Kể lại câu chuyện cây vú sữa lớp 6 ngắn gọn, chi tiết, điểm cao

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 07/01
50 lượt xem

Kể lại câu chuyện cây vú sữa lớp 6 ngắn gọn là dạng bài quen thuộc trong chương trình Ngữ văn, giúp học sinh rèn kỹ năng kể chuyện và bộc lộ tình cảm gia đình. Qua câu chuyện cảm động về tình mẫu tử, học sinh không chỉ ôn lại nội dung truyện mà còn thể hiện được bài học ý nghĩa về lòng hiếu thảo và sự hối hận muộn màng.

1Dàn ý chi tiết kể chuyện Sự tích cây vú sữa

I. Mở bài

  • Nội dung: Giới thiệu câu chuyện và cảm nghĩ chung.

  • Ví dụ: Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất là câu chuyện "Sự tích cây vú sữa". Đây là một câu chuyện vô cùng cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, để lại trong em bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo.

II. Thân bài

1. Sự việc khởi đầu: Cậu bé ham chơi và bỏ nhà đi

  • Nội dung: Giới thiệu tính cách cậu bé và mâu thuẫn dẫn đến việc bỏ đi.

  • Ví dụ: Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ rất mực cưng chiều nên sinh ra ham chơi, nghịch ngợm. Một lần, vì bị mẹ mắng, cậu không những không biết lỗi mà còn vùng vằng bỏ nhà đi lang thang, mặc cho người mẹ ở nhà lo lắng, mòn mỏi ngóng trông.

2. Sự việc phát triển: Cậu bé quay trở về nhà

  • Nội dung: Sau một thời gian đi lạc, bị đói rét, cậu bé nhớ mẹ và quay về nhưng không thấy mẹ đâu.

  • Ví dụ: Cậu bé đi khắp nơi, lúc đói, lúc rét lại bị trẻ lớn bắt nạt, cậu mới nhớ đến mẹ và tìm đường về nhà. Về đến nơi, cảnh vật vẫn như xưa nhưng không thấy mẹ đâu cả. Cậu khản giọng gọi mẹ rồi ôm lấy một cây xanh trong vườn mà khóc nức nở.

3. Sự việc cao trào: Sự xuất hiện kỳ lạ của cây vú sữa

  • Nội dung: Cây trong vườn có những biến đổi kỳ diệu để an ủi cậu bé.

  • Ví dụ: Lạ thay, khi cậu bé khóc, cây xanh bỗng run rẩy, đơm hoa rồi kết trái ngay lập tức. Một quả chín rụng vào tay cậu. Cậu bé cắn một miếng, một dòng sữa trắng đục, ngọt thơm như sữa mẹ trào ra. Cậu nhận ra đó chính là tình yêu thương của mẹ hóa thân thành để nuôi dưỡng cậu.

4. Sự việc kết thúc: Sự hối hận của cậu bé

  • Nội dung: Cậu bé nhận ra hình ảnh của mẹ qua hình dáng cái cây và vô cùng ân hận.

  • Ví dụ: Cậu nhìn lên lá cây, mặt trên xanh mướt, mặt dưới đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Vỏ cây xù xì như đôi bàn tay mẹ tần tảo sớm khuya. Cậu bé ôm chặt lấy thân cây mà khóc, lòng tràn đầy hối hận vì sự vô tâm của mình nhưng đã quá muộn để nói lời xin lỗi mẹ.

III. Kết bài

  • Nội dung: Ý nghĩa tên gọi của cây và bài học rút ra.

  • Ví dụ: Về sau, mọi người đem giống cây này đi trồng khắp nơi và gọi là cây vú sữa. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ khi họ còn sống, đừng để lúc mất đi rồi mới thấy xót xa.

MỘT SỐ LỜI KHUYÊN KHI VIẾT BÀI:

  • Dùng từ biểu cảm: Hãy dùng các từ như: nghẹn ngào, nức nở, vỗ về, ấm áp để bài văn chạm đến cảm xúc người đọc.

  • Sử dụng ngôi kể: Bạn đóng vai trò là người kể chuyện (ngôi thứ ba) để kể lại một cách khách quan nhất.

  • Độ dài: Với yêu cầu "ngắn gọn" của lớp 6, bạn nên viết khoảng 1 đến 1.5 trang giấy thi là vừa đủ.

Ba mẹ đừng quên bổ sung vitamin và khoáng chấtsữa tươinước yến,.... để trẻ có một sức khoẻ dẻo dai và năng lượng học tập cả ngày dài!

2Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 1

Trong kho tàng cổ tích Việt Nam, có những câu chuyện không chỉ để giải trí mà còn để răn dạy con người về những giá trị đạo đức cốt lõi. Trong đó, "Sự tích cây vú sữa" luôn để lại trong lòng em một nỗi buồn man mác và sự xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử thiêng liêng. Câu chuyện bắt đầu từ một gia đình nhỏ, nơi có người mẹ tần tảo và đứa con trai duy nhất được bao bọc trong nhung lụa yêu thương.

Ngày ấy, có một cậu bé vốn dĩ bản tính thông minh nhưng lại rất mực ham chơi. Vì là con một, người mẹ đã dành trọn vẹn tình cảm, sự chăm sóc và cả sự nuông chiều cho cậu. Bà không bao giờ để cậu phải động tay vào việc gì, điều đó vô tình khiến cậu bé trở nên ích kỷ và coi thường những gì mình đang có. Một lần, do quá nghịch ngợm, cậu bị mẹ mắng vài câu. Thay vì nhận lỗi, cái tôi ngạo mạn của một đứa trẻ mới lớn đã khiến cậu giận dỗi. Cậu hét lên những lời vô tâm rồi chạy thẳng ra khỏi cổng, không một lần ngoảnh lại nhìn dáng người mẹ gầy gò đang đứng bần thần trong nước mắt.

Cậu bé đi lang thang hết làng này sang bản nọ. Lúc đầu, cậu cảm thấy vô cùng tự do. Không còn những lời nhắc nhở, không còn những bữa cơm đúng giờ, cậu thỏa sức chơi bời cùng đám trẻ lạ. Thế nhưng, ngày qua ngày, thực tế khắc nghiệt dần hiện ra. Cậu chẳng có gì để ăn, chẳng có chỗ để ngủ. Khi màn đêm buông xuống, cái lạnh thấu xương và nỗi sợ hãi bủa vây, cậu mới nhận ra thế giới bên ngoài không hề ấm áp như vòng tay của mẹ. Cậu bị những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt, bị đói đến mức lả đi. Trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh bát cơm nóng hổi và ánh mắt hiền từ của mẹ hiện lên rõ mồn một. Cậu bật khóc: "Mẹ ơi, con biết lỗi rồi, con muốn về với mẹ!".

Con đường trở về nhà dường như dài hơn lúc đi. Khi cậu đặt chân đến mảnh vườn quen thuộc, cảnh vật vẫn đó nhưng sao tiêu điều đến lạ. Ngôi nhà vắng lặng, cỏ dại mọc đầy lối đi. Cậu gào khóc gọi mẹ: "Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi? Con đã về rồi đây!". Nhưng đáp lại cậu chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng lá rơi xào xạc. Tuyệt vọng, cậu gục xuống bên một cây xanh xanh mướt trong vườn. Cậu ôm lấy thân cây như ôm lấy đôi chân mẹ, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Chính lúc đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Cây xanh bỗng rùng mình, những mầm non nhú ra, lớn nhanh như thổi rồi đơm hoa, kết trái. Quả bóng loáng, căng mịn hiện ra. Một quả chín rụng rơi vào tay cậu bé. Cậu vừa chạm môi vào, vỏ quả nứt ra, một dòng sữa trắng đục, ngọt thơm trào ra. Cậu bú lấy bú để, cảm giác ấm áp như đang được nằm trong lòng mẹ ngày nào. Cậu nhìn lên lá cây, một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Vỏ cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay mẹ lam lũ. Cậu òa khóc nức nở, nhận ra mẹ đã hóa thân thành cái cây này để tiếp tục che chở, nuôi nấng đứa con tội lỗi.

Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh người con mang giống cây quý đi trồng khắp nơi. Mọi người gọi đó là cây vú sữa. Bài học về sự hiếu thảo và sự vô giá của thời gian vẫn còn vang vọng mãi. Chúng ta chỉ có một người mẹ, đừng để đến lúc chỉ còn có thể ôm lấy một thân cây mà khóc thì đã quá muộn màng.

3Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 2

Trong thế giới của những câu chuyện huyền thoại, sự tích cây vú sữa có lẽ là bài ca bi tráng và cảm động nhất về lòng vị tha của người mẹ. Câu chuyện ấy không chỉ là cách giải thích về một loài cây trái thơm ngon của miền quê Nam Bộ mà còn là một lời cảnh tỉnh đanh thép đối với những người làm con còn đang chìm đắm trong sự vô tâm.

Thuở xưa, có một cậu bé sống cùng mẹ trong một ngôi nhà lá đơn sơ nhưng đầy ắp tiếng cười. Người mẹ góa bụa sớm hôm làm lụng vất vả để nuôi con ăn học. Tuy nhiên, sự nuông chiều quá mức của bà đã khiến đứa con trở nên bướng bỉnh. Cậu bé chẳng bao giờ phụ giúp mẹ, chỉ biết tụ tập bạn bè phá phách. Đỉnh điểm là một buổi chiều, sau khi bị mẹ khiển trách vì bỏ học đi chơi, cậu đã vùng vằng bỏ đi. Người mẹ chạy theo gọi tên con đến khản đặc cả giọng, nhưng bóng dáng nhỏ bé ấy đã mất hút phía cuối con đường mòn.

Nhiều tháng ngày trôi qua, cậu bé đi mãi, đi mãi. Cậu đã đi qua bao nhiêu cánh đồng, ngủ dưới bao nhiêu hiên nhà người lạ. Khi đôi chân đã mỏi và cái bụng đã đói cồn cào, cậu mới chợt nhận ra giá trị của mái ấm. Ở nơi đất khách quê người, chẳng ai cho cậu ăn mà không đòi hỏi, chẳng ai đắp chăn cho cậu mỗi khi đêm về. Cậu bắt đầu hối hận. Những ký ức về hơi ấm của mẹ, về mùi hương của gian bếp nhỏ cứ ám ảnh trong tâm trí. Cuối cùng, cậu quyết định quay về, hy vọng được mẹ tha thứ và ôm vào lòng.

Nhưng hỡi ôi, khi cậu bước vào sân, ngôi nhà đã hoang phế. Người mẹ vì quá nhớ thương con, khóc cạn nước mắt rồi kiệt sức mà qua đời ngay bên góc vườn nơi cậu thường hay chơi đùa. Cậu bé nhìn thấy một cái cây lạ mọc lên ngay tại nơi ấy. Cây cao lớn, tán lá sum suê che chở cho một góc vườn. Cậu bé bơ vơ, quỳ xuống gốc cây mà gọi mẹ trong vô vọng. Nước mắt cậu thấm vào rễ cây, và dường như linh hồn của người mẹ đã cảm nhận được sự trở về của đứa con thân yêu.

Cây xanh bắt đầu chuyển động một cách thần kỳ. Những đóa hoa nhỏ li ti như những ngôi sao hiện ra, rồi nhanh chóng kết thành những trái tròn trịa. Khi cậu bé hái một trái, lớp vỏ mỏng manh vỡ nhẹ, dòng nhựa trắng thơm nồng nàn tuôn ra. Vị ngọt của nó không giống bất kỳ loại trái cây nào, nó thanh tao, ấm áp và gần gũi như sữa mẹ. Cậu nhận ra mặt dưới của lá cây có màu đỏ thẫm – màu của những giọt nước mắt và máu mà mẹ đã đổ vì cậu. Thân cây xù xì như những vết chai sạn trên tay mẹ suốt một đời tần tảo.

Người con ấy đã ở lại bên gốc cây, chăm sóc nó như chăm sóc chính người mẹ của mình. Cậu mang hạt giống đi gieo khắp vùng, để mọi người cùng được thưởng thức hương vị của tình mẫu tử. Câu chuyện về cây vú sữa là một minh chứng cho tình yêu bất diệt của người mẹ: ngay cả khi đã qua đời, mẹ vẫn tìm cách hóa thân để che chở và nuôi dưỡng con. Bài văn này là một lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng mẹ khi còn có thể.

4Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 3

Mỗi loài cây xung quanh chúng ta đều mang trong mình một câu chuyện, một linh hồn riêng. Nhưng có lẽ, loài cây mang nhiều nỗi niềm và sự xúc động nhất chính là cây vú sữa. Câu chuyện về sự tích loài cây này đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn trẻ thơ Việt Nam, dạy cho chúng ta biết thế nào là sự bao dung và lòng hối hận.

Ngày xưa, có một cậu bé sống trong sự yêu thương tuyệt đối của mẹ. Chính sự yêu thương ấy đã vô tình làm cậu quên mất trách nhiệm của một người con. Cậu coi việc mẹ chăm sóc mình là lẽ đương nhiên. Một ngày nọ, chỉ vì một lời rầy la nhỏ của mẹ khi cậu mải chơi làm vỡ đồ đạc, cậu đã tức giận bỏ đi. Cậu nghĩ rằng thế giới ngoài kia rộng lớn và thú vị hơn ngôi nhà chật hẹp này rất nhiều. Nhưng cậu đã lầm.

Cuộc đời không giống như một giấc mơ. Những ngày tháng lang thang, cậu bé phải đối mặt với cái đói, cái lạnh và sự ghẻ lạnh của người đời. Không có ai nấu cho cậu bát cháo khi ốm, không có ai lo lắng khi cậu về muộn. Lúc này, nỗi nhớ mẹ dâng lên mãnh liệt. Cậu nhớ lại dáng mẹ ngồi vá áo bên ngọn đèn dầu, nhớ tiếng hát ru ngọt ngào mỗi đêm. Cậu quyết định trở về để quỳ dưới chân mẹ xin lỗi.

Cảnh tượng ngôi nhà cũ nát khiến lòng cậu thắt lại. Mẹ không còn ở đó để đón cậu nữa. Mẹ đã hóa thân vào cát bụi, nhưng tình yêu của bà thì vẫn còn hiện hữu. Ngay chỗ mẹ thường ngồi chờ con, một cái cây xanh tốt mọc lên. Khi cậu bé ôm lấy thân cây và khóc, cây đã phản ứng như một thực thể có tâm hồn. Nó rung rinh cành lá, tỏa hương thơm ngát và tặng cho cậu những trái chín mọng.

Dòng sữa trắng trào ra từ quả vú sữa chính là biểu tượng cao đẹp nhất của sự sống và tình yêu. Dù đứa con có lỗi lầm bao nhiêu, người mẹ vẫn sẵn sàng dang tay đón nhận và nuôi dưỡng con bằng tất cả những gì mình có, ngay cả khi chỉ còn là một cái cây. Cậu bé nhìn lá cây, mặt trên xanh thẫm thể hiện sự mạnh mẽ, mặt dưới đỏ hoe thể hiện nỗi đau thầm lặng. Cậu hiểu rằng, mẹ chưa bao giờ giận cậu, bà chỉ lo lắng và thương cậu đến hơi thở cuối cùng.

Câu chuyện "Sự tích cây vú sữa" là một bài học vô cùng đắt giá. Nó dạy chúng ta rằng "Cá không ăn muối cá ươn", lời dạy của cha mẹ bao giờ cũng xuất phát từ lòng yêu thương. Đừng để cái tôi ích kỷ làm mờ mắt, để rồi khi nhận ra thì người thân yêu nhất đã không còn. Cây vú sữa vẫn đứng đó, tỏa bóng mát và cho trái ngọt, như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về tình mẹ bao la như biển Thái Bình.

5Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 4

Trong thế giới cổ tích đầy màu sắc, "Sự tích cây vú sữa" nổi bật như một nốt trầm xao xuyến, chạm đến những rung cảm sâu xa nhất của con người. Câu chuyện kể về sự trở về của một đứa con lầm lỗi và sự tha thứ vô điều kiện của người mẹ, một sự tha thứ lớn lao đến mức biến đổi cả quy luật của tự nhiên.

Cậu bé trong chuyện là một hình ảnh phản chiếu của nhiều đứa trẻ đôi khi vô tâm. Cậu được mẹ chiều chuộng đến mức sinh ra hư hỏng. Sự việc bắt đầu khi cậu bỏ nhà đi sau một trận cãi vã nhỏ. Những ngày tháng phiêu bạt đã dạy cho cậu bài học về giá trị của gia đình. Khi không còn mẹ bên cạnh, cậu chỉ là một đứa trẻ yếu ớt giữa dòng đời xô bồ. Sự hối hận bắt đầu nảy nở trong lòng cậu như một mầm xanh, thôi thúc cậu tìm đường về nhà.

Nhưng ngày cậu trở về cũng là ngày đau đớn nhất. Mẹ cậu đã mất. Bà đã chờ con đến hơi thở cuối cùng và gục chết bên gốc cây trong vườn. Tại nơi ấy, một loài cây lạ đã mọc lên, xanh tốt lạ thường. Khi cậu bé gục đầu vào gốc cây, một sự kết nối tâm linh đã diễn ra. Cây bỗng dưng ra hoa, kết quả và chín nhanh một cách thần kỳ. Điều này chứng tỏ tình mẹ vẫn luôn dõi theo con, chỉ chờ con trở về là sẵn sàng bộc phát.

Khoảnh khắc quả vú sữa vỡ ra và dòng sữa trắng trào vào miệng cậu bé là khoảnh khắc xúc động nhất. Đó không chỉ là chất dinh dưỡng, đó là linh hồn, là tình yêu, là sự vỗ về mà người mẹ dành cho con. Cậu nhìn thấy trong hình dáng cái cây tất cả những đặc điểm của mẹ mình: lá cây đỏ hoe như đôi mắt khóc, vỏ cây thô ráp như đôi bàn tay làm lụng. Sự hóa thân này là một sự sáng tạo tuyệt vời của dân gian, cho thấy người mẹ dù ở thế giới nào vẫn luôn muốn che chở cho con.

Cậu bé trong truyện có lẽ sẽ sống cả đời trong sự dằn vặt, nhưng đồng thời cậu cũng mang trong mình một sứ mệnh: đó là gieo rắc tình yêu thương thông qua loài cây này. Bài văn của em muốn nhấn mạnh rằng: sự hối hận là cần thiết, nhưng tốt hơn hết là đừng để bản thân phải hối hận. Hãy yêu thương cha mẹ khi họ còn ở bên cạnh, vì thời gian là thứ một đi không trở lại, và không phải lúc nào chúng ta cũng có một phép màu như cây vú sữa để sửa chữa lỗi lầm.

6Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 5

Tiếng gió xôn xao qua những tán lá vú sữa trước sân nhà luôn làm em nhớ đến một câu chuyện cổ tích buồn nhưng đẹp – "Sự tích cây vú sữa". Đây là câu chuyện đầu tiên em được bà kể cho nghe, và cho đến tận bây giờ, khi đã là học sinh lớp 6, những chi tiết về dòng sữa mẹ ngọt ngào vẫn luôn ám ảnh và nhắc nhở em về đạo làm con.

Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ yên bình, có hai mẹ con chung sống bên nhau. Người mẹ dành cả đời để chắt chiu cho con, nhưng đứa con lại quá ham chơi. Sau một lần bị mẹ mắng, cậu bé đã bỏ đi biệt tích. Người mẹ ở nhà không ngày nào không ra cổng đứng chờ. Bà gọi tên con dưới cơn mưa rào, dưới nắng gắt trưa hè, cho đến khi đôi chân không còn vững, đôi mắt không còn nhìn rõ, bà ngã xuống bên góc vườn.

Cậu bé đi lang thang, nếm trải đủ đắng cay của cuộc đời. Khi cái đói và cái rét cào xé, cậu mới chợt nhận ra nhà là nơi ấm áp nhất. Cậu chạy về, lòng khấp khởi hy vọng sẽ thấy bóng dáng mẹ hiền chờ bên bậu cửa. Nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng đáng sợ. Ngôi nhà vắng lạnh, khói bếp không còn bay. Cậu chạy ra vườn, ôm lấy cái cây lạ và khóc. Cậu khóc cho sự ích kỷ của mình, khóc cho những năm tháng mẹ phải cô đơn.

Và rồi, phép màu của tình yêu đã hiện hữu. Cái cây xanh ấy chính là sự hóa thân của mẹ. Cây đã dâng tặng cho cậu những trái ngon nhất, dòng sữa ngọt nhất như để an ủi đứa con đang đau đớn. Khi bú dòng sữa ấy, cậu bé như được sống lại những ngày thơ ấu, được mẹ vỗ về, âu yếm. Cậu nhìn lá cây, một mặt xanh ngắt niềm hy vọng, một mặt đỏ hoe nỗi đau thương. Cậu ôm lấy thân cây xù xì, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa, như thể mẹ đang vuốt ve mái tóc cậu.

Câu chuyện kết thúc bằng việc mọi người trồng cây vú sữa ở khắp mọi nơi. Loài cây này không chỉ cho trái ngọt mà còn là biểu tượng của lòng hiếu thảo. Qua câu chuyện này, em tự hứa với bản thân sẽ luôn ngoan ngoãn, nghe lời cha mẹ, không bao giờ để mẹ phải buồn lòng. Bởi vì em biết, mẹ là người duy nhất trên đời có thể hy sinh tất cả cho em mà không cần đền đáp. Cây vú sữa mãi mãi là một bài ca đẹp về tình mẹ bao la, bất diệt theo thời gian.

7Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 6

Trong thế giới tuổi thơ của mỗi người, những câu chuyện cổ tích luôn là những hạt mầm thiện lương được gieo vào tâm hồn. "Sự tích cây vú sữa" là một hạt mầm như thế, nhưng nó không chỉ mang màu sắc nhiệm màu mà còn chứa đựng cả những giọt nước mắt xót xa. Câu chuyện là một bài ca buồn về sự hối lỗi muộn màng của một đứa trẻ không biết trân trọng tình yêu thương của mẹ.

Chuyện kể rằng, có một cậu bé từ nhỏ đã sống trong sự đùm bọc, che chở hết mực của người mẹ. Vì là con một, cậu được mẹ cưng chiều như báu vật trên tay. Chính sự nuông chiều ấy đã vô tình tạo nên một tính cách ngang ngạnh, ham chơi và vô tâm. Một ngày nọ, chỉ vì bị mẹ mắng do mải mê nghịch ngợm, cậu bé đã không kìm được cơn giận dỗi trẻ con. Cậu vùng vằng bỏ đi, trong đầu chỉ nghĩ đến việc thoát khỏi những lời rầy la mà không hề biết rằng, khoảnh khắc cậu bước chân ra khỏi cổng cũng là lúc trái tim người mẹ vỡ vụn.

Cậu bé đi lang thang từ làng này sang làng khác. Lúc đầu, thế giới bên ngoài thật rực rỡ và tự do. Cậu có thể chơi bất cứ trò gì mình thích, đi bất cứ đâu mình muốn. Nhưng sự tự do ấy chẳng kéo dài được lâu. Khi bóng tối phủ xuống, cái đói bắt đầu cào xé dạ dày, cậu mới nhận ra mình không có gì cả. Cậu phải ngủ dưới hiên nhà người lạ, chịu đựng cái lạnh thấu xương của sương đêm. Cậu bị những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt, bị người đời xua đuổi khi xin ăn. Những lúc ấy, hình ảnh bát cơm nóng, chiếc chăn ấm và bàn tay vỗ về của mẹ hiện lên như một giấc mơ xa xỉ. Cậu bắt đầu khóc, những giọt nước mắt của sự sợ hãi và hối hận. Cậu quyết định tìm đường trở về, nơi duy nhất thực sự đón nhận cậu.

Trải qua bao gian nan, cuối cùng cậu cũng tìm thấy ngôi nhà thân thuộc. Nhưng hỡi ôi, ngôi nhà giờ đây tiêu điều, vắng lặng đến lạ thường. Cỏ dại đã mọc lấp cả lối đi, hàng rào tre đã mục nát. Cậu gọi mẹ, tiếng gọi vang vọng vào không trung rồi tan biến trong sự im lặng đáng sợ. Cậu chạy ra vườn, nơi có một cây xanh kỳ lạ mọc lên. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào như muốn xé tan bầu không khí tĩnh lặng.

Như cảm thấu được nỗi đau của con, cây xanh bỗng run rẩy. Những đóa hoa nhỏ xíu nở rộ rồi nhanh chóng kết trái. Khi cậu hái một quả, dòng sữa trắng ngần trào ra, ngọt lịm và thơm nồng như sữa mẹ. Cậu nhận ra, dù cậu có đi xa bao lâu, có lỗi lầm thế nào, mẹ vẫn luôn ở đó, hóa thân thành cái cây để chờ đợi và nuôi dưỡng cậu. Những chiếc lá hai màu – xanh mướt và đỏ hoe – chính là biểu tượng của niềm hy vọng và nỗi đau thầm lặng mà mẹ đã trải qua. Cậu bé quỳ dưới gốc cây, lòng tràn đầy ân hận. Câu chuyện kết thúc nhưng dư âm của nó vẫn mãi là lời nhắc nhở chúng ta về giá trị của gia đình.

8Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 7

Có những bài học phải trả giá bằng cả cuộc đời, và câu chuyện "Sự tích cây vú sữa" chính là minh chứng đau xót nhất cho điều đó. Mỗi khi đứng trước một cây vú sữa trĩu quả, lòng em lại bồi hồi nhớ về cậu bé trong câu chuyện cổ tích năm nào – người đã đánh mất đi báu vật lớn nhất của cuộc đời mình chỉ vì một phút giây nông nổi.

Ngày xưa, trong một ngôi nhà lá đơn sơ bên cạnh dòng sông nhỏ, có hai mẹ con chung sống. Người mẹ là một người phụ nữ lam lũ, cả đời chỉ biết hy sinh vì con. Bà có thể nhịn ăn, nhịn mặc để con có cái áo mới, có miếng bánh ngon. Nhưng đứa con trai của bà lại quá vô tâm. Cậu không hiểu được những nếp nhăn trên trán mẹ là vì lo toan, những vết chai trên tay mẹ là vì làm lụng. Sau một trận cãi vã, cậu đã bỏ nhà ra đi, mang theo sự tự ái cá nhân mà quên mất nỗi lo lắng của người ở lại.

Năm tháng trôi qua, người mẹ ở nhà mòn mỏi đợi con. Bà đứng bên cửa sổ, nhìn ra con đường mòn mỗi buổi hoàng hôn. Bà khóc đến nỗi đôi mắt đỏ hoe, rồi vì kiệt sức, bà đã ngã xuống và mãi mãi không thể chờ con thêm được nữa. Khi cậu bé trở về, cảnh tượng trước mắt khiến cậu rụng rời. Ngôi nhà cũ kỹ giờ đây đầy bụi bặm và mạng nhện. Chiếc giường của mẹ lạnh lẽo, gian bếp đã lâu không đỏ lửa. Sự trống vắng bao trùm lấy không gian, bóp nghẹt trái tim cậu bé.

Cậu chạy ra vườn, mong tìm thấy một dấu vết nào đó của mẹ. Cậu thấy một cái cây lạ mọc lên ngay tại nơi mẹ thường ngồi vá áo cho cậu. Cây cao lớn, tán lá che rợp một vùng. Cậu ôm lấy thân cây, cảm nhận sự thô ráp của lớp vỏ như đôi bàn tay mẹ ngày nào. Chính lúc đó, cây đã dâng hiến tất cả những gì tinh túy nhất cho cậu. Những quả tròn trịa, căng mọng chứa đầy dòng sữa ngọt ngào. Cậu bé vừa bú sữa vừa khóc, vị ngọt ấy hòa cùng vị mặn của nước mắt, tạo nên một nỗi đau khôn nguôi.

Cậu nhìn lên những chiếc lá, mặt dưới màu đỏ tím như màu máu và nước mắt của mẹ. Cậu nhận ra mẹ đã hóa thân thành cây để tiếp tục che chở cho cậu khỏi cái nắng, cái gió, để nuôi cậu bằng dòng sữa ngọt lành. Sự hối hận bủa vây lấy tâm trí cậu, nhưng mẹ đã không còn để cậu nói lời xin lỗi. Câu chuyện là một lời cảnh tỉnh sâu sắc: đừng bao giờ để cha mẹ phải chờ đợi quá lâu, vì cuộc đời này ngắn ngủi lắm, và tình yêu của cha mẹ là thứ duy nhất không thể tìm lại được nếu chúng ta vô tình đánh mất.

9Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 8

Văn học dân gian Việt Nam luôn chứa đựng những bài học nhân văn cao cả, và "Sự tích cây vú sữa" là một trong những câu chuyện cảm động nhất về tình mẫu tử. Câu chuyện không chỉ kể về nguồn gốc của một loài cây mà còn là một bài học đắt giá về sự hối lỗi và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ.

Nhân vật chính là một cậu bé được mẹ yêu thương hết mực nhưng lại rất mực ham chơi. Cậu chưa bao giờ hiểu được nỗi cực nhọc của mẹ. Đối với cậu, tình yêu của mẹ là điều hiển nhiên, giống như không khí để thở, nên cậu không hề trân trọng. Một ngày kia, bị mẹ mắng, cậu đã bỏ đi. Cậu đi mãi, đi mãi, đi đến những nơi xa lạ, nơi mà không ai biết cậu là ai và cũng không ai quan tâm cậu sống chết thế nào. Ở nơi đó, cậu đã phải nếm trải đủ mọi đắng cay, từ cái đói đến cái rét, từ sự cô độc đến sự hắt hủi của người đời.

Chính những tháng ngày gian khổ ấy đã mài giũa lại tâm hồn cậu. Cậu bắt đầu nhận ra sai lầm của mình. Mỗi đêm nằm co quắp dưới hiên nhà người khác, cậu lại nhớ về ngôi nhà ấm áp, nhớ về mùi thơm của nồi cá kho của mẹ, nhớ về tiếng gọi thiết tha của mẹ mỗi khi chiều về. Nỗi nhớ thương mẹ dâng lên như sóng trào, thôi thúc cậu tìm đường trở về. Nhưng con đường về nhà sao mà xa xôi quá, gian nan quá.

Khi về đến nhà, mẹ đã không còn nữa. Sự thật phũ phàng ấy khiến cậu bé hoàn toàn sụp đổ. Cậu gào thét tên mẹ trong tuyệt vọng, nhưng chỉ có tiếng lá cây xào xạc đáp lại. Ở giữa vườn, một cây xanh lạ lùng đã mọc lên. Khi cậu bé ôm lấy thân cây, cây đã phản ứng như có linh hồn. Những trái cây chín mọng rơi vào tay cậu, mang theo dòng sữa ngọt ngào. Đó chính là dòng sữa mẹ, là tình yêu thương vô bờ bến mà người mẹ đã gửi gắm vào cái cây để nuôi dưỡng đứa con tội lỗi của mình.

Hình ảnh cậu bé ôm lấy cây vú sữa mà khóc là một hình ảnh đầy ám ảnh. Cậu nhìn lá cây, một mặt xanh, một mặt đỏ như đôi mắt mẹ khóc chờ con. Cậu hiểu rằng, dù mình có làm gì sai, mẹ vẫn luôn tha thứ. Nhưng sự tha thứ ấy càng làm cậu đau đớn hơn vì cậu đã không còn cơ hội để phụng dưỡng mẹ nữa. Bài học rút ra từ câu chuyện thật thấm thía: Cha mẹ là duy nhất, hãy yêu thương và trân trọng họ khi còn có thể, đừng để mọi chuyện trở nên quá muộn màng như cậu bé trong câu chuyện trên.

10Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 9

Trong tâm thức của người Việt, cây vú sữa không chỉ là một loài cây cho trái ngọt mà còn là biểu tượng của tình mẹ bao la. "Sự tích cây vú sữa" là một câu chuyện cổ tích mang đậm tính giáo dục, kể về cuộc đời của một đứa con lầm lạc và sự hóa thân kỳ diệu của người mẹ để bảo vệ con mình.

Chuyện bắt đầu bằng một mâu thuẫn rất đỗi đời thường: một đứa trẻ ham chơi bị mẹ mắng và giận dỗi bỏ nhà đi. Cậu bé trong chuyện đại diện cho những tâm hồn trẻ thơ chưa thấu hiểu được nỗi lòng cha mẹ. Cậu đã bỏ mặc người mẹ già yếu trong ngôi nhà cô quạnh để đi tìm những thú vui nhất thời. Thế nhưng, cuộc đời vốn không bằng phẳng. Khi ra ngoài xã hội, cậu mới thấy mình nhỏ bé và đơn độc biết bao. Không có mẹ, cậu không có điểm tựa, không có nơi để nương tựa mỗi khi mệt mỏi.

Sau bao lâu bôn ba, cậu bé trở về nhà với một trái tim đầy thương tích. Cậu mong được sà vào lòng mẹ để được vỗ về, để được nghe lời mắng mỏ thân thương. Nhưng tất cả đã quá muộn. Người mẹ vì quá nhớ thương con đã hóa thành tro bụi. Sự hối hận muộn màng khiến cậu bé như phát điên. Cậu chạy quanh vườn gọi mẹ, nước mắt tuôn rơi thấm đẫm mảnh đất quê hương. Ngay tại nơi cậu ngã xuống, một cái cây xanh tốt mọc lên, tỏa bóng mát che chở cho cậu.

Yếu tố kỳ ảo hiện lên khi cái cây bỗng nhiên kết trái. Những quả vú sữa với lớp vỏ mỏng, bên trong chứa dòng sữa trắng thơm chính là kết tinh của tình mẫu tử. Dòng sữa ấy không chỉ làm dịu cơn đói của cậu bé mà còn làm dịu đi nỗi đau trong lòng cậu. Cây vú sữa có những đặc điểm rất giống người mẹ: lá cây một mặt xanh, một mặt đỏ như đôi mắt khóc ròng rã suốt bao năm tháng; vỏ cây xù xì như đôi bàn tay lam lũ. Cây không biết nói, nhưng nó đã nói lên tất cả tình yêu và lòng vị tha của người mẹ dành cho con.

Cậu bé sau đó đã mang hạt giống của loài cây này đi trồng khắp nơi. Cậu muốn mọi người đều biết đến tình yêu của mẹ mình và cũng để nhắc nhở bản thân về lỗi lầm năm xưa. Câu chuyện "Sự tích cây vú sữa" mãi mãi là một bài ca đẹp về sự tha thứ. Nó dạy chúng ta rằng, dù chúng ta có lỗi lầm đến đâu, tình yêu của mẹ vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất. Nhưng nó cũng nhắc nhở chúng ta đừng để bi kịch xảy ra rồi mới đi tìm sự tha thứ.

11Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 10

"Sự tích cây vú sữa" là một trong những câu chuyện cổ tích đầu tiên mà bất cứ đứa trẻ Việt Nam nào cũng được nghe kể. Qua bao thế hệ, câu chuyện vẫn giữ nguyên giá trị nhân văn sâu sắc, là nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, dạy chúng ta về đạo lý làm người và tình cảm gia đình.

Câu chuyện kể về một cậu bé sống trong sự nuông chiều nhưng lại vô tâm. Vì một lời mắng của mẹ, cậu đã bỏ nhà ra đi. Đây là một hành động nông nổi, thiếu suy nghĩ của tuổi trẻ. Cậu đã đi rất xa, trải qua rất nhiều gian khổ. Những ngày tháng lang thang đó là một quá trình tự nhận thức đầy đau đớn. Cậu nhận ra rằng, không có nơi nào bình yên bằng nhà, không có ai yêu thương mình bằng mẹ. Nỗi hối hận dày vò khiến cậu quyết tâm trở về để tạ lỗi với mẹ.

Thế nhưng, cuộc sống không phải lúc nào cũng cho chúng ta cơ hội để sửa sai. Khi cậu về đến nhà, mẹ đã qua đời. Đây là chi tiết đau lòng nhất của câu chuyện, cho thấy sự tàn nhẫn của thời gian và sự vô giá của tình thân. Cậu bé ôm lấy một cây xanh trong vườn mà khóc. Cây xanh ấy, bằng một phép màu nào đó, đã nảy mầm từ tình yêu của người mẹ dành cho đứa con trai duy nhất. Cây đã ra hoa, kết trái và cho cậu dòng sữa ngọt ngào để cậu có thêm sức mạnh mà sống tiếp.

Từng chi tiết của cây vú sữa đều mang bóng dáng của mẹ. Mặt lá đỏ hoe như mắt mẹ chờ con, vỏ cây thô ráp như bàn tay mẹ vất vả. Cậu bé nhìn lên tán lá mà lòng đau thắt lại. Cậu đã hiểu ra tất cả, nhưng người mẹ hiền từ đã không còn để cậu được báo hiếu. Cậu chỉ còn có thể chăm sóc cái cây, coi đó là hình bóng của mẹ để vơi đi nỗi nhớ thương.

Ngày nay, khi cuộc sống trở nên hối hả, đôi khi chúng ta cũng giống như cậu bé kia, mải mê theo đuổi những giá trị xa hoa mà quên mất những người thân yêu đang đợi mình ở nhà. Câu chuyện "Sự tích cây vú sữa" như một hồi chuông cảnh tỉnh, nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng những gì mình đang có. Đừng để đến lúc "lá vàng rụng xuống" rồi mới hối hận thì đã quá muộn màng. Hãy yêu thương cha mẹ bằng những hành động thiết thực ngay hôm nay, để không bao giờ phải trải qua nỗi đau như cậu bé trong câu chuyện cổ tích năm nào.

12Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 11

Trong ký ức của mỗi đứa trẻ Việt Nam, câu chuyện về cây vú sữa không chỉ là một sự tích, mà là một bài học đắt giá về tình thương. Nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi, người mẹ trong câu chuyện ấy đã nghĩ gì trong những ngày tháng cuối cùng chờ đợi đứa con dại khờ? Bài văn này sẽ kể lại câu chuyện ấy từ góc nhìn nhấn mạnh vào nỗi lòng đau đáu của người mẹ trước khi hóa thân thành loài cây quý.

Ngày xưa, ở một ngôi làng yên ả, có người mẹ già sống cùng đứa con trai duy nhất. Người mẹ ấy yêu con bằng một tình yêu không lời, tần tảo sớm hôm để con có được cuộc sống đủ đầy nhất. Thế nhưng, đứa con lại chưa đủ lớn để hiểu được những nhọc nhằn trên vai mẹ. Sau một lần bị mẹ trách mắng vì thói ham chơi, cậu bé đã vùng vằng bỏ đi. Cậu đi mà không biết rằng, tiếng cửa gỗ đóng sầm lại hôm ấy cũng là lúc trái tim người mẹ bắt đầu rỉ máu.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự chờ đợi. Người mẹ không giận con, bà chỉ lo. Bà lo con ra ngoài không có cơm ăn, không có áo mặc, lo con bị người đời bắt nạt. Bà cứ ngồi bên bậc cửa, đôi mắt mòn mỏi nhìn ra phía con đường mòn dẫn vào làng. Mỗi khi thấy bóng dáng một đứa trẻ từ xa, bà lại khấp khởi hy vọng rồi lại thất vọng tràn trề. Nước mắt bà cạn khô, đôi tay bà gầy guộc run rẩy. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà đã cầu nguyện: "Trời đất ơi, xin hãy cho tôi được ở lại mảnh vườn này, để khi con tôi về, nó vẫn còn có chỗ nương tựa, vẫn còn có cái để ăn cho đỡ đói lòng".

Và lời nguyện cầu ấy đã được thấu hiểu. Người mẹ ngã xuống, nhưng từ chỗ bà nằm, một cái cây xanh tốt lạ thường mọc lên. Khi cậu bé trở về sau bao ngày lang thang vất vả, cậu không thấy mẹ đâu, chỉ thấy ngôi nhà hoang vắng và cái cây kỳ lạ. Cậu quỳ xuống gốc cây, khóc nức nở gọi tên mẹ. Chính lúc đó, tình mẫu tử thiêng liêng đã trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cái cây rung rinh cành lá như đang vỗ về, một quả chín rụng vào tay cậu.

Dòng sữa trắng đục từ quả cây tuôn ra, mang theo hương vị ấm áp của lòng mẹ. Cậu bé vừa bú sữa vừa nhận ra những đặc điểm của mẹ trên cây: lớp vỏ thô ráp như đôi tay mẹ, lá cây đỏ hoe như đôi mắt mẹ khóc chờ con. Cậu hiểu rằng mẹ không bao giờ bỏ rơi mình, mẹ chỉ thay đổi hình hài để tiếp tục che chở cho đứa con lầm lỗi. Câu chuyện là lời nhắc nhở rằng tình yêu của mẹ là vĩnh cửu, nó vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết để ở bên cạnh chúng ta.

13Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 12

Câu chuyện "Sự tích cây vú sữa" luôn mang lại cho người đọc một cảm giác buồn man mác, một sự hối tiếc muộn màng nhưng cũng đầy tính nhân văn. Câu chuyện kể về hành trình của một đứa con đi tìm sự tự do ảo ảnh để rồi nhận ra chân lý nằm ngay dưới mái nhà mình đã từng bỏ lại.

Thuở ấy, có một cậu bé sống trong nhung lụa tình thương của mẹ. Nhưng với cậu, sự chăm sóc của mẹ đôi khi là một gánh nặng, một sự gò bó. Trong một phút nông nổi, cậu đã rời bỏ mái ấm để dấn thân vào những cuộc chơi vô định. Cậu đi qua những thành phố náo nhiệt, những vùng đất lạ lẫm. Càng đi xa, cậu càng thấy mình tự do, nhưng cái sự tự do ấy trống rỗng vô cùng. Khi túi tiền đã cạn, khi những người bạn chơi bời tan tác, cậu mới thấy mình cô độc giữa thế gian.

Đêm đêm, nằm dưới hiên nhà lạ, cậu nhớ về hơi ấm của gian bếp nhỏ, nhớ tiếng gọi cơm chiều của mẹ. Nỗi nhớ như những nhát dao khứa vào lòng. Cậu quyết định quay về. Nhưng con đường về nhà giờ đây thật khác. Những kỷ niệm hiện về dọc đường khiến bước chân cậu thêm nặng nề. Cậu tưởng tượng ra cảnh mẹ sẽ chạy ra ôm chầm lấy mình, bà sẽ mắng vài câu rồi lại dọn cơm cho cậu ăn.

Thế nhưng, thực tế lại tàn khốc hơn nhiều. Ngôi nhà cũ giờ chỉ còn là một cái xác không hồn. Mẹ cậu đã đi xa mãi mãi. Nỗi đau ấy quá lớn khiến cậu bé ngã quỵ. Cậu ôm lấy một cái cây lạ trong vườn, cái cây duy nhất vẫn còn xanh tốt giữa khung cảnh tiêu điều. Sự kỳ ảo xuất hiện khi cái cây bắt đầu đơm hoa kết trái ngay trước mắt cậu. Quả cây chín mọng, tỏa hương thơm ngát. Khi cậu cắn vào, dòng sữa ngọt ngào trào ra, làm dịu đi cái đói và cả nỗi đau trong lòng cậu.

Nhìn lên lá cây, mặt dưới đỏ thẫm như đôi mắt người mẹ đã khóc ròng rã vì nhớ thương con. Cậu nhận ra rằng, dù mình có vô tâm đến đâu, mẹ vẫn luôn dành cho mình những gì tốt đẹp nhất. Cây vú sữa chính là hiện thân của lòng bao dung. Cậu bé từ đó không bao giờ rời khỏi mảnh vườn ấy, cậu chăm sóc cái cây như chăm sóc chính người mẹ của mình. Câu chuyện dạy chúng ta rằng, gia đình là nơi duy nhất luôn mở rộng cửa đón ta về, nhưng đừng để khi ta về đến nơi thì người thân đã không còn nữa.

14Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 13

Trong thế giới cổ tích, thiên nhiên thường là người bạn đồng hành, là nhân chứng cho những nỗi đau và hạnh phúc của con người. "Sự tích cây vú sữa" là một ví dụ điển hình về sự giao thoa kỳ diệu giữa con người và cây cỏ, thể hiện một triết lý sâu sắc về tình mẫu tử không bao giờ lụi tàn.

Câu chuyện bắt đầu với một đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Cậu bé ấy coi tình yêu của mẹ là điều tất yếu, nên không hề biết giữ gìn. Sự ra đi của cậu sau một trận cãi vã là một hành động cắt đứt sợi dây liên kết thiêng liêng. Nhưng cậu không biết rằng, dù cậu có đi đến đâu, sợi dây ấy vẫn luôn kéo cậu về phía mẹ. Những ngày tháng lang thang, bị đói rét hành hạ chính là lúc sợi dây ấy thắt lại, nhắc nhở cậu về một nơi luôn ấm áp và an toàn.

Khi cậu trở về, người mẹ đã hóa thân thành cát bụi. Nhưng từ mảnh đất ấy, mẹ đã tái sinh trong một hình hài mới: một cái cây. Sự tái sinh này mang một ý nghĩa tâm linh sâu sắc. Mẹ không mất đi, bà chỉ chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác để phù hợp hơn với hoàn cảnh của đứa con. Khi cậu bé khóc, cái cây rung động. Đó không phải là sự rung động của lá cành trước gió, mà là sự rung động của một tâm hồn mẹ đang xúc động khi thấy con trở về.

Trái vú sữa trĩu cành chính là kết tinh của những giọt sữa mẹ tinh túy nhất. Khi cậu bé đón lấy trái chín, đó là sự tiếp nối của sự sống. Dòng sữa ấy chảy vào cơ thể cậu, hòa vào máu thịt cậu, nhắc nhở cậu rằng cậu là một phần của mẹ và mẹ luôn hiện hữu trong cậu. Hình ảnh mặt lá xanh và mặt lá đỏ đối lập nhau chính là biểu tượng cho sự vui mừng khi gặp lại và nỗi đau khi phải xa cách.

Cậu bé đã ở lại bên gốc cây, không phải để trốn tránh thực tại mà để thực hiện nghĩa vụ của một người con. Cậu hiểu rằng, việc chăm sóc cái cây cũng chính là cách để cậu sửa chữa lỗi lầm trong quá khứ. Câu chuyện khép lại với hình ảnh loài cây quý được nhân giống khắp nơi, mang theo thông điệp về lòng hiếu thảo đến với mọi nhà. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, thiên nhiên quanh ta có thể mang trong mình những linh hồn, những câu chuyện tình thâm mà chúng ta cần phải trân trọng.

15Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 14

Có những hương vị sẽ đi theo con người ta suốt cuộc đời, và đối với cậu bé trong truyện "Sự tích cây vú sữa", vị ngọt của dòng sữa từ cái cây kỳ lạ chính là vị của sự hối hận và tình yêu vô bờ bến. Bài văn này sẽ tập trung kể lại câu chuyện thông qua những cảm nhận tinh tế về hương vị và hình ảnh để làm nổi bật chủ đề tình mẹ.

Ngày xưa, có một cậu bé sống trong sự nuông chiều. Mẹ cậu luôn dành cho cậu những miếng ngon nhất, những lời vỗ về dịu dàng nhất. Nhưng đứa trẻ ấy lại chưa biết trân trọng những "vị ngọt" đời thường ấy. Cậu đã bỏ nhà đi sau một lần giận dỗi, mang theo cái tôi ngông cuồng của tuổi trẻ. Thế nhưng, thế giới bên ngoài lại chỉ cho cậu nếm trải những vị đắng, vị chát của sự hắt hủi và nghèo đói. Cậu ăn cơm xin, ngủ ngoài đường, và lúc đó, cậu mới thèm khát cái vị cơm trắng thơm nồng của mẹ biết bao.

Ngày cậu quay về, ngôi nhà chỉ còn là bóng quế chiều tà. Mẹ đã không còn ở đó để nấu cho cậu bát cháo nóng. Trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, cậu gục đầu bên một gốc cây lạ. Và rồi, cái cây ấy đã ban tặng cho cậu một món quà vô giá. Khi cậu cầm trái chín trên tay, làn da quả mịn màng như đôi má của mẹ. Khi cậu nếm dòng sữa trắng từ quả, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Đó không chỉ là vị ngọt của đường, mà là vị ngọt của tình mẹ - một vị ngọt thanh tao, dịu nhẹ và đầy bao dung.

Cậu nhìn lên những tán lá, mặt trên xanh bóng như niềm tin mẹ dành cho con, mặt dưới đỏ hoe như đôi mắt mẹ đã thức trắng bao đêm đợi con về. Vỏ cây xù xì thô ráp chạm vào da thịt cậu, gợi nhắc về đôi bàn tay mẹ đã từng bế bồng, từng làm lụng vất vả để nuôi cậu khôn lớn. Cậu òa khóc, những giọt nước mắt mặn chát hòa cùng dòng sữa ngọt lịm. Đó là khoảnh khắc của sự thức tỉnh, của sự giao hòa giữa mẹ và con sau bao ngày xa cách.

Cậu bé từ đó đã mang hạt giống cây vú sữa đi trồng khắp làng xóm. Cậu muốn chia sẻ hương vị của tình mẹ đến với tất cả mọi người, để không ai phải chịu cảnh hối hận như mình. Câu chuyện là một bài ca về lòng vị tha, dạy chúng ta rằng tình yêu của mẹ là nguồn sữa ngọt ngào nhất nuôi dưỡng tâm hồn con người, và chúng ta cần phải bảo vệ, trân trọng nguồn sữa ấy khi còn có thể.

16Bài văn kể lại câu chuyện Sự tích cây vú sữa số 15

Trong vườn nhà em cũng có một cây vú sữa già nua, tán lá sum suê che mát cả một khoảng sân. Mỗi khi nhìn thấy những trái chín mọng lủng lẳng trên cành, mẹ lại kể cho em nghe về "Sự tích cây vú sữa". Câu chuyện ấy đã trở thành một huyền thoại sống, một di sản tình yêu mà thế hệ trước để lại cho thế hệ sau.

Chuyện kể rằng, ngày xưa có một gia đình nọ, người mẹ góa bụa nuôi con. Đứa con trai vì quá được cưng chiều nên đã sinh ra tính ham chơi, bướng bỉnh. Một lần bị mẹ trách phạt, cậu đã bỏ nhà ra đi, bỏ lại người mẹ với nỗi lo âu vây kín. Cậu đi biền biệt, quên mất lối về, quên mất người mẹ đang ngày đêm mong ngóng. Người mẹ ở nhà vì quá thương con, bà đã cầu xin ông trời cho mình được hóa thân thành loài cây xanh tốt để có thể che chở cho con mãi mãi.

Khi cậu con trai trở về, mẹ đã không còn. Giữa vườn là một cây lạ cao lớn. Khi cậu ôm lấy cây mà khóc, cây đã rụng xuống một trái chín. Dòng sữa trắng ngần trào ra như sữa mẹ ngày nào. Cậu bé nhận ra trong cái cây ấy có hình bóng của mẹ: mặt lá dưới đỏ thẫm như màu máu của sự hy sinh, vỏ cây xù xì như đôi tay mẹ lam lũ. Cậu đã hiểu ra tất cả tình yêu của mẹ, nhưng người mẹ hiền từ đã không còn để cậu được phụng dưỡng.

Cậu bé trong truyện sau này đã trở thành một người đàn ông đức độ. Ông đi khắp nơi truyền dạy cho mọi người cách trồng và chăm sóc loài cây này. Ông kể cho đám trẻ trong làng nghe về lỗi lầm của mình, để chúng không bao giờ lặp lại điều đó. Cây vú sữa từ đó không chỉ là một loài cây ăn quả, mà là biểu tượng của lòng hiếu thảo, là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về tình nghĩa gia đình.

Ngày nay, mỗi khi thưởng thức trái vú sữa, chúng ta không chỉ cảm nhận được vị ngọt của trái cây, mà còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử. Câu chuyện vẫn còn nguyên giá trị, nhắc nhở thế hệ trẻ ngày nay phải biết trân trọng cha mẹ. Hãy hiếu thảo với cha mẹ khi họ còn sống, đừng để đến lúc chỉ còn có thể ôm lấy một thân cây mà khóc than. Cây vú sữa sẽ mãi mãi đứng đó, như một minh chứng cho tình yêu bất diệt của người mẹ dành cho con.

Xem thêm:

Thông qua việc kể lại câu chuyện Cây vú sữa lớp 6 ngắn gọn, học sinh sẽ cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu thương bao la của mẹ dành cho con. Hy vọng bài viết giúp em hoàn thành tốt bài tập và rút ra bài học ý nghĩa để trân trọng tình cảm gia đình.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi