20 bài văn về gia đình lớp 3 hay, ngắn gọn, điểm cao được tuyển chọn

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 1 tuần trước
46 lượt xem

Gia đình là đề tài quen thuộc và gần gũi trong chương trình Tập làm văn lớp 3. Tuy nhiên, nhiều học sinh vẫn gặp khó khăn khi viết bài văn về gia đình lớp 3 sao cho đủ ý, đúng yêu cầu và diễn đạt tự nhiên. Bài viết dưới đây sẽ hướng dẫn cách làm bài đơn giản, dễ hiểu, giúp các em tự tin hoàn thành bài văn và đạt kết quả tốt.

1Dàn ý bài văn kể về gia đình em lớp 3

1.1 Dàn ý 1: Kể về gia đình em (Dạng tổng quát)

Đây là dạng bài phổ biến nhất, giới thiệu về các thành viên và không khí gia đình.

1. Mở bài:

  • Giới thiệu chung về gia đình: Gia đình em gồm có mấy người? Đó là những ai?

  • Cảm xúc bao quát: Em rất yêu quý và tự hào về gia đình mình.

2. Thân bài:

  • Giới thiệu từng thành viên:

    • Bố: Tên, nghề nghiệp (ví dụ: kỹ sư, công nhân, lái xe...). Tính cách của bố (hiền lành, nghiêm khắc hay vui tính?). Bố thường làm gì cho em?

    • Mẹ: Tên, công việc nội trợ hoặc đi làm. Mẹ là người chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ cho em.

    • Anh/Chị/Em (nếu có): Học lớp mấy? Hay chơi đùa cùng em như thế nào?

    • Bản thân em: Là con út hay con cả? Em được mọi người yêu thương ra sao?

  • Sinh hoạt gia đình:

    • Cả nhà thường làm gì cùng nhau vào buổi tối? (Xem tivi, ăn cơm, trò chuyện).

    • Những dịp cuối tuần cả nhà đi chơi hoặc dọn dẹp nhà cửa.

  • Sự gắn kết: Mọi người đối xử với nhau như thế nào? (Yêu thương, nhường nhịn, giúp đỡ lẫn nhau).

3. Kết bài:

  • Khẳng định lại tình cảm: Gia đình là tổ ấm hạnh phúc nhất của em.

  • Lời hứa: Em hứa sẽ học giỏi, ngoan ngoãn để bố mẹ vui lòng.

1.2 Dàn ý 2: Kể về một buổi sum họp gia đình (Dạng kể chuyện)

1. Mở bài:

  • Dẫn dắt: Sau một ngày làm việc và học tập vất vả, thời gian em mong chờ nhất là lúc cả nhà sum họp.

  • Thời điểm: Đó là bữa cơm tối ấm áp.

2. Thân bài:

  • Chuẩn bị: Mẹ nấu những món ăn ngon, em giúp mẹ dọn bát đũa, bố pha trà.

  • Không khí bữa cơm:

    • Mâm cơm nghi ngút khói, thơm lừng.

    • Tiếng cười nói vui vẻ: Bố kể chuyện công việc, mẹ nhắc nhở em ăn nhiều rau, em kể về điểm 10 ở trường.

    • Cử chỉ yêu thương: Bố gắp thức ăn cho mẹ, mẹ xoa đầu em.

  • Sau bữa ăn: Cả nhà cùng ngồi xem phim hoặc cùng nhau trò chuyện ở phòng khách.

3. Kết bài:

  • Cảm nghĩ của em: Em cảm thấy vô cùng bình yên và hạnh phúc.

  • Ước nguyện: Mong gia đình mình mãi mãi hạnh phúc và đầy ắp tiếng cười như thế.

1.3 Dàn ý 3: Kể về một người thân mà em yêu quý nhất (Dạng trọng tâm)

Dành cho đề bài yêu cầu viết về một người cụ thể trong gia đình.

1. Mở bài:

  • Giới thiệu người định kể: Trong gia đình, người gần gũi và yêu thương em nhất là... (Mẹ/Bố/Ông/Bà).

2. Thân bài:

  • Ngoại hình:

    • Dáng người (cao, gầy, hay đậm người).

    • Khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười (ví dụ: Nụ cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp).

    • Đôi bàn tay (bàn tay thô ráp vì làm việc vất vả hay bàn tay mềm mại).

  • Tính cách và hành động:

    • Người đó chăm sóc em ra sao? (Dạy học, nấu ăn, kể chuyện đêm khuya).

    • Một kỷ niệm nhỏ giữa em và người đó (Ví dụ: Lúc em bị ốm được mẹ chăm sóc).

  • Điều em học được: Người đó đã dạy em những điều hay lẽ phải gì?

3. Kết bài:

  • Tình cảm của em: Em yêu người đó rất nhiều.

  • Lời chúc: Chúc người đó luôn mạnh khỏe, sống đời bên em.

Một số từ ngữ "đắt" để bài văn lớp 3 hay hơn:

  • Tính từ chỉ tình cảm: Ấm áp, hạnh phúc, quây quần, trìu mến, hiền hậu, bao dung, vô bờ bến.

  • Hình ảnh so sánh:

    • "Gia đình như chiếc tổ ấm nhỏ."

    • "Lời mẹ ru ngọt ngào như dòng sữa mát."

    • "Bàn tay bố thô ráp nhưng vô cùng vững chãi."

  • Động từ biểu cảm: Vỗ về, chăm chút, nâng niu, sẻ chia, lắng nghe.

Ba mẹ đừng quên bổ sung vitamin và khoáng chấtsữa tươinước yến,.... để trẻ có một sức khoẻ dẻo dai và năng lượng học tập cả ngày dài!

2Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 1

Trong cuộc đời của mỗi con người, có lẽ nơi ấm áp nhất, rực rỡ sắc màu nhất chính là tổ ấm gia đình. Với em cũng vậy, gia đình không chỉ là một ngôi nhà để che mưa che nắng, mà là nơi chứa đựng những tình cảm thiêng liêng nhất của bố, của mẹ và của anh trai dành cho em. Gia đình em có bốn thành viên, mỗi người một tính cách nhưng luôn gắn bó với nhau như những nốt nhạc trong một bản hòa tấu êm đềm.

Đầu tiên là bố của em. Bố là một kỹ sư xây dựng, dáng người cao lớn và có làn da hơi rám nắng vì những ngày dài làm việc ngoài công trường. Bố thường rất nghiêm khắc mỗi khi dạy em học bài, nhưng đằng sau cặp kính cận ấy là ánh mắt vô cùng trì mến. Em nhớ mãi những tối cuối tuần, bố thường ngồi ở ban công, kể cho em nghe về những cây cầu, những tòa nhà cao tầng mà bố đã góp phần xây dựng. Bố chính là "người hùng" trong lòng em, người dạy em phải luôn mạnh mẽ và kiên trì.

Tiếp đến là mẹ - "nàng tiên" dịu dàng của cả nhà. Mẹ em có mái tóc dài đen lánh và đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng vô cùng khéo léo. Mẹ không chỉ giỏi việc ở cơ quan mà còn là một người nội trợ đảm đang. Mỗi sáng, khi ông mặt trời còn chưa thức giấc, mẹ đã lạch cạch dưới bếp để chuẩn bị bữa sáng thơm phức cho cả nhà. Mẹ thường bảo: "Bữa sáng là quan trọng nhất để các con có năng lượng học tập". Ánh mắt mẹ hiền từ, giọng nói của mẹ ấm áp như tiếng ru, luôn xoa dịu mỗi khi em buồn hay vấp ngã.

Em còn có một người anh trai tên là Minh, hiện đang học lớp 8. Anh Minh rất thông minh và hay trêu chọc em. Tuy nhiên, mỗi khi em gặp bài toán khó, anh luôn là người kiên nhẫn giảng giải cho em từng chút một. Hai anh em thường cùng nhau tưới cây vào buổi chiều, tiếng cười đùa vang vọng khắp sân nhỏ.

Cuối cùng là em, thành viên nhỏ tuổi nhất nhà. Em luôn nhận được sự ưu ái và yêu thương của mọi người. Hằng ngày, sau khi đi học về, cả gia đình em lại quây quần bên mâm cơm tối. Đây là lúc mọi người chia sẻ về những câu chuyện trong ngày. Bố kể về công việc, anh Minh kể về trận bóng đá ở trường, còn em khoe với mẹ điểm mười môn Tiếng Việt. Không khí lúc đó thật hạnh phúc và ấm cúng. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để luôn là niềm tự hào của cả gia đình, giữ gìn ngọn lửa yêu thương mãi mãi bùng cháy trong ngôi nhà nhỏ này.

3Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 2

Mỗi khi chiều tà, khi những tia nắng cuối ngày dần tắt và tiếng chim sẻ ríu rít gọi nhau về tổ, lòng em lại trào dâng một cảm giác nôn nao khó tả. Đó là lúc em biết rằng, giờ phút sum họp quý giá nhất trong ngày đã đến: bữa cơm tối của gia đình. Với em, không có món cao lương mỹ vị nào có thể sánh bằng những món ăn giản dị do chính tay mẹ nấu trong gian bếp nhỏ.

Chuẩn bị cho bữa cơm là một "quy trình" đầy niềm vui. Mẹ là "tổng chỉ huy" dưới bếp, tay thoăn thoắt thái rau, kho cá. Tiếng mỡ hành kêu xèo xèo trên chảo, mùi thơm của nước dùng bay lên nghi ngút làm cả căn nhà trở nên sống động. Em và anh trai không ngồi yên mà luôn chân luôn tay giúp mẹ. Anh Minh giúp mẹ nhặt rau, còn em có nhiệm vụ sắp xếp bát đũa ngay ngắn lên bàn. Bố vừa đi làm về, dù mệt nhưng vẫn tươi cười phụ mẹ dọn những món ăn nóng hổi ra bàn.

Bữa cơm gia đình em không chỉ có thức ăn ngon mà còn tràn ngập tiếng cười. Trên chiếc bàn tròn nhỏ, cả nhà ngồi sát bên nhau. Bố thường bắt đầu bằng câu hỏi: "Hôm nay các con đi học có gì vui không?". Thế là em liến thoắng kể về cô giáo mới, về bạn học cùng bàn. Mẹ vừa nghe vừa nhìn chúng em với ánh mắt âu yếm, thỉnh thoảng lại gắp vào bát em miếng thịt kho ngon nhất, vào bát bố miếng cá thơm nhất. Những cử chỉ chăm sóc nhỏ bé ấy khiến em cảm thấy mình thật may mắn vì được sống trong vòng tay yêu thương.

Điều em thích nhất là sau khi ăn xong, cả nhà lại cùng nhau tráng miệng bằng những miếng hoa quả mát lạnh. Bố sẽ pha một ấm trà nhài thơm ngát, cả nhà cùng ngồi xem chương trình thời sự hoặc những bộ phim hoạt hình yêu thích của em. Trong không gian ấy, những lo toan, vất vả của bố mẹ dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự bình yên và gắn kết.

Em nhận ra rằng, gia đình chính là nơi tiếp thêm sức mạnh cho em. Bữa cơm chiều không chỉ làm no cái bụng mà còn làm ấm cái lòng. Em thầm mong thời gian có thể trôi chậm lại để em được tận hưởng những khoảnh khắc ngọt ngào này mãi mãi. Em yêu gia đình mình biết bao!

4Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 3

Trong trái tim non nớt của em, mẹ là người tuyệt vời nhất, là người phụ nữ đẹp nhất và cũng là người em yêu thương nhất trên đời. Nếu ai đó hỏi em rằng "Hạnh phúc là gì?", em sẽ không ngần ngại trả lời rằng: "Hạnh phúc chính là được nhìn thấy nụ cười của mẹ mỗi ngày".

Mẹ em năm nay ngoài ba mươi tuổi. Mẹ có dáng người mảnh mai và làn da trắng hồng. Mái tóc mẹ dài, luôn thoang thoảng mùi hương của hoa bưởi, hoa nhài mỗi khi mẹ gội đầu. Nhưng điều em yêu nhất ở mẹ chính là đôi mắt. Đôi mắt mẹ đen lánh, sâu thẳm và luôn chứa đựng một sự bao dung vô bờ bến. Mỗi khi em làm điều sai trái, đôi mắt ấy thoáng buồn nhưng không bao giờ quát mắng, mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo để em hiểu ra lỗi lầm của mình.

Công việc của mẹ rất bận rộn, nhưng mẹ luôn dành thời gian chăm sóc cho em từng li từng tí. Em nhớ có một lần em bị sốt cao giữa đêm. Trong cơn mê man, em vẫn cảm nhận được bàn tay mát lạnh của mẹ đặt lên trán, tiếng bước chân lo lắng của mẹ đi lại trong phòng. Mẹ đã thức trắng đêm để chườm đá, pha sữa và dỗ dành em ngủ. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, thấy quầng thâm trên mắt mẹ, em đã khóc vì thương mẹ quá đỗi. Mẹ chỉ cười, xoa đầu em và nói: "Con khỏe là mẹ hết mệt rồi".

Mẹ còn là người thầy đầu tiên dạy em những bài học đạo đức làm người. Mẹ dạy em phải biết kính trên nhường dưới, biết giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Những câu chuyện cổ tích mẹ kể trước giờ đi ngủ luôn chứa đựng những thông điệp nhân văn sâu sắc, giúp em nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng. Bàn tay mẹ tuy có đôi chỗ chai sần vì làm việc vất vả, nhưng với em đó là bàn tay mềm mại nhất, ấm áp nhất vì nó đã nâng niu em từ thuở lọt lòng.

Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm! Con hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, đạt nhiều điểm mười để làm món quà tặng mẹ. Con mong mẹ luôn mạnh khỏe, mãi là bông hoa rực rỡ nhất trong vườn hoa gia đình mình, để con luôn được che chở dưới bóng mát yêu thương của mẹ.

5Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 4

Nếu mẹ là dòng suối mát lành dịu dàng, thì bố trong mắt em lại là một cây đại thụ to lớn, vững chãi, luôn che chở cho cả gia đình trước những giông bão của cuộc đời. Bố không hay nói những lời ngọt ngào, nhưng tình cảm của bố dành cho em lại sâu sắc và nặng tình như biển cả.

Bố em năm nay bốn mươi tuổi, là một người thợ mộc tài hoa. Đôi bàn tay bố thô ráp, có nhiều vết chai và cả những vết sẹo nhỏ do công việc để lại. Nhưng chính đôi bàn tay ấy đã đóng cho em chiếc bàn học xinh xắn, sửa lại cho em con búp bê bị hỏng và dắt tay em đi những bước đi đầu tiên. Bố có khuôn mặt chữ điền cương nghị và nụ cười rạng rỡ như nắng mai. Mỗi khi bố cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện lên, trông bố hiền từ vô cùng.

Bố rất quan tâm đến việc học hành và rèn luyện thể chất của em. Vào những buổi chiều cuối tuần, bố thường đưa em ra công viên để tập đi xe đạp hoặc chơi đá cầu. Bố kiên nhẫn chạy theo sau giữ xe cho em, mặc cho mồ hôi nhễ nhại trên áo. Khi em bị ngã và định khóc, bố không chạy lại đỡ ngay mà đứng từ xa cổ vũ: "Đứng lên đi con gái, con làm được mà!". Chính sự mạnh mẽ của bố đã dạy em bài học về lòng tự lập và sự kiên cường.

Có những đêm, em thấy bố vẫn miệt mài ngồi bên bản vẽ hoặc những khúc gỗ dưới ánh đèn lờ mờ. Em biết bố đang làm việc vất vả để lo cho em có cuộc sống đầy đủ, bằng bạn bằng bè. Tình yêu của bố không ồn ào, nó nằm trong chiếc áo khoác bố nhường cho em khi trời lạnh, nằm trong bát phở bố nhường thêm thịt cho em, và nằm trong ánh mắt tự hào mỗi khi em đạt danh hiệu học sinh giỏi.

Em tự hào về bố biết bao! Bố không chỉ là người cha, mà còn là người bạn lớn luôn lắng nghe những tâm sự của em. Em ước sao mình lớn thật nhanh để có thể đỡ đần cho bố, để đôi vai bố bớt nhọc nhằn hơn. Con yêu bố, người anh hùng thầm lặng của đời con!

6Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 5

Một tuần bận rộn trôi qua, và ngày em mong đợi nhất chính là ngày Chủ nhật. Đó là ngày mà cả gia đình em tạm gác lại mọi công việc, học tập để cùng nhau làm những việc yêu thích, tạo nên những kỷ niệm đẹp đẽ dưới mái nhà thân thương.

Buổi sáng Chủ nhật thường bắt đầu muộn hơn mọi ngày một chút. Không còn tiếng chuông báo thức giục giã, em thức dậy trong mùi thơm của món bánh mỳ ốp la mà bố đang chuẩn bị dưới bếp. Sau bữa sáng vui vẻ, cả nhà em bắt tay vào "chiến dịch tổng vệ sinh". Đây là hoạt động truyền thống của gia đình em. Bố phụ trách những việc nặng như lau cửa kính cao và sửa sang lại vòi nước. Mẹ thì dọn dẹp phòng bếp, lau chùi bát đĩa cho sáng bóng. Anh Minh và em được phân công quét dọn sân vườn và lau bụi cho các kệ sách.

Làm việc cùng nhau thật là vui! Vừa làm, anh em em vừa nghe những bản nhạc thiếu nhi sôi động. Thỉnh thoảng, bố lại kể một câu chuyện cười khiến cả nhà cười nghiêng ngả. Sau khi ngôi nhà đã sạch sẽ và thơm tho, mẹ thường đãi cả nhà một bữa trưa thật thịnh soạn với những món ăn mà cả nhà cùng yêu thích.

Đến buổi chiều, gia đình em thường đi dã ngoại ở công viên gần nhà hoặc về thăm ông bà nội ngoại. Em thích nhất là cảm giác được ngồi sau xe máy của bố, ôm chặt lấy lưng bố và tận hưởng gió mát lồng lộng. Khi về thăm ông bà, em được nghe kể về những kỷ niệm ngày xưa của bố mẹ, được hái quả trong vườn và cảm nhận tình cảm ấm áp của thế hệ đi trước. Những chuyến đi như vậy giúp em hiểu thêm về cội nguồn và thêm yêu quý những người thân trong dòng họ.

Ngày Chủ nhật trôi qua thật nhanh, nhưng những gì đọng lại trong em là sự gắn kết và niềm hạnh phúc trào dâng. Những hoạt động giản dị ấy đã bện chặt tình cảm của các thành viên trong gia đình lại với nhau. Em nhận ra rằng, không cần phải đi đâu xa, không cần những món quà đắt tiền, chỉ cần được ở bên những người thân yêu, đó đã là điều tuyệt vời nhất thế gian. Em sẽ giữ mãi những ký ức đẹp đẽ này trong ngăn kéo trái tim mình.

7Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 6

Trong gia đình, người mà em luôn kính trọng và dành một tình cảm đặc biệt chính là ông nội. Nếu bố là trụ cột vững chãi, mẹ là ngọn lửa ấm áp, thì ông nội đối với em giống như một cuốn từ điển sống, một kho tàng những câu chuyện cổ tích và những bài học làm người quý giá. Năm nay ông đã ngoài bảy mươi tuổi, cái tuổi "xưa nay hiếm", nhưng ông vẫn còn minh mẫn và nhanh nhẹn lắm.

Mỗi khi nhìn thấy ông, em lại ấn tượng bởi mái tóc bạc phơ như cước, trắng muốt như những sợi tơ trời. Khuôn mặt ông có nhiều nếp nhăn, mỗi nếp nhăn như một dấu ấn của thời gian, của những năm tháng vất vả nuôi dạy bố mẹ em khôn lớn. Đôi mắt ông không còn sáng rõ như xưa, thường phải đeo kính khi đọc báo, nhưng ánh nhìn của ông lúc nào cũng hiền từ và ấm áp. Em thích nhất là được ngồi trong lòng ông, cảm nhận đôi bàn tay gầy gầy, xương xương nhưng vô cùng ấm áp của ông xoa đầu em.

Ông nội có một thú vui rất tao nhã là chăm sóc cây cảnh. Khu vườn nhỏ trước nhà đều một tay ông vun xới. Sáng nào cũng vậy, khi sương còn đọng trên lá, ông đã dậy từ sớm, tỉ mẩn tưới từng gốc hồng, gốc cúc. Ông dạy em rằng: "Cây cối cũng có linh hồn, mình chăm sóc nó tận tâm thì nó sẽ nở hoa thật đẹp để đền đáp". Nhờ có ông mà em biết yêu thêm màu xanh của lá, biết trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên.

Nhưng điều em mong chờ nhất chính là những buổi tối mùa hè rực rỡ ánh sao, hai ông cháu ngồi trên chiếc chõng tre ngoài sân. Trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng dế mèn kêu râm ran và làn gió mát rượi, ông kể cho em nghe về những ngày xưa đánh giặc cứu nước, về những tích xưa truyện cũ. Giọng kể của ông trầm bổng, đưa em vào thế giới của những ông bụt, cô tiên, của những con người hiền lành, hiếu thảo. Qua những câu chuyện ấy, ông khuyên bảo em phải biết sống trung thực, vị tha và luôn yêu thương mọi người.

Có những lần em ham chơi bị điểm kém, bố định mắng nhưng ông đã nhẹ nhàng can ngăn. Ông bảo: "Trẻ con như tờ giấy trắng, mình phải kiên nhẫn uốn nắn". Sau đó, ông dắt em vào phòng, chỉ cho em thấy lỗi sai và cùng em ôn tập. Tình yêu của ông không ồn ào mà thấm sâu vào lòng em như mạch nước ngầm mát lạnh. Em luôn tự nhủ phải ngoan ngoãn, chăm học để ông luôn vui lòng và sống thật lâu bên con cháu. Ông chính là điểm tựa tinh thần, là bóng cây cổ thụ che chở cho tuổi thơ của em thêm phần rực rỡ.

8Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 7

Gia đình em vốn dĩ đã rất hạnh phúc, nhưng từ khi có thêm thành viên mới là bé Bống, không khí trong nhà lại càng trở nên rộn ràng và tràn ngập tiếng cười hơn bao giờ hết. Bống là em gái út của em, năm nay bé vừa tròn ba tuổi. Đối với em, Bống không chỉ là một người em gái mà còn là một thiên thần nhỏ đáng yêu, là người bạn thân thiết nhất mà ông trời đã ban tặng cho em.

Nhìn bé Bống, ai cũng muốn chạy lại ôm hôn vì bé có ngoại hình vô cùng xinh xắn. Bé có đôi má phúng phính, trắng hồng như hai quả đào chín, chỉ muốn véo nhẹ một cái. Đôi mắt bé tròn xoe, đen lánh như hai hạt nhãn, lúc nào cũng nhìn mọi người với vẻ tò mò và ngây thơ. Đặc biệt là cái miệng nhỏ xíu, đỏ thắm, mỗi khi cười lại lộ ra mấy chiếc răng sữa trắng muốt trông cực kỳ duyên dáng. Mái tóc của Bống thưa và mềm mượt, mẹ thường buộc cho bé hai cái chỏm nhỏ xíu trên đầu, trông bé chẳng khác gì một cô búp bê di động.

Bống đang ở tuổi tập nói nên lúc nào cũng "líu lo" suốt ngày như một chú chim non. Bé rất hiếu động, không lúc nào chịu ngồi yên một chỗ. Em thích nhất là những lúc đi học về, vừa thấy em ở cổng, Bống đã lạch bạch chạy ra, đôi tay ngắn ngủn dang rộng đòi anh bế. Bé cứ gọi: "Anh... anh..." bằng giọng nói ngọng nghịu nhưng nghe sao mà ngọt ngào đến thế. Những lúc ấy, bao nhiêu mệt mỏi sau một ngày học tập của em dường như tan biến hết.

Bống cũng rất biết quan tâm đến người khác theo cách của riêng mình. Có lần thấy em đang ngồi tập viết bài, bé lén lén đi vào, đặt lên bàn một chiếc kẹo mút rồi nói: "Anh ăn đi cho đỡ mệt". Hành động nhỏ bé ấy khiến em cảm động vô cùng. Em thường dành thời gian rảnh để chơi đồ hàng với em, dạy em hát những bài hát thiếu nhi đơn giản hay cùng em xem những bộ phim hoạt hình vui nhộn. Tuy thỉnh thoảng Bống cũng hay nghịch ngợm làm hỏng đồ chơi của em, nhưng nhìn khuôn mặt hối lỗi của bé, em lại chẳng thể nào giận nổi.

Từ khi có Bống, em thấy mình trưởng thành hơn. Em biết nhường nhịn, biết chăm sóc và bảo vệ em gái. Em luôn thầm hứa với lòng mình sẽ học tập thật giỏi để làm gương cho Bống noi theo. Em mong sao em gái mình luôn khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn và mãi giữ được nét hồn nhiên, đáng yêu như bây giờ. Bống chính là niềm vui, là động lực để mỗi ngày của em đều trở nên ý nghĩa và rực rỡ sắc màu.

9Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 8

Mùa hè vừa qua, em đã có một kỷ niệm vô cùng tuyệt vời và đáng nhớ, đó chính là chuyến du lịch biển tại thành phố Đà Nẵng cùng với bố mẹ và anh trai. Đây là lần đầu tiên cả gia đình em cùng nhau đi chơi xa sau một năm học tập và làm việc vất vả. Chuyến đi không chỉ giúp em được mở mang tầm mắt mà còn khiến tình cảm gia đình thêm gắn bó, khăng khít hơn bao giờ hết.

Ngay từ sáng sớm, cả nhà đã chuẩn bị hành lý xong xuôi với tâm trạng vô cùng háo hức. Trên chuyến bay, em được ngồi cạnh cửa sổ, nhìn những đám mây trắng xốp như bông trôi lững lờ dưới cánh máy bay. Khi vừa đặt chân đến Đà Nẵng, em đã cảm nhận được hơi thở của biển cả với gió mặn mòi và cái nắng vàng rực rỡ. Cảnh tượng hiện ra trước mắt em thật hùng vĩ: nước biển xanh trong vắt nối liền với bầu trời bao la, những con sóng bạc đầu liên tiếp xô vào bờ cát trắng mịn màng.

Hoạt động vui nhất là lúc cả nhà cùng nhau tắm biển vào buổi chiều. Bố và anh trai thi nhau bơi lội giữa những con sóng lớn, còn em và mẹ thì ngồi trên bãi cát xây những tòa lâu đài nguy nga. Bố còn dạy em cách tập bơi, đôi bàn tay vững chãi của bố nâng đỡ em trên mặt nước khiến em cảm thấy rất an toàn. Tiếng cười nói của cả nhà vang lên rộn rã, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào tạo nên một bản nhạc mùa hè đầy sức sống.

Buổi tối, cả nhà cùng nhau đi dạo bên bờ biển. Dưới ánh trăng lung linh, mặt biển trở nên huyền ảo lạ thường. Bố nắm tay mẹ, còn em và anh trai tung tăng chạy nhảy xung quanh. Cả nhà ghé vào một quán ăn ven biển để thưởng thức các món hải sản tươi ngon như tôm hùm nướng, cua hấp và mực xào. Trong bữa ăn, bố kể cho chúng em nghe về những vùng đất mới mà bố từng đi qua, mẹ thì ân cần nhắc nhở chúng em ăn nhiều để có sức khỏe. Những phút giây ấy thật bình yên và hạnh phúc biết bao.

Chuyến đi tuy chỉ kéo dài ba ngày nhưng đã để lại trong em những ấn tượng không thể nào quên. Em không chỉ được ngắm nhìn cảnh đẹp của quê hương đất nước mà còn cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc chu đáo của bố mẹ. Qua chuyến đi này, em càng thêm yêu quý gia đình mình và tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để hằng năm gia đình lại có thêm nhiều chuyến đi thú vị như thế nữa. Gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất, là nơi tràn ngập tình yêu thương mà em luôn muốn trở về.

10Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 9

Trong suốt một năm, có lẽ dịp mà em mong đợi nhất chính là ngày Tết Nguyên Đán. Đó là khoảng thời gian thiêng liêng khi mọi thành viên trong gia đình em, dù đi đâu xa cũng đều trở về sum họp dưới mái nhà ấm áp. Tết không chỉ có hoa đào, bánh chưng hay bao lì xì đỏ thắm, mà Tết đối với em còn là hương vị của sự đoàn viên, là tình cảm gia đình nồng đượm không gì sánh bằng.

Không khí Tết bắt đầu len lỏi vào nhà em từ những ngày cuối tháng Chạp. Cả nhà cùng nhau bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa. Bố thì lo sơn sửa lại hàng rào, treo những dải đèn nháy lấp lánh lên cây quất trước sân. Mẹ thì bận rộn đi chợ sắm sửa bánh kẹo, hoa tươi và thực phẩm cho những ngày Tết. Em và anh trai cũng không đứng ngoài cuộc, chúng em giúp mẹ lau chùi bàn ghế, sắp xếp lại giá sách cho ngăn nắp. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ai nấy đều nở nụ cười tươi rói vì biết rằng Tết đã đến rất gần.

Kỷ niệm mà em thích nhất là đêm ba mươi Tết, cả nhà cùng nhau quây quần bên nồi bánh chưng nghi ngút khói. Trong cái lạnh se lạnh của mùa đông, hơi ấm từ bếp lửa bập bùng khiến lòng người trở nên lạ lùng. Bố dạy em cách gói bánh sao cho vuông vức, mẹ thì kể về ý nghĩa của hạt gạo, hạt đậu trong chiếc bánh chưng xanh. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, tiếng pháo hoa nổ vang trời, cả nhà cùng nhau thắp hương tổ tiên và trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp nhất. Bố chúc mẹ luôn trẻ đẹp, mẹ chúc bố công tác tốt, còn chúng em thì nhận được những phong bao lì xì đỏ thắm kèm theo lời dặn dò ngoan ngoãn, học giỏi.

Sáng mùng Một, cả nhà diện những bộ quần áo mới đẹp nhất để đi chúc Tết ông bà. Nhìn gương mặt hạnh phúc của ông bà khi thấy con cháu đông đủ, em cảm nhận được giá trị của hai chữ "gia đình". Những bữa cơm ngày Tết luôn đầy ắp các món ăn truyền thống như giò lụa, dưa hành, nem rán... Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện về những dự định trong năm mới, không khí vô cùng ấm cúng và náo nhiệt.

Tết qua đi nhưng tình yêu thương vẫn còn ở lại. Đối với em, Tết chính là sợi dây gắn kết tình cảm giữa các thế hệ, là dịp để mỗi người bày tỏ lòng biết ơn đối với đấng sinh thành. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc quý giá bên gia đình, bởi đó chính là hành trang hạnh phúc nhất để em vững bước vào đời. Em yêu ngày Tết, và yêu hơn cả chính là gia đình thân yêu của mình.

11Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 10

Có người nói rằng những ngày mưa thường gợi lên nỗi buồn, nhưng với em, những ngày mưa lại mang đến một cảm giác vô cùng đặc biệt. Đó là lúc không gian bên ngoài dường như tách biệt hẳn với sự ấm áp, yên bình bên trong ngôi nhà. Một ngày mưa rào mùa hạ vừa qua đã để lại cho em những cảm xúc sâu sắc về sự che chở và yêu thương của gia đình.

Sáng hôm ấy, trời bỗng nhiên tối sầm lại, những đám mây đen kịt kéo đến che lấp cả bầu trời. Rồi những giọt mưa bắt đầu rơi, lúc đầu còn thưa thớt, sau đó nhanh chóng chuyển thành một cơn mưa rào tầm tã. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, tiếng gió thổi rì rào qua kẽ lá tạo nên một âm thanh vang động cả khu phố. Nhìn ra cửa sổ, mọi thứ trở nên nhạt nhòa trong màn nước trắng xóa. Thay vì cảm thấy buồn chán vì không được đi chơi, em lại thấy lòng mình thật nhẹ nhàng khi được ở trong nhà cùng bố mẹ.

Vì trời mưa to nên bố không đi làm, mẹ cũng nghỉ buổi chợ sớm. Cả gia đình em cùng nhau tập trung ở phòng khách. Bố pha một ấm trà gừng thơm lừng, khói tỏa nghi ngút. Mẹ thì vào bếp làm món bánh khoai, bánh chuối rán để cả nhà cùng nhâm nhi. Mùi thơm của bánh quyện với mùi mưa đất tạo nên một hương vị rất riêng, rất "nhà". Em và anh trai nằm cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng trên ghế sofa, cùng xem một bộ phim hoạt hình vui nhộn. Thỉnh thoảng, tiếng sấm đùng đoàng khiến em giật mình, nhưng chỉ cần thấy bố ngồi cạnh, mẹ nắm lấy bàn tay nhỏ của em là mọi sợ hãi đều tan biến.

Trong lúc mưa rơi, cả nhà đã có một buổi trò chuyện thật rôm rả. Bố kể cho chúng em nghe về những kỷ niệm thời thơ ấu của bố, về những buổi chiều bố cũng từng cùng bạn bè tắm mưa, bắt cá dưới mương. Mẹ thì chia sẻ những dự định sắp tới cho ngôi nhà nhỏ, như việc sẽ trồng thêm mấy khóm hoa mười giờ ở ban công. Những câu chuyện giản dị ấy sao mà gần gũi và thân thương đến lạ. Em nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là những gì quá xa xôi, mà chính là sự hiện diện của những người thân yêu nhất ngay cạnh mình trong những lúc giông bão.

Khi cơn mưa tạnh dần, bầu trời trở nên trong xanh và thoáng đãng hơn. Những chú chim bắt đầu ra khỏi tổ hót líu lo, lá cây được tắm gội sạch sẽ trông xanh mướt mắt. Dù cơn mưa đã dứt nhưng hơi ấm của tình thân vẫn còn lan tỏa khắp căn phòng. Một ngày mưa đã giúp em hiểu rằng, gia đình chính là nơi trú ẩn an toàn nhất, là nơi mà dù ngoài kia có bão bùng đến đâu thì bên trong vẫn luôn rực rỡ nắng ấm của tình thương. Em yêu những ngày mưa như thế, yêu từng phút giây được sống trong vòng tay bao bọc của bố mẹ và anh trai.

12Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 11

Trong trái tim em, có một hình bóng luôn hiện lên với tất cả sự hiền từ và bao dung, đó chính là bà ngoại. Bà không chỉ là người đã sinh ra mẹ mà còn là người đã dành trọn cả tuổi già để chăm sóc, lo lắng cho em. Mỗi khi được về quê thăm bà, em lại cảm thấy như mình được trở về với một thế giới cổ tích đầy ắp tình thương và sự bình yên.

Bà ngoại em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Dáng bà nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì những năm tháng gánh gồng vất vả nuôi con. Mái tóc của bà không còn đen lánh như trong những tấm ảnh cũ mà đã chuyển sang màu trắng cước, óng ánh như những sợi tơ tằm. Gương mặt bà đầy những nếp nhăn, nhưng mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy lại co lại, tỏa ra một vẻ đẹp phúc hậu lạ thường. Đôi mắt bà đã mờ đi vì thời gian, nhưng cái nhìn của bà lúc nào cũng ấm áp, trì mến như thể bà có thể nhìn thấu mọi niềm vui, nỗi buồn trong lòng em.

Điều em yêu nhất ở bà chính là đôi bàn tay. Đôi bàn tay bà gầy guộc, lớp da mồi và những đường gân xanh nổi rõ, nhưng đó là đôi bàn tay khéo léo nhất thế gian. Bà nấu những món ăn giản dị như canh cua mồng tơi, cá kho tộ mà sao hương vị lại đậm đà đến thế. Mỗi tối, bà thường ngồi trên chiếc chõng tre, tay cầm chiếc quạt nan nhẹ nhàng quạt cho em ngủ. Tiếng quạt phẩy phẩy hòa cùng giọng kể chuyện trầm ấm, chậm rãi của bà đưa em vào giấc ngủ sâu. Bà dạy em phải biết nhường nhịn bạn bè, biết kính trọng người lớn và yêu thương những con vật nhỏ bé quanh mình.

Bà ngoại còn có một khu vườn nhỏ với đủ loại cây trái. Bà bảo mỗi cây xanh đều là một người bạn. Em thích nhất là được cùng bà ra vườn hái trầu, hái quả. Bà thường để dành cho em những quả chín ngon nhất, ngọt nhất. Tình yêu của bà dành cho em không ồn ào mà lặng lẽ, sâu sắc như dòng nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn em. Dù sau này em có lớn khôn, đi xa đến đâu, hình ảnh bà ngoại bên hiên nhà cũ vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất trong tâm hồn em. Em thầm cầu mong bà luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc cho cả gia đình.

13Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 12

Gia đình em sống ở một ngôi nhà nhỏ nơi phố thị, nhưng bố đã khéo léo tận dụng khoảng sân thượng để tạo nên một khu vườn xanh mướt. Với em, góc vườn ấy không chỉ là nơi trồng cây mà còn là một "thiên đường" nhỏ, nơi các thành viên trong gia đình em cùng nhau lao động, trò chuyện và gắn kết tình cảm sau những giờ làm việc căng thẳng.

Mỗi buổi sáng Chủ nhật, khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua các kẽ lá, cả nhà em lại cùng nhau "lên sàn". Bố em là người phụ trách chính, bố dạy em cách xới đất, bón phân và tỉa những lá sâu. Em thích nhất là cảm giác được chạm tay vào đất ẩm, cảm nhận sự sống đang nảy mầm từ những hạt giống nhỏ bé. Mẹ thì phụ trách việc tưới nước. Những giọt nước li ti dưới ánh nắng mặt trời tạo thành những dải cầu vồng nhỏ xíu trông thật đẹp mắt. Anh trai em thì giúp bố bê những chậu cây nặng hoặc lắp đặt hệ thống tưới tiêu thông minh.

Trong khu vườn ấy có đủ loại cây: từ những khóm hoa hồng rực rỡ tỏa ngát hương thơm đến những chậu rau xanh mướt như mồng tơi, rau muống và cả những cây gia vị như húng quế, ớt chỉ thiên. Mỗi khi một bông hoa nở hay một mầm cây mới nhú lên, cả nhà em lại cùng nhau đứng ngắm và reo hò vui sướng. Bố bảo: "Chăm cây cũng như chăm sóc tình cảm gia đình, phải có sự kiên nhẫn, yêu thương và vun vén mỗi ngày thì mới bền vững được". Câu nói ấy của bố đã in sâu vào tâm trí em, giúp em hiểu thêm về giá trị của lao động và sự chăm sóc.

Thú vị nhất là những buổi chiều mát, cả nhà em lại kê một bộ bàn ghế nhỏ giữa vườn để ngồi uống trà và ăn bánh. Trong không gian xanh mát, không còn tiếng còi xe ồn ào của phố thị, chỉ có tiếng chim ríu rít tìm về tổ và tiếng cười nói vui vẻ của bố mẹ. Em và anh trai thường kể cho bố mẹ nghe về những dự định sắp tới hoặc những chuyện vui ở trường. Khu vườn như một người bạn thầm lặng, chứng kiến sự trưởng thành của anh em em và sự gắn bó khăng khít của cả gia đình. Em yêu góc vườn nhỏ này vô cùng, bởi nó chính là minh chứng cho tình yêu và đôi bàn tay khéo léo của bố mẹ dành cho tổ ấm của mình.

14Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 13

Trong ký ức của mỗi đứa trẻ, có lẽ việc học đi xe đạp là một cột mốc quan trọng, và đối với em, kỷ niệm ấy lại càng đặc biệt hơn bởi nó gắn liền với sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô bờ bến của bố. Đó không chỉ là một bài học về kỹ năng mà còn là bài học về sự dũng cảm và lòng tin mà bố đã truyền lại cho em.

Em còn nhớ như in buổi chiều mùa hè năm em lên tám tuổi. Bố dắt chiếc xe đạp nhỏ màu xanh ra sân và bảo: "Hôm nay bố sẽ dạy con tập đi xe". Lúc đó, em vừa háo hức lại vừa lo sợ. Nhìn chiếc xe không có hai bánh phụ, em cứ lóng ngóng không dám ngồi lên. Bố nhẹ nhàng vỗ vai em và nói: "Đừng sợ, có bố ở ngay phía sau giữ xe cho con rồi". Lời nói ấm áp của bố như tiếp thêm cho em sức mạnh. Em leo lên xe, đôi bàn tay nắm chặt lấy ghi-đông đến mức đổ cả mồ hôi.

Những vòng xe đầu tiên thật khó khăn. Chiếc xe cứ nghiêng ngả như muốn đổ. Em chỉ sợ bố buông tay ra là mình sẽ ngã nhào xuống đất. Bố vừa chạy bộ theo sau, vừa thở hổn hển nhưng miệng vẫn không ngừng khích lệ: "Nhìn thẳng phía trước con ơi! Đạp đều chân vào nào!". Có một lúc, vì quá tự tin, em đạp nhanh hơn và bỗng nhiên thấy chiếc xe nhẹ bẫng. Em quay lại thì thấy bố đã buông tay từ lúc nào và đang đứng từ xa mỉm cười, cổ vũ. Nhưng ngay giây phút ấy, em bị mất thăng bằng và ngã oạch xuống đường. Đầu gối em bị trầy xước, đau điếng khiến nước mắt cứ thế trào ra.

Bố chạy lại, nhưng thay vì bế thốc em lên, bố lại ngồi xuống bên cạnh và hỏi: "Con có đau không? Ngã là chuyện bình thường khi mình tập một thứ mới. Quan trọng là con có dám đứng dậy để đi tiếp hay không thôi". Bố dùng đôi bàn tay thô ráp lau đi những giọt nước mắt trên má em, rồi bố băng bó vết thương cho em một cách cẩn thận. Sự điềm tĩnh và ánh mắt tin tưởng của bố đã khiến em nín khóc. Em lại leo lên xe, và lần này em đã đi được một đoạn dài mà không cần bố giữ nữa.

Bài học đi xe đạp ấy đã giúp em hiểu ra rằng, trên con đường đời sau này, sẽ có lúc em gặp phải khó khăn và vấp ngã, nhưng chỉ cần có ý chí và sự ủng hộ của gia đình, em sẽ vượt qua tất cả. Bố chính là người thầy lớn, là điểm tựa vững chắc nhất của em. Mỗi khi nhìn thấy chiếc xe đạp nhỏ trong góc sân, lòng em lại trào dâng niềm biết ơn sâu sắc đối với bố – người đã dạy em cách giữ thăng bằng không chỉ trên chiếc xe mà còn trong cả cuộc sống.

15Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 14

Gia đình là nơi chúng ta cùng nhau chia sẻ niềm vui, nhưng cũng là nơi che chở, chăm sóc nhau những lúc ốm đau, hoạn nạn. Em đã cảm nhận được điều đó một cách sâu sắc nhất qua một lần em bị sốt phát ban kéo dài vào năm ngoái. Đó là khoảng thời gian em mệt mỏi nhất, nhưng cũng là lúc em nhận ra tình yêu thương của bố mẹ lớn lao đến nhường nào.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều tối, em thấy người run cầm cập dù trời không lạnh. Mẹ sờ trán em rồi hốt hoảng bảo: "Con bị sốt cao quá!". Ngay lập tức, không khí trong nhà trở nên khẩn trương. Bố nhanh chóng lấy nhiệt kế và thuốc hạ sốt, còn mẹ thì lấy nước ấm để chườm cho em. Em nằm bẹp trên giường, đầu óc quay cuồng và cơ thể nóng ran như lửa đốt. Trong cơn mê man, em vẫn nghe thấy tiếng mẹ lo lắng hỏi han, tiếng bố đi lại dặn dò anh trai làm việc nhà để bố mẹ tập trung chăm sóc em.

Đêm hôm đó là một đêm không ngủ của cả nhà. Cứ cách một tiếng, mẹ lại thức dậy để kiểm tra nhiệt độ cho em. Mẹ không nằm ngủ mà chỉ ngồi dựa lưng vào thành giường, tay nắm chặt lấy tay em. Ánh đèn ngủ lờ mờ hắt lên khuôn mặt đầy lo âu của mẹ. Bố thì thỉnh thoảng lại vào phòng, mang cho mẹ cốc sữa ấm và nhắc mẹ nghỉ ngơi một chút, nhưng mẹ chỉ lắc đầu: "Con chưa hạ sốt, em không yên tâm ngủ được". Nhìn thấy sự tận tụy của bố mẹ, em cảm thấy tim mình thắt lại vì thương và biết ơn.

Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy và thấy cơn sốt đã giảm, người đầu tiên em nhìn thấy là mẹ. Mắt mẹ đỏ hoe vì thiếu ngủ, mái tóc hơi rối nhưng nụ cười của mẹ khi thấy em tỉnh lại sao mà rạng rỡ thế. Bố bưng vào một bát cháo hành nóng hổi, thơm lừng mùi tiêu và tía tô. Bố bảo: "Con ăn hết bát cháo này cho ra mồ hôi là sẽ khỏe hẳn thôi". Từng thìa cháo ngọt lịm như chứa đựng tất cả tình cảm và mong ước của bố mẹ dành cho em. Anh trai cũng lén vào phòng, tặng em một bức tranh anh tự vẽ để chúc em mau khỏe.

Sau lần ốm ấy, em nhận ra rằng sức khỏe là vô cùng quý giá, nhưng quý giá hơn cả chính là sự chăm sóc và hy sinh của gia đình. Chính tình yêu thương ấy là liều thuốc kỳ diệu nhất giúp em vượt qua bệnh tật nhanh chóng. Em tự hứa sẽ chăm sóc bản thân thật tốt để bố mẹ không phải lo lắng nhiều, và em cũng sẽ luôn quan tâm, chăm sóc những người thân yêu mỗi khi họ cần em nhất. Gia đình thực sự là mái ấm tuyệt vời nhất mà không gì có thể thay thế được.

16Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 15

Trong gia đình, em là con út nên luôn được mọi người chiều chuộng. Nhưng người gần gũi và hiểu em nhất lại chính là chị Lan – chị gái của em. Chị Lan hơn em năm tuổi, hiện đang học lớp 8. Đối với em, chị không chỉ là một người chị đảm đang mà còn là một người bạn lớn, người luôn sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ mọi chuyện vui buồn cùng em.

Chị Lan có dáng người cao, mảnh khảnh và một mái tóc đen mượt mà chị thường tết thành hai bím xinh xắn. Chị rất thông minh và học giỏi, đặc biệt là môn Tiếng Anh. Mỗi tối, sau khi cơm nước xong, hai chị em lại cùng nhau ngồi vào bàn học. Chị Lan thường giúp em kiểm tra bài vở, giảng giải cho em những bài toán khó mà em chưa hiểu. Cách giảng bài của chị rất nhẹ nhàng và dễ hiểu, thỉnh thoảng chị còn lồng ghép những câu chuyện vui để em không cảm thấy áp lực. Nhờ có chị kèm cặp mà kết quả học tập của em ngày càng tiến bộ.

Không chỉ giỏi học hành, chị Lan còn rất khéo tay. Chị biết nấu rất nhiều món ăn ngon và làm những món đồ thủ công tinh xảo. Em thích nhất là mỗi dịp sinh nhật, chị lại tự tay làm cho em một tấm thiệp hoặc một chú gấu bông bằng vải vụn. Những món quà ấy tuy đơn sơ nhưng chứa đựng tình cảm chân thành của chị dành cho em. Có những lúc em ham chơi bị mẹ mắng, chị lại là người đứng ra "giải vây" và sau đó nhẹ nhàng khuyên bảo em. Chị bảo: "Chị em mình phải biết thương nhau, con em phải nghe lời bố mẹ thì mới là bé ngoan".

Có một kỷ niệm mà em nhớ mãi, đó là lần em bị mất cuốn truyện yêu thích. Em đã khóc rất nhiều vì đó là quà sinh nhật của bạn thân tặng. Chị Lan thấy vậy liền âm thầm dùng tiền tiết kiệm của mình để mua lại cuốn truyện đó cho em. Khi chị trao cuốn truyện vào tay em, chị chỉ cười và bảo: "Nín đi, chị tặng em này, lần sau nhớ giữ gìn cẩn thận nhé". Lúc ấy, em chỉ muốn ôm chầm lấy chị và nói: "Em cảm ơn chị nhiều lắm!".

Tình cảm chị em em cứ thế lớn dần theo năm tháng. Có chị ở bên, em cảm thấy tự tin và vững vàng hơn rất nhiều. Chị đã dạy em cách sẻ chia, cách đối nhân xử thế và cả cách tự lập trong cuộc sống. Em mong sao chị Lan luôn xinh đẹp, học giỏi và đạt được những ước mơ của mình. Em hứa sẽ luôn là một người em ngoan để không phụ lòng mong mỏi và tình yêu thương của chị dành cho em.

17Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 16

Mỗi khi có dịp về thăm quê nội, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong tâm trí em không phải là những cánh đồng thẳng cánh cò bay, mà là ngôi nhà ngói năm gian cổ kính của ông bà. Đó là nơi bố em đã sinh ra và lớn lên, và cũng là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ nhất của gia đình em. Ngôi nhà ấy tuy đã cũ kỹ theo thời gian nhưng lại chứa đựng một sức hút lạ kỳ, đó là sự ấm áp của tình thân.

Ngôi nhà nằm nép mình dưới bóng những cây đại thụ và những hàng cau cao vút. Mái ngói đỏ tươi ngày nào giờ đã phủ một lớp rêu phong xanh thẫm, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc. Bước vào trong nhà, mùi gỗ cũ quyện với mùi nhang thơm tạo nên một không gian vô cùng tĩnh mịch và trang nghiêm. Giữa nhà là bàn thờ tổ tiên được lau chùi sạch sẽ, nơi bố thường đứng lặng hồi lâu mỗi khi về thăm quê để tưởng nhớ về cội nguồn.

Em thích nhất là cái sân gạch bát tràng rộng thênh thang trước nhà. Đây là nơi ông nội thường phơi thóc mỗi khi mùa gặt về, và cũng là nơi hai anh em em chạy nhảy, chơi trốn tìm vào những buổi trưa hè. Cạnh sân là một cái bể nước mưa to tướng, nước trong veo và mát lạnh. Bà nội bảo: "Nước mưa này nấu trà là ngon nhất đấy con ạ". Ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng lá chuối xào xạc trong gió, nghe tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói, em cảm thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhõm và bình yên.

Ngôi nhà cũ còn là nơi chứng kiến những buổi họp mặt gia đình đông đủ vào mỗi dịp giỗ chạp hay lễ Tết. Các bác, các chú từ phương xa đều trở về, cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng ở giữa sân. Mọi người kể cho nhau nghe về công việc, về cuộc sống và cùng ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Những tiếng cười nói vang vọng khắp ngôi nhà như làm sống lại những năm tháng xưa cũ. Em nhận ra rằng, dù thời gian có trôi qua, dù vạn vật có thay đổi thì tình cảm gia đình, lòng hướng về tổ ấm vẫn luôn là điều thiêng liêng và bền vững nhất.

Ngôi nhà của ông bà không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là một bảo tàng của tình yêu thương. Mỗi viên gạch, mỗi cánh cửa đều mang trong mình một câu chuyện, một linh hồn. Em thầm hứa sẽ luôn trân trọng và giữ gìn những giá trị truyền thống của gia đình, để dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về ngôi nhà ngói năm gian – nơi nuôi dưỡng tâm hồn và tình yêu quê hương của em.

18Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 17

Gia đình em không chỉ có bốn người mà còn có một thành viên vô cùng đặc biệt, đó là chú chó Lu. Lu thuộc giống chó cỏ, được bố em mang về nuôi từ khi chú còn bé tí bằng cái bắp chuối. Qua ba năm sống cùng nhau, Lu đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày của gia đình em, mang lại biết bao niềm vui và sự ấm áp.

Lu có bộ lông màu vàng óng mượt như tơ, đôi tai vểnh lên rất thính và cái đuôi lúc nào cũng ngoáy tít mỗi khi thấy người quen. Đôi mắt Lu đen lánh, to tròn và rất thông minh. Lu rất hiểu ý người. Mỗi khi thấy em đi học về, từ xa Lu đã chạy ra cổng, nhảy cẫng lên và sủa "gâu gâu" như để chào mừng. Những lúc em buồn, Lu lại lặng lẽ đi đến bên cạnh, đặt cái đầu lên đùi em và nhìn với ánh mắt như muốn an ủi. Những hành động nhỏ bé ấy khiến em cảm thấy Lu không đơn thuần là một con vật nuôi mà là một người bạn thực sự.

Lu rất ngoan và biết nghe lời. Bố dạy Lu cách trông nhà, cách không được chạy nhảy lung tung khi có khách. Ban đêm, Lu nằm phục trước cửa, đôi tai luôn lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh để bảo vệ sự bình yên cho cả nhà. Mẹ thường đùa rằng: "Nhà mình có chú bảo vệ tận tụy nhất thế giới đấy". Mỗi khi cả nhà quây quần xem tivi, Lu lại nằm phủ phục dưới chân bố, thỉnh thoảng lại lim dim đôi mắt hưởng thụ sự ấm áp.

Có một kỷ niệm về Lu mà em không bao giờ quên. Đó là lần em bị lạc trong một chuyến đi dã ngoại gần nhà. Giữa rừng cây rậm rạp, em hoảng sợ và không biết lối về. Chính Lu đã đánh hơi và tìm thấy em, chú cứ sủa vang để báo hiệu cho bố mẹ rồi dắt em ra khỏi khu rừng. Lúc ấy, em đã ôm chầm lấy Lu và khóc nức nở. Bố bảo: "Lu là ân nhân của con đấy nhé!". Từ đó, em lại càng yêu quý và chăm sóc Lu chu đáo hơn.

Chăm sóc Lu cũng là một cách để em học về trách nhiệm và tình yêu thương muôn loài. Hằng ngày, em thường giúp mẹ cho Lu ăn và cùng anh trai tắm cho Lu. Lu cũng dạy em rằng tình cảm chân thành không nhất thiết phải nói ra bằng lời, mà được thể hiện qua hành động và sự trung thành. Em mong Lu sẽ luôn mạnh khỏe để cùng gia đình em đi qua thêm nhiều năm tháng hạnh phúc nữa. Lu mãi mãi là thành viên đặc biệt, là sợi dây kết nối niềm vui trong ngôi nhà nhỏ của em.

19Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 18

Trong không khí rộn ràng của những ngày cuối năm, kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với em chính là buổi sáng được cùng mẹ đi chợ Tết. Đó không chỉ là một buổi mua sắm thông thường mà là một chuyến hành trình khám phá những nét đẹp văn hóa truyền thống và cảm nhận rõ nét nhất sự tất bật, lo toan nhưng đầy hạnh phúc của mẹ dành cho gia đình.

Từ sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ phố xá, em đã dậy để chuẩn bị cùng mẹ đi chợ. Chợ Tết khác hẳn với ngày thường, rực rỡ và náo nhiệt hơn rất nhiều. Bước vào cổng chợ, một thế giới đầy màu sắc hiện ra trước mắt em. Hàng hoa là nơi thu hút nhất với đủ loại: từ sắc đỏ của hoa hải đường, sắc vàng của hoa cúc đến sắc hồng dịu dàng của những cành đào sớm. Mẹ dắt tay em đi giữa dòng người đông đúc, đôi mắt mẹ tinh tường lựa chọn những bông hoa tươi nhất để về cắm bàn thờ tổ tiên.

Sau hàng hoa, mẹ đưa em đến khu vực bán thực phẩm. Mẹ dạy em cách chọn những miếng thịt ngon để làm giò lụa, cách chọn những lá dong xanh mướt để gói bánh chưng. Mẹ bảo: "Muốn bánh ngon thì nguyên liệu phải thật tươi con ạ". Nhìn mẹ tất bật mặc cả từng đồng, lựa chọn từng mớ rau, em mới thấu hiểu sự vất vả của mẹ trong việc chăm lo cho bữa cơm gia đình. Dù mệt nhưng trên môi mẹ lúc nào cũng nở nụ cười, vì mẹ đang chuẩn bị cho một cái Tết thật đủ đầy, ấm cúng.

Điều em thích nhất là được mẹ ghé qua hàng bánh mứt. Mùi thơm của mứt gừng, mứt sen quyện vào nhau tạo nên một hương vị Tết đặc trưng. Mẹ mua cho em một gói kẹo lạc và không quên dặn: "Con ăn ít thôi kẻo đau răng nhé". Buổi đi chợ kết thúc khi chiếc làn trên tay mẹ đã đầy ắp những hàng hóa. Hai mẹ con dắt tay nhau ra về trong cái nắng hanh hao của mùa đông, lòng em cảm thấy rộn ràng niềm vui khó tả.

Buổi đi chợ Tết ấy đã giúp em học được rất nhiều điều. Em biết thêm về các loại thực phẩm, hiểu về những phong tục tập quán của quê hương và hơn hết là cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Mẹ đã chắt chiu từng chút một để mang lại niềm vui cho cả nhà. Em tự hứa sẽ giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ để chuẩn bị đón một mùa xuân mới tràn đầy hy vọng. Với em, Tết bắt đầu từ chính những bước chân của mẹ trên con đường chợ sớm ấy.

20Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 19

Trên bức tường phòng khách nhà em có treo một bức ảnh lớn, lồng trong khung gỗ rất trang trọng. Đó là bức ảnh gia đình được chụp vào dịp kỷ niệm mười năm ngày cưới của bố mẹ. Mỗi khi nhìn vào bức ảnh ấy, em lại thấy lòng mình trào dâng một cảm giác tự hào và hạnh phúc, bởi đó chính là biểu tượng của sự đoàn viên và yêu thương bền chặt.

Trong ảnh, bố mẹ em đang ngồi ở vị trí trung tâm. Bố diện bộ vest đen lịch sự, trông bố vừa đĩnh đạc lại vừa hiền từ. Mẹ mặc chiếc áo dài màu xanh thiên thanh, mái tóc buông xõa dịu dàng, nụ cười rạng rỡ như mùa thu tỏa nắng. Em và anh trai đứng hai bên, mặc bộ đồng phục xinh xắn, tay cầm những bó hoa nhỏ. Cả gia đình em đều nhìn thẳng vào ống kính với niềm hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt. Nhiếp ảnh gia đã rất tài tình khi bắt trọn được khoảnh khắc mà sự gắn kết giữa các thành viên trở nên hữu hình hơn bao giờ hết.

Bức ảnh ấy không đơn thuần là một tấm hình kỷ niệm mà nó còn chứa đựng bao nhiêu câu chuyện. Bố kể rằng để có được buổi chụp hình đó, cả nhà đã phải chuẩn bị trước cả tháng trời. Mẹ đã tự tay chọn vải may áo dài, bố thì lo tìm studio đẹp nhất. Em nhớ lúc chụp ảnh, anh trai cứ trêu em khiến em cười tít cả mắt, còn bố thì vỗ vai anh nhắc nhở giữ trật tự. Những chi tiết nhỏ ấy dù không hiện lên trong ảnh nhưng lại in đậm trong trí nhớ của em, khiến bức ảnh trở nên sống động mỗi khi em nhìn vào.

Mỗi khi trong nhà có chuyện không vui hay các thành viên có chút hiểu lầm, bố thường chỉ vào bức ảnh và nhắc nhở: "Nhìn xem, chúng ta là một gia đình, phải luôn yêu thương và trân trọng nhau như lúc này". Bức ảnh như một lời nhắc nhở về giá trị của sự hòa thuận và lòng vị tha. Qua năm tháng, chúng em ngày một lớn khôn, bố mẹ cũng thêm nhiều nếp nhăn trên trán, nhưng tình cảm trong bức ảnh ấy vẫn luôn vẹn nguyên, không bao giờ phai nhạt.

Em tự hứa sẽ luôn gìn giữ bức ảnh này thật cẩn thận. Nó chính là hành trang tinh thần quý giá để em mang theo suốt cuộc đời. Bức ảnh cho em biết rằng dù ngoài kia thế giới có rộng lớn và xa lạ đến đâu, thì sau lưng em luôn có một gia đình vững chãi, nơi những nụ cười luôn chào đón em trở về. Gia đình chính là báu vật lớn nhất mà em may mắn có được trong cuộc đời này.

21Viết bài văn kể về gia đình em lớp 3 số 20

Khi còn nhỏ, em thường nghĩ gia đình chỉ đơn giản là những người sống chung dưới một mái nhà. Nhưng khi lớn lên một chút, qua những trải nghiệm hằng ngày, em nhận ra rằng hai tiếng "gia đình" mang một ý nghĩa sâu sắc và rộng lớn hơn thế rất nhiều. Gia đình là trường học đầu tiên, là nơi nuôi dưỡng những ước mơ và cũng là bến đỗ bình yên nhất khi chúng ta mỏi mệt.

Gia đình là nơi dạy em những bài học đầu đời mà không sách vở nào có thể truyền tải hết. Đó là khi bố dạy em cách cầm đũa, cách nói lời cảm ơn khi nhận quà, cách xin lỗi khi làm sai. Đó là khi mẹ dạy em biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, biết sẻ chia những mẩu bánh, những món đồ chơi với bạn bè. Những bài học ấy không có điểm số, không có bảng vàng nhưng lại hình thành nên nhân cách của em, giúp em biết sống tử tế và có trách nhiệm hơn.

Gia đình còn là nơi cho em cảm giác an toàn tuyệt đối. Dù thế giới ngoài kia có ồn ào, dù có lúc em bị điểm kém hay gặp chuyện buồn ở trường, chỉ cần bước chân vào nhà, nghe tiếng mẹ gọi ăn cơm, thấy bố đang ngồi đọc báo, em lại thấy mọi ưu phiền dường như tan biến. Gia đình không bao giờ quay lưng lại với em, luôn sẵn sàng bao dung và nâng đỡ em mỗi khi vấp ngã. Sự hiện diện của bố, mẹ, anh trai chính là nguồn năng lượng vô tận để em vững bước trên con đường học tập đầy thử thách.

Em nhận ra rằng, để giữ gìn được hạnh phúc gia đình, mỗi thành viên đều cần phải có sự nỗ lực và hy sinh. Bố mẹ đã vất vả đi làm để lo cho anh em em có cuộc sống đầy đủ. Anh trai đã nhường nhịn em những món đồ chơi yêu thích. Vậy nên, em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật chăm chỉ, biết phụ giúp bố mẹ việc nhà và luôn sống hiếu thảo để đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục.

Cuối cùng, gia đình trong em chính là tình yêu thương không điều kiện. Đó là sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt giữa những con người cùng huyết thống. Em thầm cảm ơn cuộc đời đã cho em được sinh ra trong gia đình tuyệt vời này. Em sẽ luôn trân trọng từng phút giây được ở bên những người thân yêu, bởi gia đình chính là tài sản quý giá nhất, là niềm tự hào lớn nhất mà em có được. Dù sau này có bay cao bay xa đến đâu, gia đình vẫn mãi là "nhà" – nơi trái tim em luôn hướng về với tất cả sự trân trọng và yêu thương.

Xem thêm:

Hy vọng với những gợi ý trên, học sinh có thể dễ dàng viết bài văn về gia đình lớp 3 mạch lạc, giàu cảm xúc và đúng yêu cầu của đề bài. Phụ huynh và giáo viên có thể tham khảo để hướng dẫn các em luyện tập thường xuyên, từ đó nâng cao kỹ năng viết văn và nuôi dưỡng tình cảm yêu thương với gia đình.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi