôi mong em cứ mãi giữ vững sự hồn nhiên và tấm lòng nhân hậu ấy khi trưởng thành. Tình chị em của chúng tôi có lẽ sẽ còn nhiều lần tranh cãi, nhưng chắc chắn đó sẽ là những sợi dây gắn kết chặt chẽ nhất, giúp chúng tôi vững vàng hơn trên hành trình phía trước.

15Viết văn biểu cảm về con người số 13

Trong hành trình đèn sách của mình, có một người thầy mà tôi luôn dành một vị trí trang trọng nhất trong trái tim, đó là cô Hà – cô giáo dạy Văn năm cấp hai. Cô không chỉ truyền dạy cho tôi kiến thức về ngôn ngữ, mà còn là người đã khơi dậy trong tôi tình yêu cuộc sống và lòng tin vào bản thân. Biểu cảm về cô, trong tôi luôn là sự ngưỡng mộ đối với một trí tuệ sắc sảo và một tâm hồn nhạy cảm, ấm áp. Cô giống như một người lái đò tận tụy, không ngại gió sương để đưa những thế hệ học trò cập bến bờ tri thức.

Cô Hà có dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, thường xuất hiện trong những bộ áo dài giản dị nhưng tinh tế. Gương mặt cô hiền hậu với đôi mắt biết cười, dường như lúc nào cũng ánh lên vẻ khích lệ. Tôi yêu nhất giọng nói của cô – một giọng nói ấm áp, truyền cảm, có khả năng biến những trang văn khô khan thành những thước phim sống động hiện ra trước mắt chúng tôi. Đôi bàn tay cô nhỏ nhắn, nhưng khi cầm phấn viết lên bảng, những dòng chữ ấy lại mang một sức mạnh kỳ diệu, dẫn dắt chúng tôi vào thế giới của cái đẹp và lòng nhân ái.

Phẩm chất mà tôi trân trọng nhất ở cô chính là sự công bằng và tận tâm. Cô không bao giờ phân biệt đối xử giữa học sinh giỏi và học sinh yếu. Với cô, mỗi đứa trẻ đều là một tài năng tiềm ẩn cần được đánh thức. Cô luôn kiên nhẫn lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của học trò và đưa ra những lời khuyên chân thành nhất. Sự nghiêm túc của cô trong giảng dạy đi kèm với sự bao dung trong lối sống đã tạo nên một hình ảnh người giáo viên mẫu mực. Cô dạy chúng tôi rằng văn chương không chỉ để thi cử, mà là để học cách làm người, học cách thấu cảm với những nỗi đau của đồng loại.

Kỷ niệm sâu sắc nhất của tôi với cô là bài kiểm tra Văn đầu tiên năm lớp 6. Lúc đó, tôi là một đứa trẻ tự ti, viết lách lủng củng và đã nhận được điểm số rất thấp. Thay vì phê bình trước lớp, cô đã gọi tôi lại sau giờ học, nhẹ nhàng chỉ ra những chỗ cần sửa và tặng tôi một cuốn sổ tay nhỏ. Cô viết ở trang đầu: "Đừng sợ sai, chỉ sợ con không dám bắt đầu. Cô tin con sẽ viết nên những trang đời rực rỡ". Lời động viên ấy như một luồng điện chạy dọc cơ thể tôi, đánh tan mọi nỗi sợ hãi. Nhờ sự khích lệ của cô, tôi đã nỗ lực không ngừng và cuối cùng đã đạt giải cao trong kỳ thi học sinh giỏi. Cô không chỉ dạy tôi viết văn, cô dạy tôi cách viết lại bản đồ cuộc đời mình bằng sự tự tin.

Cô Hà có ảnh hưởng cực kỳ sâu sắc đến sự hình thành thế giới quan của tôi. Nhờ có cô, tôi biết yêu thêm những giá trị tinh thần, biết trân trọng ngôn ngữ dân tộc. Cô chính là người đã thắp lên ngọn lửa đam mê văn học trong tôi, ngọn lửa ấy vẫn đang cháy rực cho đến tận hôm nay. Dù đã ra trường nhiều năm, hình bóng cô bên bục giảng vẫn luôn là nguồn cảm hứng để tôi sống tử tế và nỗ lực hơn mỗi ngày. Tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp được cô, một người cô, một người mẹ và một người bạn lớn vĩ đại.

16Viết văn biểu cảm về con người số 14

Có những con người hằng ngày vẫn lặng lẽ làm công việc của mình, thầm lặng đến mức đôi khi chúng ta quên mất sự hiện diện của họ, nhưng nếu thiếu họ, cuộc sống sẽ mất đi sự bình yên vốn có. Đó chính là bác Sơn – bác bảo vệ ở trường tôi. Đối với nhiều học sinh, bác chỉ là người mở cổng và đánh trống, nhưng với tôi, bác là một biểu tượng của sự trách nhiệm và lòng nhân hậu. Biểu cảm về bác, trong tôi luôn là sự kính trọng đối với một người lao động chân chính, người đã canh giữ sự an toàn cho biết bao thế hệ học trò.

Bác Sơn có dáng người đậm, nước da ngăm đen vì nắng gió. Khuôn mặt bác hằn sâu những dấu vết của thời gian với đôi mắt lúc nào cũng quan sát rất tỉ mỉ mọi ngóc ngách của ngôi trường. Tôi ấn tượng nhất với bộ đồng phục màu xanh nghiêm chỉnh và chiếc còi luôn đeo trước ngực. Đôi bàn tay bác to, thô ráp nhưng khi cầm chiếc dùi trống, những nhịp trống vang lên lại vô cùng dứt khoát và chuẩn xác. Tiếng trống của bác không chỉ báo hiệu giờ học mà còn là nhịp đập của sự nề nếp, kỷ cương. Dù vẻ ngoài có vẻ nghiêm nghị, nhưng thực chất bác là người có trái tim vô cùng ấm áp.

Tính cách bác Sơn rất thẳng thắn và chu đáo. Bác thuộc tên rất nhiều học sinh và luôn nhắc nhở chúng tôi cài quai mũ bảo hiểm hay cất gọn xe đạp khi vào trường. Điều tôi khâm phục nhất ở bác chính là tinh thần trách nhiệm cao độ. Dù trời nắng gắt hay mưa rào, bác vẫn đứng đó, ngay cổng trường để phân luồng giao thông, đảm bảo an toàn cho học sinh. Sự tận tụy của bác là một bài học sống động về lòng yêu nghề mà không cần bất cứ lời giáo huấn nào. Bác dạy tôi rằng mỗi công việc, dù nhỏ bé đến đâu, nếu làm bằng cả trái tim thì đều mang lại giá trị vĩ đại.

Tôi nhớ mãi kỷ niệm vào một buổi chiều muộn, khi tôi lỡ chuyến xe bus cuối cùng và phải đứng đợi bố mẹ trong cơn mưa tầm tã. Lúc đó trường đã vắng tanh, chỉ còn ánh đèn từ phòng bảo vệ của bác. Thấy tôi đứng run rẩy dưới hiên, bác đã gọi tôi vào, đưa cho tôi một chén nước ấm và cho tôi mượn điện thoại để gọi về nhà. Bác ngồi trò chuyện với tôi về những câu chuyện cuộc đời, về những khó khăn mà bác đã vượt qua. Sự ân cần của bác lúc đó khiến tôi thấy ngôi trường trở nên ấm áp như chính ngôi nhà của mình. Giây phút ấy, tôi nhận ra đằng sau vẻ ngoài gai góc của bác là một tâm hồn vô cùng tinh tế và đầy lòng trắc ẩn.

Bác Sơn đã giúp tôi hiểu ra một giá trị quan trọng: Mỗi người trong xã hội đều có một vai trò riêng và ai cũng đáng được tôn trọng. Nhờ có bác, tôi biết quan tâm hơn đến những người lao động bình thường, biết nói lời cảm ơn đối với những dịch vụ thầm lặng xung quanh. Bác chính là người giữ lửa cho sự bình yên của trường học. Mỗi sáng bước qua cổng trường, thấy bác mỉm cười chào, tôi lại thấy lòng mình phấn chấn và sẵn sàng cho một ngày học tập mới. Tôi mong bác luôn mạnh khỏe để tiếp tục tiếng trống trường vang vọng, tiếp tục là người gác cổng đáng kính trong lòng chúng tôi.

17Viết văn biểu cảm về con người số 15

Trong ngôi trường khang trang của tôi, có một người phụ nữ mà mỗi khi nhắc đến, lòng tôi lại trào dâng một niềm thương cảm và kính trọng khó tả. Đó là cô Liên, người lao công đã gắn bó với ngôi trường này suốt gần mười năm qua. Cô là người đã giữ cho từng hành lang, từng lớp học luôn sạch sẽ, thơm tho, nhưng lại rất ít khi được ai đó nhắc tên trong những buổi lễ vinh danh. Biểu cảm về cô, trong tôi luôn là sự biết ơn sâu sắc đối với một sự hy sinh thầm lặng, một vẻ đẹp lao động thuần khiết nhất.

Cô Liên có dáng người nhỏ bé, hơi gầy, lúc nào cũng tất bật với chiếc chổi tre và chiếc xô nước. Tôi thường thấy cô mặc bộ quần áo bảo hộ màu xanh sẫm, khuôn mặt luôn che kín sau lớp khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng rất hiền. Đôi bàn tay cô gầy guộc, những khớp xương nổi rõ vì phải tiếp xúc nhiều với nước tẩy rửa và rác thải. Tôi thương nhất là đôi chân cô, lúc nào cũng đi đôi ủng nhựa nặng nề, lầm lũi di chuyển khắp các tầng lầu. Dù công việc vất vả và có phần đơn điệu, nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô phàn nàn hay tỏ ra khó chịu với học sinh.

Phẩm chất của cô Liên là sự nhẫn nại và lòng tự trọng cao. Cô làm việc một cách tỉ mỉ, không bỏ sót bất kỳ một hạt bụi nào. Cô dạy tôi bài học về sự sạch sẽ và ý thức giữ gìn của công không phải bằng lời nói mà bằng chính những giọt mồ hôi rơi xuống sàn nhà. Điều tôi khâm phục nhất ở cô là thái độ lạc quan. Dù làm công việc mà nhiều người coi là thấp kém, cô vẫn luôn giữ cho mình một tâm thế tự trọng, làm việc bằng tất cả trách nhiệm. Sự tử tế của cô thể hiện qua cách cô nhẹ nhàng nhắc nhở chúng tôi đừng vứt rác bừa bãi, không phải vì cô ngại dọn mà vì cô muốn chúng tôi học cách sống văn minh.

Kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là lần lớp tôi tổ chức liên hoan và đã bày bừa ra rất nhiều rác thải khó dọn. Cuối buổi, cả lớp ra về hết, chỉ còn mình tôi ở lại dọn dẹp. Cô Liên đã đến, nhẹ nhàng lấy chiếc chổi từ tay tôi và bảo: "Con về đi kẻo tối, để cô dọn cho, con học cả ngày mệt rồi". Nhìn bóng cô nhỏ bé giữa căn phòng bừa bộn, dưới ánh đèn mờ ảo của buổi chiều tà, sống mũi tôi cay xè. Tôi chợt hiểu rằng, sự sạch sẽ mà tôi vẫn hưởng thụ hằng ngày là kết quả của sự chịu khó và bao dung vô hạn của những người như cô. Từ hôm đó, tôi tự hứa sẽ không bao giờ vứt rác bừa bãi và luôn nhắc nhở bạn bè cùng làm theo.

Cô Liên đã dạy tôi một bài học lớn về giá trị của lao động. Cô giúp tôi hiểu rằng không có nghề nghiệp nào là thấp kém, chỉ có những tâm hồn thấp kém mới đi coi thường người lao động. Sự hiện diện của cô trong trường như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn. Nhờ có cô, tôi biết trân trọng những điều nhỏ bé, biết nhìn thấy vẻ đẹp của sự cống hiến thầm lặng. Tôi mong cô có thật nhiều sức khỏe, mong xã hội sẽ có cái nhìn công bằng và trân trọng hơn đối với những con người đang ngày đêm làm đẹp cho đời như cô.

18Viết văn biểu cảm về con người số 16

Trong quãng đời học sinh, ai cũng sẽ gặp một người bạn khiến mình vừa ngưỡng mộ vừa cảm thấy yên tâm khi ở cạnh. Với tôi, đó chính là Hà – lớp trưởng của lớp tôi. Hà không chỉ là một người bạn thân thiết mà còn là một thủ lĩnh thực thụ, người đã dẫn dắt tập thể lớp đi qua bao kỳ thi và hoạt động ngoại khóa. Biểu cảm về Hà, trong tôi luôn là sự nể phục đối với một tinh thần trách nhiệm cao độ và một khả năng kết nối tuyệt vời. Hà chính là linh hồn, là chất keo dính gắn kết 40 cá tính khác biệt thành một gia đình.

Hà sở hữu ngoại hình rất năng động và tự tin. Bạn có mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sáng rực mỗi khi trình bày một ý tưởng mới. Tôi ấn tượng nhất với phong thái đĩnh đạc của Hà khi đứng trước lớp; cách bạn nói chuyện vừa mềm mỏng nhưng lại rất quyết đoán, khiến ai cũng phải lắng nghe. Đôi bàn tay Hà không lúc nào ngơi nghỉ, khi thì ghi chép biên bản, khi thì tất bật trang trí bảng cho các buổi sinh hoạt lớp. Nụ cười của Hà luôn thường trực trên môi, như một nguồn năng lượng tích cực lan tỏa đến mọi người xung quanh, giúp xua tan những căng thẳng của những tiết học áp lực.

Tính cách của Hà là sự hòa quyện giữa sự nghiêm túc và lòng thấu cảm. Là lớp trưởng, Hà rất kỷ luật, sẵn sàng phê bình những bạn vi phạm nề nếp nhưng lại cực kỳ tâm lý khi tìm hiểu nguyên nhân đằng sau mỗi hành vi đó. Bạn dạy tôi về tinh thần làm việc nhóm và ý thức vì tập thể. Điều tôi khâm phục nhất ở Hà chính là sự công bằng. Hà chưa bao giờ bao che cho bạn thân hay gây khó dễ cho ai. Sự chính trực của bạn khiến cả lớp đều nể phục và tin tưởng tuyệt đối. Hà không chỉ dẫn đầu về học tập mà còn là người luôn xung phong trong mọi công việc nặng nhọc của lớp.

Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là khi lớp tôi tham gia hội diễn văn nghệ của trường. Lúc đó, cả đội múa đều nản chí vì bài nhảy quá khó và thời gian tập luyện quá ngắn. Chính Hà đã là người ở lại cuối cùng mỗi buổi chiều, kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác cho mọi người. Khi một bạn trong đội múa bị chấn thương, Hà đã thức trắng đêm để biên tập lại đội hình và động viên tinh thần cả đội. Kết quả là lớp tôi đã giành giải Nhất. Khoảnh khắc cả lớp ôm nhau khóc trên sân khấu, tôi thấy Hà lén lau nước mắt với một nụ cười mãn nguyện. Đó là giọt nước mắt của sự nỗ lực và lòng hạnh phúc khi thấy tập thể gặt hái được quả ngọt.

Hà đã ảnh hưởng rất nhiều đến cách tôi nhìn nhận về vai trò của một người lãnh đạo. Nhờ có Hà, tôi hiểu rằng người lãnh đạo giỏi nhất không phải là người ra lệnh giỏi nhất, mà là người biết hy sinh nhiều nhất cho tập thể. Bạn chính là hình mẫu về sự nỗ lực và trách nhiệm mà tôi luôn học hỏi. Tình bạn với Hà giúp tôi trưởng thành hơn, biết sống có kỷ luật và biết quan tâm đến lợi ích chung. Tôi tin rằng với bản lĩnh đó, Hà sẽ còn tiến xa hơn nữa trong tương lai và luôn là niềm tự hào của lớp chúng tôi.

19Viết văn biểu cảm về con người số 17

Nếu ông nội là người của những trà đạo và nề nếp thì ông ngoại trong tôi lại là hình ảnh của sự tự do, phóng khoáng và gắn liền với thiên nhiên đồng nội. Mỗi mùa hè về quê ngoại, tôi như được bước vào một thế giới khác, nơi có ông ngoại và những bài học không nằm trên trang giấy. Biểu cảm về ông, trong tôi luôn là sự tự hào về một tâm hồn khoáng đạt, một người đàn ông của đất đai và những con sóng nhỏ trên dòng sông quê. Ông dạy tôi biết yêu thiên nhiên và trân trọng sự tĩnh lặng trong tâm hồn.

Ông ngoại tôi có dáng người khỏe khoắn, nước da nâu bóng vì nắng gió miền biển. Khuôn mặt ông vuông chữ điền với nụ cười hào sảng làm lộ ra hàm răng trắng bóng. Tôi ấn tượng nhất là đôi bàn tay của ông – đôi bàn tay to, dày và ấm áp, có thể đan được những chiếc rổ tre tinh xảo hay tung những mẻ lưới điêu luyện trên sông. Mỗi khi ông cười, đôi mắt lại nheo lại, tỏa ra một vẻ rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Ông thường mặc chiếc áo ba lỗ trắng và chiếc quần đùi giản dị, phong thái lúc nào cũng ung dung, tự tại như một lão ngư thực thụ.

Tính cách của ông ngoại rất hài hước và yêu đời. Ông không bao giờ ép tôi phải học hành căng thẳng khi về quê. Thay vào đó, ông dạy tôi cách nhìn mây để đoán mưa, cách lắng nghe tiếng chim hót để biết mùa màng. Ông dạy tôi rằng cuộc đời giống như một dòng sông, có lúc đục lúc trong, có lúc lặng lờ lúc dậy sóng, quan trọng là mình phải biết chèo lái để không bị dòng nước cuốn đi. Sự lạc quan của ông giữa những khó khăn của nghề nông đã truyền cho tôi một nghị lực sống mạnh mẽ. Ông là người luôn biết tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất.

Kỷ niệm đẹp nhất giữa tôi và ông là những buổi sáng sớm hai ông cháu cùng nhau đi thả lưới. Trong cái không gian tĩnh mịch của buổi sớm, chỉ có tiếng mái chèo khua nước và tiếng cá nhảy lao xao, ông đã kể cho tôi nghe về những bí mật của dòng sông. Có một lần, tôi vì nóng vội mà kéo lưới quá mạnh làm rách cả lưới. Thay vì trách mắng, ông cười khà khà rồi bảo: "Con cá to nhất không phải là con cá nằm trong lưới, mà là con cá con học được cách kiên nhẫn để bắt". Câu nói đó theo tôi mãi về sau, mỗi khi tôi đứng trước một mục tiêu lớn, tôi lại tự nhắc mình phải bình tĩnh và kiên trì như lời ông dạy.

Ông ngoại chính là người đã mở ra trong tôi một không gian tâm hồn đầy màu sắc và tự do. Nhờ có ông, tôi biết yêu thêm từng nhành cây, ngọn cỏ, biết trân trọng giá trị của sự lao động chân tay. Ảnh hưởng của ông đối với tôi là tinh thần bất khuất trước nghịch cảnh và lòng yêu đời tha thiết. Ông không chỉ là người thân, mà còn là người thầy dạy tôi về nghệ thuật sống hạnh phúc từ những điều giản đơn. Dù giờ đây tôi đã sống ở thành phố nhộn nhịp, nhưng hơi thở của dòng sông và bóng dáng ông ngoại vẫn luôn là bến đỗ bình yên để tôi tìm về mỗi khi mệt mỏi.

20Viết văn biểu cảm về con người số 18

Trong nhịp sống xô bồ của thành phố, có những con người mà sự hiện diện của họ giống như những nốt trầm giữa bản nhạc náo nhiệt. Đó là bà cụ bán xôi đầu ngõ nhà tôi. Bà không phải là người thân, cũng không phải là giáo viên, nhưng sự kiên cường và tấm lòng của bà đã dạy cho tôi một bài học lớn về cuộc đời. Biểu cảm về bà, trong tôi luôn là sự trân trọng và niềm cảm phục đối với một người lao động già yếu nhưng không bao giờ đầu hàng số phận. Bà chính là một minh chứng cho vẻ đẹp của sự nhẫn nại và lòng tự trọng.

Bà cụ có dáng người nhỏ thắt, lưng đã còng rạp xuống vì mấy chục năm gánh gồng trên vai. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn sâu thẳm, nước da sạm đi vì sương gió nhưng đôi mắt bà vẫn toát lên một vẻ hiền từ kỳ lạ. Tôi yêu nhất là đôi bàn tay của bà – đôi bàn tay nhăn nheo, khô gầy nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn khi gói những nắm xôi thơm nồng vào lá sen xanh. Mỗi sớm mai, khi sương mù còn chưa tan, tiếng rao của bà đã vang lên một cách trầm ấm, quen thuộc như một phần hơi thở của khu phố. Bà thường mặc chiếc áo nâu bạc màu, lúc nào cũng sạch sẽ và tươm tất.

Phẩm chất mà tôi kính trọng nhất ở bà chính là sự thật thà và lòng tự trọng. Dù già yếu, bà chưa bao giờ đi xin lòng thương hại của ai. Bà kiếm sống bằng chính sức lao động của mình, dù mỗi nắm xôi chỉ lời được vài đồng bạc lẻ. Bà dạy tôi bài học về sự trân trọng giá trị của đồng tiền và sự tử tế trong kinh doanh. Sự chu đáo của bà thể hiện qua việc bà luôn chọn những hạt nếp ngon nhất, những chiếc lá sen thơm nhất để mang đến cho khách hàng. Bà luôn mỉm cười chào hỏi mọi người, dù ngày hôm đó có bán chạy hay không.

Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là lần tôi vô tình làm rơi chiếc ví tiền gần gánh xôi của bà. Trong ví có rất nhiều tiền học phí mà tôi vừa rút từ cây ATM. Khi tôi quay lại tìm với tâm trạng tuyệt vọng, bà đã đứng đó đợi tôi giữa trưa nắng gắt. Khi tôi định gửi bà một chút tiền để cảm ơn, bà đã xua tay và bảo: "Bà già rồi nhưng bà vẫn còn sức làm việc, cái gì không phải của mình thì không bao giờ được giữ". Câu nói đơn giản ấy của một người bán hàng rong đã khiến tôi sững sờ. Nó cao quý hơn mọi bài giảng về đạo đức mà tôi từng được nghe. Sự chính trực của bà giữa cảnh nghèo khó là một tấm gương sáng ngời về nhân cách.

Bà bán xôi đã giúp tôi hiểu rằng sự sang trọng không nằm ở khối tài sản người ta sở hữu, mà nằm ở tâm hồn và lòng tự trọng. Nhờ có bà, tôi biết nhìn đời bằng đôi mắt thấu cảm hơn, biết trân trọng những người lao động thầm lặng xung quanh mình. Bà chính là người giữ cho hơi ấm của tình người giữa lòng thành phố sắt thép lạnh lẽo. Mỗi lần cầm trên tay gói xôi ấm sực, thơm mùi lá sen, tôi lại thấy lòng mình bình yên và biết ơn vô hạn. Tôi mong bà luôn khỏe mạnh để mỗi sớm mai, tiếng rao quen thuộc ấy vẫn vang lên, nhắc nhở tôi về sự kiên cường và lòng chính trực giữa cuộc đời.

21Viết văn biểu cảm về con người số 19

Trong gia đình, chú Quang – chú họ của tôi – là người mà tôi luôn tìm đến mỗi khi gặp khó khăn trong định hướng sự nghiệp. Chú không chỉ là một người kiến trúc sư tài ba mà còn là một người chú cực kỳ tâm lý, người đã dạy tôi cách biến những ước mơ thành hiện thực bằng sự nỗ lực không ngừng. Biểu cảm về chú, trong tôi luôn là sự ngưỡng mộ đối với một trí tuệ sắc sảo và một tầm nhìn xa trông rộng. Chú là người đã giúp tôi hiểu rằng thế giới này không có chỗ cho sự lười biếng, nhưng luôn mở rộng cửa cho những ai dám đam mê.

Chú Quang có ngoại hình rất lịch lãm và hiện đại. Chú thường đeo một cặp kính đen gọng mảnh, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự suy tư và sáng tạo. Tôi ấn tượng nhất với bàn làm việc của chú – nơi có hàng trăm bản vẽ, những mô hình kiến trúc tinh xảo và mùi thơm của giấy mới. Đôi bàn tay chú thon dài, uyển chuyển khi phác họa những đường nét trên bản vẽ, dường như chú đang thổi hồn vào những khối bê tông vô tri. Phong thái của chú luôn toát lên vẻ tự tin, quyết đoán của một người đàn ông thành đạt nhưng vẫn giữ được sự gần gũi, chân thành.

Tính cách của chú rất khắt khe trong công việc nhưng lại vô cùng phóng khoáng trong lối sống. Chú dạy tôi rằng: "Một bản vẽ sai có thể sửa, nhưng một tư duy sai có thể phá hỏng cả một sự nghiệp". Chú luôn khuyến khích tôi đọc nhiều sách, đi nhiều nơi để mở mang tầm mắt. Điều tôi khâm phục nhất ở chú chính là tinh thần học hỏi trọn đời. Dù đã ở vị trí cao, chú vẫn không ngừng cập nhật những xu hướng công nghệ mới nhất. Sự nỗ lực bền bỉ của chú là minh chứng cho việc thành công không đến từ sự may mắn mà đến từ sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và chú là năm tôi đứng trước ngưỡng cửa chọn trường đại học. Lúc đó, tôi bị giằng xé giữa đam mê vẽ và mong muốn học kinh tế của bố mẹ. Chú đã dành cả một buổi tối để cùng tôi ngồi phân tích những thế mạnh và điểm yếu của bản thân. Chú bảo: "Tiền bạc quan trọng, nhưng nếu con làm việc mà không có đam mê, con sẽ chỉ là một cỗ máy kiếm tiền rỗng tuếch. Hãy chọn cái mà con cảm thấy hạnh phúc nhất khi làm, thành công sẽ tự tìm đến". Chính sự định hướng và ủng hộ của chú đã giúp tôi có đủ dũng cảm để theo đuổi ngành thiết kế. Chú không chỉ là người chú, chú là người dẫn đường cho tâm hồn tôi.

Chú Quang có ảnh hưởng vô cùng lớn đến cách tôi xây dựng sự nghiệp và nhân cách. Nhờ có chú, tôi học được cách tư duy logic, cách giải quyết vấn đề bằng sự sáng tạo và điềm tĩnh. Chú chính là hình mẫu về người đàn ông hiện đại: trí tuệ, trách nhiệm và đầy nhiệt huyết. Có chú bên cạnh, tôi thấy con đường phía trước dù chông gai nhưng vẫn đầy hứa hẹn. Tôi tự hứa sẽ nỗ lực học tập để một ngày nào đó có thể đứng chung hàng ngũ với chú, để đóng góp những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng như cách chú vẫn đang làm.

22Viết văn biểu cảm về con người số 20

Cuối cùng, tôi muốn kể về thầy Hùng – thầy dạy thể dục của tôi năm lớp 12. Trong mắt nhiều học sinh, thầy là người khó tính nhất trường với những bài tập thể lực khắc nghiệt, nhưng với tôi, thầy là người đã rèn luyện cho tôi một ý chí thép và một cơ thể khỏe mạnh để đương đầu với những áp lực của cuộc sống. Biểu cảm về thầy, trong tôi luôn là sự biết ơn đối với một tinh thần kỷ luật nghiêm túc và một trái tim luôn cháy rực ngọn lửa thể thao. Thầy đã dạy tôi rằng sức mạnh thực sự không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở sự kiên trì của ý chí.

Thầy Hùng có thân hình rất vạm vỡ, nước da ngăm đen vì quanh năm đứng trên sân vận động. Khuôn mặt thầy lúc nào cũng có vẻ nghiêm nghị với hàng lông mày rậm và đôi mắt sắc sảo. Tôi ấn tượng nhất với tiếng còi vang dội của thầy – tiếng còi như một mệnh lệnh thúc giục chúng tôi tiến về phía trước. Đôi bàn tay thầy to, chắc nịch, luôn sẵn sàng hướng dẫn học trò những động tác kỹ thuật khó nhất. Dù vẻ ngoài có vẻ thô ráp, nhưng mỗi khi học trò gặp chấn thương, thầy lại là người lo lắng và tận tình chăm sóc hơn ai hết.

Tính cách của thầy Hùng là sự kiên định và chính trực tuyệt đối. Trong tiết học của thầy, không có chỗ cho sự lười biếng hay bỏ cuộc. Thầy thường nói: "Sân tập hôm nay đổ mồ hôi thì ngày mai bước vào đời con mới không rơi nước mắt". Thầy dạy tôi rằng thất bại trong thể thao hay trong cuộc sống đều bắt nguồn từ việc ta bỏ cuộc trước khi về đích. Sự kỷ luật của thầy đã giúp chúng tôi nhận ra giới hạn của bản thân chỉ là một rào cản tâm lý mà ta hoàn toàn có thể vượt qua nếu có đủ quyết tâm.

Tôi nhớ mãi kỷ niệm trong buổi kiểm tra chạy bền cuối kỳ. Khi tôi đã kiệt sức và muốn dừng lại khi còn cách đích 100 mét, thầy đã chạy cùng tôi. Thầy không dùng những lời cổ vũ sáo rỗng, thầy chỉ nói: "Cứ nhìn về phía trước, đừng nhìn chân mình. Chỉ còn vài bước nữa thôi, bản lĩnh của con nằm ở đây". Tiếng bước chân thình thịch của thầy bên cạnh đã tiếp thêm cho tôi một sức mạnh vô hình để bứt tốc về đích. Sau khi qua vạch đích, thầy vỗ vai tôi và mỉm cười: "Tốt lắm, con vừa chiến thắng chính mình rồi đó". Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng thầy không hề khó tính, thầy chỉ đang cố gắng giúp chúng tôi mạnh mẽ hơn mỗi ngày.

Thầy Hùng đã giúp tôi xây dựng một nền tảng sức khỏe và tinh thần vững chắc. Nhờ có thầy, tôi biết cách đối diện với những khó khăn bằng thái độ chủ động và kiên cường. Thầy chính là người đã truyền dạy cho tôi triết lý "vượt sướng", không được hài lòng với những gì dễ dàng. Sự nghiêm khắc của thầy là món quà vô giá mà tôi mang theo khi bước vào giảng đường đại học và cả hành trình lập nghiệp sau này. Tôi thầm cảm ơn thầy – người đã rèn giũa cho tôi một "thép" trong tâm hồn giữa những năm tháng tuổi trẻ bồng bột.

Xem thêm:

Hy vọng bài viết trên từ AVAKids sẽ giúp bạn hoàn thành bài văn biểu cảm về con người. Một bài văn biểu cảm về con người sẽ trở nên hay và giàu giá trị khi được viết bằng cảm xúc thật, lời văn tự nhiên và chân thành. Khi biết cách kết hợp giữa cảm xúc cá nhân và cách diễn đạt phù hợp, người viết không chỉ hoàn thành tốt bài làm mà còn gửi gắm được những tình cảm đẹp đẽ, đáng trân trọng về con người trong cuộc sống.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi