Tuyển chọn 25 bài văn biểu cảm về người thân hay, cảm động, điểm cao

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 4 ngày trước
791 lượt xem

Bài văn biểu cảm về người thân là dạng bài quen thuộc giúp học sinh bày tỏ tình cảm chân thành đối với những người thân yêu trong gia đình. Thông qua những kỉ niệm, hành động giản dị và cảm xúc thật, bài văn sẽ trở nên gần gũi, sâu lắng và dễ chạm đến người đọc. Cùng tìm hiểu chi tiết cách lập dàn ý cùng những bài văn mẫu biểu cảm về người thân trong bài viết sau!

1Bài văn biểu cảm về mẹ của em

Trong dòng chảy hối hả của thời gian, có những điều sẽ nhạt phai, nhưng có một tình cảm luôn rực cháy và ấm áp như ngọn lửa hồng trong đêm đông giá rét – đó chính là tình mẫu tử. Với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là một thiên thần không cánh, là bến đỗ bình yên nhất mà tôi luôn muốn tìm về sau những giông bão của cuộc đời.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi. Thời gian vốn dĩ chẳng thiên vị một ai, nó đã khéo léo để lại những dấu vết trên gương mặt mẹ. Tôi yêu làm sao khuôn mặt trái xoan với những nếp nhăn nơi khóe mắt – minh chứng cho những đêm dài thức trắng lo cho tôi khi ốm đau hay trăn trở về cơm áo gạo tiền. Đôi mắt mẹ không còn tinh anh như thời con gái, nhưng sao mỗi khi nhìn vào đó, tôi luôn thấy một bầu trời bao dung, hiền hậu. Ánh mắt ấy như một tấm gương soi chiếu tâm hồn tôi, vừa khích lệ khi tôi thành công, vừa vỗ về khi tôi vấp ngã.

Nhưng có lẽ, điều khiến tôi xúc động nhất mỗi khi chạm vào chính là đôi bàn tay mẹ. Đó không phải là đôi bàn tay mềm mại, trắng trẻo của những người phụ nữ sống trong nhung lụa. Đôi bàn tay mẹ thô ráp, chai sần với những đường gân xanh xao hiện rõ dưới lớp da mỏng. Chính đôi bàn tay ấy đã tảo tần sớm khuya, nhóm bếp lửa hồng mỗi sáng, giặt giũ những bộ quần áo thơm tho cho tôi đến trường. Tôi nhớ mãi cảm giác mỗi khi mẹ xoa đầu, đôi tay hơi nhám ấy mang theo hơi ấm kỳ diệu, xua tan mọi nỗi sợ hãi trong lòng tôi.

Kỷ niệm sâu sắc nhất về mẹ mà tôi mãi chẳng thể quên là trận ốm năm tôi học lớp năm. Đêm đó, cơn sốt cao khiến tôi li bì, nửa tỉnh nửa mê. Trong cơn mê man, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm của chiếc khăn gạc mẹ đắp trên trán, nghe thấy tiếng thở dài lo âu và cả tiếng lầm rầm cầu nguyện của mẹ. Suốt cả đêm, mẹ không hề chợp mắt, cứ đi ra đi vào, hết pha sữa lại nấu cháo hành. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người đầu tiên tôi thấy là mẹ, đang ngồi tựa lưng vào thành giường, gương mặt hốc hác và đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ. Giây phút ấy, trái tim tôi thắt lại. Tôi nhận ra rằng, mẹ có thể hy sinh tất cả, kể cả sức khỏe và thanh xuân của mình, chỉ để đổi lấy sự bình an cho tôi.

Mẹ còn là người thầy đầu tiên dạy tôi những bài học làm người quý giá. Mẹ dạy tôi biết nhường nhịn miếng bánh cho em, biết nói lời xin lỗi khi làm sai và biết trân trọng những giá trị lao động. Cách mẹ đối nhân xử thế với hàng xóm láng giềng, sự hiếu thảo của mẹ đối với ông bà chính là cuốn sách đạo đức sống động nhất mà tôi luôn soi vào để hoàn thiện bản thân.

Đối với tôi, mẹ là duy nhất, là cả thế giới. Có mẹ, cuộc sống của tôi như được bao phủ bởi ánh nắng mặt trời ấm áp. Nếu một ngày thiếu vắng bóng hình mẹ, tôi chẳng thể tưởng tượng nổi mình sẽ chông chênh đến nhường nào. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Cầu mong thời gian hãy trôi thật chậm, để tôi có thêm nhiều cơ hội được yêu thương và báo hiếu cho mẹ. Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!

2Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về người thân

I. Mở bài: Khơi gợi cảm xúc và giới thiệu đối tượng

  • Dẫn dắt trực tiếp hoặc gián tiếp:

    • Gián tiếp: Đi từ một câu hát, một vần thơ hoặc một định nghĩa về tình cảm gia đình (Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, gia đình là bến đỗ bình yên nhất...").

    • Trực tiếp: Giới thiệu ngay người thân mà em định biểu cảm là ai? (Ông, bà, cha, mẹ...).

  • Cảm xúc chủ đạo: Nêu ấn tượng chung nhất về người đó (Người có tầm ảnh hưởng lớn nhất, người em yêu thương và kính trọng nhất).

II. Thân bài: Bộc lộ tình cảm qua các phương diện (Kết hợp Miêu tả và Tự sự để biểu cảm)

1. Biểu cảm qua những đặc điểm ngoại hình (Gợi nhớ và yêu thương)

  • Lưu ý: Không tả liệt kê, chỉ chọn những chi tiết "biết nói" gợi nhắc tình cảm.

  • Đôi mắt: Ánh mắt hiền từ, bao dung hay ánh mắt nghiêm khắc nhưng đầy lo lắng? Mỗi khi em làm sai, ánh mắt ấy khiến em thấy thế nào?

  • Đôi bàn tay: Bàn tay chai sần vì sương gió của cha, hay bàn tay mềm mại, ấm áp của mẹ? Cảm giác khi được nắm đôi bàn tay ấy (ấm áp, an tâm).

  • Mái tóc: Những sợi bạc xen kẽ sợi đen khiến em xót xa như thế nào khi nhận ra thời gian đang lấy đi sức khỏe của người thân?

  • Nụ cười: Nụ cười rạng rỡ là nguồn động viên, hay nụ cười hiền hậu xua tan mệt mỏi?

2. Biểu cảm qua nét tính cách và những việc làm đời thường (Cảm phục và trân trọng)

  • Sự quan tâm, chăm sóc: Những hành động nhỏ bé hàng ngày (mẹ nấu món ăn em thích, cha đưa đón em đi học, bà kể chuyện cổ tích...).

  • Đức tính cao quý: Sự hy sinh, lòng nhân hậu, sự kiên trì... Những đức tính này đã dạy cho em bài học gì về làm người?

  • Cảm xúc nảy sinh: Sự biết ơn, lòng ngưỡng mộ và mong muốn được trở nên giống như người ấy.

3. Biểu cảm qua một kỉ niệm sâu sắc (Điểm nhấn cảm xúc)

  • Kể lại ngắn gọn một kỉ niệm đáng nhớ: Một lần em bị ốm, một lần em mắc lỗi, hoặc một thành tích em đạt được có dấu ấn của người thân.

  • Đẩy cao cảm xúc: Trong khoảnh khắc đó, em đã cảm nhận được tình yêu thương của người thân rõ rệt như thế nào? (Xúc động, hối hận, hay vỡ òa hạnh phúc).

4. Suy nghĩ về vai trò của người thân đối với bản thân

  • Người thân là điểm tựa tinh thần, là bến đỗ, là người thầy đầu tiên.

  • Nếu thiếu vắng người ấy, cuộc sống của em sẽ ra sao? (Cảm giác trống trải, thiếu hụt).

III. Kết bài: Khẳng định tình cảm và lời hứa

  • Khẳng định lại tình cảm: Tình yêu thương dành cho người thân là vĩnh cửu, không gì thay thế được.

  • Lời hứa/Lời nguyện cầu:

    • Hứa sẽ học tập tốt, ngoan ngoãn để người thân vui lòng.

    • Mong ước người thân luôn mạnh khỏe, bình an để mãi ở bên cạnh em.

  • Câu đúc kết: (Có thể dùng một câu danh ngôn hoặc một thông điệp về tình cảm gia đình).

Mẹo giúp làm bài văn biểu cảm hay hơn:

  • Sử dụng từ ngữ biểu cảm: Thay vì nói "Em yêu mẹ", hãy nói "Trái tim em tràn ngập sự biết ơn mỗi khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của mẹ dưới ánh hoàng hôn".

  • Sử dụng biện pháp tu từ: So sánh, nhân hóa, điệp ngữ sẽ giúp bài văn mềm mại hơn. (Ví dụ: "Tình thương của cha giống như ngọn núi cao, vững chãi và che chở cho em trước mọi giông bão cuộc đời").

  • Kết hợp Biểu cảm trực tiếp và gián tiếp:

    • Trực tiếp: "Ôi, em yêu bà biết bao!"

    • Gián tiếp: Thông qua việc tả cái áo cũ bà mặc, bát cháo bà nấu để người đọc tự cảm nhận được tình yêu.

  • Chân thành là chìa khóa: Những chi tiết nhỏ, thật và mang tính riêng biệt của gia đình bạn luôn có giá trị hơn những bài văn mẫu sáo rỗng.

Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về người thân

Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về người thân

Ba mẹ đừng quên bổ sung vitamin và khoáng chấtsữa tươinước yến,.... để trẻ có một sức khoẻ dẻo dai và năng lượng học tập cả ngày dài!

3Những lưu ý, lỗi cần tránh khi viết bài văn biểu cảm về người thân

Khi viết bài văn biểu cảm (nêu cảm nghĩ) về người thân, mục tiêu chính không phải là "tả" người đó trông thế nào, mà là thể hiện tình cảm, sự yêu thương và lòng biết ơn của em.

Dưới đây là những lưu ý và lỗi cần tránh để bài văn chạm đến cảm xúc người đọc:

Những lưu ý để bài văn giàu cảm xúc (Nên làm)

  • Tập trung vào "Điểm chạm" cảm xúc: Thay vì tả toàn bộ, hãy chọn những đặc điểm của người thân khiến em xúc động nhất.
    • Ví dụ: Bàn tay thô ráp của bố vì làm việc vất vả, mái tóc thơm mùi lá bưởi của bà, hay ánh mắt lo lắng của mẹ mỗi khi em ốm.
  • Kể về một kỷ niệm cụ thể: Cảm xúc phải bắt nguồn từ một việc làm thực tế. Một kỷ niệm nhỏ sẽ có sức nặng hơn ngàn lời khen sáo rỗng.
    • Ví dụ: Kỷ niệm mẹ thức trắng đêm chăm em ốm, hay lần đầu tiên bố dạy em đi xe đạp.
  • Sử dụng "Lời tự sự của trái tim": Hãy nói lên những suy nghĩ thật của em. Em sợ điều gì (sợ người thân già đi)? Em mong ước điều gì cho họ?
  • Kết hợp tả và kể để bộc lộ tình cảm: Tả lại nụ cười, ánh mắt của người thân lúc họ dành tình yêu cho em để người đọc "cảm" cùng em.

Các lỗi cần tránh (Để bài viết không bị khô khan)

  • Lỗi biến bài văn biểu cảm thành bài văn tả: Đây là lỗi phổ biến nhất. Em quá mải mê tả ngoại hình (cao, gầy, mắt đen...) mà quên không nói lên cảm xúc của mình về những đặc điểm đó.
    • Cách sửa: Tả đến đâu, gắn cảm xúc đến đó. (Ví dụ: "Mái tóc mẹ đã điểm bạc, mỗi sợi tóc trắng ấy như ghi dấu những vất vả mẹ đã trải qua vì con").
  • Lỗi dùng từ ngữ sáo rỗng, quá lố: Tránh những câu văn kiểu "copy-paste" như: "Em yêu mẹ em nhất trên đời, tình yêu ấy bao la như biển Thái Bình". Nghe rất kêu nhưng thiếu sự chân thành.
    • Cách sửa: Dùng những từ ngữ giản dị, gần gũi. (Ví dụ: "Con chỉ muốn được nhỏ bé mãi để được nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ").
  • Lỗi liệt kê công việc: Tránh viết kiểu: "Sáng mẹ nấu cơm, trưa mẹ đi làm, tối mẹ dạy em học". Đây là kể việc, không phải biểu cảm.
    • Cách sửa: Hãy chọn 1 việc khiến em thấy biết ơn mẹ nhất và viết sâu về việc đó.
  • Lỗi không có sự kết nối: Viết về người thân nhưng lại giống như đang quan sát một người xa lạ. Hãy dùng các đại từ "con", "em" và khẳng định sự gắn bó giữa hai người.
Những lưu ý, lỗi cần tránh khi viết bài văn biểu cảm về người thân

Những lưu ý, lỗi cần tránh khi viết bài văn biểu cảm về người thân

4Bài văn biểu cảm về người thân (Mẹ)

Nếu mẹ là dòng sông hiền hòa, êm đềm thì cha trong tôi lại hiện lên như một ngọn núi cao hùng vĩ, lặng lẽ che chắn cho cả gia đình trước mọi sóng gió. Tình cảm của cha không ồn ào, không hoa mỹ nhưng lại vô cùng sâu sắc và kiên định. Cha chính là điểm tựa vững chãi nhất để tôi tự tin bước đi trên đường đời.

Hình ảnh cha gắn liền với vẻ ngoài sương gió. Cha có vóc dáng cao lớn nhưng hơi gầy, nước da ngăm đen vì những ngày dài làm việc dưới nắng gắt. Gương mặt cha cương nghị với vầng trán cao thể hiện sự thông tuệ và trải đời. Tôi đặc biệt ấn tượng với đôi vai của cha – đôi vai rộng và vững chãi mà ngày nhỏ tôi thường xuyên được cưỡi lên để ngắm nhìn thế giới từ trên cao. Bây giờ, đôi vai ấy đã hơi trĩu xuống bởi gánh nặng gia đình, nhưng nó vẫn là nơi an toàn nhất để tôi tựa đầu vào mỗi khi mệt mỏi.

Cha tôi là người ít nói. Ông chẳng bao giờ thốt ra những lời yêu thương ngọt ngào như "Cha yêu con", nhưng mọi hành động của ông đều toát lên tình yêu thương vô bờ bến. Đó là những buổi tối cha cặm cụi sửa lại chiếc xe đạp cũ cho tôi, là những lúc cha im lặng ngồi đợi tôi học bài xong mới đi ngủ, hay là khi cha âm thầm để dành miếng ngon nhất trong mâm cơm cho tôi. Tình yêu của cha giống như một mạch nước ngầm, tuy âm thầm chảy sâu dưới lòng đất nhưng lại nuôi dưỡng tâm hồn tôi mỗi ngày.

Có một kỷ niệm về cha mà tôi luôn khắc ghi. Đó là năm tôi thi trượt học sinh giỏi cấp thành phố. Tôi đã thất vọng về bản thân đến mức đóng cửa trong phòng khóc nức nở, không muốn tiếp xúc với ai. Cha không hề trách mắng, cũng không dùng những lời an ủi sáo rỗng. Buổi chiều hôm đó, cha gõ cửa và rủ tôi đi câu cá – một sở thích của hai cha con. Ngồi bên bờ hồ lộng gió, cha mới chậm rãi nói: "Thắng bại là chuyện thường tình ở đời, con ạ. Ngọn núi cao nhất không phải để chúng ta chinh phục trong một lần, mà để chúng ta rèn luyện ý chí để leo lên nhiều lần." Câu nói ấy như một luồng điện chạy qua người tôi, giúp tôi bừng tỉnh. Cha đã dạy tôi cách đối mặt với thất bại bằng sự điềm tĩnh và bản lĩnh của một người đàn ông.

Cha không chỉ là người bảo vệ mà còn là người định hướng cho tương lai của tôi. Từ cha, tôi học được sự kiên trì, lòng trung thực và tinh thần trách nhiệm. Cha dạy tôi rằng, dù làm bất cứ việc gì, cũng phải làm bằng cả cái tâm và sự tử tế. Những giá trị ấy đã thấm sâu vào máu thịt, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của tôi.

Dù mai này tôi có đi xa đến đâu, có khôn lớn trưởng thành thế nào thì trong mắt cha, tôi vẫn mãi là đứa con bé bỏng cần được chở che. Tôi thầm cảm ơn cuộc đời vì đã cho tôi được làm con của cha. Con sẽ cố gắng sống thật tốt, thật xứng đáng với những giọt mồ hôi và sự kỳ vọng của cha. Cầu mong cha luôn mạnh khỏe để mãi là cây cao bóng cả, che chở cho cuộc đời con.

5Bài văn biểu cảm về bà nội

Trong kí ức tuổi thơ của tôi, bà nội hiện lên như một bà tiên bước ra từ những câu chuyện cổ tích. Bà là người đã tưới mát tâm hồn tôi bằng những lời ru ngọt ngào và những câu chuyện về lòng nhân hậu. Với tôi, bà chính là hiện thân của sự dịu dàng, ấm áp và là sợi dây kết nối tôi với những giá trị truyền thống tốt đẹp của gia đình.

Bà nội tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Thời gian đã nhuộm trắng mái tóc bà, khiến nó như một dải mây bồng bềnh phủ xuống bờ vai gầy. Mỗi khi bà ngồi ngoài hiên chải tóc, tôi lại thích thú đứng bên cạnh, ngắm nhìn những sợi tóc bạc trắng lấp lánh dưới ánh nắng. Làn da bà đã nhăn nheo, lấm tấm những vết đồi mồi, nhưng sự mềm mại của nó mỗi khi bà cầm tay tôi vẫn khiến tôi cảm thấy bình yên lạ thường. Đặc biệt, bà có thói quen ăn trầu nên đôi môi lúc nào cũng đỏ thắm, hơi thở thơm mùi trầu cau nồng nàn – mùi hương mà chỉ cần ngửi thấy là tôi biết bà đang ở gần.

Tình yêu của bà dành cho tôi được thể hiện qua những sự chăm sóc tỉ mỉ nhất. Bà nhớ rõ tôi thích ăn món gì, thích mặc áo màu gì. Mỗi lần đi chợ về, trong chiếc làn mây cũ kỹ của bà lúc nào cũng có một gói quà nhỏ cho tôi, khi thì cái bánh đa, khi thì vài quả ổi vườn. Những thức quà ấy tuy đơn sơ nhưng chứa đựng cả một bầu trời yêu thương. Đêm đêm, dưới ánh trăng thanh, bà thường kể cho tôi nghe chuyện Thạch Sanh, chuyện Tấm Cám... Giọng bà trầm ấm, đưa tôi vào giấc ngủ say nồng với những giấc mơ đẹp.

Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi về bà là lần tôi nói dối để đi chơi điện tử cùng bạn bè. Khi về nhà, thấy bà đang đứng đợi cửa với ánh mắt lo lắng, tôi đã cúi đầu nhận lỗi. Tôi cứ ngỡ bà sẽ mắng, nhưng bà chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói: "Bà không giận vì con đi chơi, bà buồn vì con đã không trung thực với bà. Lời nói dối như một vết nứt trên bát sứ, dù có hàn gắn cũng chẳng còn nguyên vẹn được đâu con." Lời dạy bảo nhẹ nhàng nhưng sâu sắc ấy của bà đã khiến tôi bật khóc. Đó là bài học về sự trung thực mà tôi mang theo suốt cuộc đời.

Bà nội không chỉ chăm sóc tôi về thể chất mà còn là người bồi đắp cho tôi những giá trị tinh thần. Bà dạy tôi biết yêu thiên nhiên, biết quý trọng từng hạt gạo, biết ơn những người đã giúp đỡ mình. Sự nhân hậu của bà đối với mọi người xung quanh đã truyền cho tôi niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Bây giờ, khi đã khôn lớn và phải đi học xa nhà, hình ảnh bà vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Tôi nhớ mùi trầu cau của bà, nhớ dáng vẻ bà ngồi bên khung cửa sổ chờ tôi về mỗi kỳ nghỉ. Với tôi, bà là báu vật vô giá mà tôi luôn muốn nâng niu, gìn giữ. Con nguyện cầu cho bà luôn sống thật lâu, thật khỏe mạnh để mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc cho con. Bà ơi, con yêu bà nhiều lắm!

6Bài văn biểu cảm về ông ngoại

Mỗi khi nhắc về ông ngoại, trong lòng tôi lại trào dâng một niềm tự hào và kính trọng khôn xiết. Ông không chỉ là người thân, mà còn là một tấm gương sáng về nghị lực và lòng kiên trung. Hình ảnh ông ngoại bên vườn cây xanh mướt và những trang sách cũ đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trang khôn lớn của tôi.

Ông ngoại tôi vốn là một giáo viên về hưu, nên ở ông luôn toát lên vẻ đạo mạo và tri thức. Ông có vóc dáng cao gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Mái tóc ông đã bạc trắng, cắt ngắn gọn gàng. Đôi mắt ông ẩn sau cặp kính lão dày cộm vẫn còn rất tinh anh, mỗi khi đọc sách hay làm thơ, đôi mắt ấy lại rạng ngời một niềm say mê kỳ lạ. Giọng nói của ông trầm bổng, truyền cảm, mỗi lời ông nói ra đều như chứa đựng những trải nghiệm sâu sắc của một đời người.

Cuộc đời ông đã trải qua bao thăng trầm, gian khó nhưng ông chưa bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh. Ông yêu cây cối như yêu chính tâm hồn mình. Khu vườn nhỏ sau nhà dưới bàn tay chăm sóc của ông lúc nào cũng xanh tươi, đầy hoa trái. Ông dạy tôi cách bón phân, tỉa cành, cách kiên nhẫn đợi chờ một bông hoa nở rộ. Qua những việc làm nhỏ ấy, ông dạy tôi bài học về sự nhẫn nại: "Mọi điều tốt đẹp đều cần thời gian để trưởng thành, con đừng quá vội vàng."

Kỷ niệm sâu sắc nhất của tôi với ông ngoại là những ngày hè năm tôi học lớp 7. Khi đó, tôi gặp khó khăn với môn Ngữ văn và cảm thấy chán nản. Ông đã dành tất cả các buổi tối để cùng tôi đọc sách, phân tích những cái hay, cái đẹp của ca dao, tục ngữ. Ông không ép tôi học thuộc lòng, mà dạy tôi cách cảm nhận bằng trái tim. Ông bảo: "Văn chương là tiếng lòng, nếu con không mở lòng ra để yêu cuộc sống, con sẽ không bao giờ viết được những lời hay." Nhờ có sự dìu dắt tận tình của ông, tôi đã dần yêu môn Văn và đạt được những kết quả bất ngờ. Ông chính là người đã khơi dậy trong tôi ngọn lửa đam mê với con chữ.

Ông ngoại còn là người giữ gìn nền nếp gia đình. Ông luôn nhắc nhở con cháu về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Mỗi dịp lễ Tết, ông lại tụ họp con cháu lại để kể về tổ tiên, về những truyền thống tốt đẹp của dòng họ. Sự nghiêm khắc nhưng giàu tình cảm của ông khiến chúng tôi vừa sợ, vừa kính, lại vừa yêu.

Đối với tôi, ông ngoại như một cây cổ thụ to lớn, tỏa bóng mát che chở cho tâm hồn tôi. Ông đã dạy tôi cách sống ngẩng cao đầu, cách yêu thương và sẻ chia. Dù thời gian có trôi đi, những lời dạy của ông sẽ mãi là kim chỉ nam cho tôi trên mọi nẻo đường. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để không làm hổ thẹn danh tiếng của gia đình và để ông luôn cảm thấy tự hào về đứa cháu nhỏ này.

7Bài văn biểu cảm về chị gái

Trong gia đình, người gần gũi và hiểu tôi nhất có lẽ chính là chị gái. Chị không chỉ là một người chị đảm đang, mà còn là một người bạn thân thiết, người luôn sát cánh cùng tôi trong suốt những năm tháng tuổi thơ và cả khi trưởng thành. Tình cảm chị em chúng tôi bình dị nhưng chứa chan sự gắn bó và thấu hiểu.

Chị tôi hơn tôi năm tuổi. Chị có vẻ ngoài xinh xắn với nụ cười tỏa nắng luôn thường trực trên môi. Ở chị, tôi luôn cảm nhận được một nguồn năng lượng tích cực và sự ấm áp lạ kỳ. Chị có đôi bàn tay khéo léo, chị có thể làm được mọi thứ từ việc nấu những món ăn ngon, thêu thùa cho đến việc sửa chữa những vật dụng nhỏ trong nhà. Đặc biệt, chị có một mái tóc dài đen mượt mà tôi rất thích được chạm vào mỗi khi chị ngồi học bài.

Vì cha mẹ thường xuyên đi làm vắng nhà, nên từ nhỏ, chị đã thay mẹ chăm sóc tôi. Chị nấu cơm cho tôi ăn, dạy tôi học bài, và cả những lúc chị dỗ dành khi tôi khóc vì bị bạn bè bắt nạt. Chị vừa nghiêm khắc như một người thầy, vừa dịu dàng như một người mẹ, lại vừa tinh nghịch như một người bạn. Có những chuyện tôi không dám kể với cha mẹ, nhưng lại có thể thoải mái chia sẻ với chị, vì tôi biết chị luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành nhất.

Một kỷ niệm khó quên giữa tôi và chị là lần tôi bị điểm kém môn Toán và giấu tờ kiểm tra đi. Chị đã phát hiện ra nhưng không hề mách mẹ. Thay vào đó, chị ngồi xuống bên cạnh tôi, giảng giải lại từng bài toán mà tôi chưa hiểu. Chị bảo: "Điểm số không quan trọng bằng việc con có thực sự hiểu bài hay không. Chị em mình cùng cố gắng, chị sẽ giúp con." Suốt một tháng trời sau đó, tối nào chị cũng kèm tôi học đến khuya. Nhờ có chị, tôi đã lấy lại được kiến thức và sự tự tin. Sự bao dung và hỗ trợ của chị đã giúp tôi hiểu rằng, tình thân chính là sức mạnh lớn nhất để vượt qua mọi khó khăn.

Chị gái còn là người truyền cho tôi rất nhiều cảm hứng sống. Nhìn cách chị nỗ lực học tập để thi đỗ vào trường đại học mơ ước, cách chị đối xử tử tế với mọi người xung quanh, tôi thầm ngưỡng mộ và lấy đó làm mục tiêu để phấn đấu. Chị luôn khích lệ tôi theo đuổi đam mê, đừng sợ thất bại vì "luôn có chị ở đây ủng hộ em".

Sự hiện diện của chị trong cuộc đời tôi là một món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng. Có chị, tuổi thơ của tôi rực rỡ sắc màu và đầy ắp tiếng cười. Tôi biết rằng, dù sau này mỗi người có một cuộc sống riêng, có những ngã rẽ khác nhau, thì tình chị em vẫn mãi bền chặt như thế. Con đường phía trước còn dài, nhưng tôi không hề sợ hãi vì biết rằng mình luôn có một "người bạn lớn" đồng hành. Cảm ơn chị vì tất cả, em yêu chị rất nhiều!

Chào bạn, tiếp nối mạch cảm xúc và yêu cầu khắt khe về dung lượng cũng như chất lượng văn chương, tôi xin gửi đến bạn 5 bài văn biểu cảm về 5 người thân tiếp theo. Mỗi bài viết đều được trau chuốt về ngôn từ, sử dụng nhiều biện pháp tu từ và đi sâu vào thế giới nội tâm để đảm bảo độ dài trên 750 chữ.

8Bài văn biểu cảm về ông nội

Trong tâm khảm của mỗi người, quê hương và gia đình luôn hiện lên với những hình ảnh thân thuộc nhất. Với tôi, quê hương là con đường làng thơm mùi rơm rạ, và gia đình là bóng hình ông nội – người đàn ông với cuộc đời đầy nắng gió nhưng tâm hồn lại tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Ông nội không chỉ là người trưởng bối kính yêu mà còn là tấm gương soi chiếu để tôi học cách sống bản lĩnh và điềm đạm trước mọi biến động của cuộc đời.

Ông nội tôi năm nay đã bước sang tuổi tám mươi. Thời gian như một gã thợ chạm khắc tài hoa nhưng nghiệt ngã, đã để lại trên gương mặt ông những vết hằn sâu hoắm của sự trải đời. Mái tóc ông không còn đen nhánh mà đã bạc trắng, trông xa như một dải mây bồng bềnh phủ xuống vầng trán cao rộng. Tôi yêu nhất là đôi mắt của ông – đôi mắt đã mờ đục theo thời gian nhưng vẫn ngời lên cái nhìn tinh anh và bao dung. Mỗi khi ông nhìn tôi, tôi cảm thấy mình như được bao bọc trong một vầng hào quang của sự tin cậy và ấm áp. Đôi bàn tay ông, những ngón tay dài, gầy guộc với những khớp xương to, là bằng chứng của một thời thanh niên sôi nổi, xông pha nơi chiến trường và sau này là lao động miệt mài trên đồng ruộng.

Hình ảnh ông nội luôn gắn liền với bộ quần áo bà ba màu nâu giản dị và mùi hương của khói thuốc lá sợi quyện với mùi trà xanh thơm nồng. Mỗi buổi sáng, khi sương còn đọng trên lá cây, ông lại lững thững ra sân, tỉ mẩn chăm sóc mấy chậu cây cảnh. Đối với ông, mỗi nhành cây, ngọn cỏ đều có linh hồn. Ông dạy tôi rằng: "Cái cây cũng như con người, muốn xanh tốt thì gốc phải vững, muốn ra hoa đẹp thì phải biết kiên nhẫn đợi chờ." Những lời dạy ấy, ban đầu tôi thấy thật trừu tượng, nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra đó là triết lý sống cao đẹp mà ông muốn truyền lại.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và ông nội là những đêm hè mất điện, hai ông cháu nằm trên chiếc chõng tre ngoài sân, nhìn lên bầu trời đầy sao. Ông không kể chuyện cổ tích như bà, ông kể cho tôi nghe về những năm tháng kháng chiến gian khổ, về những người đồng đội đã ngã xuống để đổi lấy màu xanh hòa bình ngày hôm nay. Giọng ông trầm thấp, đôi lúc nghẹn lại khi nhắc về những kỉ niệm xưa. Trong bóng tối, tôi thấy đôi mắt ông long lanh nước. Chính những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng trong tôi lòng yêu nước, sự biết ơn và ý thức về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Có một lần, tôi vô tình làm vỡ chiếc ấm trà quý mà ông nâng niu nhất. Tôi sợ hãi đứng nép vào góc tường, run rẩy chờ đợi một trận lôi đình. Nhưng ông chỉ lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ, rồi xoa đầu tôi bảo: "Đồ vật vỡ thì có thể mua lại, nhưng sự trung thực và lòng tự trọng nếu mất đi thì khó tìm lại lắm con ạ." Câu nói ấy đã theo tôi suốt những năm tháng sau này, nhắc nhở tôi phải sống thẳng thắn và có trách nhiệm.

Ông nội như một cây tùng vững chãi, lặng lẽ tỏa bóng mát cho cả gia đình. Dù cuộc sống ngoài kia có ồn ào, vội vã đến đâu, chỉ cần trở về bên ông, ngồi nghe tiếng đài radio cũ kỹ phát bản tin thời sự, tôi lại cảm thấy lòng mình bình yên lạ lạ. Tôi lo sợ một ngày nào đó, quy luật sinh lão bệnh tử sẽ mang ông đi mất. Nghĩ đến đó, tim tôi lại thắt lại một nỗi đau mơ hồ. Tôi tự nhủ mình phải dành nhiều thời gian hơn nữa để ở bên ông, để được nghe ông mắng, được thấy ông cười.

Ông ơi, cảm ơn ông đã là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của con. Con nguyện cầu cho ông luôn mạnh khỏe, trường thọ để chứng kiến con trưởng thành và thực hiện được những ước mơ mà ông hằng mong mỏi. Tình yêu con dành cho ông sẽ mãi rực cháy như ngọn lửa hồng trong gian bếp nhỏ của gia đình mình.

9Bài văn biểu cảm về bà ngoại

Có những tình cảm không cần lời nói vẫn hiện hữu vẹn nguyên, có những bóng hình dẫu thời gian có trôi đi vẫn khắc sâu vào tâm khảm. Với tôi, bà ngoại chính là một người như thế. Bà không chỉ là người bà hiền hậu mà còn là cả một bầu trời tuổi thơ ngọt ngào, là suối nguồn yêu thương nuôi dưỡng tâm hồn tôi từ những ngày còn thơ bé.

Bà ngoại tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Hình ảnh bà gắn liền với mảnh vườn nhỏ đầy cây trái và mùi hương trầm ấm của những miếng trầu cay. Bà có vóc dáng nhỏ nhắn, lưng hơi còng xuống vì bao năm gồng gánh nuôi con, nuôi cháu. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn, nhưng mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy xòe ra như những cánh hoa, trông thật phúc hậu và dịu hiền. Đôi mắt bà đã không còn nhìn rõ, đôi bàn tay bà run run nhưng lúc nào cũng bận rộn với những công việc không tên. Tôi nhớ mãi cảm giác được bà chải tóc cho mỗi sáng, đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp lướt nhẹ trên mái tóc tôi, mang theo một sự vỗ về khó tả.

Tình yêu của bà dành cho tôi không nằm ở những điều lớn lao, mà nó len lỏi trong từng bữa cơm, giấc ngủ. Bà biết tôi thích ăn canh cua đồng nên mỗi khi tôi về chơi, bà lại lụi cụi ra đồng từ sớm để bắt từng con cua nhỏ về giã nấu cho tôi. Bát canh cua của bà có vị ngọt thanh của đồng nội, vị mặn mòi của mồ hôi và vị nồng ấm của tình bà. Bà thường bảo: "Đồ ăn của bà không sang trọng, nhưng sạch và có cái tâm của người nấu." Đúng vậy, cái tâm của bà chính là thứ gia vị quý giá nhất mà không một nhà hàng cao cấp nào có được.

Một kỉ niệm đẹp đẽ mà tôi luôn mang theo là những buổi chiều mưa ngồi bên cửa sổ, nghe bà kể chuyện ngày xửa ngày xưa. Bà không biết chữ, nhưng kho tàng truyện cổ tích trong đầu bà dường như không bao giờ cạn. Bà kể về cô Tấm hiền lành, về anh Khoai thật thà, về sự tích những loài cây trong vườn... Những câu chuyện của bà đã vẽ nên trong trí tưởng tượng của tôi một thế giới đầy màu sắc, nơi cái thiện luôn chiến thắng cái ác. Có một lần, tôi bị điểm kém và bị mẹ mắng. Tôi đã chạy sang nhà bà, khóc nức nở. Bà không bênh vực tôi một cách mù quáng, bà chỉ ôm tôi vào lòng, để đầu tôi tựa lên khuôn ngực gầy của bà rồi nhẹ nhàng khuyên bảo: "Thất bại không đáng sợ bằng việc con bỏ cuộc. Hãy coi đó là một bài học để lần sau làm tốt hơn, bà tin cháu của bà mà." Sự tin tưởng ấy của bà chính là động lực lớn nhất để tôi vượt qua nỗi buồn và cố gắng hơn trong học tập.

Bà ngoại còn dạy tôi biết yêu thương những điều nhỏ bé nhất. Bà nâng niu từng cánh hoa rơi, bà chia sẻ bát cơm cho những người hành khất đi qua ngõ. Bà bảo: "Sống trên đời, mình cho đi là mình còn mãi con ạ." Những triết lý sống giản đơn mà cao quý ấy đã thấm sâu vào máu thịt tôi, giúp tôi hình thành nên nhân cách của mình. Đối với tôi, bà không chỉ là người thân, bà còn là một vị thánh sống, một biểu tượng của lòng nhân hậu và sự hy sinh thầm lặng.

Giờ đây, khi xã hội ngày càng phát triển, những giá trị cũ dần bị thay thế, nhưng tình cảm tôi dành cho bà ngoại vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Mỗi khi gặp áp lực trong cuộc sống, tôi lại muốn chạy về bên bà, để được ngửi mùi trầu không nồng ấm, để được nghe tiếng bà gọi "Cháu ngoại của bà đã về đấy à?". Tôi ước mong sao thời gian có thể ngừng trôi, hoặc ít nhất là trôi thật chậm để mái tóc bà đừng bạc thêm nữa, để tôi còn được thấy dáng bà liêu xiêu dưới bóng hoàng hôn trong mảnh vườn xưa. Bà ơi, con yêu bà nhiều lắm, yêu hơn tất cả những gì ngôn từ có thể diễn tả!

10Bài văn biểu cảm về anh trai

Trong gia đình, mối quan hệ giữa các thành viên luôn có những sắc thái riêng biệt. Nếu tình mẹ ấm áp như nắng mai, tình cha vững chãi như núi cao, thì tình anh em lại là một sự kết nối vừa gần gũi như những người bạn, vừa trang nghiêm như một sự bảo bọc. Anh trai tôi – người hơn tôi ba tuổi – chính là người đồng đội, người thầy và cũng là người bảo vệ thầm lặng nhất trong cuộc đời tôi.

Anh trai tôi không phải là mẫu người thích nói những lời hoa mỹ. Anh có dáng người cao ráo, nước da hơi ngăm và đôi mắt đen láy đầy cương nghị. Khác với vẻ lém lỉnh của tôi, anh trầm tính và già dặn hơn so với tuổi của mình. Ở anh luôn toát lên một sự điềm tĩnh lạ lùng, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tôi nhớ những ngày còn bé, mỗi khi tôi gây ra rắc rối, người đầu tiên đứng ra "chịu trận" thay tôi hoặc âm thầm thu dọn hậu quả chính là anh. Anh thường chỉ mắng nhẹ tôi một câu "Lần sau phải cẩn thận hơn đấy", rồi lại lẳng lặng đi làm việc của mình.

Tình yêu của anh dành cho tôi đôi khi được giấu kín sau vẻ ngoài có phần lạnh lùng và những trận tranh cãi vụn vặt. Thế nhưng, đằng sau sự nghiêm khắc ấy là một sự quan tâm vô bờ bến. Tôi nhớ năm mình học lớp 9, kỳ thi chuyển cấp đầy áp lực khiến tôi rơi vào trạng thái khủng hoảng. Chính anh là người đã thức cùng tôi những đêm muộn, dù sáng hôm sau anh phải đi học đại học từ sớm. Anh không dạy tôi học theo kiểu ép buộc, anh chỉ ngồi bên cạnh, khi thì pha cho tôi ly sữa ấm, khi thì giúp tôi tóm tắt những kiến thức khó nhằn bằng những sơ đồ tư duy sinh động. Anh nói: "Cố lên nhóc, thi xong anh sẽ dẫn đi xem phim." Câu nói đơn giản ấy thôi nhưng lại là nguồn động viên cực lớn giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.

Một kỉ niệm mà tôi chẳng bao giờ quên là lần tôi bị nhóm bạn xấu ở trường bắt nạt. Tôi đã không dám kể với cha mẹ vì sợ họ lo lắng. Nhưng anh đã nhận ra sự bất thường qua những vết bầm tím trên cánh tay tôi và vẻ mặt ủ dột của em gái. Chiều hôm đó, anh đợi tôi ở cổng trường. Khi thấy nhóm bạn kia tiến tới, anh không hề dùng bạo lực, anh chỉ đứng chắn trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt chúng với ánh mắt đầy quyền uy và nói vài câu cảnh cáo đanh thép. Kể từ đó, không ai dám làm phiền tôi nữa. Giây phút ấy, trong mắt tôi, tấm lưng của anh trở nên to lớn vô cùng, như một bức tường thành vững chắc che chắn cho tôi khỏi mọi sóng gió.

Anh trai còn là người định hướng cho tôi những bước đi đầu tiên trên con đường trưởng thành. Anh dạy tôi cách chơi bóng rổ để rèn luyện sức khỏe, dạy tôi cách sử dụng máy tính và cả cách để giữ vững lập trường của mình trước những cám dỗ. Có lần tôi hỏi anh: "Tại sao anh luôn nhường nhịn em thế?". Anh chỉ cười: "Vì anh là anh của em mà." Câu trả lời ngắn gọn ấy chứa đựng tất cả trách nhiệm và tình yêu thương mà anh dành cho đứa em nhỏ này.

Dù đôi khi chúng tôi vẫn có những bất đồng, những lúc giận dỗi không nói chuyện với nhau, nhưng tôi biết rằng, chỉ cần tôi cần, anh sẽ luôn là người đầu tiên xuất hiện. Anh là người chứng kiến tôi lớn lên, là người thấu hiểu những tâm tư thầm kín nhất của tôi mà đôi khi cha mẹ cũng không biết được. Sự thành công của anh hôm nay là niềm tự hào của tôi, và sự hiện diện của anh là niềm hạnh phúc lớn nhất mà tôi có được.

Tôi thầm cảm ơn cha mẹ đã sinh ra anh để tôi không cô đơn trên hành trình trưởng thành. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng tôi biết mình sẽ ổn vì luôn có một người anh trai tuyệt vời như thế. Cầu mong anh luôn mạnh mẽ, thành đạt và hạnh phúc trên con đường mình đã chọn. Anh hãy yên tâm nhé, đứa em gái nhỏ này cũng sẽ cố gắng thật nhiều để trở thành niềm tự hào của anh!

11Bài văn biểu cảm về cậu của em

Trong đại gia đình nhà ngoại, người mà tôi luôn cảm thấy gần gũi và ngưỡng mộ nhất chính là cậu Út. Cậu không chỉ là một người thân, mà còn là một người bạn lớn, một người truyền cảm hứng mạnh mẽ, giúp tôi mở mang tầm mắt về thế giới rộng lớn ngoài kia. Hình ảnh cậu với cây đàn guitar và những câu chuyện về những vùng đất xa xôi đã trở thành một phần rực rỡ nhất trong ký ức của tôi.

Cậu Út tôi là một kỹ sư xây dựng, công việc của cậu gắn liền với những chuyến đi dọc miền đất nước. Cậu có vẻ ngoài phong trần với làn da rám nắng và nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi. Ở cậu toát lên sự phóng khoáng, tự do của một người yêu đời và yêu nghề. Mỗi lần cậu về thăm nhà là một ngày hội đối với tôi. Cậu không mang về những món quà đắt tiền, mà cậu mang về những câu chuyện kể về những cây cầu cậu đã xây, về những con người cậu đã gặp ở miền núi phía Bắc hay vùng sông nước miền Tây. Qua lời kể của cậu, tôi thấy đất nước mình thật đẹp và hùng vĩ biết bao.

Cậu là người đầu tiên dạy tôi rằng: "Đừng bao giờ để giấc mơ của mình bị giới hạn bởi bốn bức tường." Cậu khuyến khích tôi đọc sách, học ngoại ngữ và luôn tò mò về thế giới. Có những buổi tối hai cậu cháu ngồi ngoài hiên, cậu vừa đàn vừa hát những bài ca yêu đời, rồi chúng tôi cùng nhau bàn luận về những bộ phim hay, những cuốn sách mới. Cậu không bao giờ áp đặt suy nghĩ của người lớn lên tôi, cậu luôn lắng nghe và tôn trọng những ý kiến cá nhân của tôi, dù chúng có đôi phần ngô nghê. Chính sự tôn trọng ấy đã giúp tôi tự tin hơn vào bản thân mình.

Kỉ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và cậu Út là mùa hè năm tôi thi trượt vào trường chuyên mà mình hằng mong ước. Khi đó, tôi cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, tôi tự nhốt mình trong phòng và từ chối mọi sự an ủi. Cha mẹ buồn bã, còn tôi thì tuyệt vọng. Cậu Út đã lái xe từ công trường về, không nói một lời, cậu kéo tôi lên xe và chở tôi ra bờ biển. Ngồi trước sóng biển mênh mông, cậu nói: "Con nhìn xem, sóng biển dù có bị đánh tan vào bờ thì nó vẫn lùi lại để bắt đầu một đợt sóng mới mạnh mẽ hơn. Một thất bại ở tuổi 15 không định nghĩa được cả cuộc đời con. Điều quan trọng là con có dám đứng dậy để bắt đầu 'đợt sóng' tiếp theo hay không?". Câu nói đó của cậu như một làn gió mát rượi thổi bay những u ám trong lòng tôi. Cậu đã không chỉ an ủi mà còn truyền cho tôi bản lĩnh để đối mặt với sự thật và tiếp tục phấn đấu.

Cậu Út cũng là người phát hiện ra năng khiếu hội họa của tôi. Chính cậu đã tặng tôi bộ màu vẽ chuyên nghiệp đầu tiên và bảo: "Hãy vẽ lại thế giới theo cách mà con cảm nhận." Nhờ có sự khích lệ của cậu, tôi đã không từ bỏ đam mê của mình và đạt được những giải thưởng nhỏ ban đầu. Cậu là người đã gieo những hạt giống ước mơ đầu tiên vào tâm hồn tôi và kiên nhẫn tưới tắm cho chúng mỗi ngày.

Dù bây giờ cậu thường xuyên ở xa, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc qua những dòng tin nhắn, những cuộc gọi điện video. Cậu vẫn luôn là người đầu tiên tôi chia sẻ những dự định mới, những thành công hay cả những thất bại. Với tôi, cậu là biểu tượng của sự hiện đại nhưng vẫn giữ được những giá trị tình cảm gia đình ấm áp.

Tôi thầm hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt, rèn luyện thật nhiều để một ngày nào đó có thể cùng cậu đi đến những vùng đất mới, để tự tay vẽ lại những công trình mà cậu xây dựng. Cậu Út ơi, cảm ơn cậu vì đã luôn là người thắp sáng những ước mơ và là người bạn tuyệt vời nhất của con. Con chúc cậu luôn chân cứng đá mềm trên mọi nẻo đường và mãi giữ được ngọn lửa đam mê trong tim!

12Bài văn biểu cảm về em gái

Gia đình là một vườn hoa mà mỗi thành viên là một bông hoa khoe sắc. Nếu cha mẹ là những bông hoa lớn che chở, thì em gái tôi chính là nụ hoa nhỏ xinh xắn, mang đến hương thơm và sự khởi sắc cho cả ngôi nhà. Với tôi, em gái không chỉ là một người thân, mà còn là một thiên thần nhỏ mà tôi luôn muốn che chở, bảo vệ và yêu thương bằng tất cả trái tim mình.

Em gái tôi năm nay mới lên tám tuổi. Em có khuôn mặt tròn trịa, đôi má phúng phính lúc nào cũng hồng hào như hai quả đào chín. Đôi mắt em to tròn, đen láy, luôn nhìn thế giới bằng một sự ngây thơ và tò mò khôn tả. Mỗi khi em cười, hai lúm đồng tiền hiện rõ trên đôi má khiến ai nhìn thấy cũng muốn yêu chiều. Em có mái tóc tơ mềm mại, thường được mẹ buộc thành hai bím nhỏ xinh xắn có thắt nơ hồng. Trong mắt tôi, em là sinh linh đáng yêu nhất, tinh khôi nhất mà tôi từng biết.

Tình yêu tôi dành cho em bắt đầu từ những ngày em còn nằm nôi, cho đến khi em chập chững những bước đi đầu tiên và bập bẹ gọi "Anh ơi". Là một người anh, tôi cảm thấy mình có trách nhiệm phải là một tấm gương tốt cho em. Tôi thích những lúc được ngồi dạy em học bài, dù đôi khi em rất ham chơi và hay đặt ra những câu hỏi "vì sao" kỳ quặc khiến tôi phải bối rối. Nhưng chính sự ngây ngô ấy lại khiến tôi yêu em nhiều hơn. Em giống như một tờ giấy trắng, và tôi muốn giúp em vẽ lên đó những sắc màu đẹp nhất của cuộc đời.

Có một kỷ niệm khiến tôi vô cùng xúc động về tình cảm của em dành cho mình. Đó là lần tôi bị ốm nặng, phải nằm viện một tuần. Vì em còn nhỏ nên cha mẹ không cho em vào viện thường xuyên. Khi tôi được xuất viện trở về nhà, em đã chạy ùa ra từ cổng, ôm chầm lấy tôi và khóc nức nở. Em đưa cho tôi một hộp nhỏ chứa đầy những con hạc giấy mà em đã tự tay gấp (dù có con còn méo mó vì em mới tập gấp). Em thút thít bảo: "Em gấp hạc để cầu nguyện cho anh nhanh khỏi bệnh để chơi với em." Giây phút ấy, tôi nhận ra rằng, dù em còn nhỏ bé, nhưng tình cảm em dành cho tôi lại lớn lao và chân thành đến nhường nào. Những con hạc giấy ấy, với tôi, quý giá hơn bất cứ món quà đắt tiền nào trên thế giới.

Em gái còn là "sợi dây" kết nối niềm vui cho cả nhà. Mỗi khi cha mẹ đi làm về mệt mỏi, chỉ cần nghe tiếng em hát líu lo hay thấy em múa những điệu múa tự biên tự diễn là bao mệt mỏi dường như tan biến. Em dạy cho tôi bài học về sự lạc quan, về việc tìm thấy niềm vui trong những điều giản đơn nhất: một đóa hoa mới nở, một chú bướm bay ngang qua sân, hay chỉ là một chiếc kẹo nhỏ mà tôi mua cho em sau giờ học.

Tuy nhiên, có đôi lúc chúng tôi cũng có những trận tranh giành đồ chơi hay những lúc tôi lớn tiếng làm em khóc. Những lúc ấy, thấy đôi mắt em rưng rưng, lòng tôi lại trùng xuống vì hối hận. Tôi nhận ra rằng mình cần phải kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn với em. Tôi muốn là người hùng trong mắt em, là người sẽ nắm tay em bước qua những khó khăn đầu đời, là người sẽ lau khô những giọt nước mắt trên má em mỗi khi em buồn.

Nhìn em lớn lên mỗi ngày, tôi vừa vui mừng lại vừa có chút bồi hồi. Tôi mong sao em mãi giữ được sự hồn nhiên, trong sáng ấy. Thế giới ngoài kia có thể phức tạp và đầy rẫy những cam go, nhưng tôi hứa sẽ luôn ở đây, làm một cây cổ thụ vững chắc để em có thể tựa vào bất cứ lúc nào. Em gái nhỏ à, cảm ơn em đã đến với cuộc đời này và làm cho cuộc sống của anh trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Anh yêu em rất nhiều, thiên thần nhỏ của anh!

13Bài văn biểu cảm về ông nội của em

Trong tâm khảm của mỗi người, quê hương và gia đình luôn hiện lên với những hình ảnh thân thuộc nhất. Với tôi, quê hương là con đường làng thơm mùi rơm rạ, và gia đình là bóng hình ông nội – người đàn ông với cuộc đời đầy nắng gió nhưng tâm hồn lại tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Ông nội không chỉ là người trưởng bối kính yêu mà còn là tấm gương soi chiếu để tôi học cách sống bản lĩnh và điềm đạm trước mọi biến động của cuộc đời.

Ông nội tôi năm nay đã bước sang tuổi tám mươi. Thời gian như một gã thợ chạm khắc tài hoa nhưng nghiệt ngã, đã để lại trên gương mặt ông những vết hằn sâu hoắm của sự trải đời. Mái tóc ông không còn đen nhánh mà đã bạc trắng, trông xa như một dải mây bồng bềnh phủ xuống vầng trán cao rộng. Tôi yêu nhất là đôi mắt của ông – đôi mắt đã mờ đục theo thời gian nhưng vẫn ngời lên cái nhìn tinh anh và bao dung. Mỗi khi ông nhìn tôi, tôi cảm thấy mình như được bao bọc trong một vầng hào quang của sự tin cậy và ấm áp. Đôi bàn tay ông, những ngón tay dài, gầy guộc với những khớp xương to, là bằng chứng của một thời thanh niên sôi nổi, xông pha nơi chiến trường và sau này là lao động miệt mài trên đồng ruộng.

Hình ảnh ông nội luôn gắn liền với bộ quần áo bà ba màu nâu giản dị và mùi hương của khói thuốc lá sợi quyện với mùi trà xanh thơm nồng. Mỗi buổi sáng, khi sương còn đọng trên lá cây, ông lại lững thững ra sân, tỉ mẩn chăm sóc mấy chậu cây cảnh. Đối với ông, mỗi nhành cây, ngọn cỏ đều có linh hồn. Ông dạy tôi rằng: "Cái cây cũng như con người, muốn xanh tốt thì gốc phải vững, muốn ra hoa đẹp thì phải biết kiên nhẫn đợi chờ." Những lời dạy ấy, ban đầu tôi thấy thật trừu tượng, nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra đó là triết lý sống cao đẹp mà ông muốn truyền lại.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và ông nội là những đêm hè mất điện, hai ông cháu nằm trên chiếc chõng tre ngoài sân, nhìn lên bầu trời đầy sao. Ông không kể chuyện cổ tích như bà, ông kể cho tôi nghe về những năm tháng kháng chiến gian khổ, về những người đồng đội đã ngã xuống để đổi lấy màu xanh hòa bình ngày hôm nay. Giọng ông trầm thấp, đôi lúc nghẹn lại khi nhắc về những kỉ niệm xưa. Trong bóng tối, tôi thấy đôi mắt ông long lanh nước. Chính những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng trong tôi lòng yêu nước, sự biết ơn và ý thức về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Có một lần, tôi vô tình làm vỡ chiếc ấm trà quý mà ông nâng niu nhất. Tôi sợ hãi đứng nép vào góc tường, run rẩy chờ đợi một trận lôi đình. Nhưng ông chỉ lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ, rồi xoa đầu tôi bảo: "Đồ vật vỡ thì có thể mua lại, nhưng sự trung thực và lòng tự trọng nếu mất đi thì khó tìm lại lắm con ạ." Câu nói ấy đã theo tôi suốt những năm tháng sau này, nhắc nhở tôi phải sống thẳng thắn và có trách nhiệm.

Ông nội như một cây tùng vững chãi, lặng lẽ tỏa bóng mát cho cả gia đình. Dù cuộc sống ngoài kia có ồn ào, vội vã đến đâu, chỉ cần trở về bên ông, ngồi nghe tiếng đài radio cũ kỹ phát bản tin thời sự, tôi lại cảm thấy lòng mình bình yên lạ lạ. Tôi lo sợ một ngày nào đó, quy luật sinh lão bệnh tử sẽ mang ông đi mất. Nghĩ đến đó, tim tôi lại thắt lại một nỗi đau mơ hồ. Tôi tự nhủ mình phải dành nhiều thời gian hơn nữa để ở bên ông, để được nghe ông mắng, được thấy ông cười.

Ông ơi, cảm ơn ông đã là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của con. Con nguyện cầu cho ông luôn mạnh khỏe, trường thọ để chứng kiến con trưởng thành và thực hiện được những ước mơ mà ông hằng mong mỏi. Tình yêu con dành cho ông sẽ mãi rực cháy như ngọn lửa hồng trong gian bếp nhỏ của gia đình mình.

14Bài văn biểu cảm về bà ngoại của em

Có những tình cảm không cần lời nói vẫn hiện hữu vẹn nguyên, có những bóng hình dẫu thời gian có trôi đi vẫn khắc sâu vào tâm khảm. Với tôi, bà ngoại chính là một người như thế. Bà không chỉ là người bà hiền hậu mà còn là cả một bầu trời tuổi thơ ngọt ngào, là suối nguồn yêu thương nuôi dưỡng tâm hồn tôi từ những ngày còn thơ bé.

Bà ngoại tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Hình ảnh bà gắn liền với mảnh vườn nhỏ đầy cây trái và mùi hương trầm ấm của những miếng trầu cay. Bà có vóc dáng nhỏ nhắn, lưng hơi còng xuống vì bao năm gồng gánh nuôi con, nuôi cháu. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn, nhưng mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy xòe ra như những cánh hoa, trông thật phúc hậu và dịu hiền. Đôi mắt bà đã không còn nhìn rõ, đôi bàn tay bà run run nhưng lúc nào cũng bận rộn với những công việc không tên. Tôi nhớ mãi cảm giác được bà chải tóc cho mỗi sáng, đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp lướt nhẹ trên mái tóc tôi, mang theo một sự vỗ về khó tả.

Tình yêu của bà dành cho tôi không nằm ở những điều lớn lao, mà nó len lỏi trong từng bữa cơm, giấc ngủ. Bà biết tôi thích ăn canh cua đồng nên mỗi khi tôi về chơi, bà lại lụi cụi ra đồng từ sớm để bắt từng con cua nhỏ về giã nấu cho tôi. Bát canh cua của bà có vị ngọt thanh của đồng nội, vị mặn mòi của mồ hôi và vị nồng ấm của tình bà. Bà thường bảo: "Đồ ăn của bà không sang trọng, nhưng sạch và có cái tâm của người nấu." Đúng vậy, cái tâm của bà chính là thứ gia vị quý giá nhất mà không một nhà hàng cao cấp nào có được.

Một kỉ niệm đẹp đẽ mà tôi luôn mang theo là những buổi chiều mưa ngồi bên cửa sổ, nghe bà kể chuyện ngày xửa ngày xưa. Bà không biết chữ, nhưng kho tàng truyện cổ tích trong đầu bà dường như không bao giờ cạn. Bà kể về cô Tấm hiền lành, về anh Khoai thật thà, về sự tích những loài cây trong vườn... Những câu chuyện của bà đã vẽ nên trong trí tưởng tượng của tôi một thế giới đầy màu sắc, nơi cái thiện luôn chiến thắng cái ác. Có một lần, tôi bị điểm kém và bị mẹ mắng. Tôi đã chạy sang nhà bà, khóc nức nở. Bà không bênh vực tôi một cách mù quáng, bà chỉ ôm tôi vào lòng, để đầu tôi tựa lên khuôn ngực gầy của bà rồi nhẹ nhàng khuyên bảo: "Thất bại không đáng sợ bằng việc con bỏ cuộc. Hãy coi đó là một bài học để lần sau làm tốt hơn, bà tin cháu của bà mà." Sự tin tưởng ấy của bà chính là động lực lớn nhất để tôi vượt qua nỗi buồn và cố gắng hơn trong học tập.

Bà ngoại còn dạy tôi biết yêu thương những điều nhỏ bé nhất. Bà nâng niu từng cánh hoa rơi, bà chia sẻ bát cơm cho những người hành khất đi qua ngõ. Bà bảo: "Sống trên đời, mình cho đi là mình còn mãi con ạ." Những triết lý sống giản đơn mà cao quý ấy đã thấm sâu vào máu thịt tôi, giúp tôi hình thành nên nhân cách của mình. Đối với tôi, bà không chỉ là người thân, bà còn là một vị thánh sống, một biểu tượng của lòng nhân hậu và sự hy sinh thầm lặng.

Giờ đây, khi xã hội ngày càng phát triển, những giá trị cũ dần bị thay thế, nhưng tình cảm tôi dành cho bà ngoại vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Mỗi khi gặp áp lực trong cuộc sống, tôi lại muốn chạy về bên bà, để được ngửi mùi trầu không nồng ấm, để được nghe tiếng bà gọi "Cháu ngoại của bà đã về đấy à?". Tôi ước mong sao thời gian có thể ngừng trôi, hoặc ít nhất là trôi thật chậm để mái tóc bà đừng bạc thêm nữa, để tôi còn được thấy dáng bà liêu xiêu dưới bóng hoàng hôn trong mảnh vườn xưa. Bà ơi, con yêu bà nhiều lắm, yêu hơn tất cả những gì ngôn từ có thể diễn tả!

15Bài văn biểu cảm về anh trai

Trong gia đình, mối quan hệ giữa các thành viên luôn có những sắc thái riêng biệt. Nếu tình mẹ ấm áp như nắng mai, tình cha vững chãi như núi cao, thì tình anh em lại là một sự kết nối vừa gần gũi như những người bạn, vừa trang nghiêm như một sự bảo bọc. Anh trai tôi – người hơn tôi ba tuổi – chính là người đồng đội, người thầy và cũng là người bảo vệ thầm lặng nhất trong cuộc đời tôi.

Anh trai tôi không phải là mẫu người thích nói những lời hoa mỹ. Anh có dáng người cao ráo, nước da hơi ngăm và đôi mắt đen láy đầy cương nghị. Khác với vẻ lém lỉnh của tôi, anh trầm tính và già dặn hơn so với tuổi của mình. Ở anh luôn toát lên một sự điềm tĩnh lạ lùng, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tôi nhớ những ngày còn bé, mỗi khi tôi gây ra rắc rối, người đầu tiên đứng ra "chịu trận" thay tôi hoặc âm thầm thu dọn hậu quả chính là anh. Anh thường chỉ mắng nhẹ tôi một câu "Lần sau phải cẩn thận hơn đấy", rồi lại lẳng lặng đi làm việc của mình.

Tình yêu của anh dành cho tôi đôi khi được giấu kín sau vẻ ngoài có phần lạnh lùng và những trận tranh cãi vụn vặt. Thế nhưng, đằng sau sự nghiêm khắc ấy là một sự quan tâm vô bờ bến. Tôi nhớ năm mình học lớp 9, kỳ thi chuyển cấp đầy áp lực khiến tôi rơi vào trạng thái khủng hoảng. Chính anh là người đã thức cùng tôi những đêm muộn, dù sáng hôm sau anh phải đi học đại học từ sớm. Anh không dạy tôi học theo kiểu ép buộc, anh chỉ ngồi bên cạnh, khi thì pha cho tôi ly sữa ấm, khi thì giúp tôi tóm tắt những kiến thức khó nhằn bằng những sơ đồ tư duy sinh động. Anh nói: "Cố lên nhóc, thi xong anh sẽ dẫn đi xem phim." Câu nói đơn giản ấy thôi nhưng lại là nguồn động viên cực lớn giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.

Một kỉ niệm mà tôi chẳng bao giờ quên là lần tôi bị nhóm bạn xấu ở trường bắt nạt. Tôi đã không dám kể với cha mẹ vì sợ họ lo lắng. Nhưng anh đã nhận ra sự bất thường qua những vết bầm tím trên cánh tay tôi và vẻ mặt ủ dột của em gái. Chiều hôm đó, anh đợi tôi ở cổng trường. Khi thấy nhóm bạn kia tiến tới, anh không hề dùng bạo lực, anh chỉ đứng chắn trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt chúng với ánh mắt đầy quyền uy và nói vài câu cảnh cáo đanh thép. Kể từ đó, không ai dám làm phiền tôi nữa. Giây phút ấy, trong mắt tôi, tấm lưng của anh trở nên to lớn vô cùng, như một bức tường thành vững chắc che chắn cho tôi khỏi mọi sóng gió.

Anh trai còn là người định hướng cho tôi những bước đi đầu tiên trên con đường trưởng thành. Anh dạy tôi cách chơi bóng rổ để rèn luyện sức khỏe, dạy tôi cách sử dụng máy tính và cả cách để giữ vững lập trường của mình trước những cám dỗ. Có lần tôi hỏi anh: "Tại sao anh luôn nhường nhịn em thế?". Anh chỉ cười: "Vì anh là anh của em mà." Câu trả lời ngắn gọn ấy chứa đựng tất cả trách nhiệm và tình yêu thương mà anh dành cho đứa em nhỏ này.

Dù đôi khi chúng tôi vẫn có những bất đồng, những lúc giận dỗi không nói chuyện với nhau, nhưng tôi biết rằng, chỉ cần tôi cần, anh sẽ luôn là người đầu tiên xuất hiện. Anh là người chứng kiến tôi lớn lên, là người thấu hiểu những tâm tư thầm kín nhất của tôi mà đôi khi cha mẹ cũng không biết được. Sự thành công của anh hôm nay là niềm tự hào của tôi, và sự hiện diện của anh là niềm hạnh phúc lớn nhất mà tôi có được.

Tôi thầm cảm ơn cha mẹ đã sinh ra anh để tôi không cô đơn trên hành trình trưởng thành. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng tôi biết mình sẽ ổn vì luôn có một người anh trai tuyệt vời như thế. Cầu mong anh luôn mạnh mẽ, thành đạt và hạnh phúc trên con đường mình đã chọn. Anh hãy yên tâm nhé, đứa em gái nhỏ này cũng sẽ cố gắng thật nhiều để trở thành niềm tự hào của anh!

16Bài văn biểu cảm về cậu của em

Trong đại gia đình nhà ngoại, người mà tôi luôn cảm thấy gần gũi và ngưỡng mộ nhất chính là cậu Út. Cậu không chỉ là một người thân, mà còn là một người bạn lớn, một người truyền cảm hứng mạnh mẽ, giúp tôi mở mang tầm mắt về thế giới rộng lớn ngoài kia. Hình ảnh cậu với cây đàn guitar và những câu chuyện về những vùng đất xa xôi đã trở thành một phần rực rỡ nhất trong ký ức của tôi.

Cậu Út tôi là một kỹ sư xây dựng, công việc của cậu gắn liền với những chuyến đi dọc miền đất nước. Cậu có vẻ ngoài phong trần với làn da rám nắng và nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi. Ở cậu toát lên sự phóng khoáng, tự do của một người yêu đời và yêu nghề. Mỗi lần cậu về thăm nhà là một ngày hội đối với tôi. Cậu không mang về những món quà đắt tiền, mà cậu mang về những câu chuyện kể về những cây cầu cậu đã xây, về những con người cậu đã gặp ở miền núi phía Bắc hay vùng sông nước miền Tây. Qua lời kể của cậu, tôi thấy đất nước mình thật đẹp và hùng vĩ biết bao.

Cậu là người đầu tiên dạy tôi rằng: "Đừng bao giờ để giấc mơ của mình bị giới hạn bởi bốn bức tường." Cậu khuyến khích tôi đọc sách, học ngoại ngữ và luôn tò mò về thế giới. Có những buổi tối hai cậu cháu ngồi ngoài hiên, cậu vừa đàn vừa hát những bài ca yêu đời, rồi chúng tôi cùng nhau bàn luận về những bộ phim hay, những cuốn sách mới. Cậu không bao giờ áp đặt suy nghĩ của người lớn lên tôi, cậu luôn lắng nghe và tôn trọng những ý kiến cá nhân của tôi, dù chúng có đôi phần ngô nghê. Chính sự tôn trọng ấy đã giúp tôi tự tin hơn vào bản thân mình.

Kỉ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và cậu Út là mùa hè năm tôi thi trượt vào trường chuyên mà mình hằng mong ước. Khi đó, tôi cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, tôi tự nhốt mình trong phòng và từ chối mọi sự an ủi. Cha mẹ buồn bã, còn tôi thì tuyệt vọng. Cậu Út đã lái xe từ công trường về, không nói một lời, cậu kéo tôi lên xe và chở tôi ra bờ biển. Ngồi trước sóng biển mênh mông, cậu nói: "Con nhìn xem, sóng biển dù có bị đánh tan vào bờ thì nó vẫn lùi lại để bắt đầu một đợt sóng mới mạnh mẽ hơn. Một thất bại ở tuổi 15 không định nghĩa được cả cuộc đời con. Điều quan trọng là con có dám đứng dậy để bắt đầu 'đợt sóng' tiếp theo hay không?". Câu nói đó của cậu như một làn gió mát rượi thổi bay những u ám trong lòng tôi. Cậu đã không chỉ an ủi mà còn truyền cho tôi bản lĩnh để đối mặt với sự thật và tiếp tục phấn đấu.

Cậu Út cũng là người phát hiện ra năng khiếu hội họa của tôi. Chính cậu đã tặng tôi bộ màu vẽ chuyên nghiệp đầu tiên và bảo: "Hãy vẽ lại thế giới theo cách mà con cảm nhận." Nhờ có sự khích lệ của cậu, tôi đã không từ bỏ đam mê của mình và đạt được những giải thưởng nhỏ ban đầu. Cậu là người đã gieo những hạt giống ước mơ đầu tiên vào tâm hồn tôi và kiên nhẫn tưới tắm cho chúng mỗi ngày.

Dù bây giờ cậu thường xuyên ở xa, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc qua những dòng tin nhắn, những cuộc gọi điện video. Cậu vẫn luôn là người đầu tiên tôi chia sẻ những dự định mới, những thành công hay cả những thất bại. Với tôi, cậu là biểu tượng của sự hiện đại nhưng vẫn giữ được những giá trị tình cảm gia đình ấm áp.

Tôi thầm hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt, rèn luyện thật nhiều để một ngày nào đó có thể cùng cậu đi đến những vùng đất mới, để tự tay vẽ lại những công trình mà cậu xây dựng. Cậu Út ơi, cảm ơn cậu vì đã luôn là người thắp sáng những ước mơ và là người bạn tuyệt vời nhất của con. Con chúc cậu luôn chân cứng đá mềm trên mọi nẻo đường và mãi giữ được ngọn lửa đam mê trong tim!

17Bài văn biểu cảm về em gái

Gia đình là một vườn hoa mà mỗi thành viên là một bông hoa khoe sắc. Nếu cha mẹ là những bông hoa lớn che chở, thì em gái tôi chính là nụ hoa nhỏ xinh xắn, mang đến hương thơm và sự khởi sắc cho cả ngôi nhà. Với tôi, em gái không chỉ là một người thân, mà còn là một thiên thần nhỏ mà tôi luôn muốn che chở, bảo vệ và yêu thương bằng tất cả trái tim mình.

Em gái tôi năm nay mới lên tám tuổi. Em có khuôn mặt tròn trịa, đôi má phúng phính lúc nào cũng hồng hào như hai quả đào chín. Đôi mắt em to tròn, đen láy, luôn nhìn thế giới bằng một sự ngây thơ và tò mò khôn tả. Mỗi khi em cười, hai lúm đồng tiền hiện rõ trên đôi má khiến ai nhìn thấy cũng muốn yêu chiều. Em có mái tóc tơ mềm mại, thường được mẹ buộc thành hai bím nhỏ xinh xắn có thắt nơ hồng. Trong mắt tôi, em là sinh linh đáng yêu nhất, tinh khôi nhất mà tôi từng biết.

Tình yêu tôi dành cho em bắt đầu từ những ngày em còn nằm nôi, cho đến khi em chập chững những bước đi đầu tiên và bập bẹ gọi "Anh ơi". Là một người anh, tôi cảm thấy mình có trách nhiệm phải là một tấm gương tốt cho em. Tôi thích những lúc được ngồi dạy em học bài, dù đôi khi em rất ham chơi và hay đặt ra những câu hỏi "vì sao" kỳ quặc khiến tôi phải bối rối. Nhưng chính sự ngây ngô ấy lại khiến tôi yêu em nhiều hơn. Em giống như một tờ giấy trắng, và tôi muốn giúp em vẽ lên đó những sắc màu đẹp nhất của cuộc đời.

Có một kỷ niệm khiến tôi vô cùng xúc động về tình cảm của em dành cho mình. Đó là lần tôi bị ốm nặng, phải nằm viện một tuần. Vì em còn nhỏ nên cha mẹ không cho em vào viện thường xuyên. Khi tôi được xuất viện trở về nhà, em đã chạy ùa ra từ cổng, ôm chầm lấy tôi và khóc nức nở. Em đưa cho tôi một hộp nhỏ chứa đầy những con hạc giấy mà em đã tự tay gấp (dù có con còn méo mó vì em mới tập gấp). Em thút thít bảo: "Em gấp hạc để cầu nguyện cho anh nhanh khỏi bệnh để chơi với em." Giây phút ấy, tôi nhận ra rằng, dù em còn nhỏ bé, nhưng tình cảm em dành cho tôi lại lớn lao và chân thành đến nhường nào. Những con hạc giấy ấy, với tôi, quý giá hơn bất cứ món quà đắt tiền nào trên thế giới.

Em gái còn là "sợi dây" kết nối niềm vui cho cả nhà. Mỗi khi cha mẹ đi làm về mệt mỏi, chỉ cần nghe tiếng em hát líu lo hay thấy em múa những điệu múa tự biên tự diễn là bao mệt mỏi dường như tan biến. Em dạy cho tôi bài học về sự lạc quan, về việc tìm thấy niềm vui trong những điều giản đơn nhất: một đóa hoa mới nở, một chú bướm bay ngang qua sân, hay chỉ là một chiếc kẹo nhỏ mà tôi mua cho em sau giờ học.

Tuy nhiên, có đôi lúc chúng tôi cũng có những trận tranh giành đồ chơi hay những lúc tôi lớn tiếng làm em khóc. Những lúc ấy, thấy đôi mắt em rưng rưng, lòng tôi lại trùng xuống vì hối hận. Tôi nhận ra rằng mình cần phải kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn với em. Tôi muốn là người hùng trong mắt em, là người sẽ nắm tay em bước qua những khó khăn đầu đời, là người sẽ lau khô những giọt nước mắt trên má em mỗi khi em buồn.

Nhìn em lớn lên mỗi ngày, tôi vừa vui mừng lại vừa có chút bồi hồi. Tôi mong sao em mãi giữ được sự hồn nhiên, trong sáng ấy. Thế giới ngoài kia có thể phức tạp và đầy rẫy những cam go, nhưng tôi hứa sẽ luôn ở đây, làm một cây cổ thụ vững chắc để em có thể tựa vào bất cứ lúc nào. Em gái nhỏ à, cảm ơn em đã đến với cuộc đời này và làm cho cuộc sống của anh trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Anh yêu em rất nhiều, thiên thần nhỏ của anh!

18Bài văn biểu cảm về cô của em

Trong cuộc đời mỗi người, có những mối nhân duyên thật kỳ diệu. Với tôi, cô – em gái của bố – chính là một nhân duyên ấm áp như thế. Cô không chỉ là người thân, mà còn là người mẹ thứ hai, người bạn lớn đã dìu dắt tôi qua những năm tháng tuổi thơ vụng dại. Hình ảnh cô với tà áo dài thướt tha và nụ cười hiền hậu đã trở thành một phần linh hồn trong kí ức của tôi.

Cô tôi là một giáo viên dạy Văn cấp ba. Có lẽ vì gắn bó với những trang văn, những vần thơ nên tâm hồn cô cũng mềm mại và tinh tế như chính nghề nghiệp của mình. Cô có vóc dáng thanh mảnh, nước da trắng hồng và đôi bàn tay thon dài – đôi bàn tay ấy đã cầm phấn viết nên bao ước mơ cho bao thế hệ học trò. Tôi nhớ nhất là mùi hương hoa nhài thoang thoảng tỏa ra từ mái tóc dài đen mượt của cô. Mỗi khi tôi ngồi cạnh cô để nghe cô giảng bài, mùi hương ấy lại khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, mọi áp lực thi cử như tan biến hết.

Tình yêu của cô dành cho tôi lặng lẽ nhưng sâu sắc. Vì cô không lập gia đình, nên cô dồn hết tình cảm yêu thương cho tôi. Cô chăm chút cho tôi từng bữa ăn, từng giấc ngủ, đặc biệt là việc học hành. Cô dạy tôi cách cảm nhận cái hay của một bài thơ, cách dùng từ sao cho đắt, cách đặt câu sao cho có hồn. Nhưng trên hết, cô dạy tôi cách sống làm một người tử tế. Cô thường bảo: "Văn chương không chỉ là những chữ viết trên giấy, nó là tình người, là sự thấu cảm, con ạ." Nhờ có cô, tâm hồn tôi trở nên nhạy cảm hơn trước nỗi đau của người khác và biết trân trọng những niềm hạnh phúc giản đơn.

Một kỉ niệm sâu sắc mà tôi luôn ghi nhớ là năm tôi học lớp 11, tôi gặp một cú sốc lớn về tình bạn và cảm thấy vô cùng cô độc. Tôi đã không dám tâm sự với bố mẹ vì sợ họ lo lắng. Chính cô là người đã nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của tôi. Buổi tối hôm ấy, cô pha một ấm trà nhài, gọi tôi ra hiên nhà ngồi. Cô không hỏi dồn dập, cô chỉ lặng lẽ nắm lấy tay tôi và kể về những vấp ngáp thời trẻ của chính mình. Cô nói: "Cuộc đời giống như một cuốn sách, có những chương buồn thì mới có những chương vui. Quan trọng là con đừng đóng cuốn sách ấy lại." Lời nói nhẹ nhàng như hơi thở của cô đã giúp tôi trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Tôi nhận ra mình không hề cô độc vì luôn có cô ở bên cạnh, bao dung và thấu hiểu.

Cô còn là người giữ gìn những nếp gia phong của gia đình. Mỗi dịp lễ Tết, cô lại cùng tôi chuẩn bị mâm cơm cúng tổ tiên, cô dạy tôi cách gói bánh chưng, cách bày biện ngũ quả. Những giá trị truyền thống ấy qua lời dạy của cô trở nên gần gũi và ý nghĩa vô cùng. Với tôi, cô là biểu tượng của sự thanh cao, đức hạnh và lòng nhân hậu.

Dù thời gian có trôi đi, mái tóc cô đã bắt đầu điểm những sợi bạc, nhưng trong mắt tôi, cô vẫn luôn đẹp và rạng rỡ như thế. Tôi thầm biết ơn cuộc đời vì đã cho tôi được là cháu của cô. Tôi tự hứa sẽ sống thật tốt, học tập thật chăm chỉ để không phụ lòng mong mỏi và sự hy sinh thầm lặng của cô. Cô ơi, con mong cô luôn mạnh khỏe và bình an để mãi là bến đỗ bình yên cho con tìm về mỗi khi mệt mỏi!

19Bài văn biểu cảm về chú của em

Nếu mẹ là bến đỗ êm đềm, cha là ngọn núi vững chãi, thì chú – em trai của cha – lại hiện lên trong tôi như một ngọn gió phóng khoáng, mang theo hương vị của sự tự do và bản lĩnh. Chú là người đã dạy tôi rằng, một người đàn ông thực thụ không chỉ cần sức mạnh cơ bắp mà còn cần một trái tim quả cảm và một trí tuệ sắc bén.

Chú tôi là một chiến sĩ công an nhân dân. Do tính chất công việc, chú thường xuyên vắng nhà, nhưng mỗi lần chú về, không gian ngôi nhà lại trở nên náo nhiệt và đầy sức sống. Chú có vóc dáng cao lớn, đôi vai rộng và làn da rám nắng sương gió. Gương mặt chú cương nghị với đôi lông mày đậm và ánh mắt sắc sảo nhưng chứa đầy sự ấm áp. Tôi luôn ngưỡng mộ bộ quân phục màu xanh cảnh sát của chú – nó toát lên một vẻ uy nghiêm và đáng tin cậy vô cùng.

Dù công việc bận rộn và đối mặt với nhiều nguy hiểm, chú chưa bao giờ than vãn. Chú dạy tôi cách chơi võ thuật để tự vệ, dạy tôi cách bơi lội và cả cách sửa chữa những đồ điện tử hỏng hóc trong nhà. Chú thường bảo: "Đàn ông là phải biết làm tất cả, từ việc lớn đến việc nhỏ, để có thể che chở cho những người phụ nữ mình yêu thương." Những bài học thực tế ấy đã giúp tôi trở nên tự lập và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất về chú là lần tôi bị lạc trong rừng khi đi dã ngoại cùng lớp. Trong bóng tối bao trùm và nỗi sợ hãi tột cùng, tôi đã khóc nức nở. Và rồi, giữa những tiếng lá xào xạc, tôi nghe thấy tiếng gọi thân thương của chú. Chính chú là người đã dẫn đầu đoàn tìm kiếm để tìm ra tôi. Khi gặp chú, tôi đã nhào vào lòng chú mà khóc. Chú không mắng tôi ham chơi, chú chỉ vỗ vai tôi và nói: "Bản lĩnh không phải là không biết sợ, mà là biết đối mặt với nỗi sợ và vượt qua nó. Con đã rất dũng cảm khi chờ đợi được đến lúc này." Câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam cho tôi trong suốt quá trình trưởng thành. Mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ đến gương mặt điềm tĩnh của chú đêm đó để vững tin bước tiếp.

Chú còn là người sống rất tình nghĩa. Dù đi công tác xa đến đâu, chú cũng không quên gửi quà về cho bà nội và các cháu. Cách chú chăm sóc bà khi ốm, cách chú giúp đỡ những người hàng xóm khó khăn đã dạy tôi bài học về sự sẻ chia và lòng nhân ái. Chú không dùng những lời đạo lý suông, chú dạy tôi bằng chính những hành động đời thường nhất.

Đối với tôi, chú không chỉ là một người thân, chú còn là một thần tượng, một tấm gương về sự tận tụy và lòng trung thành. Tôi thầm mong sau này mình cũng sẽ trở thành một người đàn ông có bản lĩnh và trách nhiệm như chú. Cầu mong chú luôn bình an trên mọi nẻo đường làm nhiệm vụ, để tiếp tục giữ gìn sự bình yên cho nhân dân và là niềm tự hào của cả gia đình. Chú ơi, cảm ơn chú vì tất cả!

20Bài văn biểu cảm về bà cố của em

Trong ngôi nhà cổ của gia đình tôi, có một người phụ nữ được coi là "báu vật vĩnh cửu", là nhân chứng sống của cả một thế kỷ thăng trầm – đó là bà cố của tôi. Bà năm nay đã bước sang tuổi chín mươi lăm. Với tôi, bà không chỉ là người thân mà còn là một miền kí ức xa xăm, là sợi dây thiêng liêng nối kết giữa quá khứ và hiện tại.

Hình ảnh bà cố gắn liền với chiếc sập gỗ lâu đời và mùi hương của gỗ trầm quyện với mùi dầu gió. Bà nhỏ nhắn, gầy gò, đôi lưng đã còng rạp xuống như dấu hỏi của thời gian. Làn da bà nhăn nheo, mỏng manh như tờ giấy pơ-lu-ơ, phủ đầy những vết đồi mồi – mỗi vết chấm ấy như một chương sách kể về những năm tháng chiến tranh, đói kém và cả những niềm vui giản dị. Mái tóc bà trắng như cước, luôn được búi gọn gàng sau gáy bằng một chiếc trâm bạc cũ. Đôi mắt bà đã mờ đục, không còn nhìn rõ mặt con cháu, nhưng tâm hồn bà vẫn minh mẫn và sáng suốt lạ thường.

Mỗi khi tôi đến bên bà, bà lại đưa bàn tay run run, khô gầy như những cành cây khô để sờ lên mặt, lên tay tôi. Bà không gọi đúng tên tôi, bà hay nhầm tôi với cha tôi ngày nhỏ, nhưng sự âu yếm trong giọng nói thì chưa bao giờ thay đổi. Bà thường kể cho tôi nghe về những ngày đi tản cư, về những nồi cơm độn khoai sắn mà vẫn thơm ngon đến lạ kỳ. Giọng bà thều thào, lúc đứt lúc nối, nhưng mỗi lời bà nói ra đều chứa đựng một sự chiêm nghiệm sâu sắc về nhân sinh thế thái. Bà dạy tôi rằng: "Ở đời, cái gì cũng có thể mất đi, chỉ có cái đức là còn mãi con ạ."

Kỷ niệm khiến tôi xúc động nhất là vào dịp mừng thọ bà chín mươi tuổi. Cả dòng họ tụ tập đông đủ, con cháu vây quanh chúc tụng. Bà ngồi đó, mỉm cười phúc hậu, đôi mắt rưng rưng lệ. Bà không đòi hỏi những món quà sang trọng, bà chỉ nắm tay từng người một và dặn dò phải yêu thương, đùm bọc lấy nhau. Giây phút ấy, tôi nhận ra bà chính là "cội rễ" giữ cho cây đại thụ gia đình luôn xanh tốt. Nếu không có bà, sẽ không có cha mẹ và không có tôi ngày hôm nay. Sự hiện diện của bà là một đặc ân mà ông trời đã ban tặng cho chúng tôi.

Bà cố còn có một thói quen rất đẹp là để dành những đồng tiền lẻ được con cháu biếu trong một chiếc hộp sắt cũ. Đến cuối năm, bà lại bảo mẹ tôi mang số tiền ấy đi giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi ở chùa. Bà bảo: "Mình sống được đến tuổi này là nhờ phúc đức trời ban, nên phải biết san sẻ cho những người khổ hơn mình." Tấm lòng nhân ái bao la của bà đã dạy tôi bài học về sự tử tế mà không trường học nào có thể dạy hết được.

Bây giờ, mỗi khi nhìn bà nằm ngủ bình yên trên sập gỗ, tôi lại thấy xót xa khi nhận ra thời gian đang dần cướp bà đi. Tôi sợ một ngày nào đó căn nhà sẽ thiếu vắng mùi trầu cay và tiếng gậy chống lộc cộc của bà. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, bà đã sống một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa. Tôi tự hứa sẽ dành nhiều thời gian hơn để ngồi bên bà, để được nghe bà kể lại những câu chuyện cũ, dù là lần thứ một trăm. Bà cố ơi, con cầu mong bà luôn khỏe mạnh, bình yên để mãi là chỗ dựa tinh thần, là biểu tượng vĩnh hằng của lòng nhân hậu trong tim con.

21Bài văn biểu cảm về anh của em

Trong kí ức tuổi thơ của tôi, không thể không nhắc đến một người vừa là anh, vừa là bạn, vừa là "đồng minh" trong mọi trò nghịch ngợm – đó chính là anh họ của tôi. Anh là con của bác cả, hơn tôi bốn tuổi. Với tôi, anh chính là người đã vẽ nên những mảng màu rực rỡ và sống động nhất cho những năm tháng thiếu thời.

Anh họ tôi có vóc dáng khỏe mạnh của một vận động viên bóng đá. Anh có khuôn mặt điển trai với nụ cười rất tươi và đôi mắt đầy tinh nghịch. Ở anh luôn tỏa ra một năng lượng tích cực khiến người đối diện cảm thấy vui lây. Khác với vẻ lém lỉnh thường thấy, anh lại là một người rất trọng tình nghĩa và luôn hết lòng vì em út.

Vì hai nhà ở cạnh nhau nên chúng tôi lớn lên cùng nhau như hình với bóng. Anh là người dạy tôi cách thả diều trên cánh đồng lộng gió, dạy tôi cách câu cá bên bờ sông và cả cách trèo cây hái quả. Tôi nhớ những buổi trưa hè trốn ngủ, hai anh em lén lút đi bắt ve sầu, dù bị bác cả mắng nhưng anh luôn là người đứng ra nhận lỗi về mình. Anh bảo: "Anh làm anh thì phải chịu trách nhiệm, lần sau muốn nghịch thì bảo anh dẫn đi cho an toàn." Sự bảo bọc ấy của anh khiến tôi luôn cảm thấy mình thật may mắn khi có một người anh tuyệt vời như thế.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa chúng tôi là năm tôi thi vào lớp 10. Do học lệch nên tôi rất sợ môn tiếng Anh. Anh họ tôi – khi đó đang là sinh viên ngành Ngôn ngữ Anh – đã dành toàn bộ kỳ nghỉ hè của mình để "xóa mù" cho tôi. Anh không dạy kiểu khô khan, anh vừa dạy vừa kể về những bộ phim tiếng Anh hay, những bài hát tiếng Anh ý nghĩa. Có những lúc tôi nản lòng muốn bỏ cuộc, anh lại đập tay vào vai tôi và nói: "Cố lên nhóc, thi đỗ anh sẽ cho con xe máy điện của anh." Sự khích lệ và đồng hành của anh đã giúp tôi vượt qua rào cản tâm lý và đạt kết quả cao ngoài mong đợi. Anh chính là người đã dạy tôi bài học về sự kiên trì và tầm quan trọng của việc có một người đồng hành đúng nghĩa.

Anh họ còn là người tôi tìm đến mỗi khi có những tâm tư thầm kín. Có những chuyện tôi không thể nói với cha mẹ, anh lại là người lắng nghe và đưa ra những lời khuyên rất thực tế nhưng cũng đầy thấu cảm. Anh dạy tôi cách đối xử với bạn bè, cách nhìn nhận về các vấn đề trong cuộc sống một cách đa chiều hơn. Anh giống như một nhịp cầu nối giữa thế giới trẻ con và thế giới của người lớn mà tôi đang dần bước vào.

Bây giờ, khi cả hai anh em đều đã lớn và bận rộn với những dự định riêng, nhưng mỗi dịp gặp nhau, chúng tôi vẫn có thể ngồi hàn huyên hàng giờ về những kỉ niệm cũ. Tôi tự hào về sự thành công của anh và luôn lấy anh làm mục tiêu để phấn đấu. Anh họ chính là minh chứng cho việc tình thân không chỉ nằm ở huyết thống mà còn ở sự thấu hiểu và sẻ chia.

Tôi thầm cảm ơn anh vì đã cùng tôi đi qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng tôi biết mình sẽ không cô đơn vì luôn có một người anh, một người bạn lớn như anh dõi theo và ủng hộ. Chúc anh luôn vững vàng và thành công trên con đường mình đã chọn. Anh hãy mãi là người anh trai tuyệt vời như thế nhé!

22Bài văn biểu cảm về bác của em

Trong truyền thống gia đình Việt Nam, người bác cả luôn giữ một vị trí vô cùng quan trọng – là người thay mặt tổ tiên trông nom nền nếp gia đình. Bác cả của tôi chính là hiện thân của sự nghiêm nghị, mực thước nhưng ẩn sau đó là một trái tim vô cùng ấm áp và trách nhiệm. Bác chính là trụ cột, là người giữ lửa cho đại gia đình chúng tôi luôn đoàn kết và vững mạnh.

Bác tôi đã ngoài sáu mươi tuổi, là một quân nhân về hưu. Có lẽ những năm tháng rèn luyện trong môi trường quân đội đã tạo nên ở bác một tác phong đĩnh đạc, dứt khoát. Bác có dáng người đậm, giọng nói trầm hùng, vang vọng. Mỗi khi bác lên tiếng, con cháu trong nhà đều im lặng lắng nghe với sự kính trọng tuyệt đối. Gương mặt bác vuông chữ điền, vầng trán cao thể hiện sự uyên thâm và cương trực. Tuy nhiên, mỗi khi bác cười, những vết nhăn nơi khóe mắt lại khiến bác trở nên gần gũi và hiền từ vô cùng.

Bác cả là người lo toan mọi công việc lớn nhỏ trong dòng họ, từ việc giỗ chạp, hiếu hỷ cho đến việc khuyên bảo con cháu học hành. Bác rất nghiêm khắc trong việc giữ gìn gia phong. Bác dạy chúng tôi phải biết kính trên nhường dưới, phải biết giữ chữ tín và sống có đạo đức. Bác thường nói: "Gia đình có hòa thuận thì xã hội mới phồn vinh. Mỗi đứa con, đứa cháu phải là một tấm gương sáng để không làm hổ thẹn đến thanh danh của tổ tiên." Những lời răn dạy của bác như những nhát búa rèn giũa nhân cách cho chúng tôi mỗi ngày.

Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi về bác là lần gia đình tôi gặp khó khăn về kinh tế. Khi đó, cha tôi bị ốm nặng, mọi gánh nặng đổ dồn lên vai mẹ. Chính bác cả đã không ngần ngại giúp đỡ chúng tôi cả về vật chất lẫn tinh thần. Bác không chỉ hỗ trợ tiền viện phí mà còn thường xuyên sang nhà, giúp mẹ tôi quán xuyến việc cửa nhà và động viên anh em tôi học tập. Bác nói với mẹ tôi: "Cô đừng lo, còn tôi ở đây, tôi sẽ không để các cháu phải chịu khổ." Câu nói ấy của bác như một luồng điện ấm áp, tiếp thêm sức mạnh cho gia đình tôi vượt qua giai đoạn đen tối nhất. Tôi nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài nghiêm khắc, ít nói kia là một tấm lòng bao dung và sự hy sinh thầm lặng dành cho người thân.

Vào mỗi dịp Tết Nguyên Đán, cả gia đình lại tụ họp tại nhà bác cả. Hình ảnh bác ngồi bên bếp lửa trông nồi bánh chưng, xung quanh là đám cháu nhỏ lăng xăng, đã trở thành biểu tượng của sự sum vầy trong lòng tôi. Bác kể cho chúng tôi nghe về lịch sử dòng họ, về những gian khổ mà thế hệ trước đã trải qua. Những câu chuyện của bác giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về cội nguồn và thêm yêu quý gia đình mình.

Đối với tôi, bác cả như một cây cổ thụ to lớn, rễ cắm sâu vào lòng đất truyền thống, tán lá rộng che chở cho mọi thành viên trong họ. Bác đã dạy tôi bài học về tinh thần trách nhiệm và lòng vị tha. Tôi thầm hứa sẽ luôn sống đúng với những lời bác dạy, để trở thành một người có ích cho gia đình và xã hội. Cầu mong bác luôn mạnh khỏe, minh mẫn để mãi là điểm tựa vững chắc cho con cháu. Bác ơi, chúng cháu yêu và kính trọng bác rất nhiều!

23Bài văn biểu cảm về dì của em

Trong gia đình ngoại, người luôn mang đến cho tôi cảm giác nhẹ nhàng, tươi mới và gần gũi như một người bạn thân thiết chính là dì Út. Dì không chỉ là em gái của mẹ mà còn là người đã tưới mát tâm hồn tôi bằng sự dịu dàng, tinh tế và những bài học cuộc sống đầy ý nghĩa. Hình ảnh dì Út với nụ cười tỏa nắng và tà áo lụa mềm mại đã in đậm trong tâm trí tôi như một biểu tượng của vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết.

Dì Út tôi năm nay mới ngoài ba mươi tuổi, lứa tuổi rạng rỡ nhất của người phụ nữ. Dì có vóc dáng mảnh mai, thanh thoát và mái tóc dài đen mượt luôn thoang thoảng mùi hương của hoa nhài – loài hoa mà dì yêu thích nhất. Gương mặt dì hiền hậu với đôi mắt biết cười, mỗi khi dì nhìn tôi, tôi cảm thấy mọi ưu phiền đều tan biến. Đôi bàn tay dì nhỏ nhắn, khéo léo, dì có thể biến những mảnh vải vụn thành những con búp bê xinh xắn hay nấu những món chè thanh mát cho cả nhà vào những ngày hè oi ả.

Tình yêu của dì dành cho tôi thật đặc biệt. Vì dì chưa lập gia đình nên dì coi tôi như con đẻ, chăm chút từ việc học hành đến những thay đổi nhỏ nhất trong tâm lý. Dì là người đầu tiên dạy tôi cách thắt nơ, cách cắm một lọ hoa sao cho hài hòa, và cả cách để lắng nghe tiếng lòng của chính mình. Dì thường bảo: "Con gái giống như một đóa hoa, không chỉ cần rực rỡ bên ngoài mà phải có hương thơm từ sự tử tế bên trong." Những lời thủ thỉ của dì mỗi tối đã nuôi dưỡng trong tôi một lối sống tích cực và biết yêu thương cái đẹp.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và dì Út là vào năm tôi bước vào tuổi dậy thì với những biến đổi tâm sinh lý phức tạp. Khi đó, tôi trở nên bướng bỉnh, hay cáu gắt và thường xuyên xảy ra tranh cãi với mẹ. Tôi cảm thấy không ai hiểu mình và tự cô lập bản thân. Chính dì Út đã kiên nhẫn bước vào thế giới của tôi. Dì không dùng những lời giáo điều, dì chỉ rủ tôi cùng đi dạo trên con đường ven sông lộng gió, lặng lẽ lắng nghe tôi trút bỏ những bực dọc. Dì nhẹ nhàng nói: "Mẹ cũng từng là một cô bé như con, cũng có những bất ổn và lo sợ. Mẹ nghiêm khắc vì mẹ quá yêu con và sợ con vấp ngã." Lời giải thích thấu tình đạt lý của dì như một chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa ngăn cách giữa tôi và mẹ. Nhờ có dì, tôi học được cách thấu hiểu và sẻ chia thay vì chỉ biết đòi hỏi.

Dì Út còn là người truyền cảm hứng cho tôi về sự tự lập. Dì là một phụ nữ hiện đại, giỏi giang trong công việc nhưng vẫn giữ được nét nhu mì truyền thống. Cách dì đối nhân xử thế với đồng nghiệp và sự hiếu thảo của dì đối với ông bà ngoại là bài học sống động nhất mà tôi luôn noi theo. Dì dạy tôi rằng, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng phải giữ vững lòng tự trọng và sự lạc quan.

Đối với tôi, dì Út giống như một cánh chim nhỏ mang nắng ấm đến cho gia đình. Sự hiện diện của dì làm cho những bữa cơm thêm ngọt ngào, những ngày nghỉ thêm rộn rã tiếng cười. Tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã cho dì ở bên cạnh tôi, làm người bạn lớn đồng hành cùng tôi trên hành trình trưởng thành. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để sau này có thể thành đạt và mạnh mẽ như dì. Cầu mong dì luôn hạnh phúc, bình an và mãi giữ được nụ cười rạng rỡ như thế. Dì Út ơi, con yêu dì rất nhiều!

24Bài văn biểu cảm về em trai tôi

Trong cuộc đời, có những món quà mà ông trời ban tặng khiến cuộc sống chúng ta trở nên náo nhiệt và đầy màu sắc hơn. Với tôi, món quà vô giá ấy chính là cậu em trai bé bỏng – người đã biến tôi từ một đứa trẻ được nuông chiều thành một người chị biết sẻ chia và bảo bọc. Tình cảm tôi dành cho em là sự hòa quyện giữa niềm vui, sự bực mình vì những trò nghịch ngợm và một tình yêu thương vô bờ bến.

Em trai tôi năm nay lên sáu tuổi, cái tuổi "ăn chưa no lo chưa tới" với hàng ngàn câu hỏi vì sao mỗi ngày. Em có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi má phúng phính lúc nào cũng vương chút vệt màu vẽ hoặc vụn bánh. Đôi mắt em đen láy, tinh anh, luôn nhìn mọi thứ xung quanh bằng sự tò mò khôn tả. Tôi yêu nhất là cái miệng nhỏ nhắn, cứ liến thoắng không ngừng, khi thì kể chuyện trên lớp, khi thì mè nheo đòi chị chơi cùng. Dáng người em loắt choắt, đi đâu cũng chạy nhảy lăng xăng như một chú sóc nhỏ.

Lúc mới đầu khi em ra đời, tôi đã từng có chút ích kỷ khi sợ rằng em sẽ chiếm mất sự quan tâm của cha mẹ. Nhưng khi nhìn thấy đôi bàn tay bé xíu nắm chặt lấy ngón tay mình, lòng tôi bỗng chốc mềm lại. Từ đó, tôi tự hứa sẽ là người bảo vệ em suốt đời. Tình yêu của tôi dành cho em lớn dần qua những lần dạy em tập viết, những buổi tối đọc truyện cho em nghe hay những lúc dỗ dành em khi em bị ngã đau. Có em, tôi nhận ra mình cần phải trưởng thành hơn, gương mẫu hơn.

Một kỷ niệm khó quên giữa hai chị em là lần em lén lấy hộp màu nước của tôi ra để "trang trí" cho căn phòng. Khi tôi đi học về, đập vào mắt là những mảng màu loang lổ trên tường, trên bàn học và cả trên mặt em. Lúc đó, tôi đã rất tức giận và quát em một trận lôi đình. Em sợ hãi bật khóc, vai run bần bật. Nhưng rồi, em đưa cho tôi một mảnh giấy nhỏ, trên đó là một hình vẽ nguệch ngoạc mà tôi phải nhìn kỹ mới nhận ra đó là hai người đang nắm tay nhau. Em nức nở: "Em muốn vẽ chị và em đang đi công viên... Em xin lỗi chị." Nhìn đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt đầy màu của em, lòng tôi bỗng thắt lại. Tôi ôm em vào lòng, nhận ra rằng đằng sau sự nghịch ngợm ấy là một trái tim yêu thương chị vô cùng. Tôi đã học được bài học về sự nhẫn nại và thấu hiểu từ chính cậu em bé nhỏ của mình.

Em trai chính là "vitamin cười" của cả gia đình. Mỗi khi cha mẹ đi làm về mệt mỏi, sự ngây ngô và những hành động ngộ nghĩnh của em luôn khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn. Em biết dành phần kẹo ngon nhất cho chị, biết lấy tăm cho ông bà và biết thơm vào má mẹ mỗi khi mẹ buồn. Tâm hồn trong sáng như tờ giấy trắng của em nhắc nhở tôi về những giá trị nguyên sơ nhất của hạnh phúc.

Dù đôi khi hai chị em vẫn tranh giành đồ chơi hay cãi cọ vì những chuyện vặt vãnh, nhưng tôi biết rằng, nếu thiếu em, cuộc sống của tôi sẽ trống trải biết bao. Nhìn em lớn lên mỗi ngày, tôi vừa mong em mãi hồn nhiên, vừa hy vọng em sẽ trở thành một chàng trai bản lĩnh và tốt bụng. Con đường phía trước của em sẽ luôn có chị đứng phía sau, sẵn sàng nâng đỡ và đồng hành. Em trai nhỏ à, cảm ơn em đã đến và dạy chị cách yêu thương một cách trọn vẹn nhất. Chị yêu em nhiều lắm, "cục nợ" đáng yêu của chị!

25Bài văn biểu cảm về ông cố của em

Trong gian nhà cổ kính đầy mùi gỗ và hương trầm, ông cố tôi vẫn ngồi đó trên chiếc ghế mây cũ kỹ, lặng lẽ ngắm nhìn con cháu qua cặp kính lão đã mờ. Ông năm nay đã gần một trăm tuổi, là người cao tuổi nhất và cũng là người được kính trọng nhất trong dòng họ chúng tôi. Với tôi, ông cố không chỉ là một người thân mà còn là một kho tàng lịch sử sống động, là sợi dây thiêng liêng kết nối tôi với những giá trị xưa cũ của gia đình.

Ông cố có vóc dáng nhỏ bé, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây đại thụ, in hằn dấu vết của một thế kỷ đầy biến động. Mái tóc ông trắng muốt, thưa thớt, trông như những sợi cước tinh khôi. Đôi bàn tay ông gầy guộc, nổi rõ những đường gân xanh xao, nhưng mỗi khi ông cầm tay tôi, tôi vẫn cảm nhận được một luồng ấm áp lạ kỳ. Đôi mắt ông dù đã đục mờ theo thời gian, nhưng mỗi khi nhắc về những chuyện xưa, đôi mắt ấy lại ánh lên những tia sáng rạng ngời của kí ức.

Vì tuổi cao, sức yếu nên ông nói rất chậm, giọng run run và đôi khi hay quên. Nhưng kỳ lạ thay, những kỷ niệm về thời kháng chiến, về những ngày đầu lập nghiệp của dòng họ thì ông nhớ không sót một chi tiết nào. Mỗi buổi chiều, tôi thường ngồi bên cạnh, bóp chân cho ông và nghe ông kể chuyện. Những câu chuyện của ông không có sự hào nhoáng của phim ảnh, nó là những mảnh đời thực về sự đói khổ, về lòng dũng cảm và sự hy sinh. Ông dạy tôi rằng: "Con người ta có thể nghèo về vật chất, nhưng tuyệt đối không được để nghèo về nhân cách." Những bài học ấy thấm sâu vào tâm hồn tôi, giúp tôi hiểu rõ hơn về cội nguồn và lòng biết ơn.

Kỷ niệm khiến tôi xúc động nhất là vào dịp Tết năm ngoái. Khi cả gia đình quây quần gói bánh chưng, ông cố dù đi lại khó khăn vẫn đòi ra ngồi cùng con cháu. Ông cầm đôi bàn tay vụng về của tôi, chỉ cho tôi cách xếp lá sao cho vuông, cách buộc lạt sao cho chặt. Ông bảo: "Cái bánh chưng không chỉ để ăn, nó là tinh hoa của đất trời, là lòng thành kính gửi đến tổ tiên. Làm gì cũng phải đặt cái tâm vào đó." Nhìn cách ông nâng niu từng hạt gạo nếp, tôi thấy được sự trân trọng tuyệt đối của thế hệ ông đối với những thành quả lao động. Giây phút ấy, tôi nhận ra rằng giá trị của truyền thống không nằm ở sách vở, mà nằm chính trong những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này của ông.

Ông cố còn là biểu tượng của sự nhẫn nại và lòng vị tha. Trong suốt cuộc đời mình, ông đã trải qua biết bao nỗi đau mất mát, nhưng chưa bao giờ ông oán trách cuộc đời. Sự tĩnh lặng và phong thái ung dung của ông là bài học lớn nhất về sự điềm tĩnh trước sóng gió. Đối với chúng tôi, sự hiện diện của ông trong nhà như một ngọn đèn dầu ấm áp, soi sáng và sưởi ấm tâm hồn của tất cả thành viên trong gia đình.

Mỗi ngày trôi qua, tôi lại thầm cầu nguyện cho ông có thêm sức khỏe để ở lại với chúng tôi lâu hơn. Tôi sợ một ngày nào đó chiếc ghế mây sẽ trống trải, và mùi hương trầm quen thuộc sẽ chỉ còn là kỉ niệm. Nhưng tôi biết rằng, những gì ông đã dạy, những giá trị ông đã truyền lại sẽ mãi là kim chỉ nam cho tôi và các thế hệ mai sau. Ông cố ơi, cảm ơn ông đã là báu vật vĩnh cửu của chúng con. Con yêu và kính trọng ông vô cùng!

26Bài văn biểu cảm về chị họ

Trong thế giới của những đứa trẻ cùng trang lứa trong dòng họ, chị họ của tôi luôn là người nổi bật nhất và là người mà tôi luôn nhìn vào với sự ngưỡng mộ pha lẫn niềm tự hào. Chị hơn tôi năm tuổi, là con của bác hai. Với tôi, chị không chỉ là một người chị họ thân thiết, mà còn là một người dẫn đường, một nguồn cảm hứng mạnh mẽ để tôi không ngừng nỗ lực hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Chị có một vẻ ngoài rất hiện đại và năng động. Đôi mắt chị sáng ngời sự thông tuệ, nụ cười rạng rỡ luôn tràn đầy tự tin. Chị không chỉ học giỏi mà còn rất tích cực trong các hoạt động xã hội. Ở chị, tôi luôn thấy một nguồn năng lượng dồi dào, như thể không có khó khăn nào có thể làm chị lùi bước. Chị chính là mẫu hình phụ nữ hiện đại mà tôi luôn mơ ước trở thành: thông minh, bản lĩnh nhưng vẫn vô cùng tình cảm.

Vì chị em sống gần nhà nhau nên tôi có nhiều cơ hội để gắn bó với chị. Chị là người đã "khai sáng" cho tôi về thế giới sách vở, từ những cuốn tiểu thuyết kinh điển đến những cuốn sách về kỹ năng sống. Chị dạy tôi cách lập kế hoạch học tập, cách đối diện với áp lực thi cử và cả cách để yêu thương chính mình. Chị thường nói: "Em đừng so sánh mình với bất kỳ ai khác, hãy chỉ so sánh mình của ngày hôm nay với mình của ngày hôm qua." Những lời khuyên của chị đã giúp tôi thoát khỏi những mặc cảm tự ti và bắt đầu hành trình khám phá bản năng của mình.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và chị là lần tôi trượt cuộc thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Khi đó, tôi đã vô cùng tuyệt vọng và muốn buông bỏ tất cả. Chính chị là người đã đến bên tôi, không phải để an ủi bằng những lời sáo rỗng, mà để kể cho tôi nghe về những thất bại cay đắng mà chị đã từng trải qua trước khi đạt được những thành công như hiện tại. Chị đưa tôi đi leo núi vào một buổi sớm tinh sương. Khi đứng trên đỉnh núi, nhìn mặt trời lên, chị nói: "Thất bại chỉ là một trạm dừng chân để em kiểm tra lại hành trang của mình trước khi tiếp tục cuộc hành trình xa hơn. Đừng để nó trở thành điểm kết thúc." Nhờ có sự khích lệ của chị, tôi đã đứng dậy và nỗ lực hơn gấp bội. Chị chính là người đã dạy tôi bài học về sự kiên cường và cách nhìn nhận tích cực trước những nghịch cảnh.

Chị họ còn là người rất tâm lý. Chị luôn biết cách tặng tôi những món quà nhỏ đúng lúc tôi cần, hay chỉ đơn giản là một dòng tin nhắn động viên trước mỗi kỳ thi. Cách chị đối xử tử tế với mọi người, sự hiếu thảo của chị đối với bác hai đã khiến tôi vô cùng nể phục. Chị không dùng lời nói để dạy bảo, chị dùng chính cuộc sống rực rỡ và chân thành của mình để làm gương cho tôi.

Dù bây giờ chị đã đi làm và bận rộn hơn trước, nhưng tình cảm chị em vẫn luôn gắn bó như xưa. Chị vẫn luôn là người đầu tiên tôi chia sẻ những dự định lớn trong đời. Với tôi, chị là một phần không thể thiếu trong hành trang trưởng thành. Tôi tự hứa sẽ cố gắng thật nhiều để một ngày nào đó có thể đứng cạnh chị một cách tự tin nhất. Cảm ơn chị vì đã luôn là nguồn cảm hứng và là người chị tuyệt vời nhất của em!

27Bài văn biểu cảm về bác gái

Trong đại gia đình nhà nội, người phụ nữ mà tôi luôn cảm thấy vô cùng biết ơn và kính trọng chính là bác gái – vợ của bác cả. Bác không phải là người sinh ra tôi, nhưng tình cảm và sự chăm sóc của bác dành cho tôi lại sâu nặng như một người mẹ hiền. Bác chính là người giữ lửa cho mái ấm gia đình, là sợi dây gắn kết các thành viên bằng lòng bao dung và sự tận tụy thầm lặng.

Hình ảnh bác gái gắn liền với gian bếp luôn đỏ lửa và mùi hương của những món ăn đậm đà vị quê hương. Bác có dáng người đậm, nước da bánh mật khỏe khoắn và đôi bàn tay thô ráp vì bao năm vất vả lo toan cho gia đình. Gương mặt bác phúc hậu, lúc nào cũng rạng rỡ một nụ cười ấm áp khiến ai nhìn thấy cũng cảm thấy yên lòng. Bác là mẫu người phụ nữ truyền thống, luôn hết lòng vì chồng con và dòng họ mà chẳng mấy khi nghĩ đến bản thân mình.

Mỗi dịp lễ Tết hay những ngày giỗ chạp, một tay bác lo liệu tất cả. Từ việc chợ búa, nấu nướng đến việc bày biện mâm cúng, bác đều làm một cách tỉ mỉ và thành kính. Tôi thích nhất là cảm giác được ngồi trong bếp, xem bác gói bánh hay kho một nồi cá thơm phức. Bác vừa làm vừa dạy tôi cách nêm nếm gia vị, cách chọn rau quả tươi ngon. Bác bảo: "Nấu ăn không chỉ là đổ đồ ăn vào nồi, mà là gửi gắm tình cảm vào đó để người ăn cảm nhận được sự ấm áp." Đúng như lời bác nói, món ăn bác nấu luôn có một hương vị rất riêng, vị của tình thân và sự săn sóc.

Kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi về bác là vào năm tôi học lớp 12, mẹ tôi phải đi công tác xa đúng vào giai đoạn tôi ôn thi nước rút. Chính bác gái đã chủ động đón tôi sang nhà ở để tiện chăm sóc. Suốt ba tháng ròng rã, ngày nào bác cũng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng nóng hổi cho tôi, tối đến lại pha cho tôi ly nước cam hay nấu bát cháo đêm để tôi có sức học bài. Bác không hiểu nhiều về những kiến thức toán lý phức tạp mà tôi đang học, bác chỉ âm thầm ủng hộ tôi bằng những hành động thiết thực nhất. Có những đêm học khuya, nhìn thấy bóng bác lặng lẽ ngồi khâu lại chiếc áo sờn cho bác trai dưới ánh đèn, lòng tôi dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Sự hy sinh thầm lặng của bác đã dạy tôi bài học quý giá về sự tận tụy và tình yêu thương không vị kỷ.

Bác gái còn là người hòa giải những mâu thuẫn trong gia đình. Với tấm lòng bao dung, bác luôn là người lắng nghe và đưa ra những lời khuyên thấu tình đạt lý, giúp mọi người hiểu và thông cảm cho nhau hơn. Sự hiện diện của bác khiến đại gia đình chúng tôi luôn duy trì được sự hòa thuận và ấm cúng. Bác như một dòng sông hiền hòa, lặng lẽ bồi đắp phù sa cho tâm hồn con cháu.

Tôi thầm cảm ơn bác vì tất cả những gì bác đã dành cho tôi và gia đình. Bác đã dạy tôi rằng vẻ đẹp thực sự của người phụ nữ nằm ở sự đảm đang, lòng vị tha và tinh thần trách nhiệm. Tôi tự hứa sẽ sống thật tốt và thường xuyên về thăm bác để đáp lại phần nào tình cảm to lớn ấy. Cầu mong bác luôn mạnh khỏe, vui vẻ và mãi là người giữ lửa ấm áp cho cả gia đình chúng con. Bác gái ơi, con yêu bác rất nhiều!

Qua bài văn biểu cảm về người thân, học sinh không chỉ rèn luyện khả năng diễn đạt cảm xúc mà còn học cách trân trọng tình cảm gia đình thiêng liêng. Hy vọng bài viết trên từ AVAKids sẽ giúp em hoàn thành tốt bài tập và tự tin hơn khi viết văn biểu cảm.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi