Trong ngôi nhà nhỏ của em, lúc nào cũng rộn rã tiếng cười, tiếng nói nô đùa. Niềm hạnh phúc ấy phần lớn đến từ thành viên nhỏ tuổi nhất nhà – bé Bi. Bi là em trai của em, năm nay bé vừa tròn mười bốn tháng tuổi. Đây là giai đoạn Bi đáng yêu nhất vì em đang lẫm chẫm tập đi và bập bẹ những tiếng nói đầu đời, mang lại biết bao sự ngạc nhiên và thú vị cho cả gia đình.
Nhìn Bi, ai cũng bảo em giống như một viên kẹo bông gòn trắng trẻo và ngọt ngào. Vì còn nhỏ nên Bi rất bụ bẫm, đôi tay và đôi chân ngắn ngủn với những ngấn mỡ tròn xoe trông giống như những khúc giò sứ trắng hồng. Làn da của Bi mịn màng, thơm mùi sữa, mỗi khi em thơm vào má Bi lại cảm thấy mềm như nhung. Khuôn mặt Bi tròn trịa như vầng trăng rằm với đôi má phúng phính. Điểm ấn tượng nhất trên khuôn mặt ấy chính là đôi mắt đen láy, to tròn và sáng long lanh như hai hạt nhãn. Mỗi khi Bi thấy điều gì lạ lẫm, đôi mắt ấy lại mở to, lộ rõ vẻ tò mò cực kỳ ngộ nghĩnh. Cái miệng Bi nhỏ nhắn, đỏ hồng như cánh hoa, thỉnh thoảng lại cười toe toét để lộ bốn chiếc răng sữa trắng muốt vừa mới nhú.
Hiện tại, Bi đang bước vào giai đoạn tập đi. Nhìn Bi đi, em lại liên tưởng đến dáng đi lạch bạch của một chú chim cánh cụt nhỏ. Bi chưa thể tự đi vững mà thường phải vịn tay vào thành giường hoặc bám lấy tay mẹ. Khi Bi tự tin bỏ tay ra để bước những bước độc lập, đôi tay em giang rộng sang hai bên để giữ thăng bằng, cái bụng hơi ưỡn về phía trước, bước chân lảo đảo trông rất buồn cười. Có những lúc Bi bị ngã, em không khóc mà chỉ ngơ ngác một chút rồi lại tự bám vào ghế để đứng dậy tiếp tục hành trình "chinh phục" phòng khách. Mỗi lần Bi đi được vài bước xa hơn, cả nhà lại vỗ tay cổ vũ, và Bi cũng tự vỗ đôi bàn tay búp măng của mình, cười nắc nẻ vì sung sướng.
Không chỉ tập đi, Bi còn đang bắt đầu tập nói. Giọng nói của Bi trong trẻo và ngây ngô vô cùng. Bi chưa nói được những câu dài mà chỉ bập bẹ từng từ một. Tiếng "Mẹ", "Ba" là những âm thanh đầu tiên Bi gọi được. Mỗi khi thấy em đi học về, Bi lại hào hứng reo lên: "Chị... chị..." dù âm thanh nghe còn chưa rõ. Có lần Bi thấy chú mèo mướp nằm sưởi nắng, Bi liền chỉ tay và nói "Mèo... mèo..." một cách rất hào hứng. Những tiếng nói chưa tròn vành rõ chữ ấy chính là sợi dây kết nối tình cảm, làm ấm áp cả không gian ngôi nhà.
Em yêu Bi lắm. Mỗi khi đi học về, dù có mệt mỏi đến đâu, chỉ cần nhìn thấy nụ cười rạng rỡ và nghe tiếng gọi ngọng nghịu của Bi, mọi mệt mỏi trong em đều tan biến. Em hứa sẽ chăm sóc Bi thật tốt, nhường đồ chơi cho em và luôn ở bên cạnh dìu dắt khi Bi thực hiện những bước đi đầu đời. Mong sao thiên thần nhỏ của gia đình em luôn mạnh khỏe và mãi giữ được sự hồn nhiên như thế.
I. Mở bài: Giới thiệu về em bé
Em bé đó là ai? (Em trai, em gái của em, em hàng xóm hay em họ...).
Em tên là gì? Mấy tuổi? (Ví dụ: bé Bi, bé Bống, khoảng 1-2 tuổi).
Ấn tượng chung: Bé rất đáng yêu, là thành viên mang lại tiếng cười cho cả nhà.
II. Thân bài: Tập trung tả những nét nổi bật
1. Tả ngoại hình (Chọn những chi tiết đặc trưng nhất)
Vóc dáng: Bụ bẫm, tròn trĩnh (trông như một viên kẹo bông hoặc con búp bê).
Làn da: Trắng hồng, mềm mại và mịn màng như tơ lông hồng.
Khuôn mặt: Bầu bĩnh, hai má phúng phính (nhìn là muốn thơm).
Đôi mắt: Đen láy, tròn xòe như hạt nhãn, lúc nào cũng long lanh và tinh nghịch.
Cái miệng: Nhỏ nhắn, đỏ hồng, thỉnh thoảng cười để lộ vài chiếc răng sữa mới nhú trắng muốt.
Tay chân: Những ngón tay, ngón chân ngắn ngủn, mũm mĩm có các ngấn rất dễ thương.
2. Tả tính cách và hoạt động (Làm cho bài văn sinh động)
Tiếng nói: Đang tập nói bập bẹ (gọi "ba", "mẹ", "bà"... nghe rất ngộ nghĩnh).
Dáng đi: Đi lẫm chẫm, vừa đi vừa giang tay để giữ thăng bằng như chim non tập bay.
Sở thích: Thích chơi đồ chơi (ô tô, búp bê), thích được xem hoạt hình hoặc nghe nhạc sôi động là nhún nhảy theo.
Biểu cảm: Lúc cười thì tít mắt, lúc khóc nhè thì mếu máo nhưng dỗ một chút là lại cười ngay.
III. Kết bài: Tình cảm của em
Nêu tình cảm dành cho bé: Rất yêu quý, thích chơi cùng bé.
Lời hứa/Mong ước: Hứa sẽ chăm sóc bé, nhường nhịn bé và mong bé luôn mạnh khỏe, mau lớn.
Để viết một bài văn tả em bé lớp 5 ngắn gọn, hay và đạt điểm cao, em cần chú ý những điều sau đây:
Tính từ tả vẻ ngoài: Mũm mĩm, bầu bĩnh, trắng trẻo, lanh lợi, kháu khỉnh, tròn xoe.
Tính từ tả hoạt động: Lẫm chẫm, bập bẹ, loay hoay, tíu tít.
Hình ảnh so sánh:
Mắt đen như hạt nhãn.
Da trắng như sữa.
Môi đỏ như cánh hoa hồng.
Cười tươi như hoa nở.
Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn tả em bé
Gia đình em vừa đón thêm một thành viên mới cách đây một năm, đó là bé Bống. Bống là em gái út của em, một cô bé vô cùng kháu khỉnh và dễ thương. Bây giờ, Bống đã bước sang tháng thứ mười lăm, độ tuổi mà em thấy đáng yêu nhất vì Bống bắt đầu biết khám phá thế giới xung quanh bằng đôi chân bé xíu và những tiếng nói bi bô cả ngày.
Bống có ngoại hình xinh xắn như một cô nàng búp bê thực thụ. Mái tóc của Bống thưa và mềm mượt, được mẹ kẹp cho một chiếc nơ màu hồng xinh xắn trên đỉnh đầu. Khuôn mặt Bống bầu bĩnh, trắng trẻo với đôi môi đỏ mọng tự nhiên. Mỗi khi Bống cười, đôi mắt lại híp lại thành hai đường cong như sợi chỉ, trông thật hiền lành và đáng mến. Đôi bàn tay của Bống mũm mĩm, những ngón tay nhỏ xíu cứ bám chặt lấy ngón tay em mỗi khi hai chị em cùng chơi đùa. Làn da của Bống thơm tho mùi phấn rôm, lúc nào cũng mịn màng khiến ai cũng muốn bế bồng, âu yếm.
Thú vị nhất là lúc quan sát Bống tập đi. Bống có một chiếc xe tập đi bằng gỗ hình ba con chim mổ thóc. Mỗi khi Bống đẩy xe, tiếng "cộc, cộc, cộc" vang lên rộn ràng theo từng bước chân lẫm chẫm. Đôi chân Bống tuy còn yếu nhưng rất ham đi. Có khi Bống bỏ hẳn xe ra, tự mình bước từng bước một một cách thận trọng. Đôi mắt Bống tập trung nhìn xuống chân, dáng người hơi lao về phía trước, trông vừa ngây ngô vừa dũng cảm. Nếu chẳng may bị ngã "oạch" xuống sàn, Bống không hề khóc nhè mà thường lật người lại, ngồi dậy rồi cười trừ, nhìn cả nhà như muốn khoe rằng: "Bống không sao đâu ạ!". Sự kiên trì của cô bé nhỏ xíu ấy khiến em vô cùng ngưỡng mộ.
Bên cạnh việc tập đi, Bống còn bắt đầu tập nói. Những tiếng nói của Bống giống như những bản nhạc vui nhộn không bao giờ dứt. Bống rất thích bắt chước người lớn. Khi mẹ bảo: "Bống ạ bà đi nào", Bống liền khoanh tay trước ngực và nói "Ạ..." thật to, đầu hơi cúi xuống trông vô cùng lễ phép. Bống đã biết gọi "Mẹ", "Ba", "Bà" và cả tên của em nữa, dù tiếng gọi ấy nghe vẫn còn ngọng nghịu là "Cị... cị...". Mỗi lần em dạy Bống đọc tên các đồ vật, Bống lại chăm chú nhìn theo khẩu hình miệng của em rồi cố gắng phát âm theo một cách đầy cố gắng. Tiếng nói bi bô của Bống khiến ngôi nhà lúc nào cũng tràn đầy sức sống.
Có Bống, cuộc sống của em trở nên ý nghĩa hơn. Em không còn thấy cô đơn mỗi khi ba mẹ bận rộn vì đã có "người bạn nhỏ" này ở bên cạnh. Em thích nhất là lúc được dắt tay Bống đi dạo quanh sân, nghe Bống cười giòn tan mỗi khi thấy cánh bướm bay qua. Em thầm hứa sẽ luôn là một người chị tốt, chăm ngoan để làm gương cho Bống. Cầu mong cho Bống luôn hay ăn chóng lớn, luôn vui vẻ và là nguồn vui vô tận của cả gia đình em.
Trong khu xóm nhỏ của em, ai cũng biết đến bé Bin – một cậu bé vô cùng hiếu động và lanh lợi. Bin là con của cô chú hàng xóm ngay sát vách nhà em, nhưng vì hai gia đình thân thiết nên Bin thường xuyên sang nhà em chơi. Bin năm nay mười sáu tháng tuổi, đang là "nhà vô địch" trong việc tập đi và khám phá mọi ngóc ngách của căn nhà bằng những tiếng nói bập bẹ vô cùng ngộ nghĩnh.
Bin có vóc dáng khá cao lớn so với các bạn cùng trang lứa. Cậu bé có nước da trắng hồng và đôi má bánh đúc nhìn rất muốn "cắn". Mái tóc Bin được cắt ngắn gọn gàng, để lộ vầng trán cao thông minh. Đôi mắt Bin đen láy, tinh anh, lúc nào cũng nhìn xung quanh với vẻ tinh nghịch. Chiếc mũi nhỏ của Bin hơi hếch lên, trông rất bướng bỉnh và đáng yêu. Mỗi khi Bin cười, đôi môi mỏng lại hé mở, để lộ những chiếc răng sữa trắng bóng trông như những hạt ngọc nhỏ.
Giai đoạn này, Bin rất ham đi. Thay vì bò như trước đây, Bin giờ đây thích tự mình đi lại khắp sân nhà. Dáng đi của Bin đã bắt đầu vững vàng hơn những ngày đầu nhưng vẫn còn những lúc lảo đảo. Bin thích nhất là được cầm một quả bóng nhựa, vừa đi vừa sút bóng. Những bước chân ngắn ngủn của Bin cố gắng chạy theo quả bóng, đôi tay vung vẩy để giữ thăng bằng. Có lần Bin mải chạy quá nên bị vấp ngã, nhưng chỉ cần mẹ động viên "Bin của mẹ dũng cảm lắm", cậu bé lại lập tức đứng dậy, phủi tay và tiếp tục cuộc chơi với nụ cười rạng rỡ. Sự hiếu động của Bin khiến không gian lúc nào cũng náo nhiệt.
Bin cũng bắt đầu nói được khá nhiều từ đơn. Cậu bé rất thích khám phá tên gọi của mọi vật xung quanh mình. Khi thấy chiếc ô tô chạy qua, Bin lại chỉ tay và hét lên: "Tô... tô...". Khi đói, Bin lại chạy đến bên mẹ và nói "Măm măm" kèm theo hành động chỉ vào cái bụng tròn xoe của mình. Điều em thích nhất là khi Bin gặp người lớn, cậu bé luôn biết khoanh tay "ạ" một cách rất ngoan ngoãn. Giọng nói của Bin tuy chưa rõ lời, thỉnh thoảng còn pha lẫn những âm thanh lí nhí trong cổ họng nhưng lại chứa đựng một sức hút lạ kỳ, khiến ai nghe thấy cũng phải mỉm cười.
Em rất quý Bin vì vẻ ngoài kháu khỉnh và tính cách dũng cảm của cậu bé. Mỗi buổi chiều sau khi hoàn thành bài tập, em lại sang nhà cô chú để cùng Bin chơi đùa. Em thường dắt tay Bin bước đi trên những thảm cỏ xanh, dạy Bin gọi tên những loài hoa trong vườn. Nhìn Bin lớn lên từng ngày, từ những bước đi chập chững đến những tiếng gọi đầu đời, em cảm nhận được sự kỳ diệu của sự sống. Em mong Bin luôn khỏe mạnh, ngoan ngoãn và mãi là cậu bé dũng cảm, mang lại niềm vui cho tất cả mọi người xung quanh.
Trong tất cả những em bé mà em từng gặp, có lẽ bé Kem là người để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Kem là em họ của em, năm nay bé vừa tròn mười tám tháng tuổi. Mỗi lần Kem về quê thăm ông bà, ngôi nhà của ông bà lại trở nên ấm áp và tràn ngập tiếng cười bởi vẻ đáng yêu của một cô bé đang tuổi tập đi, tập nói.
Bé Kem có cái tên thật ngọt ngào như chính vẻ ngoài của bé. Kem có làn da trắng như tuyết, mịn màng và thơm phức mùi phấn em bé. Khuôn mặt Kem thanh tú với đôi lông mày thanh mảnh và đôi mắt to tròn, đen láy như hai giọt nước. Mái tóc của Kem hơi xoăn tự nhiên, được mẹ buộc thành hai chỏm nhỏ trên đầu như hai cái sừng của chú hươu con. Đôi môi Kem chúm chím như cánh hoa đào, lúc nào cũng cười tươi tắn. Mỗi lần Kem cười, hai lúm đồng tiền sâu hoắm hiện ra trên đôi má phúng phính trông cực kỳ duyên dáng.
Bé Kem đã đi khá vững nhưng thi thoảng vẫn còn những bước chân "say rượu" rất đáng yêu. Kem rất thích leo cầu thang, dù mỗi bước chân đều cần có người lớn dắt tay hoặc đi sát phía sau. Nhìn cái bóng nhỏ nhắn, đôi chân ngắn ngủn cố gắng bước lên từng bậc thềm, em thấy Kem thật kiên cường. Có lúc Kem thích tự mình đi một mình trong sân vườn, đôi tay nhỏ xinh đưa ra hái những bông hoa dại, rồi lại lững chững mang đến tặng bà với vẻ mặt đầy tự hào. Những bước đi của Kem tuy còn nhỏ bé nhưng chứa đựng sự tự tin của một tâm hồn đang khao khát khám phá thế giới.
Khả năng nói của Kem cũng tiến bộ rất nhanh. Kem có thể nói được những cụm từ ngắn hai đến ba chữ. Mỗi khi thấy em, Kem lại chạy đến, ôm lấy chân em và nói: "Chị... chơi...". Giọng nói của Kem ngọt ngào như đường phèn, khiến em không thể nào từ chối lời đề nghị ấy. Kem còn biết hát những câu ngắn trong bài "Cả nhà thương nhau". Dù tiếng hát còn ngọng nghịu, nhiều từ bị nuốt mất âm nhưng điệu bộ nhún nhảy của Kem khi hát lại vô cùng chuyên nghiệp. Kem biết gọi "Ông", "Bà", "Mẹ" và biết đòi những thứ mình thích một cách rất rõ ràng.
Em yêu bé Kem rất nhiều. Mỗi lần phải chia tay Kem để về thành phố, em lại cảm thấy nhớ nhung vô cùng. Hình ảnh cô bé nhỏ xíu với dáng đi lững chững và tiếng gọi "Chị... chị..." cứ vương vấn mãi trong tâm trí em. Em luôn mong Kem sẽ lớn lên thật nhanh, mạnh khỏe và xinh đẹp. Em hứa sẽ dành thời gian mỗi kỳ nghỉ để về chơi cùng Kem, dạy cho Kem thêm nhiều bài hát hay và cùng Kem bước tiếp những bước chân vững chãi trên đường đời.
Nếu ai hỏi em về người mà em yêu thương nhất, em sẽ không ngần ngại trả lời ngay đó là bé Tít – em trai bé bỏng của em. Tít là một cậu bé vô cùng hiếu động và đang ở giai đoạn đáng yêu nhất của tuổi thơ: tuổi tập đi và tập nói. Sự hiện diện của Tít đã mang đến một luồng gió mới, tươi trẻ và đầy ắp tiếng cười cho gia đình em suốt hơn một năm qua.
Tít năm nay đã được mười ba tháng tuổi. Cậu bé có ngoại hình rất kháu khỉnh với cái bụng tròn xoe mà em hay gọi đùa là "bụng phệ". Làn da Tít trắng hồng, mát mẻ, mỗi khi chạm vào em lại thấy rất thích thú. Đôi mắt Tít to, tròn và rất đen, luôn lấp lánh sự tinh nghịch mỗi khi tìm được trò gì đó mới mẻ. Cái mũi của Tít hơi tẹt nhưng lại cực kỳ hợp với khuôn mặt bầu bĩnh. Đặc biệt, Tít có cái miệng rất duyên, mỗi khi cười lại lộ ra hai chiếc răng cửa tí hon ở hàm trên, trông giống như một chú thỏ con xinh xắn.
Hiện nay, Tít đang say mê với việc tập đi. Những bước chân đầu đời của Tít còn đầy vẻ bỡ ngỡ và nhút nhát. Ban đầu, Tít chỉ dám đứng vịn vào thành ghế sofa, nhìn mọi người với ánh mắt như muốn cầu cứu. Nhưng khi được bố mẹ khích lệ, Tít đã dũng cảm bỏ tay ra và bước những bước chân run rẩy về phía trước. Mỗi khi đi được một quãng ngắn, Tít lại cười khà khà, đôi tay giơ cao như đang ăn mừng chiến thắng. Đôi khi Tít mất đà, ngã ngồi xuống sàn, nhưng cậu bé chỉ "ư, ư" vài tiếng rồi lại nhanh chóng tìm cách đứng dậy để tiếp tục "hành trình". Nhìn Tít tập đi, em cảm nhận được sự nỗ lực không ngừng nghỉ của một đứa trẻ đối với thế giới xung quanh.
Cùng với những bước đi lẫm chẫm, Tít cũng bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ diệu. Tiếng nói đầu tiên của Tít không phải là "Ba" hay "Mẹ" mà là tiếng gọi "Măm" mỗi khi cậu bé thấy bình sữa của mình. Tít rất hay bắt chước âm thanh xung quanh. Khi nghe tiếng chó sủa "Gâu, gâu", Tít cũng cố gắng phát âm theo là "Gâu... gâu..." dù tiếng nghe rất nhẹ. Tít đã biết dùng tiếng nói để thể hiện nhu cầu của mình. Mỗi khi muốn được bế, Tít lại giơ hai tay lên và nói "Bế... bế..." một cách đầy tha thiết. Những tiếng nói ngây ngô, chưa tròn vành ấy là niềm vui vô tận của cả gia đình em sau mỗi ngày làm việc và học tập căng thẳng.
Em rất tự hào về em trai của mình. Tuy Tít còn nhỏ, hay làm nũng và đôi khi cũng thật nghịch ngợm nhưng Tít chính là sợi dây gắn kết mọi người trong nhà. Em thích được dắt tay Tít tập đi mỗi buổi chiều, thích nghe Tít bập bẹ gọi tên mình. Em thầm mong Tít sẽ mau lớn, luôn mạnh khỏe và trở thành một chàng trai tốt bụng, dũng cảm trong tương lai. Em sẽ luôn ở bên cạnh, yêu thương và dìu dắt Tít trên mỗi bước đường trưởng thành.
Trong gia đình, em là chị cả, và dưới em là một cô em gái nhỏ năm nay vừa tròn hai tuổi rưỡi, tên thường gọi ở nhà là bé Mèo. Đúng như cái tên của mình, Mèo có tính cách rất giống một chú mèo con: nhẹ nhàng, thích được vuốt ve và đặc biệt là rất hay làm nũng. Sự hiện diện của Mèo khiến cuộc sống của em trở nên bận rộn hơn nhưng cũng tràn đầy màu sắc và tình yêu thương.
Mèo có ngoại hình rất xinh xắn. Làn da của bé trắng hồng, mịn màng, mỗi khi chạm tay vào em lại thấy mát rượi như chạm vào những cánh hoa sứ. Mái tóc của Mèo hơi xoăn tự nhiên, thường được mẹ buộc thành hai cái đuôi gà nhỏ xíu ở hai bên, mỗi khi bé chạy, hai cái đuôi tóc ấy lại tung tẩy theo nhịp bước chân trông rất ngộ nghĩnh. Đôi mắt Mèo to, tròn và đen láy, hàng lông mi dài cong vút mỗi khi bé chớp mắt lại khiến khuôn mặt thêm phần sinh động. Cái miệng nhỏ nhắn của Mèo đỏ hồng, lúc nào cũng chúm chím như đang muốn nói điều gì đó bí mật.
Điều làm em yêu nhất ở Mèo chính là sự tình cảm và những hành động làm nũng cực kỳ đáng yêu. Mỗi buổi chiều khi thấy em đi học về, Mèo sẽ bỏ dở món đồ chơi đang cầm trên tay, chạy ùa ra cửa, ôm chầm lấy chân em và nũng nịu: "Chị ơi, bế Mèo!". Khi được em bế lên, bé sẽ áp khuôn mặt mềm mại vào cổ em, tỏa ra một mùi hương sữa thơm thoang thoảng. Những lúc em ngồi học bài, Mèo thường lân la lại gần, nhẹ nhàng đặt đầu lên đùi em, đôi mắt nhìn em đầy vẻ ngưỡng mộ. Đôi khi, để được chị chú ý, bé còn giả vờ mếu máo hoặc làm những bộ mặt "tội nghiệp" khiến em không thể nào làm ngơ được.
Dù hay làm nũng nhưng Mèo cũng là một cô bé rất hiểu chuyện. Có lần thấy mẹ bị đau đầu nằm trên ghế sofa, Mèo đã tự mình đi lấy chiếc chăn mỏng đắp cho mẹ, rồi ngồi im lặng bên cạnh, thỉnh thoảng lại dùng bàn tay nhỏ xíu xoa xoa trán mẹ như muốn làm dịu cơn đau. Hành động ấy của bé khiến cả nhà ai nấy đều xúc động. Mèo không chỉ là một đứa trẻ cần được chở che, mà chính bé cũng đang lan tỏa hơi ấm và sự quan tâm đến mọi người xung quanh theo cách riêng của mình.
Em rất yêu bé Mèo. Đối với em, bé không chỉ là em gái mà còn là một người bạn nhỏ trung thành. Nhìn Mèo lớn lên mỗi ngày, em tự nhủ mình phải học tập thật tốt, cư xử đúng mực để làm tấm gương sáng cho bé noi theo. Em mong sao Mèo mãi giữ được nét hồn nhiên, sự dịu dàng và tình cảm chân thành ấy. Ngôi nhà của em sẽ luôn rộn rã tiếng cười chừng nào còn có "chú mèo con" đáng yêu này ở bên.
Trong ngôi nhà của em, mỗi thành viên đều có một nét đáng yêu riêng, nhưng người chiếm được nhiều tình cảm nhất chính là bé Nấm – cô em gái nhỏ mới tròn tám tháng tuổi của em. Nấm vẫn còn rất nhỏ, phần lớn thời gian trong ngày bé dành cho việc ngủ. Đối với em, khoảnh khắc ngắm nhìn Nấm chìm sâu vào giấc nồng là lúc em thấy bé xinh đẹp và giống một thiên thần nhất.
Nấm có một vẻ ngoài bụ bẫm khiến ai nhìn thấy cũng muốn bế bồng. Làn da của bé trắng hồng, mịn màng và thơm phức mùi sữa mẹ quyện với mùi phấn rôm dịu nhẹ. Khi ngủ, khuôn mặt bầu bĩnh của Nấm trông thật bình yên. Đôi má phúng phính, căng mọng như hai trái đào chín, thỉnh thoảng lại khẽ động đậy như đang mơ thấy điều gì thú vị. Đôi lông mày của Nấm nhạt màu, thanh mảnh như sợi chỉ, nằm phía trên đôi mắt nhắm nghiền với hàng lông mi dài, cong vút. Mỗi khi bé ngủ say, đôi mắt ấy khẽ rung rinh, khiến em cứ tò mò không biết trong giấc mơ của trẻ thơ có những gì rực rỡ.
Cái miệng nhỏ nhắn của Nấm khi ngủ mới thật đáng yêu làm sao! Đôi môi đỏ mọng như cánh hoa hồng, thỉnh thoảng lại chúm chím như đang mút kẹo, rồi bất chợt nở một nụ cười thầm lặng mà người lớn hay gọi là "bà mụ dạy cười". Những lúc ấy, khuôn mặt Nấm bừng sáng, toát lên vẻ ngây thơ, thuần khiết đến lạ kỳ. Đôi bàn tay nhỏ xíu, mũm mĩm với những ngón tay như những búp măng non khẽ nắm chặt lại, đặt sát bên tai. Mỗi hơi thở của bé nhẹ nhàng, đều đặn, làm cho lồng ngực nhỏ phập phồng theo một nhịp điệu êm ái.
Em thường ngồi yên bên cạnh nôi, ngắm nhìn em gái ngủ mà không nỡ làm bất cứ tiếng động nào. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng hơi thở của bé và hương thơm thoang thoảng của trẻ thơ tỏa ra. Khi nhìn Nấm ngủ, em cảm thấy tâm hồn mình thật thanh thản và bình yên. Em nhận ra rằng, sự hiện diện của bé chính là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho gia đình em. Bé như một mầm xanh bé nhỏ cần được nâng niu, che chở dưới mái ấm tình thương.
Em rất yêu bé Nấm. Mỗi khi bé tỉnh dậy và xòe đôi tay đòi em bế, lòng em lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Em tự hứa sẽ học cách chăm sóc bé, từ việc trông em cho mẹ đến việc giữ cho giấc ngủ của em luôn được tròn đầy. Em mong Nấm sẽ luôn có những giấc mơ đẹp, luôn mạnh khỏe và lớn lên trong sự bao bọc, yêu thương của cả gia đình.
Nếu ai đó hỏi em rằng ai là người hiếu động nhất nhà, em sẽ không ngần ngại chỉ tay về phía bé Bo – cậu em trai ba tuổi của em. Bo không còn là em bé nằm nôi nữa, mà đã trở thành một "nhà thám hiểm" tí hon với trí tò mò vô hạn. Mỗi ngày trôi qua, Bo lại bày ra đủ trò nghịch ngợm khiến cả nhà vừa buồn cười, vừa đôi lúc phải "dở khóc dở cười".
Bo có một ngoại hình rất lanh lợi. Cậu bé có nước da bánh mật khỏe khoắn do rất hay chạy nhảy ngoài sân nắng. Mái tóc của Bo đen nhánh, thường được mẹ cắt kiểu đầu đinh trông rất "ngầu" và tinh nghịch. Đôi mắt Bo to, tròn và đen láy như hai hạt nhãn, lúc nào cũng liếc ngang liếc dọc để tìm kiếm món đồ chơi mới hoặc âm mưu một trò nghịch ngợm nào đó. Cái mũi nhỏ hơi hếch và cái miệng lúc nào cũng cười toe toét để lộ hàm răng trắng bóng đều tăm tắp.
Trò chơi yêu thích của Bo là khám phá các "kho báu" trong nhà. Có lần, Bo lẻn vào bếp, lấy hết nồi niêu xoong chảo của mẹ ra sân, rồi lấy đôi đũa cả gõ tùng tùng như đang biểu diễn trống hội. Nhìn vẻ mặt hăng say, đôi tay múa may quay cuồng và tiếng cười sảng khoái của Bo, mẹ dù có định mắng cũng phải phì cười. Hay có những khi, Bo lấy bút màu vẽ đầy lên những bức tường trắng tinh của phòng khách, rồi tự hào chỉ vào đó khoe với em: "Chị ơi, em vẽ siêu nhân đấy!". Dù tường nhà bị bẩn nhưng nhìn nét vẽ ngây ngô và gương mặt lấm lem màu vẽ của em, em lại thấy yêu em vô cùng.
Dù nghịch ngợm là thế nhưng Bo cũng rất biết quan tâm đến mọi người. Có lần thấy em ngồi buồn vì bị điểm kém, Bo lân la lại gần, đưa cho em chiếc ô tô đồ chơi quý giá nhất của mình rồi bảo: "Chị đừng buồn, Bo cho chị mượn xe này". Câu nói ngây ngô ấy cùng hành động chìa bàn tay mũm mĩm ra đã khiến em vô cùng xúc động. Bo giống như một tia nắng ấm áp, xua tan mọi nỗi buồn trong em. Sự hiếu động của Bo chính là nguồn năng lượng tích cực cho cả gia đình sau một ngày làm việc vất vả.
Em rất yêu cậu em trai nghịch ngợm này của mình. Dù thi thoảng Bo có làm hỏng đồ dùng học tập của em hay bày bừa khắp nhà, em vẫn không bao giờ giận bé lâu. Em mong Bo sẽ luôn giữ được sự hồn nhiên, tinh nghịch và lòng nhân hậu như thế khi lớn lên. Em hứa sẽ là người chị tốt, luôn đồng hành cùng "nhà thám hiểm" Bo trong những cuộc hành trình khám phá thế giới đầy thú vị phía trước.
Trong gia đình em, thời điểm náo nhiệt nhất không phải là lúc cả nhà xem tivi mà là lúc bé Măng – em họ của em – bắt đầu bữa ăn của mình. Măng vừa tròn hai tuổi, là một cô bé có tâm hồn ăn uống rất phong phú. Quan sát Măng ăn là một trải nghiệm vô cùng thú vị, bởi mỗi bữa ăn của bé đều là một "màn trình diễn" đầy màu sắc và tiếng cười.
Măng có vẻ ngoài rất bụ bẫm với đôi má giống như hai cái bánh bao trắng ngần. Làn da của bé mịn màng, hồng hào và rất thơm. Mỗi khi đến giờ ăn, Măng lại tỏ ra rất hào hứng. Bé được ngồi trên một chiếc ghế cao riêng dành cho trẻ em, cổ đeo một chiếc yếm nhựa hình chú ếch xanh xinh xắn. Khi thấy mẹ bưng bát cháo thơm lừng ra, đôi mắt Măng sáng rực lên, đôi bàn tay nhỏ xíu vỗ bập bập vào bàn ăn như để hối thúc mẹ nhanh lên.
Cách Măng ăn uống mới thật ngộ nghĩnh làm sao! Bé thích tự cầm thìa để xúc ăn dù đôi tay vẫn còn vụng về. Có những lúc thìa cháo chưa kịp vào miệng đã dính đầy trên má, trên mũi và cả trên cái yếm nhỏ. Nhưng Măng không hề bận tâm, bé vừa ăn vừa nhai tóp tép, thỉnh thoảng lại gật gù như đang thưởng thức một món cao lương mỹ vị. Khi gặp món ăn mình thích, ví dụ như cà rốt hầm, Măng sẽ reo lên khe khẽ rồi ăn một cách ngon lành. Ngược lại, nếu gặp món nào có rau xanh mà bé không thích, Măng sẽ chun mũi lại, lắc đầu quầy quậy và bặm môi thật chặt khiến cả nhà ai cũng phải bật cười trước biểu cảm sống động ấy.
Thú vị nhất là lúc Măng ăn xong, khuôn mặt bé lấm lem nhưng tràn đầy sự thỏa mãn. Bé sẽ đưa đôi tay mũm mĩm lên xoa bụng rồi nói "No... no..." theo cách rất ngây ngô. Sau bữa ăn, mẹ thường cho Măng ăn thêm một ít hoa quả. Nhìn bé cầm miếng dưa hấu đỏ mọng, cắn một miếng thật to để nước dưa chảy xuống cằm, trông bé chẳng khác nào một chú mèo con đáng yêu. Bữa ăn của Măng không chỉ giúp bé lớn khôn mà còn là sợi dây kết nối niềm vui giữa các thành viên trong gia đình.
Em rất yêu bé Măng. Nhìn bé ăn ngon, ngủ kỹ và lớn lên từng ngày, em cảm thấy rất vui. Em thường giúp mẹ lau miệng cho Măng hoặc dọn dẹp những mảnh thức ăn rơi vãi sau mỗi bữa "đại tiệc" của bé. Em hy vọng Măng sẽ luôn giữ được sự ngon miệng như thế, để bé có một sức khỏe tốt và lớn lên thành một cô bé xinh đẹp, tài giỏi. Có bé Măng, ngôi nhà của ông bà em lúc nào cũng tràn ngập niềm hạnh phúc và tiếng cười hồn nhiên.
Trong gia đình em, bé Chip là cô em út xinh xắn và điệu đà nhất. Chip vừa tròn bốn tuổi, lứa tuổi bắt đầu biết làm đẹp và luôn thích được mọi người khen ngợi. Nếu các bạn nhỏ khác thích siêu nhân hay ô tô, thì niềm đam mê lớn nhất của Chip chính là những chiếc váy bồng bềnh và những chiếc kẹp tóc rực rỡ sắc màu. Đối với em, Chip giống như một nàng công chúa nhỏ bước ra từ truyện cổ tích.
Chip có một khuôn mặt thanh tú với nước da trắng ngần như trứng gà bóc. Đôi mắt bé to, tròn, đen láy và có hàng lông mi dài hay chớp chớp mỗi khi làm nũng. Mái tóc của Chip dài ngang vai, đen và rất mềm mượt. Mẹ thường tết cho bé hai bím tóc nhỏ xinh xinh hoặc buộc tóc đuôi ngựa cao, đính thêm những chiếc nơ màu sắc. Chip có đôi môi trái tim đỏ mọng, mỗi khi cười lại lộ ra hàm răng đều và lúm đồng tiền sâu hoắm trên má phải, trông cực kỳ duyên dáng.
Sở thích đặc biệt nhất của Chip là thay đổi quần áo. Mỗi khi được mẹ mua cho váy mới, Chip lại đứng trước gương ngắm nghía rất lâu. Bé thích những chiếc váy xòe rộng, có đính kim sa lấp lánh hoặc những chiếc váy có họa tiết hoa nhí nhẹ nhàng. Khi mặc váy vào, Chip sẽ xoay một vòng thật nhanh để tà váy xòe ra như một đóa hoa đang nở, rồi quay sang hỏi em: "Chị ơi, Chip có xinh không?". Những lúc ấy, em luôn mỉm cười và khen bé là cô bé xinh đẹp nhất thế giới, khiến Chip vui sướng nhảy cẫng lên.
Không chỉ điệu đà với quần áo, Chip còn rất thích sưu tầm các loại kẹp tóc và băng đô. Trong ngăn kéo nhỏ của bé có đủ loại: kẹp hình bông hoa, hình ngôi sao, hình những con vật ngộ nghĩnh... Mỗi sáng trước khi đi học mẫu giáo, Chip lại cầu kỳ lựa chọn kẹp tóc sao cho tông xuyệt tông với bộ váy đang mặc. Thậm chí, đôi khi bé còn lén lấy giày cao gót của mẹ để đi thử, rồi lững chững bước đi trong nhà với dáng vẻ "người mẫu" khiến cả nhà cười nghiêng ngả. Sự ngây thơ và điệu đà của Chip mang lại một không khí tươi vui, rộn ràng cho ngôi nhà nhỏ.
Em yêu Chip vô cùng. Dù đôi khi bé hơi "kiêu kỳ" một chút vì biết mình xinh đẹp, nhưng Chip lại là một cô bé rất tình cảm. Bé thường xuyên vẽ những bức tranh đầy màu sắc để tặng em và luôn dành cho em những cái ôm ấm áp mỗi khi em đi học về. Em tự hứa sẽ học giỏi và dành tiền tiết kiệm để mua cho Chip thật nhiều chiếc váy đẹp hơn nữa. Mong sao "nàng công chúa" của gia đình em sẽ mãi xinh tươi, hạnh phúc và lớn lên trong sự yêu thương vô bờ bến của tất cả mọi người.
Trong lòng em, bé Sữa – em trai mới tròn mười tháng tuổi của em – là điều kỳ diệu nhất mà cuộc sống đã mang lại. Sữa không chỉ mang vẻ đẹp thuần khiết của một đứa trẻ mà còn là sợi dây tình cảm thiêng liêng, gắn kết tất cả các thành viên trong gia đình lại gần nhau hơn. Tên gọi "Sữa" cũng chính là để miêu tả vẻ ngoài trắng trẻo và mùi hương đặc trưng của bé.
Sữa có vóc dáng bụ bẫm với đôi tay và đôi chân đầy những ngấn mỡ trắng hồng, trông giống như những chiếc bánh mì nhỏ xinh xắn. Làn da của bé mềm mại và mát rượi, mỗi khi chạm vào em lại thấy vô cùng dễ chịu. Khuôn mặt Sữa tròn trịa như một vầng trăng nhỏ. Đôi mắt bé không quá to nhưng lại rất sáng và chứa đầy sự hiền lành. Điểm đặc biệt nhất ở Sữa chính là nụ cười. Sữa rất hay cười, và mỗi khi cười, cả khuôn mặt bé dường như bừng sáng, đôi mắt híp lại và cái miệng xinh xắn mở rộng, để lộ nướu răng đỏ hồng.
Dù còn rất nhỏ, Sữa đã bắt đầu biết thể hiện tình cảm với mọi người xung quanh. Mỗi khi thấy bố đi làm về, bé lại nhún nhảy người, hai tay giơ cao đòi bố bế, miệng phát ra những âm thanh "a, a" đầy hào hứng. Khi em ngồi cạnh chơi cùng, Sữa thường dùng đôi bàn tay nhỏ xíu chạm vào mặt em, rồi áp đôi má mát rượi vào vai em một cách đầy tin cậy. Cảm giác được em trai bé bỏng tin tưởng và yêu thương khiến em thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn, phải trở thành một người anh thật mạnh mẽ để bảo vệ bé.
Khoảnh khắc em thích nhất là lúc được bế Sữa ngồi ngoài ban công ngắm nhìn cây cối. Sữa thường chăm chú nhìn theo những chiếc lá rung rinh trong gió hay tiếng chim hót trên cành cây. Bé im lặng quan sát thế giới với một vẻ nghiêm túc đến lạ thường, như thể bé đang cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên. Sự tinh khôi trong ánh mắt của Sữa khiến mọi lo toan, mệt mỏi của người lớn dường như tan biến. Có Sữa, gia đình em lúc nào cũng tràn ngập không khí ấm áp và sự bao dung.
Em yêu bé Sữa nhiều lắm. Bé chính là báu vật mà em luôn muốn nâng niu, gìn giữ. Mỗi ngày nhìn Sữa lớn lên, từ cái lật người đầu tiên đến những cử chỉ âu yếm dành cho người thân, em lại thêm trân trọng tình cảm gia đình. Em thầm hứa sẽ luôn ở bên cạnh Sữa, là người anh đồng hành cùng bé trong suốt chặng đường đời phía trước. Cầu mong cho Sữa luôn bình an, mạnh khỏe và mãi giữ được tâm hồn trong sáng như chính cái tên của mình.
Trong căn nhà của em, có một "người hùng" nhỏ tuổi luôn bận rộn với những cuộc giải cứu thế giới giả tưởng – đó chính là bé Cún, em trai ba tuổi của em. Cún là một cậu bé có cá tính mạnh mẽ, hiếu động và luôn tràn đầy năng lượng. Nếu các bạn nhỏ khác thích xem phim hoạt hình nhẹ nhàng, thì Cún lại say mê những bộ phim về cảnh sát và các siêu anh hùng.
Cún có vẻ ngoài rất rắn rỏi và khỏe khoắn. Nước da của cậu bé hơi ngăm đen vì rất thích chơi đùa ngoài trời. Mái tóc Cún được bố cắt kiểu đầu đinh gọn gàng, trông rất tinh anh và "ngầu". Đôi mắt Cún sáng rực sự thông minh, đôi lông mày rậm hơi xếch lên tạo nên một vẻ mặt rất cương nghị dù bé vẫn còn rất nhỏ. Đặc biệt, Cún có đôi bàn tay rất nhanh nhẹn, cậu bé có thể lắp ráp những khối hình Lego phức tạp một cách rất kiên nhẫn.
Trong căn phòng đầy đồ chơi của mình, Cún luôn tự hào nhất về bộ sưu tập xe cảnh sát và chiếc mũ cảnh sát nhỏ xíu mà bố đã mua tặng. Cứ mỗi chiều, Cún lại đội mũ, cầm chiếc còi nhựa và đi "tuần tra" khắp các ngõ ngách trong nhà. Bé đi đứng rất dõng dạc, thỉnh thoảng lại thổi còi "píp píp" và nhắc nhở em: "Chị ơi, đi chậm thôi, không là bị phạt đấy!". Nhìn điệu bộ nghiêm túc của một đứa trẻ ba tuổi đang đóng vai người bảo vệ pháp luật, cả nhà em không ai là không bật cười vì sự ngây ngô và đáng yêu ấy.
Dù tính cách có phần nghịch ngợm và cứng cỏi, nhưng Cún lại là người cực kỳ bảo vệ chị gái. Có lần em đi chơi về muộn, Cún đứng chờ ở cổng, khi thấy em, cậu bé chạy lại cầm tay em và nói: "Để Cún bảo vệ chị, không sợ bóng tối đâu!". Lời nói của một đứa trẻ chỉ cao đến hông em nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tinh thần to lớn. Cún dạy em rằng sự mạnh mẽ không nằm ở vóc dáng, mà nằm ở mong muốn được che chở cho những người mình yêu thương.
Càng lớn, Cún càng bộc lộ sự quan tâm đến mọi người. Cậu bé biết giúp mẹ dọn đồ chơi sau khi chơi xong, biết lấy tăm cho ông nội sau bữa cơm. Mỗi hành động nhỏ của Cún đều thể hiện một tâm hồn lương thiện và trách nhiệm. Em rất tự hào về cậu em trai "chiến sĩ" của mình. Em luôn khích lệ những ước mơ của Cún và hứa sẽ luôn đồng hành cùng em trong hành trình trưởng thành. Cầu mong cho Cún của em luôn mạnh khỏe, giữ vững bản lĩnh và sau này sẽ thực hiện được ước mơ trở thành một chiến sĩ cảnh sát thực thụ để giúp đỡ mọi người.
Trong gia đình em, mỗi người đều có một sở thích riêng, nhưng sở thích của bé Na – em gái năm nay vừa tròn ba tuổi của em – là đặc biệt nhất. Na không thích những món đồ chơi nhựa hay những bộ phim hoạt hình ồn ào, bé có một tình yêu kỳ lạ với hoa lá và thiên nhiên. Mỗi khi nhìn thấy Na thơ thẩn trong vườn, em lại liên tưởng đến một nàng thơ nhỏ đang lạc bước giữa thế giới xanh tươi.
Na có vẻ ngoài rất dịu dàng. Bé có khuôn mặt trái xoan thanh tú và nước da trắng ngần, mịn màng như cánh hoa sứ. Mái tóc Na dài quá vai, mềm mại và luôn thoang thoảng mùi hương lá bưởi mẹ nấu để gội đầu cho bé. Đôi mắt Na không quá to nhưng lại rất sâu và sáng, mỗi khi nhìn thấy một bông hoa mới nở, đôi mắt ấy lại lấp lánh một niềm vui khó tả. Cái mũi nhỏ nhắn và đôi môi đỏ mọng như quả dâu tây luôn mỉm cười, để lộ những chiếc răng sữa trắng muốt đều tăm tắp.
Mỗi sáng sớm, khi nắng vừa chớm đậu trên những kẽ lá, Na lại cầm chiếc bình tưới nhỏ màu hồng ra vườn. Bé đi từng bước nhẹ nhàng vì sợ giẫm lên những mầm cỏ non. Nhìn cách Na nâng niu một đóa hoa hồng còn đọng sương đêm mới thấy bé yêu thiên nhiên đến nhường nào. Bé khẽ dùng ngón tay búp măng chạm nhẹ vào cánh hoa, rồi ghé sát chiếc mũi nhỏ vào để hít hà mùi hương thơm ngát. Na thường trò chuyện với cây cối bằng những câu hỏi ngây ngô: "Bạn hoa ơi, bạn có đói không? Để Na cho bạn uống nước nhé!". Những tiếng nói trong trẻo ấy hòa cùng tiếng chim hót, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ kỳ.
Tình yêu thiên nhiên của Na còn thể hiện qua những bức tranh mà bé vẽ. Na thích tô màu những khu rừng xanh mướt, những con bướm rực rỡ sắc màu. Bé bảo với em rằng: "Lớn lên Na sẽ trồng thật nhiều cây để Trái Đất không bị nóng nữa". Một lời nói của đứa trẻ ba tuổi nhưng lại chứa đựng một ý thức bảo vệ môi trường thật đáng quý. Na không chỉ là em gái, mà còn là người dạy em cách trân trọng những điều nhỏ bé nhưng tuyệt đẹp của thế giới tự nhiên.
Em yêu bé Na rất nhiều. Bé mang đến cho gia đình em một sự dịu dàng và mát mẻ như cơn gió mùa xuân. Mỗi khi ở bên Na, em cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, mọi căng thẳng học tập dường như tan biến. Em tự hứa sẽ luôn chăm sóc khu vườn nhỏ cùng Na, sẽ dạy bé tên của từng loài cây, loài hoa. Mong sao "nàng thơ" của gia đình em sẽ mãi xinh tươi, khỏe mạnh và luôn giữ được tâm hồn trong sáng, yêu đời như bây giờ.
Trong nhà em, thành viên có "kho tàng" đồ sộ nhất không ai khác chính là bé Sâu – cậu em trai bốn tuổi của em. Nhưng "kho tàng" của Sâu không phải là ô tô hay siêu nhân, mà là hàng chồng sách tranh đầy màu sắc. Dù chưa biết chữ, nhưng cách Sâu nâng niu và tìm hiểu những trang sách khiến cả nhà thường gọi trêu bé là "nhà bác học tí hon".
Sâu có ngoại hình rất thông minh và lanh lợi. Cậu bé có vầng trán cao rộng, thể hiện sự tinh anh và ham học hỏi. Đôi mắt Sâu đen láy, ẩn sau cặp kính nhựa đồ chơi (mà bé đòi đeo cho giống các nhà khoa học), luôn nhìn mọi thứ với vẻ tò mò. Khuôn mặt Sâu bầu bĩnh với đôi má bánh đúc trắng hồng, mỗi khi bé tập trung đọc sách, đôi môi lại mím chặt lại trông rất nghiêm túc. Đôi bàn tay của Sâu tuy còn nhỏ nhưng cầm sách rất cẩn thận, không bao giờ làm rách hay vấy bẩn lên những trang giấy.
Mỗi tối sau khi cơm nước xong, trong khi mọi người ngồi xem tivi, Sâu lại lẳng lặng góc học tập nhỏ của mình, lấy ra một cuốn sách về thế giới động vật hoặc vũ trụ. Bé lật từng trang một cách chậm rãi, mắt chăm chú nhìn vào những hình vẽ. Tuy không đọc được chữ, nhưng Sâu lại có khả năng ghi nhớ hình ảnh cực kỳ tốt. Bé có thể kể lại vanh vách đặc điểm của con khủng long cổ dài hay vị trí của các hành tinh trong hệ Mặt Trời chỉ qua việc nhìn tranh. Mỗi khi phát hiện ra một điều gì thú vị, Sâu lại reo lên: "Chị ơi, con này có sừng to thế!" rồi chạy lại khoe với em bằng vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Sở thích đọc sách đã rèn luyện cho Sâu tính cách điềm tĩnh và sự tập trung cao độ. Thay vì chạy nhảy gây ồn ào, Sâu thích ngồi yên lặng để khám phá thế giới qua những hình vẽ rực rỡ. Tuy nhiên, cậu bé cũng rất sẵn lòng "thuyết trình" về những kiến thức mình vừa khám phá được cho cả nhà nghe. Những câu chuyện của Sâu thường pha lẫn sự tưởng tượng phong phú, khiến cả nhà ai nấy đều phải kinh ngạc vì trí tuệ của một đứa trẻ bốn tuổi. Sâu chính là minh chứng cho việc niềm đam mê tri thức có thể bắt đầu từ những điều giản đơn nhất.
Em rất tự hào về em trai của mình. Sâu không chỉ là một em bé đáng yêu mà còn là tấm gương về tinh thần học hỏi cho chính em. Nhìn Sâu chăm chú bên trang sách, em tự nhủ mình phải nỗ lực học tập hơn nữa để sau này có thể đọc cho em nghe những câu chuyện hay hơn, sâu sắc hơn. Em mong Sâu sẽ mãi giữ được niềm đam mê với sách, lớn lên trở thành một người tri thức và có ích cho xã hội. Chị yêu em nhiều lắm, "nhà bác học" nhỏ của chị!
Trong gia đình em, có một thành viên được coi là "nhạy cảm" nhất, đó là bé Bơ – em họ của em, năm nay vừa lên ba. Bơ có biệt danh là "Bơ mít ướt" vì bé rất hay khóc nhè trước những việc nhỏ nhặt. Thế nhưng, ẩn sau những giọt nước mắt ấy là một trái tim vô cùng ấm áp, giàu tình cảm và biết vị tha, khiến ai đã tiếp xúc với bé đều cảm thấy yêu mến vô cùng.
Bơ có vẻ ngoài rất đáng thương và tội nghiệp mỗi khi bé mếu máo. Đôi mắt bé to, tròn và luôn đọng nước như hai giọt sương trên lá. Đôi lông mày thanh mảnh thường nhíu lại mỗi khi bé thấy buồn. Làn da của Bơ trắng trẻo, mát mẻ, đặc biệt là đôi má lúc nào cũng hồng rực như được đánh phấn. Cái mũi nhỏ của Bơ cứ thút thít mỗi khi bé khóc, nhìn vừa thấy thương lại vừa thấy buồn cười. Nhưng khi Bơ cười, khuôn mặt bé lại rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm, xua tan mọi không khí căng thẳng.
Lý do khóc của Bơ thường rất ngây ngô. Có khi vì một chú kiến nhỏ bị ngã, hay vì nhìn thấy một bông hoa bị héo, Bơ cũng có thể rơi nước mắt. Bé khóc không phải vì vòi vĩnh, mà vì bé cảm thấy đau lòng cho những điều xung quanh mình. Có lần, em vô tình làm rơi chiếc kẹo của Bơ xuống đất, chưa kịp xin lỗi thì bé đã khóc nức nở. Thế nhưng, khi thấy em cuống cuồng tìm kẹo khác đền, Bơ liền lau nước mắt, cầm tay em và nói: "Chị đừng tìm nữa, Bơ không ăn kẹo nữa đâu, chị đừng buồn nhé!". Sự vị tha của một đứa trẻ ba tuổi dành cho người vừa làm mình buồn khiến em vô cùng cảm động.
Bơ còn là người rất biết quan tâm đến cảm xúc của người lớn. Khi thấy bà nội ngồi trầm ngâm nhớ quê, Bơ sẽ lân la lại gần, leo lên lòng bà rồi dùng đôi bàn tay nhỏ xíu vỗ về: "Bà ơi, Bơ yêu bà, bà đừng buồn nha". Những hành động nhỏ bé ấy như liều thuốc quý giá làm ấm lòng mọi người. Bơ dạy cho em một bài học rằng: khóc không phải là yếu đuối, mà là vì chúng ta có một tâm hồn biết rung động và yêu thương.
Em yêu bé Bơ rất nhiều. Dù bé có hay khóc nhè, nhưng em luôn sẵn sàng ở bên để lau đi những giọt nước mắt ấy. Em thích được ôm Bơ vào lòng, nghe bé kể về những "nỗi buồn" tí hon của bé và cùng bé tìm cách giải quyết. Em mong Bơ lớn lên sẽ vẫn giữ được trái tim ấm áp, biết sẻ chia và vị tha như bây giờ. Ngôi nhà của em sẽ luôn tràn ngập tình yêu thương nhờ có sự hiện diện của cô bé "mít ướt" đáng yêu này.
Mỗi khi mẹ em vào bếp chuẩn bị bữa chiều, bao giờ cũng có một "trợ lý" đắc lực luôn túc trực bên cạnh, đó chính là bé Kem – em trai năm nay lên bốn tuổi của em. Kem không thích những trò chơi vận động mạnh, bé lại có niềm đam mê đặc biệt với những chiếc nồi, chiếc chảo và các loại rau củ. Với Kem, căn bếp chính là một vương quốc kỳ diệu để bé trổ tài làm "đầu bếp nhí".
Kem có ngoại hình rất kháu khỉnh và sạch sẽ. Bé có nước da trắng hồng và đôi bàn tay mũm mĩm nhưng rất nhanh nhẹn. Mái tóc của Kem được mẹ cắt tỉa gọn gàng, để lộ khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt đen láy lúc nào cũng nhìn mẹ nấu ăn một cách chăm chú. Mỗi khi vào bếp, Kem lại đòi mẹ đeo cho một chiếc tạp dề nhỏ màu xanh và đội chiếc mũ đầu bếp giấy tự chế. Nhìn điệu bộ chỉnh tề của Kem, ai cũng phải thốt lên: "Đúng là đầu bếp chuyên nghiệp rồi!".
Công việc yêu thích của "đầu bếp nhí" là giúp mẹ nhặt rau và rửa những củ khoai tây, cà rốt. Kem làm việc rất tỉ mỉ, bé nhặt từng lá rau héo một cách cẩn thận rồi xếp rau xanh ngay ngắn vào rổ. Khi mẹ nấu canh, Kem lại đứng bên cạnh quan sát cách mẹ nêm nếm gia vị. Bé thường hỏi mẹ: "Mẹ ơi, cho muối vào để canh ngọt hơn hả mẹ?". Sự ngây ngô của Kem khiến căn bếp luôn rộn rã tiếng cười. Thỉnh thoảng, mẹ cho phép Kem tự tay khuấy bát trứng hoặc trang trí đĩa rau luộc. Những lúc ấy, khuôn mặt bé lộ rõ vẻ tự hào và hạnh phúc.
Bữa cơm có sự góp sức của Kem dường như cũng trở nên ngon hơn đối với cả nhà. Khi món ăn được bưng lên bàn, Kem lại hào hứng giới thiệu: "Món này do đầu bếp Kem làm đấy ạ, mời cả nhà thưởng thức!". Bé ăn rất ngon lành những món rau mà chính tay mình đã nhặt, điều này khiến mẹ rất vui vì không phải lo bé lười ăn rau xanh. Kem dạy em rằng niềm vui lao động có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất trong gia đình.
Em rất yêu bé Kem. Sự đảm đang và nhiệt tình của bé đã giúp em hiểu hơn về giá trị của sự sẻ chia công việc nhà với cha mẹ. Mỗi khi cùng Kem ở trong bếp, em lại thấy yêu quý hơn những bữa cơm gia đình đầm ấm. Em tự hứa sẽ học thêm nhiều công thức nấu ăn mới để cùng Kem sáng tạo nên những món ăn ngon hơn nữa. Mong sao "đầu bếp nhí" của gia đình em luôn mạnh khỏe, giữ vững niềm đam mê và sau này có thể trở thành một đầu bếp tài ba như em hằng mơ ước.
Trong khu phố nhà em, ai cũng biết đến bé Sóc – một cậu bé luôn tràn đầy năng lượng và không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ quá hai phút. Sóc là em trai của em, năm nay bé vừa tròn bốn tuổi. Với vóc dáng nhanh nhẹn và sự dẻo dai, Sóc giống như một vận động viên thể dục tí hon, luôn mang lại không khí sôi động cho cả gia đình bằng những cú nhảy và những đường chạy "thần tốc".
Sóc có một ngoại hình rất thể thao. Bé có dáng người mảnh mai nhưng săn chắc, đôi chân dài và nước da bánh mật khỏe khoắn. Mái tóc Sóc đen nhánh, hay mướt mồ hôi sau mỗi lần chạy nhảy. Đôi mắt bé to, tròn và cực kỳ tinh anh, lúc nào cũng rạng rỡ một niềm vui sướng. Cái mũi nhỏ hơi hếch lên và cái miệng rộng mỗi khi cười lại lộ rõ sự lém lỉnh, tinh nghịch. Đôi bàn tay Sóc rất khỏe, bé có thể đu xà đơn trong công viên một cách rất điệu nghệ trước sự trầm trồ của mọi người.
Mỗi sáng sớm, khi ông nội tập thể dục ngoài sân, Sóc cũng dậy từ sớm để "tập luyện" cùng ông. Nhìn cái bóng nhỏ xíu, mặc bộ đồ thể thao, bắt chước từng động tác vươn vai, hít thở của ông nội trông thật chuyên nghiệp. Sóc thích nhất là được chạy đua cùng em ngoài công viên. Bé chạy rất nhanh, đôi chân như không biết mệt mỏi, vừa chạy vừa hò hét vang cả một góc phố. Ngoài ra, Sóc còn có khả năng leo trèo và giữ thăng bằng rất tốt. Bé có thể đi trên những gờ tường thấp một cách tự tin, đôi tay giang rộng như một diễn viên xiếc thực thụ.
Sự năng động của Sóc không chỉ thể hiện qua thể chất mà còn qua tinh thần lạc quan, yêu đời. Sóc rất hiếm khi buồn phiền hay cáu gắt. Đối với bé, mỗi ngày đều là một cuộc thi đấu thể thao đầy hào hứng. Dù đôi khi có bị ngã trầy đầu gối, Sóc cũng chỉ nén đau, tự mình đứng dậy và tiếp tục cuộc chơi. Sự mạnh mẽ và kiên cường của một đứa trẻ bốn tuổi khiến cả nhà ai nấy đều khâm phục. Sóc đã truyền cho em một nguồn cảm hứng mãnh liệt về việc rèn luyện sức khỏe và sống một cuộc sống năng động.
Em rất yêu bé Sóc. Có bé, cuộc sống của em không còn chỗ cho sự lười biếng. Em thích cùng Sóc đi đá bóng, đi bơi vào mỗi dịp cuối tuần. Nhìn Sóc vui vẻ vận động và lớn lên khỏe mạnh, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Em tự hứa sẽ luôn đồng hành cùng em trai trong các hoạt động thể thao, giúp bé phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn tâm hồn. Cầu mong cho "vận động viên" tí hon của gia đình em luôn giữ vững phong độ, mãi luôn nhanh nhẹn và mạnh mẽ như một chú sóc nhỏ giữa rừng xanh.
Mỗi khi gia đình em sum họp bên mâm cơm, người luôn tạo ra không khí rộn ràng và vui vẻ nhất chính là bé Thỏ. Thỏ là em họ của em, vừa tròn hai tuổi rưỡi. Bé là một cô bé vô cùng lanh lợi, thông minh và có những cử chỉ đáng yêu đến mức không ai có thể cưỡng lại được nụ cười mỗi khi nhìn thấy bé.
Thỏ có một ngoại hình rất đặc trưng với đôi mắt to tròn, đen láy như hai hạt nhãn và đôi má hồng hào, lúc nào cũng phúng phính như hai quả đào chín. Mẹ thường diện cho bé những bộ váy xòe bồng bềnh có tai thỏ sau lưng, trông bé đúng như một chú thỏ con xinh xắn bước ra từ truyện cổ tích. Làn da Thỏ trắng trẻo, mịn màng, và đặc biệt bé có đôi môi trái tim nhỏ xíu, lúc nào cũng bi bô kể chuyện không ngừng.
Thú vị nhất chính là thói quen ăn uống của Thỏ. Bé là một "thực thần" tí hon nhưng rất có nguyên tắc. Trước bữa ăn, Thỏ luôn khoanh tay chào tất cả mọi người từ ông bà đến anh chị một cách rất lễ phép. Khi ngồi vào ghế ăn, bé tự mình cầm thìa và bát, không bao giờ để mẹ phải xúc cho. Nhìn Thỏ cầm thìa một cách vụng về nhưng rất tập trung, đôi mắt chăm chú nhìn vào bát cơm, thỉnh thoảng lại reo lên khi thấy món thịt kho yêu thích, trông bé thật sự trưởng thành và đáng yêu. Thỏ thích nhất là được ăn rau củ luộc, bé cầm miếng súp lơ xanh nhai tóp tép một cách ngon lành khiến các anh chị lớn vốn lười ăn rau cũng phải cảm thấy thèm theo.
Bé Thỏ còn có một khả năng đặc biệt là cảm thụ âm nhạc. Chỉ cần nghe thấy một bản nhạc thiếu nhi sôi động vang lên từ tivi, Thỏ sẽ lập tức dừng mọi việc đang làm, đứng dậy và bắt đầu nhún nhảy theo nhịp. Hai cái tay nhỏ xíu giơ lên cao, đôi chân dậm dậm trên sàn nhà, cái đầu nghiêng sang trái rồi lại nghiêng sang phải một cách rất điệu nghệ. Mỗi khi kết thúc bài hát, Thỏ lại tự vỗ tay khen mình và cười giòn tan, khoe ra những chiếc răng sữa trắng bóng. Sự hồn nhiên và yêu đời của Thỏ truyền đi một năng lượng tích cực, khiến mọi mệt mỏi của người lớn sau một ngày làm việc dường như tan biến.
Em rất quý bé Thỏ. Bé giống như một đóa hoa nhỏ rạng rỡ, mang hương sắc và niềm vui đến cho gia đình. Mỗi kỳ nghỉ cuối tuần, em đều mong được sang nhà bà để chơi cùng Thỏ, để được nghe bé kể những câu chuyện ngây ngô và được dắt tay bé đi dạo trong vườn hoa. Em mong sao bé Thỏ sẽ luôn giữ được sự thông minh, lanh lợi và lòng hiếu thảo của mình. Con đường lớn khôn của bé sẽ luôn có tình yêu thương của tất cả mọi người nâng bước.
Trong tất cả những đứa trẻ trong họ hàng, em đặc biệt dành tình cảm cho bé Gấu – một cậu bé đúng như cái tên của mình: tròn trịa, ấm áp và vô cùng hiền lành. Gấu hiện nay đã được gần hai tuổi rưỡi. Nếu các em bé khác thường hay quấy khóc hoặc nghịch ngợm quá mức, thì Gấu lại giống như một "ông cụ non" thong thả, điềm đạm và có những thói quen vô cùng hài hước.
Gấu có một ngoại hình rất dễ thương với cái bụng tròn xoe mà bé rất hay vỗ vào đó mỗi khi ăn no. Đôi tay và đôi chân của Gấu mũm mĩm, đầy những ngấn mỡ trắng hồng như những khúc lạp xưởng. Khuôn mặt Gấu to, bầu bĩnh với chiếc mũi hếch và cái miệng rộng mỗi khi cười lại lộ rõ nướu răng đỏ hồng. Mái tóc Gấu thưa và mỏng, mỗi khi đi ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Gấu có làn da thơm mùi nắng quyện với mùi sữa, mang lại cảm giác rất dễ chịu khi được bế bé vào lòng.
Thói quen đặc trưng nhất của Gấu là ngủ gật. Gấu có thể ngủ gật ở bất cứ đâu và trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Có lần đang ngồi xem hoạt hình cùng em trên ghế sofa, lúc đầu bé vẫn còn cười nói rất hào hứng, nhưng chỉ vài phút sau, cái đầu nhỏ của bé bắt đầu gật gù như một con gà mổ thóc. Rồi bất thình lình, bé gục hẳn đầu vào vai em, miệng hơi há ra và bắt đầu phát ra những tiếng ngáy khẽ. Hay có lần đang ăn dặm, miếng bánh vẫn còn cầm trên tay nhưng đôi mắt Gấu đã nhắm tịt lại, cái đầu nghiêng sang một bên. Nhìn cảnh tượng ấy, mẹ Gấu chỉ biết cười trừ và nhẹ nhàng bế bé vào giường. Giấc ngủ của Gấu rất sâu và bình yên, khuôn mặt khi ngủ của bé toát lên một vẻ thánh thiện lạ thường.
Gấu còn là một em bé rất biết quan tâm. Dù chưa nói được nhiều câu dài nhưng Gấu rất hay dùng hành động để thể hiện tình cảm. Mỗi khi thấy mẹ đi làm về mệt, Gấu sẽ lững thững đi lấy đôi dép lê mang đến tận chân cho mẹ, rồi dùng đôi bàn tay mập mạp của mình vỗ nhè nhẹ vào tay mẹ như muốn nói: "Mẹ ơi, mẹ nghỉ đi!". Những hành động nhỏ bé ấy chứa đựng một trái tim bao dung và ấm áp vô cùng. Gấu chính là sợi dây gắn kết, khiến mọi thành viên trong gia đình luôn cảm thấy được yêu thương và chở che.
Em rất yêu bé Gấu. Đối với em, bé giống như một chiếc gối ôm ấm áp mà em muốn bảo vệ mãi mãi. Em thích nhất là mỗi tối được ngồi cạnh Gấu, cùng bé xem những cuốn truyện tranh rực rỡ sắc màu trước khi bé chìm vào giấc ngủ gật quen thuộc. Em thầm hứa sẽ luôn là một người chị tốt, nhường nhịn và chăm sóc Gấu thật chu đáo. Mong sao Gấu con của em sẽ luôn hay ăn chóng lớn, luôn giữ được vẻ hiền lành và trái tim ấm áp như bây giờ.
Trong gia đình em, bé Su là một cô bé đặc biệt. Su năm nay bốn tuổi, lứa tuổi đã bắt đầu biết suy nghĩ và bộc lộ những năng khiếu riêng. Khác với những đứa trẻ thường thích chạy nhảy ngoài sân, Su có một niềm đam mê mãnh liệt với những cây bút màu và những tờ giấy trắng. Với Su, hội họa chính là ngôn ngữ để bé trò chuyện với thế giới xung quanh.
Su có vẻ ngoài rất thanh tú. Khuôn mặt bé nhỏ nhắn với cái cằm hơi nhọn và đôi mắt sáng ngời sự tinh anh. Mái tóc Su đen và mượt, được mẹ cắt kiểu tóc Maruko trông rất đáng yêu và thông minh. Đôi bàn tay của Su thon dài, những ngón tay cầm bút rất vững vàng và khéo léo. Mỗi khi bắt tay vào vẽ, khuôn mặt Su trở nên nghiêm túc đến lạ thường, đôi lông mày hơi nhíu lại thể hiện sự tập trung cao độ. Làn da Su trắng trẻo, thỉnh thoảng lại vương vài vết mực màu trên má hoặc trên tay sau mỗi "giờ làm việc".
Góc học tập nhỏ của Su đầy rẫy những "tác phẩm nghệ thuật". Su không vẽ những hình thù rắc rối, bé vẽ những điều gần gũi nhất trong cuộc sống của mình: một ngôi nhà có mái đỏ, một ông mặt trời đang mỉm cười, hay đơn giản là hình dáng của cha mẹ và chị gái. Trong thế giới tranh của Su, cỏ cây luôn có màu xanh biếc rực rỡ và những con vật thì đều có đôi mắt to tròn thân thiện. Có lần, Su vẽ một bức tranh tặng em vào ngày sinh nhật. Trong tranh, em và Su đang nắm tay nhau đứng dưới một cầu vồng rực rỡ. Su nói: "Em muốn chị và em mãi mãi ở bên nhau như thế này". Lời nói ngây thơ cùng bức tranh đầy màu sắc ấy đã khiến em vô cùng cảm động và trân trọng tình cảm của em gái.
Su còn là một cô bé rất hiểu chuyện và biết quan sát. Khi thấy em học bài căng thẳng, Su sẽ không bao giờ quấy rầy mà lặng lẽ đi lấy một cốc nước đặt lên bàn cho em, rồi khẽ nói: "Chị uống nước đi cho đỡ mệt". Hay mỗi khi mẹ nấu ăn trong bếp, Su thường đứng bên cạnh để giúp mẹ nhặt rau hoặc lấy những vật dụng nhỏ. Sự trưởng thành sớm và tính cách tinh tế của Su khiến cả nhà ai nấy đều yên tâm và tự hào. Su chính là một "bà cụ non" đáng yêu, luôn mang đến sự ấm áp cho gia đình.
Em yêu bé Su rất nhiều. Bé không chỉ là em gái, mà còn là một nguồn cảm hứng cho em trong cuộc sống. Nhìn Su nâng niu từng cây bút màu, trân trọng từng bức vẽ, em học được bài học về sự đam mê và lòng kiên trì. Em tự hứa sẽ luôn ủng hộ những sở thích của Su, sẽ mua cho Su thật nhiều giấy vẽ và màu đẹp hơn nữa. Mong sao "họa sĩ nhỏ" của gia đình em sẽ mãi giữ được sự sáng tạo, trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong sáng như những bức tranh mà bé hằng vẽ. Chị yêu em rất nhiều, Su của chị!
Xem thêm:
Qua bài văn tả em bé lớp 5 ngắn gọn, học sinh không chỉ nâng cao khả năng miêu tả mà còn thể hiện tình cảm yêu thương đối với em nhỏ. Hy vọng bài viết từ AVAKids phía trên sẽ giúp em hoàn thành tốt bài tập và tự tin hơn khi viết văn miêu tả.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!
