Viết bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác chi tiết (Dàn ý, Bài mẫu)

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 1 ngày trước
56 lượt xem

Viết bài văn kể lại chuyến đi thăm Lăng Bác là dịp để học sinh ôn lại một trải nghiệm ý nghĩa, thiêng liêng và giàu cảm xúc. Chuyến tham quan không chỉ giúp hiểu thêm về Chủ tịch Hồ Chí Minh mà còn khơi gợi lòng biết ơn, niềm tự hào dân tộc và ý thức rèn luyện bản thân theo gương Bác.

1Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 1

Trong những năm tháng học trò, có lẽ chuyến đi tham quan Lăng Bác cùng các bạn lớp 5A là kỷ niệm sâu sắc nhất mà em từng có. Đó là một ngày cuối xuân rực rỡ nắng vàng, khi những hàng sấu già trên đường phố Hà Nội bắt đầu thay lá mới, trường em đã tổ chức một chuyến hành trình về nguồn đầy ý nghĩa.

Ngay từ sáng sớm, không khí trước cổng trường đã vô cùng náo nhiệt. Chúng em ai nấy đều mặc đồng phục chỉnh tề, khăn quàng đỏ thắm bay phới trên vai. Sau gần một giờ di chuyển, quảng trường Ba Đình hiện ra trước mắt em rộng thênh thang và trang nghiêm lạ thường. Những thảm cỏ xanh mướt, vuông vức như những ô bàn cờ khổng lồ chạy dài tít tắp. Phía xa kia, lăng Bác sừng sững, uy nghi dưới bầu trời xanh ngắt.

Dòng người vào viếng Bác rất đông, nhưng mọi người đều xếp hàng trật tự, không hề có tiếng ồn ào. Khi đứng vào hàng, em cảm nhận được sự trang trọng bao trùm. Các chú bộ đội cảnh vệ trong bộ quân phục màu trắng tinh khôi, đứng gác nghiêm nghị bên lối vào, dáng người hiên ngang như những tượng đài. Khi bước chân vào cửa lăng, không khí đột ngột trở nên mát lạnh và tĩnh lặng. Tim em đập thình thịch vì hồi hộp. Trong ánh sáng dìu dịu, Bác nằm đó, hiền từ như một người ông đang ngủ giấc ngủ bình yên. Gương mặt Bác hồng hào, vầng trán cao rộng và chòm râu bạc trắng y hệt những tấm hình em vẫn thường thấy. Em đi thật chậm, cố nhìn Bác thật rõ để ghi lại hình ảnh ấy vào tâm trí. Một cảm giác xúc động nghẹn ngào dâng lên, em thầm gọi: "Bác ơi!" với tất cả lòng thành kính.

Ra khỏi lăng, chúng em được đi tham quan Phủ Chủ tịch và nhà sàn của Bác. Ngôi nhà sàn nhỏ nhắn, đơn sơ nằm giữa vườn cây xanh tốt khiến em vô cùng bất ngờ. Bác là một vị Chủ tịch nước nhưng lại sống giản dị đến thế! Em thích nhất là ao cá Bác Hồ, nơi những chú cá vàng, cá đỏ tung tăng bơi lội. Chỉ cần vỗ tay nhẹ, đàn cá đã tụ lại đông đúc, gợi nhắc hình ảnh Bác vẫn thường đứng đây cho cá ăn mỗi buổi chiều.

Chuyến đi đã khép lại nhưng những hình ảnh về Bác vẫn còn in đậm trong lòng em. Em tự hứa với bản thân sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, thực hiện tốt "Năm điều Bác Hồ dạy" để trở thành một người con ngoan, trò giỏi, xứng đáng với công ơn to lớn của Người.

2Dàn ý chi tiết bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác

I. Mở bài: Giới thiệu về chuyến đi

  • Nội dung: Chuyến đi diễn ra vào thời gian nào? Đi cùng ai? Cảm xúc chung lúc đó ra sao?

  • Ví dụ: “Kì nghỉ hè vừa qua, để thưởng cho kết quả học tập tốt của em, bố mẹ đã đưa em ra Thủ đô Hà Nội để vào Lăng viếng Bác. Đây là chuyến đi mà em đã mong đợi từ rất lâu, lòng em cứ rạo rực, xao xuyến suốt cả quãng đường.”

II. Thân bài: Kể lại diễn biến chuyến đi

1. Khung cảnh bên ngoài Lăng và lúc xếp hàng:

  • Nội dung: Quang cảnh quảng trường Ba Đình, dòng người xếp hàng, không khí buổi sáng.

  • Ví dụ: “Từ sáng sớm, quảng trường Ba Đình đã hiện ra rộng thênh thang với những thảm cỏ xanh mướt còn đọng hơi sương. Dòng người vào viếng Bác nối đuôi nhau dài dằng dặc nhưng ai nấy đều giữ trật tự, đi đứng nhẹ nhàng và ăn mặc chỉnh tề để giữ vẻ trang nghiêm.”

2. Cảm xúc và hình ảnh khi vào trong Lăng:

  • Nội dung: Không khí bên trong, hình ảnh Bác Hồ nằm ngủ, sự xúc động của em.

  • Ví dụ: “Bước qua cửa Lăng, một luồng không khí mát lạnh bao trùm. Trong ánh sáng dịu nhẹ, Bác nằm kia hiền từ như đang ngủ một giấc ngon lành. Gương mặt Bác hồng hào, chòm râu bạc trắng và vầng trán cao rộng hiện lên thật gần gũi. Lúc ấy, em chỉ muốn thốt lên: 'Bác ơi!' vì cảm giác như Bác vẫn còn sống mãi với chúng em.”

3. Tham quan khu di tích xung quanh (Phủ Chủ tịch, Nhà sàn, Ao cá):

  • Nội dung: Kể về ngôi nhà sàn đơn sơ, ao cá Bác Hồ, rặng tre già...

  • Ví dụ: “Sau khi ra khỏi lăng, em được đi thăm ngôi nhà sàn đơn sơ – nơi Bác từng sống và làm việc. Nhìn bộ bàn ghế mộc mạc, chiếc gậy mây và ao cá vàng bơi lội tung tăng mỗi khi có tiếng vỗ tay, em càng thêm kính trọng lối sống giản dị, thanh cao của Người.”

III. Kết bài: Cảm nghĩ sau chuyến đi

  • Nội dung: Tình cảm của em đối với Bác và lời hứa của bản thân.

  • Ví dụ: “Chuyến đi thăm Lăng Bác đã để lại trong em những kỷ niệm sâu sắc. Rời xa nơi này, em thầm hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với danh hiệu Cháu ngoan Bác Hồ, góp phần xây dựng đất nước như mong ước của Người.”

Dàn ý chi tiết bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác

Dàn ý chi tiết bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác

3Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn kể về chuyến đi thăm Lăng Bác

Khi viết bài văn kể về chuyến đi thăm Lăng Bác, vì đây là một chủ đề mang tính trang nghiêm và giàu cảm xúc, em cần đặc biệt lưu ý những điểm sau để bài viết vừa đúng, vừa hay:

Những lưu ý để bài văn sinh động:

  • Kể theo trình tự thời gian và không gian: Nên bắt đầu từ lúc chuẩn bị/đến quảng trường -> xếp hàng vào lăng -> vào trong lăng gặp Bác -> đi thăm phủ Chủ tịch, nhà sàn, ao cá.

  • Tập trung vào "trọng tâm": Khoảnh khắc quan trọng nhất là lúc em bước vào trong lăng và nhìn thấy Bác. Hãy dành nhiều lời văn để nói về cảm xúc lúc đó (tim đập nhanh, xúc động, sự im lặng thành kính...).

  • Sử dụng từ ngữ trang trọng: Thay vì dùng "xem", hãy dùng từ "viếng", "chiêm ngưỡng". Gọi Bác là "Người" hoặc "Bác" với thái độ tôn kính.

  • Kết hợp miêu tả đặc trưng: Đừng quên nhắc đến những hình ảnh biểu tượng như: hàng tre xanh ngắt, các chú bộ đội đứng gác trang nghiêm trong bộ quân phục trắng, thảm cỏ xanh mướt ở quảng trường Ba Đình.

  • Lồng ghép cảm xúc xuyên suốt: Không chỉ kể mình đi đâu, mà phải nói mình cảm thấy thế nào (tự hào, bồi hồi, biết ơn...).

Các lỗi cần tránh (Dễ bị trừ điểm)

  • Lỗi "Đầu voi đuôi chuột": Kể rất dài về việc chuẩn bị quần áo, đi xe buýt, ăn uống dọc đường nhưng khi vào đến Lăng Bác (phần quan trọng nhất) thì lại chỉ viết vài câu ngắn ngủi.

  • Lỗi biến bài văn kể thành bài văn tả: Quá mải mê tả kiến trúc cái lăng cao bao nhiêu, bằng đá gì... mà quên mất việc kể về diễn biến chuyến đicảm xúc của bản thân.

  • Dùng từ ngữ quá bình dân, thiếu trang trọng: Ví dụ viết: "Bác Hồ nằm trong tủ kính" là chưa phù hợp. Nên viết: "Bác nằm trong lăng với ánh sáng dịu nhẹ, như đang ngủ một giấc ngon lành".

  • Lỗi liệt kê sự việc: Viết bài theo kiểu báo cáo: "Đầu tiên em đến lăng, sau đó em vào viếng Bác, sau đó em đi xem nhà sàn, cuối cùng em về". Câu văn sẽ rất khô khan.

    • Cách sửa: Dùng từ nối cảm xúc: "Sau những phút giây xúc động bên Bác, chúng em tiếp tục rảo bước dưới những rặng tre xanh để đến thăm ngôi nhà sàn đơn sơ..."

  • Nhầm lẫn chi tiết thực tế: Hãy nhớ trong lăng rất yên tĩnh và không được chụp ảnh, nói chuyện to. Nếu em viết: "Trong lăng mọi người cười đùa, chụp ảnh nhộn nhịp" là sai thực tế và thiếu tôn trọng.

Mẹo nhỏ để bài văn đạt điểm cao

  • Điểm nhấn về âm thanh/không khí: Hãy tả sự im lặng phăng phắc khi dòng người vào lăng, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng. Điều này làm bật lên vẻ uy nghi, thiêng liêng.

  • Chi tiết về cây cối: Nhắc đến "cây vạn tuế", "hàng tre" hay "cây hoa lan, hoa nhài" quanh nhà sàn sẽ giúp bài văn của em có thêm hương vị và hình ảnh đẹp.

  • Liên hệ bản thân: Kết bài nên hứa một điều cụ thể (ví dụ: học tập tốt để xứng đáng với công ơn của Bác) thay vì những lời hứa chung chung.

Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác

Những lưu ý và lỗi cần tránh khi viết bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác

Ba mẹ đừng quên bổ sung vitamin và khoáng chấtsữa tươinước yến,... để trẻ có một sức khoẻ dẻo dai và năng lượng học tập cả ngày dài!

4Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 2

Kỳ nghỉ hè năm nay đối với em thật đặc biệt vì bố mẹ đã dành tặng em một chuyến du lịch ra Hà Nội để vào lăng viếng Bác. Đây là phần thưởng cho danh hiệu học sinh xuất sắc mà em đã nỗ lực đạt được trong năm học lớp 5 vừa qua.

Sáng hôm đó, Hà Nội đón em bằng một cơn gió heo may se lạnh của buổi sớm mai. Khi xe dừng lại trước đường Hùng Vương, em đã thấy dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc đổ về đây. Có những cụ già tóc bạc phơ từ miền Nam xa xôi, có những anh chiến sĩ trẻ và cả những em nhỏ được bố mẹ bế trên tay. Tất cả đều kiên nhẫn xếp hàng trong không gian yên bình của quảng trường Ba Đình. Bố dắt tay em, khẽ nhắc: "Vào trong lăng con nhớ giữ trật tự nhé!".

Khi bước qua bậc thềm đá, em cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới khác, thiêng liêng và trang trọng. Bác nằm kia, trong chiếc lồng kính trong suốt. Ánh điện vàng nhạt tỏa ra quanh giường nằm của Bác tạo nên một không khí ấm áp lạ thường. Bác Hồ của em vẫn như ngày nào, giản dị trong bộ quần áo kaki sờn bạc. Đôi bàn tay Bác đặt nhẹ lên bụng, đôi mắt nhắm nghiền như đang mơ về một tương lai tươi sáng của dân tộc. Nhìn Bác, em chợt nhớ đến những câu thơ về công lao trời biển của Người. Nước mắt em trực trào ra vì thương Bác, vì cảm phục một đời hy sinh vì dân vì nước.

Sau khi rời lăng, gia đình em đi dạo quanh vườn cây của Bác. Những hàng tre xanh ngắt ven đường rì rào trong gió như đang kể chuyện về Người. Em được vào thăm Bảo tàng Hồ Chí Minh, nơi lưu giữ biết bao kỷ vật quý giá: từ đôi dép cao su đến chiếc gậy mây mộc mạc. Mỗi đồ vật đều kể lên một câu chuyện về đức tính tiết kiệm và lòng yêu nước nồng nàn của Bác. Em dừng chân thật lâu trước ao cá, nhìn dòng người đi lại chậm rãi và cảm thấy tự hào về đất nước mình biết bao.

Chuyến đi không chỉ giúp em mở mang kiến thức mà còn bồi đắp thêm tình yêu quê hương, đất nước. Hình ảnh Bác Hồ kính yêu sẽ mãi là tấm gương sáng để em soi vào và cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Em thầm hứa sẽ nỗ lực học tập thật tốt để sau này góp phần dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp như mong ước lúc sinh thời của Người.

5Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 3

Em sinh ra và lớn lên ở một vùng quê miền Trung nắng gió, nơi mà hình ảnh Bác Hồ thường chỉ xuất hiện qua những bài học và những thước phim tư liệu. Chính vì thế, chuyến đi thăm lăng Bác vào tháng năm vừa qua là một sự kiện trọng đại, là giấc mơ đã trở thành sự thật đối với em.

Hôm ấy là một ngày tháng năm rực rỡ, kỷ niệm ngày sinh nhật Bác. Ngay từ bốn giờ sáng, em và đoàn đại biểu cháu ngoan Bác Hồ của tỉnh đã có mặt tại quảng trường Ba Đình để dự lễ chào cờ. Tiếng nhạc quốc ca vang lên hào hùng, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió trên đỉnh cột cờ cao vút. Cảm giác lúc đó thiêng liêng đến khó tả. Sau lễ chào cờ, đoàn chúng em bắt đầu xếp hàng để vào lăng viếng Người.

Lối vào lăng được che mát bởi những hàng cây xanh và sự chăm sóc tận tình của các chú bộ đội. Càng tiến gần đến cửa lăng, lòng em càng hồi hộp. Khi thực sự bước vào trong, không gian im lặng phăng phắc. Mọi người đi thành hai hàng, bước chân thật nhẹ trên thảm đỏ. Và kia rồi, Bác Hồ kính yêu đã hiện ra trước mắt em. Bác nằm ngủ thanh thản, gương mặt hiền từ như một vị tiên. Dưới ánh đèn huyền ảo, gương mặt Bác tỏa ra vẻ nhân hậu vô ngần. Em tự nhủ rằng mình thật may mắn khi được tận mắt nhìn thấy vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Bác không đi đâu xa, Bác vẫn luôn ở đây, dõi theo từng bước trưởng thành của thiếu nhi chúng em.

Rời khỏi lăng, em được tham quan khu di tích Phủ Chủ tịch. Em vô cùng ấn tượng với con đường xoài rợp bóng mát, nơi Bác vẫn thường đi dạo sau giờ làm việc. Ngôi nhà sàn của Bác nằm cạnh ao cá, xung quanh là hương thơm ngào ngạt của hoa nhài, hoa mộc. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ giản dị, gần gũi như chính tâm hồn của Người. Em đứng bên ao cá, nhìn những con cá vàng bơi lội và nhớ về những mẩu chuyện kể rằng Bác luôn dành thời gian chăm sóc cây cối và loài vật dù bận trăm công nghìn việc.

Chuyến đi thăm lăng Bác là một trải nghiệm vô giá đối với em. Nó không chỉ là một buổi tham quan mà là một bài học lịch sử sống động về lòng biết ơn. Em nhận ra rằng, để có được cuộc sống hòa bình, tự do như ngày hôm nay, Bác và các thế hệ đi trước đã phải đánh đổi rất nhiều. Trở về quê hương, em mang theo hình ảnh của Bác trong tim như một động lực để phấn đấu học tập và rèn luyện, xứng đáng là cháu ngoan của Bác Hồ kính yêu.

6Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 4

Mỗi khi nhắc đến Hà Nội, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong tâm trí em luôn là lăng Bác uy nghi bên quảng trường Ba Đình lịch sử. Vừa qua, nhân dịp kỉ niệm ngày Giải phóng miền Nam 30/4, em đã được bố mẹ cho ra thủ đô và vào lăng viếng Bác. Đó là một chuyến đi đầy cảm xúc và đọng lại nhiều bài học giá trị.

Sáng sớm, không khí Hà Nội thật trong lành. Từ xa, lăng Bác hiện lên sừng sững giữa không gian bao la. Những hàng vạn tuế đứng gác hai bên như những người lính trung thành bảo vệ giấc ngủ cho Người. Dòng người xếp hàng viếng Bác mỗi lúc một dài thêm, gồm đủ mọi tầng lớp nhân dân và cả những người bạn quốc tế. Em thấy ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, nét mặt hiện rõ vẻ thành kính và mong chờ.

Khi bước chân vào không gian bên trong lăng, em cảm thấy một sự xúc động nghẹn ngào khó tả. Trong căn phòng đá tĩnh lặng, Bác Hồ nằm ngủ giữa bốn người lính đứng gác nghiêm trang. Dưới ánh sáng vàng dịu, Bác hiện lên thật chân thực với bộ quần áo kaki và đôi dép cao su đặt gọn gàng phía dưới chân. Nhìn gương mặt Bác hiền hậu, vầng trán cao mênh mông, em cảm thấy như Bác đang lắng nghe tiếng lòng của chúng em. Dòng người cứ lặng lẽ trôi đi, không ai bảo ai nhưng ai cũng muốn dừng lại lâu hơn một chút để được ngắm nhìn Người rõ hơn.

Sau khi ra khỏi lăng, em được đi tham quan nhà sàn và vườn cây của Bác. Em đặc biệt xúc động khi đứng trước chiếc giường đơn sơ, chiếc bàn làm việc với vài quyển sách và chiếc đèn ngủ cũ kỹ của Bác. Một vị lãnh tụ đứng đầu một nước nhưng lại có cuộc sống thanh bạch đến lạ thường. Điều đó khiến em càng thêm kính trọng và yêu mến Bác hơn. Vườn cây của Bác cũng thật đẹp với đủ loại hoa trái từ khắp mọi miền đất nước gửi về. Hương hoa bưởi thoang thoảng trong gió như làm dịu đi cái nắng của mùa hè.

Kết thúc chuyến đi, em cảm thấy mình trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Em hiểu rằng Bác đã dành cả cuộc đời mình để lo cho dân tộc, cho chúng em có cơm ăn, áo mặc và được cắp sách đến trường. Hình ảnh Bác nằm ngủ thanh thản trong lăng sẽ mãi là kỷ niệm đẹp nhất trong tuổi thơ của em. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức để trở thành một công dân có ích, góp phần xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu mạnh như lòng Bác hằng mong mỏi.

7Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 5

Trong cuộc đời mỗi học sinh, có những chuyến đi chỉ đơn thuần là du lịch, nhưng cũng có những chuyến đi trở thành một phần của tâm hồn. Chuyến đi thăm lăng Bác vừa qua đối với em chính là một hành trình thiêng liêng như thế. Nó đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

Hôm đó, thời tiết Hà Nội rất đẹp, trời xanh trong và nắng nhẹ. Khi đặt chân đến quảng trường Ba Đình, em bị choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và sự uy nghi của lăng Bác. Khối kiến trúc bằng đá cẩm thạch xám lừng lững hiện lên giữa nền trời xanh. Những chiến sĩ cảnh vệ trong trang phục trắng đứng gác không một chút cử động dưới cái nắng, trông thật oai phong. Em cùng mọi người lặng lẽ xếp hàng theo sự hướng dẫn, lòng hồi hộp mong chờ giây phút được nhìn thấy Bác.

Càng vào gần bên trong lăng, sự im lặng càng trở nên thiêng liêng. Khi đứng trước linh cữu của Người, tim em như thắt lại vì xúc động. Bác nằm đó, thanh thản và nhẹ nhàng như đang chìm vào một giấc ngủ dài sau những năm tháng bôn ba vì nước vì dân. Chòm râu bạc, mái tóc trắng và làn da hồng hào của Bác trông gần gũi như chính ông nội của em vậy. Trong khoảnh khắc ấy, em bỗng nhớ đến câu thơ: "Bác nằm trong lăng giấc ngủ bình yên/ Giữa một vầng trăng sáng trong dịu hiền". Em muốn nói với Bác thật nhiều điều, về những điểm mười em đạt được, về những ước mơ của em, nhưng tất cả chỉ còn lại sự im lặng đầy kính trọng.

Sau khi viếng lăng, em đi thăm khu di tích xung quanh. Ngôi nhà sàn của Bác nằm nép mình bên những tán cây cổ thụ, soi bóng xuống mặt ao phẳng lặng. Em thích nhất là nhìn đàn cá vàng bơi lội tung tăng trong ao. Nghe cô hướng dẫn viên kể về việc Bác thường vỗ tay gọi cá về ăn mỗi khi làm việc mệt mỏi, em thấy Bác thật gần gũi và giàu lòng nhân ái. Từng kỷ vật của Bác, từ chiếc mũ cối đến đôi dép lốp, đều toát lên một vẻ đẹp giản dị và cao quý vô ngần.

Rời lăng Bác khi nắng đã lên cao, em vẫn còn bồi hồi mãi không thôi. Chuyến đi đã truyền cho em một nguồn năng lượng mạnh mẽ để cố gắng hơn trong học tập. Em tự nhủ sẽ luôn ghi nhớ công ơn của Bác và hứa sẽ cố gắng trở thành một người con ngoan, trò giỏi, xứng đáng với niềm tin yêu của Người dành cho thế hệ trẻ. Lăng Bác và những hình ảnh về Người sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng tâm hồn em trên con đường phía trước.

8Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 6

Trong tâm trí của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Lăng Bác luôn hiện lên như một biểu tượng thiêng liêng và cao quý. Đối với một học sinh lớp 5 như em, chuyến đi viếng Lăng Bác vào dịp Quốc khánh 2/9 vừa qua là một sự kiện trọng đại mà em không bao giờ quên. Đó không chỉ là một chuyến tham quan mà là một hành trình tìm về lịch sử, tìm về vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.

Sáng sớm hôm đó, khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng, em đã cùng đoàn đại biểu thiếu nhi có mặt tại quảng trường Ba Đình. Không khí lúc bấy giờ thật tĩnh mịch nhưng cũng đầy trang trọng. Điểm nhấn ấn tượng nhất đối với em chính là lễ chào cờ và diễu binh của các chiến sĩ cảnh vệ. Trong bộ quân phục trắng tinh khôi, các chú bộ đội bước đi đều tăm tắp theo nhịp nhạc hào hùng. Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng được từ từ kéo lên đỉnh cột cờ cao vút giữa quảng trường lộng gió khiến lòng em dâng trào một niềm tự hào mãnh liệt về Tổ quốc.

Sau lễ chào cờ, chúng em bắt đầu xếp hàng để vào lăng viếng Bác. Dòng người nối đuôi nhau dài dằng dặc, im lặng và thành kính. Khi bước qua cánh cửa lăng, hơi lạnh từ đá cẩm thạch tỏa ra khiến em thấy tâm hồn mình thật thanh tịnh. Và kìa, Bác Hồ đang nằm đó. Trong ánh sáng dịu nhẹ, gương mặt Người hồng hào, hiền từ như một người ông đang say giấc nồng sau một ngày làm việc mệt mỏi. Chòm râu bạc trắng và vầng trán cao rộng của Bác hiện lên rõ nét, khiến em có cảm giác Bác vẫn luôn hiện hữu, luôn dõi theo từng bước chân của con cháu. Em khẽ bước đi thật nhẹ, lòng thầm hứa với Bác rằng sẽ học tập thật chăm chỉ.

Ra khỏi lăng, chúng em tiếp tục hành trình tham quan khu di tích. Em đặc biệt ấn tượng với rặng tre ngà quanh lăng Bác, những khóm tre xanh tốt, vươn cao như biểu tượng cho tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Đi thăm nhà sàn và ao cá, em càng thấm thía hơn lối sống giản dị của Người. Mỗi kỷ vật, mỗi gốc cây đều kể một câu chuyện về cuộc đời thanh bạch của vị cha già kính yêu. Chuyến đi đã khép lại, nhưng hình ảnh Bác Hồ và sự uy nghiêm của quảng trường Ba Đình vẫn mãi in đậm trong tâm trí em, nhắc nhở em phải sống sao cho xứng đáng với công ơn của Người.

9Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 7

Tháng Năm về, trong không khí rạo rực của những ngày kỉ niệm sinh nhật Bác, em đã có dịp được cùng mẹ ra Hà Nội để vào lăng viếng Người. Khác với những ngày nắng rực rỡ, Hà Nội hôm đó đón chúng em bằng một cơn mưa rào mùa hạ lất phất. Cơn mưa không làm vơi đi dòng người đổ về lăng mà trái lại, nó làm cho không gian trở nên trầm mặc và đầy hoài niệm hơn.

Dưới làn mưa bụi, quảng trường Ba Đình hiện ra xanh mướt với những thảm cỏ mềm mại. Lăng Bác uy nghi đứng đó, trầm mặc dưới màn mưa mỏng. Em cùng mẹ cầm ô, kiên nhẫn đứng vào dòng người đang chậm rãi tiến bước. Tiếng mưa rơi tí tách hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng tạo nên một không gian vô cùng yên tĩnh. Các chú bộ đội cảnh vệ vẫn đứng gác nghiêm trang, mặc cho những giọt mưa bám trên vai áo trắng. Hình ảnh đó khiến em vô cùng cảm động và kính phục sự tận tụy của các chú.

Bước vào bên trong lăng, không gian ấm áp và ánh đèn vàng dịu nhẹ khiến em quên đi cái lạnh của cơn mưa ngoài kia. Bác Hồ nằm đó, thanh thản và nhân hậu. Đôi mắt Bác nhắm nghiền, đôi bàn tay đặt nhẹ nhàng, trông Bác giống như một vị tiên đang nghỉ ngơi. Nhìn Bác, em chợt nhớ đến những câu thơ về sự hy sinh thầm lặng của Người cho độc lập tự do của dân tộc. Em dừng lại vài giây, cúi đầu thành kính trước linh cữu của Người rồi lặng lẽ đi ra theo dòng người. Sự xúc động cứ dâng trào trong lồng ngực khiến em chẳng nói nên lời.

Sau khi viếng lăng, mẹ dẫn em đi thăm nhà sàn và ao cá. Dưới màn mưa, vườn cây của Bác như xanh hơn, hương hoa nhài, hoa mộc tỏa ra thơm ngát, dễ chịu. Em nhìn những chú cá vàng tung tăng dưới mặt ao gợn sóng, lòng bỗng thấy bình yên lạ thường. Chuyến đi viếng lăng Bác trong ngày mưa đã để lại trong em những cảm xúc thật khác biệt. Đó là sự lắng đọng, là lòng biết ơn sâu sắc và lời hứa thầm kín sẽ luôn nỗ lực để trở thành một người có ích cho xã hội. Dù cơn mưa có làm ướt vai áo, nhưng trái tim em lại thấy thật ấm áp khi được gần bên Bác.

10Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 8

Từ thuở còn thơ, em đã luôn ao ước được một lần đặt chân đến Thủ đô Hà Nội, được vào lăng viếng Bác Hồ kính yêu. Bởi đối với những người con miền Nam như em, hình ảnh Bác luôn mang một ý nghĩa vô cùng thiêng liêng. Vừa qua, nguyện ước ấy đã trở thành hiện thực khi em được bố mẹ cho đi thăm lăng Bác nhân dịp nghỉ hè.

Vượt qua quãng đường dài hàng nghìn cây số, khi đặt chân đến quảng trường Ba Đình, em không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp uy nghiêm và rộng lớn nơi đây. Lăng Bác hiện ra trước mắt em với kiến trúc vững chãi bằng đá quý, sừng sững giữa đất trời. Em thấy trong dòng người chờ vào viếng có rất nhiều cụ già tóc bạc phơ từ miền Tây, miền Đông Nam Bộ, ai nấy đều lộ rõ vẻ xúc động trên khuôn mặt. Mọi người đều muốn được một lần nhìn thấy vị lãnh tụ đã dành cả đời mình để miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước được thống nhất một dải.

Giây phút bước vào bên trong lăng là lúc em cảm thấy hồi hộp nhất. Không gian im phăng phắc, chỉ có hơi lạnh và ánh sáng mờ ảo. Khi thấy Bác nằm đó, em cảm giác như thời gian đang ngừng trôi. Bác Hồ của chúng em vẫn hiền từ quá! Gương mặt Người tỏa ra vẻ thánh thiện, đôi môi như đang mỉm cười với đàn cháu nhỏ. Em chợt nhớ đến câu hát "Miền Nam mong nhớ Bác Hồ", và giờ đây, đứa con miền Nam là em đang được đứng bên cạnh Người. Nước mắt em khẽ rơi vì niềm hạnh phúc và sự kính trọng vô biên đối với người Cha già của dân tộc.

Rời lăng Bác, em được đi tham quan bảo tàng và nhà sàn. Mỗi kỷ vật từ đôi dép cao su đến chiếc điện thoại cũ đều khiến em suy nghĩ về đức tính giản dị của Bác. Em đứng thật lâu bên ao cá, nhìn rặng tre ngà đung đưa trong gió và cảm nhận không khí bình yên của Thủ đô. Chuyến đi này đối với em không chỉ là một chuyến tham quan, mà là một trải nghiệm tâm hồn sâu sắc. Nó nhắc nhở em rằng, dù Bác đã đi xa, nhưng tư tưởng và tình yêu của Người vẫn luôn sống mãi trong lòng mỗi người dân miền Nam nói riêng và cả nước nói chung. Em hứa sẽ học tập thật giỏi để xứng đáng là cháu ngoan Bác Hồ.

11Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 9

Hà Nội trong lòng em luôn là một mảnh đất linh thiêng, và trái tim của mảnh đất ấy chính là lăng Bác và khu di tích Phủ Chủ tịch. Cuối tuần trước, em đã có một chuyến hành trình đầy ý nghĩa khi được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Chuyến đi đã giúp em hiểu rõ hơn về sự vĩ đại bắt nguồn từ những điều giản dị nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ngày hôm đó trời thu Hà Nội tuyệt đẹp, nắng vàng rải nhẹ trên những thảm cỏ xanh mướt của quảng trường Ba Đình. Sau khi xếp hàng và vào lăng viếng Bác với lòng thành kính vô hạn, em được dẫn đi tham quan khu nhà sàn của Người. Nếu như bên trong lăng là sự uy nghiêm, lộng lẫy của đá cẩm thạch thì khu nhà sàn lại mang đến một cảm giác mộc mạc, gần gũi vô cùng. Ngôi nhà bằng gỗ hai tầng nằm giữa vườn cây xanh tốt, thấp thoáng sau những rặng tre và rặng bụt mọc đỏ thắm.

Bước lên những bậc cầu thang gỗ, em tận mắt chứng kiến nơi làm việc và nghỉ ngơi của Bác. Một chiếc giường tre đơn sơ, một chiếc bàn gỗ nhỏ với vài cuốn sách và một chiếc đèn bàn. Tất cả đều toát lên vẻ thanh cao, giản dị đến ngỡ ngàng. Em không thể tin được một vị Chủ tịch nước lại chọn cho mình lối sống khiêm nhường như vậy. Điều đó làm em thấy kính trọng Bác hơn bao giờ hết. Bác đã dành hết những gì tốt đẹp nhất cho nhân dân, còn riêng mình, Bác chỉ giữ lại những điều giản đơn nhất.

Em còn được dạo bước quanh ao cá Bác Hồ, nơi đàn cá vàng tung tăng bơi lội dưới làn nước trong vắt. Những khóm hoa nhài, hoa mộc tỏa hương thơm ngát khắp vườn như hơi ấm của Người vẫn còn đâu đây. Chuyến đi đã để lại trong em bài học sâu sắc về đức tính khiêm tốn và giản dị. Em nhận ra rằng không cần những gì quá cao sang, chính sự chân thành và giản đơn mới làm nên sự vĩ đại. Trở về sau chuyến đi, em tự hứa sẽ học theo gương Bác, biết yêu thương lao động, sống tiết kiệm và luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Hình ảnh ngôi nhà sàn và nụ cười hiền hậu của Bác sẽ mãi là nguồn động lực cho em trong cuộc sống.

12Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 10

Trong đời mỗi học sinh, có những khoảnh khắc sẽ trở thành ký ức vĩnh cửu. Với em, đó chính là giây phút được đứng dưới chân cột cờ quảng trường Ba Đình để tham dự lễ chào cờ vào một buổi sáng sớm và sau đó vào lăng viếng Bác. Đó là một trải nghiệm thiêng liêng giúp em hiểu rõ hơn về hai tiếng "Tổ quốc".

Để kịp dự lễ chào cờ, gia đình em đã có mặt tại quảng trường từ lúc năm giờ rưỡi sáng. Lúc này, cả không gian còn chìm trong màn sương mờ ảo, lăng Bác hiện lên sừng sững dưới ánh điện huyền ảo. Đúng sáu giờ, đoàn tiêu binh bước ra từ phía sau lăng trong tiếng nhạc "Tiến bước dưới quân kỳ". Tiếng bước chân đều đặn và uy nghiêm của các chú bộ đội vang lên trên quảng trường yên tĩnh. Khi giai điệu Quốc ca vang lên hùng tráng, lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên. Em đứng trang nghiêm, tay đặt lên ngực trái, lòng trào dâng niềm xúc động và tự hào khôn xiết. Nhìn lá cờ tung bay trước lăng Bác, em cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự vĩ đại của lịch sử dân tộc.

Sau lễ chào cờ, đoàn người bắt đầu xếp hàng để vào lăng. Không gian bên trong lăng thật tĩnh lặng và tôn nghiêm. Khi nhìn thấy Bác nằm đó, trong bộ quần áo kaki quen thuộc, em cảm giác như mọi mệt mỏi đều tan biến. Bác nằm ngủ thật thanh thản, gương mặt Người hồng hào, rạng rỡ dưới ánh đèn màu hổ phách. Ánh mắt em không rời khỏi gương mặt Người, em muốn ghi tạc hình ảnh hiền từ này vào sâu trong trí nhớ. Bác vẫn ở đó, như một điểm tựa tinh thần vững chắc cho cả dân tộc.

Khi ra ngoài, em dành thời gian đi dạo quanh khu vườn phía sau lăng. Những hàng tre xanh ngắt, những khóm hoa rực rỡ sắc màu như đang dâng hương lên Người. Em nhìn theo bóng những người chiến sĩ cảnh vệ đứng gác, lòng thầm biết ơn những người đã ngày đêm bảo vệ giấc ngủ cho Bác. Chuyến đi đã khép lại nhưng dư âm của buổi lễ chào cờ và hình ảnh Bác vẫn còn vang vọng mãi trong em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng quê hương, xứng đáng với những gì Bác đã hy vọng ở thế hệ trẻ.

13Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 11

Thời gian trôi qua thật nhanh, vậy là năm học lớp 5 - năm học cuối cùng của bậc tiểu học đã sắp khép lại. Để lưu giữ những kỷ niệm đẹp và giáo dục lòng yêu nước, nhà trường đã tổ chức cho khối 5 chúng em một chuyến hành trình về nguồn đầy ý nghĩa: viếng Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đây không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là một buổi học ngoại khóa đặc biệt nhất trong cuộc đời học sinh của em.

Sáng hôm ấy, từ lúc trời còn tờ mờ sáng, chúng em đã tập trung đông đủ dưới sân trường. Những chiếc khăn quàng đỏ thắm trên vai như nhắc nhở mỗi bạn về trách nhiệm của người đội viên. Trên chuyến xe hướng về Thủ đô, chúng em cùng nhau hát vang những bài ca về Bác Hồ, tiếng cười đùa rộn rã xua tan đi cảm giác buồn ngủ. Khi xe dừng lại gần quảng trường Ba Đình, trước mắt em hiện ra một không gian rộng lớn, tĩnh mịch và trang nghiêm. Những thảm cỏ vuông vức xanh mướt trải dài, phía xa là khối kiến trúc bằng đá vững chãi với dòng chữ đỏ nổi bật: "Chủ tịch Hồ Chí Minh".

Dòng người vào viếng Bác rất dài, nhưng mọi người đều đi nhẹ nhàng, giữ trật tự tuyệt đối. Khi bước chân vào cửa lăng, không khí đột ngột mát lạnh. Tim em đập thình thịch khi nhìn thấy các chú bộ đội đứng gác nghiêm nghị bên linh cữu. Và rồi, giây phút mong chờ nhất cũng đến: em được nhìn thấy Bác. Bác nằm đó, thanh thản như đang ngủ một giấc nồng. Gương mặt Bác hồng hào, chòm râu bạc trắng và vầng trán cao rộng hiện lên dưới ánh đèn dịu nhẹ. Em lặng người đi vì xúc động. Hình ảnh Bác giản dị trong bộ quần áo kaki hiện ra giống hệt như trong những câu chuyện bà kể hay những thước phim em đã xem. Em bước đi thật chậm, lòng thầm gọi: "Bác ơi, chúng cháu đã đến thăm Bác đây rồi!".

Sau khi ra khỏi lăng, đoàn chúng em được dẫn đi thăm Phủ Chủ tịch và khu di tích nhà sàn. Đứng trước ngôi nhà sàn nhỏ nhắn, đơn sơ của Bác, em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ lối sống giản dị của vị lãnh tụ vĩ đại. Bác dành cả đời lo cho dân, cho nước nhưng nơi ở lại thật mộc mạc với chiếc giường tre và bàn làm việc cũ. Em còn được ghé thăm ao cá, nơi những chú cá vàng tung tăng bơi lội dưới bóng những cây cổ thụ già. Chuyến đi này là một món quà vô giá, giúp em có thêm động lực để học tập và rèn luyện. Trở về trường, em tự hứa sẽ cố gắng hết mình để hoàn thành tốt kỳ thi chuyển cấp, xứng đáng với danh hiệu cháu ngoan Bác Hồ.

14Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 12

Nếu ai đó hỏi em về khoảnh khắc đẹp nhất khi ở Thủ đô, em sẽ không ngần ngại trả lời rằng đó chính là buổi tối tại quảng trường Ba Đình khi lễ hạ cờ diễn ra. Trong chuyến đi thăm Hà Nội vừa qua, em đã may mắn được bố mẹ dẫn đi tham quan lăng Bác vào buổi tối và dự buổi lễ trang nghiêm này.

Khác với không khí nhộn nhịp ban ngày, lăng Bác về đêm hiện lên lung linh và huyền ảo dưới ánh đèn điện. Khối đá cẩm thạch khổng lồ tỏa sáng rạng rỡ giữa màn đêm đen thẳm, tạo nên một vẻ đẹp vừa uy nghiêm vừa gần gũi. Đúng chín giờ tối, loa phát thanh vang lên yêu cầu mọi người giữ trật tự để thực hiện lễ hạ cờ. Từ phía sau lăng, đoàn tiêu binh gồm ba mươi bốn chiến sĩ đại diện cho ba mươi bốn chiến sĩ đầu tiên của quân đội ta bước ra đều tăm tắp. Tiếng nhạc "Bác đang cùng chúng cháu hành quân" vang lên hào hùng giữa không gian bao la.

Em đứng lặng người, ánh mắt không rời khỏi những bước chân mạnh mẽ của các chú bộ đội. Trong bộ quân phục trắng tinh, các chú thực hiện những động tác dứt khoát và chuẩn xác. Khi lá cờ đỏ sao vàng từ từ hạ xuống, em cảm thấy một niềm tự hào trào dâng trong lòng. Hình ảnh lăng Bác sừng sững bên cạnh lá quốc kỳ khiến em hiểu rõ hơn về giá trị của độc lập, tự do mà thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng xương máu. Dù vào buổi tối không được vào bên trong lăng để nhìn thấy Bác, nhưng đứng ở quảng trường, nhìn ngắm nơi Người nghỉ ngơi, em vẫn cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương của Người lan tỏa.

Sau buổi lễ, gia đình em dạo bước quanh quảng trường. Những cơn gió đêm từ sông Hồng thổi vào mát rượi, mang theo hương thơm của cỏ cây. Bố kể cho em nghe về những ngày lịch sử Bác đọc bản Tuyên ngôn Độc lập ngay chính tại nơi này. Em thấy lòng mình bồi hồi, xao xuyến lạ thường. Chuyến đi thăm lăng Bác vào buổi tối đã để lại trong em một ấn tượng khác biệt hoàn toàn với những lần tham quan trước đó. Nó không chỉ là vẻ đẹp của kiến trúc mà còn là vẻ đẹp của sự tôn nghiêm, lòng biết ơn sâu sắc. Em tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập tốt để sau này có thể đóng góp một phần nhỏ bé của mình cho đất nước Việt Nam thân yêu.

15Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 13

Trong chuyến đi thăm lăng Bác vừa qua cùng lớp, điều khiến em ấn tượng nhất, bên cạnh hình ảnh Bác Hồ kính yêu, chính là những chú bộ đội cảnh vệ - những người ngày đêm canh giữ giấc ngủ bình yên cho Người. Hình ảnh các chú với phong thái uy nghiêm, kỷ luật đã để lại trong em một bài học sâu sắc về sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm.

Ngay từ khi đặt chân đến quảng trường Ba Đình, em đã bị thu hút bởi những bóng áo trắng đứng gác nghiêm nghị ở các góc lăng. Các chú đứng thẳng như những pho tượng, đôi mắt nhìn thẳng, không một chút xao nhãng dù dưới cái nắng oi ả của mùa hè Hà Nội. Mẹ kể với em rằng, để được đứng gác tại đây, các chú phải trải qua quá trình tuyển chọn và rèn luyện vô cùng khắc nghiệt về cả sức khỏe lẫn ý chí. Nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên má các chú mà đôi tay vẫn nắm chắc tay súng, em cảm thấy vô cùng kính phục.

Khi bước vào bên trong lăng, sự yên lặng gần như tuyệt đối được duy trì nhờ sự hướng dẫn khéo léo của các chiến sĩ. Trong ánh sáng mờ ảo của phòng đặt linh cữu, bốn chú bộ đội đứng ở bốn góc giường nằm của Bác. Các chú đứng im phăng phắc, hơi thở nhẹ nhàng như đang bảo vệ một báu vật vô giá. Ánh mắt các chú toát lên vẻ thành kính và trung thành tuyệt đối đối với vị lãnh tụ vĩ đại. Chính nhờ sự nghiêm trang của các chú mà mỗi người dân khi vào viếng Bác đều cảm thấy mình cần phải đi nhẹ, nói khẽ và giữ gìn sự tôn nghiêm của nơi này.

Rời lăng Bác, hình ảnh những chiến sĩ trong bộ quân phục trắng vẫn cứ ám ảnh mãi trong tâm trí em. Các chú chính là những bông sen trắng ngát hương, tượng trưng cho sự thuần khiết và sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam. Chuyến đi đã dạy em rằng, muốn làm việc lớn, trước hết phải có tính kỷ luật và sự kiên trì. Em nhìn lại bản thân và tự hứa sẽ rèn luyện cho mình nếp sống ngăn nắp, kỷ luật hơn trong học tập và sinh hoạt hằng ngày. Em muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến các chú bộ đội, những người thầm lặng hiến dâng tuổi trẻ để bảo vệ sự bình yên cho lăng Bác, để chúng em mỗi năm đều có thể về đây thăm Người.

16Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 14

"Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ..." – những câu hát ấy cứ vang vọng trong đầu em khi em cùng gia đình đặt chân đến Thủ đô vào một ngày tháng Mười rực rỡ nắng vàng. Trong không gian lãng mạn của mùa thu Hà Nội, chuyến đi thăm lăng Bác của em đã trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết, như một bức tranh đẹp đẽ về lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ.

Sáng sớm hôm ấy, không khí Hà Nội thật dễ chịu với làn gió heo may se lạnh. Quảng trường Ba Đình hiện lên trong nắng thu thật trong trẻo. Những thảm cỏ xanh mướt còn đọng những hạt sương sớm lung linh như những hạt ngọc. Lăng Bác đứng đó, uy nghi và trầm mặc dưới bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Em cảm thấy tâm hồn mình thật thư thái khi đứng giữa không gian thiêng liêng này. Dòng người vào viếng Bác hôm nay dường như cũng chậm rãi hơn, để tận hưởng cái không khí dịu ngọt của mùa thu Thủ đô.

Bước chân vào trong lăng, hơi ấm từ tình cảm của nhân dân như xua đi cái lạnh của đá quý. Bác nằm đó, thanh thản giữa bốn bề hoa ngát hương. Gương mặt Bác hồng hào dưới ánh đèn vàng, trông Người thật nhân hậu. Em khẽ cúi đầu, lòng dâng trào cảm xúc khó tả. Em chợt nhớ đến những bài thơ tả về Bác, về đôi mắt sáng, về nụ cười hiền. Dù Bác đã đi xa, nhưng trong giây phút này, em cảm nhận như Bác vẫn đang ở đây, giữa mùa thu Hà Nội, mỉm cười đón chào những đứa cháu từ phương xa tới.

Sau khi viếng lăng, em được đi bộ dưới những hàng cây cổ thụ quanh Phủ Chủ tịch. Nắng thu xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên con đường xoài. Em ghé thăm nhà sàn, ao cá và cảm nhận hương thơm thoang thoảng của hoa sữa - đặc sản của mùa thu Hà Nội. Cảnh vật quanh lăng Bác thật yên bình, khiến em chẳng muốn rời xa. Chuyến đi thăm lăng Bác vào mùa thu đã bồi đắp thêm trong em tình yêu quê hương đất nước tha thiết. Em nhận ra rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc thiên nhiên mà còn nằm ở những giá trị lịch sử cao quý mà lăng Bác là một minh chứng hùng hồn. Trở về nhà, em vẫn nhớ mãi cái nắng vàng và gương mặt hiền từ của Bác trong giấc ngủ bình yên.

17Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 15

Có những chuyến đi giúp chúng ta mở mang trí tuệ, nhưng cũng có những chuyến đi làm giàu thêm tâm hồn. Chuyến thăm lăng Bác vừa qua đã để lại cho em một ấn tượng sâu sắc không chỉ bởi sự uy nghiêm của lăng mà còn bởi vẻ đẹp giản dị, thanh cao tại khu di tích nhà sàn và ao cá của Người.

Sau khi thực hiện lễ viếng Bác trong không khí trang nghiêm tại lăng, em cùng đoàn tham quan di chuyển sang khu vực nhà sàn. Từ xa, ngôi nhà gỗ hai tầng hiện lên đơn sơ, nằm nép mình dưới những tán cây xanh mướt. Bước trên con đường trải sỏi nhỏ, em ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của cỏ cây và hoa vườn. Ngôi nhà sàn của Bác không có vẻ lộng lẫy của cung điện, mà chỉ là những cột gỗ, vách nứa mộc mạc. Bên trong, những đồ dùng sinh hoạt của Bác như chiếc giường tre, chiếc tủ nhỏ, bàn làm việc cũ kỹ hiện ra thật chân thực. Nhìn những kỷ vật ấy, em vô cùng xúc động. Một vị Chủ tịch nước, người đã lãnh đạo dân tộc giành độc lập, lại chọn sống trong một không gian khiêm nhường đến thế. Đó chính là bài học lớn nhất về lối sống giản dị mà em được học.

Rời nhà sàn, em đi dạo quanh ao cá Bác Hồ. Mặt nước ao phẳng lặng như tờ, soi bóng những rặng tre và những hàng bụt mọc ven bờ. Những chú cá vàng, cá đỏ bơi lội tung tăng, đôi khi quẫy đuôi tạo nên những vòng tròn nhỏ trên mặt nước. Nghe cô hướng dẫn viên kể rằng Bác thường đứng ở bậc thềm này vỗ tay gọi cá về ăn sau giờ làm việc căng thẳng, em cảm thấy Bác thật gần gũi. Bác không chỉ yêu con người mà còn dành tình yêu bao la cho cả cỏ cây, hoa lá và các loài vật. Vẻ đẹp của khu vườn không nằm ở sự xa hoa mà ở sự hài hòa, thanh tịnh.

Chuyến đi đã kết thúc nhưng dư âm về sự giản dị của Bác vẫn còn mãi trong lòng em. Em nhận ra rằng sự vĩ đại không nhất thiết phải đi cùng với những điều to tát, sang trọng. Chính sự khiêm nhường và lòng yêu thương vạn vật mới làm nên một nhân cách lớn. Em tự hứa sẽ học theo gương Bác, biết trân trọng những điều giản đơn trong cuộc sống, sống tiết kiệm và luôn giữ cho tâm hồn mình thật trong sáng. Khu di tích nhà sàn và ao cá Bác Hồ sẽ luôn là điểm tựa tinh thần, nhắc nhở em về những giá trị đạo đức cao đẹp mà Bác đã để lại cho con cháu mai sau.

18Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 16

Đã từ lâu, em luôn ấp ủ ước mơ được một lần đứng trước lăng Bác, được vào bên trong nhìn ngắm gương mặt hiền từ của Người. Và vừa qua, trong dịp Tết thiếu nhi 1/6, ước mơ ấy đã trở thành hiện thực. Chuyến đi thăm lăng Bác không chỉ mang lại cho em sự xúc động mà còn là dịp để em tự hứa với lòng mình những điều tốt đẹp nhất.

Hôm ấy, Hà Nội thật rực rỡ với cờ hoa và biểu ngữ. Quảng trường Ba Đình đông nghẹt người, nhưng ai nấy đều giữ được vẻ trang trọng, lịch sự. Đứng trong hàng dài người vào viếng lăng, em cảm thấy mình thật nhỏ bé. Khi bước vào không gian tĩnh lặng bên trong lăng, lòng em bỗng thấy bồi hồi lạ thường. Kìa, Bác Hồ kính yêu của chúng em đang nằm đó. Bác như đang ngủ một giấc ngủ dài sau bao năm tháng vất vả vì nước, vì dân. Dưới ánh đèn huyền ảo, gương mặt Bác tỏa ra vẻ hiền hậu và ấm áp. Em khẽ dừng bước, nhìn Bác thật lâu và thầm hứa: "Bác ơi, cháu hứa sẽ luôn học tập thật giỏi, rèn luyện đạo đức để trở thành một học sinh gương mẫu, xứng đáng với danh hiệu Cháu ngoan Bác Hồ mà cháu đang mang trên ngực".

Sau khi ra khỏi lăng, em được tham quan bảo tàng Hồ Chí Minh. Tại đây, em được xem những bức ảnh tư liệu, những kỷ vật gắn liền với cuộc đời hoạt động cách mạng của Người. Em vô cùng ấn tượng với hình ảnh Bác Hồ đang ngồi làm việc bên bàn gỗ, hay hình ảnh Người ân cần thăm hỏi các cháu thiếu nhi. Những hình ảnh ấy càng khắc sâu trong em tình cảm kính trọng đối với Người. Em hiểu rằng, để chúng em có được cuộc sống ấm no, hòa bình như hôm nay, Bác đã phải trải qua biết bao gian khổ, hy sinh.

Chuyến đi thăm lăng Bác lần này đã thắp sáng trong em ngọn lửa của lòng yêu nước và ý chí phấn đấu. Em nhận ra rằng, lời hứa với Bác không chỉ là những câu nói suông mà phải được thể hiện bằng hành động thực tế. Đó là việc chăm chỉ học tập mỗi ngày, là việc giúp đỡ bạn bè, là việc hiếu thảo với cha mẹ và ông bà. Hình ảnh Bác trong lăng sẽ luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động của em. Trở về quê hương, em mang theo niềm tự hào và quyết tâm mạnh mẽ. Em sẽ cố gắng hết sức để những lời hứa ngày hôm nay trước anh linh của Bác sẽ sớm trở thành hiện thực, góp phần nhỏ bé vào việc xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu đẹp hơn.

19Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 17

Từ khi còn là một học sinh lớp một, em đã được nhìn thấy lăng Bác và hình ảnh Bác Hồ qua những thước phim tư liệu và những bức ảnh trong sách giáo khoa. Thế nhưng, phải đến khi trực tiếp có mặt tại quảng trường Ba Đình và vào lăng viếng Bác trong chuyến tham quan vừa qua, em mới cảm nhận được hết sự hùng vĩ và thiêng liêng mà phim ảnh không thể diễn tả trọn vẹn.

Ấn tượng đầu tiên của em là sự rộng lớn của quảng trường Ba Đình. Trong phim, quảng trường trông có vẻ nhỏ gọn, nhưng ngoài đời, nó thênh thang vô cùng với những ô cỏ xanh rì, bằng phẳng như một tấm thảm khổng lồ. Lăng Bác sừng sững, uy nghi giữa đất trời, tỏa ra một sức mạnh tinh thần to lớn. Những hàng vạn tuế đứng gác hai bên lăng trông mạnh mẽ và vững chãi hơn nhiều so với hình ảnh trên trang sách. Em cảm nhận được hơi thở của lịch sử đang hiện hữu quanh đây, nơi mà năm xưa Bác đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập.

Giây phút xúc động nhất chính là khi bước vào linh đài nơi đặt linh cữu của Người. Trong phim, em thấy Bác nằm đó và mọi người đi qua, nhưng thực tế cảm xúc lại mạnh mẽ hơn rất nhiều. Không gian mát lạnh, ánh sáng vàng mờ ảo và sự im lặng tuyệt đối tạo nên một không khí trang trọng đến nghẹt thở. Khi nhìn thấy gương mặt Bác, em cảm giác như Người đang sống, chỉ là đang nghỉ ngơi chút thôi. Làn da hồng hào, chòm râu bạc và vầng trán cao rộng của Bác chân thực đến mức em cứ ngỡ mình có thể nghe thấy hơi thở khẽ khàng của Người. Phim ảnh có thể lưu giữ hình ảnh, nhưng không thể lưu giữ được sự rung động mãnh liệt trong trái tim mỗi người khi đứng trước Người.

Ra khỏi lăng, em tiếp tục tham quan vườn cây, ao cá và nhà sàn. Mỗi góc nhỏ ở đây đều mang một vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ ao cá khiến không gian trở nên sống động và tràn đầy sức sống. Chuyến đi đã giúp em thay đổi cái nhìn về lịch sử. Lịch sử không chỉ là những con số, những bức hình vô tri mà là những cảm xúc chân thật và lòng biết ơn sâu sắc. Em cảm ơn chuyến đi đã giúp em hiện thực hóa những hình ảnh trong tâm trí thành một trải nghiệm sống động và ý nghĩa. Em sẽ mãi khắc ghi hình ảnh Bác và những bài học về lòng nhân ái, sự hy sinh mà Người đã để lại.

20Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 18

Trong gia đình em, ông nội là người luôn kể cho em nghe những câu chuyện về Bác Hồ với một niềm tự hào và kính trọng vô hạn. Ông là một cựu chiến binh, người đã đi qua những năm tháng chiến tranh gian khổ. Vừa qua, em đã có một kỷ niệm không bao giờ quên khi được cùng ông nội ra Thủ đô và vào lăng viếng Bác. Chuyến đi ấy như một sợi dây vô hình kết nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại hòa bình của chúng em.

Sáng sớm, ông nội đã mặc bộ quân phục cũ nhưng phẳng phiu, trên ngực lấp lánh những tấm huân chương. Ông dắt tay em đi dọc quảng trường Ba Đình, bước chân ông chậm rãi nhưng chắc chắn. Ông bảo: "Được về thăm Bác là tâm nguyện lớn nhất của ông trong những năm tháng tuổi già này". Nhìn ánh mắt rưng rưng của ông khi đứng trước lăng Bác, em hiểu rằng đối với thế hệ của ông, Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ mà còn là biểu tượng của niềm tin và lẽ sống.

Khi bước vào bên trong lăng, ông nội khẽ khom người thành kính. Em đi bên cạnh ông, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay thô ráp của ông truyền sang. Nhìn thấy Bác nằm đó, ông nội lặng lẽ rơi nước mắt. Em cũng thấy sống mũi mình cay cay. Bác Hồ vẫn nằm đó, thanh thản như đang nhìn theo những bước chân của con cháu. Ông khẽ thì thầm như đang nói chuyện với Bác: "Bác ơi, con lại về thăm Bác đây. Đất nước giờ đã giàu đẹp lắm rồi Bác ạ!". Câu nói của ông khiến em vô cùng xúc động. Em nhận ra rằng tình yêu dành cho Bác là một tình cảm xuyên suốt qua nhiều thế hệ người dân Việt Nam.

Sau khi ra khỏi lăng, ông dẫn em đi thăm nhà sàn và ao cá. Ông kể cho em nghe những kỷ niệm về thời bộ đội, về những lần được nghe Bác nói chuyện qua đài phát thanh. Ngôi nhà sàn đơn sơ của Bác dưới mắt ông nội như một cung điện của lòng nhân ái. Chuyến đi thăm lăng Bác cùng ông nội đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về giá trị của lịch sử và công lao trời biển của Người. Em thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn với cuộc sống hiện tại, phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh của cha ông và tình yêu thương của Bác. Hình ảnh hai ông cháu đứng trước lăng Bác dưới nắng vàng Thủ đô sẽ là kỉ niệm đẹp nhất theo em suốt cuộc đời.

21Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 19

Mỗi lần có dịp đến thăm lăng Bác, bên cạnh vẻ uy nghiêm của công trình kiến trúc và hình ảnh hiền từ của Người, em luôn dành một tình cảm đặc biệt cho những rặng tre ngà bao quanh lăng. Đối với em, những hàng tre xanh ngắt ấy không chỉ là cây xanh trang trí mà còn mang trong mình linh hồn và khí phách của dân tộc Việt Nam.

Trong chuyến viếng lăng Bác vừa qua, ngay từ khi bước vào khu vực quảng trường, em đã bị thu hút bởi hai hàng tre ngà vươn cao, thẳng tắp bên lối đi. Những thân tre vàng óng, bóng mượt dưới ánh nắng mặt trời, lá tre xanh thẫm rung rinh trong gió như đang vẫy chào dòng người vào viếng Bác. Tre vốn là loài cây gắn bó với làng quê Việt Nam, từ lũy tre làng bảo vệ xóm thôn đến những gậy tre cùng người chiến sĩ đánh giặc. Việc trồng tre quanh lăng Bác mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc, như mang cả linh hồn của làng quê về bên Người.

Đứng dưới tán tre, em cảm thấy không khí thật mát mẻ và thanh bình. Tiếng lá tre rì rào trong gió nghe như tiếng thủ thỉ của lịch sử. Tre ngà có sức sống mãnh liệt, dù nắng hay mưa vẫn luôn xanh tươi, cứng cỏi. Nó gợi cho em nhớ đến hình ảnh những người lính cảnh vệ đang ngày đêm đứng gác bảo vệ lăng Bác. Cả tre và người đều mang trong mình một sự kiên trung, bền bỉ và trung thành tuyệt đối. Em chợt nhớ đến những câu thơ về tre của nhà thơ Nguyễn Duy: "Thân gầy guộc, lá mong manh/ Mà sao nên lũy nên thành tre ơi!". Cây tre chính là biểu tượng cho sự đoàn kết và sức mạnh của nhân dân ta.

Chuyến đi thăm lăng Bác lần này đã giúp em nhìn nhận vẻ đẹp của khu di tích từ một góc độ mới. Em nhận ra rằng mỗi chi tiết nhỏ quanh lăng Bác đều chứa đựng những thông điệp tinh tế. Rặng tre ngà không chỉ làm đẹp thêm cho cảnh quan mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta về cội nguồn dân tộc và tinh thần vượt khó. Em tự hứa sẽ học theo tinh thần của loài tre: luôn ngay thẳng, kiên cường và biết gắn bó với tập thể. Mỗi khi nhìn thấy tre, em sẽ lại nhớ về Bác, nhớ về quảng trường Ba Đình lộng gió và những bài học đạo đức quý báu mà em đã được tiếp nhận qua chuyến hành trình này.

22Bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác số 20

Mỗi chuyến đi tham quan đều mang lại cho chúng ta những kiến thức mới, nhưng chuyến đi viếng lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Hà Nội vừa qua đã mang lại cho em nhiều hơn thế. Đó là một hành trình khơi dậy lòng tự hào dân tộc và giúp em cảm nhận rõ nét hơn tình yêu quê hương đất nước đang cuộn chảy trong tim mình.

Hà Nội đón đoàn chúng em bằng một bầu trời cao rộng và những cơn gió nhẹ mang hương thơm của hoa cỏ. Đứng giữa quảng trường Ba Đình lịch sử, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đỉnh cột cờ, em thấy lòng mình dâng trào một cảm xúc thiêng liêng khó tả. Lăng Bác uy nghi đứng đó như một tượng đài bất tử của lòng biết ơn. Xung quanh em là dòng người từ mọi miền quê: những người miền núi với bộ trang phục dân tộc rực rỡ, những người miền xuôi chân chất, tất cả đều hướng về Bác với một lòng thành kính. Chính sự hội tụ này làm em thấy Tổ quốc Việt Nam mình thật gắn bó và đoàn kết.

Khi bước vào trong lăng, không gian tĩnh lặng phăng phắc như khiến mỗi người tự soi lại mình. Bác nằm ngủ thanh thản, gương mặt Người hiền từ như tỏa ra ánh sáng của lòng nhân ái. Nhìn Bác, em bỗng thấy yêu thêm những trang sử hào hùng của dân tộc, yêu thêm những con người đã ngã xuống để bảo vệ dải đất hình chữ S này. Bác đã dành cả cuộc đời cho một ước nguyện duy nhất là "đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành". Nhìn những đứa trẻ như chúng em được tung tăng vui chơi, được cắp sách đến trường, em hiểu rằng đó là nhờ công lao trời biển của Người.

Sau khi viếng lăng và tham quan khu nhà sàn, em dừng chân nghỉ ngơi bên ao cá. Nhìn cảnh vật thanh bình, lòng em tự nhiên dâng lên một niềm tự hào vì mình là người Việt Nam. Đất nước mình không chỉ giàu đẹp về cảnh sắc mà còn giàu có về truyền thống đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Chuyến đi thăm lăng Bác đã tiếp thêm cho em sức mạnh và niềm tin để vững bước trên con đường học tập. Em tự hứa sẽ nỗ lực học tập thật giỏi, rèn luyện thân thể và đạo đức để sau này góp phần xây dựng Tổ quốc ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như lời Bác dạy. Chuyến đi khép lại, nhưng tình yêu Tổ quốc trong em thì mãi mãi lớn lao hơn sau mỗi bước chân rời xa quảng trường Ba Đình.

Xem thêm:

Hy vọng những bài viết trên từ AVAKids đã giúp bạn biết cách viết bài văn kể lại chuyến đi thăm lăng Bác một cách dễ dàng, đạt điểm cao. Một chuyến đi không chỉ là một kỷ niệm đáng nhớ mà còn trở thành bài học ý nghĩa về lòng yêu nước, sự kính trọng và quyết tâm sống, học tập theo tư tưởng và tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi