I. Mở bài: Dẫn dắt và giới thiệu bối cảnh
Nội dung: Giới thiệu tình trạng hạn hán dưới trần gian và quyết tâm của Cóc.
Ví dụ: Ngày xưa, có một năm nắng hạn kéo dài suốt mấy tháng trời. Đất đai nứt nẻ, cây cối rũ lá héo khô, sinh vật dưới trần gian khát đến kiệt quệ. Trước cảnh lầm than ấy, chú Cóc bé nhỏ nhưng giàu lòng quả cảm đã quyết định lên Thiên đình để kiện Trời, đòi lại công bằng cho muôn loài.
II. Thân bài: Diễn biến cuộc hành trình và trận chiến
1. Cuộc hành trình và sự đoàn kết của muôn thú
Nội dung: Cóc lên đường và gặp gỡ những người bạn đồng hành.
Ví dụ: Trên đường đi, Cóc gặp Cua, Gấu, Cọp, Cáo và Ong. Nghe Cóc trình bày ý định cao đẹp là đi kiện Trời để cứu muôn dân, tất cả đều đồng lòng xin đi theo. Nhóm bạn nhỏ bé nhưng cùng chung chí hướng hăng hái tiến thẳng về phía cổng nhà Trời.
2. Sự sắp xếp mưu trí của Cóc tại Thiên đình
Nội dung: Khi đến cổng Trời, Cóc không vội vàng mà khôn ngoan dàn trận.
Ví dụ: Đến cổng Trời, Cóc thấy một cái trống lớn. Chú bình tĩnh phân công: Cua nằm trong chum nước, Ong đợi sau cánh cửa, Cáo, Gấu và Cọp túc trực hai bên. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, một mình Cóc bước tới giữa sân, dùng hết sức bình sinh đánh ba hồi trống vang dội.
3. Cuộc chiến kịch tính giữa muôn thú và quân nhà Trời
Nội dung: Kể lại các trận đánh nhỏ theo thứ tự:
Trận 1: Ngọc Hoàng sai Gà ra mổ Cóc -> Cáo xông ra vồ Gà.
Trận 2: Ngọc Hoàng sai Chó ra bắt Cáo -> Gấu nhảy ra tát Chó.
Trận 3: Thiên Lôi ra trị Gấu -> Ong bay ra đốt túi bụi. Thiên Lôi nhảy vào chum nước tránh nóng -> Cua kẹp đau điếng.
Trận 4: Cọp xông ra đối phó với Thiên Lôi (lúc này đã hoảng loạn).
Ví dụ: Ngọc Hoàng tức giận sai Thiên Lôi ra trị tội quân "làm loạn". Thiên Lôi vác lưỡi búa tầm sét hung hăng bước ra, nhưng chưa kịp ra tay đã bị đàn Ong đốt cho sưng mặt. Hắn hốt hoảng nhảy vào chum nước để tránh thì bỗng "á" lên một tiếng đau đớn vì bị cụ Cua kẹp chặt không buông.
4. Kết quả của cuộc kiện tụng
Nội dung: Ngọc Hoàng phải nhượng bộ, ban mưa và dặn dò Cóc.
Ví dụ: Thấy quân mình thất bại thảm hại, Ngọc Hoàng đành phải mời Cóc vào dịu giọng hỏi han. Cóc tâu rõ cảnh lầm than dưới trần gian. Ngọc Hoàng vội ban lệnh làm mưa xuống ngay lập tức, đồng thời dặn Cóc: "Lần sau hễ muốn mưa, nhà ngươi chỉ cần nghiến răng báo hiệu, ta sẽ cho mưa xuống, đừng đại náo Thiên đình nữa".
III. Kết bài: Ý nghĩa câu chuyện
Nội dung: Giải thích hiện tượng tự nhiên và rút ra bài học.
Ví dụ: Kể từ đó, mỗi khi nghe tiếng cóc nghiến răng, bầu trời lại chuyển mây đen và đổ mưa rào. Câu chuyện ca ngợi lòng dũng cảm, mưu trí và sức mạnh của sự đoàn kết. Từ đó, dân gian vẫn thường lưu truyền câu hát: "Con cóc là cậu ông Giời/ Hễ ai đánh nó thì Giời đánh cho".
MỘT SỐ LƯU Ý KHI VIẾT BÀI:
Ngôi kể: Nên kể theo ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mặt).
Từ ngữ gợi hình: Sử dụng các động từ mạnh để tả trận chiến như: vút qua, quật ngã, kẹp chặt, vang dội, hốt hoảng...
Biện pháp nghệ thuật:
Nhân hóa: Cho các con vật biết nói năng, suy nghĩ, bàn bạc như con người.
So sánh: Tiếng trống vang như sấm, mắt Cóc sáng như sao...
Cảm xúc: Thể hiện niềm tự hào về chú Cóc bé nhỏ mà có chí lớn.
Có thể bạn quan tâm:
Trong kho tàng cổ tích Việt Nam, em thích nhất là câu chuyện "Cóc kiện Trời". Đây là một bản hùng ca về lòng dũng cảm của những con vật bé nhỏ trước sức mạnh của thiên nhiên và quyền uy của tạo hóa.
Câu chuyện bắt đầu vào một năm nắng hạn kinh hoàng. Đã lâu lắm rồi, bầu trời không có một giọt mưa, cũng chẳng có lấy một gợn mây xám. Ánh nắng như lửa đốt thiêu rụi mọi mầm sống. Ruộng đồng nứt nẻ to hoác như những cái miệng khát nước, cây cối rũ lá héo khô, còn chim muông, thú vật thì kiệt quệ, nằm la liệt vì đói khát. Trước cảnh lầm than ấy, chú Cóc bé nhỏ với làn da xù xì bỗng nảy ra một ý định táo bạo: lên Thiên đình kiện Trời để đòi lại sự sống cho muôn loài.
Cóc bắt đầu hành trình đơn độc nhưng đầy quyết tâm. Đi được một quãng, chú gặp Cua đang nằm khô héo trong hang. Nghe Cóc nói đi kiện Trời, Cua hào hứng xin đi theo. Tiếp đó, Cóc lần lượt kết nạp thêm những người bạn đồng hành là Cáo, Gấu, Cọp và đàn Ong. Nhóm bạn nhỏ bé nhưng cùng chung chí hướng, vượt qua bao đèo cao suối cạn để tiến thẳng về phía cổng nhà Trời.
Đến nơi, cổng Trời đóng chặt, khói mây mờ ảo nhưng tĩnh mịch vô cùng. Cóc bình tĩnh nhìn quanh, thấy một cái trống lớn treo ngay trước cổng cung điện. Chú bắt đầu bày binh bố trận một cách khôn ngoan. Chú bảo Cua nằm vào chum nước ngay cạnh đó, đàn Ong thì mai phục sau cánh cửa. Cáo, Gấu và Cọp thì nấp hai bên. Khi tất cả đã sẵn sàng, một mình Cóc nhảy lên giá trống, dùng hết sức bình sinh đánh ba hồi trống vang dội khắp Thiên đình.
Ngọc Hoàng nghe tiếng trống, thấy một chú Cóc bé tẹo mà dám đại náo cung điện thì tức giận vô cùng. Ngài sai Gà ra mổ Cóc. Gà vừa bay ra, Cóc ra hiệu cho Cáo xông ra vồ Gà. Ngọc Hoàng sai Chó ra bắt Cáo, Gấu liền nhảy ra tát Chó ngã nhào. Ngọc Hoàng nổi lôi đình, sai Thiên Lôi cầm búa thần ra trị tội Gấu. Thiên Lôi hung hăng bước ra, chưa kịp ra tay đã bị đàn Ong nấp sau cửa bay ra đốt túi bụi. Hắn hốt hoảng nhảy vào chum nước để tránh nóng thì bị Cua kẹp đau điếng, vừa kêu la vừa nhảy ra ngoài. Cọp chỉ chờ có thế, lao ra gầm một tiếng vang động khiến Thiên Lôi hồn xiêu phách lạc.
Thấy quân đội của mình thất bại thảm hại, Ngọc Hoàng đành phải đổi giọng dịu dàng, mời Cóc vào cung hỏi han. Cóc tâu rõ thảm cảnh dưới trần gian. Ngọc Hoàng vội ban lệnh cho mưa xuống ngay lập tức, đồng thời dặn Cóc: "Từ nay, hễ khi nào muốn mưa, nhà ngươi chỉ cần nghiến răng báo hiệu cho ta, đừng đem quân đại náo Thiên đình nữa".
Từ đó về sau, mỗi khi chú Cóc nghiến răng "rắc rắc", bầu trời lại chuyển mây đen và đổ mưa rào. Câu chuyện không chỉ giải thích hiện tượng tự nhiên mà còn ca ngợi sức mạnh của lòng dũng cảm và sự đoàn kết. Chú Cóc dù bé nhỏ nhưng nhờ mưu trí đã trở thành anh hùng của muôn loài.
Câu chuyện "Cóc kiện Trời" là một trong những truyện cổ dân gian vô cùng đặc sắc mà em đã được học. Qua câu chuyện này, em thấy hiện lên hình ảnh một chú Cóc tuy bé nhỏ nhưng mưu trí vô song và một trận chiến kịch tính giữa muôn thú với quân nhà Trời.
Mở đầu câu chuyện là khung cảnh trần gian tiêu điều dưới cái nắng hạn gắt gao. Suốt ba năm ròng rã, trời không một giọt mưa. Hồ ao cạn trơ đáy, muôn loài khóc than vì đói khát. Chú Cóc vàng không cam chịu nhìn cảnh bản làng chết mòn, chú quyết định khăn gói lên đường gặp Ngọc Hoàng. Trên đường đi, chú gặp và mời được Cua, Cáo, Gấu, Cọp và Ong cùng đi. Đó là một "đội quân" kỳ lạ nhất trong lịch sử, những con vật khác loài nhưng cùng chung một trái tim vì nghĩa lớn.
Khi đến trước cổng cung điện Ngọc Hoàng, không gian uy nghiêm không làm Cóc sợ hãi. Chú bình tĩnh phân công: "Cua hãy nằm vào chum nước này, đàn Ong nấp sau cánh cửa, Cáo, Gấu và Cọp nấp ở hai bên sân. Tất cả hãy chờ lệnh của tôi". Sau đó, Cóc một mình tiến đến trước cái trống lớn, dùng chân đánh những nhịp trống vang như sấm dậy.
Ngọc Hoàng ngồi trên ngai vàng kinh ngạc hỏi: "Kẻ nào dám làm loạn Thiên đình?". Khi biết đó chỉ là một chú Cóc, Ngài sai Gà ra mổ. Nhưng Gà chưa kịp mổ đã bị Cáo xông ra bắt gọn. Tiếp đó, Ngọc Hoàng sai Chó ra bắt Cáo thì bị Gấu nhảy ra vả cho một cái khiến Chó chạy không kịp. Ngọc Hoàng vô cùng tức giận, sai Thiên Lôi vác búa tầm sét ra trị tội. Thiên Lôi là vị thần uy quyền nhưng cũng phải khiếp sợ trước mưu kế của Cóc. Vừa ra tới cửa, Ong từ sau cánh cửa bay ra đốt cho Thiên Lôi sưng mặt. Hắn hoảng sợ nhảy vào chum nước thì lại bị Cua kẹp thật mạnh. Thiên Lôi đau quá nhảy bắn ra ngoài sân, liền bị Cọp vồ lấy. Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng nhưng đầy bất ngờ khiến nhà Trời không kịp trở tay.
Đến lúc này, Ngọc Hoàng thấy tình thế không ổn, đành phải xuống nước mời Cóc vào cung điện nói chuyện phải quấy. Nghe Cóc thưa về nỗi khổ của muôn loài dưới trần, Ngọc Hoàng mới nhận ra lỗi của mình. Ngài vội vã sai thần mưa trút nước xuống trần gian. Cóc và các bạn trở về trong niềm vui sướng khi những dòng nước mát lành đổ xuống, cứu sống muôn loài.
Câu chuyện khép lại với lời dặn của Ngọc Hoàng dành cho Cóc. Từ đó dân gian có câu: "Con cóc là cậu ông Giời/ Hễ ai đánh nó thì Giời đánh cho". Bài học lớn nhất mà em rút ra được chính là sức mạnh của sự đoàn kết. Chỉ cần đoàn kết và có mưu trí, chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách, dù đối thủ có mạnh đến đâu.
Mỗi lần nghe tiếng cóc nghiến răng dưới gốc chuối sau vườn khi trời sắp mưa, lòng em lại bồi hồi nhớ về câu chuyện cổ tích "Cóc kiện Trời". Đây là câu chuyện ca ngợi một tình bạn đẹp và lòng dũng cảm dám đấu tranh vì công lý của những con vật bình dị.
Ngày xửa ngày xưa, hạn hán kéo dài làm cho cuộc sống dưới trần gian trở nên vô cùng khốn khổ. Cây cối trơ cành, đất đai nứt toác, muôn loài vật nằm thoi thóp vì khát. Chú Cóc vốn là người có lòng nhân hậu, nhìn thấy cảnh tượng ấy, chú không khỏi đau lòng. Chú tự nhủ: "Nếu không gặp Ngọc Hoàng để hỏi cho ra nhẽ, chắc chắn muôn loài sẽ diệt vong mất thôi!". Và thế là, chú bắt đầu cuộc hành trình gian khổ của mình.
Điều làm nên sức mạnh của Cóc chính là những người bạn tốt. Cua, Gấu, Cọp, Cáo và Ong đều là những con vật vốn chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng khi nghe Cóc nói về ý định cứu trần gian, họ đã không ngần ngại đồng hành. Họ cùng nhau chia sẻ khó khăn trên đường đi, cùng nhau động viên để tiến về phía Thiên cung.
Đến cổng Trời, Cóc không cậy sức mà dùng trí. Chú sắp xếp các bạn vào những vị trí chiến lược: Cua trong chum nước, Ong nấp cửa, Gấu, Cáo và Cọp nấp hai bên. Cóc hiểu rằng nhà Trời vốn kiêu ngạo, sẽ coi thường một chú Cóc bé nhỏ như chú. Đúng như dự đoán, Ngọc Hoàng liên tục sai Gà, Chó, rồi đến cả Thiên Lôi ra để trừng phạt quân "làm loạn". Nhưng nhờ sự phối hợp ăn ý, các bạn của Cóc đã đánh bại từng đợt tấn công của nhà Trời. Cáo thắng Gà, Gấu thắng Chó, Ong và Cua hợp sức trị Thiên Lôi, và cuối cùng Cọp ra uy làm Thiên đình chao đảo.
Thất thế, Ngọc Hoàng đành phải mời Cóc vào cung điện bàn bạc. Cóc thưa chuyện một cách lễ phép nhưng đầy kiên nghị. Thấu hiểu cảnh khổ dưới trần, Ngọc Hoàng đã ban mưa xuống. Lúc ấy, trời đất bỗng chốc mát rượi, những mầm xanh trỗi dậy, muôn loài reo hò đón nhận những giọt nước quý giá hơn vàng.
Câu chuyện kết thúc khi Cóc và các bạn trở về trần gian trong vinh quang. Qua câu chuyện này, em học được rằng giá trị của một con người không nằm ở vóc dáng bên ngoài mà ở trái tim và trí tuệ. Cóc và các bạn đã cho chúng ta thấy: "Một cây làm chẳng nên non/ Ba cây chụm lại nên hòn núi cao". Nhờ sự đoàn kết và tấm lòng vì cộng đồng, chú Cóc đã làm nên một điều kỳ diệu mà tưởng chừng không ai có thể làm được.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, hình ảnh con Cóc thường gắn liền với sự bé nhỏ, chậm chạp. Thế nhưng, trong truyện cổ tích "Cóc kiện Trời", con vật ấy lại hiện lên như một vị anh hùng có ý chí kiên cường và lòng quả cảm đáng ngưỡng mộ.
Chuyện kể rằng vào thời xa xưa, có một năm nắng hạn gay gắt đến nỗi chim muông, thú vật sắp chết khô hết cả. Trời không cho một giọt mưa, mặt đất hầm hập như lò nung. Thấy cảnh lầm than, chú Cóc vàng nảy ý định lên kiện Trời. Đó là một quyết định phi thường, bởi một con vật nhỏ bé như Cóc mà dám đối đầu với Ngọc Hoàng – người đứng đầu Thiên đình – là điều không ai tưởng tượng nổi.
Trên hành trình đầy gian nan, Cóc đã nhận được sự đồng tình của nhiều loài vật khác như Cua, Gấu, Cọp, Cáo và đàn Ong. Họ cùng nhau tiến thẳng lên Thiên đình. Khi đến cổng Trời, Cóc thấy một cái trống to đặt ở sân cung điện. Chú liền bảo Cua nấp trong chum nước, Ong nấp sau cánh cửa, Cáo, Gấu và Cọp nấp hai bên. Một mình chú Cóc hiên ngang bước đến giữa sân, đánh ba hồi trống dồn dập kêu oan.
Ngọc Hoàng nghe tiếng trống, sai thần ra xem. Thấy chỉ là một chú Cóc, Ngài tức giận sai Gà ra mổ. Gà vừa ra, Cóc ra hiệu cho Cáo xông tới bắt Gà. Ngọc Hoàng sai Chó ra bắt Cáo, Gấu liền xông ra vồ Chó. Cơn giận của Ngọc Hoàng lên đến đỉnh điểm, Ngài sai Thiên Lôi – vị thần nắm giữ quyền năng sấm sét – ra trị tội lũ thú dữ. Thiên Lôi hùng hổ vác búa sét ra sân, nhưng chưa kịp làm gì đã bị đàn Ong đốt cho sưng mặt. Hắn nhảy vào chum nước tránh nóng thì bị Cua kẹp đau điếng. Thiên Lôi hoảng sợ nhảy ra ngoài thì gặp ngay bác Cọp đang chờ sẵn với những tiếng gầm vang dội. Trước sự phối hợp nhịp nhàng và dũng cảm của muôn thú, quân nhà Trời đại bại.
Không còn cách nào khác, Ngọc Hoàng đành mời Cóc vào cung để thương lượng. Cóc tâu trình về cảnh đau thương của hạ giới một cách chân thành. Cảm động trước tấm lòng của Cóc, Ngọc Hoàng ban lệnh cho thần mưa trút nước xuống trần gian. Ngài còn dặn dò Cóc rằng lần sau hễ muốn mưa thì cứ nghiến răng làm hiệu.
Câu chuyện "Cóc kiện Trời" là một bài học sâu sắc về lòng tự tin và tinh thần đấu tranh vì lẽ phải. Chú Cóc bé nhỏ ấy đã trở thành "Cậu ông Giời", trở thành biểu tượng của trí tuệ và sự kiên định. Từ đó, mỗi khi nghe tiếng nghiến răng của Cóc, con người lại thầm cảm ơn chú đã đem mưa về cho đất đai thêm màu mỡ, cuộc sống thêm ấm no.
Từ bao đời nay, mỗi khi tiếng Cóc nghiến răng "rắc rắc" vang vọng giữa đêm hè, người dân Việt Nam lại nhắc về huyền thoại "Cóc kiện Trời". Câu chuyện bắt đầu từ một thời kỳ tăm tối khi hạ giới bị nắng hạn bao trùm, cuộc sống dường như đứng bên bờ vực diệt vong.
Ngày ấy, bầu trời cao xanh ngắt một cách vô tình. Đất đai khô cằn đến độ nứt ra từng mảng, không một ngọn cỏ nào mọc nổi. Trước cảnh tượng sinh linh sầu khổ, chú Cóc bé nhỏ bỗng trỗi dậy một sức mạnh vô biên từ lòng trắc ẩn. Chú quyết chí lên đường tìm Ngọc Hoàng đòi mưa. Hành trình lên Thiên đình xa xôi vạn dặm không làm chú nản lòng. Dọc đường, chú lần lượt gặp Cua, Cáo, Gấu, Cọp và đàn Ong. Với sự chân thành và chí lớn, Cóc đã thuyết phục được họ cùng tham gia vào đội quân "đòi công lý" của mình.
Đến cửa Thiên đình khói mây bao phủ, không khí thật trang nghiêm và đáng sợ. Nhưng Cóc vốn mưu trí, chú không đánh bừa mà dàn trận vô cùng khéo léo. Chú để Cua trong chum nước, Ong sau cửa, Cáo, Gấu và Cọp nấp kín hai bên. Khi mọi sự đã định, Cóc một mình nhảy lên trống, đánh lên những hồi trống vang rền làm rung chuyển cả Thiên cung.
Ngọc Hoàng trên ngai cao cảm thấy bị xúc phạm. Ngài lần lượt tung ra những chiến binh mạnh nhất của mình. Đầu tiên là Gà, rồi đến Chó, nhưng đều thất bại dưới nanh vuốt của Cáo và Gấu. Khi Thiên Lôi vác lưỡi búa tầm sét hung quang bước ra, hắn cứ ngỡ sẽ quét sạch lũ vật hèn mọn. Nào ngờ, mưu kế của Cóc đã khiến vị thần oai phong nhất Thiên đình cũng phải dở khóc dở cười. Thiên Lôi bị Ong đốt sưng vù, nhảy vào chum nước thì bị Cua kẹp, rồi lại bị Cọp dọa cho hồn vía lên mây. Cảnh Thiên đình lúc ấy trở nên hỗn loạn, quân nhà Trời chạy tán loạn trước sự dũng mãnh của đội quân thú rừng.
Ngọc Hoàng nhận thấy không thể dùng vũ lực, đành phải xuống nước mời Cóc vào cung đàm đạo. Nghe Cóc kể về cảnh ruộng đồng tan tác, muôn loài khát cháy, Ngọc Hoàng mới sực nhớ ra nhiệm vụ ban mưa của mình bấy lâu nay đã bị bỏ quên. Ngài lập tức ban lệnh mưa xuống. Dưới trần gian, nước từ trên trời đổ xuống xối xả, mặt đất hồi sinh, cỏ cây xanh ngắt, muôn thú reo mừng nhảy múa dưới dòng nước mát.
Câu chuyện kết thúc bằng một thỏa ước thân thiện giữa Cóc và Ngọc Hoàng. Kể từ đó, Cóc được coi là "Cậu ông Giời", một nhân vật nhỏ bé nhưng đầy quyền năng. Câu chuyện dạy cho chúng ta một bài học quý báu: Dù bạn có nhỏ bé đến đâu, nếu có lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần đoàn kết, bạn có thể thay đổi cả thế giới và bảo vệ cuộc sống của muôn loài.
Ngày xửa ngày xưa, thuở mà trời đất còn gần nhau lắm, có một năm nắng hạn cực kỳ gay gắt. Suốt từ mùa xuân sang mùa hạ, rồi đến mùa thu, một giọt mưa cũng không rơi xuống. Đất đai nứt nẻ thành những đường rãnh sâu hoắm, cỏ cây héo rũ vì khát, muôn loài vật thoi thóp nằm chờ chết. Trước cảnh lầm than ấy, chú Cóc vàng bé nhỏ vốn sống dưới gốc cây khô đã nảy ra một ý định táo bạo: lên Thiên đình để kiện ông Giời.
Nghĩ là làm, Cóc xách gậy lên đường. Đi được một đoạn, chú gặp anh Cua đang cố lết trên mặt đất khô khốc. Nghe Cóc nói đi kiện Trời, Cua hào hứng xin đi theo. Rồi lần lượt, Cóc gặp cô Cáo, bác Gấu, anh Cọp và đàn Ong bắp cày. Tất cả đều căm phẫn trước sự vô tình của nhà Trời nên đồng lòng kết nghĩa anh em, cùng nhau tiến về phía cổng Thiên đình khói mây bao phủ.
Đến cổng cung điện của Ngọc Hoàng, không gian im lìm đáng sợ. Cóc nhìn thấy một chiếc trống đồng khổng lồ treo trước sân. Chú ra lệnh cho các bạn: “Anh Cua hãy nấp vào chum nước này. Cô Cáo, bác Gấu và anh Cọp ẩn mình hai bên cánh cửa. Đàn Ong thì túc trực ở phía trên cao. Một mình tôi sẽ vào đánh trống”. Nói đoạn, Cóc nhảy lên giá trống, dùng chân đánh những hồi trống dồn dập, vang dội như sấm nổ làm chấn động cả Thiên cung.
Ngọc Hoàng đang ngự trên ngai vàng, nghe tiếng trống kêu oan thì tức giận vô cùng. Ngài sai Gà ra mổ Cóc. Gà vừa bay ra, Cóc ra hiệu cho Cáo xông ra vồ Gà. Ngọc Hoàng sai Chó ra bắt Cáo, Gấu liền nhảy ra tát Chó ngã nhào. Ngọc Hoàng nổi lôi đình, sai Thiên Lôi cầm búa thần ra trị tội Gấu. Thiên Lôi hung hăng bước ra, chưa kịp ra tay đã bị đàn Ong bay ra đốt túi bụi vào mặt, vào cổ. Hắn hốt hoảng nhảy vào chum nước để tránh thì bị Cua kẹp đau điếng, vừa kêu la vừa nhảy ra ngoài. Anh Cọp chỉ chờ có thế, lao ra gầm lên một tiếng vang động khiến Thiên Lôi hồn xiêu phách lạc, quân lính nhà Trời chạy tán loạn.
Thấy tình thế không thể cứu vãn, Ngọc Hoàng đành phải mời Cóc vào cung. Cóc tâu trình rõ thảm cảnh dưới hạ giới. Ngọc Hoàng nhận ra lỗi lầm, vội ban lệnh cho mưa xuống ngay lập tức. Cóc dặn thêm: “Lần sau hễ nắng hạn, tôi nghiến răng là ông phải mưa ngay nhé!”. Ngọc Hoàng vội gật đầu đồng ý.
Câu chuyện "Cóc kiện Trời" từ lâu đã trở thành một bài học sâu sắc về lòng tự tin và mưu trí của những kẻ bé mọn trong xã hội. Em vẫn thường tưởng tượng về hình ảnh chú Cóc vàng dũng cảm, một mình dẫn đầu đội quân muôn thú tiến về Thiên cung để đòi lại sự sống cho hạ giới.
Thuở ấy, trời nắng chang chang như đổ lửa. Hồ ao cạn trơ đáy, cá tôm chết khô trên bãi bùn nứt nẻ. Chú Cóc vàng nhìn thấy những người bạn của mình lần lượt ra đi vì khát, lòng đau như cắt. Chú tự nhủ phải làm một điều gì đó thật phi thường. Chú quyết định lên kiện Trời – một hành động mà bất cứ ai nghe thấy cũng cho là điên rồ. Thế nhưng, Cóc không đi một mình. Lòng nghĩa hiệp của chú đã cảm hóa được Cua, Cáo, Gấu, Cọp và cả đàn Ong bắp cày.
Đội quân kỳ lạ ấy hành quân rầm rộ đến tận cổng nhà Trời. Trước vẻ uy nghiêm lộng lẫy của cung điện, Cóc không hề nao núng. Chú bình tĩnh quan sát địa hình và khôn ngoan dàn trận. Chú hiểu rằng Ngọc Hoàng rất kiêu ngạo, sẽ coi thường những con vật bé nhỏ, đó chính là cơ hội để chú dùng mưu. Cóc phân công Cua nằm trong chum nước, Ong đợi sau cửa, Cáo, Gấu, Cọp nấp hai bên. Khi tất cả đã sẵn sàng, chú nhảy lên mặt trống, đánh những nhịp trống vang dội, khẳng khái đòi công lý.
Cuộc chiến nổ ra đúng như tính toán của Cóc. Ngọc Hoàng lần lượt tung ra những chiến binh tinh nhuệ nhất như Gà thần, Chó thần và cả vị thần sấm sét Thiên Lôi. Thế nhưng, sức mạnh uy quyền của nhà Trời đã bị bẻ gãy bởi sự phối hợp nhịp nhàng của muôn thú. Hình ảnh Thiên Lôi bị Ong đốt sưng mặt, nhảy vào chum nước bị Cua kẹp đau điếng rồi bị Cọp dọa sợ hãi là một bài học đắt giá cho sự chủ quan. Sức mạnh của sự đoàn kết và mưu trí đã chiến thắng quyền năng tối thượng.
Ngọc Hoàng đành phải xuống nước, mời Cóc vào cung điện nói chuyện phải quấy. Ngài vội vã sai thần mưa trút nước xuống trần gian. Khi những dòng nước mát lành đổ xuống, cứu sống cỏ cây và sinh linh, Cóc và các bạn mới yên lòng trở về.
Câu chuyện khép lại với lời dặn của Ngọc Hoàng dành cho Cóc. Bài học về sự tự tin vào năng lực của bản thân và lòng trắc ẩn đối với đồng loại từ chú Cóc vàng sẽ còn mãi trong lòng mỗi chúng ta. Chú Cóc bé nhỏ ấy thực sự là một vị anh hùng của muôn loài.
Truyện cổ tích Việt Nam luôn ẩn chứa những hình tượng nhân vật nhỏ bé nhưng mang tầm vóc phi thường. Trong số đó, chú Cóc trong câu chuyện "Cóc kiện Trời" là nhân vật mà em ngưỡng mộ nhất bởi ý chí sắt đá và khả năng lãnh đạo tài tình của chú.
Mở đầu câu chuyện là một khung cảnh tiêu điều, xác xơ dưới trần gian. Hạn hán kéo dài ba năm ròng rã khiến mặt đất khô khốc như lò nung. Thấy muôn loài sắp tuyệt chủng, Cóc quyết chí lên Thiên đình hỏi cho ra nhẽ. Trên đường đi, Cóc không hề cô đơn. Những người bạn đồng hành như Cua, Gấu, Cọp, Cáo và Ong đều mang trong mình nỗi uất ức và khao khát được sống. Họ kết thành một khối thống nhất, cùng nhau vượt qua bao thác ghềnh để đến cửa nhà Trời.
Khi đến cổng Thiên đình, Cóc không vội vã tấn công. Chú dùng mưu trí để sắp xếp đội hình "phục kích". Cóc biết rằng "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng". Chú để Cua vào chum nước ngay cạnh trống, Ong nấp cửa, các thú lớn thì nấp hai bên sân. Một mình chú hiên ngang bước đến trước trống đồng, dùng đôi chân mạnh mẽ đánh lên những hồi trống kêu oan rung chuyển cả đất trời.
Ngọc Hoàng nghe tiếng trống làm loạn, giận dữ sai quân ra trị tội. Trận chiến diễn ra vô cùng kịch tính. Gà ra thì Cáo vồ, Chó ra thì Gấu tát. Đỉnh điểm là khi Thiên Lôi vác lưỡi búa tầm sét hung quang bước ra. Cứ ngỡ vị thần này sẽ dẹp tan được đám thú nhỏ, nào ngờ hắn bị Ong đốt cho không kịp trở tay, nhảy vào chum nước để trốn thì bị Cua kẹp thật mạnh. Thiên Lôi đau đớn nhảy ra ngoài, liền bị anh Cọp đứng sẵn gầm lên một tiếng kinh hồn. Cả Thiên cung náo loạn trước sức mạnh của đội quân muôn thú.
Chứng kiến sự thất bại thảm hại của quân lính, Ngọc Hoàng buộc phải thay đổi thái độ. Ngài dịu giọng mời Cóc vào bàn bạc. Cóc dõng dạc tâu về nỗi khổ cực của muôn dân dưới hạ giới. Hiểu rõ sự tình, Ngọc Hoàng vội ban lệnh ban mưa ngay lập tức. Ngài còn nể trọng Cóc đến mức phong cho chú là "Cậu ông Giời".
Câu chuyện là một bài ca khải hoàn về sức mạnh của sự đoàn kết. Dù là những con vật nhỏ bé, nhưng khi cùng chung một ý chí và được dẫn dắt bởi một người lãnh đạo mưu trí như Cóc, họ có thể làm đảo lộn cả Thiên đình. Từ đó, mỗi khi Cóc nghiến răng báo hiệu, Ngọc Hoàng lại vội vã cho mưa xuống, gợi nhắc cho chúng ta về tinh thần kiên cường của chú Cóc vàng năm xưa.
Trong thế giới loài vật, con Cóc thường được xem là thấp bé, xấu xí. Nhưng trong dân gian Việt Nam, Cóc lại là một biểu tượng của trí tuệ và sự dũng cảm qua câu chuyện "Cóc kiện Trời". Em rất thích kể lại câu chuyện này vì nó mang lại niềm tự hào về trí tuệ của người lao động được gửi gắm vào nhân vật.
Chuyện kể rằng năm ấy hạn hán rất lớn. Cả năm trời không có một giọt mưa, mặt đất khô cằn đến độ nứt toác. Muôn loài khóc than, sinh linh thảm thiết. Chú Cóc thấy thế bèn quyết tâm lên Thiên đình đòi công lý. Dọc đường, chú gặp Cua, Gấu, Cọp, Cáo và Ong. Với khả năng thuyết phục tài tình, Cóc đã quy tụ được những người bạn cùng chung chí hướng, tạo nên một đội quân hùng hậu tiến lên nhà Trời.
Đến cổng trời, Cóc không cậy sức mà dùng trí. Chú bày binh bố trận vô cùng cẩn mật. Chú để Cua nằm sẵn trong chum nước bên cổng, đàn Ong nấp sau cánh cửa cung điện, Cáo, Gấu và Cọp túc trực ở hai bên sân. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, một mình Cóc nhảy lên giá trống, đánh ba hồi trống vang rền báo hiệu cuộc kiện tụng bắt đầu.
Ngọc Hoàng trên ngai cao cảm thấy bị xúc phạm bởi một con vật nhỏ mọn. Ngài lần lượt sai Gà thần, Chó thần ra để "dạy cho Cóc một bài học". Thế nhưng, mưu kế của Cóc đã khiến các vị thần nhà Trời rơi vào bẫy. Gà ra bị Cáo vồ, Chó ra bị Gấu tát. Ngọc Hoàng tức giận tột cùng, sai Thiên Lôi cầm búa sét ra trừng phạt. Thiên Lôi hùng hổ bước ra nhưng bị đàn Ong đốt sưng mặt mũi, nhảy vào chum nước tránh nóng thì bị cụ Cua kẹp đau điếng. Vừa lúc Thiên Lôi hoảng sợ nhảy ra ngoài, anh Cọp đứng sẵn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Cả Thiên cung chao đảo, Ngọc Hoàng thấy quân mình thua chạy toán loạn, đành phải xuống nước mời Cóc vào.
Trước mặt Ngọc Hoàng, Cóc không hề sợ hãi mà dõng dạc trình bày thảm cảnh dưới hạ giới. Ngài Ngọc Hoàng nghe xong, vừa nể sợ mưu trí của Cóc, vừa thấy mình có lỗi, nên vội vàng sai thần mưa đổ nước xuống trần gian cứu muôn loài. Ngài còn dặn Cóc từ nay hễ muốn mưa chỉ cần nghiến răng báo hiệu.
Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh những cơn mưa rào hồi sinh mặt đất. Chú Cóc bé nhỏ bằng trí tuệ và sự sắp xếp tài tình đã chiến thắng cả sức mạnh thần thánh. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: "Biết dùng người và biết dùng trí chính là chìa khóa để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống".
Trong kho tàng truyện cổ tích và thần thoại Việt Nam, câu chuyện "Cóc kiện Trời" luôn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em về hình ảnh một chú Cóc bé nhỏ nhưng mang tầm vóc của một vị anh hùng. Câu chuyện là một bản hùng ca về mưu trí, lòng dũng cảm và sức mạnh của tinh thần đoàn kết khi đối đầu với uy quyền tối thượng để đòi lại sự sống cho muôn loài.
Chuyện kể rằng vào thuở xa xưa, có một năm nắng hạn cực kỳ gay gắt. Suốt bao nhiêu tháng ròng rã, bầu trời cao xanh vời vợi nhưng không có lấy một giọt mưa, cũng chẳng có một gợn mây xám. Dưới hạ giới, nắng như thiêu như đốt khiến mặt đất nứt nẻ to hoác, cây cối rũ lá rồi chết khô. Hồ ao cạn trơ đáy, cá tôm chết phơi mình trên bùn, muôn loài vật thoi thóp nằm chờ chết vì khát. Trước thảm cảnh sinh linh đồ thán, chú Cóc vàng không cam chịu ngồi yên nhìn bản làng diệt vong. Chú quyết chí lên đường tìm gặp Ngọc Hoàng để hỏi cho ra lẽ.
Trên hành trình gian nan tiến về phía nhà Trời, Cóc gặp một chú Cua đang lết đi tìm nước dưới một cái rãnh cạn. Nghe Cóc trình bày ý định cao đẹp, Cua hào hứng xin đi theo. Một lát sau, họ lần lượt gặp thêm Cáo, Gấu, Cọp và một đàn Ong bắp cày. Tất cả đều chung nỗi uất ức trước sự vô tình của ông Trời nên đã đồng lòng kết nghĩa anh em, cùng nhau tiến thẳng về Thiên đình khói mây bao phủ.
Khi đến trước cổng cung điện của Ngọc Hoàng, không gian im lìm, uy nghiêm lạ thường. Cóc không vội vàng xông vào mà khôn ngoan dừng lại quan sát. Chú thấy trước cổng có một cái trống đồng rất lớn. Cóc liền họp bàn và phân công các bạn: Cua nằm sẵn trong chum nước bên cạnh cửa, đàn Ong nấp kín sau cánh cửa lớn. Chú dặn Cáo, Gấu và Cọp ẩn mình hai bên sân. Sau khi sắp xếp đội hình "phục kích" chu đáo, một mình Cóc dũng cảm tiến đến giữa sân, dùng hết sức bình sinh vỗ vào mặt trống. Tiếng trống vang lên dồn dập "Thùng! Thùng! Thùng!", rung chuyển cả cung điện vàng.
Ngọc Hoàng đang ngự trên ngai cao, nghe tiếng trống đại náo thì tức giận vô cùng. Ngài sai quân ra xem kẻ nào dám làm loạn Thiên cung. Khi biết đó chỉ là một chú Cóc bé tẹo, Ngọc Hoàng khinh khỉnh sai Gà ra mổ chết Cóc. Gà vừa bay ra hiên, Cóc đã ra hiệu cho Cáo xông tới bắt gọn Gà. Ngọc Hoàng thấy Gà bị bắt liền sai Chó ra trị Cáo. Chó vừa sủa vang lao tới thì Gấu đã từ cánh cửa nhảy ra, tát Chó ngã nhào.
Cơn giận của Ngọc Hoàng lên đến đỉnh điểm, Ngài ra lệnh cho Thiên Lôi vác búa tầm sét ra trị tội lũ thú dữ. Thiên Lôi hùng hổ, mặt mũi bặm trợn bước ra sân, lưỡi búa sáng loáng chực chờ giáng xuống. Nhưng hắn chưa kịp ra tay thì đàn Ong nấp sau cửa đã bay ra, đốt vào mặt, vào cổ hắn túi bụi. Thiên Lôi hốt hoảng, mặt sưng vù, nhảy vội vào chum nước để tránh nóng thì bỗng "á" lên một tiếng đau đớn vì bị cụ Cua kẹp thật mạnh. Hắn sợ hãi nhảy bắn ra ngoài sân thì gặp ngay anh Cọp đang chờ sẵn, gầm lên một tiếng kinh hồn bạt vía. Thiên Lôi hồn xiêu phách lạc, quân lính nhà Trời chạy tán loạn, Thiên cung náo loạn chưa từng thấy.
Thấy tình thế không ổn, Ngọc Hoàng không còn cách nào khác, đành phải thay đổi thái độ, sai tiên nữ mời Cóc vào cung điện nói chuyện phải quấy. Trước mặt Ngọc Hoàng uy nghiêm, Cóc không hề sợ hãi mà dõng dạc tâu trình: "Muôn tâu Ngọc Hoàng, đã ba năm nay hạ giới không có một giọt mưa. Cỏ cây chết héo, sinh linh sắp tuyệt diệt cả rồi. Xin Ngài hãy sớm ban mưa để cứu muôn loài".
Ngọc Hoàng nghe xong, nhìn ra phía sau thấy đội quân của Cóc oai phong lẫm liệt, lại thấy Cóc nói điều chí lý nên dịu giọng: "Thôi, nhà ngươi hãy về đi, ta sẽ cho mưa xuống ngay". Ngọc Hoàng còn nể trọng Cóc đến mức dặn dò thêm: "Từ nay về sau, hễ khi nào trời hạn hán lâu ngày, ngươi chỉ cần nghiến răng làm hiệu là ta sẽ biết mà cho mưa, đừng đem quân đại náo Thiên đình nữa nhé!".
Cóc và các bạn chào Ngọc Hoàng rồi hân hoan trở về. Chú vừa bước xuống đến trần gian thì mây đen kéo tới sầm sập, sấm chớp đùng đoàng và một trận mưa rào đổ xuống xối xả. Cây cối xanh tươi trở lại, hồ ao đầy nước, muôn loài reo hò nhảy múa dưới dòng nước mát lành. Từ đó, mỗi khi chú Cóc nghiến răng "rắc rắc", người dân lại thầm cảm ơn vị anh hùng nhỏ bé đã đem mưa về cho sự sống hồi sinh. Câu chuyện không chỉ giải thích hiện tượng thiên nhiên mà còn khắc ghi bài học vô giá: Sức mạnh của trí tuệ và lòng đoàn kết có thể chiến thắng mọi quyền năng to lớn nhất.
Xem thêm:
Thông qua việc kể lại chuyện Cóc kiện Trời, người đọc càng cảm nhận rõ bài học về sức mạnh của sự đoàn kết và tinh thần không khuất phục trước khó khăn. Đây là câu chuyện ý nghĩa, giúp học sinh rèn luyện kỹ năng kể chuyện và bồi dưỡng những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!