Viết bài văn biểu cảm về con người, sự việc điểm cao (update 2026)

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Thanh Thảo
Cập nhật 08/01
50 lượt xem

Viết bài văn biểu cảm về con người hoặc sự việc là dạng bài giúp học sinh bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc chân thành trước những điều gần gũi trong cuộc sống. Thông qua việc lựa chọn chi tiết tiêu biểu và diễn đạt cảm xúc phù hợp, học sinh sẽ rèn luyện khả năng viết văn mạch lạc, giàu cảm xúc và đúng yêu cầu đề bài.

1.1 Dàn ý chi tiết: Viết bài văn biểu cảm về sự việc

I. Mở bài: 

  • Dẫn dắt: Dùng một hình ảnh, một đồ vật hoặc một dòng cảm xúc để gợi nhắc về sự việc.

    • Ví dụ: "Có những sự việc đã lùi xa vào quá khứ, nhưng mỗi khi chạm nhẹ vào ký ức, nó lại rung lên những thanh âm xao xuyến..."

  • Giới thiệu sự việc: Tên sự việc đó là gì? (Một lần giúp đỡ người lạ, một chuyến đi tình nguyện, một ngày hội trường, hoặc một lần mắc lỗi...).

  • Cảm xúc bao trùm: Nêu ngắn gọn tâm trạng của em khi nhớ về sự việc đó (vui sướng, hối hận, tự hào, hay bồi hồi...).

II. Thân bài: 

Lưu ý: Chia thân bài thành các chặng cảm xúc tương ứng với diễn biến sự việc.

1. Bối cảnh và cảm xúc ban đầu (Trước khi sự việc diễn ra)

  • Hoàn cảnh xảy ra sự việc (thời gian, không gian gợi cảm).

  • Tâm trạng lúc bấy giờ: Hồi hộp, háo hức, hay vô tâm, hững hờ?

    • Ví dụ: Trước chuyến đi từ thiện, lòng em rạo rực những niềm vui khó tả, xen lẫn sự tò mò về những vùng đất mới.

2. Điểm chạm của sự việc – Cao trào cảm xúc (Trọng tâm)

  • Điểm lại những chi tiết tiêu biểu nhất của sự việc đã tác động mạnh đến trái tim em. (Không kể toàn bộ, chỉ chọn khoảnh khắc "đắt" nhất).

  • Bộc lộ cảm xúc trực tiếp: Sử dụng các từ ngữ chỉ trạng thái tâm lý (ngỡ ngàng, xúc động, nghẹn ngào, ấm áp...).

  • Sử dụng yếu tố miêu tả để biểu cảm gián tiếp: Miêu tả ánh mắt, nụ cười, hay khung cảnh lúc đó để thể hiện tình cảm.

    • Ví dụ: Khi tận mắt chứng kiến nụ cười rạng rỡ của em bé vùng cao khi nhận được cuốn sách mới, em thấy lòng mình ấm sực, một niềm hạnh phúc lấp lánh nảy nở trong tim.

3. Suy ngẫm và những rung động sâu xa (Sau khi sự việc kết thúc)

  • Sự việc đó đã để lại dư âm gì trong tâm hồn em?

  • Nó làm thay đổi suy nghĩ, quan điểm của em như thế nào?

    • Ví dụ: Sau lỗi lầm ấy, em nhận ra giá trị của sự trung thực. Sự tha thứ của cô giáo không làm em nhẹ nhõm ngay mà trái lại, nó khiến lòng em dâng lên một sự hối hận muộn màng nhưng quý giá.

4. Ý nghĩa của sự việc đối với bản thân

  • Tại sao sự việc này lại quan trọng đến thế?

  • Nó trở thành một bài học, một vết sẹo hay một nguồn động lực?

III. Kết bài:

  • Khẳng định giá trị của sự việc: Đó là một mảnh ghép không thể thiếu trong quá trình trưởng thành của em.

  • Liên hệ thực tế/Lời nhắn gửi: Một mong ước hoặc một lời hứa với bản thân.

    • Ví dụ: "Sự việc ấy như một thước phim quay chậm, mãi nhắc nhở em về lòng tử tế. Em tự hứa sẽ sống trọn vẹn hơn mỗi ngày..."

Meọ giúp biểu cảm về sự việc:

  • Quy tắc 3:7 (Kể 3 - Cảm 7): Đừng mải mê kể lại trình tự sự việc từ đầu đến cuối. Hãy dành 70% dung lượng bài viết để nói về việc em nghĩ gì, cảm thấy thế nào tại mỗi khoảnh khắc đó.

  • Dùng "Ngôn ngữ cơ thể" của cảm xúc: Thay vì nói "Tôi rất buồn", hãy nói "Tim tôi thắt lại", "Cổ họng nghẹn đắng", "Đôi tay run rẩy"...

  • Tạo sự tương phản: Hãy so sánh cảm xúc của em trước và sau sự việc để làm nổi bật tầm quan trọng của sự việc đó.

  • Sử dụng câu cảm thán và câu hỏi tu từ: Để tăng tính biểu cảm (Ví dụ: "Ôi! Giá như lúc đó mình can đảm hơn!", "Liệu niềm vui ấy có bao giờ phai nhạt?").

Ví dụ về cách chuyển từ TỰ SỰ sang BIỂU CẢM:

  • Tự sự: "Tôi mang cơm đến cho bà cụ nghèo đầu ngõ."

  • Biểu cảm: "Khi đôi bàn tay gầy guộc của bà chạm lấy khay cơm, tôi cảm nhận được một luồng điện li ti chạy dọc sống lưng. Một niềm thương xót hòa lẫn với niềm vui len lỏi vào từng hơi thở của tôi."

Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về sự việc

Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về sự việc

1.2 Dàn ý chi tiết: Viết bài văn biểu cảm về con người

I. Mở bài: 

  • Dẫn dắt bằng không gian/thời gian cảm xúc: Bắt đầu từ một âm thanh, một mùi hương hoặc một câu châm ngôn về tình người để khơi gợi nhân vật.

    • Ví dụ: "Có những người đi qua cuộc đời ta như những bóng mây, nhưng cũng có người để lại những vết chân sâu đậm trong trái tim, là bến đỗ mỗi khi tâm hồn ta mệt mỏi..."

  • Diện mạo nhân vật trong tâm tưởng: Giới thiệu ngắn gọn người ấy là ai (ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè...) và ý nghĩa sự hiện diện của họ đối với em.

  • Xác lập cung bậc tình cảm chủ đạo: Đó là sự tôn thờ, lòng biết ơn, hay một tình yêu trong trẻo, giản đơn?

II. Thân bài: 

1. Những nét họa đồ khơi gợi niềm xúc động (Biểu cảm qua hình dáng)

  • Không tả từ đầu đến chân, chỉ chọn chi tiết "biết nói" khiến tim em thắt lại hoặc mỉm cười.

    • Ví dụ: Đôi mắt chân chim in dấu thời gian của bà; bàn tay thô ráp nồng đượm mùi bùn đất của cha; hay nụ cười hiền hậu như nắng mùa thu của cô giáo.

  • Cảm xúc đi kèm: Khi nhìn thấy chi tiết ấy, em thấy xót xa, ngưỡng mộ hay cảm thấy được vỗ về? (Ví dụ: "Mỗi khi nhìn vào đôi bàn tay ấy, tôi lại thấy cả một đời lam lũ dồn lên những vết chai sần...").

2. Vẻ đẹp tâm hồn – Nơi ánh sáng bắt đầu (Biểu cảm qua tính cách)

  • Chọn một đức tính tiêu biểu nhất khiến em khâm phục (sự hy sinh, lòng kiên trì, sự bao dung...).

  • Sự kết nối: Đức tính ấy đã sưởi ấm tâm hồn em ra sao? Nó đã trở thành điểm tựa tinh thần cho em trong những ngày bão giông như thế nào?

3. Kỷ niệm – Nút thắt của tình thương (Trọng tâm biểu cảm)

  • Tái hiện một sự việc tiêu biểu nhất giữa em và người ấy (có thể là một lần mắc lỗi, một sự chăm sóc khi ốm đau, hoặc một lời khuyên đúng lúc).

  • Phân tích dòng cảm xúc:

    • Cảm xúc lúc sự việc diễn ra (lo lắng, hối hận, hay vỡ òa hạnh phúc).

    • Cảm xúc ở thời điểm hiện tại khi nhớ lại (cay sống mũi, trân trọng, hay biết ơn khôn nguôi).

  • Triết lý văn học: Một kỷ niệm đẹp không phải là kỷ niệm không có nỗi đau, mà là kỷ niệm cho ta thấy được sự cao thượng của người ta yêu kính.

4. Tầm ảnh hưởng – Sợi dây kết nối vô hình

  • Người đó đã thay đổi "bản đồ tâm hồn" của em như thế nào? (Giúp em trưởng thành hơn, biết yêu thương hơn, hay có thêm niềm tin vào cuộc sống?).

  • Nếu không có người ấy, thế giới của em sẽ khuyết thiếu điều gì?

III. Kết bài: 

  • Tổng kết tình cảm: Khẳng định lại vị trí độc tôn của người đó trong tâm trí.

  • Hướng về tương lai: Lời hứa tự thân, lời nhắn gửi hoặc một mong ước giản dị dành cho người ấy.

    • Ví dụ: "Thời gian có thể lấy đi tuổi xuân của mẹ, nhưng không thể xóa nhòa hình bóng mẹ trong con. Con chỉ ước sao thời gian ngừng trôi, để con được mãi bé bỏng trong vòng tay ấy..."

Mẹo viết văn có hồn hơn cho học sinh:

  • Dùng biện pháp ẩn dụ: Thay vì nói "Mẹ rất tốt", hãy nói "Mẹ là ngọn lửa sưởi ấm những mùa đông giá rét trong lòng con".

  • Sử dụng từ láy và từ biểu cảm: Xót xa, nghẹn ngào, ấm áp, nồng đượm, dịu dàng, thăm thẳm... để tăng độ truyền cảm.

  • Đặt câu hỏi tu từ: Thỉnh thoảng hãy tự hỏi bản thân trong bài văn (Ví dụ: "Biết bao giờ tôi mới đáp đền hết những công lao ấy?").

  • Kết hợp Tả - Kể - Biểu cảm: Nhớ rằng Tả và Kể chỉ là "cái cớ" để em bộc lộ cảm xúc. Mục tiêu cuối cùng là để người đọc thấy được trái tim của em đang đập cùng nhịp với nhân vật.

Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về con người

Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về con người

Ba mẹ đừng quên bổ sung vitamin và khoáng chất, sữa tươi, nước yến,.... để trẻ có một sức khoẻ dẻo dai và năng lượng học tập cả ngày dài!

2Viết bài văn biểu cảm về sự việc

2.1 Viết bài văn biểu cảm về sự việc đáng nhớ số 1

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời bỗng chốc trở thành những lát cắt vĩnh cửu, không phải vì sự hoành tráng của nó, mà bởi sức rung động mãnh liệt mà nó để lại trong tâm hồn. Với tôi, sự việc xảy ra vào một chiều mưa tầm tã năm ngoái, khi tôi tình cờ giúp đỡ một cụ ông bán vé số qua đường, đã trở thành một cột mốc như thế. Sự việc ấy không chỉ là một hành động tử tế nhất thời, mà là một cuộc hành trình cảm xúc đưa tôi từ sự vô tâm ích kỷ đến bến bờ của lòng trắc ẩn.

Chiều hôm ấy, bầu trời như sụp xuống bởi những dải mưa trắng xóa. Tôi đứng dưới hiên một cửa hiệu, lòng đầy bực dọc vì bộ quần áo mới bị lấm bẩn và nỗi lo trễ giờ học thêm. Trong lúc tâm trí đang quay cuồng với những suy nghĩ cá nhân, tôi chợt thấy một bóng dáng gầy gò, liêu xiêu giữa dòng xe cộ hối hả. Đó là một cụ ông, đôi mắt đã mờ đục theo thời gian, tay cầm xấp vé số ướt nhòe, đang lúng túng giữa làn nước tạt mạnh. Lúc đó, trong lòng tôi trỗi dậy một sự giằng co dữ dội. Một nửa muốn lao ra giúp đỡ, nửa kia lại sợ ướt át, sợ phiền hà. Nhưng khi nhìn thấy cụ chới với trước một chiếc xe lao nhanh, tim tôi thắt lại, một nỗi sợ hãi mơ hồ đánh tan sự ích kỷ.

Tôi lao ra, mặc kệ làn nước lạnh buốt thấm vào da thịt. Khi bàn tay tôi chạm vào cánh tay gầy guộc, run rẩy của cụ, tôi cảm nhận được một luồng điện li ti chạy dọc sống lưng. Đó không phải là điện năng, mà là sự kết nối giữa hai tâm hồn xa lạ. Cụ nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn nhưng cũng chất chứa nỗi nhọc nhằn của một kiếp người. Lúc dắt cụ sang được đến bên đường, đôi bàn tay gầy gò ấy nắm chặt lấy tay tôi, giọng cụ run run: "Cảm ơn cháu, cháu tốt quá!". Chỉ một câu nói đơn giản mà khiến lồng ngực tôi ấm sực, một niềm hạnh phúc lấp lánh nảy nở giữa cơn mưa lạnh giá.

Sự việc diễn ra chỉ trong vài phút, nhưng dư chấn của nó kéo dài mãi trong tâm trí tôi. Tôi về nhà trong tình trạng ướt sũng, nhưng lòng lại nhẹ tênh và bình yên lạ kỳ. Tôi chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã sống quá hẹp hòi, chỉ biết đến những nhu cầu của bản thân mà quên mất rằng ngoài kia còn biết bao mảnh đời cần sự sẻ chia. Hành động nhỏ bé ấy đã làm thay đổi hoàn toàn "bản đồ cảm xúc" của tôi. Nó dạy tôi rằng niềm vui lớn nhất không phải là nhận về mà là cho đi. Sự việc ấy như một luồng ánh sáng soi rọi vào góc tối của tâm hồn, nhắc nhở tôi về giá trị của lòng tử tế. Mỗi khi nhớ lại nụ cười móm mém của cụ ông dưới màn mưa, tôi lại thấy tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên trong trẻo và bao dung hơn bao giờ hết.

2.2 Viết bài văn biểu cảm về sự việc đáng nhớ số 2

Trong hành trình trưởng thành, ai cũng từng bước qua những vấp ngã. Có những lỗi lầm có thể phai mờ theo thời gian, nhưng cũng có những sự việc để lại vết sẹo nhức nhối trong tâm tưởng, buộc ta phải đối diện để lớn lên. Sự việc tôi nói dối mẹ về số tiền học phí để mua một món đồ chơi xa xỉ năm lớp bảy chính là một "vết sẹo" như thế. Mỗi khi chạm lại ký ức ấy, lòng tôi vẫn không khỏi trào dâng một nỗi hối hận đắng ngắt xen lẫn sự biết ơn vô ngần đối với sự bao dung của mẹ.

Mọi chuyện bắt đầu từ sự tham lam nhất thời trước một bộ mô hình mà bạn bè ai cũng có. Tôi đã thêu dệt nên một câu chuyện về khoản đóng góp quỹ lớp không có thật để xin tiền mẹ. Lúc nhận những đồng tiền lẻ được mẹ vuốt phẳng phiu, tay tôi hơi run rẩy nhưng sự háo hức đã át đi tiếng nói của lương tâm. Tôi đã có được món đồ mình thích, nhưng thật lạ kỳ, cảm giác vui sướng chỉ tồn tại trong vài giờ ngắn ngủi, nhường chỗ cho một sự bất an rình rập. Mỗi khi mẹ hỏi về việc học hành hay nhìn tôi với ánh mắt tin tưởng, tôi lại cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, như có một tảng đá nặng trịch đè nặng lên trái tim.

Sự việc lên đến cao trào khi trong bữa cơm tối, mẹ tình cờ nhắc đến việc cô giáo chủ nhiệm khen tôi ngoan ngoãn. Lúc đó, cổ họng tôi nghẹn đắng, miếng cơm trở nên vô vị. Tôi nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc, chi chít vết chai sạn của mẹ đang gắp thức ăn cho mình, và bỗng nhiên, một sự ghê tởm bản thân dâng lên mãnh liệt. Tôi nhận ra mình đã đánh đổi lòng tự trọng và tình yêu của mẹ chỉ để lấy một món đồ chơi vô tri. Sự dối trá giống như một liều thuốc độc, nó gặm nhấm tâm hồn tôi từng chút một. Không thể chịu đựng thêm sự giày vò, tôi đã bật khóc và thú nhận tất cả.

Tôi đã đợi chờ một trận mắng mỏ hay sự tức giận lôi đình, nhưng mẹ chỉ lặng lẽ thở dài. Sự im lặng của mẹ lúc đó đáng sợ hơn bất kỳ lời trách phạt nào. Mẹ nắm lấy tay tôi, giọng buồn bã nhưng ấm áp: "Mẹ không tiếc tiền, mẹ chỉ tiếc sự trung thực của con". Câu nói ấy như một nhát dao khía vào lòng tôi, khiến tôi đau đớn hơn cả việc bị đánh đòn. Sự tha thứ của mẹ không làm tôi nhẹ nhõm ngay lập tức mà trái lại, nó khiến tôi nhận ra cái giá quá đắt của sự dối trá. Sự việc ấy đã để lại trong tôi một bài học đạo đức sâu sắc: lòng trung thực là báu vật duy nhất ta không bao giờ được phép đánh mất. Vết sẹo ấy vẫn còn đó, không phải để làm tôi đau, mà để nhắc nhở tôi sống một cuộc đời minh bạch và trân trọng những hy sinh thầm lặng của gia đình.

2.3 Viết bài văn biểu cảm về sự việc đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc số 3

Thời gian là một gã khổng lồ vô tình, cứ lừng lững bước đi mà không đợi chờ bất cứ ai. Có những sự việc ta ngỡ như mới vừa xảy ra hôm qua, nhưng thực chất đã lùi xa vào miền ký ức. Buổi lửa trại cuối cùng của năm học lớp chín chính là một sự việc như thế – một buổi tối đẫm nước mắt, tiếng cười và những lời thề nguyện của tuổi trẻ. Khi nhớ về buổi lễ ấy, lòng tôi lại rưng rưng một cảm xúc khó tả, một sự nuối tiếc dịu dàng về một thời thanh xuân tươi đẹp đã trôi qua dưới mái trường mến yêu.

Trước khi buổi lễ diễn ra, lòng tôi rạo rực một sự háo hức khó tả. Chúng tôi đã cùng nhau chuẩn bị củi, cùng nhau tập văn nghệ, hứa hẹn một đêm bùng nổ. Nhưng khi ngọn lửa đỏ rực bắt đầu liếm vào những thanh củi khô, giữa không gian tĩnh mịch của sân trường về đêm, một nỗi buồn man mác bắt đầu len lỏi vào từng nhịp thở. Tôi nhìn vào những gương mặt thân quen dưới ánh lửa bập bùng, chợt nhận ra rằng sau đêm nay, mỗi người sẽ chọn cho mình một ngả rẽ riêng. Những tiếng cười đùa thường ngày bỗng trở nên quý giá và thiêng liêng lạ thường.

Cao trào của cảm xúc là khi bài hát "Mong ước kỷ niệm xưa" vang lên. Những bàn tay vốn dĩ chỉ biết nghịch ngợm giờ đây nắm chặt lấy nhau không rời. Tôi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của những cậu bạn vốn dĩ ngang bướng nhất. Trong khoảnh khắc ấy, mọi xích mích, giận hờn của ba năm học bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự luyến lưu sâu đậm. Ánh lửa trại rực rỡ soi rõ nỗi lòng của mỗi người: sự lo âu về tương lai, nỗi sợ phải xa rời vòng tay thầy cô, bạn bè. Tôi cảm nhận được một sự gắn kết tâm hồn mạnh mẽ, như thể chúng tôi đang cùng nhau giữ lại những mảnh ghép cuối cùng của tuổi thơ trước khi bước vào thế giới của người lớn.

Sự việc ấy đã để lại dư âm sâu sắc trong tâm hồn tôi. Nó dạy cho tôi biết trân trọng giá trị của sự hiện diện và vẻ đẹp của tình bạn. Tôi nhận ra rằng, trường học không chỉ là nơi dạy chữ, mà là nơi nuôi dưỡng những tình cảm trong trẻo nhất của con người. Buổi lửa trại ấy như một dấu gạch nối giữa quá khứ và tương lai, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi khi cảm thấy cô đơn trên đường đời. Mỗi khi nhắm mắt lại, tiếng nổ lách tách của củi cháy và hơi ấm từ những bàn tay bạn bè vẫn như còn hiện hữu, nhắc nhở tôi về một thời tuổi trẻ đã từng cháy hết mình vì những điều chân thành nhất. Sự việc ấy không chỉ là một kỷ niệm, mà là một phần máu thịt trong hành trình trưởng thành của tôi.

2.4 Viết bài văn biểu cảm về sự việc đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc số 4

Có những chuyến đi mang ta đến những vùng đất mới lạ, nhưng cũng có những chuyến đi đưa ta trở về với chính mình, với những giá trị cốt lõi bị lãng quên giữa phố thị ồn ào. Chuyến về thăm quê nội vào mùa hè năm ngoái là một sự việc đã rung động mọi giác quan và để lại trong tôi những chiêm nghiệm sâu sắc về nguồn cội. Đó không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một cuộc hành hương tâm hồn về với sự bình yên và lòng biết ơn.

Cảm xúc ban đầu của tôi khi bắt đầu chuyến đi là sự miễn cưỡng. Tôi đã quen với máy lạnh, internet và những trò chơi điện tử hấp dẫn, nên việc về một vùng quê nghèo nắng cháy có vẻ như là một hình phạt. Nhưng ngay khi bước xuống xe, một mùi hương nồng đượm của rơm rạ khô và gió đồng nội tạt vào mặt, mọi định kiến trong tôi bỗng chốc tan biến. Không gian bao la, xanh mướt của cánh đồng lúa đang thì con gái và tiếng gà trưa nhảy ổ vang lên khiến tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Tôi thấy lòng mình mở ra, đón nhận những thanh âm và hình ảnh mà bấy lâu nay tôi chỉ thấy qua trang sách.

Sự việc tác động mạnh nhất đến tôi là buổi chiều theo nội ra đồng thắp hương cho tổ tiên. Giữa cánh đồng bao la, nội đứng lặng lẽ bên ngôi mộ cũ, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy châm nén nhang thơm. Khói nhang bảng lảng quyện vào làn gió buổi hoàng hôn tạo nên một không gian thiêng liêng khó tả. Nội nắm tay tôi, thủ thỉ kể về những ngày tháng gian khổ của ông bà để giữ gìn mảnh đất này cho con cháu. Nhìn vào đôi mắt đục mờ nhưng chứa đựng sự tự hào của nội, tôi thấy tim mình thắt lại. Một niềm thương xót hòa lẫn với sự tự hào len lỏi vào từng mạch máu. Tôi nhận ra mình có mặt trên đời này không phải là sự ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự hy sinh và nỗ lực bền bỉ của biết bao thế hệ đi trước.

Chuyến đi ấy đã thay đổi hoàn toàn quan điểm sống của tôi. Tôi nhận ra rằng, sự hiện đại và tiện nghi đôi khi làm con người ta trở nên khô héo và vô cảm. Chính sự giản dị, mộc mạc của làng quê và những câu chuyện của nội đã tưới tắm cho tâm hồn tôi, giúp tôi hiểu thế nào là "uống nước nhớ nguồn". Sự việc ấy trở thành một nguồn động lực, nhắc nhở tôi phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã gây dựng. Khi rời quê để trở lại thành phố, tôi không còn mang theo sự bực dọc mà là một tâm hồn đầy ắp yêu thương và sự trân trọng. Chuyến đi ấy mãi là một thước phim đẹp đẽ, nhắc nhở tôi rằng dẫu có bay cao, bay xa đến đâu, trái tim tôi vẫn luôn có một bến đỗ bình yên để trở về.

2.5 Viết bài văn biểu cảm về sự việc đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc số 5

Chiến thắng không phải bao giờ cũng nằm ở huy chương hay những lời tán dương, đôi khi chiến thắng lớn nhất là khi ta vượt qua được giới hạn của chính mình. Sự việc tôi đạt giải Nhất cuộc thi hùng biện tiếng Anh sau ba lần thất bại cay đắng chính là một hành trình cảm xúc đầy kịch tính, mang lại cho tôi niềm hạnh phúc vỡ òa và bài học vô giá về sự kiên trì. Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc tên mình được xướng lên, lòng tôi vẫn không khỏi bồi hồi như thể niềm vui ấy vẫn đang rạo rực trong từng thớ thịt.

Trước khi cuộc thi diễn ra, tâm trạng tôi là một hỗn hợp của sự lo âu và quyết tâm cao độ. Ba năm trước, tôi đã rời sân khấu trong nước mắt và sự mặc cảm. Những lời xì xào về khả năng của tôi đã từng khiến tôi muốn buông xuôi. Nhưng chính nỗi đau của thất bại đã trở thành chất xúc tác mạnh mẽ. Tôi đã dành hàng trăm giờ để luyện tập, những đêm trắng thức cùng giáo án và những trang từ điển đã tôi luyện cho tôi một bản lĩnh thép. Khi bước vào hội trường, trái tim tôi đập loạn nhịp, đôi tay hơi run, nhưng trong thẳm sâu tâm hồn, tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh âm thầm đang trỗi dậy.

Sự việc lên đến đỉnh điểm khi tôi đứng trên sân khấu, đối mặt với hàng trăm khán giả và ban giám khảo. Lúc đầu, giọng tôi hơi run, nhưng khi nhìn thấy cái gật đầu khích lệ của cô giáo – người đã đồng hành cùng tôi suốt chặng đường gian khổ – tôi thấy mình như được tiếp thêm sinh lực. Những câu chữ bắt đầu tuôn chảy mạch lạc, đầy nhiệt huyết. Tôi không còn hùng biện để giành giải thưởng, tôi đang hùng biện để chứng minh giá trị của mình. Khoảnh khắc ban giám khảo công bố giải Nhất thuộc về tôi, một luồng điện hạnh phúc chạy dọc cơ thể, tôi nghẹn ngào không nói nên lời. Những giọt nước mắt rơi xuống không phải vì sự yếu đuối, mà là sự giải tỏa của bao nhọc nhằn, dồn nén suốt nhiều năm qua.

Sự việc thành công ấy đã để lại dư âm mạnh mẽ trong tôi. Nó không chỉ mang lại cho tôi một danh hiệu, mà quan trọng hơn, nó mang lại niềm tin tuyệt đối vào bản thân. Tôi nhận ra rằng, thất bại không đáng sợ, đáng sợ nhất là khi ta không còn đủ can đảm để bắt đầu lại. Sự thành công này là kết quả của mồ hôi, nước mắt và một tinh thần không bao giờ gục ngã. Nó thay đổi hoàn toàn cách tôi đối diện với khó khăn trong cuộc sống. Sự việc ấy như một đóa hoa nở muộn nhưng vô cùng rực rỡ, mãi nhắc nhở tôi rằng: "Quả ngọt chỉ dành cho những người biết kiên nhẫn chăm sóc gốc rễ". Đó là kỷ niệm về sự trưởng thành, về niềm tin và về vẻ đẹp của những nỗ lực không mệt mỏi.

2.6 Viết bài văn biểu cảm về sự việc ngắn gọn số 6

Trong hành trình trưởng thành của mỗi đứa trẻ, có những sự việc không chỉ là kỷ niệm, mà là những vết thương làm thay đổi hoàn toàn cách chúng ta nhìn nhận về sự sống và cái chết. Với tôi, sự việc chú chó nhỏ tên Lu – người bạn bốn chân trung thành nhất – qua đời vào một buổi chiều cuối thu năm ngoái, đã trở thành một nỗi đau lặng lẽ nhưng sâu thẳm. Sự việc ấy không chỉ đơn thuần là việc mất đi một vật nuôi, mà là khoảnh khắc tôi học được bài học về sự hữu hạn của đời người và sức mạnh của một tình yêu không lời.

Lu đến với tôi vào một ngày nắng ấm, như một món quà nhỏ xíu từ đất trời. Kể từ đó, chú không chỉ là một con vật, chú là một mảnh hồn của căn nhà này. Trước khi sự việc đau lòng diễn ra, thế giới của tôi luôn ngập tràn tiếng lách tách của móng chân Lu trên sàn gỗ và ánh mắt lấp lánh sự tin cậy tuyệt đối mỗi khi tôi trở về nhà. Tôi đã quá quen với sự hiện diện ấy, quen đến mức coi đó là lẽ đương nhiên, là một phần vĩnh cửu của cuộc sống. Nhưng sự đời vốn vô thường, một cơn bạo bệnh bất ngờ đã ập đến, kéo Lu đi xa khỏi vòng tay tôi một cách đầy đau đớn.

Tôi nhớ mãi khoảnh khắc cao trào của sự xúc động, đó là lúc Lu trút hơi thở cuối cùng trong lòng tôi. Giữa không gian tĩnh mịch của phòng khách, tiếng thở dốc hụt hẫng của chú như từng nhát dao khứa vào lòng tôi. Tôi ôm chặt thân hình nhỏ bé đang dần lạnh đi, cảm nhận sự sống đang rỉ ra qua từng kẽ ngón tay mà không cách nào giữ lại được. Ánh mắt Lu nhìn tôi lần cuối – không phải sự trách móc, mà là một niềm luyến lưu vô hạn, một sự an ủi ngược lại dành cho chủ nhân đang khóc nức nở. Lúc đó, lồng ngực tôi nghẹn đắng, một cảm giác bất lực tột cùng bao trùm lấy tâm trí. Tôi chợt nhận ra mình đã nợ Lu quá nhiều những lần vuốt ve, những buổi đi dạo mà tôi đã từ chối vì bận rộn. Một niềm hối hận muộn màng hòa cùng nỗi đau xót dâng lên, khiến tôi thấy thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên xám xịt và trống rỗng đến lạ kỳ.

Sự việc ấy đã để lại dư âm nhức nhối trong tâm hồn tôi suốt một thời gian dài. Ngôi nhà vẫn vậy, nhưng sự im lặng lúc này lại trở nên nặng nề và đáng sợ hơn bao giờ hết. Tôi nhìn chiếc bát nhựa, sợi dây xích nằm im lìm nơi góc sân mà lòng không khỏi đau thắt lại. Sự mất mát này đã làm thay đổi hoàn toàn quan niệm của tôi về sự gắn kết. Tôi hiểu rằng, tình yêu không cần ngôn ngữ, và nỗi đau cũng chẳng cần tiếng gào thét mới là đau nhất. Sự việc mất Lu dạy tôi phải biết trân trọng từng phút giây bên cạnh những người mình yêu thương, bởi chúng ta chẳng bao giờ biết được lần cuối cùng là khi nào. Chú chó nhỏ ấy đã ra đi, nhưng bài học về sự trân trọng và lòng trắc ẩn mà chú để lại sẽ mãi là một phần máu thịt, nhắc nhở tôi sống trọn vẹn và sâu sắc hơn mỗi ngày. Lu không còn ở đây, nhưng trong mỗi nhịp đập của trái tim, tôi vẫn cảm thấy hơi ấm của một tình bạn vĩnh cửu.

2.7 Viết bài văn biểu cảm về sự việc ngắn gọn số 7

Có những sự việc khiến ta nhận ra rằng thế giới mình đang sống nhỏ bé biết bao so với những thực tại khắc nghiệt ngoài kia. Chuyến đi thiện nguyện mang áo ấm đến cho trẻ em vùng cao vào mùa đông năm ngoái chính là một sự việc đã "đánh thức" tâm hồn tôi, đưa tôi từ sự hưởng thụ cá nhân đến bến bờ của sự sẻ chia và trách nhiệm xã hội. Đó không chỉ là một chuyến đi địa lý, mà là một cuộc hành trình cảm xúc làm rung chuyển toàn bộ hệ giá trị mà tôi hằng tin tưởng.

Trước khi chuyến đi bắt đầu, tâm trạng tôi là một hỗn hợp của sự háo hức và một chút tự mãn của một kẻ đi ban phát. Tôi mường tượng về những gương mặt trẻ thơ sẽ reo hò khi nhận quà, và lòng tôi tràn đầy một niềm tự hào hời hợt. Nhưng ngay khi xe dừng chân tại một ngôi làng nghèo nấp sau sương mù dày đặc của vùng núi phía Bắc, cái thực tại trần trụi đã dội một gáo nước lạnh vào sự phù phiếm của tôi. Cái lạnh cắt da cắt thịt dường như không thể ngăn được những đôi chân trần của các em nhỏ đang lấm lem bùn đất. Nhìn những túp lều rách nát và những tấm áo mỏng manh không đủ che nổi tấm lưng gầy, lòng tôi bỗng chốc thắt lại, một nỗi thương xót mãnh liệt dâng lên nghẹn ngào nơi cổ họng.

Sự việc chạm đến tận cùng của cảm xúc là khoảnh khắc tôi tận tay mặc chiếc áo khoác mới cho một cậu bé khoảng năm tuổi. Đôi bàn tay em nhỏ xíu, tím tái vì lạnh, run rẩy chạm vào lớp vải phao ấm áp. Khi em ngước nhìn tôi, đôi mắt trong veo như suối ngàn lấp lánh một niềm vui sướng giản đơn đến tội nghiệp, tôi thấy tim mình như vỡ ra từng mảnh. Một cảm giác hổ thẹn trào dâng – hổ thẹn vì bấy lâu nay tôi đã lãng phí tiền bạc vào những thứ xa xỉ, hổ thẹn vì tôi đã từng phàn nàn về một bữa cơm không hợp khẩu vị. Nụ cười rạng rỡ của em lúc đó giống như một luồng điện ấm áp, đánh tan đi cái giá lạnh của mùa đông và sự băng giá của lòng tôi. Tôi nhận ra rằng, giá trị của món quà không nằm ở giá tiền, mà nằm ở sự cứu rỗi của hơi ấm tình người giữa cái lạnh lẽo của nhân gian.

Dư âm của chuyến đi thiện nguyện ấy vẫn còn vang vọng mãi trong tâm tưởng tôi như một lời nhắc nhở về đạo đức. Sự việc ấy đã làm thay đổi hoàn toàn "bản đồ nhận thức" của tôi về hạnh phúc. Tôi hiểu rằng hạnh phúc không phải là có thật nhiều, mà là sẻ chia thật nhiều. Tôi trở về thành phố với một tâm thế khác – điềm đạm hơn, trân trọng cuộc sống hơn và biết quan tâm đến nỗi đau của người khác hơn. Sự việc ấy như một vết cắt đẹp đẽ vào ký ức, làm bừng sáng niềm tin của tôi vào sức mạnh của lòng tốt. Mỗi khi cầm một chiếc áo ấm trên tay, tôi lại nhớ về đỉnh núi đầy gió ấy, nhớ về những đôi mắt trong veo và bài học về lòng trắc ẩn quý giá nhất mà tôi từng được học. Chuyến đi đã kết thúc, nhưng ngọn lửa ấm áp của sự sẻ chia vẫn luôn rực cháy trong tim tôi, thôi thúc tôi sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn.

2.8 Viết bài văn biểu cảm về sự việc số 8

Chúng ta thường được dạy phải cảnh giác với người lạ, nhưng cuộc đời đôi khi lại sắp đặt những sự việc kỳ diệu để chứng minh rằng lòng tốt vẫn luôn hiện hữu như những mạch nước ngầm chảy lặng lẽ giữa lòng đất khô cằn. Sự việc tôi bị hỏng xe giữa con đường vắng vào một đêm mưa bão và nhận được sự giúp đỡ của một bác thợ sửa xe nghèo chính là một minh chứng như thế. Sự việc ấy không chỉ là một tai nạn nhỏ trên đường, mà là một sự kiện làm bùng lên trong tôi niềm tin mãnh liệt vào bản chất thiện lương của con người.

Đêm đó, cơn bão bất chợt ập đến khiến bầu trời đen đặc như mực. Chiếc xe của tôi đột ngột tắt máy giữa một đoạn đường vắng lặng, xung quanh không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây và màn mưa dày đặc. Cảm giác cô độc và sợ hãi bao trùm lấy tôi, một sự tuyệt vọng bủa vây khiến tôi chỉ muốn gục xuống khóc. Tôi đứng đó, sũng nước và run rẩy, trong đầu hiện lên bao nhiêu kịch bản đáng sợ về những rủi ro có thể xảy ra. Nhưng ngay lúc tôi tưởng như mình sẽ phải trải qua một đêm tồi tệ nhất đời, một ánh đèn pin nhỏ nhoi hiện lên từ một căn chòi nhỏ ven đường. Một bác thợ sửa xe với gương mặt khắc khổ đã bước ra, mặc kệ mưa gió để tiếp cận tôi.

Khoảnh khắc cao trào của sự xúc động là khi tôi thấy bác cặm cụi dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi bàn tay đen nhẻm vì dầu mỡ đang tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết máy xe cho tôi. Giữa màn đêm lạnh giá, hình bóng bác hiện lên như một vị cứu tinh, sưởi ấm tâm hồn tôi bằng sự tận tụy không vụ lợi. Khi chiếc xe nổ máy trở lại, tôi lúng túng rút ví định trả tiền, nhưng bác xua tay, nụ cười hiền hậu hiện rõ trên gương mặt đầy nếp nhăn: "Đêm hôm vất vả, giúp nhau là chính cháu ạ, tiền nong gì tầm này". Câu nói giản đơn ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi, khiến lòng tôi ấm sực và đôi mắt chợt nhòe đi vì xúc động. Một niềm cảm kích vô hạn dâng lên, tôi nhận ra mình đã quá hẹp hòi khi luôn nhìn thế giới bằng con mắt nghi ngại. Sự giúp đỡ của bác không chỉ sửa lại chiếc xe, mà còn sửa lại cả niềm tin đang lung lay trong tôi về tình người.

Sự việc ấy đã để lại dư âm sâu sắc, làm thay đổi hoàn toàn quan điểm sống của tôi. Tôi về nhà trong tâm thế nhẹ nhõm, không phải vì xe đã được sửa, mà vì tôi vừa được nếm trải hương vị ngọt ngào nhất của lòng tử tế. Sự việc ấy dạy tôi bài học về sự tin tưởng và lòng biết ơn. Tôi hiểu rằng, sự giàu có thực sự không nằm ở số dư trong tài khoản, mà nằm ở khả năng thấu cảm và sẵn sàng chìa tay giúp đỡ người khác trong hoạn nạn. Hình ảnh bác thợ sửa xe nghèo giữa đêm mưa mãi là một ngọn nến sáng rực trong ký ức tôi, nhắc nhở tôi phải luôn sống bao dung và sẵn sàng lan tỏa lòng tốt đến với mọi người. Sự việc ấy như một hạt mầm thiện lương được gieo xuống tâm hồn tôi, để từ đó nở ra những đóa hoa của tình yêu và niềm tin vào cuộc đời.

2.9 Viết bài văn biểu cảm về sự việc số 9

Tết đối với người Việt là sự đoàn viên, là mùi hương của bánh chưng và hơi ấm của gia đình. Nhưng đối với tôi, sự việc phải đón Tết một mình nơi đất khách quê người vào năm thứ nhất đại học lại trở thành một trải nghiệm tâm hồn đau đớn nhưng quý báu. Sự việc ấy không chỉ là nỗi cô đơn của một kẻ xa nhà, mà là một cuộc đối thoại nội tâm sâu sắc, đưa tôi từ sự nông nổi của tuổi trẻ đến sự thấu hiểu thấu tận về giá trị của hai chữ "Gia đình".

Trước khi sự việc diễn ra, tôi luôn khát khao sự tự do. Tôi đã từng nghĩ rằng Tết là những hủ tục phiền phức, là những buổi gặp gỡ họ hàng nhàm chán. Tôi đã chủ động chọn ở lại thành phố để làm thêm, bỏ mặc lời khẩn cầu của mẹ về một bữa cơm tất niên đầy đủ thành viên. Nhưng khi thời khắc giao thừa cận kề, khi nhìn ra cửa sổ thấy nhà nhà rực rỡ ánh đèn, phố phường náo nhiệt những gia đình bồng bế nhau đi xem pháo hoa, một nỗi cô đơn khủng khiếp bắt đầu bủa vây lấy tôi. Tiếng pháo hoa nổ vang trời không làm tôi hào hứng, trái lại, nó như những tiếng nổ khoét sâu vào nỗi trống trải trong lòng. Tôi thấy mình như một mảnh ghép lạc lạc giữa một bức tranh hạnh phúc không thuộc về mình.

Cao trào của cảm xúc bùng nổ khi chiếc điện thoại trên bàn rung lên: mẹ gọi video. Ngay khi hình ảnh mâm cơm tất niên hiện lên với chỗ ngồi trống của tôi, cùng gương mặt già nua và đôi mắt đỏ hoe của mẹ, trái tim tôi hoàn toàn sụp đổ. Mẹ không trách mắng, chỉ khẽ hỏi: "Con ăn gì chưa? Ở trên đó có lạnh không?". Lúc đó, cổ họng tôi nghẹn đắng, nước mắt trào ra không thể kiểm soát. Tôi nhận ra mình đã quá ích kỷ khi nhân danh sự tự do để chà đạp lên niềm mong mỏi duy nhất của cha mẹ. Sự hối hận muộn màng như một ngọn lửa đốt cháy tâm trí tôi. Tôi thấy mình nhỏ bé và tội lỗi biết bao trước tình yêu bao la của gia đình. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra rằng, Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở việc ta có một nơi để về và những người để thương yêu.

Sự việc ấy đã để lại một dư chấn mạnh mẽ, làm thay đổi hoàn toàn thái độ của tôi đối với gia đình. Tôi đã trải qua một đêm giao thừa dài nhất đời mình, một đêm của sự thức tỉnh và trưởng thành. Sự việc đón Tết xa xứ dạy tôi bài học về sự ưu tiên – rằng thành công hay tiền bạc cũng không thể bù đắp nổi những lỗ hổng trong tâm hồn khi thiếu vắng tình thân. Kể từ đó, tôi không bao giờ còn coi thường những buổi đoàn viên, bởi tôi biết rằng hạnh phúc chân thực nhất chính là được ngồi bên mâm cơm gia đình, nghe tiếng nói của cha, nụ cười của mẹ. Sự việc ấy mãi là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía, giúp tôi luôn giữ vững sợi dây liên kết với nguồn cội dẫu có đi đến chân trời góc biển nào. Tết xa nhà không còn là một ký ức buồn, mà là một dấu mốc quan trọng trong quá trình hoàn thiện nhân cách của tôi.

2.10 Viết bài văn biểu cảm về sự việc số 10

Tình bạn giống như một chiếc bình pha lê đẹp đẽ nhưng cũng thật mong manh. Sự việc tôi và Lan – người bạn thân nhất suốt mười năm – xảy ra một cuộc cãi vã nảy lửa và đứng trên bờ vực tan vỡ vào mùa hè năm ngoái chính là một biến cố lớn trong cuộc đời học sinh của tôi. Sự việc ấy không chỉ là một cuộc xung đột thông thường, mà là một hành trình cảm xúc đầy bão giông, đưa tôi đi qua những cung bậc của sự tự ái, hối hận và cuối cùng là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sự bao dung.

Sự việc bắt đầu từ một hiểu lầm nhỏ nhặt, nhưng cái tôi quá lớn của cả hai đã thổi phồng nó thành một cuộc chiến ngôn từ. Chúng tôi đã thốt ra những lời gây sát thương mãnh liệt, những lời nói mà sau này nghĩ lại, tôi thấy mình thật độc ác. Sau hôm đó là những chuỗi ngày im lặng đáng sợ. Tôi đã cố tỏ ra mình vẫn ổn, vẫn vui vẻ khi không có Lan, nhưng mỗi khi nhìn thấy một món quà cũ hay một bức ảnh chụp chung, lòng tôi lại trùng xuống một nỗi buồn mênh mông. Sự tự ái khiến tôi không muốn là người xuống nước trước, nhưng sự trống rỗng trong tâm hồn lại nhắc nhở tôi rằng tôi đang mất đi một phần quan trọng nhất của tuổi thanh xuân. Tôi thấy mình cô độc ngay cả khi đứng giữa đám đông, một cảm giác thiếu hụt không gì bù đắp nổi.

Sự việc đạt đến cao trào cảm xúc khi tôi vô tình gặp Lan tại hiệu sách quen thuộc vào một buổi chiều mưa. Hai chúng tôi đứng lặng người nhìn nhau, không ai nói lời nào, nhưng ánh mắt của cả hai đều chứa đựng một nỗi buồn thẳm sâu. Khi nhìn thấy cuốn sổ tay mà tôi từng tặng Lan vẫn được cậu ấy nâng niu, bao nhiêu lớp băng của sự tự ái trong tôi bỗng chốc tan chảy. Tôi đã bước đến, nắm lấy tay Lan và nghẹn ngào thốt lên: "Tớ xin lỗi!". Chỉ ba chữ ấy thôi nhưng dường như đã trút bỏ được tảng đá nghìn cân đang đè nặng lên trái tim tôi. Chúng tôi ôm lấy nhau và khóc nức nở giữa hiệu sách, mặc kệ ánh nhìn của mọi người. Lúc đó, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc vỡ òa, một sự nhẹ nhõm như vừa được hồi sinh từ trong tro bụi của sự hiểu lầm. Sự bao dung của Lan và sự can đảm của chính mình đã hàn gắn lại chiếc bình pha lê tưởng chừng đã vỡ nát.

Sự việc ấy đã để lại dư âm sâu sắc, làm thay đổi hoàn toàn cách tôi đối diện với những mối quan hệ. Tôi nhận ra rằng trong tình bạn, chiến thắng một cuộc tranh cãi không bao giờ quan trọng bằng việc giữ được người bạn đó. Sự việc cãi vã và làm hòa dạy tôi bài học về sự lắng nghe và thấu cảm. Tôi hiểu rằng mỗi người đều có những góc khuất và những tổn thương riêng, và sự bao dung chính là chất keo duy nhất giữ cho tình bạn bền vững. Sự việc ấy mãi là một lời nhắc nhở tôi phải biết kiềm chế cái tôi cá nhân để trân trọng những tâm hồn đồng điệu xung quanh mình. Tình bạn của chúng tôi sau biến cố ấy không những không phai mờ mà còn trở nên thâm trầm và vững chãi hơn bao giờ hết. Sự việc ấy như một cơn giông bão quét qua để làm sạch bầu không khí, để chúng tôi nhận ra giá trị của nhau một cách sâu sắc hơn.

3Viết bài văn biểu cảm về con người

3.1 Viết bài văn biểu cảm về con người số 1

Trong cuộc đời mỗi người, có những danh từ khi thốt lên khiến ta thấy bình yên lạ kỳ, và với tôi, danh từ ấy chính là “Mẹ”. Mẹ không chỉ là người cho tôi hình hài, mà còn là người tạc nên linh hồn tôi bằng những nét vẽ của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Giữa dòng đời xuôi ngược, hình bóng mẹ hiện lên như một bến đỗ bình yên, như ngọn hải đăng bền bỉ soi sáng những góc tối của sự ngây ngô và vụng dại trong tôi. Mỗi khi nghĩ về mẹ, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động mãnh liệt, một tình yêu vừa nồng nàn vừa khắc khoải khôn nguôi.

Mẹ tôi không có vẻ ngoài lộng lẫy, nhưng ở mẹ tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp của sự tảo tần. Tôi nhớ nhất là đôi bàn tay mẹ - đôi bàn tay không còn mềm mại mà chằng chịt những vết chai sần, những đường gân xanh xao nổi rõ dưới làn da đồi mồi. Đó là đôi bàn tay đã trải qua bao mùa nắng cháy, bao mùa mưa phùn để lo cho tôi từng bữa cơm, manh áo. Mỗi lần nắm lấy tay mẹ, tôi lại cảm thấy tim mình thắt lại. Tôi xót xa cho tuổi xuân của mẹ đã tan vào những nhọc nhằn, nhưng cũng thấy an lòng vô cùng bởi chính đôi tay ấy đã dắt tôi đi qua những bước chân chập chững đầu đời. Ánh mắt mẹ cũng là điều khiến tôi ám ảnh khôn nguôi. Đó là một đôi mắt thẳm sâu, đôi khi mệt mỏi nhưng luôn lấp lánh niềm hy vọng mỗi khi nhìn tôi trưởng thành. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy cả một bầu trời bao dung, nơi mọi lỗi lầm của tôi đều được tha thứ và vỗ về.

Kỷ niệm sâu sắc nhất mà tôi mãi mang theo trong hành trang khôn lớn chính là một buổi chiều mưa tầm tã năm tôi học lớp sáu. Hôm ấy, vì mải mê đi chơi cùng bạn bè, tôi đã để quên chiếc cặp sách có bài kiểm tra điểm kém ở ngoài sân. Cơn mưa ập đến bất ngờ đã làm nhòe hết mực, làm rách nát cả sự tự tôn trẻ con của tôi. Khi về nhà, thấy mẹ đang lụi cụi dưới màn mưa để thu dọn đống sách vở cho tôi, lòng tôi bỗng thắt lại. Mẹ không mắng, không lời nặng nhẹ, mẹ chỉ lặng lẽ lau khô từng trang giấy rồi thở dài: "Con phải biết trân trọng những gì mình làm ra, dẫu nó chưa hoàn hảo". Giọt nước mắt của mẹ hòa cùng nước mưa lăn dài trên gò má hốc hác đã trở thành nhát dao cứa vào tâm hồn tôi. Lúc đó, tôi nhận ra mình đã quá vô tâm trước những nỗi đau thầm lặng của mẹ. Sự hối hận trào dâng, tôi ôm lấy mẹ mà khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu được rằng, sự nghiêm khắc của mẹ chính là một hình thái khác của tình yêu thương sâu sắc.

Mẹ đã thay đổi hoàn toàn "bản đồ tâm hồn" của tôi. Nhờ mẹ, tôi biết yêu thương những điều giản dị, biết kiên nhẫn trước những khó khăn và biết vị tha với mọi người xung quanh. Mẹ không dạy tôi bằng những triết lý cao siêu, mẹ dạy tôi bằng chính cuộc đời lam lũ của mình. Nếu không có mẹ, có lẽ tôi đã lạc lối trong sự ích kỷ và hời hợt. Mẹ chính là sợi dây kết nối tôi với những giá trị đạo đức làm người, là động lực để tôi không bao giờ bỏ cuộc dẫu đường đời có lắm chông gai.

Thời gian có thể lấy đi sức khỏe, có thể làm mái tóc mẹ thêm nhiều sợi bạc, nhưng không thể xóa nhòa hình bóng mẹ trong trái tim tôi. Tôi nguyện ước sao thời gian hãy trôi thật chậm, để tôi có thêm nhiều cơ hội để báo đáp công ơn trời biển ấy. Mẹ ơi, dẫu mai này con có đi muôn phương, bay cao đến những chân trời mới, thì tình yêu của mẹ vẫn mãi là bến đỗ ấm áp nhất, là ngọn lửa thiêng liêng sưởi ấm tâm hồn con suốt cả cuộc đời.

3.2 Viết bài văn biểu cảm về con người số 2

Nếu mẹ là dòng sông êm đềm bồi đắp phù sa cho tâm hồn con, thì cha lại hiện lên như một ngọn núi uy nghiêm, sừng sững giữa đất trời để che chắn cho con trước những cơn dông bão của cuộc đời. Tình cảm của cha không ồn ào, không rực rỡ nhưng lại thâm trầm và sâu sắc vô cùng. Viết về cha, tôi thấy mình như đang lật giở từng trang của một cuốn sách cổ, càng đọc càng thấy thấm thía cái tình yêu kín đáo nhưng vĩ đại. Cha chính là cây ngô đồng tĩnh lặng trong khu vườn ký ức của tôi, người luôn đứng đó, lặng lẽ tỏa bóng mát cho cuộc đời tôi xanh tươi.

Hình bóng cha trong tôi luôn gắn liền với vẻ thô ráp của một người lao động. Tôi yêu biết bao tấm lưng lầm lũi của cha, tấm lưng đã hơi khòm xuống vì gánh nặng của gia đình, vì những lo toan cơm áo gạo tiền. Những buổi trưa hè nắng đổ lửa, bóng cha đổ dài trên mặt đất khô cằn, mồ hôi ướt đẫm tấm áo sờn vai. Tôi xót xa nhìn những vết nám trên đôi gò má của cha, những nếp nhăn nơi khóe mắt mỗi khi cha cười. Cha không bao giờ nói lời hoa mỹ, cũng chẳng bao giờ phô trương tình cảm, nhưng tất cả sự quan tâm ấy đều dồn nén vào đôi bàn tay thô kệch, đầy những vết nứt nẻ vì sương gió. Mỗi khi bàn tay ấy đặt lên vai tôi, tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình, một niềm tin tuyệt đối rằng dẫu thế giới ngoài kia có sụp đổ, tôi vẫn luôn có một điểm tựa vững chãi nhất.

Kỷ niệm đẹp nhất và cũng đau đớn nhất trong tôi về cha là lần tôi thi trượt vào đội tuyển học sinh giỏi cấp tỉnh. Tôi đã thất vọng về bản thân đến mức muốn buông xuôi tất cả, tôi nhốt mình trong phòng và khóc suốt một ngày dài. Tối hôm đó, cha không vào khuyên nhủ bằng những lời lẽ giáo điều. Cha lặng lẽ mang vào cho tôi một bát cháo nóng và một tờ giấy nhỏ chỉ vỏn vẹn dòng chữ: "Thất bại chỉ là một trạm dừng chân để con nhìn lại chính mình, không phải là kết thúc". Sáng sớm hôm sau, tôi thấy cha đang tỉ mỉ sửa lại chiếc xe đạp cũ cho tôi để tôi đi học thêm. Nhìn dáng hình cha cặm cụi dưới ánh bình minh, tôi nhận ra tình yêu của cha không nằm ở lời nói mà nằm ở sự thấu hiểu thầm lặng. Cha đã cho tôi thấy rằng, sự im lặng của cha có sức công phá mọi nỗi buồn trong tôi, giúp tôi mạnh mẽ đứng dậy sau vấp ngã.

Cha đã dạy tôi cách làm một người chính trực, biết đối diện với sự thật và không bao giờ đầu hàng trước nghịch cảnh. Nếu mẹ dạy tôi sự dịu dàng thì cha dạy tôi sự kiên cường. Tầm ảnh hưởng của cha đối với tôi vô cùng lớn lao, nó định hình nên nhân cách của tôi ngày hôm nay. Mỗi khi đứng trước một quyết định khó khăn, tôi lại tự hỏi: "Nếu là cha, cha sẽ làm gì?". Và chính hình ảnh cây ngô đồng tĩnh lặng ấy đã dẫn lối cho tôi, giúp tôi giữ vững đôi chân mình trên mặt đất.

Cha có thể không phải là một người đàn ông hoàn hảo, nhưng cha đã yêu tôi theo cách hoàn hảo nhất. Tình yêu của cha như một mạch nước ngầm chảy mãi không thôi trong lòng đất, âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn tôi xanh màu hy vọng. Con cảm ơn cha vì tất cả những sự hy sinh thầm lặng, vì tấm lưng đã chắn gió cho con và vì đôi bàn tay đã nâng đỡ con suốt chặng đường dài. Con nguyện hứa sẽ sống thật tốt, thật vững vàng để không phụ lòng mong mỏi của "ngọn núi" vĩ đại trong lòng con.

3.3 Viết bài văn biểu cảm về con người số 3

Có những mùi hương không bao giờ phai nhạt theo thời gian, trái lại, nó càng trở nên nồng nàn mỗi khi ta hoài niệm về quá khứ. Với tôi, đó là mùi trầu cay nồng đượm trên môi bà, mùi hương của một thời tuổi thơ đầy nắng và gió. Bà tôi - người phụ nữ với tâm hồn như một miền cổ tích, đã đi qua cuộc đời tôi bằng những bước chân nhẹ tênh nhưng để lại dấu ấn sâu thâm thẳm. Mỗi khi nghĩ về bà, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc ấm áp xen lẫn chút bùi ngùi, xao xuyến. Bà không chỉ là người thân, bà là bến đỗ cuối cùng của sự bình yên trong tâm hồn tôi.

Hình ảnh bà hiện lên trong tâm trí tôi trước hết là mái tóc trắng như mây trời. Tôi yêu cái cảm giác được ngồi sau lưng bà, đôi bàn tay bé xíu luồn vào mái tóc mềm mại ấy để tìm những sợi tóc sâu. Gương mặt bà chằng chịt những nếp nhăn như những đường rãnh trên cánh đồng sau mùa gặt, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự nhân từ, độ lượng vô biên. Mỗi nếp nhăn ấy như kể lại một câu chuyện về cuộc đời thăng trầm của bà, về những năm tháng chiến tranh và hòa bình. Đặc biệt nhất là nụ cười của bà – nụ cười không còn trọn vẹn bởi những chiếc răng đã rụng, nhưng lại rạng rỡ và ấm áp vô cùng. Mỗi khi bà cười, đôi mắt bà nheo lại, tỏa ra một vầng sáng của sự an yên, khiến mọi lo âu trong tôi đều tan biến.

Tuổi thơ của tôi là những ngày hè nắng rát, ngồi dưới bóng cây khế trong sân nhà nghe bà kể chuyện. Những câu chuyện về Thạch Sanh, về cô Tấm... qua giọng kể trầm ấm, thủ thỉ của bà bỗng trở nên sống động lạ kỳ. Nhưng có một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi, đó là lần tôi bị ốm nặng. Giữa đêm khuya thanh vắng, tôi thấy bà vẫn thức bên giường, tay cầm chiếc quạt nan khẽ phẩy, miệng lẩm nhẩm những câu hát ru xưa. Bà dùng bàn tay gầy guộc, khô khốc đắp lại tấm chăn cho tôi, rồi khẽ đặt nụ hôn lên trán tôi. Cảm giác ấm áp từ đôi môi nồng mùi trầu ấy đã giúp tôi vượt qua cơn sốt hành hạ. Lúc đó, tôi thấy bà như một bà tiên bước ra từ truyện cổ tích, dùng phép màu của tình yêu để chữa lành mọi vết thương cho tôi.

Bà không dạy tôi bằng những con chữ khô khan trên trang giấy, bà dạy tôi bằng cách bà sống. Bà dạy tôi biết kính trên nhường dưới, biết trân trọng từng hạt gạo, biết yêu thương cả những đóa hoa dại ven đường. Tâm hồn bà là một kho tàng của những giá trị truyền thống, là sợi dây liên kết tôi với nguồn cội dân tộc. Nếu không có bà, tâm hồn tôi sẽ khô cằn và thiếu vắng đi cái chất lãng mạn, nhân hậu. Bà chính là người đã gieo những hạt mầm thiện lương đầu tiên vào mảnh đất tâm hồn tôi, để ngày hôm nay chúng nảy nở thành những bông hoa của lòng trắc ẩn.

Giờ đây, khi đã trưởng thành và bước đi trên những nẻo đường xa, mùi trầu của bà vẫn luôn thoang thoảng đâu đây trong tâm tưởng. Bà vẫn đứng đó, dưới gốc cây khế già, chờ đợi tôi trở về. Tôi chỉ mong thời gian đừng lấy đi sự minh mẫn của bà, để bà mãi là "bà tiên" của cuộc đời tôi. Con yêu bà nhiều lắm, người đã dệt nên màu hồng cho tuổi thơ con bằng những sợi tơ của tình yêu và sự bao dung vĩnh cửu.

3.4 Viết bài văn biểu cảm về con người số 4

Người ta vẫn thường ví thầy cô là những "người chèo đò thầm lặng" đưa khách qua sông tri thức. Với tôi, hình ảnh ấy không chỉ là một ẩn dụ hoa mỹ, mà là một sự thật đầy xúc động. Có một người thầy đã bước vào cuộc đời tôi khi tôi đang hoang mang giữa những ngã rẽ của sự lựa chọn, người đã không chỉ dạy tôi kiến thức mà còn dạy tôi cách làm người. Thầy chính là ngọn hải đăng soi sáng tâm hồn tôi, là người đã đánh thức trong tôi những khát khao cháy bỏng về một tương lai tươi sáng. Mỗi khi nhắc đến thầy, lòng tôi lại dâng lên một niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc, một thứ tình cảm thiêng liêng và cao quý vô ngần.

Hình bóng thầy gắn liền với bục giảng và bụi phấn. Tôi nhớ nhất là đôi bàn tay thầy - đôi bàn tay luôn lấm lem bụi phấn trắng, đôi bàn tay ấy đã cầm tay tôi nắn nót từng nét chữ đầu đời khi tôi còn vụng dại. Ánh mắt thầy nghiêm nghị nhưng thẳm sâu trong đó là một sự kỳ vọng lớn lao dành cho học trò. Mỗi khi tôi lười biếng hay nản lòng, chỉ cần nhìn vào ánh mắt ấy, tôi lại thấy mình nhỏ bé và cần phải nỗ lực hơn nữa. Thầy có một giọng nói trầm ấm, truyền cảm, mỗi lời thầy giảng như một dòng nước mát tưới tắm vào tâm hồn khô hạn của chúng tôi. Ở thầy, tôi thấy được một nhân cách cao thượng, một sự tận tâm đến quên mình cho sự nghiệp trồng người.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và thầy là vào năm lớp chín, khi tôi thất bại trong kỳ thi thử vào trường chuyên. Lúc đó, tôi đã hoàn toàn suy sụp và có ý định bỏ cuộc. Thầy đã gọi tôi ra ghế đá sân trường sau buổi học, không một lời chê trách, thầy chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một cuốn sách cũ và nói: "Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Thầy tin con làm được". Cái vỗ vai nhẹ nhàng nhưng đầy tin tưởng của thầy lúc đó đã cứu rỗi tâm hồn tôi. Tôi nhận ra rằng, thầy chưa bao giờ từ bỏ tôi, vậy tại sao tôi lại tự bỏ rơi chính mình? Chính sự khích lệ kịp thời ấy đã trở thành động lực để tôi vươn lên, chiến thắng nỗi sợ hãi và chạm tay vào ước mơ của mình.

Thầy đã thay đổi hoàn toàn quan điểm sống của tôi. Thầy giúp tôi hiểu rằng, tri thức không chỉ để thi cử mà để làm giàu thêm tâm hồn và đóng góp cho xã hội. Thầy dạy tôi đức tính trung thực, sự kiên trì và lòng say mê khám phá. Nếu không có thầy, có lẽ tôi đã chỉ là một người học vẹt, một người thiếu đi lý tưởng sống rõ ràng. Thầy chính là người đã "khơi gợi những tiềm năng bị lãng quên" trong tôi, là người gieo mầm ánh sáng để tôi tự tin bước ra thế giới rộng lớn.

Dẫu mai này tôi có đi xa, thành công đến đâu, thì hình bóng thầy bên bục giảng vẫn mãi là ký ức đẹp nhất trong những năm tháng học trò. Những lời thầy dạy sẽ luôn là hành trang quý báu đi theo tôi suốt cuộc đời. Con xin gửi lời tri ơn sâu sắc đến thầy - người chèo đò kiên trung đã dành cả cuộc đời để thắp sáng ước mơ cho biết bao thế hệ học trò. Thầy mãi là người cha thứ hai, là tấm gương sáng để con soi vào và hoàn thiện mình mỗi ngày.

3.5 Viết bài văn biểu cảm về con người số 5

Hạnh phúc nhất không phải là khi ta có tất cả, mà là khi ta tìm được một người bạn thực sự để cùng chia sẻ mọi buồn vui. Với tôi, thanh xuân sẽ trở nên khuyết thiếu nếu không có sự xuất hiện của cậu ấy - người bạn thân đã cùng tôi đi qua những năm tháng học trò rực rỡ nắng vàng. Cậu ấy không chỉ là một người chơi cùng, mà là một mảnh ghép tâm hồn, là người thấu hiểu tôi ngay cả khi tôi im lặng. Tình bạn của chúng tôi như một sợi dây vô hình nhưng vô cùng bền chặt, gắn kết hai trái tim xa lạ thành một sự đồng điệu tuyệt vời. Mỗi khi nghĩ về cậu, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc trong trẻo, nhẹ nhàng như gió heo may đầu mùa.

Cậu ấy có một ngoại hình rất đặc trưng với nụ cười tỏa nắng và ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Tôi yêu cái cách cậu ấy cười - một nụ cười rạng rỡ có thể xua tan mọi đám mây đen trong lòng tôi. Ở bên cậu, tôi luôn cảm thấy được là chính mình, không cần phải diễn, không cần phải gồng mình mạnh mẽ. Cậu là một người có tính cách phóng khoáng, lạc quan nhưng lại vô cùng tinh tế. Cậu luôn nhận ra tôi buồn trước khi tôi kịp nói ra. Những lúc tôi thất bại hay mệt mỏi, cậu chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đưa cho tôi một thanh kẹo và nói: "Có tớ đây rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi". Chính sự hiện diện giản đơn ấy lại có sức mạnh vỗ về to lớn hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất giữa chúng tôi là lần cả hai cùng tham gia cuộc thi văn nghệ của trường nhưng kết quả không như ý. Tôi đã khóc vì thấy mình làm ảnh hưởng đến cả đội, nhưng cậu ấy đã nắm chặt tay tôi, kéo tôi ra sau sân trường và hét thật to: "Chúng ta đã cháy hết mình, thế là đủ rồi!". Sau đó, cả hai cùng chạy dưới mưa, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng mưa rơi. Lúc đó, tôi nhận ra giá trị của tình bạn không nằm ở những chiếc cúp hay huy chương, mà nằm ở sự đồng hành cùng nhau đi qua những thất bại. Cậu ấy đã dạy tôi cách nhìn nhận cuộc sống bằng lăng kính lạc quan, dạy tôi biết trân trọng những trải nghiệm hơn là kết quả cuối cùng.

Cậu ấy đã thay đổi hoàn toàn tính cách hướng nội, rụt rè của tôi. Nhờ cậu, tôi biết mở lòng mình hơn, biết tự tin giao tiếp và biết sống hết mình cho hiện tại. Tầm ảnh hưởng của cậu đối với tôi không chỉ dừng lại ở những niềm vui, mà còn là sự trưởng thành trong tư duy. Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau thay đổi và hoàn thiện mình. Nếu không có cậu, thanh xuân của tôi chắc chắn sẽ rất tẻ nhạt và cô độc. Cậu chính là người đã tô điểm thêm những gam màu tươi sáng vào bức tranh tuổi trẻ của tôi.

Tình bạn là một món quà vô giá mà cuộc đời đã ban tặng cho mỗi người, và tôi may mắn khi có được cậu. Dẫu sau này mỗi đứa một phương, dẫu cuộc sống có cuốn ta đi theo những ngã rẽ khác nhau, tôi vẫn tin rằng sợi dây tình bạn này sẽ không bao giờ đứt. Cảm ơn cậu vì đã là một phần thanh xuân đẹp nhất của tớ. Tớ ước sao chúng mình mãi là những đứa trẻ vô tư, để tình bạn này luôn tinh khôi như thuở ban đầu.

3.6 Viết bài văn biểu cảm về con người số 6

Trong thế giới của những đứa trẻ, ông nội thường hiện lên như một kho tàng của những điều kỳ bí và xưa cũ. Với tôi, ông là một thực thể tĩnh lặng nhưng đầy quyền uy của tình thương, một người đàn ông cả đời gắn bó với mảnh vườn, góc sân và những mùi hương của gỗ trầm nồng đượm. Khi viết về ông, lòng tôi bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ kỳ, như thể tôi đang được ngồi lại dưới bóng mát của tán cây nhãn già, nghe hơi thở của thời gian trôi qua trên mái đầu bạc trắng của ông.

Hình bóng ông tôi gắn liền với đôi bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sần và những vết sẹo của thời gian. Đó là đôi bàn tay của một người thợ mộc tài hoa, đôi tay đã nhào nặn nên biết bao vật dụng trong nhà bằng tất cả sự tận tụy. Tôi yêu cái cách ông cầm chiếc bào, tỉ mỉ gọt giũa từng thớ gỗ. Những dăm gỗ nhỏ rơi xuống như những cánh hoa, và trong ánh mắt tập trung cao độ của ông, tôi thấy một tình yêu lao động thuần khiết. Ông không bao giờ dạy tôi những bài học đạo đức khô khan bằng lời nói, ông dạy tôi qua cách ông kiên nhẫn khắc phục những đường vân gỗ lỗi, cách ông nâng niu một mầm cây mới nhú. Ở ông tỏa ra một phong thái ung dung, tự tại, một sự bình thản trước mọi dông tố của cuộc đời mà tôi hằng ngưỡng mộ.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và ông là những buổi chiều đông se lạnh, hai ông cháu cùng ngồi bên bếp lửa nhỏ. Ông lặng lẽ nướng cho tôi những củ khoai thơm phức, khói bếp quyện vào mái tóc ông làm nó càng thêm trắng xóa. Trong ánh lửa bập bùng, ông kể cho tôi nghe về những năm tháng chiến tranh, về những người đồng đội đã nằm lại phía sau cánh rừng. Giọng ông trầm thấp, đôi khi nghẹn lại khi nhắc về một cái tên cũ. Lúc đó, tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong mắt ông, nhưng đó không phải là nỗi buồn bi lụy, mà là sự trân trọng quá khứ. Ông nắm lấy bàn tay bé nhỏ của tôi, hơi ấm từ bàn tay già nua truyền sang khiến tôi cảm thấy mình được bảo vệ bởi một sức mạnh vô hình của lịch sử và tình thân.

Ông đã dạy tôi biết thế nào là sự nhẫn nại và lòng bao dung. Ông giúp tôi hiểu rằng, cuộc đời con người cũng như một khúc gỗ, phải qua gọt giũa, đau đớn mới trở nên giá trị. Tầm ảnh hưởng của ông đối với tôi không chỉ dừng lại ở những bài học, mà nó thấm đẫm vào nhân cách, giúp tôi biết sống chậm lại, biết trân trọng những giá trị xưa cũ giữa nhịp sống hối hả này. Ông là cây cổ thụ trầm mặc, che chở cho tâm hồn tôi khỏi những cái nắng gắt của sự đố kỵ và bão tố của lòng tham. Dẫu mai này ông có về với đất mẹ, thì bóng mát của "cây cổ thụ" ấy vẫn sẽ mãi xanh tươi trong trái tim tôi, nhắc nhở tôi sống một cuộc đời trung thực và kiên cường.

3.7 Viết bài văn biểu cảm về con người số 7

Thành phố về đêm thường rực rỡ ánh đèn và náo nhiệt tiếng xe cộ, nhưng trong một góc nhỏ nơi con phố cũ, tôi lại tìm thấy một sự bình yên lạ lùng từ bóng dáng của một người đàn ông xa lạ mà quen thuộc – cô bán xôi đầu ngõ. Cô không phải người thân, chẳng phải bạn bè, nhưng mỗi khi nghĩ về cô, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động về sự tảo tần và vẻ đẹp của những con người lao động thầm lặng. Cô chính là một "nốt nhạc trầm" đầy suy tư, dệt nên bức tranh nhân văn giữa dòng đời hối hả.

Hình bóng cô gắn liền với chiếc thúng xôi nồng đượm mùi nếp mới và làn khói bốc lên nghi ngút trong sương đêm. Tôi yêu cái dáng người nhỏ bé, hơi khòm xuống vì gánh nặng của mưu sinh, và gương mặt lúc nào cũng hằn sâu những vết chân chim của sự mệt mỏi nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu. Đôi bàn tay cô thoăn thoắt xới từng bát xôi, gói ghém cẩn thận trong lớp lá sen xanh mướt. Ở cô, tôi thấy một sự tận tụy đáng kinh ngạc. Dẫu trời mưa phùn gió rét hay những đêm đông lạnh thấu xương, góc phố ấy vẫn có ánh đèn dầu leo loét của cô, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cho những kẻ lữ hành đêm khuya.

Có một kỷ niệm nhỏ mà tôi mãi không quên, đó là một lần tôi đi học thêm về muộn, trời mưa tầm tã và túi tiền thì trống rỗng. Đứng trú mưa cạnh quán xôi của cô, cái đói và cái lạnh làm tôi run rẩy. Cô nhìn tôi, không hỏi han nhiều, chỉ lặng lẽ gói một nắm xôi lớn rồi đưa cho tôi: "Ăn đi cho ấm bụng cháu, tiền nong quan trọng gì, khi nào có gửi cô sau". Miếng xôi thơm phức hòa cùng vị mặn của nước mắt làm tôi nghẹn ngào. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn là người bán hàng xa lạ, cô hiện lên như một người mẹ, một người thân đang vỗ về đứa con lạc lối. Sự bao dung giản đơn ấy của cô đã dạy tôi một bài học lớn về lòng trắc ẩn, rằng tình người có thể nảy nở ở những nơi bình dị nhất.

Cô bán xôi ấy đã thay đổi cái nhìn của tôi về cuộc sống. Nhờ cô, tôi biết trân trọng những con người lao động bình thường xung quanh mình, những người đang thầm lặng đóng góp cho đời bằng mồ hôi và sự chân thành. Cô giúp tôi hiểu rằng, giá trị của một con người không nằm ở địa vị hay tiền bạc, mà nằm ở cái tâm sáng và lòng tử tế giữa người với người. Tầm ảnh hưởng của cô đối với tôi là một sự thức tỉnh về đạo đức, nhắc nhở tôi đừng bao giờ vô tâm trước những mảnh đời vất vả. Dẫu mai này tôi có đi đâu xa, tiếng rao của cô và mùi thơm nồng nàn của nắm xôi đêm vẫn sẽ là một mảnh ký ức đẹp đẽ, sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi khi thấy lòng mình khô héo.

3.8 Viết bài văn biểu cảm về con người số 8

Trong gia đình, em gái tôi chính là mảnh ghép trong trẻo nhất, là người đã biến tôi từ một đứa trẻ ích kỷ trở thành một người biết bao dung và che chở. Viết về em, lòng tôi như được tắm mát bởi một cơn mưa rào mùa hạ, đầy nắng và gió, rực rỡ những gam màu của sự ngây thơ. Em không chỉ là em gái, em là một "món quà" kỳ diệu mà cuộc đời đã ban tặng để sưởi ấm trái tim tôi, giúp tôi nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được nhìn thấy một nụ cười trong trẻo.

Hình ảnh em gái tôi hiện lên với đôi mắt to tròn, đen lánh như hai hạt nhãn và cái miệng lúc nào cũng líu lo như chim sâu. Tôi yêu cái cách em chạy lon ton ra đón mỗi khi tôi đi học về, đôi bàn tay bé xíu ôm chặt lấy chân tôi như sợ tôi sẽ biến mất. Nụ cười của em rạng rỡ như ánh bình minh, có sức mạnh xua tan mọi mệt mỏi và bực dọc trong tôi. Mỗi khi nhìn em ngủ ngon lành với đôi má phúng phính hồng hào, tôi lại cảm thấy một sự rung động mãnh liệt. Tôi nhận ra mình có trách nhiệm phải bảo vệ sự trong sáng ấy, phải giữ cho thế giới của em mãi mãi là những màu hồng của yêu thương.

Tôi nhớ mãi một lần mình bị điểm kém và bị mẹ mắng. Khi tôi đang ngồi thẫn thờ trong phòng với nỗi tự ái tràn trề, em đã lặng lẽ bước vào, mang theo con búp bê yêu quý nhất của mình. Em đặt nó vào tay tôi rồi nói bằng giọng ngọng nghịu: "Anh đừng buồn, búp bê bảo anh giỏi nhất đấy!". Trái tim tôi lúc đó như bị tan chảy. Sự quan tâm ngây ngô nhưng chân thành của em đã chạm đến phần mềm yếu nhất trong tâm hồn tôi. Tôi nhận ra rằng, dẫu mình có thất bại trước thế giới ngoài kia, thì ở nhà vẫn luôn có một thiên thần nhỏ luôn tin tưởng và yêu thương mình vô điều kiện. Em đã dạy tôi cách yêu thương mà không cần toan tính, cách cho đi sự ấm áp một cách tự nhiên nhất.

Em đã thay đổi hoàn toàn "bản đồ cảm xúc" của tôi. Nhờ em, tôi biết nhường nhịn, biết lắng nghe và biết hy sinh những sở thích cá nhân vì người khác. Em giúp tôi hiểu rằng, được chăm sóc và thấy người mình yêu thương hạnh phúc chính là một loại đặc ân. Tầm ảnh hưởng của em đối với tôi vô cùng lớn lao, em chính là tấm gương phản chiếu sự tử tế trong tâm hồn tôi. Nếu không có em, có lẽ tôi vẫn sẽ là một đứa trẻ cô độc và khô khan. Em chính là sợi dây liên kết tôi với những cảm xúc thuần khiết nhất, là động lực để tôi hoàn thiện mình mỗi ngày để trở thành một tấm gương tốt cho em noi theo. Con người nhỏ bé ấy đã dạy tôi rằng: tình yêu thương đôi khi không cần những lời nói lớn lao, mà chỉ cần một sự hiện diện ấm áp là đủ.

3.9 Viết bài văn biểu cảm về con người số 9

Trong cuộc đời học sinh, chúng ta gặp gỡ rất nhiều bạn bè, nhưng có những người không chỉ là bạn, mà còn là một tấm gương, một nguồn cảm hứng bất tận. Với tôi, đó là cậu bạn lớp trưởng – người bạn đã dạy tôi thế nào là sức mạnh của ý chí và tinh thần không bao giờ gục ngã trước số phận. Mỗi khi nghĩ về cậu, lòng tôi lại trào dâng một niềm ngưỡng mộ sâu sắc, một sự trân trọng khôn nguôi đối với một nghị lực phi thường ẩn sau vóc dáng nhỏ bé, gầy gò.

Hình bóng của cậu gắn liền với chiếc nạng gỗ và đôi chân không lành lặn do một tai nạn thuở nhỏ. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy cậu tự ti hay than vãn về hoàn cảnh của mình. Ánh mắt cậu luôn rạng rỡ một niềm tin mãnh liệt, một sự lạc quan đến lạ kỳ. Tôi yêu cái cách cậu kiên nhẫn leo từng bậc cầu thang, đôi tay gầy guộc gồng lên để giữ thăng bằng, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng đôi môi vẫn luôn nở nụ cười chào hỏi mọi người. Ở cậu tỏa ra một nguồn năng lượng tích cực, khiến những người lành lặn như chúng tôi phải tự nhìn lại mình và thấy xấu hổ vì những lúc lười biếng hay kêu ca trước những khó khăn nhỏ nhặt.

Kỷ niệm khiến tôi xúc động nhất là vào một buổi chiều ôn thi học sinh giỏi đầy áp lực. Tôi đã định bỏ cuộc vì bài toán quá khó và sự mệt mỏi bủa vây. Cậu đã ngồi lại bên tôi, dùng bàn tay run run vì cầm nạng quá lâu để hướng dẫn tôi từng bước một. Cậu bảo: "Đường đi khó không phải vì núi cao, mà vì mình không đủ quyết tâm thôi". Nhìn cậu miệt mài bên trang giấy, quên cả nỗi đau thể xác đang hành hạ, tôi chợt hiểu ra giá trị của sự nỗ lực. Cậu đã cho tôi thấy rằng, khi con người ta có một mục tiêu cháy bỏng, mọi rào cản về thể chất đều trở nên vô nghĩa. Khoảnh khắc ấy, cậu không chỉ là bạn, cậu là một "người thầy" vĩ đại dạy tôi bài học về bản lĩnh sống.

Cậu bạn ấy đã thay đổi hoàn toàn quan niệm sống của tôi. Nhờ cậu, tôi biết quý trọng đôi chân khỏe mạnh của mình, biết dùng sự kiên trì để chinh phục những thử thách trong học tập. Cậu giúp tôi hiểu rằng, xuất phát điểm không quan trọng bằng đích đến và cách chúng ta bước đi. Tầm ảnh hưởng của cậu đối với tôi là một sự thức tỉnh về tinh thần, nhắc nhở tôi phải luôn vươn lên dẫu cuộc đời có đầy rẫy chông gai. Cậu như một đóa hoa kiên cường nở rộ giữa sỏi đá khô cằn, tỏa hương thơm của sự nghị lực cho tất cả mọi người xung quanh. Dẫu sau này mỗi người một hướng, hình ảnh người bạn cùng chiếc nạng gỗ vẫn sẽ luôn là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin trong tôi, giúp tôi vững bước trên đường đời.

3.10 Viết bài văn biểu cảm về con người số 10

Có những âm thanh đã trở thành một phần của nhịp thở thành phố mà đôi khi ta vô tình lãng quên, đó là tiếng chổi tre xào xạc của những người công nhân vệ sinh trong những đêm khuya thanh vắng. Với tôi, hình ảnh người lao công trên con phố mỗi đêm không chỉ là một công nhân làm việc, mà là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và phẩm giá cao quý của lao động. Mỗi khi nghe tiếng chổi ấy vang lên giữa màn đêm, lòng tôi lại trào dâng một niềm trân trọng khôn tả, một sự biết ơn sâu sắc đối với những "người gác đêm" của sự sạch đẹp.

Hình bóng người lao công hiện lên trong tâm trí tôi với chiếc áo bảo hộ phản quang rực rỡ nhưng cô đơn giữa phố vắng. Tôi yêu cái cách đôi bàn tay ấy nắm chặt cán chổi, những nhát chổi dứt khoát, tỉ mỉ lùa từng chiếc lá khô, từng mảnh rác nhỏ vào xẻng. Gương mặt họ khuất sau lớp khẩu trang dày, chỉ còn đôi mắt ánh lên dưới đèn đường, đôi mắt chất chứa nỗi nhọc nhằn nhưng đầy trách nhiệm. Ở họ tỏa ra một sự điềm tĩnh lạ kỳ. Trong khi cả thành phố đang chìm trong giấc ngủ ngon, họ vẫn lặng lẽ làm việc, mặc kệ những đợt gió mùa đông bắc rít liên hồi hay những cơn mưa bóng mây bất chợt. Sự hiện diện của họ là minh chứng cho một tình yêu công việc âm thầm nhưng vĩ đại.

Tôi nhớ mãi một đêm giao thừa, khi nhà nhà đang quây quần bên mâm cơm tất niên rực rỡ ánh đèn, tôi nhìn qua cửa sổ và thấy bóng dáng người lao công vẫn đang miệt mài quét dọn những đống rác còn sót lại từ chợ hoa. Họ không có Tết, hay nói đúng hơn, Tết của họ chính là sự sạch sẽ của đường phố khi bình minh lên. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy sống mũi mình cay cay. Tôi nhận ra sự yên bình và sạch đẹp mà chúng ta tận hưởng hằng ngày được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người như thế. Sự hy sinh ấy không cần hoa mỹ, không cần biểu dương, nó chảy lặng lẽ như một dòng sông bồi đắp phù sa cho vẻ đẹp của cuộc sống.

Người lao công ấy đã thay đổi hoàn toàn "bản đồ nhận thức" của tôi về xã hội. Nhờ họ, tôi biết quý trọng môi trường sống, biết xấu hổ khi vứt một mẩu rác nhỏ và biết tôn trọng mọi nghề nghiệp trong xã hội. Họ giúp tôi hiểu rằng, không có công việc nào thấp kém, chỉ có những tâm hồn không biết trân trọng giá trị của lao động mà thôi. Tầm ảnh hưởng của họ đối với tôi là một bài học sâu sắc về nhân cách, dạy tôi biết sống vì cộng đồng và biết cảm ơn những điều bình dị nhất. Tiếng chổi tre xào xạc trong đêm vắng sẽ mãi là một giai điệu đẹp đẽ trong tâm tưởng tôi, nhắc nhở tôi về một thế giới được xây dựng bằng đôi bàn tay lam lũ và tấm lòng chân thành của những "anh hùng thầm lặng" giữa đời thường.

Xem thêm:

Qua bài viết văn biểu cảm về con người hoặc sự việc, học sinh không chỉ nâng cao kỹ năng diễn đạt mà còn học cách quan sát, cảm nhận và trân trọng những giá trị tốt đẹp xung quanh. Hy vọng bài viết trên từ AVAKids sẽ giúp em tự tin hơn khi làm dạng bài văn biểu cảm và đạt kết quả tốt trong học tập.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi