Bài văn tả chú bộ đội ngắn gọn, chi tiết, đạt điểm cao học sinh giỏi

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 1 tuần trước
57 lượt xem

Chú bộ đội là hình ảnh quen thuộc, gần gũi và đáng kính trong lòng mỗi người. Khi làm bài tả chú bộ đội, nhiều học sinh tiểu học còn lúng túng trong việc quan sát, lựa chọn chi tiết và sắp xếp ý sao cho mạch lạc. Bài viết dưới đây sẽ giúp các em biết cách tả chú bộ đội rõ ràng, sinh động và đúng yêu cầu của đề bài.

1Dàn ý chi tiết bài văn tả chú bộ đội

1. Mở bài: Giới thiệu về chú bộ đội em định tả

  • Ý chính: Chú là ai? (Người quen, hàng xóm, hay một chú bộ đội em thấy trên ti vi/trong buổi tham quan). Em gặp chú trong hoàn cảnh nào?

  • Ví dụ: "Trong các ngành nghề, em luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho các chú bộ đội. Vừa qua, trong chuyến đi tham quan doanh trại quân đội cùng trường, em đã có dịp gặp và trò chuyện với chú Nam - một người lính dũng cảm và vô cùng hiền hậu."

2. Thân bài:

a. Tả ngoại hình (Dáng vẻ, trang phục):

  • Vóc dáng: Cao lớn, khỏe khoắn, vạm vỡ, dáng đi dứt khoát.

  • Trang phục: Bộ quân phục màu xanh lá cây (xanh tô châu/xanh cỏ úa), chiếc mũ cối có ngôi sao vàng lấp lánh, đôi giày vải bền bỉ.

  • Khuôn mặt: Làn da rám nắng vì sương gió, ánh mắt cương nghị nhưng ấm áp, nụ cười rạng rỡ.

  • Ví dụ: "Chú Nam có dáng người cao lớn, vòng ngực nảy nở trông rất oai phong. Chú mặc bộ quân phục màu xanh cỏ úa đặc trưng của người lính cụ Hồ. Trên đầu chú là chiếc mũ cối có gắn ngôi sao vàng lấp lánh dưới nắng. Làn da của chú rám nắng vì những ngày dài luyện tập trên thao trường, nhưng điều làm em nhớ nhất chính là nụ cười tươi tắn luôn nở trên môi chú."

b. Tả hoạt động và tính cách:

  • Lúc tập luyện: Nghiêm túc, bền bỉ, thực hiện các động tác duyệt binh hay bắn súng rất dứt khoát.

  • Lúc sinh hoạt: Giản dị, ngăn nắp (cách gấp chăn màn vuông vức như bao diêm), hay hát hoặc kể chuyện vui.

  • Đối với nhân dân: Giúp đỡ mọi người (sửa nhà, gặt lúa, dạy trẻ em học...), hiền lành và dễ mến.

  • Ví dụ: "Mỗi khi bước vào giờ luyện tập, chú Nam trở nên rất nghiêm nghị. Đôi chân chú bước đi dứt khoát, nhịp nhàng theo tiếng hô. Thế nhưng, trong giờ nghỉ giải lao, chú lại cùng các đồng đội ngồi dưới bóng cây tre, say sưa hát những bài ca về quê hương. Chú còn kể cho chúng em nghe về những đêm hành quân vất vả nhưng đầy hào hùng. Em rất khâm phục cách chú gấp chiếc chăn bông vuông vức như một bao diêm, thật ngăn nắp và gọn gàng!"

3. Kết bài: Tình cảm của em đối với chú bộ đội

  • Ý chính: Em yêu quý, tự hào về chú. Lời hứa của bản thân (học giỏi, ngoan ngoãn) và ước mơ sau này.

  • Ví dụ: "Ngắm nhìn hình ảnh chú bộ đội, em cảm thấy vô cùng biết ơn những người đã thầm lặng hy sinh để giữ gìn bình yên cho Tổ quốc. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện thân thể thật tốt để sau này có thể trở thành một người lính dũng cảm, tiếp bước cha anh bảo vệ quê hương thân yêu."

Một số từ ngữ "đắt" để mở rộng bài văn:

  • Tính từ tả ngoại hình: Oai phong, lẫm liệt, rắn rỏi, sương gió, cương nghị, nhanh nhẹn.

  • Tính từ tả tính cách: Hiền hậu, kỷ luật, khiêm tốn, dũng cảm, tận tụy.

  • Hình ảnh so sánh:

    • "Ngôi sao trên mũ chú sáng lấp lánh như niềm tin yêu của nhân dân."

    • "Dáng đi của chú dứt khoát như những bước chân của người anh hùng."

    • "Chiếc chăn được gấp phẳng phiu, vuông vức như một hộp quà xinh xắn."

Ba mẹ đừng quên bổ sung vitamin và khoáng chấtsữa tươinước yến,.... để trẻ có một sức khoẻ dẻo dai và năng lượng học tập cả ngày dài!

2Bài văn tả chú bộ độ số 1

Trong khu phố nhỏ nơi em sinh sống, ai cũng yêu quý và kính trọng chú Quân. Chú là một sĩ quan quân đội vừa mới về phép thăm nhà. Mỗi khi nhìn thấy chú trong bộ quân phục, lòng em lại trào dâng một sự ngưỡng mộ khó tả. Hình ảnh chú bộ đội không chỉ hiện lên qua những trang sách tiếng Việt mà giờ đây hiện hữu thật sống động ngay trước mắt em.

Chú Quân có vóc dáng cao lớn, thân hình rắn rỏi như một cây tùng vững chãi. Làn da của chú không trắng trẻo như những người làm văn phòng mà rám nắng, mang màu đồng hun khỏe khoắn – kết quả của những ngày dài thao diễn trên bãi tập đầy nắng và gió. Gương mặt chú vuông chữ điền toát lên vẻ cương nghị nhưng ánh mắt lại vô cùng ấm áp. Mỗi khi chú cười, hàng răng trắng bóng lộ ra, cùng với những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt khiến chú trông thật hiền từ và gần gũi.

Bộ quân phục màu xanh cỏ úa mà chú mặc luôn được giặt giũ sạch sẽ và là ủi phẳng phiu. Trên vai chú là quân hàm đỏ chói với những ngôi sao vàng lấp lánh, tượng trưng cho trách nhiệm và niềm tự hào của người lính. Chiếc mũ cối có gắn phù hiệu quân đội Việt Nam luôn được chú đội ngay ngắn. Đôi giày vải màu đen tuy đã hơi bạc màu nhưng vẫn rất bền bỉ, cùng chú bước đi dứt khoát trên những nẻo đường làng. Từng bước chân của chú đều nhịp nhàng, oai vệ như thể chú đang duyệt binh trên quảng trường.

Điều khiến em yêu quý chú nhất chính là tính cách giản dị và lòng tốt bụng. Dù đang trong kỳ nghỉ phép, chú vẫn không ngơi tay giúp đỡ mọi người. Sáng sớm, em đã thấy chú giúp bác tổ trưởng dân phố quét dọn đường làng. Chiều về, chú lại sang sửa giúp nhà bà cụ hàng xóm chiếc hàng rào bị hỏng. Có lần, thấy em loay hoay với bài toán khó, chú đã ngồi lại, kiên nhẫn giảng giải cho em từng chút một. Giọng nói của chú trầm ấm, truyền cảm, làm em cảm thấy mọi khó khăn đều trở nên nhẹ nhàng.

Nhìn chú Quân, em thầm nghĩ về những vất vả mà chú và các đồng đội phải trải qua để giữ gìn bình yên cho Tổ quốc. Chú chính là hình ảnh đẹp nhất về người lính Cụ Hồ - những con người "trung với nước, hiếu với dân". Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện thân thể thật tốt để mai này cũng có thể khoác lên mình bộ quân phục xanh, tiếp bước các chú bảo vệ quê hương thân yêu. Hình ảnh chú Quân với nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng chiều sẽ mãi là động lực để em phấn đấu mỗi ngày.

3Bài văn tả chú bộ độ số 2

Bố em thường kể rằng, ở những nơi biên cương xa xôi, nơi chỉ có đá xám và sương mù bao phủ, có những người lính thầm lặng đang ngày đêm canh giữ biên thùy. Trong tâm trí em, hình ảnh chú bộ đội biên phòng hiện lên thật oai phong nhưng cũng đầy gian khổ. Một lần, em được cùng bố lên thăm đồn biên phòng nơi bác em công tác, em đã gặp chú Sơn – một người lính biên phòng dũng cảm.

Chú Sơn có dáng người đậm, săn chắc với đôi bàn tay to, thô ráp vì thường xuyên phải cầm súng và leo đèo lội suối. Khuôn mặt chú khắc khổ vì sương gió biên thùy, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như đôi mắt chim ưng, có thể nhìn thấu mọi chuyển động giữa đại ngàn xanh thẳm. Chú mặc bộ quân phục rằn ri đặc trưng của lính biên phòng, giúp các chú dễ dàng ẩn mình vào thiên nhiên khi làm nhiệm vụ. Chiếc mũ tai bèo che đi những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, còn đôi giày cao cổ giúp chú vững vàng trên những mỏm đá tai mèo sắc lẹm.

Em rất ấn tượng với hoạt động tuần tra của chú và đồng đội. Mỗi sáng sớm, khi ông mặt trời còn chưa thức giấc, chú Sơn đã cùng con chó nghiệp vụ lên đường. Vai đeo súng, lưng đeo ba lô, chú bước đi thoăn thoắt giữa màn sương mờ ảo. Hình ảnh chú lọt thỏm giữa núi rừng hùng vĩ nhưng lại toát lên một vẻ uy nghiêm lạ kỳ. Chú bảo: "Mỗi tấc đất của quê hương đều là máu thịt, các chú phải giữ gìn thật cẩn thận để các cháu ở nhà được yên tâm học tập". Câu nói ấy khiến em vô cùng xúc động và biết ơn.

Trong giờ nghỉ ngơi, chú Sơn lại trở nên rất vui tính. Chú biết thổi sáo rất hay. Tiếng sáo của chú vút cao, len lỏi qua từng vách đá, nghe như tiếng tâm tình của quê hương. Chú còn dạy em cách nhận biết các loại lá rừng và kể về những lần cứu giúp dân bản khi gặp lũ lụt, thiên tai. Dù xa gia đình, xa thành phố, nhưng ở chú không hề có vẻ buồn bã mà luôn rạng ngời tinh thần lạc quan và ý chí sắt đá.

Hình ảnh chú Sơn và những người lính biên phòng đã khơi gợi trong em tình yêu quê hương đất nước sâu sắc. Các chú chính là những "lá chắn thép" bảo vệ sự bình yên cho Tổ quốc. Em mong chú luôn mạnh khỏe, chân cứng đá mềm để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Em tự nhủ sẽ cố gắng đạt danh hiệu học sinh giỏi để làm quà tặng chú trong những bức thư gửi ra biên giới. Chú Sơn mãi là người anh hùng trong lòng em, một người lính dũng cảm giữa núi rừng đại ngàn.

4Bài văn tả chú bộ độ số 3

Tuần trước, trường em tổ chức một buổi tham quan doanh trại quân đội. Đó là lần đầu tiên em được tiếp xúc gần gũi với cuộc sống của các chú bộ đội đến thế. Trong số rất nhiều gương mặt rạng rỡ, em đặc biệt ấn tượng với chú lính trẻ tên là Minh, người đã hướng dẫn lớp em đi tham quan suốt cả ngày hôm ấy.

Chú Minh còn rất trẻ, có lẽ chỉ mới ngoài mươi tuổi. Chú có nụ cười tỏa nắng và ánh mắt vô cùng linh hoạt. Dáng người chú cao gầy nhưng rất nhanh nhẹn, dứt khoát trong từng động tác. Chú mặc bộ đồ đại lễ màu xanh đậm để đón tiếp chúng em. Trên ngực áo, những chiếc phù hiệu được cài ngay ngắn. Điều khiến chúng em thích thú nhất là chiếc mũ cối của chú – nó phẳng phiu và ngôi sao vàng phía trước luôn sáng lấp lánh như một niềm tin mãnh liệt.

Tại đây, em đã được tận mắt chứng kiến chú Minh biểu diễn các động tác võ thuật và kỹ thuật duyệt binh. Khi tiếng hô "Nghiêm!" vang lên, cả người chú đứng thẳng tắp như một pho tượng, không một chút x rung động. Từng bước đi của chú mạnh mẽ, gót chân chạm đất nghe "cộp cộp" đều đặn và uy nghiêm. Em cảm nhận được sức mạnh và kỷ luật thép của quân đội qua từng hơi thở, từng cử động của chú. Tuy nghiêm túc trên thao trường, nhưng khi trò chuyện với chúng em, chú lại rất dịu dàng và dễ mến.

Chú Minh còn dẫn chúng em vào thăm phòng ngủ của các chú. Em đã phải thốt lên kinh ngạc khi thấy chiếc giường của chú. Mọi thứ đều sạch bóng không một hạt bụi. Đặc biệt nhất là chiếc chăn bông được chú gấp vuông vức như một chiếc bao diêm lớn. Chú cười bảo: "Ở đây, từ việc nhỏ nhất cũng phải rèn luyện tính ngăn nắp đấy các cháu ạ". Chú còn dạy em cách sắp xếp đồ dùng học tập sao cho khoa học. Em chợt nhận ra, người lính không chỉ biết đánh giặc mà còn là những người sống rất kỷ luật và tinh tế.

Buổi tham quan kết thúc, khi chia tay chú Minh, em cảm thấy lòng mình tràn đầy sự tiếc nuối. Hình ảnh người lính trẻ với bộ quân phục xanh đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Em hiểu rằng, để có được sự tự do và bình yên hôm nay, các chú đã phải rèn luyện vô cùng vất vả và hy sinh nhiều sở thích cá nhân. Chú Minh chính là tấm gương về sự kỷ luật và lòng nhiệt huyết để em học tập. Em ước mơ sau này mình cũng sẽ trở thành một người lính trẻ như chú, cống hiến sức mình cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước.

5Bài văn tả chú bộ độ số 4

Mùa mưa năm ngoái, quê em hứng chịu một trận lũ lụt lịch sử. Nước dâng cao ngập trắng cả những cánh đồng, tràn vào tận nhà dân. Trong hoàn cảnh khó khăn ấy, hình ảnh những chú bộ đội ngâm mình trong dòng nước lũ để giúp dân di dời tài sản đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ nhất về tình quân dân. Trong số đó, em nhớ mãi chú Hùng – người đã trực tiếp bế em ra khỏi vùng nước ngập sâu.

Chú Hùng có vóc dáng rất lực lưỡng, đôi vai rộng và cánh tay bắp thịt cuồn cuộn. Trong cơn mưa tầm tã, bộ quân phục của chú ướt sũng, dính chặt vào người, nhưng chú vẫn không hề quản ngại. Gương mặt chú đầy những vệt bùn đất, đôi mắt đỏ hoe vì nhiều đêm thức trắng giúp dân, nhưng ánh nhìn vẫn toát lên sự kiên định và ấm áp. Chú đội chiếc mũ tai bèo đã thấm đẫm nước mưa, chân đi đôi ủng cao su vượt qua những đoạn đường lầy lội.

Em nhớ nhất khoảnh khắc chú Hùng bế em trên đôi tay vững chãi của mình. Dù nước dâng cao đến ngang hông và dòng chảy rất xiết, nhưng chú bước đi vẫn rất vững vàng, chắn cho em khỏi những cơn gió lạnh và sóng nước. Chú vỗ về: "Đừng sợ, có các chú đây rồi!". Lời nói ấy của chú làm em thấy an tâm lạ thường, như thể có một bức tường thành kiên cố đang che chở cho mình. Sau khi đưa em đến nơi an toàn, chú lại vội vàng quay lại dòng nước để giúp đỡ những người khác mà không kịp nghỉ ngơi dù chỉ một phút.

Không chỉ cứu người, chú Hùng và các đồng đội còn giúp dân chuyển lúa, chuyển đồ đạc lên cao. Các chú làm việc quên mình, bữa cơm chỉ là những gói mì tôm ăn vội hay những mẩu lương khô thấm nước. Nhìn những bàn tay chú trắng bệch vì ngâm nước quá lâu, em cảm thấy thương các chú vô cùng. Hình ảnh chú bộ đội lúc này không chỉ là người lính cầm súng bảo vệ biên cương, mà là những "người con của nhân dân" luôn có mặt ở những nơi gian khó nhất.

Khi nước lũ rút đi, các chú lại cùng dân dọn dẹp bùn đất, sửa sang lại trường học để chúng em sớm được quay lại lớp. Hình ảnh chú Hùng với nụ cười hiền hậu, vẫy tay chào em khi lên xe trở về đơn vị sẽ luôn khắc sâu trong trái tim em. Chú đã dạy cho em bài học quý giá về sự dũng cảm, lòng vị tha và tình yêu thương con người. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của các chú, những người lính đã hy sinh thầm lặng vì cuộc sống bình yên của nhân dân.

6Bài văn tả chú bộ độ số 5

Trong gia đình em, người mà em ngưỡng mộ và yêu quý nhất chính là anh trai em – anh Nam. Anh Nam vừa mới nhập ngũ được một năm. Mỗi khi anh về thăm nhà, em lại thấy anh như thay đổi thành một người khác: trưởng hơn, mạnh mẽ hơn và vô cùng oai phong trong bộ quân phục xanh.

Trước khi đi bộ đội, anh Nam là một chàng sinh viên mảnh khảnh, có phần hơi nhút nhát. Nhưng sau một năm rèn luyện trong môi trường quân đội, anh đã hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, anh Nam có vóc dáng cao lớn với đôi vai rộng, bắp tay săn chắc. Làn da của anh đã chuyển sang màu nâu bánh mật khỏe khoắn vì những ngày dài tập luyện trên thao trường. Mái tóc của anh được cắt ngắn gọn gàng, để lộ vầng trán cao thông minh. Đôi mắt anh ngày trước hay nhìn xuống giờ đây đã trở nên cương nghị, luôn nhìn thẳng với vẻ tự tin lạ thường.

Mỗi khi anh Nam khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, em thấy anh thật oai phong. Anh thắt chiếc thắt lưng to bản một cách gọn gàng, đôi giày vải được anh đánh sạch bong. Trên ngực áo là chiếc phù hiệu ghi tên đơn vị mà anh luôn gìn giữ cẩn thận. Anh bảo: "Bộ quân phục này là danh dự, là trách nhiệm, nên phải luôn giữ gìn cho thật sạch đẹp con nhé!". Em thích nhất là mỗi sáng thấy anh dậy sớm tập thể dục, những động tác của anh nhanh nhẹn, dứt khoát như một người lính thực thụ.

Về nhà, anh Nam không còn lười biếng như xưa. Anh giúp mẹ nấu cơm, giúp bố sửa lại mái nhà và dạy em học bài. Cách anh dạy em học cũng rất đặc biệt, anh luôn nhắc nhở em phải tập trung và làm việc có kế hoạch. Anh kể cho em nghe về cuộc sống ở đơn vị, về những người đồng đội cùng chia ngọt sẻ bùi, về những đêm đứng gác dưới ánh trăng thanh vắng. Qua lời kể của anh, em thấy cuộc đời người lính thật gian khổ nhưng cũng đầy hào hùng và lãng mạn.

Ngày anh hết phép để quay trở lại đơn vị, em đã khóc vì nhớ anh. Anh Nam ôm em vào lòng và dặn: "Ở nhà phải ngoan, học giỏi, anh đi giữ gìn Tổ quốc để em được vui chơi, khi nào lễ anh lại về". Nhìn bóng anh đi xa dần với chiếc ba lô trên vai, lòng em dâng lên một niềm tự hào mãnh liệt. Anh trai em chính là hình ảnh thu nhỏ của những chú bộ đội cụ Hồ dũng cảm. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể trở thành một người lính giỏi như anh, mang sức trẻ phục vụ cho quê hương đất nước.

7Bài văn tả chú bộ độ số 6

Trong những bức tranh em vẽ về quê hương, hình ảnh đẹp nhất luôn là những chú bộ đội hải quân đứng hiên ngang giữa biển khơi bao la. Vừa qua, trong chuyến đi tham quan thực tế tại cảng quân sự, em đã có dịp gặp chú Bình – một người chiến sĩ hải quân đang làm nhiệm vụ trên tàu chiến. Hình ảnh của chú với bộ quân phục trắng tinh khôi đã để lại trong em những ấn tượng vô cùng sâu sắc và niềm tự hào mãnh liệt.

Chú Bình có vóc dáng cao ráo, đôi vai rộng và sải tay dài vững chãi. Điểm khác biệt lớn nhất của chú so với những chú bộ đội bộ binh chính là bộ quân phục. Chú mặc chiếc áo màu trắng có cổ yếm màu xanh nước biển với những đường kẻ trắng song song, trông thật khỏe khoắn và mang đậm hơi thở của đại dương. Trên đầu chú đội chiếc mũ thủy thủ có dải ruy băng màu xanh thẫm, mỗi khi gió biển thổi qua, dải ruy băng ấy lại bay phất phơ trông rất lãng mạn nhưng cũng đầy uy nghiêm.

Làn da của chú Bình mang màu nâu đỏ của nắng và vị mặn của muối biển. Chú bảo: "Nắng gió trùng dương đã rèn luyện cho các chú một tinh thần thép và một cơ thể dẻo dai". Đôi mắt chú lúc nào cũng nheo lại như đang quan sát phía chân trời xa xắp, nơi có những hòn đảo tiền tiêu của Tổ quốc. Khi chú đứng gác trên boong tàu, đôi bàn tay nắm chắc cây súng, ánh mắt cương nghị nhìn ra biển cả, em thấy chú giống như một bức tượng đài sống động, che chắn cho sự bình yên của đất nước trước những con sóng dữ.

Dù công việc canh giữ biển đảo đầy gian khổ và hiểm nguy, nhưng chú Bình lại có tâm hồn rất nghệ sĩ. Chú kể cho chúng em nghe về những đêm trăng trên biển, khi mặt biển lấp lánh như dát vàng và những chú cá chuồn bay nhảy trên mặt nước. Chú còn cho chúng em xem những con ốc biển xinh xắn mà chú nhặt được trên các bãi san hô. Chú bảo: "Mỗi khi nhớ nhà, các chú lại đem ốc ra nghe tiếng sóng vỗ bên trong để cảm thấy quê hương luôn ở bên cạnh". Tình yêu biển đảo của chú đã truyền sang em một ngọn lửa nhiệt huyết, giúp em hiểu hơn về giá trị của chủ quyền quốc gia.

Chia tay chú Bình, em vẫn nhớ mãi nụ cười rạng rỡ của chú giữa nắng vàng biển xanh. Chú chính là hiện thân của sự dũng cảm và lòng trung thành. Em tự hứa sẽ học tập thật giỏi, rèn luyện kỹ năng bơi lội và ngoại ngữ thật tốt để sau này có cơ hội được khoác lên mình bộ quân phục hải quân, cùng các chú canh giữ vùng biển, vùng trời thân yêu của Tổ quốc. Hình ảnh chú hải quân cầm súng đứng gác dưới lá cờ đỏ sao vàng sẽ mãi là biểu tượng đẹp nhất trong trái tim em.

8Bài văn tả chú bộ độ số 7

Trong suy nghĩ của nhiều người, bộ đội thường gắn liền với súng đạn và thao trường, nhưng có một người chú mà em vô cùng ngưỡng mộ lại mang một vẻ đẹp rất khác – đó là chú bác sĩ quân y tên là Tuấn. Chú là bạn thân của bố em, đang công tác tại một bệnh viện quân đội. Hình ảnh chú Tuấn vừa mạnh mẽ trong bộ quân phục, vừa nhân hậu trong chiếc áo blouse trắng đã gieo vào lòng em những tình cảm kính trọng đặc biệt.

Chú Tuấn có vóc dáng vừa vặn, không quá cao lớn nhưng rất nhanh nhẹn và hoạt bát. Gương mặt chú hiền từ với vầng trán cao và đôi mắt ẩn sau cặp kính cận đầy vẻ tri thức. Khi thực hiện nhiệm vụ, chú mặc bộ quân phục xanh truyền thống, nhưng khi vào phòng khám, chú lại khoác thêm chiếc áo trắng tinh khôi của người thầy thuốc. Sự kết hợp giữa hai màu sắc ấy tạo nên một hình ảnh rất đặc biệt: vừa là người chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc, vừa là "lương y như từ mẫu" cứu giúp mọi người.

Em nhớ nhất là lần chú Tuấn về thăm nhà em và tình cờ gặp một người hàng xóm bị tai nạn nhỏ. Trong lúc mọi người đang bối rối, chú đã rất bình tĩnh, nhanh chóng lấy túi cứu thương cá nhân mang theo bên mình để sơ cứu. Đôi bàn tay chú, vốn đã quen với việc tập luyện súng đạn, giờ đây lại trở nên vô cùng khéo léo và nhẹ nhàng khi băng bó vết thương. Chú vừa làm vừa ân cần hỏi han, động viên khiến người bệnh quên cả đau đớn. Ánh mắt chú lúc đó tràn đầy sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Chú Tuấn kể rằng, những người lính quân y như chú không chỉ làm việc ở bệnh viện thành phố mà còn thường xuyên có những chuyến công tác lên vùng sâu, vùng xa để khám bệnh cho đồng bào dân tộc. Chú bảo: "Ở những nơi đó, bà con còn nghèo và thiếu thốn thuốc men lắm. Các chú không chỉ mang thuốc đến mà còn mang cả tình yêu thương của Đảng và Nhà nước đến với mọi người". Có những đêm chú phải băng rừng lội suối giữa cơn mưa tầm tã để kịp thời cứu chữa cho một chiến sĩ bị thương. Những câu chuyện của chú khiến em nhận ra rằng, sự hy sinh của người lính không chỉ là trên chiến trường, mà còn là trong cuộc chiến giành giật sự sống cho nhân dân.

Em yêu quý chú Tuấn không chỉ vì chú học giỏi, làm việc tốt mà còn vì tâm hồn cao thượng của chú. Chú chính là tấm gương sáng về sự tận tụy và lòng nhân ái. Em thầm mong chú luôn mạnh khỏe để có thể cứu chữa cho nhiều người hơn nữa. Ước mơ của em sau này là cũng trở thành một bác sĩ quân y giống như chú, để có thể vừa bảo vệ quê hương, vừa mang lại niềm vui và sức khỏe cho mọi người. Chú Tuấn mãi là người lính – người thầy thuốc tuyệt vời nhất trong mắt em.

9Bài văn tả chú bộ độ số 8

Có một hình ảnh về chú bộ đội mà em thấy ấn tượng nhất, không phải là lúc các chú thảnh thơi về phép, mà là lúc các chú đang miệt mài tập luyện trên thao trường giữa cái nắng gay gắt của mùa hè. Đó là hình ảnh chú bộ đội dũng cảm, kiên cường nhất mà em từng thấy khi được bố dẫn đi xem một buổi diễn tập quân sự tại đơn vị gần nhà.

Trên bãi tập rộng mênh mông đầy gió và cát, hàng trăm chú bộ đội đang thực hiện các động tác chiến thuật. Em chú ý nhất đến chú bộ đội dẫn đầu hàng, tên chú là chú Thắng. Chú Thắng có thân hình rắn rỏi như được tạc từ đá, đôi chân vững chãi bước đi trên mặt đất khô cằn. Bộ quân phục màu xanh cỏ úa của chú đã thấm đẫm mồ hôi, chuyển sang màu đậm hơn và dính chặt vào lưng. Những vệt muối trắng đọng lại trên vai áo như minh chứng cho sự vất vả của những giờ tập luyện không ngừng nghỉ.

Dưới cái nắng như đổ lửa, khuôn mặt chú Thắng đỏ ửng vì nóng nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc sảo và tập trung. Mỗi khi tiếng còi của người chỉ huy vang lên, chú lại thực hiện các động tác nằm, bò, trườn một cách dứt khoát và nhanh nhẹn. Đôi tay chú nắm chặt khẩu súng, đôi mắt hướng thẳng về mục tiêu phía trước với vẻ cương nghị. Em có thể cảm nhận được sự quyết tâm mãnh liệt tỏa ra từ người chiến sĩ ấy. Dù bụi đất bám đầy trên mặt và quần áo, chú vẫn không một chút xao nhãng, kiên trì hoàn thành từng bài tập khó nhất.

Trong giờ nghỉ giải lao ngắn ngủi, chú Thắng và các đồng đội ngồi quây quầy bên những bình nước lớn. Lúc này, vẻ nghiêm nghị trên thao trường tan biến, nhường chỗ cho những nụ cười rạng rỡ và những câu chuyện tếu táo. Chú lấy chiếc mũ cối ra quạt lấy quạt để, rồi lau những giọt mồ hôi lăn dài trên má. Chú nhìn em cười hiền hậu: "Tập luyện vất vả thế này thì khi ra trận mới chiến thắng được cháu ạ. Có công mài sắt, có ngày nên kim mà". Câu nói giản dị ấy chứa đựng một triết lý sâu sắc về lòng kiên trì và sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi thử thách.

Nhìn chú Thắng tập luyện, em hiểu rằng sự bình yên mà chúng em đang có không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả của những giọt mồ hôi, nước mắt và sự nỗ lực không ngừng của các chú bộ đội trên thao trường. Em cảm thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa trong học tập để không phụ lòng mong mỏi của các chú. Chú bộ đội trên thao trường mãi là biểu tượng của ý chí sắt đá và lòng dũng cảm. Em sẽ luôn trân trọng màu áo xanh ấy – màu áo của niềm tin và hy vọng.

10Bài văn tả chú bộ độ số 9

Quê em vào vụ mùa gặt, cánh đồng lúa chín vàng óng ả như một tấm thảm khổng lồ trải dài đến tận chân trời. Nhưng năm nay, cơn bão sắp đổ bộ nên mọi người đều lo lắng không kịp thu hoạch lúa. Giữa lúc ấy, những chú bộ đội từ đơn vị đóng quân gần đó đã về giúp dân gặt lúa. Trong số các chú, em yêu quý nhất là chú Lâm – một người chiến sĩ luôn nhiệt tình và có nụ cười rất tươi.

Chú Lâm có dáng người đậm, bắp chân to khỏe vì thường xuyên hành quân bộ. Trong ngày ra đồng giúp dân, chú không mặc bộ quân phục chỉnh tề như khi đứng gác mà mặc bộ đồ lao động màu xanh, tay áo xắn cao để lộ đôi tay chắc nịch. Chú cầm liềm rất thành thạo, từng đường liềm của chú dứt khoát, thoăn thoắt khiến những bó lúa vàng óng đổ rạp một cách ngay ngắn. Nhìn chú làm việc, em thấy chú không khác gì một người nông dân thực thụ, vừa khéo léo vừa tràn đầy sức mạnh.

Dưới cái nắng hanh hao của mùa thu, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt rám nắng của chú Lâm, nhưng chú vẫn luôn miệng cười nói, cổ vũ mọi người làm việc. Chú vừa gặt lúa, vừa kể cho bác nông dân bên cạnh nghe về chuyện gia đình ở quê cũng đang mùa vụ. Chú còn thỉnh thoảng hát vang những câu hò điệu lý làm cả cánh đồng rộn rã tiếng cười, xua tan đi nỗi lo âu về cơn bão sắp tới. Sự gần gũi, thân thiết của chú khiến tình quân dân trở nên thắm thiết hơn bao giờ hết.

Đến giờ nghỉ trưa, chú Lâm cùng mọi người ngồi bệt trên bờ mương, cùng nhau ăn những bắp ngô luộc, uống bát nước chè xanh mát lạnh. Chú còn tranh thủ giúp các em nhỏ trong làng sửa lại những chiếc diều bị hỏng. Chú bảo: "Giúp bà con cũng là nhiệm vụ của các chú. Dân có ấm no thì nước mới mạnh". Hình ảnh chú bộ đội lúc này thật giản dị và cao đẹp. Các chú không chỉ cầm súng bảo vệ Tổ quốc mà còn sẵn sàng đổ mồ hôi trên cánh đồng để bảo vệ thành quả lao động của nhân dân.

Nhờ có sự giúp sức của chú Lâm và các đồng đội, toàn bộ lúa trong làng đã được thu hoạch xong trước khi bão về. Cả làng em ai cũng biết ơn các chú. Nhìn chú Lâm vẫy tay chào mọi người để quay về đơn vị, trên vai vẫn còn vương những cọng rơm vàng, em thấy yêu chú biết bao. Chú đã cho em thấy một góc nhìn khác về người lính cụ Hồ: những con người luôn sống vì dân, vì nước. Em hứa sẽ học tập thật tốt để sau này cũng có thể giúp đỡ mọi người như cách chú Lâm đã làm.

11Bài văn tả chú bộ độ số 10

Trong số tất cả những chú bộ đội mà em từng gặp, người để lại cho em nhiều cảm xúc và niềm tự hào nhất chính là bố của em. Bố em là một sĩ quan quân đội, thường xuyên phải công tác xa nhà. Với em, bố không chỉ là một người cha yêu thương con hết mực mà còn là một tấm gương sáng về kỷ luật và lòng trung thành với Tổ quốc.

Bố em có dáng người cao lớn, vững chãi với đôi vai rộng – nơi em thường được bố kiệu lên vai khi còn nhỏ. Làn da bố rám nắng và hơi thô ráp vì sương gió, nhưng bàn tay bố lại vô cùng ấm áp mỗi khi xoa đầu em. Bố có khuôn mặt chữ điền cương nghị, đôi lông mày rậm và ánh mắt vô cùng nghiêm khắc nhưng cũng đầy bao dung. Mỗi khi bố khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, thắt chiếc thắt lưng da gọn gàng, trông bố oai phong lẫm liệt như một vị tướng trong truyện cổ tích.

Dù ở đơn vị hay ở nhà, bố đều giữ thói quen sinh hoạt rất kỷ luật. Sáng nào bố cũng dậy từ lúc năm giờ để tập thể dục và quét dọn sân vườn. Bố dạy em cách gấp chăn màn vuông vức, cách sắp xếp đồ dùng học tập ngăn nắp. Bố bảo: "Kỷ luật là sức mạnh của quân đội, và cũng là nền tảng của sự thành công trong cuộc sống". Mỗi khi em làm sai, bố không quát mắng mà thường ngồi lại, nhẹ nhàng phân tích cho em hiểu. Giọng nói của bố trầm ấm, dứt khoát nhưng luôn chứa đựng sự thấu hiểu.

Em nhớ nhất là những lần bố chuẩn bị ba lô để đi công tác xa. Chiếc ba lô sờn màu của bố chứa đựng biết bao nhiêu vật dụng cá nhân, nhưng luôn được sắp xếp gọn gàng nhất có thể. Bố bảo mỗi chuyến đi là một lần thực hiện nhiệm vụ, dù khó khăn đến đâu cũng phải hoàn thành. Có những đợt bố đi biền biệt vài tháng trời, chỉ có thể gọi điện về thăm gia đình vào buổi tối. Qua điện thoại, bố luôn nhắc nhở em phải ngoan, nghe lời mẹ và cố gắng học tập. Em hiểu rằng, bố đang hy sinh những phút giây bên gia đình để giữ gìn sự bình yên cho biết bao gia đình khác.

Mỗi khi bố về phép, cả nhà em lại rộn ràng tiếng cười. Bố thường kể cho em nghe về những hòn đảo xa xôi, về những cánh rừng già nơi bố đóng quân. Những câu chuyện của bố mở ra trước mắt em một thế giới bao la và đầy tự hào về vẻ đẹp của quê hương. Bố chính là người hùng lớn nhất trong lòng em, người đã truyền cho em ngọn lửa yêu nước và ý chí vươn lên. Em tự hứa sẽ học tập thật giỏi, đạt thật nhiều điểm mười để làm món quà tặng bố mỗi khi bố về. Em yêu bố và yêu cả màu áo xanh mà bố đang mặc – màu của hòa bình và sự cống hiến thầm lặng.

12Bài văn tả chú bộ độ số 11

Mỗi khi nghe tiếng động cơ gầm vang trên bầu trời xanh thẳm, em lại ngước mắt nhìn lên và reo hò khi thấy những vệt khói trắng dài được tạo ra từ những chiếc máy bay phản lực. Trong tâm trí em, hình ảnh chú bộ đội không quân luôn mang một vẻ đẹp thần kỳ và đầy kiêu hãnh. Vừa qua, em đã có dịp gặp chú Phong, một phi công trẻ đang công tác tại sân bay quân sự gần thành phố.

Chú Phong có vóc dáng rất cân đối, săn chắc và đôi chân dài nhanh nhẹn. Để có thể điều khiển được những chiếc "chim sắt" khổng lồ, chú phải trải qua những đợt kiểm tra sức khỏe vô cùng khắt khe. Làn da chú trắng hơn các chú bộ đội bộ binh một chút nhưng gương mặt lại toát lên vẻ thông minh và vô cùng quyết đoán. Khi làm nhiệm vụ, chú không mặc bộ quân phục xanh lá thông thường mà mặc bộ đồ bay chuyên dụng màu xanh thẫm, bó sát người để thuận tiện cho việc di chuyển trong khoang lái hẹp.

Em thích nhất là chiếc mũ bay của chú. Nó trông rất hiện đại với kính chắn gió màu đen bí ẩn và hệ thống liên lạc tinh vi. Chú bảo: "Chiếc máy bay như một người bạn tâm giao của chú, chú phải hiểu từng tiếng động cơ, từng chiếc kim đồng hồ trên bảng điều khiển". Nhìn chú bước lên thang máy bay, thắt dây an toàn và giơ tay chào trước khi cất cánh, em thấy chú thật oai phong, chẳng khác gì một người anh hùng trong các bộ phim viễn tưởng.

Chú Phong kể cho em nghe rằng, từ trên cao nhìn xuống, Tổ quốc mình đẹp lắm: dải duyên hải uốn lượn như một dải lụa, những cánh rừng đại ngàn xanh mướt và những thành phố rực rỡ ánh đèn. Chú nói: "Để giữ gìn bầu trời yên bình cho các cháu vui chơi, các chú phải canh trực 24/24 giờ, không một phút lơ là". Sự hy sinh thầm lặng của chú và các đồng đội đã giúp em hiểu rằng, hòa bình không chỉ được giữ gìn trên mặt đất mà còn ở cả không gian bao la phía trên đầu chúng ta.

Mỗi khi chia tay, chú thường tặng em những mô hình máy bay nhỏ xíu và dặn em phải học giỏi Toán, Vật lý nếu muốn sau này được bay lên trời cao. Hình ảnh chú Phong với nụ cười tự tin và bộ đồ bay dũng cảm sẽ luôn là nguồn cảm hứng lớn lao để em phấn đấu. Em mong sao đôi cánh của chú luôn vững vàng trên mọi đường bay, bảo vệ bầu trời xanh mãi xanh cho tuổi thơ của chúng em.

13Bài văn tả chú bộ độ số 12

Gần nhà em có ông nội của bạn Tú, ông là một đại tá quân đội đã nghỉ hưu mà chúng em thường gọi thân mật là ông Tư. Dù ông không còn trực tiếp cầm súng hay mặc quân phục hằng ngày, nhưng ở ông vẫn toát lên khí chất của một người lính "vào sinh ra tử", khiến bất cứ ai gặp cũng phải kính trọng.

Ông Tư năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người ông hơi gầy nhưng vẫn rất thẳng, bước đi vẫn còn nhanh nhẹn và dứt khoát. Mái tóc ông đã bạc trắng như cước, vầng trán cao hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và những năm tháng gian khổ nơi chiến trường. Đôi mắt ông tuy đã mờ đi một chút nhưng vẫn rất sáng, ánh lên vẻ hiền từ và thông thái. Mỗi khi kể chuyện xưa, đôi mắt ấy lại rực sáng như đang tái hiện lại cả một thời oanh liệt.

Vào những dịp lễ lớn như ngày 22/12, ông Tư lại lấy bộ quân phục cũ được giữ gìn cẩn thận ra mặc. Trên ngực áo của ông lấp lánh rất nhiều huân chương, huy chương các loại. Ông bảo mỗi tấm huy chương là một kỷ niệm, là máu và mồ hôi của ông cùng các đồng đội. Đôi bàn tay ông run run vuốt ve những tấm huy chương ấy như đang trò chuyện với những người bạn đã ngã xuống. Hình ảnh ông đứng trang nghiêm chào cờ trước sân nhà khiến chúng em vô cùng xúc động.

Ông Tư rất yêu quý trẻ con. Chiều chiều, ông thường ngồi dưới gốc cây đa đầu làng, kể cho chúng em nghe về những trận đánh hào hùng, về tình đồng chí đồng đội chia nhau bát cơm sẻ nửa, đắp chung chiếc chăn sui giữa rừng già. Giọng ông trầm ấm, thỉnh thoảng lại ngắt quãng vì xúc động. Qua lời kể của ông, em không chỉ thấy được sự khốc liệt của chiến tranh mà còn thấy được lòng yêu nước nồng nàn và ý chí sắt đá của dân tộc Việt Nam.

Ông thường dạy chúng em: "Hòa bình hôm nay là vô giá, các cháu phải biết trân trọng và ra sức học hành để xây dựng đất nước". Lời dạy của ông như thấm sâu vào lòng em, nhắc nhở em về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Ông Tư chính là nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, là hình ảnh cao đẹp của anh bộ đội Cụ Hồ suốt đời tận hiến cho dân tộc. Em mong ông luôn mạnh khỏe để tiếp tục kể cho chúng em nghe những bài học lịch sử sống động, giúp chúng em thêm yêu và tự hào về quê hương mình.

14Bài văn tả chú bộ độ số 13

Trong một lần đến thăm đơn vị của chú họ, em đã gặp chú Nam – một người chiến sĩ thuộc binh chủng thông tin liên lạc. Hình ảnh chú với chiếc tai nghe và những thiết bị điện tử tinh vi đã giúp em hiểu rằng, trong quân đội, ngoài sự dũng cảm trên thao trường còn cần cả sự thông minh, chính xác và nhạy bén trong việc truyền tải thông tin.

Chú Nam có dáng người nhỏ nhắn nhưng rất hoạt bát. Đôi bàn tay chú thon dài và vô cùng khéo léo khi điều khiển các nút bấm trên máy vô tuyến. Chú mặc bộ quân phục màu xanh cỏ úa, nhưng trên vai áo thường dắt thêm một chiếc bút chì và một cuốn sổ nhỏ để ghi chép. Gương mặt chú thanh tú với cặp kính cận toát lên vẻ tri thức. Chú bảo: "Thông tin là mạch máu của chiến trường cháu ạ, nhanh một giây là thắng, chậm một giây là nguy".

Em rất ấn tượng khi thấy chú làm việc. Giữa những tiếng "tè tè, tít tít" của mật mã Moóc-xơ, chú Nam vẫn bình tĩnh lắng nghe và ghi chép lại một cách chính xác tuyệt đối. Đôi tai chú dường như có khả năng lọc hết mọi tạp âm để chỉ nghe thấy những thông điệp quan trọng. Ánh mắt chú tập trung cao độ, không một phút lơ là. Chú còn dạy em cách nhận biết một vài ký hiệu đơn giản và kể về những lần các chú phải băng rừng, trèo đèo để lắp đặt trạm phát sóng giữa cơn bão.

Chú Nam kể rằng, dù thời bình hay thời chiến, người chiến sĩ thông tin luôn phải đảm bảo "kịp thời, chính xác, bí mật, an toàn". Có những đêm mưa gió mịt mùng, chú và đồng đội phải thay nhau trực máy, không dám rời mắt khỏi màn hình hay rời tai khỏi ống nghe vì sợ lỡ mất tín hiệu từ các đơn vị bạn. Sự thầm lặng và bền bỉ của chú khiến em vô cùng khâm phục. Chú không cầm súng đối mặt với quân thù, nhưng những dòng tin chú gửi đi chính là vũ khí sắc bén giúp quân đội ta thắng lợi.

Ngoài giờ làm việc, chú Nam là một người rất vui tính và hay chữ. Chú thường làm thơ kể về cuộc đời người chiến sĩ thông tin rất hay. Chú dạy em cách sắp xếp mọi việc thật khoa học và ngăn nắp. Hình ảnh chú Nam bên chiếc máy vô tuyến sẽ luôn là biểu tượng của sự tận tụy và trí tuệ trong lòng em. Em tự hứa sẽ học giỏi môn Tin học và Tiếng Anh để sau này có thể trở thành một chiến sĩ thông tin giỏi như chú, góp phần nối liền mọi miền Tổ quốc bằng những dòng tin yêu thương và hòa bình.

15Bài văn tả chú bộ độ số 14

Em luôn ao ước được một lần tận mắt nhìn thấy những chiếc xe tăng dũng mãnh và những người lính điều khiển chúng. Mong ước ấy đã trở thành hiện thực khi em được tham gia buổi biểu diễn khí tài quân sự. Người để lại ấn tượng mạnh nhất trong em chính là chú Hùng – trưởng xe của một chiếc xe tăng hạng nặng.

Chú Hùng có vóc dáng rất đậm người, bờ vai rộng và đôi tay to khỏe. Làn da chú rám nắng vì thường xuyên tiếp xúc với kim loại và hơi nóng của động cơ. Chú mặc bộ quân phục có màu đậm hơn các chú bộ binh, đôi khi còn vương vài vết dầu mỡ nhưng trông chú vẫn rất oai phong. Đặc biệt nhất là chiếc mũ công tác bằng da màu nâu đội trên đầu, chiếc mũ có những đường gân nổi giúp bảo vệ đầu khi xe di chuyển trên địa hình gồ ghề.

Khi chú Hùng bước lên xe tăng, động tác của chú nhanh nhẹn và dứt khoát như một chú báo đen. Chú leo lên tháp pháo, kiểm tra từng bộ phận trước khi ra lệnh xuất phát. Tiếng động cơ xe tăng nổ vang rung chuyển cả mặt đất, khói xanh tỏa ra mù mịt nhưng chú vẫn đứng hiên ngang trên đỉnh xe, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước qua khe ngắm. Hình ảnh chú cùng chiếc xe tăng xông lên phía trước trông thật hùng dũng, đúng như biệt danh "quả đấm thép" mà mọi người vẫn gọi.

Chú Hùng kể cho em nghe về những gian khổ khi ở trong xe tăng giữa mùa hè nóng bức: "Bên trong xe như một cái lò bánh mỳ cháu ạ, nóng đến mức mồ hôi chảy thành dòng nhưng các chú vẫn phải tập trung cao độ để phối hợp nhịp nhàng giữa lái xe, pháo thủ và nạp đạn". Chú nói về sự đoàn kết giữa các thành viên trong xe tăng như những bộ phận trong một cơ thể, thiếu một người là xe không thể vận hành tốt. Tình đồng chí gắn bó ấy khiến em rất cảm động.

Gặp chú Hùng, em mới thấy được vẻ đẹp của sự mạnh mẽ và kỷ luật. Chú không chỉ có sức khỏe phi thường mà còn phải có kiến thức về kỹ thuật rất giỏi. Chú dặn em: "Muốn lái xe tăng thì phải có một tinh thần thép và một trái tim nóng cháu nhé!". Em sẽ nhớ mãi hình ảnh chú Hùng với nụ cười rạng rỡ bên tháp pháo xe tăng dưới nắng chiều. Chú chính là nguồn động lực để em rèn luyện sức khỏe và ý chí mỗi ngày, để sau này có thể góp phần bảo vệ vững chắc biên cương Tổ quốc.

16Bài văn tả chú bộ độ số 15

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, em luôn ấn tượng với câu nói "Mở đường mà tiến, đánh địch mà đi" của các chiến sĩ công binh. Và người giúp em hiểu rõ nhất về công việc thầm lặng này chính là chú Cường, một chiến sĩ công binh đang công tác tại lữ đoàn gần nhà bà ngoại em. Hình ảnh chú với chiếc xẻng, chiếc cuốc và nụ cười hiền hậu đã vẽ nên một chân dung người lính vô cùng giản dị nhưng cũng rất vĩ đại.

Chú Cường có dáng người cao, đôi bàn tay to và dày vì phải làm việc với đất đá, xi măng. Làn da chú nâu bóng, đôi mắt sâu thẳm luôn lấp lánh niềm vui. Chú mặc bộ quân phục lao động màu xanh thẫm, gấu quần thường được xắn cao để thuận tiện cho việc xây cầu, đắp đê hay phá gỡ bom mìn. Chú bảo: "Công binh là đi trước về sau cháu ạ, các chú phải mở đường cho đồng đội tiến lên và dọn dẹp sau khi chiến trận kết thúc".

Em đã từng chứng kiến chú Cường và đồng đội giúp dân làng em bắc một chiếc cầu gỗ qua con suối nhỏ sau trận lũ. Dưới làn nước lạnh và chảy xiết, chú vẫn ngâm mình hàng giờ đồng hồ để đóng cọc, xếp đá. Đôi bàn tay chú khéo léo đan từng sợi mây, đóng từng chiếc đinh một cách chắc chắn. Mồ hôi hòa cùng nước suối, nhưng chú vẫn tươi cười, thỉnh thoảng lại pha trò cho chúng em vui. Chiếc cầu hoàn thành không chỉ nối liền hai bờ mà còn nối liền tình cảm giữa các chú bộ đội và nhân dân.

Chú Cường còn kể về những lần đi rà phá bom mìn còn sót lại sau chiến tranh. Đó là công việc cực kỳ nguy hiểm, đòi hỏi sự dũng cảm và đức tính tỉ mỉ, cẩn thận. Chú nói: "Chỉ cần một chút sơ suất là có thể nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nếu không làm thì bà con không có đất sạch để canh tác, các cháu không có sân để chơi đùa". Nghe chú kể, em cảm thấy khâm phục vô cùng sự hy sinh thầm lặng của các chú. Các chú đã đổ mồ hôi để hồi sinh những vùng đất chết.

Chia tay chú Cường, em nhớ mãi hình ảnh đôi bàn tay chai sần nhưng ấm áp của chú. Chú là hình ảnh đẹp nhất về sự lao động quên mình vì cuộc sống yên vui của nhân dân. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt, đặc biệt là môn Thủ công và Mỹ thuật để rèn luyện đôi bàn tay khéo léo, mong sao sau này có thể trở thành một kỹ sư công binh, cùng các chú xây dựng thêm nhiều cây cầu, nhiều con đường đẹp trên khắp mọi miền Tổ quốc.

17Bài văn tả chú bộ độ số 16

Trong quân đội nhân dân Việt Nam, có một lực lượng tinh nhuệ luôn thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt khó khăn, đó là các chiến sĩ đặc công. Em đã may mắn được xem một buổi trình diễn võ thuật của các chú tại thao trường và hình ảnh chú Tuấn – một người lính đặc công dũng mãnh – đã ghi dấu ấn sâu đậm trong trái tim em.

Chú Tuấn có dáng người nhỏ gọn nhưng vô cùng săn chắc, dẻo dai. Từng thớ thịt trên cánh tay chú cuồn cuộn như những sợi dây đồng. Gương mặt chú toát lên vẻ lạnh lùng, sắc sảo trong lúc luyện tập nhưng lại rất hiền khô khi nghỉ ngơi. Điểm ấn tượng nhất ở chú chính là đôi mắt sáng rực, có khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén ngay cả trong bóng tối. Chú mặc bộ quân phục rằn ri đặc biệt, có thể dễ dàng hòa lẫn vào cây cỏ, bùn đất để ngụy trang.

Em vô cùng kinh ngạc khi thấy chú Tuấn biểu diễn kỹ thuật leo trèo trên những bức tường cao vút mà không cần bất kỳ phương tiện hỗ trợ nào. Động tác của chú nhanh nhẹn và nhẹ nhàng như một chú sóc rừng. Chú còn trình diễn kỹ thuật ẩn mình dưới bùn lầy, khi chú nằm yên, em hoàn toàn không thể nhận ra có người đang ở đó. Chú bảo: "Người lính đặc công phải lấy ít đánh nhiều, lấy yếu thắng mạnh, bí mật và bất ngờ là yếu tố hàng đầu cháu ạ".

Trong giờ giải lao, chú Tuấn cho em xem những vết sẹo nhỏ trên tay, kết quả của những đợt huấn luyện khắc nghiệt vượt qua hàng rào dây thép gai hay băng qua lửa đạn. Chú kể về những lần phải nằm hầm, nhịn đói, nhịn khát hàng ngày trời để theo dõi mục tiêu. Nghe chú kể, em mới thấy được ý chí sắt đá và khả năng chịu đựng phi thường của các chú. Dù vất vả là thế, nhưng chú vẫn lạc quan nói: "Khó khăn càng lớn thì niềm tự hào khi hoàn thành nhiệm vụ càng cao".

Hình ảnh chú Tuấn dũng mãnh trên bãi tập giúp em hiểu rằng để có được hòa bình, các chú đã phải rèn luyện đến mức "mồ hôi đổ xuống cho máu bớt rơi". Chú chính là tấm gương sáng về sự dũng cảm và tinh thần vượt khó. Em tự hứa sẽ rèn luyện thân thể thật tốt, không ngại khó, ngại khổ trong học tập để sau này có thể trở thành một người lính tinh nhuệ, góp sức mình bảo vệ sự bình yên cho nhân dân và Tổ quốc thân yêu.

18Bài văn tả chú bộ độ số 17

Mỗi lần xem chương trình truyền hình về những vùng biên cương xa xôi, em lại vô cùng xúc động trước hình ảnh các chú bộ đội biên phòng đi tuần tra bên những cột mốc chủ quyền. Trong một lần về thăm quê bạn ở vùng biên giới phía Bắc, em đã gặp chú Bình – một người lính biên phòng cùng với chú chó nghiệp vụ vô cùng thông minh tên là Rex.

Chú Bình có vóc dáng cao lớn, nước da rám nắng và đôi mắt cương nghị. Chú mặc bộ quân phục màu xanh cỏ úa, thắt thắt lưng da gọn gàng, bên hông đeo một chiếc đèn pin và chiếc bi đông nước. Đôi giày vải của chú dính đầy bùn đất của những con đường rừng dốc đứng. Nhưng điều khiến em thích thú nhất chính là người bạn đồng hành của chú – chú chó Rex với bộ lông màu đen vàng mượt mà và chiếc mũi cực kỳ thính nhạy. Rex luôn đi sát bên chân chú Bình, sẵn sàng thực hiện mọi mệnh lệnh của chú.

Em đã được chứng kiến một buổi tuần tra của chú Bình và Rex dọc theo đường biên giới. Giữa rừng cây rậm rạp và đá núi tai mèo sắc lẹm, bước chân chú vẫn rất vững vàng. Chú dừng lại bên mỗi cột mốc, lau chùi cẩn thận và thắp một nén nhang thơm. Chú bảo: "Cột mốc này chính là linh hồn của Tổ quốc, các chú phải canh giữ bằng cả mạng sống của mình cháu ạ". Rex lúc đó đứng uy nghiêm cạnh chú, đôi tai vểnh lên nghe ngóng mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Tình bạn giữa người lính và chú chó thật đẹp và gắn bó.

Buổi tối tại đồn biên phòng, chú Bình thường dạy các em nhỏ trong bản học bài. Chú không chỉ là người lính mà còn là người thầy giáo xanh của bản làng. Chú kể cho em nghe về những đêm mùa đông lạnh giá, sương muối phủ trắng cả mái đầu nhưng các chú vẫn không rời vị trí gác. Chú nói về sự đùm bọc, yêu thương của bà con dân tộc thiểu số dành cho các chú, coi các chú như người thân trong nhà. Tình quân dân ở nơi biên thùy này sao mà nồng ấm và thiêng liêng đến thế.

Gặp chú Bình, em mới hiểu hết được giá trị của sự bình yên. Chú và những người lính biên phòng chính là những "lá chắn xanh" canh giữ cửa ngõ của đất nước. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện kỹ năng tự lập để sau này có thể cống hiến sức mình cho quê hương. Hình ảnh chú Bình và chú chó Rex đứng hiên ngang bên cột mốc giữa đại ngàn xanh thẳm sẽ luôn là biểu tượng đẹp nhất về lòng trung thành và lòng yêu nước trong trái tim em.

19Bài văn tả chú bộ độ số 18

Có một lực lượng quân đội mà công việc của họ vô cùng thầm lặng nhưng lại cực kỳ quan trọng đối với môi trường và an toàn của nhân dân, đó là các chiến sĩ phòng hóa. Em đã có dịp gặp chú Minh, một chiến sĩ quân đội chuyên ngành phòng hóa khi chú về giúp địa phương em xử lý một bãi rác thải hóa chất cũ. Hình ảnh chú trong bộ đồ bảo hộ lạ lẫm đã khiến em vô cùng tò mò và khâm phục.

Chú Minh ngoài đời có vẻ ngoài rất thư sinh, đôi mắt sáng và giọng nói nhẹ nhàng. Nhưng khi làm nhiệm vụ, chú trông như một "người hành tinh" vậy. Chú mặc bộ quần áo bảo hộ kín mít từ đầu đến chân màu xám tro, đeo mặt nạ chống độc to đùng với hai cái phin lọc ở bên má và đi ủng cao su dày. Chú bảo: "Nhiệm vụ của các chú là đối mặt với những kẻ thù vô hình như khí độc hay chất phóng xạ để bảo vệ sự sống cho mọi người".

Em đứng từ xa quan sát chú Minh và đồng đội sử dụng các thiết bị đo đạc tinh vi để kiểm tra nồng độ hóa chất. Từng bước đi của chú rất cẩn trọng, tỉ mỉ. Chú sử dụng những vòi rồng để phun hóa chất tiêu tẩy, làm sạch môi trường. Dưới cái nắng hè oi bức, bộ đồ bảo hộ kín mít làm mồ hôi chú chảy ra như tắm, nhưng chú vẫn kiên trì làm việc cho đến khi môi trường trở nên an toàn hoàn toàn. Sự tận tụy của chú khiến em thấy vô cùng biết ơn.

Trong lúc nghỉ ngơi sau khi đã tháo bỏ bộ đồ bảo hộ, gương mặt chú Minh nhợt nhạt đi vì nóng và thiếu oxy, nhưng nụ cười của chú vẫn rất rạng rỡ. Chú kể cho em nghe về những lần chú phải vào tâm dịch để khử khuẩn hay những lần xử lý bom chứa chất độc hóa học còn sót lại từ thời chiến tranh. Chú nói: "Lính phòng hóa phải giỏi cả về quân sự lẫn hóa học cháu ạ, một sai sót nhỏ cũng có thể gây hậu quả lớn". Nghe chú kể, em mới thấy được sự thông minh và lòng dũng cảm của các chú.

Hình ảnh chú Minh đã giúp em có thêm một góc nhìn mới về người lính cụ Hồ. Các chú không chỉ cầm súng đánh giặc mà còn là những "chiến sĩ môi trường" bảo vệ màu xanh của Trái Đất. Em tự hứa sẽ học thật giỏi môn Hóa học và Sinh học để sau này có thể góp sức mình vào công cuộc bảo vệ môi trường, bảo vệ sức khỏe cho nhân dân như chú Minh. Chú mãi là người lính thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại trong mắt em.

20Bài văn tả chú bộ độ số 19

Mùa hè năm ngoái, em được bố mẹ đưa đi thăm Lăng Bác Hồ ở thủ đô Hà Nội. Giữa không gian quảng trường Ba Đình lịch sử, hình ảnh khiến em ấn tượng và xúc động nhất chính là những chú bộ đội cảnh vệ đang đứng gác trước cửa Lăng. Trong số đó, em nhớ mãi gương mặt của chú bộ đội mà em được dịp trò chuyện lúc chú đổi ca trực.

Chú bộ đội cảnh vệ có vóc dáng rất cao lớn, cân đối và vô cùng trang nghiêm. Khác với bộ quân phục màu xanh thường thấy, chú mặc bộ đại lễ màu trắng tinh khôi, trông thật nổi bật và sang trọng. Trên ngực áo là những hàng cúc vàng sáng lấp lánh và chiếc phù hiệu của Bộ tư lệnh bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trên đầu chú đội chiếc mũ kê-pi cũng màu trắng, có huy hiệu ngôi sao đỏ rực. Đôi giày da đen của chú được đánh xi bóng lộn, đến mức có thể soi gương được.

Trong lúc làm nhiệm vụ đứng gác, chú đứng thẳng tắp như một bức tượng, đôi tay nắm chắc cây súng có gắn lưỡi lê sáng loáng trước ngực. Dù nắng gắt hay mưa dông, dù khách tham quan có đông đúc đến đâu, chú vẫn giữ nguyên một tư thế, ánh mắt nhìn thẳng với vẻ thành kính và nghiêm trang tuyệt đối. Chú bảo: "Đứng gác bên Lăng Bác là niềm vinh dự và tự hào lớn nhất của mỗi người lính chúng chú, nên dù có vất vả đến đâu cũng không ai cảm thấy mệt mỏi".

Lúc nghỉ ngơi, chú bộ đội trở nên rất gần gũi. Chú tên là Hòa, quê ở một làng nghèo ven biển. Chú kể cho em nghe về những giờ tập luyện duyệt binh bền bỉ để có được những bước chân dứt khoát, đều tăm tắp mà chúng em thấy mỗi sáng sớm lúc lễ thượng cờ. Chú nói về tình cảm của nhân dân cả nước mỗi khi về thăm Bác, nhìn thấy dòng người xếp hàng dài, các chú càng thấy trách nhiệm của mình lớn lao hơn. Tình yêu dành cho Bác Hồ kính yêu đã tiếp thêm sức mạnh cho các chú hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Nhìn chú Hòa và những người lính cảnh vệ, em cảm thấy lòng mình trào dâng một niềm xúc động khó tả. Các chú chính là những người cận vệ trung thành, canh giữ giấc ngủ ngàn thu cho vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi, rèn luyện đạo đức thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Hình ảnh chú bộ đội cảnh vệ trong bộ quân phục trắng muốt dưới nắng vàng Ba Đình sẽ mãi là biểu tượng của lòng trung thành và kính yêu trong trái tim em.

21Bài văn tả chú bộ độ số 20

Từ những trang sách tiếng Việt đầu tiên cho đến những lần gặp gỡ ngoài đời thực, hình ảnh chú bộ đội cụ Hồ luôn chiếm một vị trí đặc biệt và trang trọng nhất trong trái tim em. Đối với một học sinh lớp 3 như em, các chú không chỉ là những người lính cầm súng bảo vệ đất nước mà còn là những người anh, người cha hiền hậu, là tấm gương sáng ngời về ý chí và lòng dũng cảm.

Dù là các chú bộ đội bộ binh với áo xanh giản dị, các chú hải quân với sóng nước trùng dương, hay các chú phi công bay giữa tầng mây... tất cả đều có chung một điểm là vẻ đẹp của sự kỷ luật và lòng tận tụy. Em yêu làm sao màu áo xanh hy vọng, yêu ngôi sao vàng lấp lánh trên chiếc mũ cối và yêu cả những nụ cười rạng rỡ sau những giờ tập luyện mệt mỏi trên thao trường. Những giọt mồ hôi của các chú rơi xuống chính là để cho chúng em có những trang vở sạch, những tiếng cười giòn giã trong sân trường yên bình.

Qua những câu chuyện em được nghe và những gì em được thấy, em hiểu rằng làm bộ đội là một nghề vô cùng gian khổ nhưng cũng rất vinh quang. Các chú phải xa gia đình, xa những người thân yêu để đến những nơi biên thùy, hải đảo xa xôi. Có những chú đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường, có những chú để lại một phần xương máu nơi rừng sâu. Sự hy sinh ấy lớn lao đến mức không gì có thể so sánh được. Chính các chú đã thắp lên trong em tình yêu quê hương đất nước nồng nàn.

Em tự hứa với bản thân mình rằng, dù sau này có trở thành ai, làm nghề gì, em cũng sẽ mang trong mình tinh thần của người lính: trung thực, dũng cảm và không ngại gian khổ. Em sẽ cố gắng học thật giỏi tất cả các môn, rèn luyện thân thể khỏe mạnh và tích cực tham gia các hoạt động giúp đỡ mọi người. Ước mơ của em là một ngày nào đó cũng được khoác lên mình bộ quân phục xanh, được cầm súng bảo vệ bình yên cho Tổ quốc, tiếp bước truyền thống hào hùng của các chú bộ đội đi trước.

Hình ảnh chú bộ đội sẽ mãi là nguồn động lực, là ngọn hải đăng chỉ đường cho em trong hành trình lớn khôn. Em xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến tất cả các chú bộ đội trên khắp mọi miền đất nước. Chúc các chú luôn mạnh khỏe, vững vàng tay súng để bảo vệ bầu trời, vùng biển và từng tấc đất thiêng liêng của Việt Nam ta. Gia đình lớn Việt Nam luôn tự hào và yêu quý các chú – những anh bộ đội cụ Hồ vĩ đại!

Xem thêm:

Thông qua việc luyện tập tả chú bộ đội, học sinh không chỉ rèn kỹ năng quan sát và viết văn miêu tả mà còn bồi dưỡng tình cảm yêu quý, biết ơn những người chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc. Hy vọng nội dung trên từ AVAKids sẽ giúp các em hoàn thành tốt bài viết và thêm yêu môn Tập làm văn.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi