I. Mở bài: Những ngày vui bên đồng cỏ xanh
Nội dung: Giới thiệu nhóm bạn bốn người (Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok, Mư Nhơ) và sở thích vui chơi trên đồng cỏ.
Sáng tạo: Miêu tả kỹ hơn về âm thanh tiếng trống của Ja Ka và không khí hội hè của nhóm bạn.
Ví dụ: Ngày ấy, ở đầu làng tôi có một đồng cỏ xanh mướt, rộng mênh mông như một tấm thảm nhung. Đó là thiên đường của nhóm bạn chúng tôi. Mỗi buổi chiều, khi nắng đã nhạt, Ja Ka lại mang chiếc trống nhỏ - báu vật của cậu ấy - ra giữa đồng. "Tùng! Tùng! Chát!", tiếng trống rộn rã vang lên như nhịp đập của cánh đồng, khiến tôi (Mư Hoa), Ja Prok và Mư Nhơ không thể ngồi yên mà phải cùng nhau nhảy múa tung bừng trong gió.
II. Thân bài: Cuộc hành trình biến bãi rác thành vườn hoa
1. Nỗi buồn khi "thiên đường" bị xâm lấn
Nội dung: Sự xuất hiện của bãi rác và sự thay đổi thái độ của nhóm bạn.
Sáng tạo: Miêu tả mùi hôi, hình ảnh bãi rác làm héo úa cỏ xanh và cảm xúc đau xót của nhân vật.
Ví dụ: Thế nhưng, những ngày vui chẳng kéo dài. Một góc đồng cỏ bỗng nhiên xuất hiện những túi rác, rồi dần dần nó phình to ra như một con quái vật xấu xí. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, ruồi muỗi vây quanh khiến tiếng trống của Ja Ka cũng thưa thớt dần rồi tắt hẳn. Nhìn những mảng cỏ xanh bị rác đè lên héo úa, Mư Nhơ chỉ biết thở dài, còn tôi thì chẳng cầm được nước mắt. Thiên đường của chúng tôi sắp mất thật rồi!
2. Ý tưởng táo bạo từ những đám mây
Nội dung: Cuộc trò chuyện giữa nhóm bạn và ý tưởng biến bãi rác thành cánh đồng hoa của Mư Hoa.
Sáng tạo: Thêm chi tiết các bạn cùng nhìn lên bầu trời để tìm cảm hứng.
Ví dụ: Trong lúc tuyệt vọng, tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời. Những đám mây trắng xốp trôi bồng bềnh như những bông cúc khổng lồ, và kìa, một chiếc diều giấy sặc sỡ như đóa hoa ngũ sắc đang tung bay. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, tôi bật dậy kêu lớn: "Các bạn ơi! Thay vì ngồi khóc, chúng ta hãy biến nơi này thành cánh đồng hoa! Nếu nơi đây đẹp như một bức tranh, chắc chắn mọi người sẽ không nỡ vứt rác vào đó nữa."
3. Bản làng chung sức – Những ngày lao động hăng say
Nội dung: Nhóm bạn bàn tính, kêu gọi người làng giúp đỡ và quá trình chăm sóc hoa.
Sáng tạo: Miêu tả sự hồ hởi của các cô bác và sự kiên trì của các bạn nhỏ dưới nắng mưa.
Ví dụ: Ý tưởng của chúng tôi như một luồng gió mới thổi khắp làng. Các bác, các chú mang cuốc, mang xẻng ra giúp dọn sạch đống rác bừa bãi. Chúng tôi đứa nhỏ, đứa lớn cùng nhau xới đất, nâng niu gieo từng hạt giống xuống lòng đất ấm. Suốt ba tháng ròng rã, bất kể trời nắng gắt hay mưa rào, bốn đứa chúng tôi thay phiên nhau tưới nước, tỉ mỉ bắt từng con sâu, nhổ sạch cỏ dại để bảo vệ những mầm xanh mới nhú.
4. Thành quả ngọt ngào và sự thay đổi kỳ diệu
Nội dung: Hoa nở rực rỡ, bãi rác biến mất, ngôi làng trở nên nổi tiếng.
Sáng tạo: Miêu tả chi tiết màu sắc của các loài hoa và sự trở lại của tiếng trống Ja Ka.
Ví dụ: Và rồi, phép màu đã xuất hiện! Sau bao ngày chờ đợi, những nụ hoa bắt đầu hé nở. Cả cánh đồng bùng nổ sắc màu: màu tím lịm của cúc bách nhật, màu vàng rực rỡ của cúc vạn thọ và sắc đỏ thắm của mào gà. Quả đúng như dự đoán, trước vẻ đẹp lộng lẫy ấy, không còn ai vứt rác ra đây nữa. Tiếng trống của Ja Ka lại vang lên, nhưng lần này nó rộn ràng hơn bao giờ hết vì có thêm tiếng cười của du khách và niềm hạnh phúc của dân làng.
III. Kết bài: Bài học về tình yêu thiên nhiên
Nội dung: Cảm xúc khi nhìn thấy cánh đồng hoa và lời nhắn nhủ.
Ví dụ: Giờ đây, cánh đồng hoa không chỉ là nơi vui chơi mà còn là niềm tự hào của cả làng tôi. Nhìn những bông hoa rung rinh trong gió như đang mỉm cười, tôi hiểu rằng: Cái đẹp có sức mạnh chữa lành và cảm hóa rất lớn. Chỉ cần chúng ta cùng đồng lòng và hành động, chúng ta có thể bảo vệ và làm đẹp thêm cho mảnh đất quê hương mình.
Gợi ý các cách "sáng tạo" thêm:
Thay đổi ngôi kể: Bạn có thể đóng vai Ja Ka (người đánh trống) để kể lại. Khi đó, âm thanh tiếng trống sẽ là sợi dây xuyên suốt câu chuyện (trống vui khi chơi - trống buồn khi có rác - trống im lặng khi làm việc - trống tưng bừng khi hoa nở).
Thêm chi tiết thiên nhiên: Miêu tả sự trở lại của bướm, ong và các loài chim khi hoa nở để nhấn mạnh sự hồi sinh của môi trường.
Mở rộng lời thoại: Cho các nhân vật tranh luận một chút khi bắt đầu dọn rác (có người ngại bẩn, có người sợ không làm nổi) để tăng tính kịch tính trước khi đi đến sự đoàn kết.
Tôi vẫn thường mơ về những ngày đồng cỏ đầu làng còn xanh mướt. Đó là nơi bốn đứa chúng tôi: Ja Ka, Ja Prok, Mư Nhơ và tôi dành cả tuổi thơ để chạy nhảy. Mỗi chiều, tiếng trống "tùng chát" của Ja Ka vang lên khiến mây trời cũng như muốn nhún nhảy theo.
Nhưng rồi, một bãi rác không biết từ đâu xuất hiện, lớn dần lên như một vết sẹo xấu xí trên mặt đất. Mùi hôi thối bắt đầu bủa vây, xua tan đi mùi hương của cỏ mật. Nhìn bãi chơi yêu thích bị tàn phá, tôi đã không kìm được nước mắt. Ja Prok và Ja Ka cũng rầu rĩ: "Biết làm sao bây giờ?".
Trong lúc buồn bã nhất, tôi ngước nhìn lên bầu trời. Kìa, những đám mây trắng muốt xốp như hoa cúc, những cánh diều rực rỡ như hoa ngũ sắc. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên: "Tại sao chúng ta không biến nơi này thành cánh đồng hoa?". Tôi tin rằng, đứng trước cái đẹp, người ta sẽ không nỡ lòng làm đau nó bằng rác thải.
Ý tưởng đó nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ các cô bác trong làng. Thế là cả làng cùng bắt tay vào việc. Chúng tôi dọn rác, xới từng tấc đất, nâng niu gieo những hạt giống đầu tiên. Suốt ba tháng ròng rã tưới nước, bắt sâu, cuối cùng mầm xanh đã nở rộ. Cúc bách nhật tím lịm, cúc vạn thọ vàng tươi đua nhau khoe sắc.
Quả nhiên, từ khi hoa nở, không còn ai đem rác ra đổ nữa. Tiếng trống của Ja Ka lại vang lên tưng bừng giữa muôn sắc hoa. Ngôi làng của chúng tôi giờ đây nổi tiếng khắp nơi, đón bao khách tham quan. Nhìn cánh đồng hoa rung rinh trong nắng, tôi cảm thấy như chính trái đất cũng đang mỉm cười hạnh phúc cùng chúng tôi.
Chiếc trống nhỏ là báu vật của tôi, và đồng cỏ đầu làng là sân khấu lớn nhất của nhóm bạn chúng tôi. Khi tôi vỗ trống, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ sẽ múa hát. Cuộc sống vốn dĩ tươi đẹp như một bản nhạc rộn rã cho đến khi "nốt nhạc lỗi" xuất hiện: đó là bãi rác.
Bãi rác bốc mùi khiến tôi chẳng còn hứng thú cầm dùi trống. Những khuôn mặt ủ rũ của các bạn khiến không gian trở nên im lặng đáng sợ. Giữa lúc tuyệt vọng ấy, Mư Hoa đã thắp lên một hy vọng mới. Bạn ấy nhìn mây trời rồi thốt lên: "Chúng ta sẽ biến nơi đây thành cánh đồng hoa!".
Chúng tôi quyết định biến lời nói thành hành động. Tôi tạm gác chiếc trống sang một bên để cùng mọi người cầm cuốc, cầm xẻng. Các cô bác trong làng hồ hởi mang hạt giống đến cho chúng tôi. Những buổi chiều đổ mồ hôi trên đất cằn, những lần tỉ mỉ nhổ từng cọng cỏ dại đã được đền đáp.
Ba tháng sau, khi nụ hoa đầu tiên hé nở, tôi đã mang chiếc trống ra đồng. "Tùng! Tùng! Tùng!", tiếng trống vang lên giữa thảm hoa tím lịm của cúc bách nhật và sắc đỏ thắm của mào gà. Không còn mùi hôi thối, chỉ còn hương thơm dịu nhẹ và sắc màu rực rỡ.
Bãi rác đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một điểm đến xinh đẹp đón khách phương xa. Dân làng ai nấy đều cười vui. Tôi lại vỗ trống, nhưng lần này nhịp trống ngân vang đầy niềm tự hào vì chúng tôi đã cùng nhau bảo vệ được thiên đường của mình.
Ở một ngôi làng nọ, có bốn bạn nhỏ Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ thường cùng nhau vui chơi trên đồng cỏ rộng lớn đầu làng. Ja Ka có tài vỗ trống, mỗi khi tiếng trống vang lên, cả cánh đồng như bừng sáng bởi tiếng cười và những điệu múa tưng bừng.
Tuy nhiên, cảnh đẹp không kéo dài được lâu. Một bãi rác xuất hiện và lớn dần, khiến đồng cỏ bốc mùi khó chịu. Các bạn nhỏ đau xót nhìn nơi vui chơi bị hủy hoại. Mư Nhơ thở dài, Mư Hoa bật khóc, còn Ja Prok rầu rĩ không biết tính sao. Chính trong hoàn cảnh ấy, Mư Hoa đã nhìn lên những đám mây giống hoa cúc trắng trên trời và nảy ra ý tưởng biến đồng cỏ thành một vườn hoa thật sự.
Ngay khi kế hoạch được đưa ra, cả làng đã cùng hưởng ứng. Đó là một cuộc cải tạo kỳ diệu. Các cô bác chung tay dọn rác, các bạn nhỏ nhận nhiệm vụ gieo hạt và tưới nước mỗi ngày. Suốt ba tháng, dưới bàn tay chăm sóc tận tình, cánh đồng đã "thay da đổi thịt". Những bông mào gà đỏ thắm, cúc vạn thọ vàng tươi bắt đầu khoe sắc dưới nắng.
Điều kỳ diệu nhất là từ khi hoa nở, bãi rác không bao giờ quay lại nữa. Mọi người đều có ý thức gìn giữ vẻ đẹp chung. Ngôi làng bỗng trở nên nổi tiếng, du khách thập phương tìm đến để chiêm ngưỡng cánh đồng hoa rực rỡ. Các bạn nhỏ lại được nhảy múa trong tiếng trống rộn ràng. Câu chuyện về cánh đồng hoa đã trở thành bài học quý giá về việc bảo vệ môi trường bằng cái đẹp và sự đồng lòng.
Tôi là đồng cỏ ở đầu làng, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm đẹp của bốn bạn nhỏ Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ. Tôi yêu tiếng trống của Ja Ka và những bước chân nhảy múa của các bạn. Nhưng có một thời gian, tôi cảm thấy mình thật đau đớn và xấu xí. Người ta bắt đầu đổ rác lên tôi, những túi rác hôi thối đè nặng làm cỏ xanh của tôi héo úa.
Tôi buồn lắm vì không còn thấy các bạn nhỏ nô đùa nữa. Nhưng rồi, tôi nghe thấy tiếng Mư Hoa quả quyết: "Chúng ta sẽ biến nơi đây thành cánh đồng hoa!". Nghe những lời ấy, trái tim tôi như bừng tỉnh.
Tôi cảm nhận được những đôi bàn tay nhỏ bé và cả những đôi tay rám nắng của các cô bác đang dọn dẹp rác thải trên lưng tôi. Họ xới đất cho tôi tơi xốp, gieo vào lòng tôi những hạt mầm xinh xắn. Ngày ngày, tôi được uống những dòng nước mát lành từ sự chăm sóc của các bạn nhỏ.
Thời gian trôi qua, tôi không còn là đồng cỏ xanh đơn điệu nữa. Tôi khoác lên mình chiếc áo mới rực rỡ sắc màu. Nào là sắc tím lịm của cúc bách nhật, nào là sắc vàng của cúc vạn thọ. Tôi thấy mình thơm ngát và kiêu hãnh.
Bây giờ, không ai nỡ vứt rác lên chiếc áo hoa xinh đẹp của tôi nữa. Khách tham quan kéo đến đông vui, tiếng cười rộn rã khắp nơi. Tôi cảm thấy mình là đồng cỏ hạnh phúc nhất thế gian vì được những con người nơi đây yêu thương và nâng niu.
Mỗi lần nhìn lại cánh đồng hoa rực rỡ hiện nay, tôi vẫn còn nhớ cảm giác buồn bã khi bãi rác chiếm lấy đồng cỏ của chúng tôi. Lúc đó, tôi chỉ biết thở dài tuyệt vọng: "Cứ thế này, đồng cỏ sẽ thành bãi rác mất thôi!".
Nhưng Mư Hoa không chấp nhận thực tại đó. Bạn ấy đã chỉ cho tôi thấy những "bông hoa mây" trên bầu trời và nhen nhóm ý định biến đồng cỏ thành vườn hoa. Chúng tôi bàn nhau: "Mọi người sẽ không nỡ lấy cánh đồng đẹp làm chỗ đổ rác đâu". Và chúng tôi đã đúng.
Quá trình biến ý tưởng thành sự thật là một chuỗi những ngày lao động hăng say. Tôi nhớ hình ảnh Ja Prok mồ hôi nhễ nhại xới đất, Ja Ka cẩn thận tưới từng gốc cây, còn các cô bác thì hồ hởi mang giống hoa tới. Chúng tôi học cách kiên nhẫn khi chờ đợi mầm xanh nhú lên.
Sau ba tháng, thành quả thật mỹ mãn. Cánh đồng hoa rực rỡ sắc màu đã thay thế hoàn toàn bãi rác đen ngòm. Điều làm tôi vui nhất không chỉ là sắc hoa cúc vạn thọ vàng tươi hay mào gà đỏ thắm, mà là sự thay đổi ý thức của dân làng. Không còn ai mang rác ra đổ nữa. Mọi người đều nâng niu từng cánh hoa như tài sản chung.
Giờ đây, làng chúng tôi không còn im lìm mà trở nên nhộn nhịp bởi du khách ghé thăm. Giữa không gian thơm ngát, trong tiếng trống của Ja Ka, chúng tôi lại được nắm tay nhau nhảy múa. Bài học lớn nhất tôi rút ra được là: Cái đẹp có sức mạnh cảm hóa lòng người, và khi chúng ta cùng hành động, bãi rác nào cũng có thể hóa thành vườn hoa.
Tôi vẫn thường đứng ở ban công nhà mình, nhìn về phía đầu làng, nơi có một thảm màu rực rỡ đang dập dìu trong gió. Đó chính là "tác phẩm" lớn nhất của tuổi thơ chúng tôi. Mọi chuyện bắt đầu từ những ngày đồng cỏ còn xanh rì, nơi bốn đứa trẻ chúng tôi: tôi (Mư Hoa), Ja Ka, Ja Prok và Mư Nhơ cùng nhau tạo nên những bản nhạc vui nhộn. Ja Ka có chiếc trống nhỏ, cậu ấy vỗ trống rất cừ. Tiếng "tùng, tùng, chát" rộn rã ấy chính là nhịp đập của những buổi chiều đầy nắng.
Thế nhưng, một "vết sẹo" đã xuất hiện trên thảm xanh ấy. Ban đầu chỉ là vài túi rác nhỏ, nhưng chẳng mấy chốc, nó lớn dần thành một bãi rác khổng lồ, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Những buổi chiều vui vẻ thưa dần. Một hôm, nhìn những túi rác đè lên đám cỏ mật đang héo úa, tôi đã quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt nóng hổi. Tôi đau xót vì "thiên đường" của mình bị tàn phá. Mư Nhơ thở dài bất lực, còn Ja Ka và Ja Prok thì rầu rĩ. Tôi nhìn lên bầu trời để tìm sự an ủi. Kìa, những đám mây trắng xốp như hoa cúc, cánh diều rực rỡ như hoa ngũ sắc. Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ: "Tại sao chúng ta không biến nơi đây thành cánh đồng hoa?".
Ý tưởng ấy như một luồng điện chạy qua cả nhóm. Chúng tôi hiểu rằng, con người thường vô tình với những thứ xấu xí nhưng sẽ nâng niu cái đẹp. Thế là chiến dịch "giải cứu đồng cỏ" bắt đầu. Chúng tôi đi khắp làng, kể về ước mơ của mình. Thật xúc động khi các cô bác không hề phản đối mà còn hồ hởi hưởng ứng. Những ngày sau đó là chuỗi ngày lao động hăng say nhất mà tôi từng trải qua. Chúng tôi cùng các bác dọn sạch những túi rác bẩn thỉu, xới từng thớ đất tơi xốp và nâng niu gieo những hạt mầm đầu tiên.
Suốt ba tháng ròng rã, chúng tôi thay phiên nhau chăm sóc. Có những buổi trưa nắng gắt, chúng tôi vẫn hì hục xách từng xô nước từ giếng làng ra tưới. Có những đêm mưa lớn, cả bọn lo lắng không ngủ được vì sợ hạt giống bị trôi. Nhưng thiên nhiên đã không phụ lòng người. Những mầm xanh nhú lên, rồi nụ hoa e ấp hiện ra. Và rồi, một buổi sáng, cả cánh đồng bùng nổ sắc màu: cúc bách nhật tím lịm, cúc vạn thọ vàng tươi, mào gà đỏ thắm. Từ ngày ấy, tuyệt nhiên không còn ai mang rác ra đổ nữa. Tiếng trống của Ja Ka lại vang lên tưng bừng giữa hương thơm ngào ngạt. Cánh đồng hoa không chỉ làm đẹp làng mà còn làm đẹp cả tâm hồn của mỗi người dân nơi đây.
Trong nhóm bốn đứa chúng tôi, tôi – Ja Prok – vốn là đứa ít nói và thực tế nhất. Tôi không hay mơ mộng như Mư Hoa hay bay bổng như Ja Ka, nhưng tôi yêu đồng cỏ đầu làng hơn bất cứ thứ gì. Đó là nơi tôi được tự do chạy nhảy, được nghe tiếng trống rộn rã của bạn mình. Chính vì thế, khi bãi rác xuất hiện, tôi cảm thấy như có ai đó đang lấy đi báu vật của mình.
Mùi hôi thối của rác làm không gian trở nên ngột ngạt. Chúng tôi ngồi lặng lẽ giữa đồng cỏ, khuôn mặt ai nấy đều xám xịt. Khi Mư Hoa đề nghị biến nơi này thành cánh đồng hoa, tôi đã thoáng chút nghi ngờ: "Liệu chúng ta có làm nổi không?". Nhưng nhìn ánh mắt rực sáng niềm tin của bạn, tôi tự nhủ mình phải cố gắng hết sức. Chúng tôi bắt đầu bằng việc dọn dẹp. Đó là một công việc cực nhọc và đôi khi khiến chúng tôi nản lòng vì rác quá nhiều. Nhưng thật kỳ diệu, khi thấy chúng tôi làm, các bác nông dân đang đi làm đồng cũng dừng lại giúp một tay. Bác Năm mang cuốc, cô Ba mang hạt giống, chú Tư thì chở nước ra giúp.
Sự đoàn kết đã biến bãi đất hoang tàn trở nên tràn đầy sức sống. Mỗi ngày, tôi phụ trách việc xới đất và nhổ cỏ dại. Đôi bàn tay tôi phồng rộp lên vì cầm cuốc, nhưng nhìn những hạt mầm bắt đầu nảy lộc, tôi cảm thấy mọi mệt mỏi tan biến. Chúng tôi học được cách quan sát sự sống: từ lúc cái lá nhỏ xíu nhú lên cho đến khi nụ hoa thành hình. Ba tháng trôi qua, cánh đồng đã "thay da đổi thịt".
Thành quả vượt xa mong đợi của chúng tôi. Những thảm hoa rực rỡ sắc màu không chỉ ngăn chặn việc đổ rác trái phép mà còn biến ngôi làng của chúng tôi thành một địa điểm du lịch nổi tiếng. Du khách thập phương kéo đến, ai nấy đều trầm trồ khen ngợi ý thức của dân làng. Nhìn nụ cười rạng rỡ của mọi người, tôi hiểu rằng một ý tưởng dù nhỏ nhưng nếu được thực hiện bằng sự đồng lòng thì có thể dời non lấp bể. Tiếng trống của Ja Ka lại vang lên, nhịp trống ấy giờ đây không chỉ là niềm vui trẻ thơ mà còn là bản hòa ca của chiến thắng – chiến thắng của cái đẹp đối với cái xấu.
Tôi là Ja Ka, người luôn mang theo chiếc trống nhỏ đi khắp nẻo đường trong làng. Đối với tôi, âm thanh của trống là ngôn ngữ của niềm vui. Tôi thường vỗ trống trên đồng cỏ để các bạn nhảy múa, nhưng có một thời gian dài, chiếc trống của tôi đã im hơi lặng tiếng. Đó là lúc bãi rác "xâm lăng" đồng cỏ yêu dấu của chúng tôi.
Không gian bốc mùi khó chịu khiến tiếng trống của tôi trở nên lạc lõng. Chúng tôi không còn hò hét, đùa nghịch mà chỉ biết ngồi nhìn nhau rầu rĩ. Tôi nhớ nhất khoảnh khắc Mư Hoa bật dậy và nói về việc biến nơi này thành cánh đồng hoa. Câu nói của bạn ấy như một nốt nhạc cao vút mở đầu cho một bản giao hưởng mới. Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cải tạo. Tôi không còn vỗ trống nữa mà dùng đôi tay ấy để nhặt từng mảnh túi nilon, từng vỏ chai nhựa bẩn thỉu.
Các cô bác trong làng khi biết chuyện đã rất xúc động. Họ bảo: "Các cháu nhỏ còn biết yêu làng xóm thế này, người lớn chúng ta sao có thể đứng nhìn?". Thế là cả làng mở một đợt ra quân lớn. Người dọn rác, người xới đất, người gieo hạt. Chúng tôi giống như những người nông dân thực thụ, ngày ngày tưới tắm cho mảnh đất bằng tình yêu và niềm hy vọng. Mỗi khi làm việc mệt mỏi, tôi lại mang trống ra vỗ một nhịp ngắn để cổ vũ tinh thần mọi người.
Ba tháng sau, ngày hội hoa thực sự đã đến. Những bông cúc bách nhật tím lịm, cúc vạn thọ vàng rực và mào gà đỏ thắm đua nhau nở rộ dưới ánh mặt trời. Cánh đồng bỗng chốc biến thành một bức tranh tuyệt mỹ. Và kìa, không một ai còn ý định vứt rác xuống thảm hoa ấy nữa. Cái đẹp đã thực sự cảm hóa được lòng người. Ngôi làng của chúng tôi bỗng chốc nổi tiếng, khách tham quan đến rất đông, ai cũng muốn chụp ảnh cùng cánh đồng hoa của "nhóm bốn bạn nhỏ". Tôi lại vỗ trống, lần này tiếng trống vang xa, tưng bừng và rộn rã hơn bao giờ hết. Cánh đồng hoa dường như cũng đang nhún nhảy theo nhịp trống, tỏa hương thơm ngát thay cho lời cảm ơn.
Trong ký ức của tôi, đồng cỏ đầu làng từng là một nỗi ám ảnh. Chỉ trong vài tuần, nơi chúng tôi hay chơi đùa bỗng biến thành bãi tập kết rác thải bừa bãi. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác buồn bã khi nhìn thấy Mư Hoa giấu những giọt nước mắt. Bản thân tôi cũng đã từng tuyệt vọng thốt lên: "Cứ thế này, đồng cỏ sẽ thành bãi rác mất thôi!". Chúng tôi đều là trẻ con, sức lực có hạn, biết làm gì để chống lại sự vô ý thức của một số người?
Thế nhưng, chính sự sáng tạo của Mư Hoa đã mở lối cho tất cả. Ý tưởng "dùng cái đẹp để ngăn chặn cái xấu" của bạn ấy thật sự thiên tài. Khi chúng tôi bắt tay vào dọn rác và trồng hoa, nhiều người trong làng ban đầu còn nhìn bằng ánh mắt nghi ngại. Nhưng sự bền bỉ của chúng tôi đã lay động họ. Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh các cô bác hồ hởi mang hạt giống và dụng cụ ra sân chung sức. Đó là một bài học lớn về cộng đồng mà tôi được học ngay trên mảnh đất quê hương mình.
Chúng tôi đã cùng nhau đi qua ba tháng trời đầy vất vả. Công việc chăm sóc hoa không hề đơn giản: phải tưới nước đúng giờ, phải nhỏ cỏ tận gốc và bắt sâu cho từng kẽ lá. Những bông hoa đầu tiên hé nở cũng là lúc chúng tôi vỡ òa trong hạnh phúc. Cánh đồng hoa rực rỡ hiện ra như một phép màu. Quả đúng như lời Mư Hoa nói: "Mọi người không nỡ lấy cánh đồng đẹp làm chỗ đổ rác đâu". Thật vậy, từ khi hoa nở, bãi rác đã biến mất hoàn toàn. Thậm chí, những người trước đây từng vô ý vứt rác nay lại chính là những người tích cực chăm sóc hoa nhất.
Ngày nay, làng chúng tôi đã thay đổi hoàn toàn diện mạo. Với cánh đồng hoa xinh đẹp, ngôi làng trở nên nổi tiếng, mang lại niềm tự hào và cả cơ hội phát triển cho người dân. Nhìn khách tham quan cười nói, nhìn bạn bè nhảy múa trong tiếng trống của Ja Ka, tôi nhận ra rằng: Mỗi cá nhân, dù nhỏ bé, nếu có một trái tim ấm áp và một ý chí kiên định, đều có thể biến bãi rác thành vườn hoa, biến nỗi buồn thành hạnh phúc. Cánh đồng hoa ấy chính là minh chứng cho ước mơ xanh của chúng tôi.
Tôi là một người dân sống lâu năm trong ngôi làng này, và tôi phải thú thật rằng, chính những đứa trẻ đã dạy cho người lớn chúng tôi một bài học để đời. Trước đây, khu vực đầu làng là một đồng cỏ rộng, nhưng do sự thiếu ý thức của nhiều người, trong đó có cả tôi, nó đã dần biến thành một bãi rác bốc mùi. Chúng tôi đã quá quen với việc tiện tay vứt rác ra đó mà không hề nghĩ đến cảm giác của bọn trẻ – những đứa nhỏ vẫn hằng ngày ra đó vui chơi.
Cho đến một ngày, tôi thấy bốn đứa nhỏ: Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ chụm đầu bàn bạc điều gì đó rất nghiêm túc. Rồi chúng bắt tay vào nhặt rác bằng đôi tay nhỏ xíu. Nhìn cảnh ấy, tôi cảm thấy thực sự hổ thẹn. Khi Mư Hoa nói về ý tưởng biến bãi rác thành cánh đồng hoa, cả làng như bừng tỉnh. Chúng tôi không thể để bọn trẻ đơn độc trong công cuộc làm đẹp làng xóm. Thế là mọi người bảo nhau mang cuốc, xẻng ra hỗ trợ. Không khí lao động rộn ràng chưa từng có. Chúng tôi cùng bọn trẻ dọn sạch rác, xới đất và gieo xuống đó những hạt giống của niềm hy vọng.
Trong suốt ba tháng, tôi quan sát bọn trẻ chăm sóc cánh đồng hoa ấy bằng tất cả sự tận tụy. Ja Ka vỗ trống khích lệ, Mư Hoa tưới nước, Ja Prok nhổ cỏ... Sự nhiệt huyết của chúng đã cảm hóa tất cả mọi người. Và rồi, mùa hoa đã đến. Cả một vùng đầu làng rực rỡ sắc tím của cúc bách nhật, sắc vàng của vạn thọ và sắc đỏ của mào gà. Vẻ đẹp ấy lay động lòng người đến mức không một ai còn nỡ lòng vứt dù chỉ một mẩu giấy nhỏ xuống đó nữa.
Bây giờ, làng chúng tôi đã trở thành một điểm đến xinh đẹp, đón rất nhiều khách tham quan. Đời sống của dân làng được cải thiện, nhưng điều quan trọng nhất là ý thức bảo vệ môi trường đã thấm sâu vào máu thịt mỗi người. Ngôi làng luôn sạch đẹp và thơm ngát hương hoa. Mỗi khi nghe tiếng trống của Ja Ka vang lên tưng bừng giữa cánh đồng, tôi lại mỉm cười và thầm biết ơn bốn vị "anh hùng nhỏ tuổi" đã dùng tình yêu cái đẹp để cứu lấy đồng cỏ và cứu lấy cả sự tử tế trong lòng chúng tôi. Cánh đồng hoa ấy đang mỉm cười hạnh phúc, và chúng tôi cũng vậy.
Tôi là mảnh đồng cỏ nằm ở phía đầu làng, nơi đã từ rất lâu rồi, tôi gắn bó với hơi thở và nhịp sống của những con người nơi đây. Trong ký ức của tôi, những năm tháng đẹp nhất là khi nhóm bạn Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ thường xuyên lui tới. Các bạn nhỏ mang đến cho tôi sức sống mãnh liệt. Ja Ka với chiếc trống nhỏ vắt ngang vai, mỗi lần cậu vỗ lên những nhịp "tùng, tùng" giòn giã, tôi lại thấy những sợi cỏ của mình như được tiếp thêm sinh lực, rung rinh theo điệu múa của các bạn. Tôi yêu cái không khí tưng bừng, yêu mùi thơm của nắng và tiếng cười trong vắt của trẻ thơ.
Nhưng rồi, một cơn ác mộng đã ập đến với tôi. Không biết từ lúc nào, những túi rác đầu tiên bị vứt bỏ trên lưng tôi. Ban đầu chỉ là vài thứ nhỏ nhặt, nhưng dần dần, bãi rác cứ lớn dần lên như một khối u nhức nhối. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, ruồi muỗi vây quanh khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Những sợi cỏ xanh mượt của tôi bị đè nặng dưới lớp chất thải, chúng héo úa, đen sạm và chết dần. Tôi đau đớn, nhưng không thể cất tiếng gọi. Các bạn nhỏ đến thăm tôi ít dần, ánh mắt họ không còn rạng rỡ mà thay vào đó là nỗi buồn vô hạn. Tôi nghe tiếng Mư Nhơ thở dài: "Cứ thế này, đồng cỏ sẽ thành bãi rác mất thôi!". Lúc đó, tôi tưởng chừng mình đã bị bỏ rơi hoàn toàn.
Thế nhưng, chính trong bóng tối của sự tuyệt vọng, một tia sáng đã loé lên. Mư Hoa, cô bé có tâm hồn nhạy cảm nhất, đã ngước nhìn bầu trời và nhìn thấy những bông hoa mây rực rỡ. Cô bé đã thắp lên một ý tưởng điên rồ nhưng đầy hy vọng: biến bãi rác thành một cánh đồng hoa. Tôi cảm nhận được sự rung động trong lòng đất khi các bạn nhỏ bắt đầu dọn dẹp. Những đôi bàn tay nhỏ bé nâng niu từng túi rác mang đi, những cái cuốc xới nhẹ vào lòng đất khiến tôi cảm thấy như được chữa lành những vết thương. Điều kỳ diệu hơn là các cô bác trong làng cũng kéo đến. Họ không còn thờ ơ nữa. Tôi cảm nhận được hơi ấm của dòng nước mát lành mà các bạn tưới xuống mỗi chiều, cảm nhận được những hạt mầm đang cựa mình trong lòng tôi.
Ba tháng trôi qua, một cuộc hồi sinh ngoạn mục đã diễn ra. Tôi không còn là bãi rác hôi thối nữa, mà khoác lên mình chiếc áo lộng lẫy sắc màu: tím của cúc bách nhật, vàng rực của cúc vạn thọ và đỏ thắm của mào gà. Những bông hoa ấy như những đứa con mà tôi và các bạn nhỏ cùng nhau nuôi dưỡng. Giờ đây, khách tham quan kéo đến đông nườm nượp, tiếng trống của Ja Ka lại vang lên rộn rã. Tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc và kiêu hãnh. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến nhóm bạn nhỏ dũng cảm, bởi các bạn đã giúp tôi hiểu rằng: cái đẹp có thể đẩy lùi được sự hoen ố, và tình yêu thương có thể hồi sinh mọi sự sống trên đời.
Tôi là Ja Prok. Hôm nay, đứng giữa cánh đồng hoa rực rỡ sắc màu, nghe tiếng trống của Ja Ka vang lên, tôi chợt nhớ lại những ngày tháng đầy thử thách mà chúng tôi đã trải qua. Đó là một hành trình dài từ nỗi đau đến niềm hạnh phúc, một hành trình mà nếu không có sự kiên trì và đoàn kết, có lẽ giờ đây nơi này chỉ còn là một bãi rác khổng lồ.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi chiều buồn bã khi đồng cỏ đầu làng – sân chơi duy nhất của chúng tôi – biến thành nơi tập kết rác. Tôi vẫn còn nhớ như in khuôn mặt ủ rũ của Mư Nhơ và những giọt nước mắt lăn dài trên má Mư Hoa. Chúng tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước đống rác cứ ngày một cao lên. "Biết làm thế nào bây giờ?" – câu hỏi đó cứ ám ảnh tôi mãi. Chính lúc đó, ý tưởng của Mư Hoa về việc trồng hoa đã làm thay đổi tất cả. Bạn ấy nói rằng mọi người sẽ không nỡ lấy một cánh đồng đẹp làm chỗ đổ rác. Một ý tưởng thật giản đơn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh cảm hóa lớn lao.
Quá trình bắt tay vào làm mới thực sự là thử thách. Chúng tôi đã phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Rác thải tích tụ lâu ngày không dễ dàng dọn sạch, mùi hôi làm chúng tôi chóng mặt. Có những lúc tôi đã muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn thấy Ja Ka vẫn miệt mài xới đất, nghe thấy Mư Hoa nhắc về "vườn hoa mây", tôi lại cầm cuốc lên. Thật may mắn là hành động của chúng tôi đã lay động được người lớn. Các cô bác trong làng ban đầu đứng nhìn từ xa, sau đó dần dần tham gia cùng. Họ mang đến hạt giống, phân bón và cả kinh nghiệm làm vườn. Cánh đồng bỗng chốc trở thành công trường của sự tử tế.
Trong suốt ba tháng, chúng tôi đã sống cùng những cây hoa. Mỗi ngày, chúng tôi đều có mặt từ sáng sớm để tưới nước, tỉ mỉ bắt từng con sâu, nhổ sạch từng cọng cỏ dại. Chúng tôi quan sát từng sự thay đổi nhỏ nhất của cây: từ lúc nhú mầm xanh, nảy lộc cho đến khi những nụ hoa đầu tiên e ấp xuất hiện. Và rồi, mùa xuân thực sự đã về trên cánh đồng khi những đóa cúc vạn thọ vàng tươi, mào gà đỏ thắm bắt đầu khoe sắc. Cảm giác thật khó tả khi thấy vẻ đẹp của hoa đã chiến thắng mùi hôi của rác. Không còn ai vứt rác ở đây nữa, người dân bắt đầu có ý thức bảo vệ cảnh quan chung. Ngôi làng bỗng trở nên nổi tiếng, du khách thập phương ghé thăm, mang theo niềm vui và sự tự hào cho cả bản làng. Tôi tự hào vì chúng tôi đã không chọn cách im lặng trước cái xấu, mà chọn cách hành động để tạo ra cái đẹp.
Tôi là Mư Nhơ, một trong bốn thành viên của nhóm bạn nhỏ đã cùng nhau "viết nên câu chuyện cổ tích" giữa đời thường tại ngôi làng nhỏ của mình. Khi nhìn lại cánh đồng hoa đang đua nhau khoe sắc hiện nay, tôi thường suy ngẫm về sức mạnh kỳ diệu của cái đẹp và cách nó có thể thay đổi tâm hồn con người.
Trước đây, tôi từng là đứa trẻ hay bi quan nhất nhóm. Khi bãi rác xuất hiện, tôi là người đầu tiên thốt lên lời than thở: "Cứ thế này, đồng cỏ sẽ thành bãi rác mất thôi!". Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi mãi mất đi chỗ chơi, và chẳng ai có thể ngăn cản được những người lớn thiếu ý thức cứ tiện tay ném rác ra đầu làng. Nhưng Mư Hoa đã dạy cho tôi một bài học về niềm hy vọng. Bạn ấy không nhìn vào đống rác đen ngòm, mà nhìn vào bầu trời trong xanh để thấy được vẻ đẹp của hoa mây, hoa diều. Chính cái nhìn lạc quan ấy đã dẫn lối cho hành động của chúng tôi.
Hành trình biến đồng cỏ thành vườn hoa là một quá trình giáo dục ý thức cộng đồng một cách tinh tế nhất. Chúng tôi không dùng lời nói để phê phán hay trách móc những người đổ rác, chúng tôi dùng hành động dọn dẹp và gieo trồng. Khi thấy những đứa trẻ lem luốc mồ hôi đang hì hục cải tạo bãi rác, các cô bác trong làng đã bắt đầu cảm thấy hổ thẹn. Sự hổ thẹn ấy biến thành sự hỗ trợ nhiệt tình. Có bác mang hạt giống hoa cúc bách nhật tím lịm đến, có cô lại tặng cây mào gà đỏ thắm. Cánh đồng hoa không chỉ là sản phẩm của bốn chúng tôi, mà là thành quả của cả một cộng đồng đã cùng nhau thức tỉnh.
Kết quả của ba tháng lao động miệt mài là một thiên đường rực rỡ sắc màu. Điều kỳ diệu nhất không phải là hoa nở đẹp thế nào, mà là bãi rác đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí và thói quen của người dân. Người ta nhận ra rằng, sống giữa hương hoa thơm ngát và cảnh sắc lộng lẫy hạnh phúc hơn nhiều so với việc sống cạnh một bãi rác. Cánh đồng hoa bỗng chốc trở thành một biểu tượng của ngôi làng, thu hút khách du lịch từ khắp nơi. Những nụ cười hạnh phúc của dân làng và tiếng trống rộn rã của Ja Ka chính là phần thưởng vô giá cho chúng tôi. Qua câu chuyện này, tôi hiểu rằng: Cái đẹp có một sức mạnh cảm hóa vô song, và khi chúng ta cùng đồng lòng vì một điều tốt đẹp, cả thế giới sẽ cùng giúp sức để biến điều đó thành hiện thực.
Hôm nay, nhân một chuyến đi công tác qua vùng núi phía Bắc, tôi tình cờ ghé thăm một ngôi làng nhỏ vốn dĩ đã trở nên rất nổi tiếng thời gian gần đây. Người ta truyền tai nhau về một "cánh đồng hoa kỳ diệu" được mọc lên từ một bãi rác. Tò mò, tôi dừng chân lại và thực sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp rực rỡ hiện ra trước mắt. Giữa khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, một thảm hoa muôn màu muôn vẻ đang rung rinh trong gió. Có sắc tím lịm của cúc bách nhật, vàng tươi của cúc vạn thọ và đỏ thắm của hoa mào gà.
Tôi gặp bốn bạn nhỏ đang cùng nhau vui chơi giữa cánh đồng: Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ. Khi nghe các em kể lại câu chuyện về nguồn gốc của cánh đồng này, tôi không khỏi xúc động. Hóa ra, mảnh đất lộng lẫy này từng là một bãi rác hôi thối, nơi mà ngay cả người dân bản địa cũng không muốn lại gần. Chính những đôi bàn tay bé nhỏ của các em đã khơi dậy ý thức bảo vệ môi trường cho cả ngôi làng. Em Mư Hoa chia sẻ với tôi rằng: "Chúng cháu muốn trồng hoa vì tin rằng trước cái đẹp, con người sẽ không nỡ lòng phá hủy". Câu nói ấy chứa đựng một triết lý nhân sinh sâu sắc mà có lẽ nhiều người lớn chúng ta đôi khi đã lãng quên.
Tôi quan sát thấy sự thay đổi không chỉ ở cánh đồng hoa mà còn ở cả không khí của ngôi làng. Người dân ở đây niềm nở, mến khách và có ý thức giữ gìn vệ sinh rất tốt. Không thấy một mẩu giấy hay một chiếc túi nilon nào vương vãi. Các em nhỏ hằng ngày vẫn thay nhau tưới nước, bắt sâu, duy trì vẻ đẹp của cánh đồng như một nhiệm vụ thiêng liêng. Tiếng trống của em Ja Ka vang lên tưng bừng, rộn rã như một lời mời chào khách thập phương, cũng là tiếng nhạc mừng cho sự hồi sinh của thiên nhiên.
Rời khỏi ngôi làng, trong đầu tôi vẫn cứ ám ảnh mãi hình ảnh những bông hoa đang vui cười hạnh phúc dưới nắng. Câu chuyện về cánh đồng hoa này là một bài học đắt giá về sự tử tế và sức mạnh của tập thể. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, môi trường sống của chúng ta đẹp hay xấu, trong lành hay ô nhiễm, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay và ý thức của chính con người. Tôi thầm hứa sẽ mang câu chuyện này kể cho bạn bè và người thân của mình nghe, để tinh thần "biến bãi rác thành vườn hoa" của nhóm bốn anh tài này được lan tỏa rộng rãi hơn nữa.
Tôi là Mư Hoa, người thường được các bạn gọi là "kiến trúc sư" của cánh đồng hoa đầu làng. Mỗi khi đứng trước cánh đồng đang đua nhau khoe sắc rực rỡ dưới ánh mặt trời, lòng tôi lại tràn ngập niềm xúc động khó tả. Đối với tôi, những bông hoa này không chỉ là cây cỏ, mà là minh chứng cho một giấc mơ tưởng chừng như không thể, một giấc mơ được nuôi dưỡng từ những giọt nước mắt và tình yêu cháy bỏng đối với quê hương.
Tôi vốn là một người yêu cái đẹp. Những buổi chiều cùng Ja Ka, Ja Prok và Mư Nhơ vui chơi trên đồng cỏ là những ký ức đẹp nhất đời tôi. Tiếng trống của Ja Ka luôn làm tôi cảm thấy yêu đời. Chính vì vậy, khi thấy rác thải bắt đầu lấn chiếm đồng cỏ, tôi cảm thấy như trái tim mình bị bóp nghẹt. Nhìn bãi rác cứ lớn dần, tôi đã từng khóc vì bất lực. Nhưng rồi, chính trong giây phút yếu lòng nhất, khi tôi ngước nhìn lên bầu trời, tôi chợt nhận ra thiên nhiên vẫn luôn tươi đẹp. Những đám mây trắng như hoa cúc, những cánh diều như hoa ngũ sắc đã cho tôi cảm hứng: Tại sao chúng ta không mang cái đẹp của bầu trời xuống mặt đất?
Khi tôi đưa ra ý tưởng trồng hoa, ban đầu các bạn cũng có chút lo lắng. "Làm sao chúng mình dọn nổi đống rác này?". Nhưng tôi đã quả quyết: "Chỉ cần chúng ta bắt đầu, cái đẹp sẽ có tiếng nói riêng của nó". Chúng tôi bắt tay vào dọn dẹp với tất cả sự nâng niu. Chúng tôi không nhìn đống rác như một gánh nặng, mà nhìn nó như một mảnh đất cần được giải cứu. Khi những hạt giống đầu tiên được gieo xuống, tôi đã thì thầm với đất mẹ rằng hãy giúp chúng con làm nên điều kỳ diệu.
Sự hưởng ứng của cô bác dân làng là điều làm tôi hạnh phúc nhất. Họ không chỉ giúp sức, mà còn giúp lan tỏa thông điệp bảo vệ môi trường. Ba tháng chăm sóc tỉ mỉ là quãng thời gian rèn luyện cho chúng tôi lòng kiên nhẫn. Và thành quả cuối cùng thật mỹ mãn: cúc bách nhật, cúc vạn thọ, mào gà... tất cả đã tạo nên một thảm lụa rực rỡ sắc màu. Cánh đồng hoa ấy đã cảm hóa lòng người, không ai còn đổ rác nữa. Ngôi làng trở nên nổi tiếng, cuộc sống của mọi người vui vẻ hơn. Với tôi, hạnh phúc lớn nhất không phải là vẻ đẹp của cánh đồng, mà là sự thay đổi trong ý thức của mọi người. Tôi tin rằng, chỉ cần chúng ta biết trân trọng cái đẹp và dám hành động, chúng ta có thể biến mọi bãi rác trên thế giới này thành những thiên đường xanh.
Tôi là người bạn đồng hành thân thiết nhất của Ja Ka – chiếc trống nhỏ bằng gỗ mít bưng da trâu. Suốt bao nhiêu năm qua, tôi nằm trên đôi vai rắn rỏi của cậu chủ, cùng cậu đi khắp nẻo đường làng. Thế giới của tôi vốn dĩ rộn ràng những âm thanh "tùng, chát" và những điệu múa uyển chuyển của Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ. Đối với một chiếc trống như tôi, niềm hạnh phúc lớn nhất là được ngân vang giữa không gian tự do của đồng cỏ đầu làng, nơi gió lộng và cỏ xanh ôm ấp lấy những bước chân trẻ thơ.
Nhưng có một quãng thời gian, tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi. Không phải Ja Ka quên tôi, mà vì đôi bàn tay cậu ấy khi chạm vào dùi trống bỗng trở nên nặng nề và u buồn. Từ vị trí trên cao, tôi nhìn thấy "kẻ thù" đang xâm chiếm lãnh địa của mình. Đó là một bãi rác. Ban đầu, nó chỉ là vài túi nilon đen nhẻm, nhưng chẳng mấy chốc, nó phình to ra, bốc mùi hôi thối nồng nặc đến mức gió cũng không buồn thổi qua nữa. Tôi cảm nhận được sự im lặng đáng sợ. Tiếng cười tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng thở dài của Mư Nhơ và những giọt nước mắt thầm lặng của Mư Hoa rơi trên mặt cỏ héo úa. Tôi nằm im trong xó nhà, bám đầy bụi bặm, lòng đau xót khi sân khấu của mình giờ đây đã trở thành một bãi rác hoang tàn.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi tôi nghe thấy tiếng Mư Hoa bật dậy quả quyết về một "cánh đồng hoa". Một tia hy vọng le lói truyền từ tay Ja Ka sang mặt da của tôi. Những ngày sau đó, Ja Ka không mang tôi ra đồng để chơi, mà cậu ấy mang tôi theo để "giám sát" cuộc lao động vĩ đại. Tôi được treo trên một cành cây thông gần đó, chứng kiến cảnh bốn bạn nhỏ và dân làng hì hục dọn dẹp những đống rác bẩn thỉu. Tôi thấy những đôi bàn tay rướm máu vì nhổ cỏ, thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên trán các cô bác. Mỗi lần thấy các bạn mệt mỏi, Ja Ka lại tiến đến vỗ lên tôi vài nhịp nhẹ nhàng như lời cổ vũ: "Cố lên các bạn ơi! Sắp thấy hoa nở rồi!".
Ba tháng trôi qua trong sự kiên trì bền bỉ. Và rồi, cái ngày rực rỡ ấy cũng đến. Từ vị trí treo trên cành cây, tôi được chứng kiến một cuộc bùng nổ sắc màu. Sắc tím của cúc bách nhật, vàng tươi của cúc vạn thọ và đỏ rực của mào gà đã hoàn toàn che lấp dấu vết của bãi rác ngày nào. Ja Ka nhấc tôi xuống, đôi tay cậu ấy run rẩy vì xúc động. Cậu vỗ mạnh vào mặt tôi – một nhịp trống hào hùng và vang vọng nhất từ trước đến nay. "Tùng! Tùng! Tùng!". Âm thanh ấy hòa vào hương hoa, bay xa khắp ngôi làng, gọi mời khách du lịch đến chiêm ngưỡng. Tôi nhận ra rằng, tiếng trống của mình giờ đây không chỉ là trò vui, mà là bản hòa ca của niềm tự hào, là lời khẳng định rằng cái đẹp đã chiến thắng sự ô nhiễm nhờ vào bàn tay và khối óc của con người.
Trong cuộc đời làm trưởng bản mấy mươi năm, tôi đã chứng kiến nhiều sự thay đổi của ngôi làng này, nhưng có lẽ không có sự kiện nào khiến tôi xúc động và suy ngẫm nhiều như câu chuyện về cánh đồng hoa đầu làng. Thành thật mà nói, chính những đứa trẻ đã dạy cho người lớn chúng tôi một bài học đắt giá về trách nhiệm đối với mảnh đất mình đang sống.
Đồng cỏ đầu làng vốn là niềm tự hào của chúng tôi, nhưng theo thời gian, sự tiện tay và thói quen thiếu ý thức của một bộ phận dân làng đã biến nó thành một bãi rác. Tôi đã từng nhìn thấy đống rác ấy lớn dần, nghe thấy những lời than phiền, nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng đó là chuyện nhỏ, ai đổ thì người đó chịu. Cho đến một buổi chiều, tôi đi ngang qua và thấy bốn đứa nhỏ: Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ đang đứng lặng người giữa bãi rác. Ánh mắt buồn bã của chúng, đặc biệt là giọt nước mắt của con bé Mư Hoa, đã xoáy sâu vào tâm trí tôi. Tôi nghe chúng bảo nhau: "Biết làm thế nào bây giờ?". Câu hỏi ấy không chỉ là của bọn trẻ, mà là một sự chất vấn đối với lương tâm của những người lớn như chúng tôi.
Khi Mư Hoa đề xuất ý tưởng biến bãi rác thành cánh đồng hoa, tôi đã hết sức ngỡ ngàng. Trồng hoa trên bãi rác ư? Một ý tưởng thật lãng mạn nhưng cũng đầy gian truân. Tuy nhiên, nhìn vào quyết tâm của bọn trẻ, tôi biết bản làng không thể đứng ngoài cuộc. Tôi đã triệu tập một cuộc họp bản và thật bất ngờ, khi nghe chuyện về nhóm bạn nhỏ, bà con ai nấy đều hưởng ứng nhiệt tình. Chúng tôi xấu hổ vì sự vô tâm của mình bấy lâu nay. Thế là một chiến dịch "hồi sinh đồng cỏ" được phát động.
Nhìn cảnh tượng cả làng cùng bọn trẻ dọn rác, xới đất, lòng tôi trào dâng một niềm vui khó tả. Chúng tôi gieo xuống đó không chỉ là hạt giống hoa cúc bách nhật, vạn thọ hay mào gà, mà còn gieo xuống đó hạt mầm của sự tử tế. Suốt ba tháng, các cháu nhỏ là những người kiên trì nhất. Chúng bắt từng con sâu, nhỏ từng sợi cỏ dại với sự nâng niu như chăm sóc những báu vật. Và thành quả cuối cùng là một thảm hoa rực rỡ che lấp hoàn toàn bóng dáng của sự ô nhiễm. Ngôi làng bỗng chốc trở nên nổi tiếng, khách tham quan kéo đến đông nườm nượp, mang lại nguồn thu nhập và niềm tự hào cho bà con. Nhưng điều làm tôi hạnh phúc nhất chính là ý thức của người dân đã thay đổi hoàn toàn. Giờ đây, ai nấy đều coi trọng việc giữ gìn môi trường sạch đẹp. Cánh đồng hoa đầu làng mãi mãi là biểu tượng cho sức mạnh của sự đoàn kết và tấm lòng yêu thiên nhiên của bản làng tôi.
Tôi là một người dân bình thường trong làng, và nếu tôi không nói ra, chắc chẳng ai biết rằng chính tôi từng là một trong những người "góp phần" tạo nên bãi rác xấu xí đầu làng. Ngày ấy, tôi thường tiện tay mang những túi rác sinh hoạt ra ném đại xuống đồng cỏ mỗi khi đi làm về muộn. Tôi nghĩ: "Chỉ một túi rác nhỏ thôi, chắc chẳng sao đâu". Nhưng tôi đã lầm, hàng trăm cái "chẳng sao đâu" ấy đã biến nơi vui chơi của con trẻ thành một đống phế thải hôi thối.
Một buổi chiều, khi đang định mang rác ra đổ như thói quen, tôi chợt dừng khựng lại khi thấy bốn đứa trẻ: Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ đang đứng giữa nắng gắt, hì hục nhặt từng mảnh túi nilon bẩn thỉu mà chính những người như tôi đã vứt ra. Tôi nghe tiếng Mư Hoa nói với các bạn, giọng nghẹn ngào: "Bọn mình phải làm cho nơi này đẹp trở lại, để mọi người không nỡ vứt rác nữa". Câu nói ấy như một cái tát vào sự ích kỷ của tôi. Tôi nhìn lại túi rác trên tay mình, rồi nhìn những đôi bàn tay nhỏ bé lấm lem bùn đất của bọn trẻ, cảm thấy lòng mình hổ thẹn đến cực điểm. Tôi đã l lặng lẽ mang túi rác về nhà và tự hứa với lòng mình sẽ sửa sai.
Sáng hôm sau, tôi là một trong những người đầu tiên mang cuốc ra đồng cỏ để giúp bọn trẻ. Tôi thấy ánh mắt ngạc nhiên nhưng cũng đầy vui mừng của Ja Ka khi thấy người lớn cùng tham gia. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những ngày lao động mệt nhọc nhưng tràn đầy ý nghĩa. Tôi tự tay xới đất, tự tay gieo những hạt giống cúc vạn thọ và mào gà. Mỗi lần tưới nước cho cây, tôi cảm thấy như mình đang gột rửa đi sự vô tâm của chính mình trước đây.
Ba tháng sau, khi nhìn cánh đồng hoa nở rộ sắc màu tím, vàng, đỏ xen lẫn giữa màu xanh của lá, tôi thực sự bị choáng ngợp. Vẻ đẹp của hoa rực rỡ đến mức không ai có thể tin được nơi đây từng là một bãi rác. Quả đúng như bọn trẻ dự đoán, từ ngày hoa nở, không còn một ai – kể cả những người lười nhác nhất – dám mang rác ra đây đổ nữa. Cái đẹp đã thực sự cảm hóa được lòng người. Giờ đây, tôi là một trong những người tích cực nhất trong việc bảo vệ cánh đồng hoa. Mỗi lần nhìn khách du lịch ghé thăm và khen ngợi ngôi làng sạch đẹp, tôi lại thầm cảm ơn nhóm bốn bạn nhỏ. Các cháu không chỉ trồng hoa trên đất, mà còn trồng hoa trong lòng những người lớn như chúng tôi – bông hoa của sự tử tế và trách nhiệm.
Chúng tôi là những hạt mầm bé nhỏ: hạt cúc bách nhật tím lịm, hạt vạn thọ vàng tươi và hạt mào gà đỏ thắm. Trước khi được đến với đồng cỏ đầu làng, chúng tôi chỉ là những hạt khô nằm im lìm trong túi giấy. Nhưng rồi, chúng tôi cảm nhận được những đôi bàn tay nhỏ nhắn của Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ đón lấy, nâng niu như những viên ngọc quý.
Khi được gieo xuống lòng đất, chúng tôi ban đầu có chút lo sợ. Mảnh đất này thật kỳ lạ, nó mang mùi vị của sự hoen ố và ô nhiễm từ bãi rác ngày nào. Nhưng bù lại, chúng tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng vô cùng ấm áp từ sự chăm sóc của con người. Hằng ngày, bốn bạn nhỏ thay phiên nhau mang những xô nước mát lành đến tưới tắm cho chúng tôi. Chúng tôi nghe thấy tiếng trống "tùng, tùng" của Ja Ka vang lên mỗi chiều như một bản nhạc cổ vũ, thôi thúc chúng tôi phải mau chóng vươn mình ra khỏi lớp đất tối tăm.
Quá trình lớn lên không hề dễ dàng. Có những ngày nắng như đổ lửa, lá chúng tôi héo rũ vì khát, nhưng rồi Mư Hoa lại dịu dàng mang nước tới. Có những con sâu tham lam định cắn phá mầm xanh, nhưng Ja Prok và Mư Nhơ đã tỉ mỉ bắt sạch từng con một. Tình yêu thương của các bạn nhỏ chính là chất dinh dưỡng quý giá nhất giúp chúng tôi cứng cáp hơn mỗi ngày. Chúng tôi hiểu rằng, mình mang trên vai một sứ mệnh cao cả: phải nở thật rực rỡ để bảo vệ mảnh đất này, để bãi rác không bao giờ có cơ hội quay trở lại.
Và rồi, thời khắc huy hoàng nhất cũng đã tới. Sau ba tháng ấp ủ, chúng tôi đồng loạt bung nở. Cả cánh đồng bừng sáng dưới ánh nắng mặt trời. Chúng tôi tự hào khoe sắc thắm: sắc tím thủy chung, sắc vàng rực rỡ và sắc đỏ kiêu hãnh. Chúng tôi thấy những người dân làng đi ngang qua đều dừng lại, đôi mắt họ lấp lánh sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ. Không còn ai mang những túi rác hôi thối đến đổ lên đầu chúng tôi nữa. Thay vào đó, họ đến để hít hà hương thơm, để chụp ảnh và để mỉm cười. Chúng tôi nhìn thấy niềm vui vỡ òa trên gương mặt của nhóm bốn bạn nhỏ. Các bạn lại nhảy múa, lại ca hát trong tiếng trống rộn rã. Chúng tôi rung rinh theo gió như muốn nói lời cảm ơn: "Cảm ơn các bạn đã tin tưởng và nuôi dưỡng chúng tôi, để chúng tôi được góp phần làm cho cuộc sống này thêm tươi đẹp".
Câu chuyện về bốn bạn nhỏ Ja Ka, Mư Hoa, Ja Prok và Mư Nhơ cùng hành trình biến bãi rác thành cánh đồng hoa ở đầu làng không đơn thuần chỉ là một câu chuyện cổ tích hiện đại về bảo vệ môi trường. Đó còn là một bài học sâu sắc về sức mạnh cảm hóa của cái đẹp – một thứ quyền năng vô hình nhưng có thể thay đổi hoàn toàn ý thức và hành động của con người.
Chúng ta hãy nhìn lại bối cảnh ban đầu: một đồng cỏ xinh đẹp bị tàn phá bởi rác thải. Phản ứng thông thường của con người trước một bãi rác là gì? Đó là sự ghê tởm, là sự tránh né, hoặc tệ hơn là sự hùa theo – "người ta đổ được thì mình cũng đổ được". Nếu nhóm bạn nhỏ chỉ dừng lại ở việc khóc lóc hay than vãn, đồng cỏ chắc chắn sẽ biến mất mãi mãi dưới đống phế thải. Nhưng Mư Hoa đã có một tầm nhìn khác. Cô bé nhìn thấy hoa trong mây, thấy sắc màu trong cánh diều và tin rằng: cái đẹp chính là vũ khí mạnh nhất để chống lại sự hoen ố.
Khi cánh đồng hoa thành hình với muôn sắc tím, vàng, đỏ, nó đã tạo ra một "hàng rào tâm lý" vững chắc. Đứng trước một thảm hoa rực rỡ và ngát hương, lòng người tự khắc trở nên dịu lại và sáng rõ hơn. Sự hổ thẹn nảy sinh trong tâm trí những người từng vứt rác, và niềm tự hào dâng cao trong lòng những người đã chung tay kiến tạo. Cái đẹp đã buộc con người phải điều chỉnh hành vi của mình theo hướng tích cực hơn. Ngôi làng bỗng chốc nổi tiếng, du khách tìm đến tham quan không chỉ để ngắm hoa, mà còn để chiêm ngưỡng một minh chứng sống động của sự thay đổi ý thức hệ.
Câu chuyện kết thúc trong tiếng trống rộn ràng của Ja Ka và những nụ cười hạnh phúc. Cánh đồng hoa ấy chính là một tấm gương phản chiếu tâm hồn của bản làng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: môi trường không chỉ cần được bảo vệ bằng luật lệ hay sự cưỡng bách, mà quan trọng hơn, nó cần được bảo tồn bằng tình yêu và sự trân trọng cái đẹp. Mỗi chúng ta, dù nhỏ bé như Ja Ka hay Mư Hoa, đều có thể trở thành một "anh tài" diệt trừ cái ác, cái bẩn bằng cách gieo trồng những "cánh đồng hoa" trong chính cuộc sống hằng ngày của mình. Đó có thể là một hành động nhỏ nhặt như nhặt một mẩu rác, hoặc một ý tưởng lớn lao để cải tạo cộng đồng, miễn là nó xuất phát từ một trái tim biết rung cảm trước vẻ đẹp của cuộc đời.
Xem thêm:
Qua việc viết bài văn kể chuyện sáng tạo cánh đồng hoa, học sinh không chỉ rèn kỹ năng viết văn mà còn học cách quan sát, cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên và cuộc sống. Chỉ cần viết bằng cảm xúc chân thật, bài văn sẽ trở nên sinh động và cuốn hút.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!