Viết bài văn biểu cảm là cách dùng lời văn để bày tỏ tình cảm, cảm xúc và suy nghĩ của người viết trước một con người, sự vật, sự việc hoặc một hiện tượng trong cuộc sống. Đây là kiểu bài không chỉ đơn thuần kể lại hay miêu tả, mà quan trọng nhất là giúp người đọc cảm nhận được cảm xúc chân thật từ người viết.
Nói một cách dễ hiểu, văn biểu cảm chính là “viết bằng trái tim”. Khi làm bài, người viết cần thể hiện rõ mình yêu thương, kính trọng, biết ơn, xúc động hay nhớ nhung như thế nào đối với đối tượng được nhắc đến.
Đặc điểm của văn biểu cảm
Cảm xúc là yếu tố trung tâm: Nội dung bài viết xoay quanh tình cảm chân thành của người viết.
Cảm xúc phải tự nhiên, chân thật: Tránh gượng ép, sáo rỗng, càng thật càng dễ chạm đến người đọc.
Kết hợp kể và tả: Có thể dùng kỷ niệm, hình ảnh cụ thể để làm nổi bật cảm xúc.
Ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu cảm xúc: Thường sử dụng so sánh, ẩn dụ như: “bà là mái ấm”, “thầy cô là người lái đò…”
Mục đích của văn biểu cảm
Giúp người viết bộc lộ tình cảm, suy nghĩ của bản thân
Tạo sự đồng cảm với người đọc
Rèn luyện khả năng diễn đạt cảm xúc
Ví dụ đơn giản
Viết về mẹ > thể hiện tình yêu thương, biết ơn
Viết về thầy cô > thể hiện sự kính trọng
Viết về bà > thể hiện sự gắn bó, nhớ thương
Bên cạnh việc rèn luyện thói quen học tập tốt, cha mẹ cũng nên quan tâm đến dinh dưỡng hằng ngày cho bé. Các sản phẩm như sữa tươi, sữa chua, sữa lúa mạch hay sữa hạt,... là lựa chọn tiện lợi, giàu dưỡng chất, giúp bé bổ sung năng lượng, canxi, vitamin và khoáng chất cần thiết. Với thiết kế nhỏ gọn, dễ mang theo, những loại sữa này rất phù hợp để bé dùng trong giờ ra chơi hoặc mang đến trường, giúp bé luôn khỏe mạnh, học tập tập trung và phát triển toàn diện.
Giới thiệu về bà (bà nội/bà ngoại)
Tình cảm chung dành cho bà (yêu thương, kính trọng)
1.Ấn tượng về bà
Ngoại hình (tóc bạc, dáng đi, nụ cười…)
Giọng nói, cử chỉ, thói quen
2. Kỷ niệm đáng nhớ với bà
Bà chăm sóc em lúc nhỏ
Bà kể chuyện, ru ngủ
Những lần bà dạy dỗ, khuyên bảo
3. Tình cảm và sự hy sinh của bà
Sự quan tâm, lo lắng cho con cháu
Những việc bà làm thầm lặng
Tình yêu thương vô điều kiện
4. Cảm xúc của em dành cho bà
Yêu thương, kính trọng
Mong muốn được ở bên bà
Suy nghĩ khi bà già đi
Khẳng định tình cảm dành cho bà
Lời hứa, mong ước
Trong gia đình em, bà là người mà em yêu quý nhất. Bà không chỉ là người thân mà còn là người đã gắn bó với tuổi thơ của em bằng những kỷ niệm thật đẹp.
Bà em đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng như mây. Dáng bà hơi còng, bước đi chậm rãi nhưng luôn toát lên vẻ hiền hậu. Mỗi khi bà cười, khuôn mặt bà hiện lên những nếp nhăn nhưng lại khiến em cảm thấy thật ấm áp. Giọng nói của bà nhẹ nhàng, trầm ấm, luôn khiến em cảm thấy dễ chịu mỗi khi nghe.
Khi em còn nhỏ, bà là người thường xuyên chăm sóc em. Những buổi trưa hè, bà quạt mát cho em ngủ và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Em vẫn nhớ những câu chuyện về Tấm Cám, Thạch Sanh mà bà kể, giọng bà lúc trầm lúc bổng khiến em say mê. Có những hôm em ốm, bà luôn ở bên chăm sóc, nấu cháo và dỗ dành em. Sự quan tâm của bà khiến em cảm thấy thật hạnh phúc.
Bà luôn là người sống giản dị và yêu thương con cháu. Dù có món gì ngon, bà cũng để dành cho em. Bà ít khi nghĩ đến bản thân mà luôn lo lắng cho mọi người trong gia đình. Những việc bà làm tuy nhỏ nhưng chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến.
Em rất yêu quý bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Mỗi khi nhìn thấy bà ngày càng già đi, em lại cảm thấy thương bà nhiều hơn. Em tự nhủ sẽ ngoan ngoãn, học tập thật tốt để bà vui lòng.
Bà là người mà em sẽ mãi trân trọng và yêu thương suốt cuộc đời.
Tuổi thơ của em gắn liền với hình ảnh người bà hiền hậu. Bà không chỉ là người chăm sóc em mà còn là người dạy em những bài học đầu đời.
Bà em có mái tóc bạc và khuôn mặt hiền từ. Dù đã lớn tuổi nhưng bà vẫn luôn chăm chỉ làm việc. Mỗi sáng, bà dậy sớm quét nhà, chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình. Hình ảnh ấy đã trở nên quen thuộc trong tâm trí em.
Em nhớ nhất là những buổi tối được nằm nghe bà kể chuyện. Giọng bà ấm áp, chậm rãi, khiến em dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Những câu chuyện của bà không chỉ thú vị mà còn dạy em nhiều điều hay lẽ phải.
Bà luôn quan tâm đến em từng chút một. Khi em học bài, bà thường ngồi bên nhắc nhở. Khi em buồn, bà là người lắng nghe và an ủi. Sự yêu thương của bà khiến em cảm thấy mình thật may mắn.
Em luôn mong bà sống thật lâu để em có thể ở bên bà nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học tập tốt để bà luôn vui.
Trong trái tim em, bà là người vô cùng đặc biệt. Bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn thân thiết của em.
Bà có dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc và nụ cười hiền hậu. Dù đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất yêu đời. Mỗi khi rảnh rỗi, bà thường ngồi kể chuyện hoặc trò chuyện cùng em.
Em nhớ những lần bà dẫn em đi chơi, mua cho em những món quà nhỏ. Dù không phải là món đồ đắt tiền nhưng em luôn cảm thấy rất vui vì đó là tình cảm của bà.
Bà luôn dạy em phải ngoan ngoãn, biết lễ phép và chăm chỉ học tập. Những lời dạy của bà rất giản dị nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc.
Em rất yêu bà và mong bà luôn khỏe mạnh. Em sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng bà.
Trong chương trình Ngữ văn, em được học nhiều kiểu bài khác nhau như tự sự, miêu tả, nghị luận. Nhưng trong số đó, văn biểu cảm là kiểu bài khiến em cảm thấy gần gũi và dễ bộc lộ suy nghĩ của mình nhất. Vậy viết bài văn biểu cảm là gì?
Theo em hiểu, văn biểu cảm là kiểu bài dùng để bày tỏ tình cảm, cảm xúc của người viết trước một con người, sự vật hay một kỷ niệm nào đó. Khi viết, người viết không chỉ kể lại sự việc mà còn phải thể hiện rõ cảm xúc của mình như yêu thương, biết ơn, xúc động hay nhớ nhung. Chính những cảm xúc ấy làm cho bài văn trở nên sống động và có hồn.
Điều quan trọng nhất khi viết văn biểu cảm là sự chân thành. Nếu cảm xúc không thật, bài văn sẽ trở nên khô khan và không thể chạm đến người đọc. Vì vậy, khi viết, em luôn cố gắng nhớ lại những kỷ niệm thật của mình, như khi viết về mẹ, em nghĩ đến những lần mẹ chăm sóc; khi viết về thầy cô, em nhớ đến những bài giảng và sự quan tâm của thầy cô.
Ngoài ra, văn biểu cảm còn kết hợp với kể chuyện và miêu tả. Nhờ những chi tiết cụ thể, cảm xúc được thể hiện rõ ràng hơn. Ví dụ, khi kể về một kỷ niệm với bà, em không chỉ nói rằng em yêu bà mà còn kể lại những lần bà kể chuyện hay chăm sóc em lúc ốm.
Đối với em, văn biểu cảm không chỉ là một bài tập trên lớp mà còn là cách để em hiểu rõ hơn tình cảm của chính mình. Qua đó, em học được cách yêu thương và trân trọng những người xung quanh.
Mỗi kiểu bài văn đều có đặc điểm riêng, nhưng văn biểu cảm là kiểu bài giúp em dễ dàng nói lên cảm xúc của mình nhất. Vậy viết bài văn biểu cảm là gì?
Viết bài văn biểu cảm là cách dùng lời văn để bộc lộ tình cảm và suy nghĩ của bản thân trước một đối tượng nào đó, có thể là con người, cảnh vật hoặc một kỷ niệm đáng nhớ. Khác với văn miêu tả chỉ tập trung vào hình ảnh hay văn tự sự chỉ kể lại sự việc, văn biểu cảm chú trọng vào cảm xúc của người viết.
Khi viết văn biểu cảm, em nhận ra rằng cảm xúc là yếu tố quan trọng nhất. Một bài văn hay không cần quá cầu kỳ mà chỉ cần thể hiện được tình cảm chân thành. Nếu người viết thực sự có cảm xúc, bài văn sẽ dễ dàng chạm đến trái tim người đọc.
Bên cạnh đó, để bài văn sinh động hơn, người viết cần kết hợp kể và tả. Những chi tiết cụ thể sẽ giúp làm nổi bật cảm xúc. Ví dụ, khi viết về thầy cô, em có thể kể lại một kỷ niệm đáng nhớ hoặc miêu tả hình ảnh thầy cô trong lớp học.
Văn biểu cảm còn giúp em rèn luyện khả năng diễn đạt và cảm nhận cuộc sống. Nhờ viết văn biểu cảm, em biết trân trọng hơn những tình cảm xung quanh mình, từ tình cảm gia đình đến tình thầy trò, bạn bè.
Có thể nói, văn biểu cảm không chỉ giúp em học tốt môn Văn mà còn giúp em sống tình cảm hơn, biết yêu thương và chia sẻ nhiều hơn với mọi người.
Trong quá trình học tập, em đã được làm quen với nhiều dạng bài văn khác nhau. Tuy nhiên, văn biểu cảm là kiểu bài khiến em ấn tượng nhất vì nó giúp em thể hiện được những cảm xúc chân thật của mình. Vậy viết bài văn biểu cảm là gì?
Văn biểu cảm là kiểu bài văn dùng để bày tỏ tình cảm, cảm xúc và suy nghĩ của người viết. Đó có thể là tình yêu thương đối với gia đình, sự kính trọng đối với thầy cô hay nỗi nhớ về một kỷ niệm nào đó. Khi viết, người viết cần thể hiện rõ cảm xúc của mình để người đọc có thể cảm nhận được.
Điểm đặc biệt của văn biểu cảm là không chỉ kể hay tả mà còn phải “có cảm xúc”. Một bài văn sẽ trở nên hay hơn khi người viết biết lồng ghép những kỷ niệm hoặc hình ảnh cụ thể để làm nổi bật cảm xúc của mình. Ví dụ, khi viết về mẹ, em có thể kể lại những lần mẹ chăm sóc em lúc ốm để thể hiện tình yêu thương.
Theo em, điều khó nhất khi viết văn biểu cảm là làm sao để cảm xúc thật và không bị gượng ép. Vì vậy, em thường nghĩ đến những điều gần gũi trong cuộc sống để viết một cách tự nhiên nhất.
Văn biểu cảm không chỉ giúp em rèn luyện kỹ năng viết mà còn giúp em hiểu hơn về bản thân và những người xung quanh. Nhờ đó, em biết trân trọng những tình cảm giản dị nhưng vô cùng quý giá trong cuộc sống.
Trong gia đình em, bà là người mà em yêu thương và kính trọng nhất. Bà không chỉ là người thân mà còn là người đã gắn bó với tuổi thơ của em bằng những kỷ niệm thật đẹp và ấm áp.
Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc của bà đã bạc trắng như mây, làn da nhăn nheo theo năm tháng. Dáng bà hơi còng, bước đi chậm rãi nhưng luôn toát lên vẻ hiền hậu. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn trên khuôn mặt lại hiện rõ, nhưng với em, đó là nụ cười đẹp nhất. Giọng nói của bà nhẹ nhàng, ấm áp, khiến em luôn cảm thấy bình yên mỗi khi ở bên bà.
Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi trưa hè nằm bên bà nghe kể chuyện. Bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích như Tấm Cám, Thạch Sanh, Sọ Dừa… Giọng bà lúc trầm lúc bổng khiến em say mê, có khi em ngủ quên lúc nào không hay. Không chỉ kể chuyện, bà còn dạy em những bài học giản dị về cách làm người, về lòng nhân ái và sự chăm chỉ.
Em nhớ có lần mình bị ốm nặng, phải nghỉ học mấy ngày. Bà là người luôn ở bên chăm sóc em. Bà nấu cháo, đút từng muỗng cho em ăn, rồi ngồi quạt mát cho em ngủ. Đôi bàn tay gầy guộc của bà tuy đã chai sạn nhưng lại vô cùng ấm áp. Sự quan tâm của bà khiến em cảm thấy thật hạnh phúc.
Bà luôn sống giản dị và yêu thương con cháu. Mỗi khi có món gì ngon, bà đều dành phần cho em. Dù bản thân đã già yếu, bà vẫn cố gắng làm những việc nhỏ trong nhà để giúp đỡ mọi người. Bà ít khi nghĩ cho bản thân mà luôn lo lắng cho con cháu.
Em rất yêu quý bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Mỗi khi nhìn thấy bà ngày càng già đi, em lại cảm thấy thương bà nhiều hơn. Em chỉ ước thời gian có thể trôi chậm lại để em có thể ở bên bà lâu hơn.
Bà là người mà em sẽ mãi trân trọng trong cuộc đời. Em tự hứa sẽ ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập để bà luôn vui lòng. Sau này lớn lên, em muốn chăm sóc bà thật nhiều, để bù đắp lại tình yêu thương mà bà đã dành cho em.
Trong cuộc đời mỗi người, bà luôn là người gắn liền với những ký ức tuổi thơ êm đềm. Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn, người đã dạy em những bài học đầu tiên trong cuộc sống.
Bà em có dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc và đôi mắt hiền từ. Dù đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất nhanh nhẹn và chăm chỉ. Mỗi sáng, bà thường dậy sớm quét nhà, nấu ăn và chăm sóc cây cối. Hình ảnh bà cần mẫn làm việc đã trở nên quen thuộc với em.
Em nhớ nhất là những buổi tối được nằm bên bà nghe kể chuyện. Những câu chuyện của bà không chỉ thú vị mà còn dạy em nhiều điều hay lẽ phải. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp khiến em cảm thấy thật dễ chịu. Có những hôm em ngủ quên lúc nào không hay, bà vẫn nhẹ nhàng đắp chăn cho em.
Bà luôn quan tâm đến em từng chút một. Khi em học bài, bà thường ngồi bên nhắc nhở. Khi em buồn, bà là người đầu tiên an ủi và động viên. Những lời nói của bà tuy giản dị nhưng lại khiến em cảm thấy ấm lòng.
Có lần em làm bài kiểm tra không tốt và rất buồn. Bà đã nhẹ nhàng khuyên em không nên nản chí mà cần cố gắng hơn. Lời động viên của bà đã giúp em lấy lại tinh thần và quyết tâm học tập tốt hơn.
Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người luôn hy sinh vì con cháu. Dù vất vả, bà vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Điều đó khiến em càng thêm yêu quý và kính trọng bà.
Đối với em, bà là người vô cùng quan trọng. Em luôn mong bà sống thật lâu để em có thể ở bên bà nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà luôn vui và tự hào về em.
Tuổi thơ của em gắn liền với hình ảnh người bà hiền hậu. Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người đã mang đến cho em những kỷ niệm đẹp và những bài học quý giá.
Bà em đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng và dáng người hơi còng. Mỗi bước đi của bà tuy chậm nhưng rất vững vàng. Gương mặt bà hiền từ với nụ cười luôn nở trên môi. Mỗi khi nhìn thấy bà, em cảm thấy thật ấm áp và yên bình.
Khi em còn nhỏ, bà là người luôn bên cạnh chăm sóc em. Bà dạy em từng câu nói, từng việc làm nhỏ nhất. Những buổi trưa hè, bà thường quạt mát cho em ngủ và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn em và giúp em hiểu hơn về cuộc sống.
Em còn nhớ những lần bà dẫn em đi chợ, mua cho em những món quà nhỏ. Dù không phải là món đồ đắt tiền nhưng em luôn cảm thấy rất vui vì đó là tình cảm của bà. Bà luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho em.
Bà cũng là người luôn dạy em phải ngoan ngoãn, biết lễ phép và chăm chỉ học tập. Những lời dạy của bà tuy đơn giản nhưng lại rất ý nghĩa. Nhờ có bà, em đã học được cách yêu thương và quan tâm đến mọi người.
Em rất yêu bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Mỗi khi nghĩ đến việc bà ngày càng già đi, em lại cảm thấy buồn. Em chỉ mong có thể ở bên bà thật lâu, để được nghe bà kể chuyện và được bà yêu thương.
Bà là người mà em sẽ mãi ghi nhớ trong trái tim. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bà và để bà luôn tự hào về em.
Trong cuộc đời mỗi người, bà luôn là người gắn liền với những ký ức tuổi thơ êm đềm. Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn, người đã dạy em những bài học đầu tiên trong cuộc sống.
Bà em có dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc và đôi mắt hiền từ. Dù đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất nhanh nhẹn và chăm chỉ. Mỗi sáng, bà thường dậy sớm quét nhà, nấu ăn và chăm sóc cây cối. Hình ảnh bà cần mẫn làm việc đã trở nên quen thuộc với em.
Em nhớ nhất là những buổi tối được nằm bên bà nghe kể chuyện. Những câu chuyện của bà không chỉ thú vị mà còn dạy em nhiều điều hay lẽ phải. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp khiến em cảm thấy thật dễ chịu. Có những hôm em ngủ quên lúc nào không hay, bà vẫn nhẹ nhàng đắp chăn cho em.
Bà luôn quan tâm đến em từng chút một. Khi em học bài, bà thường ngồi bên nhắc nhở. Khi em buồn, bà là người đầu tiên an ủi và động viên. Những lời nói của bà tuy giản dị nhưng lại khiến em cảm thấy ấm lòng.
Có lần em làm bài kiểm tra không tốt và rất buồn. Bà đã nhẹ nhàng khuyên em không nên nản chí mà cần cố gắng hơn. Lời động viên của bà đã giúp em lấy lại tinh thần và quyết tâm học tập tốt hơn.
Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người luôn hy sinh vì con cháu. Dù vất vả, bà vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Điều đó khiến em càng thêm yêu quý và kính trọng bà.
Đối với em, bà là người vô cùng quan trọng. Em luôn mong bà sống thật lâu để em có thể ở bên bà nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà luôn vui và tự hào về em.
Tuổi thơ của em gắn liền với hình ảnh người bà hiền hậu. Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người đã mang đến cho em những kỷ niệm đẹp và những bài học quý giá.
Bà em đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng và dáng người hơi còng. Mỗi bước đi của bà tuy chậm nhưng rất vững vàng. Gương mặt bà hiền từ với nụ cười luôn nở trên môi. Mỗi khi nhìn thấy bà, em cảm thấy thật ấm áp và yên bình.
Khi em còn nhỏ, bà là người luôn bên cạnh chăm sóc em. Bà dạy em từng câu nói, từng việc làm nhỏ nhất. Những buổi trưa hè, bà thường quạt mát cho em ngủ và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn em và giúp em hiểu hơn về cuộc sống.
Em còn nhớ những lần bà dẫn em đi chợ, mua cho em những món quà nhỏ. Dù không phải là món đồ đắt tiền nhưng em luôn cảm thấy rất vui vì đó là tình cảm của bà. Bà luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho em.
Bà cũng là người luôn dạy em phải ngoan ngoãn, biết lễ phép và chăm chỉ học tập. Những lời dạy của bà tuy đơn giản nhưng lại rất ý nghĩa. Nhờ có bà, em đã học được cách yêu thương và quan tâm đến mọi người.
Em rất yêu bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Mỗi khi nghĩ đến việc bà ngày càng già đi, em lại cảm thấy buồn. Em chỉ mong có thể ở bên bà thật lâu, để được nghe bà kể chuyện và được bà yêu thương.
Bà là người mà em sẽ mãi ghi nhớ trong trái tim. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bà và để bà luôn tự hào về em.
Trong ký ức tuổi thơ của em, hình ảnh người bà hiền hậu luôn hiện lên thật rõ nét. Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người đã mang đến cho em những kỷ niệm đẹp và những bài học quý giá trong cuộc sống.
Bà em đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng và dáng người hơi còng. Dù bước đi chậm chạp nhưng bà vẫn luôn cố gắng làm những công việc nhỏ trong nhà. Gương mặt bà hiền từ với nụ cười luôn nở trên môi, khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy ấm áp.
Những ngày còn nhỏ, em luôn quấn quýt bên bà. Bà là người ru em ngủ, kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp khiến em cảm thấy thật bình yên. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp em ngủ ngon mà còn dạy em nhiều điều hay lẽ phải.
Em còn nhớ những lần bà dẫn em đi chơi, mua cho em những món quà nhỏ. Dù không phải là món đồ đắt tiền nhưng em luôn trân trọng vì đó là tình cảm của bà. Bà luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho em.
Không chỉ yêu thương, bà còn dạy em cách sống. Bà luôn nhắc em phải ngoan ngoãn, biết lễ phép và chăm chỉ học tập. Những lời dạy của bà tuy giản dị nhưng lại rất sâu sắc.
Có lần em mắc lỗi và bị bố mẹ la mắng. Bà đã nhẹ nhàng bênh vực và khuyên em nhận lỗi. Bà dạy em phải biết sửa sai và trở thành người tốt hơn. Những lời dạy của bà đã giúp em trưởng thành hơn.
Em rất yêu bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Mỗi khi nghĩ đến việc bà ngày càng già đi, em lại cảm thấy buồn. Em chỉ mong có thể ở bên bà thật lâu, để được nghe bà kể chuyện và được bà yêu thương.
Bà là người mà em sẽ mãi ghi nhớ trong trái tim. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để bà luôn vui lòng và tự hào về em.
Trong mỗi chúng ta, tuổi thơ luôn gắn liền với những con người thân thương. Với em, người để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc nhất chính là bà. Bà không chỉ là người thân mà còn là người đã dành trọn tình yêu thương cho em trong suốt những năm tháng đầu đời.
Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc của bà bạc trắng như những đám mây trôi trên bầu trời. Làn da bà nhăn nheo theo thời gian, đôi bàn tay gầy guộc đã in dấu bao vất vả. Dáng bà hơi còng, bước đi chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều thể hiện sự kiên cường của một người đã trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống. Đôi mắt bà tuy đã mờ đi, nhưng ánh nhìn vẫn đầy ắp tình yêu thương dành cho con cháu.
Tuổi thơ của em là những ngày tháng được sống trong vòng tay yêu thương của bà. Mỗi buổi trưa hè oi ả, bà thường trải chiếu, quạt mát cho em ngủ. Bên cạnh đó, bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích đầy màu sắc. Giọng kể của bà trầm ấm, lúc nhẹ nhàng, lúc cao trào khiến em say mê. Em còn nhớ có những hôm em ngủ quên lúc nào không hay, nhưng khi tỉnh dậy vẫn thấy bà ngồi bên, ánh mắt hiền từ dõi theo em.
Không chỉ kể chuyện, bà còn là người luôn chăm sóc em từng chút một. Có lần em bị sốt cao, người mệt mỏi, không ăn uống được. Bà đã thức suốt đêm để chăm sóc em. Bà nấu cháo, thổi từng thìa cho nguội rồi đút cho em ăn. Đôi bàn tay bà run run nhưng lại đầy ấm áp. Bà luôn hỏi han, lo lắng cho em, khiến em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến.
Bà là người sống rất giản dị. Dù cuộc sống không quá dư dả, bà vẫn luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con cháu. Mỗi khi có món gì ngon, bà đều chia phần cho em trước. Bà ít khi nghĩ đến bản thân mà luôn lo lắng cho mọi người trong gia đình. Những việc bà làm tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình yêu thương vô cùng lớn lao.
Điều em quý nhất ở bà chính là tấm lòng bao dung. Mỗi khi em mắc lỗi, bà không la mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo. Bà dạy em phải biết nhận lỗi và sửa sai. Những lời dạy của bà tuy đơn giản nhưng lại theo em suốt cuộc đời.
Giờ đây, khi nhìn thấy bà ngày càng già yếu, em cảm thấy rất thương bà. Em chỉ mong bà luôn khỏe mạnh để có thể ở bên em lâu hơn. Em muốn dành nhiều thời gian hơn cho bà, giúp bà những việc nhỏ để bà đỡ vất vả.
Bà là người mà em yêu thương nhất. Những kỷ niệm bên bà sẽ mãi là hành trang quý giá theo em suốt cuộc đời. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để bà luôn vui lòng. Sau này, em mong có thể chăm sóc bà thật nhiều, để đáp lại tình yêu thương mà bà đã dành cho em.
Trong gia đình, mỗi người đều mang đến cho em những tình cảm khác nhau, nhưng người mà em luôn dành tình yêu thương đặc biệt chính là bà. Bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn, người đã dạy em những bài học đầu tiên trong cuộc sống.
Bà em có dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng và khuôn mặt hiền từ. Dù đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất chăm chỉ. Mỗi buổi sáng, bà thức dậy từ rất sớm để quét nhà, nấu ăn và chăm sóc gia đình. Hình ảnh bà cần mẫn làm việc đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của em.
Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi tối nằm bên bà nghe kể chuyện. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, ấm áp, đưa em vào thế giới của những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện ấy không chỉ thú vị mà còn chứa đựng những bài học sâu sắc về lòng tốt, sự trung thực và tình yêu thương.
Bà luôn quan tâm đến em từng chút một. Khi em học bài, bà thường ngồi bên cạnh, nhắc nhở em phải chăm chỉ. Khi em buồn, bà là người lắng nghe và an ủi. Những lời nói của bà tuy giản dị nhưng lại khiến em cảm thấy ấm lòng.
Em nhớ có lần mình bị điểm kém và rất buồn. Bà không trách mắng mà nhẹ nhàng động viên em cố gắng hơn. Bà nói rằng ai cũng có lúc mắc sai lầm, quan trọng là biết sửa sai. Những lời nói ấy đã giúp em có thêm động lực để học tập tốt hơn.
Bà là người luôn hy sinh vì con cháu. Dù bản thân đã già yếu, bà vẫn cố gắng làm việc để giúp đỡ gia đình. Bà không bao giờ đòi hỏi điều gì cho mình mà luôn nghĩ đến người khác.
Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người thầy. Bà đã dạy em những bài học quý giá về cuộc sống. Em cảm thấy thật may mắn khi có bà bên cạnh.
Em luôn mong bà sống thật lâu để em có thể ở bên bà nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà luôn vui và tự hào.
Trong ký ức tuổi thơ của em, hình ảnh bà luôn hiện lên thật gần gũi và thân thương. Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người đã mang đến cho em những kỷ niệm đẹp và những bài học quý giá.
Bà em đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng và dáng người hơi còng. Mỗi bước đi của bà tuy chậm nhưng vẫn vững vàng. Gương mặt bà hiền từ với nụ cười luôn nở trên môi. Mỗi khi nhìn thấy bà, em cảm thấy thật bình yên.
Những ngày còn nhỏ, em luôn được bà chăm sóc. Bà dạy em từng câu nói, từng việc làm. Những buổi trưa hè, bà quạt mát cho em ngủ và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp khiến em cảm thấy thật dễ chịu.
Em còn nhớ những lần bà dẫn em đi chợ, mua cho em những món quà nhỏ. Dù không phải là món đồ đắt tiền nhưng em luôn trân trọng vì đó là tình cảm của bà. Bà luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho em.
Bà cũng là người dạy em cách sống. Bà luôn nhắc em phải ngoan ngoãn, biết lễ phép và chăm chỉ học tập. Những lời dạy của bà tuy giản dị nhưng lại rất sâu sắc.
Có lần em mắc lỗi và bị bố mẹ la mắng. Bà đã nhẹ nhàng bênh vực và khuyên em nhận lỗi. Bà dạy em phải biết sửa sai và trở thành người tốt hơn.
Em rất yêu bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Em chỉ mong có thể ở bên bà thật lâu để được yêu thương và chăm sóc bà.Bà là người mà em sẽ mãi ghi nhớ trong trái tim. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bà.
Trong gia đình em, bà là người mà em luôn dành tình cảm yêu thương và kính trọng đặc biệt. Bà không chỉ là người thân mà còn là người đã gắn bó với tuổi thơ của em, mang đến cho em biết bao kỷ niệm êm đềm và đáng nhớ.
Bà em đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bà bạc trắng như những sợi tơ, làn da nhăn nheo theo dấu vết của thời gian. Dáng bà hơi còng, bước đi chậm rãi nhưng rất chắc chắn. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước, nhưng ánh nhìn vẫn luôn ấm áp và tràn đầy yêu thương dành cho con cháu. Mỗi khi bà cười, em cảm thấy như cả không gian trở nên dịu dàng hơn.
Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi trưa hè nằm bên bà. Bà thường quạt mát cho em ngủ và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Giọng kể của bà trầm ấm, lúc nhẹ nhàng, lúc sôi nổi khiến em say mê. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp em giải trí mà còn dạy em nhiều điều hay về cuộc sống, như phải sống lương thiện, biết yêu thương và giúp đỡ người khác.
Em nhớ có lần mình bị ốm, sốt cao và rất mệt. Bà đã thức cả đêm để chăm sóc em. Bà nấu cháo, đút từng thìa cho em ăn, rồi lau mồ hôi cho em. Đôi bàn tay bà tuy gầy gò nhưng lại rất ấm áp. Sự quan tâm của bà khiến em cảm thấy thật hạnh phúc và yên tâm.
Bà là người sống rất giản dị. Dù có món gì ngon, bà cũng dành phần cho em trước. Bà không bao giờ nghĩ cho bản thân mà luôn lo lắng cho con cháu. Những việc bà làm tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình yêu thương vô cùng lớn lao.
Điều em quý nhất ở bà chính là sự bao dung. Khi em mắc lỗi, bà không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo. Bà dạy em phải biết nhận lỗi và sửa sai. Những lời dạy của bà đã giúp em trưởng thành hơn.
Nhìn bà ngày càng già đi, em cảm thấy rất thương bà. Em chỉ mong bà luôn khỏe mạnh để có thể ở bên em lâu hơn. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn để bà luôn vui lòng. Bà là người mà em sẽ mãi trân trọng trong cuộc đời. Những kỷ niệm bên bà sẽ luôn là hành trang quý giá theo em suốt chặng đường trưởng thành.
Trong ký ức tuổi thơ của em, hình ảnh bà luôn hiện lên thật gần gũi và thân thương. Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người đã dạy em những bài học đầu đời. Đối với em, bà là người vô cùng quan trọng.
Bà em có dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng và nụ cười hiền hậu. Dù đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất chăm chỉ. Mỗi buổi sáng, bà dậy sớm quét nhà, nấu ăn và chăm sóc cây cối. Hình ảnh bà cần mẫn làm việc đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của em.
Những buổi tối nằm bên bà nghe kể chuyện là những kỷ niệm mà em không thể quên. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, đưa em vào thế giới của những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện ấy không chỉ thú vị mà còn chứa đựng những bài học ý nghĩa.
Bà luôn quan tâm đến em từng chút một. Khi em học bài, bà thường nhắc nhở em phải chăm chỉ. Khi em buồn, bà là người an ủi và động viên. Những lời nói của bà tuy giản dị nhưng lại khiến em cảm thấy ấm lòng.
Em nhớ có lần mình bị điểm kém và rất buồn. Bà không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên em cố gắng hơn. Bà nói rằng ai cũng có lúc mắc sai lầm, quan trọng là phải biết sửa sai. Những lời nói ấy đã giúp em có thêm động lực.
Bà là người luôn hy sinh vì con cháu. Dù vất vả, bà vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Bà không bao giờ đòi hỏi điều gì cho bản thân mà luôn nghĩ đến mọi người.
Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người thầy. Bà đã dạy em rất nhiều điều trong cuộc sống. Em cảm thấy thật may mắn khi có bà bên cạnh. Em luôn mong bà sống thật lâu để em có thể ở bên bà nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà luôn tự hào về em.
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có những người thân yêu mà mình luôn trân trọng. Với em, bà chính là người mà em yêu thương nhất. Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người đã mang đến cho em những kỷ niệm đẹp.
Bà em đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng và dáng người hơi còng. Mỗi bước đi của bà tuy chậm nhưng rất vững vàng. Gương mặt bà hiền từ với nụ cười luôn nở trên môi. Mỗi khi nhìn thấy bà, em cảm thấy thật ấm áp.
Tuổi thơ của em gắn liền với những ngày tháng bên bà. Bà dạy em từng điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Những buổi trưa hè, bà quạt mát cho em ngủ và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Giọng bà nhẹ nhàng khiến em dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Em còn nhớ những lần bà dẫn em đi chợ, mua cho em những món quà nhỏ. Dù không phải là món đồ đắt tiền nhưng em luôn trân trọng vì đó là tình cảm của bà.
Bà luôn dạy em phải ngoan ngoãn, biết lễ phép và chăm chỉ học tập. Những lời dạy của bà tuy đơn giản nhưng lại rất ý nghĩa.
Có lần em mắc lỗi và bị bố mẹ la mắng. Bà đã nhẹ nhàng khuyên em nhận lỗi và sửa sai. Bà luôn bao dung và yêu thương em. Em rất yêu bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bà.
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có những người thân yêu để nhớ, để thương. Với em, người mà em luôn nghĩ đến đầu tiên mỗi khi nhắc về gia đình chính là bà. Bà không chỉ là người đã nuôi dưỡng em từ những ngày còn bé mà còn là người đã mang đến cho em những ký ức tuổi thơ thật đẹp và ấm áp.
Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc của bà bạc trắng như mây, làn da đã hằn lên những nếp nhăn của thời gian. Dáng bà hơi còng, mỗi bước đi đều chậm rãi, nhưng trong từng cử chỉ vẫn toát lên sự dịu dàng và kiên nhẫn. Đôi mắt bà không còn sáng như trước, nhưng mỗi khi nhìn em, ánh mắt ấy vẫn chứa đựng biết bao yêu thương.
Tuổi thơ của em gắn liền với những ngày tháng sống bên bà. Khi em còn nhỏ, bố mẹ bận đi làm, bà là người chăm sóc em từng bữa ăn, giấc ngủ. Những buổi trưa hè oi ả, bà thường trải chiếu dưới hiên nhà, quạt mát cho em ngủ. Giọng bà kể chuyện trầm ấm, đưa em vào thế giới của những câu chuyện cổ tích. Em vẫn nhớ những câu chuyện về Tấm Cám, Thạch Sanh, Sọ Dừa… mà bà đã kể cho em nghe. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp em ngủ ngon mà còn dạy em biết sống lương thiện và yêu thương mọi người.
Không chỉ kể chuyện, bà còn là người luôn ở bên em trong những lúc khó khăn. Em nhớ có lần mình bị ốm nặng, sốt cao suốt mấy ngày liền. Bà là người luôn túc trực bên cạnh, chăm sóc em từng chút một. Bà nấu cháo, đút từng thìa cho em ăn, rồi lau mồ hôi cho em. Đôi bàn tay gầy guộc của bà tuy đã chai sạn nhưng lại vô cùng ấm áp. Nhờ có bà, em cảm thấy an tâm và nhanh chóng khỏe lại.
Bà là người sống rất giản dị và luôn nghĩ cho người khác. Mỗi khi có món gì ngon, bà đều dành phần cho em trước. Dù bản thân đã lớn tuổi, bà vẫn cố gắng làm những việc nhỏ trong nhà như quét sân, tưới cây. Bà ít khi nghỉ ngơi, lúc nào cũng bận rộn, nhưng chưa bao giờ than vãn.
Điều em quý nhất ở bà chính là tấm lòng bao dung. Mỗi khi em mắc lỗi, bà không la mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo. Bà dạy em phải biết nhận lỗi và sửa sai. Những lời dạy của bà tuy giản dị nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc, giúp em trưởng thành hơn từng ngày.
Giờ đây, khi nhìn thấy bà ngày càng già yếu, em cảm thấy vừa thương vừa lo. Em chỉ mong bà luôn khỏe mạnh để có thể ở bên em lâu hơn. Em muốn dành nhiều thời gian hơn cho bà, giúp bà những việc nhỏ để bà đỡ vất vả.
Bà là người mà em sẽ mãi trân trọng trong cuộc đời. Những kỷ niệm bên bà sẽ luôn là hành trang quý giá theo em suốt chặng đường trưởng thành. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để bà luôn vui lòng. Sau này, em mong có thể chăm sóc bà thật nhiều, để đáp lại tình yêu thương mà bà đã dành cho em.
Trong trái tim mỗi người, luôn có một hình ảnh thân thương mà ta không thể nào quên. Với em, đó chính là bà – người đã dành cả cuộc đời để yêu thương và chăm sóc con cháu. Bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn, người thầy mà em luôn kính trọng.
Bà em có dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng và khuôn mặt hiền từ. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn trên khuôn mặt lại hiện rõ, nhưng đối với em, đó là nụ cười đẹp nhất. Giọng nói của bà nhẹ nhàng, ấm áp, luôn khiến em cảm thấy dễ chịu.
Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi tối nằm bên bà nghe kể chuyện. Những câu chuyện cổ tích mà bà kể không chỉ hấp dẫn mà còn chứa đựng những bài học ý nghĩa. Qua lời kể của bà, em học được cách sống lương thiện, biết yêu thương và giúp đỡ người khác.
Bà luôn quan tâm đến em từng chút một. Khi em học bài, bà thường ngồi bên cạnh, nhắc nhở em phải chăm chỉ. Khi em buồn, bà là người lắng nghe và an ủi. Những lời nói của bà tuy giản dị nhưng lại chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến.
Em nhớ có lần mình bị điểm kém và rất buồn. Bà không trách mắng mà nhẹ nhàng động viên em cố gắng hơn. Bà nói rằng ai cũng có lúc mắc sai lầm, quan trọng là phải biết sửa sai. Những lời nói ấy đã giúp em có thêm động lực.
Bà là người luôn hy sinh vì con cháu. Dù bản thân đã già yếu, bà vẫn cố gắng làm việc để giúp đỡ gia đình. Bà không bao giờ đòi hỏi điều gì cho bản thân mà luôn nghĩ đến người khác.
Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người thầy. Bà đã dạy em rất nhiều điều trong cuộc sống. Em cảm thấy thật may mắn khi có bà bên cạnh.
Em luôn mong bà sống thật lâu để em có thể ở bên bà nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà luôn vui và tự hào.
Trong ký ức tuổi thơ của em, hình ảnh người bà hiền hậu luôn hiện lên thật rõ nét. Bà không chỉ là người chăm sóc mà còn là người đã mang đến cho em những kỷ niệm đẹp và những bài học quý giá trong cuộc sống.
Bà em đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng và dáng người hơi còng. Mỗi bước đi của bà tuy chậm nhưng rất vững vàng. Gương mặt bà hiền từ với nụ cười luôn nở trên môi. Mỗi khi nhìn thấy bà, em cảm thấy thật bình yên.
Những ngày còn nhỏ, em luôn được bà chăm sóc. Bà dạy em từng câu nói, từng việc làm. Những buổi trưa hè, bà quạt mát cho em ngủ và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp khiến em cảm thấy thật dễ chịu.
Em còn nhớ những lần bà dẫn em đi chợ, mua cho em những món quà nhỏ. Dù không phải là món đồ đắt tiền nhưng em luôn trân trọng vì đó là tình cảm của bà. Bà luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho em.
Bà cũng là người dạy em cách sống. Bà luôn nhắc em phải ngoan ngoãn, biết lễ phép và chăm chỉ học tập. Những lời dạy của bà tuy giản dị nhưng lại rất sâu sắc.
Có lần em mắc lỗi và bị bố mẹ la mắng. Bà đã nhẹ nhàng bênh vực và khuyên em nhận lỗi. Bà dạy em phải biết sửa sai và trở thành người tốt hơn.
Em rất yêu bà và luôn mong bà khỏe mạnh. Em chỉ mong có thể ở bên bà thật lâu để được yêu thương và chăm sóc bà. Bà là người mà em sẽ mãi ghi nhớ trong trái tim. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bà.
Viết văn biểu cảm về bà là cơ hội để mỗi học sinh bày tỏ tình yêu thương, lòng kính trọng và biết ơn đối với người bà thân yêu. Tuy nhiên, để bài viết thật sự hay, lôi cuốn và không bị lạc đề, người viết cần nắm rõ một số lưu ý quan trọng dưới đây:
Xem thêm:
Bà không chỉ là người thân mà còn là một phần ký ức đẹp đẽ trong mỗi chúng ta. Những tình cảm giản dị nhưng sâu sắc mà bà dành cho con cháu sẽ mãi là hành trang quý giá theo ta suốt cuộc đời. Hy vọng với dàn ý và văn mẫu đã gợi ý, bạn sẽ tự tin hơn khi viết bài văn biểu cảm về bà, biết cách thể hiện cảm xúc chân thành và tạo nên một bài viết thật ấn tượng, giàu ý nghĩa.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!