Kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu Mai An Tiêm ngắn gọn, điểm cao

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 07/01
291 lượt xem

Kể lại câu chuyện Sự tích dưa hấu là dạng bài quen thuộc trong chương trình Ngữ văn, giúp học sinh rèn kỹ năng kể chuyện và ghi nhớ truyện dân gian. Qua câu chuyện về Mai An Tiêm, học sinh cảm nhận được bài học sâu sắc về lòng kiên trì, đức tính lao động chăm chỉ và tinh thần tự lập.

1Câu chuyện Sự tích dưa hấu

Đời xưa, thời vua Hùng Vương, đất nước ta có núi cao, có sông rộng, trời đẹp nắng vàng, nhưng đồng ruộng thưa thớt, hoa quả chưa có nhiều thứ thơm ngọt như bây giờ. Vua Hùng Vương thứ mười bảy có một người con nuôi là An Tiêm có tài tháo vát và có trí hơn người.

Vua yêu mến An Tiêm thường ban cho của ngon vật quý. Thói thường, các quan được một chút lộc vua thì nâng niu ca tụng. Riêng An Tiêm thường bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ!" và xem thường các thứ ấy. Việc đến tai vua, vua giận lắm, bảo: "Đã thế ta cho nó cứ trông vào tài sức của nó xem có chết rũ xương ra không?".

Thế là một buổi sớm, tự nhiên An Tiêm thấy lính đến giải cả chàng lẫn vợ con xuống thuyền, chẳng cho mang theo một cái gì hết. Chàng nói mãi chúng mới để cho đem một cái gươm cùn hộ thân. Buồm căng gió, thuyền tròng trành nhằm biển khơi thẳng tiến. Bãi cát trắng, vệt cây xanh trong bờ lần lượt khuất đi, rồi bèo bọt, rác rểu, dấu vết của dân cư cũng không còn nữa, bây giờ chỉ thấy trời với nước xanh ngắt một màu.

Hôm sau thuyền đến một đảo nhỏ. Họ để gia đình An Tiêm lên bờ với năm ngày lương thực, một chiếc nồi, rồi nhổ neo quay lái. Nàng Ba, vợ An Tiêm, bế con nhìn theo chiếc thuyền dần dần ra xa rồi khuất mất, nước mắt nhỏ như mưa. Từ nay có bao giờ nàng lại được cùng hàng xóm chia nhau những bắp ngô đầu mùa, hay nói một câu chuyện gia đình dưới ánh trăng! Quay vào hòn đảo hoang vu nàng lại càng khiếp sợ hãi hùng, không biết rồi đây lấy gì mà ăn để sống tạm cho qua ngày tháng.

An Tiêm dắt vợ con tìm được một cái hốc đá ở tạm. Rồi chàng cắp gươm đi thăm dò. Hòn đảo quả thật hoang vu, chỉ có ít cây cỏ lơ thơ và mấy loài chim biển. Tìm mãi mới thấy vài thứ quả chát chua và rau dại ăn tạm cho đỡ đói. Từ đấy, ngày ngày An Tiêm trồng rau và tìm quả, nàng Ba thì ra bờ biển mò con ngao, cái hến. Đứa con lớn của An Tiêm bắt chước cha cũng cặm cụi làm bẫy đánh chim. Nhưng rồi chim dần dần quen bẫy, có khi suốt ngày thằng bé không bắt được một cái lông. Cá nhiều nhưng không có lưới, quả thì có mùa. Cho nên thức ăn chính của vợ chồng con cái An Tiêm vẫn là mấy thứ rau dại mà chàng trồng thành rau vườn. Cuộc đời của bốn người vô cùng lao đao, vất vả, chẳng khác giống chim muông bao nhiêu. Tuy vậy An Tiêm vẫn tin rằng một ngày kia, mình có thể làm cho đời sống khá lên.

Một hôm có con chim đương ăn ngoài bãi thấy An Tiêm đến, vội bay đi, bỏ lại một miếng mồi đo đỏ. An Tiêm cầm lên xem thì là một mảnh quả dưa bằng hai ngón tay. Chàng nghĩ thầm chim ăn được có lẽ người cũng ăn được, bèn nếm thử thì thấy có vị ngọt. Chàng ăn hết miếng dưa và nhặt hạt gói lại. Ngồi nghỉ một lát thấy mát ruột, đỡ đói, chàng có ý mừng, lấy gươm xới một khoảnh đất mà gieo hạt xuống.

Ít ngày sau mấy hạt dưa mọc mầm đâm lá, bò tỏa ra khắp khoảnh đất. Nàng Ba cũng giúp chồng sớm chiều săn sóc mấy dây dưa lạ. Vợ chồng hồi hộp trông thấy mấy cái hoa đầu tiên hé nở, rồi hoa kết quả, lúc đầu bằng ngón tay út, ít lâu sau đã như con chuột, rồi con lợn con. Thấy nó lớn mãi như không bao giờ thôi, An Tiêm cũng không biết lúc nào nên hái.

Một buổi sớm tinh mơ, nghe tiếng quạ kêu ngoài bãi, nàng Ba bảo chồng:

- Ở đây hoang vắng, quạ không tụ họp bao giờ, nay chúng nó kêu inh ỏi một nơi, tất là có sự lạ. Anh ra xem thế nào!

An Tiêm ra đến bãi thì đàn quạ bay đi bỏ lại quả dưa chúng vừa mổ thủng vài nơi. Chàng cắt dưa về. Khi chàng bổ dưa ra, cả nhà lóa mắt vì màu đỏ tươi của ruột dưa. Đây đó giữa màu đỏ, có những hạt đen như hạt huyền và bọc ngoài một lớp vỏ trắng viền xanh. Hai đứa bé thèm nhỏ nước dãi, nàng Ba thì cứ tấm tắc khen quả trông ngon mắt. An Tiêm cẩn thận cắt cho mỗi người một mảnh nhỏ ăn thử. Bốn người như một, khen ngợi cái vị thanh ngọt, cái mùi thơm nhẹ nhàng của quả lạ, ăn vào không những không xót ruột lại còn thấy đỡ khát và khỏe người ra. Đến trưa, An Tiêm mạnh dạn bổ hết quả dưa cho con ăn đến no.

Bấy giờ cả nhà An Tiêm mừng rỡ, bồng bế nhau ra bãi, chọn những quả sẫm màu đem về, còn lại thì thay phiên nhau canh quả. Và từ đấy, họ cứ trồng thêm ra mãi. Tất cả nông cụ chỉ gồm có một cái gươm cùn và mấy hòn đá mài bén, vì vậy thêm một gốc dưa là thêm không biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Nhưng họ chăm sóc hết lòng, nhờ vậy giống dưa càng ngày càng sai, quả càng to, thịt dày thêm mãi, vỏ mỏng dần đi, vị càng thơm ngọt.

Cứ mỗi lần hái dưa, An Tiêm lấy mấy quả đánh dấu thả ra biển. Dưa trôi biệt tăm tích không biết bao lần trăng non rồi trăng già không biết bao bận, An Tiêm vẫn không ngã lòng. Quả nhiên một hôm có một chiếc thuyền ghé đến hỏi xem ai đã trồng được giống dưa quý, để đổi về đem bán trên đất liền. Từ đấy An Tiêm đổi được các thức ăn dùng thường ngày và còn cất được một cái nhà lá xinh xinh.

Về phần vua Hùng Vương, từ ngày bỏ An Tiêm ra hoang đảo, vua yên trí rằng An Tiêm đã chết rồi, đôi khi nghĩ đến cũng có bùi ngùi thương hại. Cho đến một ngày kia, thị thần dâng quả lạ, vua ăn ngon miệng bèn hỏi thăm tung tích, mới biết là do An Tiêm trồng ngoài đảo. Vua ngẫm nghĩ thấy mình sai, cho thuyền ra đón gia đình An Tiêm. An Tiêm và nàng Ba mừng rỡ, thu lượm hết những quả dưa chín và hạt giống đem về phân phát cho bà con hàng xóm, và truyền dạy cách gieo trồng, chăm bón. Đó là nguồn gốc giống dưa hấu mà chúng ta ăn ngày nay.

Về sau khắp nước ta đều có giống dưa hấu. Nhưng người ta nói chỉ có huyện Nga Sơn là trồng được những quả ngon hơn cả, vì nơi ấy xưa kia là hòn đảo An Tiêm ở, trải qua mấy nghìn năm nước cạn, cát bồi nay đã liền vào với đất.

2Dàn ý chi tiết: Kể lại câu chuyện Sự tích dưa hấu

I. Mở bài

  • Giới thiệu bối cảnh: Câu chuyện xảy ra vào thời vua Hùng Vương thứ mười bảy.

  • Giới thiệu nhân vật chính: Mai An Tiêm – một người con nuôi thông minh, tài giỏi và có ý chí tự lập cao.

  • Ví dụ: Trong các câu chuyện cổ tích về thời đại Hùng Vương dựng nước, em ấn tượng nhất với nhân vật Mai An Tiêm trong "Sự tích dưa hấu". Đây là một tấm gương sáng về ý chí tự lực cánh sinh và nghị lực vượt qua nghịch cảnh.

II. Thân bài

1. Hoàn cảnh và nguyên nhân bị đày ra đảo hoang:

  • An Tiêm vốn là người tháo vát, được vua yêu mến ban cho nhiều của ngon vật lạ.

  • Quan điểm sống khác biệt: Trong khi các quan khác nịnh nọt, An Tiêm lại bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ!".

  • Hậu quả: Vua giận dữ, cho rằng An Tiêm kiêu ngạo nên đã đày cả gia đình chàng ra đảo hoang để xem chàng có thể tự sống bằng sức mình hay không.

  • Ví dụ: Dù bị lính giải đi tay không, chỉ mang theo một chiếc gươm cùn, nhưng trên khuôn mặt An Tiêm không hề lộ vẻ sợ hãi. Chàng tin rằng chỉ cần có đôi bàn tay lao động, gia đình chàng sẽ không thể chết đói.

2. Cuộc sống vất vả nơi đảo hoang:

  • Cảnh vật trên đảo: Hoang vu, chỉ có cát trắng, trời nước xanh ngắt, không có dấu chân người.

  • Sự nỗ lực của gia đình:

    • Tìm hốc đá để ở.

    • Hái rau dại, bắt chim, mò ngao hến để ăn qua ngày.

    • Cuộc sống vô cùng lao đao, vất vả nhưng An Tiêm vẫn luôn giữ niềm tin vào tương lai.

  • Ví dụ: Nhìn vợ con nước mắt rơi như mưa vì sợ hãi, An Tiêm vẫn điềm tĩnh vỗ về. Chàng cắp gươm đi thăm dò khắp đảo, hái từng ngọn rau dại, đào từng hốc đất để duy trì sự sống cho cả nhà giữa nơi đồng không mông quạnh.

3. Phát hiện loài quả lạ và quá trình gieo trồng:

  • Sự việc tình cờ: Thấy đàn chim ăn một loại quả lạ màu đo đỏ, An Tiêm nếm thử thấy vị ngọt thanh nên đem hạt về gieo.

  • Quá trình chăm sóc: Hai vợ chồng cùng các con vun xới, tưới tắm cho mầm cây. Những dây dưa lớn nhanh, hoa nở, kết trái to như con lợn con.

  • Thưởng thức thành quả: Quả có ruột đỏ tươi, hạt đen, vỏ xanh, vị ngọt thơm, ăn vào thấy khỏe hẳn người.

  • Ví dụ: Khi bổ quả dưa ra, sắc đỏ rực rỡ và hương thơm dịu nhẹ khiến cả gia đình sững sờ. Vị ngọt ấy không chỉ là vị của một loại trái cây, mà còn là vị ngọt của sự đền đáp sau bao ngày đổ mồ hôi, nước mắt trên đất cát.

4. Sự trao đổi hàng hóa và sự hối hận của nhà vua:

  • Chiến lược của An Tiêm: Khắc dấu vào quả dưa rồi thả xuống biển để sóng đưa vào đất liền.

  • Kết quả: Thuyền buôn thấy quả lạ, ghé đảo đổi lương thực lấy dưa. Đảo hoang bắt đầu có nhà lá, cuộc sống đủ đầy hơn.

  • Tin tức đến tai vua: Vua Hùng ăn quả ngon, biết chuyện An Tiêm vẫn sống tốt nhờ tài trí, vua nhận ra mình sai và đón chàng về.

  • Ví dụ: Những quả dưa lênh đênh trên biển cả chính là những "bức thư" không chữ, mang theo thông điệp về nghị lực phi thường của Mai An Tiêm gửi đến nhà vua và nhân dân trong đất liền.

III. Kết bài

  • Kết thúc câu chuyện: Gia đình An Tiêm trở về, mang theo giống hạt dưa chia cho bà con trồng. Loại quả đó được gọi là dưa hấu.

  • Bài học rút ra: Ca ngợi sự cần cù, thông minh và khẳng định: chỉ có lao động chân chính mới đem lại hạnh phúc bền lâu.

  • Ví dụ: Hàng nghìn năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện về Mai An Tiêm vẫn còn mãi như một lời nhắc nhở thế hệ sau về tinh thần "tự lực cánh sinh". Mỗi khi thưởng thức miếng dưa hấu ngọt lịm, em lại thầm khâm phục ý chí vươn lên không ngừng của cha ông ta ngày trước.

MỘT SỐ LƯU Ý KHI KỂ CHUYỆN:

  • Nhấn mạnh sự đối lập: Giữa một bên là đảo hoang khắc nghiệt và một bên là sự kiên trì bền bỉ của con người.

  • Miêu tả quả dưa hấu: Cần dùng những từ ngữ gợi hình (ruột đỏ tươi, hạt đen như hạt huyền, vị ngọt thanh, mát ruột) để làm nổi bật sự quý giá của loài quả này.

  • Thể hiện tâm trạng nhân vật: Nàng Ba (vợ An Tiêm) đại diện cho sự lo lắng, còn An Tiêm đại diện cho sự vững chãi, kiên định.

3Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 1

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc thời đại Hùng Vương, có biết bao truyền thuyết đã trở thành biểu tượng cho phẩm chất của con người Việt Nam. Một trong số đó là câu chuyện về Mai An Tiêm – người đã dùng bàn tay và khối óc của mình để hồi sinh một hòn đảo hoang và mang về cho đời một loại quả quý: dưa hấu. Câu chuyện là minh chứng hùng hồn cho chân lý: thành quả ngọt ngào nhất chỉ đến từ sự lao động chân chính.

Chuyện kể rằng, vào đời vua Hùng Vương thứ mười bảy, có một chàng trai tên là Mai An Tiêm. Vốn là người tài giỏi, tháo vát lại thông minh hơn người, chàng được nhà vua hết mực tin yêu, nhận làm con nuôi và ban cho nhiều bổng lộc. Trong những buổi yến tiệc, khi các quan lại khác không ngớt lời tung hô, ca tụng công đức nhà vua để mong cầu thêm tước lộc, thì An Tiêm lại có cái nhìn rất khác. Chàng thường bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng quan niệm rằng mọi giá trị vật chất nếu không do bàn tay mình làm ra thì đều mang tính tạm bợ và nợ nần. Những lời này đến tai nhà vua, khiến ngài vô cùng giận dữ. Vua cho rằng An Tiêm kiêu ngạo, coi thường ơn huệ của mình nên đã phán: "Đã thế, ta cho nó ra đảo hoang xem nó có chết rũ xương ra không!".

Thế là, gia đình An Tiêm bị lính giải xuống thuyền. Vua ra lệnh không cho chàng mang theo bất cứ vật dụng gì, ngoại trừ một chiếc gươm cùn để hộ thân. Con thuyền tròng trành rời bến, đưa gia đình chàng ra khơi xa. Khi bóng dáng đất liền khuất hẳn, trước mắt họ chỉ còn là biển nước xanh ngắt một màu. Thuyền dừng lại ở một hòn đảo hoang vắng, lính bỏ gia đình An Tiêm lại cùng ít lương thực đủ dùng trong năm ngày rồi nhổ neo quay về. Nàng Ba – vợ An Tiêm – nhìn theo con thuyền mà nước mắt lưng tròng, nỗi sợ hãi về cái chết nơi hoang đảo bao trùm lấy tâm trí nàng. Nhưng An Tiêm thì khác, chàng nắm chặt chiếc gươm cùn, ánh mắt kiên định nhìn vào dải cát trắng, tin rằng con người có thể thay đổi số phận.

Những ngày đầu trên đảo là chuỗi ngày gian khổ tột cùng. Gia đình chàng phải tìm một hốc đá để trú ẩn. An Tiêm hằng ngày đi khắp đảo tìm rau dại, quả chát để ăn qua bữa. Vợ chàng mò ngao, bắt hến bên bờ biển, các con thì bẫy chim, câu cá. Cuộc sống lao đao, vất vả chẳng khác gì loài muông thú. Tuy nhiên, trong cái khó khăn ấy, một cơ duyên kỳ lạ đã đến. Một hôm, An Tiêm thấy một đàn chim từ phương Tây bay đến, chúng mổ một loại quả lạ màu đỏ tươi trên bãi cát. Chàng nghĩ thầm: "Chim ăn được, chắc người cũng ăn được". Chàng nếm thử, thấy vị ngọt thanh và mát ruột. Chàng cẩn thận nhặt lấy những hạt đen nhánh về gieo trồng trên một khoảnh đất nhỏ.

Nhờ sự chăm sóc tỉ mỉ của hai vợ chồng, mầm cây xanh mướt bắt đầu đâm chồi, bò lan khắp mặt đất. Chẳng bao lâu sau, hoa nở rồi kết thành những quả xanh thẫm, to như con lợn con. Khi bổ quả dưa ra, ruột quả đỏ rực, hạt đen huyền, vị ngọt đậm đà khiến cả gia đình mừng rỡ. An Tiêm biết đây là một giống quả quý. Để tìm cách liên lạc với đất liền, chàng đã khắc dấu lên những quả dưa rồi thả chúng xuống biển, hy vọng sóng sẽ đưa chúng đến tay người dân.

Quả nhiên, những quả dưa ấy đã được các thuyền buôn nhặt được. Tiếng lành đồn xa về một loài quả lạ ngon tuyệt đối đổi bằng gạo, vải và các vật dụng thiết yếu. Chẳng mấy chốc, đảo hoang đã có tiếng người qua lại, gia đình An Tiêm thoát khỏi cảnh nghèo nàn, dựng được nhà cửa khang trang. Khi tin tức này đến tai vua Hùng, ngài vô cùng kinh ngạc và khâm phục trước nghị lực của người con nuôi. Vua nhận ra lỗi lầm của mình và sai thuyền ra đón gia đình An Tiêm trở về. Từ đó, giống dưa ấy được gọi là dưa hấu và được gieo trồng khắp mọi nơi, nhắc nhở chúng ta về ý chí tự lập không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh.

4Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 2

Truyền thuyết về Mai An Tiêm và sự tích dưa hấu không đơn thuần chỉ là cách giải thích về nguồn gốc một loại cây, mà nó còn là bài ca về sự sinh tồn của con người trước thiên nhiên khắc nghiệt. Câu chuyện đưa ta trở về thời vua Hùng Vương, nơi vẻ đẹp của lòng tự trọng và giá trị của lao động chân chính được tôn vinh qua một hành trình đầy gian nan nhưng cũng vô cùng vinh quang.

Mai An Tiêm vốn là một nô lệ ở phương xa được vua Hùng yêu mến nhận làm con nuôi. Nhờ đức tính cần cù, tháo vát, chàng đã gây dựng được cơ nghiệp và sự tin tín trong triều đình. Thế nhưng, thói đời thường ganh ghét người tài, và chính sự thẳng thắn của chàng đã gây ra tai họa. An Tiêm cho rằng tài sản do chính mình làm ra mới là bền vững, còn của ban ơn thì cũng như nợ nần. Khi lời nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ" lọt đến tai vua Hùng thứ mười bảy, nhà vua vì cảm thấy bị xúc phạm đã ban lệnh đày chàng ra đảo xa. Đó là một hòn đảo không có bóng người, bốn bề sóng vỗ, một nơi mà bất cứ ai nhìn thấy cũng phải tuyệt vọng.

Cuộc hành trình ra đảo là một thử thách tâm lý lớn. Khi bị bỏ lại giữa bãi cát trắng xóa với chiếc gươm cùn và năm ngày lương thực, vợ An Tiêm là nàng Ba đã khóc hết nước mắt vì thương con, lo cho tương lai mịt mù. Tuy nhiên, Mai An Tiêm vẫn vững vàng như một trụ cột. Chàng an ủi vợ: "Trời cao đã ban cho ta đôi bàn tay và sức khỏe, lo gì chết đói!". Câu nói ấy chính là khởi đầu cho công cuộc chinh phục hòn đảo hoang vu. Chàng dùng gươm cùn để đào đất, dựng lều từ cành cây khô, tìm rau rừng để nuôi sống gia đình qua những ngày giông bão.

Mọi chuyện thay đổi khi An Tiêm phát hiện ra loài quả quý. Đó là một buổi chiều nắng gắt, chàng thấy đàn chim biển đang tranh nhau mổ một miếng mồi đo đỏ trên cát. Tò mò, chàng đến gần xem xét và nếm thử. Vị ngọt mát của miếng dưa lạ làm chàng tỉnh táo hẳn người. Chàng hiểu rằng đây là món quà của thiên nhiên, của đất trời dành cho sự kiên trì của mình. Chàng gom những hạt đen nhánh lại, dùng gươm xới đất gieo trồng. Dưới bàn tay chăm sóc tận tụy, những dây dưa xanh mướt bò lan, ra hoa kết trái. Ngày quả dưa đầu tiên được bổ ra là ngày hạnh phúc nhất của gia đình chàng. Màu ruột đỏ thắm như minh chứng cho những giọt mồ hôi và cả máu mà chàng đã đổ xuống mảnh đất này.

Nhưng An Tiêm không muốn giữ giống quả ấy cho riêng mình. Chàng muốn thế giới biết rằng mình vẫn sống, và sống bằng chính sức lực của mình. Chàng chọn những quả dưa to nhất, khắc dấu ký hiệu riêng rồi thả trôi theo dòng nước biển. Những quả dưa ấy chính là những "sứ giả" mang theo thông điệp về sự tự lập. Cuối cùng, thuyền buôn đã tìm đến đảo, họ kinh ngạc trước loài quả ngon mát và đồng ý đổi lương thực, quần áo lấy dưa. Từ một đảo hoang lạnh lẽo, bãi cát của An Tiêm đã trở thành một khu vườn trù phú.

Khi vua Hùng thưởng thức quả dưa quý do thị thần dâng lên, ngài đã không nén nổi sự xúc động khi biết đó là sản phẩm của người con mình từng xua đuổi. Nhà vua nhận ra rằng An Tiêm đã đúng, con người chỉ thực sự mạnh mẽ khi họ tự đứng trên đôi chân mình. Lệnh đón An Tiêm về triều được ban ra trong niềm hân hoan của nhân dân. Mai An Tiêm trở về, không chỉ mang theo giống dưa hấu quý giá mà còn mang về một bài học lớn cho hậu thế về ý chí vượt khó. Ngày nay, vùng Nga Sơn vẫn được coi là nơi dấu tích của đảo hoang năm xưa, nơi khởi nguồn cho màu đỏ may mắn của quả dưa hấu mỗi dịp Tết đến xuân về.

5Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 3

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những cuộc chiến chống ngoại xâm mà còn bằng công cuộc lao động dựng xây đất nước. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" về người anh hùng lao động Mai An Tiêm đã khắc họa đậm nét tinh thần tự lực cánh sinh – một phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam từ nghìn đời nay.

Mở đầu câu chuyện là bối cảnh dưới triều đại Hùng Vương thứ mười bảy. Mai An Tiêm là một người con nuôi rất được vua yêu quý. Tuy nhiên, sự tự trọng và quan điểm sống đề cao sức lao động đã đẩy chàng vào một tình huống ngặt nghèo. Khi chàng nói rằng: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ", chàng không hề có ý xúc phạm nhà vua mà chỉ muốn khẳng định giá trị của việc tự mình làm ra của cải. Thế nhưng, nhà vua trong cơn thịnh nộ đã ra lệnh đày gia đình chàng ra một hòn đảo hoang vắng ngoài khơi xa. Đây là một hình phạt khắc nghiệt, tương đương với một bản án tử hình bị trì hoãn, bởi ở nơi hoang đảo không có bóng người, việc tìm thức ăn và nước uống là điều vô cùng khó khăn.

Cảnh tượng trên đảo hoang được miêu tả thật tiêu điều: chỉ có cát trắng, nắng cháy và tiếng sóng vỗ rì rào. Nàng Ba bế con nhìn theo chiếc thuyền xa dần, cảm giác bị cả thế giới bỏ rơi khiến nàng tuyệt vọng. Nhưng Mai An Tiêm đã thể hiện bản lĩnh của một người đàn ông trụ cột. Chàng không than vãn, không oán trách. Chàng bắt tay vào công việc ngay lập tức: tìm hốc đá làm nhà, tìm rau dại để ăn, tìm nguồn nước để uống. Sự sống của gia đình bốn người hoàn toàn dựa vào sự tháo vát của An Tiêm. Chàng dùng sức mạnh của mình để đối đầu với thiên nhiên, chứng minh rằng dù ở đâu, con người vẫn có thể sinh tồn nếu có ý chí.

Điểm nhấn của câu chuyện là khi An Tiêm tìm thấy giống dưa lạ. Một đàn quạ bay đến bỏ lại miếng mồi màu đỏ. An Tiêm đã không bỏ qua dấu hiệu nhỏ bé ấy của thiên nhiên. Chàng nếm thử và nhận ra giá trị của nó. Việc chàng gieo hạt dưa không chỉ là gieo một mầm cây, mà là gieo niềm hy vọng. Những dây dưa bò tỏa khắp bãi cát khô cằn là hình ảnh ẩn dụ cho sức sống mãnh liệt của con người. Khi những quả dưa chín mọng được hái xuống, vị ngọt thanh và hương thơm của nó đã đền đáp xứng đáng cho bao mồ hôi và công sức mà gia đình chàng đã bỏ ra.

Một chi tiết rất thông minh trong câu chuyện là việc An Tiêm thả dưa ra biển để tìm lối về đất liền. Chàng không thụ động chờ đợi mà chủ động tạo ra cơ hội. Những quả dưa mang theo dấu vết của chàng đã thu hút các thuyền buôn, mở ra con đường giao thương và đưa gia đình chàng thoát khỏi cảnh cô độc. Sự thành công của An Tiêm trên đảo hoang đã chứng minh một chân lý vĩnh cửu: tài sản lớn nhất của con người không phải là vàng bạc được ban cho, mà là trí tuệ và đôi bàn tay lao động.

Khi được đón trở về đất liền, Mai An Tiêm không hề thù hận nhà vua. Chàng mang giống dưa hấu chia cho mọi người và dạy họ cách trồng trọt. Loại quả ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống của nhân dân ta. "Sự tích dưa hấu" không chỉ là một câu chuyện kể, mà là lời nhắn nhủ đến thế hệ trẻ về sự tự lập. Dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, nếu ta có đôi bàn tay lao động và một trí tuệ sắc sảo, ta có thể biến đảo hoang thành vườn trái ngọt.

6Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 4

Trong kho tàng cổ tích Việt Nam, Mai An Tiêm hiện lên như một nhân vật tiêu biểu cho tinh thần bất khuất và khả năng sáng tạo của con người. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" không chỉ giải thích nguồn gốc của loài cây ruột đỏ vỏ xanh, mà còn khắc họa một bài học nhân sinh sâu sắc về việc khẳng định giá trị bản thân qua lao động.

Câu chuyện bắt đầu với sự xung đột về quan điểm sống giữa nhà vua và An Tiêm. Là một người con nuôi tháo vát, An Tiêm được hưởng nhiều đặc quyền. Tuy nhiên, chàng lại coi trọng những gì mình tự làm ra hơn là những gì được ban tặng. Khi chàng nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ", chàng đã vô tình chạm vào lòng tự ái của vua Hùng. Nhà vua quyết định đẩy An Tiêm vào một cuộc thử nghiệm nghiệt ngã: đày chàng ra đảo hoang để xem chàng có thể sống sót dựa vào "tài sức" của mình hay không.

Khi bị lính bỏ lại trên đảo hoang giữa sóng nước trùng khơi, An Tiêm đối mặt với một thực tại tàn khốc. Không nhà cửa, không lương thực, không công cụ sản xuất, chỉ có duy nhất một chiếc gươm cùn. Thế nhưng, thay vì gục ngã trước số phận, An Tiêm đã chọn cách chiến đấu. Chàng dắt vợ con tìm hốc đá trú ẩn, ngày ngày miệt mài xới đất trồng rau, bẫy chim rừng. Hình ảnh chàng cặm cụi mài sắc chiếc gươm cùn trên hòn đá để đào đất là biểu tượng đẹp cho sự kiên trì. Với An Tiêm, mỗi cành cây, mỗi ngọn rau dại đều là thành quả của lao động, nó ngọt ngào hơn bất cứ món quà nào vua từng ban cho.

Sự xuất hiện của loài dưa hấu là bước ngoặt kỳ diệu. Một loài chim biển đã mang đến cho chàng "chìa khóa" của sự giàu có. Khi nếm miếng dưa đỏ, An Tiêm không chỉ thấy ngon mà còn thấy được một cơ hội. Chàng cẩn thận giữ hạt dưa, quan sát quy luật của thời tiết để gieo trồng. Việc những quả dưa hấu lớn lên từng ngày trên bãi cát nóng bỏng chính là sự khẳng định rằng: con người có thể cải tạo thiên nhiên nếu có đủ tình yêu và công sức. Càng vất vả chăm sóc, giống dưa càng sai quả, vị càng thơm ngọt. Đó chính là phần thưởng xứng đáng nhất cho người lao động.

Hành động thả dưa ra biển cho thấy sự nhạy bén và khát vọng kết nối với cộng đồng của An Tiêm. Chàng không muốn mình bị lãng quên, cũng không muốn thành quả của mình bị uổng phí. Khi các thuyền buôn ghé thăm đảo, cuộc đời của gia đình chàng bước sang trang mới. Đảo hoang không còn là nơi lưu đày mà trở thành một vùng đất hứa trù phú. Sự giàu có lúc này của An Tiêm là sự giàu có tự thân, không nợ nần ai, đúng như những gì chàng từng quan niệm.

Đoạn kết của câu chuyện mang đầy tính nhân văn. Vua Hùng khi ăn quả dưa quý đã thấu hiểu tâm địa và tài năng của An Tiêm. Việc nhà vua đón gia đình chàng về không chỉ là sự phục hồi danh dự, mà còn là sự thừa nhận của vương quyền trước sức mạnh của lao động. Mai An Tiêm trở về mang theo loài dưa hấu tặng cho bách tính, truyền dạy nghề trồng dưa. Câu chuyện nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: đừng bao giờ dựa dẫm vào người khác, hãy dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để kiến tạo cuộc đời. Đó mới chính là hạnh phúc chân thực và bền vững nhất.

7Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 5

Từ xa xưa, dưa hấu đã trở thành một loại trái cây quen thuộc trên mâm cỗ của người Việt, nhất là trong những ngày Tết cổ truyền. Màu đỏ tươi của ruột dưa tượng trưng cho sự may mắn và sung túc. Nhưng đằng sau màu đỏ ấy là cả một câu chuyện đầy xúc động về Mai An Tiêm và hành trình khai phá đất hoang dưới thời vua Hùng Vương thứ mười mười bảy.

Mai An Tiêm vốn là một người tài năng, đức độ, được vua Hùng yêu quý hơn cả con đẻ. Chàng được ban cho mọi thứ sang trọng, nhưng chính phẩm chất tự lập lại khiến chàng rơi vào vòng lao lý. Sự trung thực và lòng tự trọng của chàng khi bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ" đã bị kẻ xấu xuyên tạc, dẫn đến việc vua nổi giận và đày chàng ra đảo Nga Sơn. Lúc bấy giờ, Nga Sơn còn là một hòn đảo nằm trơ trọi giữa biển khơi, cách xa đất liền.

Ngày gia đình An Tiêm bị lính giải xuống thuyền, khung cảnh thật bi thương. Vợ chàng, nàng Ba, chỉ biết ôm con mà khóc khi thấy vệt cây xanh trong bờ dần khuất xa. Tuy nhiên, khi thuyền dừng lại ở hòn đảo hoang vắng, An Tiêm đã không để nỗi sợ hãi lấn át. Chàng dắt vợ con vào hốc đá, dùng thanh gươm cùn – vật hộ thân duy nhất – để bắt đầu cuộc sống mới. Họ sống như những con người tiền sử, mò hến, bắt ngao, hái rau dại để sống qua ngày. Cái đói, cái rét và sự cô đơn luôn rình rập, nhưng niềm tin vào sức lao động của An Tiêm không bao giờ lung lay.

Cơ duyên đến với chàng qua hình ảnh đàn chim quạ. Chúng mổ những quả dưa lạ, để lại những mảnh đỏ tươi trên cát. Sự tò mò và óc quan sát của An Tiêm đã giúp chàng tìm ra kho báu. Sau khi nếm thử vị ngọt thanh mát, chàng đã nảy ra ý định gieo trồng giống quả này. Quá trình chăm sóc dưa trên cát trắng vô cùng gian nan. Thêm một gốc dưa là thêm bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đổ xuống. Chàng cùng vợ con thay phiên nhau tưới nước, canh chừng sâu bọ. Trời xanh không phụ lòng người, giống dưa ấy ngày càng phát triển, vỏ mỏng đi, thịt dày thêm và vị càng thơm ngọt hơn bất cứ loại quả nào trong cung điện.

Để tìm cách đưa loài quả này về với đất liền, An Tiêm đã thực hiện một hành động vô cùng táo bạo: khắc tên vào quả dưa và thả xuống biển. Chàng tin rằng đại dương sẽ mang thành quả của chàng đến đúng nơi cần đến. Và thật may mắn, thuyền buôn đã nhặt được dưa quý và tìm đến hòn đảo. Sự trao đổi dưa hấu lấy lương thực, nhu yếu phẩm đã giúp gia đình An Tiêm xây dựng cuộc sống ổn định trên đảo hoang.

Tin tức về Mai An Tiêm và loài quả quý cuối cùng cũng đến tai vua Hùng. Nhà vua khi thưởng thức quả dưa đỏ mọng đã vô cùng bùi ngùi. Ngài nhận thấy sự sai lầm của mình và khâm phục chí hướng của An Tiêm. Vua cho thuyền ra đón gia đình chàng về đất liền. Mai An Tiêm trở về trong sự chào đón nồng nhiệt của nhân dân. Chàng không giữ bí mật về giống dưa mà đem hạt phân phát cho bà con, truyền dạy cách trồng trọt. Từ đó, dưa hấu trở thành đặc sản của đất nước ta. Câu chuyện về Mai An Tiêm mãi mãi là ngọn đuốc sáng về tinh thần tự lập, nhắc nhở chúng ta rằng: khó khăn chỉ là thuốc thử cho lòng kiên trì, và vinh quang sẽ thuộc về những người biết lao động chân chính.

8Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 6

Trong lịch sử dựng nước của cha ông ta thời vua Hùng, Mai An Tiêm hiện lên như một tượng đài về ý chí tự lập. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" không chỉ là truyền thuyết về một loài cây, mà là bài ca về sự chiến thắng của con người trước nghịch cảnh nghiệt ngã nhất.

Mai An Tiêm vốn là người con nuôi được vua Hùng Vương thứ mười bảy hết mực tin cậy nhờ tài trí hơn người. Nhưng sự thẳng thắn và lòng tự trọng cao quý đã khiến chàng gặp họa. Chàng luôn tâm niệm: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ", ý muốn khẳng định rằng chỉ có những gì do bàn tay mình làm ra mới thực sự bền vững. Câu nói ấy bị những kẻ tiểu nhân xuyên tạc, đến tai nhà vua khiến ngài nổi giận lôi đình. Vua cho rằng An Tiêm kiêu ngạo, vô ơn nên đã đày chàng cùng vợ con ra đảo xa, nơi mà ai cũng nghĩ rằng họ sẽ chỉ còn đường chết.

Cuộc hành trình ra đảo thật bi thảm. Chiếc thuyền tròng trành đưa họ ra khơi xa, khi bóng dáng đất liền chỉ còn là một vệt xanh mờ nhạt rồi biến mất hẳn, xung quanh chỉ còn sóng vỗ rì rào. Đảo hiện ra là một bãi cát trắng xóa, nắng cháy da người và không một bóng cây ăn trái. Lính bỏ gia đình chàng lại với chiếc gươm cùn và năm ngày lương thực. Nàng Ba gục đầu vào vai chồng mà khóc, thương con nhỏ phải chịu cảnh lầm than. Nhưng An Tiêm nhìn thẳng vào biển trời bao la, ánh mắt chàng bừng sáng một niềm tin sắt đá vào sức mạnh lao động của chính mình.

Những ngày đầu, gia đình chàng sống trong một hốc đá lạnh lẽo. An Tiêm dùng gươm cùn để đào đất, tìm nguồn nước ngọt. Họ ăn rau dại, mò ngao, bắt hến để duy trì sự sống. Mỗi bữa ăn là một sự nỗ lực, mỗi giấc ngủ là một sự lo âu. Nhưng khó khăn không làm chàng nản chí. Bước ngoặt đến khi chàng thấy đàn chim biển ăn một loại quả lạ màu đỏ tươi. Chàng nếm thử vị ngọt mát và nảy ra ý định gieo trồng. Những hạt đen nhánh được chàng nâng niu như báu vật.

Quá trình chăm sóc dưa trên đảo hoang là một kỳ công. An Tiêm phải gánh nước ngọt từ khe đá xa xôi, chắn gió cát cho từng mầm cây nhỏ. Nhờ sự đồng lòng của hai vợ chồng, bãi cát hoang vu dần được phủ một màu xanh mướt của lá dưa. Khi những trái dưa đầu tiên chín mọng, An Tiêm bổ ra, một màu đỏ rực rỡ hiện lên như tượng trưng cho tâm huyết và mồ hôi của chàng. Chàng thả dưa ra biển, nhờ sóng mang đi thông điệp về sự tồn tại của mình. Cuối cùng, thuyền buôn ghé đến, đảo hoang trở nên tấp nập. Vua Hùng nhận ra sự sai lầm của mình và đón chàng về đất liền. Mai An Tiêm đã chứng minh rằng: con người chính là chủ nhân của số phận mình.

9Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 7

Câu chuyện về Mai An Tiêm và loài dưa hấu quý giá là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần tự lực của con người Việt Nam. Từ một hòn đảo hoang vắng tiêu điều, Mai An Tiêm đã biến nó thành một khu vườn trù phú, khẳng định giá trị của lao động chân chính trước vương quyền và định mệnh.

Chuyện bắt đầu từ triều đại vua Hùng thứ mười bảy, khi Mai An Tiêm – người con nuôi tháo vát – bị nhà vua xua đuổi. Nguyên nhân chỉ vì chàng coi thường những thứ bổng lộc được ban phát, mà đề cao những giá trị do chính đôi tay mình tạo ra. Sự giận dữ của nhà vua đã đẩy gia đình chàng vào cảnh biệt xứ trên một hòn đảo không dấu chân người. Khi đặt chân lên hòn đảo, nàng Ba nhìn thấy cảnh hoang vu mà khiếp sợ hãi hùng. Nhưng với An Tiêm, mỗi tấc đất, mỗi ngọn cỏ đều chứa đựng cơ hội để sinh tồn.

Cảnh sinh hoạt của gia đình chàng nơi hốc đá thật khiến người ta xót xa. Ban ngày nắng gắt nung nấu cát trắng, ban đêm gió biển lạnh lùa vào tận xương tủy. Nhưng An Tiêm không cho phép mình yếu đuối. Chàng cắp gươm đi thăm dò, dạy các con bẫy chim, dạy vợ mò ngao. Cuộc đời của họ lao đao, vất vả chẳng khác gì giống chim muông, nhưng tình yêu thương gia đình đã gắn kết họ lại. Trong tâm khảm, An Tiêm luôn tin rằng đất trời sẽ không tuyệt đường sống của người có lòng.

Phép màu đã đến qua một mảnh dưa chim bỏ lại. Vị ngọt thanh nồng của nó như tiếp thêm sức mạnh cho chàng. An Tiêm đã dồn tất cả hy vọng vào khoảnh đất mà chàng vừa xới lên bằng gươm cùn. Những mầm xanh đầu tiên nhú lên là kết quả của bao nhiêu mồ hôi và cả những giọt nước mắt thầm lặng. Nàng Ba sớm chiều săn sóc cùng chồng, những đứa trẻ cũng biết trông nom từng gốc dưa lạ. Khi quả dưa lớn bằng con lợn con, ruột đỏ hạt đen, cả gia đình reo hò trong hạnh phúc. Đó không chỉ là thức ăn, đó là niềm kiêu hãnh của những người bị bỏ rơi.

Hành động thả dưa ra biển cho thấy trí tuệ nhạy bén của An Tiêm. Chàng không muốn sống tách biệt mãi mãi, chàng muốn chứng minh chân lý của mình với thế giới. Khi thuyền buôn cập bến và mang dưa về đất liền, danh tiếng của An Tiêm vang xa khắp nơi. Nhà vua đã ăn quả dưa ấy, cảm nhận được vị ngọt của sự hối lỗi và sự khâm phục. Ngày gia đình An Tiêm trở về, chàng mang theo giống hạt dưa quý để chia sẻ cho mọi người. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: khó khăn là thử thách, và vinh quang sẽ dành cho những ai biết dùng đôi tay mình để khai phá tương lai.

10Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 8

Trong những câu chuyện cổ tích về thời đại Hùng Vương, Mai An Tiêm luôn hiện lên với một vẻ đẹp khác biệt – vẻ đẹp của một trí thức lao động đầy bản lĩnh. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" không chỉ kể về một hành trình lưu đày, mà còn là hành trình khẳng định giá trị con người.

Mai An Tiêm là người thông minh, tháo vát nên được vua Hùng vô cùng yêu mến. Tuy nhiên, chàng lại mang trong mình một quan điểm sống rất cứng cỏi: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng không thích dựa dẫm vào bổng lộc triều đình mà muốn tự mình xây dựng cơ nghiệp. Sự thẳng thắn này đã chạm vào lòng tự ái của vua Hùng, dẫn đến lệnh đày ra đảo hoang. Khi bị lính giải đi, An Tiêm không hề than van hay van nài. Chàng chỉ mang theo một chiếc gươm cùn – biểu tượng cho sức mạnh tự thân.

Ra đến đảo, bãi cát trắng và biển nước bao la hiện ra như một sự thách thức. Nàng Ba nhìn theo thuyền xa dần, nước mắt nhỏ như mưa, lòng đầy lo sợ về một tương lai mịt mờ. An Tiêm dắt vợ con tìm hốc đá trú ẩn, rồi bắt tay ngay vào công cuộc khai phá. Chàng hiểu rằng ở đây không có vua ban ơn, chỉ có đất trời và sức lao động. Những bữa ăn đạm bạc từ rau dại và ngao hến không làm chàng nhụt chí. Chàng luôn kiên định với niềm tin rằng con người có thể làm nên tất cả từ bàn tay trắng.

Khoảnh khắc An Tiêm phát hiện ra hạt dưa từ đàn chim quạ chính là phần thưởng cho người có tâm. Chim ăn được, chắc người cũng ăn được. Chàng nhặt hạt, xới đất gieo trồng với tất cả sự nâng niu. Những dây dưa bò lan khắp bãi cát là hiện thân cho ý chí bám trụ của gia đình chàng. Khi quả dưa chín mọng, ruột đỏ tươi hiện ra, An Tiêm biết mình đã thắng. Vị ngọt thơm nhẹ nhàng của quả lạ không chỉ làm dịu cơn khát, mà còn làm bừng sáng niềm hy vọng trong lòng mỗi người.

Sự kiện An Tiêm thả dưa ra biển là một chiến lược truyền thông thông minh thời cổ đại. Chàng biết dùng sóng biển để mang thành quả lao động của mình đi xa. Thuyền buôn ghé đảo, đổi dưa lấy lương thực, giúp gia đình chàng có cuộc sống đủ đầy hơn. Cuối cùng, vua Hùng nhận ra sự tài giỏi của con nuôi và đón chàng về. Mai An Tiêm đã trở về trong vinh quang, mang theo giống dưa hấu để dạy bà con cách trồng trọt. Câu chuyện để lại bài học sâu sắc: chỉ có lao động dựa trên trí tuệ và sự kiên trì mới đem lại hạnh phúc chân chính và bền vững.

11Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 9

Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" không chỉ tôn vinh cá nhân Mai An Tiêm mà còn là một bức tranh cảm động về sự đồng lòng, nhất trí của cả gia đình trong nghịch cảnh. Chính tình yêu thương và sự tin tưởng lẫn nhau đã giúp họ vượt qua những thử thách khắc nghiệt nơi hoang đảo xa xôi.

Mai An Tiêm vốn là người tài giỏi, có tư duy độc lập nên bị nhà vua đày ra đảo vắng sau câu nói nổi tiếng về bổng lộc. Khi gia đình bị bỏ lại trên đảo hoang với năm ngày lương thực ít ỏi, nỗi sợ hãi bao trùm lấy vợ con chàng. Nàng Ba – người vợ hiền thục – đã không nén nổi những giọt nước mắt khi nhìn thấy bãi cát trắng trải dài không bóng người. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, sự vững chãi của An Tiêm đã trở thành chỗ dựa cho cả gia đình. Chàng dắt vợ con đi tìm hốc đá, dùng thanh gươm cùn để tạo dựng cuộc sống mới.

Trong những ngày tháng lao đao, vất vả, sự phân công lao động trong gia đình diễn ra thật nhịp nhàng. An Tiêm trồng rau, tìm quả; nàng Ba mò ngao, bắt hến bên bờ biển; đứa con lớn thì tập tành đặt bẫy chim. Dù thức ăn chính chỉ là rau dại, cuộc sống vô cùng thiếu thốn, nhưng họ vẫn bên nhau, không một lời oán thán. Chính sự đồng cam cộng khổ ấy là nền tảng để họ đón nhận phép màu từ thiên nhiên.

Khi An Tiêm phát hiện ra loài dưa lạ qua vết tích đàn chim, chính nàng Ba là người đã cùng chồng săn sóc mầm cây mỗi sớm chiều. Họ hồi hộp trông chờ từng cái hoa nở, từng quả dưa kết trái. Niềm vui vỡ òa khi quả dưa to bằng con lợn con, bổ ra ruột đỏ thẫm. Vị ngọt mát của quả dưa như một phần thưởng vô giá dành cho sự chung sức chung lòng của cả gia đình. Họ cùng nhau canh quả, cùng nhau chọn những quả sẫm màu nhất để thả ra biển, mong tìm đường về đất liền.

Nỗ lực của họ đã được đền đáp khi các thuyền buôn tìm đến đảo. Từ chỗ phải sống trong hốc đá, họ đã dựng được nhà lá, đổi được thức ăn và vật dụng dùng thường ngày. Tin vui đến tai vua Hùng, ngài nhận ra sai lầm và cho thuyền ra đón. Mai An Tiêm trở về không chỉ với giống dưa quý mà còn với niềm tự hào về một gia đình bền bỉ. Câu chuyện dạy chúng ta rằng: sức mạnh của con người không chỉ nằm ở cơ bắp, mà còn nằm ở sự đoàn kết và tình yêu thương trong gia đình.

12Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 10

Truyền thuyết Mai An Tiêm là một trong những câu chuyện đẹp nhất về sự lao động sáng tạo của người Việt xưa. Qua câu chuyện này, chúng ta thấy được nguồn gốc của quả dưa hấu không phải đến từ phép màu của thần thánh, mà đến từ sự quan sát tinh tế và bàn tay làm lụng miệt mài của con người.

Mai An Tiêm, một người con nuôi tài đức, vì dám khẳng định giá trị của sức lao động mà bị vua Hùng đày ra đảo hoang. Sự trừng phạt của nhà vua tưởng như sẽ là dấu chấm hết, nhưng thực chất lại là khởi đầu cho một huyền thoại. Khi thuyền bỏ lại gia đình chàng giữa biển khơi, An Tiêm chỉ có một chiếc gươm cùn hộ thân. Với chàng, chiếc gươm ấy không chỉ để tự vệ mà còn là công cụ sản xuất, là vật nối dài của ý chí chinh phục thiên nhiên.

Sống trên đảo hoang quả thực là một thử thách khủng khiếp. An Tiêm phải đối mặt với sự khan hiếm thức ăn, nước ngọt và sự khắc nghiệt của thời tiết. Chàng cặm cụi làm bẫy đánh chim, tìm rau dại, nhưng thiên nhiên không dễ dàng ban phát thức ăn. Chính trong gian khó, sự nhạy bén của An Tiêm đã phát huy. Thấy đàn chim mổ một loại quả lạ, chàng không ngần ngại nếm thử. Vị ngọt lịm và sự sảng khoái sau khi ăn đã thôi thúc chàng nhặt hạt đem gieo.

Quá trình gieo trồng dưa hấu trên cát trắng là một bài học về sự kiên trì. An Tiêm dùng gươm xới từng khoảnh đất, che chắn cho mầm cây khỏi gió biển mặn chát. Mỗi gốc dưa là một phần mồ hôi, nước mắt của gia đình chàng đổ xuống. Khi nhìn thấy những quả dưa lớn nhanh như thổi, vỏ mỏng đi, thịt dày thêm và vị càng thơm ngọt, An Tiêm biết rằng đất đai đã không phụ lòng người. Chàng đã biến bãi cát khô cằn thành một màu xanh của sự sống.

Hành động khắc dấu vào dưa và thả xuống biển là một sự sáng tạo độc đáo. Sóng biển đã đưa những "bức thư" này đến với đất liền, dẫn lối cho các thuyền buôn tìm đến. Từ đó, dưa hấu được đổi lấy lương thực, giúp gia đình An Tiêm khấm khá hơn. Khi vua Hùng biết chuyện, ngài đã cảm động trước tài trí của An Tiêm và đón chàng về. Quả dưa hấu ruột đỏ hôm nay chúng ta ăn chính là kết tinh của một ý chí sắt đá, một tinh thần tự lực không bao giờ đầu hàng trước số phận. Câu chuyện mãi mãi là bài học vô giá cho thế hệ mai sau về giá trị của lao động.

13Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 11

Trong lịch sử truyền thuyết dân tộc, thời đại các vua Hùng luôn là mảnh đất màu mỡ cho những câu chuyện về đức tính cao đẹp của con người Việt Nam. Giữa vô vàn những anh hùng, Mai An Tiêm hiện lên không bằng sức mạnh cơ bắp của thần thánh mà bằng ý chí sắt đá và lòng tự trọng của một con người bình dị. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" chính là một thiên sử thi về sự lao động, kể về hành trình từ đỉnh cao danh vọng rơi xuống hố sâu của nghịch cảnh, để rồi từ đó vươn lên bằng chính đôi bàn tay mình.

Mai An Tiêm vốn không phải dòng dõi hoàng tộc, chàng là một nô lệ ở phương xa được vua Hùng Vương thứ mười bảy vì quý mến tài năng mà nhận làm con nuôi. Nhờ trí thông minh, sự tháo vát và lòng trung thực, An Tiêm đã được nhà vua ban cho nhiều của ngon vật lạ, nhà cao cửa rộng. Thói thường ở đời, khi đứng trước ơn huệ của bậc quân vương, người ta thường dùng những lời đường mật để tung hô, nâng niu tước lộc. Nhưng An Tiêm là một người có tư tưởng độc lập và lòng tự tôn rất cao. Chàng luôn bảo với mọi người rằng: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng cho rằng giá trị thực sự của con người nằm ở những gì họ tự tay tạo ra, còn sự ban phát chỉ là gánh nặng về tinh thần.

Lời nói ấy, qua miệng những kẻ tiểu nhân ganh ghét, đã đến tai nhà vua với vẻ méo mó, xúc phạm. Nhà vua trong một phút giận dữ tột cùng đã thốt lên: "Đã thế, ta cho nó ra đảo hoang xem nó có sống nổi bằng cái tài sức của nó không?". Thế là, một bản án nghiệt ngã đã thực thi. Một buổi sớm, binh lính ập đến giải gia đình An Tiêm xuống thuyền. Họ bị tước đoạt tất cả tài sản, chỉ được mang theo một chiếc gươm cùn để tự vệ. Con thuyền tròng trành rời bến, đưa gia đình chàng ra khơi xa, tiến về phía một hòn đảo hoang vắng nằm trơ trọi giữa đại dương. Khi bóng dáng đất liền khuất hẳn sau màn sương biển, vợ chàng – nàng Ba – chỉ biết ôm con mà khóc, lòng tràn đầy tuyệt vọng. Nhưng An Tiêm vẫn đứng vững ở mũi thuyền, ánh mắt cương nghị nhìn thẳng về phía trước, nơi định mệnh đang chờ đợi.

Hòn đảo hiện ra với sự lạnh lẽo của cát trắng và sự dữ dội của sóng biển. Lính bỏ gia đình chàng lại cùng năm ngày lương thực ít ỏi rồi nhổ neo quay lái. Cảnh tượng hoang vu nơi đây đủ để làm chùn bước bất cứ ai: không một mái nhà, không một bóng người, chỉ có ít cây cỏ lơ thơ và tiếng chim biển kêu khắc khoải. Trong cái hốc đá chật hẹp, gia đình chàng phải nương tựa vào nhau để sống qua ngày. An Tiêm bắt đầu cuộc chiến sinh tồn bằng thanh gươm cùn. Chàng dùng nó để đào đất tìm nước ngọt, để bẫy chim, để xới những mảnh đất cằn cỗi trồng rau dại. Cuộc sống vất vả đến mức chàng và vợ con trông chẳng khác gì giống muông thú, nhưng trong sâu thẳm, An Tiêm chưa bao giờ hối hận về lời nói của mình.

Một ngày nọ, một sự kiện tình cờ đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời họ. An Tiêm thấy một đàn chim từ phương Tây bay đến, chúng mổ một loại quả lạ đỏ tươi trên bãi cát. Chàng nghĩ: "Chim ăn được thì người cũng ăn được". Khi nếm thử, vị ngọt thanh và sự mát lạnh của miếng dưa lạ làm chàng bừng tỉnh. Chàng nhặt những hạt đen nhánh về gieo trồng trên khoảnh đất gần hốc đá. Dưới bàn tay chăm sóc tỉ mỉ, những dây dưa xanh mướt bắt đầu bò lan, ra hoa kết trái. Những quả dưa lớn nhanh như thổi, vỏ xanh đen, ruột đỏ thắm. Cả gia đình mừng rỡ vì từ nay họ đã có một giống quả quý để giải khát và bồi bổ sức khỏe.

Nhưng An Tiêm không dừng lại ở đó. Chàng muốn cả thế giới biết rằng mình vẫn sống tốt. Chàng khắc dấu vào quả dưa rồi thả chúng xuống biển. Những "bức thư" này đã được thuyền buôn nhặt được. Tiếng lành đồn xa, các thuyền buôn bắt đầu cập bến đảo hoang để đổi dưa lấy lương thực và vật dụng. Đảo hoang bỗng chốc trở nên trù phú, có nhà cửa khang trang. Khi vua Hùng thưởng thức quả dưa quý và biết chuyện, ngài đã vô cùng cảm động trước nghị lực của con mình. Vua hối hận và sai thuyền ra đón gia đình chàng về. Mai An Tiêm đã trở về trong vinh quang, mang theo giống dưa hấu làm quà tặng cho toàn dân. Câu chuyện kết thúc bằng niềm hạnh phúc viên mãn, nhắc nhở chúng ta rằng: giá trị lớn nhất của con người chính là sự tự lập và lòng kiên trì không bao giờ khuất phục trước gian nan.

14Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 12

Truyền thuyết về Mai An Tiêm và sự tích quả dưa hấu là một trong những bài ca hào hùng nhất về sức lao động và khả năng chinh phục thiên nhiên của cha ông ta. Câu chuyện không chỉ kể về nguồn gốc của một loại trái cây mà còn là hành trình của một con người dám khẳng định chân lý sống của mình, dẫu phải trả giá bằng việc bị lưu đày nơi đảo hoang sóng nước.

Ngược dòng thời gian về thời đại Hùng Vương thứ mười bảy, đất nước ta khi ấy còn thưa thớt dân cư, cuộc sống gắn liền với thiên nhiên trù phú. Mai An Tiêm là người con nuôi được vua yêu mến nhất nhờ sự tài tháo vát và tư duy hơn người. Tuy nhiên, chính đức tính thẳng thắn đã đẩy chàng vào nghịch cảnh. Trong khi triều đình luôn tràn ngập những lời tán tụng, An Tiêm lại khẳng định một quan điểm sống rất cứng cỏi: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng cho rằng chỉ có thành quả từ bàn tay mình làm ra mới thực sự thuộc về mình. Nhà vua, vốn đang quen với sự kính cẩn của các quan, đã coi lời nói của An Tiêm là sự vô ơn. Ngài giận dữ đày chàng ra đảo xa, muốn dùng thực tế khắc nghiệt để bẻ gãy ý chí của chàng trai trẻ.

Buổi sớm hôm ấy, gia đình An Tiêm bị binh lính giải xuống thuyền. Họ chẳng được mang theo bất cứ thứ gì giá trị, chỉ có một chiếc gươm cùn để hộ thân. Con thuyền lênh đênh trên biển cả, bỏ lại sau lưng đất liền ấm áp. Nàng Ba, vợ An Tiêm, bế con nhìn về phía chân trời mà nước mắt rơi như mưa. Nàng lo sợ cho số phận của chồng và những đứa con thơ dại giữa chốn rừng thiêng nước độc. Thế nhưng, An Tiêm không hề lộ vẻ sợ hãi. Chàng an ủi vợ, đôi mắt nhìn thẳng vào những bãi cát trắng xóa hiện ra phía trước. Hòn đảo hoang vu ấy sau này chính là vùng Nga Sơn, Thanh Hóa.

Khi bước chân lên hòn đảo, gia đình chàng đối mặt với sự thiếu thốn tột cùng. Thức ăn chỉ là những loại rau dại chua chát và mấy loài chim biển khó bắt. Tuy vậy, An Tiêm không ngồi chờ chết. Chàng cắp gươm đi thăm dò khắp đảo, dùng gươm cùn đào đất tìm nước, dựng hốc đá làm nhà. Chàng tin rằng chỉ cần đôi bàn tay còn cử động được, con người sẽ không thể chết đói. Những ngày tháng ấy, họ sống như những con người thời tiền sử, vất vả lao đao chẳng khác gì muông thú. Nhưng chính trong sự khắc nghiệt ấy, mầm sống của hy vọng đã nảy nở.

Một hôm, An Tiêm thấy một con chim ăn miếng quả lạ đo đỏ rồi bay đi. Chàng đến gần, nếm thử vị ngọt mát và thấy khỏe hẳn người. Chàng cẩn thận thu lượm những hạt đen nhánh, dùng gươm xới đất gieo xuống. Dưới bàn tay chăm sóc của hai vợ chồng, những dây dưa mọc mầm, đâm lá và bò lan khắp khoảnh cát trắng. Từ hoa hé nở đến quả kết trái, gia đình chàng hồi hộp theo dõi từng ngày. Khi quả dưa chín mọng, bổ ra thấy màu ruột đỏ tươi rực rỡ, hạt đen như hạt huyền, vị ngọt thanh thoát, cả nhà vỡ òa trong hạnh phúc. Quả dưa ấy không chỉ là thức ăn, nó là minh chứng cho sự đúng đắn của quan điểm sống mà An Tiêm hằng theo đuổi.

Để kết nối lại với thế giới, An Tiêm đã thực hiện một hành động vô cùng thông minh: thả dưa ra biển. Sóng biển đã đưa những quả dưa có khắc dấu của chàng đến tay những thuyền buôn. Họ tìm đến đảo, đổi lương thực, quần áo lấy giống quả quý. Cuộc sống của gia đình An Tiêm dần khấm khá hơn, họ dựng được nhà lá xinh xắn ngay giữa đảo. Khi tin tức đến tai vua Hùng, ngài đã ngẫm nghĩ và nhận ra lỗi lầm của mình. Vua sai thuyền ra đón gia đình chàng về. Mai An Tiêm không hề oán trách, chàng mang hạt giống về truyền dạy cho nhân dân cách trồng trọt. Từ đó, dưa hấu trở thành loại quả quen thuộc, biểu tượng cho sự may mắn và ý chí tự lực cánh sinh của con người Việt Nam.

15Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 13

Trong kho tàng cổ tích nước nhà, câu chuyện "Sự tích dưa hấu" về người anh hùng Mai An Tiêm luôn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng người đọc. Đây không chỉ là một câu chuyện giải thích về một loài cây, mà sâu sắc hơn, nó là một bài luận bằng hình ảnh về giá trị tự thân của con người. Câu chuyện dạy chúng ta rằng, dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, trí tuệ và sự lao động vẫn là chìa khóa duy nhất để mở ra cánh cửa của hạnh phúc và sự tôn trọng.

Mai An Tiêm là nhân vật chính của câu chuyện, sống dưới thời vua Hùng Vương thứ mười bảy. Là người con nuôi tài giỏi, chàng vốn dĩ có một tương lai rộng mở ngay trong hoàng cung. Thế nhưng, bi kịch bắt đầu từ sự xung đột giữa lòng tự trọng của chàng và sự ban ơn của nhà vua. An Tiêm thường nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng không muốn sống dựa vào những gì người khác ban phát cho, mà muốn tự mình kiến tạo nên cuộc đời. Lời nói thẳng thắn ấy đã bị coi là kiêu ngạo, vô lễ. Nhà vua, vì muốn thử thách và cũng để trừng phạt sự "ngông cuồng" của chàng, đã đày gia đình chàng ra một hòn đảo hoang vu xa tít tắp.

Cuộc hành trình ra đảo là một thử thách về tinh thần cực lớn. Gia đình An Tiêm bị lính đưa xuống thuyền trong tình trạng không tài sản, không sự giúp đỡ, chỉ mang theo một thanh gươm cùn. Khi thuyền rời xa bờ, vệt cây xanh mờ dần rồi mất hẳn, trước mắt họ chỉ là chân trời xanh ngắt một màu. Nàng Ba, vợ chàng, đã khóc hết nước mắt vì lo lắng cho các con. Quay vào hòn đảo hoang vu, họ chỉ thấy cát trắng và cỏ dại. Không gian vắng lặng đến rợn người khiến lòng nàng thêm khiếp sợ. Nhưng Mai An Tiêm, với bản lĩnh của mình, đã dắt vợ con đi tìm hốc đá trú ẩn, rồi chàng cắp gươm đi thăm dò khắp đảo. Chàng tin rằng trời cao luôn công bằng với những kẻ biết nỗ lực.

Cuộc sống trên đảo là một cuộc chiến không cân sức với thiên nhiên. Họ phải ăn rau dại, bắt ngao hến, bẫy chim để sống qua ngày. Thức ăn chính là những thứ rau dại mà chàng trồng thành vườn. Tuy vất vả lao đao, chẳng khác giống chim muông bao nhiêu, nhưng An Tiêm vẫn kiên trì. Và rồi, món quà của thiên nhiên đã đến. Một lần tình cờ, chàng thấy đàn chim quạ ăn một loại quả lạ rồi bỏ lại mồi đỏ. Chàng nếm thử thấy vị ngọt và mát ruột, bèn giữ hạt lại gieo trồng. Dưới sự chăm sóc tận tụy của gia đình, bãi cát khô cằn đã nở hoa kết trái. Những quả dưa to như con lợn con, ruột đỏ rực, hạt đen lánh hiện ra như một phép màu.

Sự nhạy bén của An Tiêm còn thể hiện ở việc chàng thả dưa ra biển để tìm lối về. Chàng biết rằng sức người có hạn nhưng sức nước thì vô cùng. Những quả dưa mang theo ký hiệu của chàng đã trôi đến các thuyền buôn, mở ra cơ hội giao thương. Đảo hoang vốn hoang vắng nay có tiếng người trao đổi, có nhà cửa khang trang. Khi vua Hùng biết chuyện, ngài đã vô cùng kinh ngạc trước sức sống mãnh liệt và tài trí của An Tiêm. Vua nhận ra chân lý trong lời nói của con nuôi và đón chàng về triều. Mai An Tiêm trở về không mang theo thù hận, chàng chia sẻ giống dưa hấu quý cho bà con và dạy họ cách gieo trồng. Câu chuyện về chàng mãi mãi là tấm gương sáng về tinh thần tự lực, nhắc nhở chúng ta rằng: đừng chờ đợi may mắn, hãy tự mình gieo mầm cho hạnh phúc.

16Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 14

Thời đại vua Hùng Vương thứ mười bảy là thời kỳ của những huyền thoại về sức mạnh con người trong công cuộc khẩn hoang, mở cõi. Một trong những huyền thoại đẹp nhất chính là "Sự tích dưa hấu" với nhân vật trung tâm là Mai An Tiêm. Đây là một câu chuyện thấm đẫm mồ hôi, nước mắt nhưng lại kết thúc bằng vị ngọt lịm của quả dưa và niềm tự hào của một nhân cách lớn.

Mai An Tiêm vốn là người tài năng và tháo vát, được nhà vua tin cậy ban cho nhiều vật quý. Tuy nhiên, chàng lại có một quan niệm sống rất riêng biệt: chàng không coi trọng những gì được cho không mà chỉ trân trọng những gì mình tự tay làm ra. Chàng bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Câu nói này đã khiến nhà vua giận dữ, cho rằng chàng kiêu ngạo. Vua đày gia đình chàng ra một hòn đảo hoang để xem chàng có thể sống sót dựa trên tài sức của chính mình hay không. Đó là một quyết định tàn khốc, đẩy một gia đình vào chỗ nguy hiểm tột cùng giữa biển khơi.

Khi bị lính đưa lên đảo với chỉ năm ngày lương thực và một chiếc nồi, một chiếc gươm cùn, gia đình An Tiêm rơi vào hoàn cảnh vô cùng bi đát. Nàng Ba, vợ An Tiêm, nhìn chiếc thuyền xa dần mà lòng đau xót, nước mắt rơi như mưa. Hòn đảo hoang vắng chỉ có cát trắng và mấy loài chim biển lơ thơ. Tuy nhiên, sự mạnh mẽ của An Tiêm đã vực dậy tinh thần của cả gia đình. Chàng dắt vợ con đi tìm hốc đá để ở, rồi cắp gươm đi thăm dò. Họ bắt đầu một cuộc sống cực nhọc: trồng rau dại, mò ngao hến, đặt bẫy chim. Mọi thứ nông cụ chỉ là một thanh gươm cùn, mỗi ngọn rau đều đổi bằng những giọt mồ hôi mặn chát.

Sự xuất hiện của hạt dưa lạ là bước ngoặt lớn nhất của câu chuyện. Một hôm, thấy đàn quạ kêu inh ỏi rồi bỏ lại một miếng quả đỏ tươi, An Tiêm nếm thử và thấy vị thanh ngọt lạ lùng. Chàng nhặt hạt đem gieo, hai vợ chồng cùng các con sớm chiều săn sóc. Những dây dưa bò lan ra khắp bãi cát, hoa nở rồi kết quả to như con lợn con. Khi bổ dưa ra, cả nhà lóa mắt vì màu đỏ tươi của ruột dưa, hạt đen bóng. Ăn vào thấy mát ruột và khỏe mạnh. Cả nhà mừng rỡ bồng bế nhau ra bãi chọn những quả sẫm màu nhất đem về, thay phiên nhau canh giữ bãi dưa quý.

Mai An Tiêm không chỉ chăm chỉ mà còn rất thông minh. Chàng lấy dưa thả ra biển với hy vọng thuyền buôn tìm thấy. Những quả dưa mang theo khát vọng sống của chàng đã được thuyền buôn nhặt được. Họ tìm đến đảo, đổi lương thực lấy dưa quý. Từ đó, cuộc sống của họ bớt khổ cực, đảo hoang trở nên nhộn nhịp hơn. Khi tin tức đến tai vua Hùng, ngài bùi ngùi thương hại và cảm phục tài năng của con mình nên đã đón cả gia đình về đất liền. An Tiêm trở về mang theo hạt giống dưa hấu chia cho hàng xóm và dạy cách trồng. Câu chuyện kết thúc với hình ảnh vùng Nga Sơn trở thành nơi trồng dưa ngon nhất nước, biểu tượng cho sức sống và nghị lực phi thường của Mai An Tiêm – người đã biến đảo hoang thành vườn quả ngọt bằng chính sức lao động của mình.

17Viết bài kể lại câu chuyện sự tích dưa hấu số 15

Dưa hấu là một loại quả không thể thiếu trong mỗi dịp Tết cổ truyền của người dân Việt Nam. Sắc đỏ của dưa tượng trưng cho sự may mắn, ấm no. Nhưng đằng sau loại quả ngọt ngào ấy là một câu chuyện đầy xúc động về lòng kiên trì và ý chí tự lập của chàng Mai An Tiêm. "Sự tích dưa hấu" đã trở thành bài học giáo dục sâu sắc cho bao thế hệ học sinh về giá trị của lao động chân chính.

Mai An Tiêm là con nuôi của vua Hùng Vương thứ mười bảy. Chàng là người tháo vát, trí tuệ hơn người nên được vua hết mực cưng chiều. Thế nhưng, chàng lại có đức tính tự lập, không muốn dựa dẫm vào bổng lộc của vua. Chàng bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Những lời này đến tai vua khiến vua giận dữ, cho rằng chàng ngạo mạn. Để thử thách chàng, vua đã đày gia đình chàng ra một hòn đảo hoang vắng ngoài biển khơi, không cho mang theo bất cứ thứ gì ngoài một thanh gươm cùn.

Hoàn cảnh của gia đình An Tiêm lúc bấy giờ vô cùng khốn khổ. Nàng Ba nhìn con thuyền xa dần, nước mắt nhỏ như mưa vì lo sợ. Đảo hoang chỉ có cát trắng, nắng cháy và tiếng sóng vỗ. Tuy vậy, An Tiêm vẫn tin rằng mình có thể làm cho đời sống khá lên. Chàng dắt vợ con vào hốc đá, dùng thanh gươm cùn đào đất, tìm nước ngọt và trồng rau dại. Cuộc sống của họ vô cùng gian nan, vất vả chẳng khác gì giống chim muông. Họ mò ngao, bắt hến, bẫy chim để duy trì sự sống. Nhưng chính trong gian khó, nghị lực của An Tiêm càng thêm tỏa sáng.

Một ngày nọ, An Tiêm thấy đàn chim ăn một loại quả lạ rồi bỏ lại mồi đỏ. Chàng nếm thử thấy ngọt thanh, mát ruột liền nhặt hạt về gieo trồng. Dưới bàn tay chăm sóc tận tình của hai vợ chồng, những mầm dưa nhú lá, bò lan khắp khoảnh đất hoang. Khi quả dưa chín, bổ ra ruột đỏ tươi, hạt đen nhánh, hương vị thơm ngon lạ thường. An Tiêm hái dưa thả ra biển với hy vọng dưa trôi đi sẽ có người nhặt được. Quả nhiên, thuyền buôn tìm thấy quả lạ đã ghé đảo hỏi thăm và đổi lương thực lấy dưa. Từ đó, gia đình chàng có nhà cửa xinh xắn và thức ăn đủ đầy.

Khi vua Hùng ăn quả dưa quý và biết đó là do An Tiêm trồng ngoài đảo, vua ngẫm nghĩ thấy mình sai nên đã cho thuyền đón gia đình chàng về. Mai An Tiêm và vợ con mừng rỡ trở về, đem hạt dưa giống chia cho bà con hàng xóm và truyền dạy cách gieo trồng. Đó chính là nguồn gốc của giống dưa hấu mà chúng ta ăn ngày nay. Câu chuyện về Mai An Tiêm mãi mãi là niềm tự hào của người dân Việt Nam về ý chí "tự lực cánh sinh". Nó nhắc nhở chúng ta rằng: không có gì là không thể nếu con người có quyết tâm và bàn tay lao động cần cù. Mỗi miếng dưa hấu ngọt lịm ta ăn hôm nay chính là kết tinh từ mồ hôi, nước mắt và ý chí của người xưa nơi đảo vắng.

Xem thêm:

Thông qua việc kể lại câu chuyện Sự tích dưa hấu, học sinh không chỉ ôn lại nội dung truyện mà còn rút ra bài học ý nghĩa về ý chí vượt khó và niềm tin vào bản thân. Hy vọng bài viết sẽ giúp em hoàn thành tốt bài tập và thêm yêu những câu chuyện dân gian Việt Nam.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi