Ở nhà em có một “chiến sĩ bảo vệ” vô cùng tận tụy, đó chính là chú chó Lu thuộc giống chó xoáy. Lu không chỉ là vật nuôi mà đã trở thành một thành viên không thể thiếu, luôn đồng hành cùng gia đình em trong việc canh giữ nhà cửa.
Hằng ngày, Lu có những thói quen sinh hoạt rất nền nếp. Chú thường nằm ở trước hiên nhà, đầu gác lên hai chân trước nhưng đôi tai thì luôn dựng đứng để nghe ngóng mọi động tĩnh. Đừng tưởng lúc đó Lu đang ngủ say, thực ra chú đang ở trạng thái “cảnh giác cao độ” đấy! Chỉ cần một tiếng động lạ từ phía cổng hay tiếng bước chân không quen thuộc, Lu sẽ bật dậy ngay lập tức. Chú đứng choãi chân, cái đuôi dựng lên, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía phát ra âm thanh và sủa lên những tiếng “gâu! gâu!” vang rền để cảnh báo.
Hoạt động mà Lu thích nhất chính là trò chơi ném bóng cùng em mỗi buổi chiều. Khi em cầm quả bóng trên tay, chú đứng chực sẵn, cái đuôi ngoe ngoảy liên hồi, miệng sủa "ăng ẳng" đầy vẻ phấn khích. Vừa khi em tung bóng ra xa, Lu lao vụt đi nhanh như một mũi tên. Những bước chân mạnh mẽ sải dài trên bãi cỏ, chú nhảy bật lên đón quả bóng ngay trên không trung bằng cái miệng khéo léo. Sau đó, chú lon ton chạy về, đặt quả bóng dưới chân em rồi nhìn em với ánh mắt chờ đợi, như muốn bảo: “Chủ nhân ơi, ném tiếp đi nào!”.
Khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, Lu lại nằm ngoan ngoãn dưới gầm bàn. Chú chẳng bao giờ đòi ăn mà chỉ lặng lẽ quan sát mọi người. Nếu thấy em vỗ tay gọi, chú sẽ tiến lại gần, dụi đầu vào lòng em nũng nịu. Lu rất thông minh, chú biết bắt tay khi được yêu cầu và biết nằm xuống khi em ra lệnh. Em rất quý Lu vì chú không chỉ trung thành mà còn vô cùng hiểu chuyện. Mỗi tối, em luôn chuẩn bị cho chú một chiếc ổ nằm thật ấm áp để chú có một giấc ngủ ngon sau một ngày dài canh giữ bình yên cho ngôi nhà.
I. Mở bài: Giới thiệu con vật định tả
Nội dung: Giới thiệu tên con vật, nó xuất hiện trong hoàn cảnh nào (nhà nuôi, được tặng, hay quan sát được ở đâu).
Ví dụ: Trong ga đình em, mỗi thành viên đều yêu quý một con vật riêng, nhưng thân thiết nhất với em chính là chú mèo mướp tên là Bông. Bông không chỉ xinh xắn mà còn là một "vận động viên" cực kỳ nhanh nhẹn và tài ba.
II. Thân bài: Miêu tả chi tiết hoạt động
1. Tả thói quen sinh hoạt và các hoạt động thường ngày
Nội dung: Tả các hoạt động lặp đi lặp lại như ăn, ngủ, sưởi nắng, làm vệ sinh.
Ví dụ: Vào mỗi buổi sáng sớm, khi những tia nắng vừa chạm xuống hiên nhà, Bông ta lại ra nằm khểnh sưởi nắng. Chú vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài để lộ những cái răng nanh nhỏ xíu. Sau đó, chú bắt đầu liếm láp bàn chân rồi đưa lên mặt "rửa mặt" trông rất đỏm dáng và sạch sẽ.
2. Tả hoạt động đặc trưng nhất (Hoạt động chính)
Nội dung: Tập trung vào một hoạt động thể hiện rõ nhất đặc điểm của con vật đó (Ví dụ: Mèo bắt chuột, Chó canh nhà, Gà gáy sáng...). Tả kỹ từng động tác.
Ví dụ (Mèo bắt chuột): Khi màn đêm buông xuống, Bông mới thực sự trở thành một "chiến sĩ đặc nhiệm". Đôi mắt chú sáng rực lên như hai đèn pha tí hon. Chú đi lại nhẹ tênh trên những đôi chân có đệm thịt êm ái. Bỗng chú thu mình lại, bốn chân khẽ nhún, đôi tai dựng đứng lên. "Phắt" một cái, nhanh như một mũi tên tên bắn, chú lao vào góc bếp. Sau một tiếng kêu "chít" yếu ớt, chú đã quắp chặt con chuột nhắt trong miệng với vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
3. Tả hoạt động vui chơi, tình cảm với chủ
Nội dung: Con vật khi đùa nghịch với bạn hoặc khi quấn quýt bên người.
Ví dụ: Mỗi khi em đi học về, Bông lại chạy ra tận cổng đón. Chú cứ cọ bộ lông mềm mại vào chân em, cái đuôi dài thì ngoe ngoảy liên hồi như muốn kể chuyện. Khi em ngồi học bài, chú thường nhảy tót lên lòng em nằm tròn vo như một cuộn len nhỏ, thỉnh thoảng lại kêu "meo meo" nũng nịu.
III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em
Nội dung: Tình cảm dành cho con vật và lời hứa chăm sóc.
Ví dụ: Em yêu Bông lắm! Chú không chỉ giúp nhà em sạch bóng lũ chuột mà còn là người bạn nhỏ thân thiết giúp em giải tỏa căng thẳng sau giờ học. Em tự nhủ sẽ luôn chăm sóc chú thật tốt để chú luôn khỏe mạnh và hay ăn chóng lớn.
Bạn có thể dựa vào khung dàn ý này để thay đổi cho phù hợp với các con vật khác như:
Con chó: Hoạt động vẫy tai nghe ngóng, sủa vang khi có người lạ, đuổi theo quả bóng.
Con gà trống gáy sáng: Hoạt động vỗ cánh phành phạch, rướn cao cổ, cất tiếng gáy vang dội.
Con trâu ăn cỏ: Hoạt động nhai chậm rãi, dùng đuôi đuổi ruồi, nằm thong dong dưới gốc đa.
MỘT SỐ LƯU Ý ĐỂ BÀI VĂN LỚP 4 ĐẠT ĐIỂM CAO:
Sử dụng Từ láy: Thay vì nói "chạy nhanh", hãy dùng "thoăn thoắt", "vun vút", "nhanh nhẹn".
Sử dụng So sánh: Mắt sáng như đèn pha, bộ lông mềm như nhung, nhanh như một mũi tên.
Sử dụng Nhân hóa: Gọi con vật bằng "chú", "anh", "vị chiến sĩ"; dùng từ ngữ chỉ hoạt động của con người để tả vật như "nghĩ ngợi", "kiêu hãnh", "nũng nịu".
Kết hợp Tả và Kể: Đừng chỉ liệt kê, hãy kể lại một kỷ niệm ngắn về hoạt động đó của con vật để bài văn thêm sâu sắc.
Để bài văn tả hoạt động của con vật sinh động, có "hồn" và tránh biến thành bài văn tả hình dáng đơn thuần, bạn cần nắm vững các lưu ý sau:
Con vật đang làm gì? + Động từ mạnh + Từ ngữ gợi tả (âm thanh, dáng vẻ) + Sự tương tác/Cảm xúc.
Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn tả hoạt động con vật
Xem thêm:
Trong gia đình em, chú mèo mướp tên là Meo Meo không chỉ là một người bạn nhỏ xinh xắn mà còn là một “vị tướng” dũng cảm bảo vệ kho thóc của bà. Meo Meo có bộ lông vằn xám trông rất oai vệ, nhưng điều khiến em ấn tượng nhất chính là những hoạt động nhanh nhẹn của chú hằng ngày.
Vào mỗi buổi sáng sớm, khi những tia nắng vàng óng như mật ngọt trải dài trên sân, Meo Meo lại ra hiên nhà nằm khểnh sưởi nắng. Chú vươn vai một cái thật dài, uốn cong cái lưng rồi ngáp ngắn ngáp dài, lộ ra cái lưỡi hồng hồng và những chiếc răng nanh nhỏ xíu. Hoạt động thú vị nhất là lúc chú "rửa mặt". Chú ngồi bệt xuống, liếm láp đôi bàn chân trước rồi xoa đi xoa lại lên mặt, lên tai một cách tỉ mỉ. Động tác ấy vừa uyển chuyển lại vừa đỏm dáng như một chàng công tử đang trau chuốt lại diện mạo của mình trước khi đi chơi.
Tuy ban ngày có vẻ lười biếng, nhưng khi màn đêm buông xuống, Meo Meo mới thực sự bộc lộ bản lĩnh của một chiến sĩ đặc nhiệm. Đôi mắt chú sáng rực lên như hai chiếc đèn pha tí hon, có thể nhìn thấu mọi vật trong đêm tối. Chú đi lại nhẹ tênh trên những đôi chân có đệm thịt êm ái, không hề phát ra một tiếng động nào. Bỗng chú dừng lại, đôi tai dựng đứng lên để nghe ngóng. Khi phát hiện một chú chuột nhắt đang rình rập ở góc bếp, Meo Meo thu mình lại, bốn chân khẽ nhún, cái đuôi khẽ nguậy sang hai bên lấy thăng bằng. "Phắt!" một cái, nhanh như một tia chớp, chú lao vút đến. Chỉ trong chớp mắt, con chuột tội nghiệp đã nằm gọn trong bộ vuốt sắc bén. Meo Meo quắp chiến lợi phẩm đi về góc nhà với vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Mỗi khi em ngồi vào bàn học, chú lại nhảy tót lên lòng em nằm tròn vo như một cuộn len nhỏ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "pừ pừ" nũng nịu. Em yêu Meo Meo lắm. Em tự nhủ sẽ luôn chăm sóc chú thật tốt, cho chú ăn ngon để chú luôn là người bạn đồng hành thân thiết của gia đình em.
Ở quê em, mỗi sáng không cần đến đồng hồ báo thức, mọi người đều thức dậy nhờ tiếng gáy vang dội của “anh” gà trống tía. Anh ta không chỉ là một chú gà đẹp mã mà còn là một “nghệ sĩ” gáy sáng vô cùng tài ba và trách nhiệm.
Khi những ánh sao còn mờ nhạt trên bầu trời, anh gà trống đã tỉnh giấc. Anh ta nhảy tót lên đống rơm cao nhất giữa sân hoặc đậu trên cành xoan đầu ngõ. Hoạt động đầu tiên của anh là vỗ cánh phành phạch thật mạnh để rũ sạch những hạt sương đêm còn đọng trên lông. Sau đó, anh rướn cao cổ, đôi chân bám chắc lấy giá đỡ, lồng ngực căng phồng như một vận động viên thể hình. "O... ó... o...!", một tiếng gáy dõng dạc, vang ngân kéo dài từ đầu làng đến cuối xóm. Tiếng gáy ấy như một mệnh lệnh, đánh thức cả vạn vật bừng tỉnh sau một đêm dài.
Sau màn trình diễn sáng sớm, anh gà trống nhảy xuống đất với phong thái của một vị vua. Anh bước đi thong dong, đôi chân có những chiếc cựa sắc nhọn bước đi uy nghi, cái đầu vương miện đỏ chót thỉnh thoảng lại lắc qua lắc lại để nhìn ngó xung quanh. Khi tìm thấy một hố giun hay một vài hạt ngô rơi vãi, anh không ăn một mình mà kêu “cục... cục...” thật to để gọi các cô gà mái và đàn con đến cùng thưởng thức. Nhìn anh dùng cái mỏ cứng cáp bới đất xoèn xoẹt, rồi lại kiên nhẫn nhường thức ăn cho đàn em nhỏ, em thấy anh thật hào hiệp và đáng quý.
Đến trưa, khi nắng đã gắt, anh gà dẫn cả đàn vào dưới tán lá cây bưởi để nghỉ ngơi. Anh đứng gác một chân, đôi mắt lúc nào cũng lim dim nhưng thực chất là đang quan sát xem có con diều hâu nào rình rập không. Anh gà trống nhà em thật có ích! Nhờ có tiếng gáy của anh mà mọi người luôn đi làm đúng giờ, nhờ có sự bảo vệ của anh mà đàn gà nhỏ luôn bình an. Em hứa sẽ thường xuyên cho gà ăn thêm thóc để anh luôn khỏe mạnh và giữ mãi tiếng gáy vang xa.
Dưới bóng tre mát rượi của làng quê, hình ảnh chú trâu lững thững gặm cỏ đã trở nên vô cùng thân thuộc với em. Chú trâu nhà em có tên là Sửu, một người bạn khổng lồ, hiền lành và cực kỳ chăm chỉ.
Buổi sáng, khi sương còn đọng trên những ngọn cỏ, Sửu đã cùng bố em ra đồng. Bước chân của Sửu chậm rãi nhưng vô cùng chắc chắn. Hoạt động đặc trưng nhất của chú chính là lúc kéo cày. Dưới sự điều khiển của bố, chú trâu ghì đôi vai lực lưỡng vào chiếc ách cày, đầu hơi cúi xuống, bốn chân đạp mạnh vào lớp bùn nhão. Chú bước những bước dài dứt khoát, đi đến đâu những đường cày thẳng tắp hiện ra đến đó. Nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên cái mũi bóng loáng của trâu, em thấy chú thực sự là một người lao động tận tụy và kiên cường.
Sau một buổi sáng làm việc vất vả, Sửu được dắt ra bãi cỏ ven đê để nghỉ ngơi. Hoạt động thú vị nhất lúc này là khi chú “nhai lại”. Chú trâu nằm thong dong dưới gốc đa già, miệng thì cứ nhai đều đặn, tóp tép không nghỉ. Thỉnh thoảng, chú lại dùng cái đuôi dài có túm lông ở đầu quất qua quất lại vào hông để đuổi lũ ruồi nhặng đáng ghét. Đôi tai to như hai cái lá mít của chú thi thoảng lại vẫy vẫy để nghe tiếng sáo diều vi vu trên cao. Ánh mắt Sửu hiền từ và bình thản đến lạ, dường như chú đang rất tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi quý báu này.
Hoạt động vui vẻ nhất của Sửu có lẽ là lúc được tắm dưới ao sen đầu làng. Chú lội xuống nước, toàn thân đắm mình trong dòng nước mát lạnh. Chú đập nước bắn tung tóe, đôi khi còn ngụp hẳn đầu xuống nước rồi lại trồi lên, thở khì khì vẻ đầy sảng khoái. Em rất yêu quý chú trâu nhà mình. Mỗi buổi chiều đi học về, em lại giúp bố cắt những bó cỏ non xanh mướt cho Sửu ăn thêm. Với em, Sửu không chỉ là con vật nuôi mà còn là biểu tượng cho sự bền bỉ, trung thành của người nông dân Việt Nam.
Trong phòng khách nhà em có một bể cá cảnh nhỏ, nơi cư ngụ của năm "vũ công" cá vàng vô cùng xinh đẹp. Ngắm nhìn hoạt động của đàn cá hằng ngày là một cách thư giãn tuyệt vời sau những giờ học căng thẳng.
Đàn cá vàng nhà em luôn hoạt động không ngừng nghỉ. Chúng bơi lội tung tăng trong làn nước xanh mát, trông xa như những dải lụa màu vàng cam rực rỡ đang múa lượn. Hoạt động duyên dáng nhất của chúng là lúc di chuyển. Đôi vây ở hai bên sườn vẫy nhẹ nhàng như những chiếc mái chèo, còn cái đuôi dài thướt tha, mềm mại như một chiếc váy xòe rộng thì uốn lượn liên hồi để đẩy cơ thể đi tới. Chúng bơi rất nhanh, thỉnh thoảng lại thực hiện những cú quay mình ngoạn mục qua những hòn non bộ nhỏ hay những tán rong xanh mướt.
Hoạt động thú vị nhất của đàn cá là lúc em cho chúng ăn. Vừa thấy em cầm hộp thức ăn đứng cạnh bể, dường như chúng đã nhận ra người bạn quen thuộc. Cả đàn cùng ùa về phía mặt nước, cái miệng nhỏ xíu cứ mở ra đóng vào liên tục như đang reo hò đòi ăn. Khi em tung những hạt thức ăn nhỏ xuống, chúng tranh nhau đớp lấy phầm phập, tạo ra những vòng tròn sóng nước li ti lan tỏa. Có chú cá béo nhất đoàn còn tham ăn đến mức cố gắng đớp hai, ba hạt cùng một lúc, trông vô cùng ngộ nghĩnh.
Khi đã no nê, đàn cá lại trở về với nhịp sống thong dong thường ngày. Chúng khẽ lướt qua những đám rong, đôi mắt tròn xoe nhìn ra ngoài như đang tò mò khám phá thế giới của con người. Thỉnh thoảng, chúng lại dừng lại ở một góc bể, mồm không ngừng thổi ra những chiếc bong bóng nhỏ xíu bay lên mặt nước. Đàn cá vàng mang lại cho ngôi nhà em vẻ đẹp thanh bình và sức sống sinh động. Em luôn nhắc nhở mình phải thường xuyên thay nước và cho cá ăn đúng giờ để những "vũ công" này luôn khỏe mạnh và khoe sắc rực rỡ trong bể kính.
Trong chuồng nuôi sau nhà em có một “anh chàng” béo mầm, suốt ngày chỉ biết ăn rồi lại nằm, đó chính là chú lợn ỉ mà mẹ em nuôi từ tết. Ngắm nhìn hoạt động của chú hằng ngày, em thấy chú thực sự là một nhân vật vô cùng vui tính.
Hoạt động nổi bật nhất của chú lợn chính là lúc ăn. Vừa nghe thấy tiếng bước chân của mẹ xách xô cám đến gần, chú đã bật dậy nhanh như lò xo. Chú đứng sát cửa chuồng, hai chân trước chồm lên thành gỗ, cái mũi hồng hồng hếch lên ngửi ngửi, miệng kêu “ụt... ịt...” liên hồi như muốn hối thúc: “Mẹ ơi, con đói lắm rồi!”. Khi mẹ đổ cám vào máng, chú ta sà ngay xuống, sục cái mõm dài vào bát thức ăn và ăn lấy ăn để. Chú ăn một cách say sưa, phát ra những tiếng “sùng sục” nghe rất vui tai. Hai cái tai to như hai cái lá mít thỉnh thoảng lại vẫy vẫy để xua đuổi lũ ruồi, còn cái đuôi xoăn tít thì ngoáy liên tục biểu lộ sự sung sướng.
Sau khi đã ăn no căng tròn cả bụng, chú lợn bắt đầu tìm chỗ nghỉ ngơi. Chú lững thững đi về phía góc chuồng có rải rơm khô thơm phức. Chú dùng mõm ủi ủi đống rơm cho thật phẳng rồi nằm xuống, thở phì phò. Hoạt động ngủ của chú cũng rất thú vị. Chú nằm nghiêng, bốn chân duỗi thẳng, đôi mắt híp lại. Thỉnh thoảng trong giấc nồng, chú lại khẽ giật mình, cái mõm thỉnh thoảng lại nhai nhóp nhép như đang mơ thấy mình được ăn một bữa tiệc linh đình.
Nhìn chú lợn hay ăn chóng lớn, em thấy rất vui. Mỗi chiều sau khi học bài xong, em thường giúp mẹ quét dọn chuồng trại sạch sẽ để chú có một không gian nghỉ ngơi thoải mái nhất. Đối với gia đình em, chú lợn không chỉ là vật nuôi mà còn là niềm hy vọng về một mùa thu hoạch ấm no.
Mỗi buổi chiều, khi ánh nắng đã nhạt dần trên mặt ao, em lại thích ra xem đàn vịt bầu của bà xuống nước. Trong số đó, có một chú vịt đực to nhất, có bộ lông xanh biếc ở cổ, trông giống như một “vận động viên” bơi lội thực thụ.
Hoạt động dạo bước trên cạn của chú vịt trông khá chậm chạp và vụng về. Với thân hình béo tròn và đôi chân ngắn có màng, chú bước đi lạch bạch, cái mông cứ lắc qua lắc lại sang hai bên. Đôi mắt nhỏ như hai hạt đỗ lúc nào cũng nhìn láo liên quanh chân để tìm sâu bọ. Thế nhưng, chỉ cần đến gần mặt ao, phong thái của chú hoàn toàn thay đổi. Chú vỗ cánh phành phạch, rướn cao cái cổ dài rồi nhảy “ùm” xuống nước một cách dứt khoát.
Dưới nước, chú vịt bầu như đang ở thiên đường của mình. Đôi chân có màng đẩy nước nhịp nhàng như hai chiếc mái chèo, đưa thân hình chú lướt đi nhẹ nhàng trên mặt sóng li ti. Hoạt động thú vị nhất là lúc chú tìm mồi. Chú đột ngột chúi đầu xuống nước, cái đuôi chổng ngược lên trời, đôi chân đạp mạnh để lặn xuống thật sâu. Chỉ vài giây sau, chú đã nhô lên, trong mỏ quắp chặt một chú cá nhỏ hoặc một con ốc. Chú nuốt cái “ực” rồi lại tiếp tục hành trình săn mồi đầy hào hứng.
Sau khi đã bơi lội thỏa thích, chú vịt bầu bơi vào bờ. Chú đứng trên bãi cỏ, dùng cái mỏ dẹt của mình rỉa lông rỉa cánh rất tỉ mỉ. Chú lấy mỏ quệt vào tuyến dầu ở đuôi rồi bôi lên khắp bộ lông để cho nước không thấm vào người. Cuối cùng, chú vỗ cánh một lần nữa cho thật khô rồi cất tiếng kêu “cạp... cạp...” gọi cả đàn cùng về chuồng. Em rất thích ngắm nhìn chú vịt, vì sự hồn nhiên và những động tác bơi lội điêu luyện của chú làm cho cảnh quê thêm bình yên.
Nhân dịp sinh nhật, bố tặng em một chú thỏ trắng muốt như tuyết. Em đặt tên cho chú là Tuyết Nhung. Tuyết Nhung không chỉ có vẻ ngoài xinh xắn mà những hoạt động của chú cũng vô cùng đáng yêu và tinh nghịch.
Hoạt động đặc trưng nhất của thỏ chính là cách di chuyển. Chú không đi như chó hay mèo mà di chuyển bằng những cú nhảy. Hai chân trước ngắn, hai chân sau dài và cực kỳ khỏe mạnh giúp chú nhún mình một cái là có thể nhảy vọt đi một quãng xa. Mỗi khi em thả chú ra vườn cỏ, chú lại bắt đầu cuộc hành trình “thám hiểm” của mình. Chú chạy lăng xăng khắp các gốc cây, đôi tai dài lúc nào cũng dựng đứng, xoay đi xoay lại để nghe ngóng âm thanh. Chỉ cần một tiếng động nhẹ, chú sẽ lập tức đứng im phắc, chiếc mũi hồng nhạt thì chun lại, hếch lên đánh hơi liên tục trông rất ngộ nghĩnh.
Hoạt động ăn uống của Tuyết Nhung cũng rất duyên dáng. Khi em đưa cho chú một củ cà rốt tươi ngon, chú dùng hai chân trước giữ chặt củ cà rốt rồi gặm nhấm rất nhanh. Hai cái răng cửa trắng và dài của chú hoạt động như một chiếc máy cắt, tạo ra những tiếng “rắc... rắc...” giòn tan. Cái miệng nhỏ xíu cứ liên tục mấp máy, đôi má phúng phính phập phồng theo nhịp nhai. Chú ăn một cách say mê, đôi mắt tròn xoe như hai viên ngọc bích cứ nhìn em như muốn nói lời cảm ơn.
Lúc nghỉ ngơi, chú thỏ thường thu mình lại thành một khối bông tròn vo. Chú dùng hai chân trước chà lên mặt để làm vệ sinh, sau đó lại liếm bộ lông trắng muốt của mình cho thật mượt mà. Tuyết Nhung rất thích được em vuốt ve bộ lông mềm như nhung ấy. Chú sẽ nằm dài ra, lim dim đôi mắt tận hưởng sự âu yếm. Em yêu Tuyết Nhung lắm, em hứa sẽ luôn chăm sóc và chuẩn bị thật nhiều rau xanh để chú luôn khỏe mạnh.
Trên mái nhà của bác hàng xóm có một tổ chim bồ câu rất đẹp. Mỗi buổi sáng, khi nắng vàng bắt đầu rải nhẹ trên những bức tường vôi, đàn chim bồ câu lại bắt đầu một ngày mới với những hoạt động vô cùng sinh động và thanh bình.
Hoạt động đầu tiên của chúng là màn chào buổi sáng ngay trên nóc nhà. Chú chim trống có bộ lông màu xám bạc, cổ lấp lánh sắc cầu vồng, bắt đầu đi đi lại lại quanh chim mái. Chú ưỡn cái ngực căng phồng ra phía trước, cái đuôi xòe rộng như một chiếc quạt nan rủ xuống mặt ngói. Chú vừa đi vừa gật gù cái đầu, phát ra tiếng kêu “gù... gù... gù...” trầm ấm như đang hát một bản nhạc tình ca.
Kế đó là hoạt động bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Đàn chim bồ câu tung cánh bay vút lên cao. Đôi cánh của chúng đập nhịp nhàng, tạo ra những tiếng vỗ phành phạch mạnh mẽ. Chúng bay thành từng vòng tròn lớn, lúc thì lao vút xuống thấp, lúc thì lượn vòng qua những rặng cây xanh. Nhìn đàn chim chao liệng giữa không gian bao la, em cảm thấy lòng mình thật thư thái và bình yên. Những cánh chim trắng muốt lấp lánh dưới ánh mặt trời trông giống như những sứ giả mang thông điệp hòa bình đi khắp nơi.
Khi đã mỏi cánh, chúng đáp xuống sân để tìm thức ăn. Hoạt động nhặt hạt ngô, hạt thóc của chim bồ câu rất nhanh nhẹn. Cái mỏ nhỏ xinh, cứng cáp mổ xuống đất liên tục “cộc... cộc...”. Đôi chân nhỏ màu hồng bước đi thoăn thoắt, mắt chúng rất tinh nên không bỏ sót một hạt thức ăn nào. Nếu có tiếng động lạ, cả đàn sẽ đồng loạt vỗ cánh bay vụt lên mái nhà để quan sát. Chim bồ câu là loài chim hiền lành và gần gũi với con người. Em luôn thầm mong đàn chim sẽ mãi bay lượn trên bầu trời quê hương để giữ mãi vẻ đẹp thanh bình này.
Quê hương em là những cánh đồng thẳng cánh cò bay, nơi có những cô bò vàng hiền lành thong dong gặm cỏ. Trong đó, em thích nhất là cô bò vàng của nhà bác Nam, một con vật gắn liền với vẻ đẹp bình dị của làng quê.
Hoạt động thường thấy nhất của cô bò chính là gặm cỏ trên đê. Cô bước đi chậm rãi trên bốn chiếc chân to khỏe, cái đầu lúc nào cũng cúi xuống sát mặt đất để tìm những ngọn cỏ non xanh mướt. Cô dùng cái lưỡi dài, nhám và rất linh hoạt quấn lấy túm cỏ rồi giật mạnh, đưa vào miệng nhai một cách ngon lành. Đôi tai to như hai cái lá dừa thỉnh thoảng lại vẫy vẫy để nghe ngóng xung quanh hoặc để xua đuổi lũ ruồi nhặng đang bám quanh mắt.
Sau khi đã ăn no, cô bò vàng thường tìm đến bóng mát của gốc cây đa già để nghỉ ngơi. Hoạt động thú vị nhất lúc này là “nhai lại”. Cô nằm phủ phục xuống đất, miệng cứ nhai liên tục, tóp tép đều đặn như đang thưởng thức một món quà vặt thơm ngon. Ánh mắt cô bò hiền từ, nhìn xa xăm ra phía cánh đồng. Thỉnh thoảng, cô lại cất tiếng gọi con “ngọ... ọ... ngọ... ọ...” vang dội cả một góc trời khi thấy chú bê con chạy đi quá xa. Cái đuôi dài với túm lông đen ở cuối cứ quất qua quất lại vào hông, trông cô thật thong dong và tự tại.
Buổi chiều muộn, khi ông mặt trời đã lặn sau rặng tre, cô bò lững thững bước về chuồng theo tiếng gọi của chủ. Cô bước đi nặng nề nhưng nhịp nhàng trên con đường làng quen thuộc. Em rất yêu quý những con vật hiền lành này. Cô bò không chỉ giúp người nông dân có sức kéo mà còn là biểu tượng cho sự cần cù, chịu khó của người dân quê em. Mỗi lần về quê, em lại cùng các bạn ra đê dắt bò và cắt cho cô những bó cỏ tươi ngon nhất.
Trong một chuyến đi tham quan công viên xanh cùng gia đình, em đã có dịp quan sát hoạt động của một chú sóc nâu vô cùng nhanh nhẹn. Chú giống như một viên ngọc nhỏ của rừng xanh, luôn bận rộn với những cuộc phiêu lưu trên các cành cây cao.
Hoạt động leo trèo của sóc là một màn trình diễn điêu luyện. Với bộ móng vuốt sắc nhọn và đôi chân khỏe, chú có thể chạy vun vút trên các thân cây dựng đứng. Chú chuyền từ cành này sang cành khác nhanh đến mức em chỉ kịp nhìn thấy một vệt nâu lướt qua. Khi nhảy qua một khoảng không, cái đuôi to và dài như một chiếc chổi lông xòe rộng ra để giữ thăng bằng. Chú sóc dừng lại ở một cành ngang, đứng bằng hai chân sau, hai chân trước đưa lên ngực, đầu nghiêng qua nghiêng lại nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt đầy tò mò và cảnh giác.
Hoạt động ăn hạt của chú sóc cũng rất đặc biệt. Khi tìm thấy một hạt dẻ rơi trên đất, chú nhanh chóng dùng hai chân trước nhặt lấy, đưa lên miệng và chạy tót lên cành cây cao để thưởng thức. Chú ngồi xổm, dùng hai bàn tay nhỏ xíu cầm chặt hạt dẻ như cách chúng ta cầm một món đồ chơi. Cái miệng nhỏ nhắn với hai chiếc răng cửa sắc bén hoạt động liên tục để gặm vỏ. Chỉ một loáng sau, lớp vỏ cứng đã bị phá bỏ, chú bắt đầu thưởng thức phần nhân bên trong một cách ngon lành.
Nếu cảm nhận thấy có người đến gần, chú sóc sẽ vểnh đôi tai nhỏ lên, chiếc đuôi khẽ vẫy một cái rồi biến mất vào tán lá dày đặc chỉ trong chớp mắt. Chú sóc nâu trông thật nhỏ bé nhưng sự nhanh nhẹn và thông minh của chú làm cho thiên nhiên trở nên sống động hơn. Em mong rằng con người sẽ luôn bảo vệ rừng để những “nhà leo núi” tí hon này mãi có nơi trú ngụ an toàn.
Chủ nhật tuần trước, em được bố mẹ cho đi chơi vườn bách thú. Ở đó, em ấn tượng nhất là hoạt động của chú voi khổng lồ tên là Mi-na. Mi-na có thân hình đồ sộ như một tòa nhà di động, nhưng những động tác của chú lại rất khéo léo và nhẹ nhàng.
Hoạt động sử dụng cái vòi của Mi-na là điều khiến tất cả khách tham quan phải trầm trồ. Cái vòi dài như một con rắn lớn, lúc thì uốn cong, lúc thì duỗi thẳng. Khi em đưa một quả chuối lại gần, chú voi từ từ vươn vòi ra, dùng đầu vòi cuốn chặt lấy quả chuối rồi đưa thẳng vào miệng một cách chính xác. Chú voi còn dùng vòi để hút nước từ trong máng, sau đó đưa lên cao và phun mạnh vào lưng mình như một chiếc vòi hoa sen khổng lồ. Nhìn chú voi vừa phun nước vừa vẫy hai cái tai to như hai cái quạt nan, em thấy chú thực sự đang tận hưởng niềm vui sướng khi được tắm mát.
Bước đi của chú voi Mi-na cũng rất đặc biệt. Tuy thân hình nặng nề nhưng bốn cái chân to như cột đình của chú bước đi rất thong thả và êm ái. Mỗi bước đi, chú lại hơi đung đưa cái đầu và cái đuôi ngắn ngủn. Đôi mắt nhỏ xíu như hai hạt nhãn của chú nhìn mọi người với vẻ hiền lành và thân thiện. Thỉnh thoảng, chú lại cất tiếng kêu “gầm... gầm...” trầm đục, vang động cả khu vườn.
Khi mệt, Mi-na đứng im dưới bóng cây cổ thụ. Chú dùng vòi quấn lấy những cành lá xanh mướt rồi đưa lên miệng nhai chậm rãi. Đôi khi chú còn dùng vòi để phủi bụi trên lưng hoặc gãi ngứa cho mình. Em rất yêu quý chú voi này. Trước khi ra về, em thầm hứa lần sau sẽ mang thêm thật nhiều mía và chuối để mời người bạn khổng lồ Mi-na thưởng thức.
Tại khu vực dành cho loài khỉ ở vườn bách thú, em đã bị thu hút bởi hoạt động của một chú khỉ con rất tinh nghịch. Chú ta giống như một "vận động viên thể dục dụng cụ" với những màn nhào lộn vô cùng ngoạn mục.
Hoạt động leo trèo và đu dây của khỉ khiến em không thể rời mắt. Chú khỉ dùng đôi tay và đôi chân dài, có khả năng cầm nắm chắc chắn để bám vào những sợi dây thừng căng giữa các cành cây. Chú tung người bay từ sợi dây này sang sợi dây kia một cách nhẹ nhàng. Có lúc, chú chỉ dùng một cánh tay để đu lơ lửng, rồi bất ngờ thực hiện một cú nhào lộn mấy vòng trên không trung trước khi đáp xuống mặt đất một cách an toàn. Cái đuôi dài của chú giống như một "cánh tay thứ năm", giúp chú giữ thăng bằng hoặc quấn chặt vào cành cây khi chú muốn nghỉ ngơi.
Hoạt động giao tiếp và đùa nghịch của chú khỉ cũng rất hài hước. Chú thường xuyên tìm đến những con khỉ khác để trêu chọc, nhảy lên lưng hoặc kéo đuôi bạn rồi bỏ chạy thật nhanh. Mỗi khi nhận được đồ ăn từ khách tham quan, chú nhanh nhẹn đón lấy bằng cả hai tay. Hoạt động bóc chuối của chú khỉ rất điêu luyện: chú dùng răng cắn nhẹ đầu quả chuối rồi dùng tay lột vỏ nhanh thoăn thoắt, hệt như cách con người chúng ta vẫn làm. Chú vừa ăn vừa làm những khuôn mặt nhăn nhó, cái miệng mếu máo trông cực kỳ vui nhộn.
Sau khi đã chơi đùa thỏa thích, chú khỉ tìm đến bên khỉ mẹ. Hai mẹ con ngồi bệt dưới đất, khỉ mẹ tỉ mỉ dùng tay vạch bộ lông của khỉ con để bắt rận hoặc nhặt những mẩu rác nhỏ. Chú khỉ con nằm im, lim dim đôi mắt tận hưởng sự chăm sóc của mẹ. Nhìn chú khỉ nhỏ bé, thông minh và đầy sức sống, em thấy thế giới loài vật thật kỳ diệu. Em mong mọi người luôn đối xử tốt với loài khỉ để chúng luôn có được tiếng cười vui vẻ trong khu vườn xanh.
Trong bể kính nhỏ ở góc sân nhà em có một “cụ” rùa xanh đã sống cùng gia đình em nhiều năm. Hoạt động của rùa không sôi nổi như chó hay mèo, nhưng sự điềm tĩnh và chậm rãi của cụ lại mang đến một cảm giác rất bình yên.
Hoạt động di chuyển của cụ rùa là cả một sự nỗ lực kiên trì. Với cái mai nặng nề trên lưng và bốn chiếc chân ngắn có móng sắc, cụ bước đi từng bước một. Mỗi khi di chuyển, cái đầu nhỏ nhắn của cụ thò ra ngoài, đôi mắt tròn xoe nhìn ngó xung quanh một cách cẩn trọng. Cụ nhấc chân lên, hạ chân xuống một cách chậm chạp như thể đang cân nhắc rất kỹ cho mỗi bước đi. Nếu gặp phải vật cản hay một tiếng động lớn, cụ sẽ lập tức thu cả đầu, đuôi và bốn chân vào trong chiếc mai cứng như đá. Lúc ấy, cụ trông giống như một hòn đá cuội nằm im lìm, không gì có thể xâm phạm được.
Hoạt động sưởi nắng của cụ rùa vào buổi sáng rất thú vị. Em thường thấy cụ leo lên một hòn đá nhô cao khỏi mặt nước trong bể. Cụ nằm im phắc dưới ánh nắng, đôi mắt híp lại vẻ tận hưởng. Những lúc như thế, cụ rùa giống như một nhà hiền triết đang trầm tư suy nghĩ về thế gian. Hoạt động ăn uống của cụ cũng rất từ tốn. Khi em thả một vài lá rau muống vào bể, cụ chậm rãi bơi lại gần, há cái miệng nhỏ không có răng nhưng rất cứng để gặm từng chút một. Cụ nhai chậm, thỉnh thoảng lại dừng lại để nghỉ ngơi rồi mới tiếp tục bữa ăn của mình.
Em rất thích ngắm nhìn cụ rùa. Sự chậm rãi của cụ nhắc nhở em phải luôn kiên trì và không cần vội vàng khi làm những công việc quan trọng. Em luôn dành thời gian để cọ rửa bể sạch sẽ và thay nước mát cho cụ, để “nhà hiền triết” nhỏ bé của em luôn cảm thấy thoải mái và sống thật lâu bên cạnh em.
Nếu ai đó hỏi em con vật nào oai vệ nhất trong sân nhà bà ngoại, em sẽ không ngần ngại trả lời đó là chú ngỗng đực. Chú không chỉ có thân hình to lớn, bộ lông trắng muốt mà những hoạt động của chú còn mang phong thái của một vị “quản gia” thực thụ.
Bước đi của chú ngỗng vô cùng uy nghi. Chú vươn cái cổ dài kiêu hãnh lên cao, đôi cánh to khỏe hơi khép lại ở hai bên hông. Với đôi chân to có màng màu cam, chú bước đi dõng dạc, mỗi bước chân đều có vẻ rất chắc chắn và đầy quyền uy. Khi chú đi quanh sân, lũ gà, vịt nhỏ hơn thường tự động tránh sang một bên nhường đường cho chú. Thỉnh thoảng, chú lại dừng lại, rướn cao cổ và cất tiếng kêu “quàng... quạc...” vang dội cả một góc trời như muốn khẳng định chủ quyền của mình.
Hoạt động bảo vệ nhà cửa của chú ngỗng mới thực sự đáng nể. Chú có thính giác và thị giác cực kỳ nhạy bén. Chỉ cần một bóng người lạ xuất hiện ở cổng, chú ngỗng sẽ ngay lập tức lao ra. Chú hạ thấp cái cổ dài, đầu hơi cúi xuống, đôi cánh xòe rộng ra để làm tăng vẻ hung dữ. Chú vừa chạy vừa kêu ầm ĩ, nếu kẻ lạ không lùi lại, chú sẵn sàng dùng cái mỏ cứng cáp của mình để tấn công. Nhìn chú lúc đó giống như một dũng sĩ đang xông pha trận mạc để bảo vệ gia đình.
Khi xuống ao tắm mát, chú ngỗng lại trở nên vô cùng duyên dáng. Chú lướt đi trên mặt nước với vẻ thanh thản, đôi khi chú vỗ cánh mạnh làm nước bắn tung tóe tạo ra những vòng tròn sóng tuyệt đẹp. Chú dùng mỏ múc nước đổ lên lưng rồi lại rỉa lông rỉa cánh cho thật bóng mượt. Em rất quý chú ngỗng nhà bà. Chú không chỉ là con vật nuôi làm cảnh mà còn là người bảo vệ thầm lặng, giúp bà em trông coi nhà cửa và đàn gà nhỏ. Em luôn dành cho chú những nắm thóc to nhất mỗi khi sang thăm bà.
Trong vườn hoa rực rỡ sắc màu trước hiên nhà em, chị ong mật chính là nhân vật bận rộn và chăm chỉ nhất. Ngắm nhìn hoạt động của chị hằng ngày, em thầm ngưỡng mộ tinh thần lao động không mệt mỏi của loài côn trùng nhỏ bé này.
Hoạt động tìm hoa hút mật của chị ong diễn ra như một điệu múa nhịp nhàng. Chị bay dập dìu giữa những đóa hoa hồng, hoa cúc, đôi cánh nhỏ xíu mỏng manh rung động liên tục tạo ra tiếng "vù vù" đều đặn như một chiếc động cơ tí hon. Khi đã chọn được một bông hoa ưng ý, chị nhẹ nhàng hạ cánh xuống nhị hoa. Chị dùng cái vòi nhỏ xíu của mình khéo léo thọc sâu vào đài hoa để hút những giọt mật ngọt lịm. Đôi chân nhỏ xíu của chị không ngừng cử động, vừa giữ chặt cánh hoa vừa gom những hạt phấn vàng li ti bám đầy trên đôi chân có những chiếc lông tơ nhỏ mịn.
Sau khi đã thu lượm đủ mật và phấn hoa, chị ong mật bắt đầu hành trình bay về tổ. Dù mang trên mình khối lượng phấn hoa khá nặng, nhưng chị vẫn bay rất vững vàng và chuẩn xác. Hoạt động giao tiếp của các thành viên trong tổ ong cũng rất đặc biệt. Khi về đến tổ, chị ong dường như thực hiện một "điệu nhảy" để báo cho các bạn biết nơi có nhiều hoa đẹp. Chị xoay vòng, rung cánh như đang truyền tin một cách bí mật. Chị không nghỉ ngơi lâu mà lại nhanh chóng cất cánh bắt đầu một chuyến hành trình mới.
Nhìn chị ong mật làm việc, em thấy quý trọng hơn những giọt mật thơm ngon mà chị mang lại cho đời. Chị chính là biểu tượng của sự cần cù, chịu khó. Em tự hứa sẽ không bao giờ ngắt hoa hay phá tổ ong để các chị có thể yên tâm làm việc, làm đẹp cho thiên nhiên.
Ở góc vườn sau nhà, dưới tán lá của cây hoa dẻ, em thường quan sát hoạt động của một chú nhện sọc đen vàng. Chú ta giống như một "kỹ sư" tài ba đang miệt mài dệt nên những tấm lưới tinh xảo để bẫy mồi.
Hoạt động giăng tơ của chú nhện diễn ra vô cùng tỉ mỉ và khéo léo. Chú bắt đầu từ việc phóng một sợi tơ dài từ cành lá này sang cành lá kia để tạo khung. Với tám chiếc chân dài và linh hoạt, chú di chuyển nhanh thoăn thoắt trên những sợi tơ mỏng manh mà không bao giờ bị ngã. Chú đi từ ngoài vào trong, dệt thành những vòng tròn đồng tâm đều đặn. Mỗi lần bước đi, chú lại dùng phần đuôi tiết ra một luồng tơ dẻo, rồi dùng chân kéo căng và gắn vào vị trí cũ. Chỉ trong một loáng, một tấm lưới hình tròn, lấp lánh như một chiếc bát ngọc dưới ánh mặt trời đã hoàn thành.
Hoạt động rình mồi của nhện mới thực sự cần sự kiên nhẫn. Sau khi dệt xong, chú ta bò vào nấp dưới một chiếc lá xanh, chỉ để lộ đôi mắt nhỏ xíu quan sát. Chú nằm im phắt, không một cử động nhỏ. Khi có một chú ruồi vô tình va vào tấm lưới và bị dính chặt, chú nhện cảm nhận được sự rung động từ các sợi tơ. Ngay lập tức, chú lao ra như một mũi tên. Chú dùng tơ quấn chặt con mồi, biến nó thành một cái kén nhỏ rồi thong thả thưởng thức chiến lợi phẩm của mình.
Nhìn chú nhện làm việc, em thấy khâm phục sự thông minh và kiên trì của chú. Dù tấm lưới có bị gió thổi rách hay người đi đường vô tình phá hỏng, chú vẫn lặng lẽ bắt đầu dệt lại từ đầu mà không hề nản lòng. Chú nhện bé nhỏ đã dạy cho em bài học về sự tỉ mỉ và ý chí bền bỉ trong cuộc sống.
Nhà em mới đón một thành viên mới, đó là chú chó con giống Poodle tên là Nâu. Nâu mới được hai tháng tuổi nên vô cùng tinh nghịch và hiếu động. Những hoạt động ngộ nghĩnh của chú luôn mang lại tiếng cười sảng khoái cho cả gia đình em.
Hoạt động thường thấy nhất của Nâu là chạy nhảy khắp nhà. Với bốn cái chân nhỏ xíu, chú chạy lon ton, cái đuôi ngắn ngủn cứ ngoe ngoảy liên hồi như một chiếc quạt điện mini. Điểm đáng yêu nhất là khi chú đuổi theo chiếc đuôi của chính mình. Chú xoay vòng tròn đến mức chóng mặt rồi ngã lăn ra sàn, miệng kêu "ăng ẳng" vẻ đầy tiếc nuối. Hoạt động nô đùa với quả bóng của Nâu cũng rất thú vị. Chú dùng cái mũi hồng xinh xắn đẩy quả bóng đi, rồi lại tung người nhảy bật lên vồ lấy nó như một vận động viên nhào lộn.
Khi em đi học về, Nâu luôn là người ra đón đầu tiên. Chú đứng choãi chân, nhảy cẫng lên và liếm liên tục vào bàn tay em để thể hiện sự nhớ nhung. Sau đó, chú lại nằm lăn ra đất, bốn chân giơ lên trời như muốn bảo: "Chủ nhân ơi, hãy gãi bụng cho em đi nào!". Hoạt động ăn của Nâu cũng rất hài hước. Mỗi khi thấy em bưng bát thức ăn đến, chú lại chạy quanh chân em, hai tai vểnh lên nghe ngóng. Chú ăn một cách hăng say, cái bụng tròn căng ra sau bữa ăn, rồi chú lại lững thững đi về góc nệm của mình nằm thở phì phò.
Nhìn Nâu lớn lên từng ngày, em thấy yêu chú hơn bao giờ hết. Chú chó con không chỉ là vật nuôi mà còn là người bạn nhỏ thân thiết, giúp em xua tan mệt mỏi sau những giờ học căng thẳng. Em sẽ luôn chăm sóc Nâu thật tốt để chú luôn mạnh khỏe và tinh nghịch như thế này.
Trong một góc sân nhà em, nơi có những mảnh vụn thức ăn rơi vãi, em thường quan sát hoạt động của một đàn kiến đen. Tuy thân hình nhỏ xíu, nhưng những hoạt động của chúng thể hiện một sức mạnh phi thường và tinh thần đoàn kết đáng kinh ngạc.
Hoạt động tìm kiếm và vận chuyển thức ăn của kiến là một bài ca về sự kiên trì. Khi một chú kiến lính phát hiện ra một miếng bánh quy to gấp mười lần cơ thể mình, chú không hề nản lòng mà nhanh chóng chạy về gọi đồng đội. Chỉ một loáng sau, cả một đội quân kiến đã xuất hiện. Chúng chụm đầu vào nhau như đang bàn bạc chiến thuật, sau đó đồng loạt ghì vai vào miếng bánh. Có chú đứng phía trước kéo, có chú đứng phía sau đẩy, những chú còn lại thì đứng hai bên để giữ thăng bằng. Chúng bước đi nhịp nhàng, vượt qua những "ngọn núi" gạch đá gồ ghề một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.
Hoạt động giao tiếp của kiến cũng rất thú vị. Trên đường đi, mỗi khi gặp một người bạn đi ngược chiều, chúng lại dừng lại một giây để chạm đôi râu vào nhau. Có vẻ như chúng đang chào hỏi hoặc trao đổi thông tin về "kho báu" vừa tìm thấy. Nếu gặp phải một vật cản quá lớn, đàn kiến sẽ không bỏ cuộc mà cùng nhau tìm cách đào hầm hoặc bắc cầu bằng chính cơ thể mình để đưa thức ăn về tổ an toàn.
Nhìn đàn kiến chăm chỉ lao động, em thấy mình học được rất nhiều điều. Đó là bài học về sức mạnh của sự đoàn kết và ý thức trách nhiệm đối với tập thể. Những "lực sĩ tí hon" này đã chứng minh rằng không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu chúng ta biết đồng lòng và kiên nhẫn.
Trong góc vườn của ông em có một chú gà chọi rất oai vệ tên là Chiến. Chiến không giống những chú gà trống thông thường, từ vóc dáng đến hoạt động của chú đều toát lên vẻ dũng mãnh của một "chiến kê" thực thụ.
Hoạt động rèn luyện thể lực của Chiến diễn ra mỗi buổi sáng sớm. Sau khi cất tiếng gáy vang dội, chú bắt đầu màn khởi động bằng cách vỗ cánh phành phạch mạnh mẽ, làm bụi đất dưới chân bay mù mịt. Chú rướn cao cái cổ dài đỏ rực, không còn một sợi lông nào, rồi thực hiện những cú nhảy cao, nhảy xa điêu luyện. Đôi chân vạm vỡ với những chiếc cựa sắc nhọn đạp mạnh vào không trung như đang đối đầu với một kẻ thù tưởng tượng. Những bước đi của Chiến rất oai phong, chú bước đi dõng dạc, mỗi bước chân đều chứa đựng sức mạnh và sự tự tin.
Hoạt động "tắm nắng" của chú gà chọi cũng rất đặc biệt. Chú tìm đến những bãi cát khô ráo, dùng đôi chân khỏe mạnh bới đất lên, rồi nằm nghiêng xuống, dang rộng đôi cánh để nắng ấm thấm vào từng thớ thịt đỏ rực. Chú vùi mình trong cát, thỉnh thoảng lại vỗ cánh để cát bay tung tóe, giúp làm sạch bộ lông xám đen óng mượt. Hoạt động ăn của Chiến cũng được ông em chăm sóc rất kỹ. Khi ông đưa ra những hạt ngô vàng óng, chú mổ "cộc... cộc..." rất dứt khoát và nhanh nhẹn, mắt nhìn láo liên quanh sân với vẻ đầy cảnh giác.
Em rất thích ngắm nhìn chú gà chọi Chiến. Chú không chỉ mang lại vẻ sinh động cho góc vườn của ông mà còn giúp em hiểu thêm về sự dẻo dai và tinh thần dũng cảm. Mỗi khi về thăm ông, em lại giúp ông chuẩn bị thức ăn cho Chiến và xem chú rèn luyện để trở thành một dũng sĩ thực thụ của sân vườn.
Khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ sâu, chú mèo Mướp nhà em lại bắt đầu công việc của một "thợ săn đêm" tài ba. Mục tiêu của chú lần này không phải là chuột dưới đất mà là những con thạch sùng nhanh lẹ trên bức tường cao.
Hoạt động rình mồi của Mướp là một sự kết hợp giữa kiên nhẫn và im lặng tuyệt đối. Chú ngồi im phắc trên đỉnh tủ gỗ, đôi mắt sáng xanh như hai viên ngọc bích nhìn chằm chằm vào con thạch sùng đang bò gần ánh đèn. Toàn thân chú bất động, ngay cả cái đuôi vốn hay ngoe ngoảy giờ cũng nằm yên như một khúc gỗ. Chú chờ đợi thời cơ, chỉ cần con mồi sơ hở, chú sẽ hành động. Khi con thạch sùng bò xuống thấp hơn một chút, Mướp khẽ nhún mình, bốn chân bám chặt lấy bề mặt tủ, chuẩn bị cho một cú nhảy ngoạn mục.
Hoạt động tấn công của chú mèo diễn ra nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp. "Phắt!" một cái, chú lao vút từ tủ lên bức tường. Đôi chân có bộ vuốt sắc nhọn bám chắc vào những khe hở nhỏ nhất trên tường. Chỉ trong một giây, chú đã dùng miệng quắp gọn con mồi và nhảy xuống đất một cách nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi. Chú không hề gây ra một tiếng động nào lớn làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của mọi người. Sau khi bắt được mồi, chú mang ra góc nhà, vờn con mồi một chút bằng đôi chân trước khéo léo rồi mới thưởng thức chiến lợi phẩm.
Chứng kiến màn săn mồi của Mướp, em thấy khâm phục sự nhanh nhẹn và chính xác của chú. Chú mèo không chỉ là người bạn đáng yêu mà còn là một "vệ sĩ" thầm lặng giúp nhà em loại bỏ những loài côn trùng phiền toái. Em thầm cảm ơn Mướp và hứa sẽ luôn yêu thương chú thật nhiều.
Trên bàn học của em có một chiếc lồng nhỏ, nơi cư ngụ của chú chuột Hamster tên là Bông. Bông giống như một viên kẹo bông gòn tròn vo với những hoạt động vô cùng ngộ nghĩnh và đáng yêu.
Hoạt động yêu thích nhất của Bông là chạy trên chiếc vòng quay (wheel). Chú leo lên vòng quay bằng đôi chân nhỏ xíu hồng hồng, rồi bắt đầu chạy miệt mài. Chiếc vòng quay tít mù theo nhịp chân của chú, tạo ra những tiếng "xè xè" vui tai. Chú chạy hăng say đến mức đôi tai nhỏ vểnh lên, cái mũi liên tục chun lại đánh hơi. Dường như chú đang tham gia một cuộc đua marathon kịch tính mà chú chính là vận động viên duy nhất. Sau khi đã mệt, chú nhảy xuống, lững thững đi về phía bát thức ăn.
Hoạt động ăn của Bông là phần thú vị nhất. Chú dùng hai chân trước cầm lấy hạt hướng dương như cách con người cầm đồ ăn. Chú gặm "tí tách, tí tách" rất nhanh. Điều đặc biệt nhất của Hamster là túi má thần kỳ. Chú liên tục nhét thức ăn vào hai bên má cho đến khi khuôn mặt phình to ra như đang ngậm hai quả bóng nhỏ. Sau đó, chú lại chui vào đống mùn cưa trắng tinh, dùng hai chân trước cào cào để giấu thức ăn đi làm của để dành.
Mỗi khi em đưa tay vào lồng, Bông lại tò mò bò lại gần, dùng cái mũi ươn ướt hít hà bàn tay em. Chú leo lên lòng bàn tay em nằm tròn xoe, lông mềm mượt như nhung. Em rất yêu quý Bông, người bạn nhỏ bé này đã mang lại cho em rất nhiều niềm vui mỗi khi ngồi vào bàn học bài.
Trong một lần về quê ngoại, em đã có dịp quan sát hoạt động của một chú chim cú mèo đậu trên cành đa cổ thụ ở đầu làng. Cú mèo là loài chim của ban đêm với những hoạt động đầy bí ẩn và thú vị.
Hoạt động quan sát của cú mèo thực sự làm em ngạc nhiên. Chú đứng yên trên cành cây, đôi mắt tròn xoe, vàng rực như hai vầng trăng khuyết nhìn xuyên thấu màn đêm. Điều kỳ diệu nhất là cái cổ của chú có thể quay ngược ra sau gần 180 độ mà thân mình vẫn đứng im phắc. Chú xoay đầu qua trái, qua phải để nghe ngóng mọi tiếng động nhỏ nhất từ những bụi cỏ dưới chân. Chỉ cần một chú chuột đồng khẽ nhúc nhích, đôi tai nhọn của cú mèo sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
Hoạt động săn mồi của cú mèo diễn ra vô cùng im lặng. Khi đã xác định được mục tiêu, chú tung cánh bay xuống. Đôi cánh của cú mèo có cấu tạo đặc biệt nên khi bay không hề phát ra tiếng động "phành phạch" như những loài chim khác. Chú lướt đi trong không trung như một bóng ma lờ mờ. Với đôi móng vuốt sắc lẹm và chắc khỏe, chú lao xuống vồ gọn con chuột tội nghiệp. Toàn bộ quá trình diễn ra trong thầm lặng và nhanh gọn đến mức con mồi không kịp nhận ra nguy hiểm đang ập đến.
Sáng sớm, khi ánh bình minh bắt đầu ló rạng, cú mèo lại lẩn khuất vào những hốc cây tối hoặc những tán lá dày đặc để nghỉ ngơi. Chú thu mình lại, đôi mắt nhắm nghiền, trở nên hiền lành khác hẳn vẻ uy nghiêm đêm qua. Chim cú mèo là loài chim có ích, giúp người nông dân bảo vệ mùa màng. Em mong mọi người sẽ bảo vệ loài chim này để chúng mãi là những "vệ sĩ" tận tụy của bóng đêm.
Trong một chương trình truyền hình về thế giới động vật, em đã vô cùng ấn tượng với hoạt động của chim đại bàng – loài chim được mệnh danh là chúa tể của bầu trời xanh. Những sải cánh của đại bàng mang một vẻ đẹp uy nghi và đầy sức mạnh.
Hoạt động chao liệng của đại bàng trên không trung là một màn trình diễn tuyệt vời. Chú dang rộng đôi cánh dài và khỏe, tận dụng luồng gió để nâng cơ thể lên cao mà không cần đập cánh quá nhiều. Chú bay thành những vòng tròn lớn trên đỉnh núi, mắt nhìn xuống thảo nguyên bao la với sự tập trung cao độ. Tầm nhìn của đại bàng cực kỳ tinh tường, chú có thể phát hiện một con mồi nhỏ xíu từ khoảng cách hàng cây số. Khi đã xác định được mục tiêu, đại bàng bắt đầu màn "không kích" đầy kịch tính.
Hoạt động săn mồi của đại bàng diễn ra với tốc độ kinh hoàng. Chú thu hẹp đôi cánh, lao vút xuống như một mũi tên xé toác không trung. Tốc độ của cú lao có thể làm bất cứ ai cũng phải kinh ngạc. Khi gần sát mặt đất, chú xòe rộng đôi cánh để hãm phanh, đồng thời đưa đôi chân với những chiếc móng vuốt cứng như sắt đá ra phía trước. "Phập!", chú quắp chặt lấy con mồi và nhanh chóng tung cánh bay ngược lên cao. Đôi cánh mạnh mẽ vỗ liên tục để nâng cả cơ thể và con mồi lên đỉnh núi đá cheo leo.
Đại bàng không bao giờ chấp nhận thất bại. Nếu hụt mồi, chú lại kiên nhẫn bay lên cao và bắt đầu cuộc săn tìm mới. Nhìn đại bàng tung hoành giữa không gian rộng lớn, em thấy khâm phục khát vọng tự do và sức mạnh của loài chim này. Đại bàng chính là biểu tượng của ý chí kiên cường, luôn vươn lên chiếm lĩnh những đỉnh cao mới.
Trên mái hiên nhà bà em có một đôi chim bồ câu trắng muốt. Mỗi buổi chiều, em lại cùng bà ra sân để ngắm nhìn hoạt động của chúng. Bồ câu không chỉ đẹp mà còn mang lại cảm giác vô cùng thanh bình và gần gũi.
Hoạt động "trò chuyện" của đôi chim bồ câu rất tình cảm. Chú chim trống thường đi vòng quanh chim mái, cái cổ cứ gật gù liên hồi, miệng phát ra tiếng kêu "gù... gù... gù..." trầm ấm. Chú xòe cái đuôi rộng như một chiếc quạt nan, đôi cánh hơi xệ xuống mặt ngói vẻ đầy oai vệ. Chim mái cũng đáp lại bằng cách rỉa lông cho bạn hoặc cùng nhau bay lên nóc nhà cao hơn để ngắm nhìn bản làng. Chúng thường dùng mỏ chạm nhẹ vào nhau như đang trao những nụ hôn ngọt ngào.
Hoạt động tìm thức ăn của bồ câu rất nhanh nhẹn và dạn dĩ. Khi bà em tung những hạt thóc ra sân và gọi "túc... túc...", cả đôi chim cùng vỗ cánh bay xuống. Đôi chân nhỏ màu hồng bước đi thoăn thoắt trên sân gạch, cái đầu nhỏ nhắn cứ mổ liên tục xuống đất "cộc... cộc..." không bỏ sót một hạt thóc nào. Chúng vừa ăn vừa nhìn em với ánh mắt hiền lành, dường như chúng biết em là người bạn nhỏ luôn yêu thương mình nên không hề sợ hãi bay đi khi em lại gần.
Khi đã no nê, đôi chim bồ câu lại rủ nhau bay lên cao. Chúng bay thành những vòng tròn lớn trên bầu trời xanh thẳm, đôi cánh trắng lấp lánh dưới ánh nắng chiều trông thật đẹp mắt. Chim bồ câu là biểu tượng của hòa bình và sự thủy chung. Ngắm nhìn hoạt động của chúng, em thấy lòng mình nhẹ nhàng và yêu thêm khung cảnh yên bình của quê hương. Em thầm hứa sẽ luôn chăm sóc và bảo vệ đàn chim bồ câu của bà thật tốt.
Xem thêm:
Thông qua bài tả hoạt động của con vật lớp 4, học sinh không chỉ nâng cao khả năng viết văn mà còn thêm yêu quý thế giới động vật xung quanh. Khi viết bằng cảm xúc chân thật và quan sát cẩn thận, bài văn sẽ trở nên hấp dẫn và đạt kết quả tốt.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!
