• Giới thiệu bài thơ: tên bài, tác giả (nếu có), chủ đề chính.• Nêu cảm nhận chung đầu tiên khi đọc: ấn tượng, xúc động, gần gũi...
Gợi ý câu mở:"Khi đọc bài thơ [tên bài], em như được đắm mình vào một thế giới thiên nhiên trong lành, nơi mọi cảnh vật đều tràn đầy sức sống và vẻ đẹp dịu dàng."
Ý 1: Vẻ đẹp thiên nhiên qua hình ảnh thơ
• Chọn 1-2 hình ảnh thiên nhiên nổi bật trong bài (núi, sông, cây, trời, mây, gió...).• Miêu tả ngắn gọn cách tác giả tả cảnh: màu sắc, âm thanh, chuyển động.• Nêu cảm nhận của em về hình ảnh đó: đẹp như thế nào, gợi liên tưởng gì.
Gợi ý:"Hình ảnh [núi non trùng điệp / dòng sông uốn lượn / cánh đồng lúa chín vàng...] được tác giả vẽ lên bằng những nét chấm phá tinh tế, khiến em cảm nhận được sự bao la, hùng vĩ mà vẫn gần gũi, thân quen."
Ý 2: Cảm xúc cá nhân khi đọc thơ
• Nêu rõ cảm xúc nổi bật: vui, bình yên, xao xuyến, nhớ nhà, yêu quê hương...• Giải thích tại sao có cảm xúc đó: do hình ảnh gợi nhớ kỷ niệm, do giọng thơ, do thông điệp...• Liên hệ với trải nghiệm bản thân (nếu có): đã từng thấy cảnh tương tự, đã từng cảm nhận thiên nhiên như thế...
Gợi ý:"Đọc đến đoạn [trích dẫn ngắn hoặc nêu ý], em bỗng nhớ lại những buổi chiều về quê, khi ánh nắng vàng rải khắp cánh đồng. Cảm giác bình yên và gần gũi ấy khiến em yêu thiên nhiên hơn bao giờ hết."
Ý 3: Thông điệp và ý nghĩa sâu xa
• Bài thơ muốn nhắn nhủ điều gì qua vẻ đẹp thiên nhiên: yêu thiên nhiên, bảo vệ môi trường, trân trọng cuộc sống giản dị...• Em rút ra bài học gì cho bản thân.
Gợi ý:"Qua bài thơ, em hiểu rằng thiên nhiên không chỉ đẹp mà còn là nguồn cảm hứng, là nơi con người tìm về sự thanh thản. Em nhận ra mình cần trân trọng và bảo vệ vẻ đẹp ấy hơn nữa."
• Khẳng định lại cảm xúc tổng thể: yêu thích, ấn tượng sâu sắc.• Nêu mong muốn hoặc dự định: sẽ đọc lại, sẽ quan sát thiên nhiên nhiều hơn, sẽ viết thơ về thiên nhiên...
Gợi ý câu kết:"Bài thơ đã để lại trong em một ấn tượng khó phai. Em sẽ giữ mãi những hình ảnh đẹp đẽ ấy trong lòng và cố gắng sống gần gũi hơn với thiên nhiên mỗi ngày."
Bên cạnh việc rèn luyện thói quen học tập tốt, cha mẹ cũng nên quan tâm đến dinh dưỡng hằng ngày cho bé. Các sản phẩm như sữa tươi, sữa chua, sữa lúa mạch hay sữa hạt,... là lựa chọn tiện lợi, giàu dưỡng chất, giúp bé bổ sung năng lượng, canxi, vitamin và khoáng chất cần thiết. Với thiết kế nhỏ gọn, dễ mang theo, những loại sữa này rất phù hợp để bé dùng trong giờ ra chơi hoặc mang đến trường, giúp bé luôn khỏe mạnh, học tập tập trung và phát triển toàn diện.
Khi đọc bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của cánh đồng quê, em cảm thấy trong lòng mình thật vui và bình yên. Trước mắt em như hiện ra một cánh đồng lúa rộng mênh mông, xanh mướt dưới bầu trời cao trong vắt. Những bông lúa đung đưa theo gió giống như đang múa hát. Tác giả đã dùng những hình ảnh rất đẹp để làm cho cảnh vật quê hương trở nên gần gũi và thân thương hơn. Em thích nhất là khi bài thơ nhắc đến làn gió nhẹ thổi qua cánh đồng, mang theo hương lúa thơm dịu. Mùi hương ấy khiến em nhớ đến quê nội của mình, nơi em từng được chạy nhảy trên con đường nhỏ giữa ruộng đồng. Đọc bài thơ, em cảm nhận được thiên nhiên thật đẹp và hiền hòa. Cánh đồng không chỉ cho chúng ta lúa gạo mà còn đem đến cảm giác ấm áp, yên bình. Qua bài thơ, em càng yêu quê hương hơn và thấy biết ơn những người nông dân đã vất vả làm ra hạt gạo. Em tự nhủ mình phải biết trân trọng thiên nhiên, yêu cây cối và giữ cho môi trường luôn xanh sạch đẹp. Bài thơ đã để lại trong em một tình cảm rất dịu dàng và sâu sắc.
Đọc bài thơ ca ngợi cảnh biển buổi sáng, em thấy lòng mình như rộng mở hơn. Em tưởng tượng ra một bãi biển thật đẹp với bầu trời trong xanh, mặt trời đang từ từ nhô lên khỏi mặt nước và những con sóng lấp lánh ánh vàng. Tác giả miêu tả biển bằng những từ ngữ rất đẹp, làm cho em cảm nhận được vẻ rực rỡ và tươi mới của thiên nhiên. Em đặc biệt thích hình ảnh mặt trời giống như quả cầu lửa lớn đang chiếu sáng cả một vùng biển rộng. Những con sóng nối nhau xô vào bờ nghe như tiếng thì thầm của thiên nhiên. Đọc bài thơ, em nhớ đến chuyến đi biển cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái. Khi ấy, em cũng được ngắm mặt trời mọc và cảm thấy vô cùng thích thú. Bài thơ làm cho kỉ niệm đẹp ấy sống lại trong em. Em thấy biển không chỉ đẹp mà còn rất bao la, khiến con người trở nên nhỏ bé nhưng cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Qua bài thơ, em hiểu rằng thiên nhiên luôn mang đến niềm vui và sự thư thái cho con người. Em yêu biển hơn và mong một ngày được quay lại để ngắm nhìn vẻ đẹp ấy thêm nhiều lần nữa.
Bài thơ ca ngợi rừng cây xanh đã mang đến cho em rất nhiều cảm xúc đẹp. Khi đọc bài thơ, em như được bước vào một khu rừng mát mẻ với những hàng cây cao lớn, lá xanh um và tiếng chim hót ríu rít trên cành. Tác giả đã miêu tả khu rừng thật sống động, khiến em cảm thấy thiên nhiên vừa đẹp vừa gần gũi. Em thích nhất là hình ảnh ánh nắng len qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Cảnh vật ấy làm em tưởng như đang đứng giữa rừng và hít thở bầu không khí trong lành. Đọc bài thơ, em thấy rừng cây thật quan trọng vì rừng mang lại bóng mát, giữ đất, giữ nước và là ngôi nhà của rất nhiều loài vật. Em cũng cảm nhận được vẻ đẹp yên tĩnh, thanh bình của thiên nhiên. Bài thơ khiến em thêm yêu màu xanh của cây lá và hiểu rằng chúng ta phải biết bảo vệ rừng. Nếu rừng bị chặt phá thì thiên nhiên sẽ buồn biết bao. Qua bài thơ, em học được bài học phải sống thân thiện với thiên nhiên, không bẻ cành, ngắt lá và luôn giữ gìn môi trường xung quanh. Em rất thích bài thơ này vì nó giúp em yêu thiên nhiên hơn mỗi ngày.
Khi đọc bài thơ viết về dòng sông quê, em cảm thấy một tình cảm thân thương dâng lên trong lòng. Dòng sông trong bài thơ hiện lên thật hiền hòa với làn nước trong xanh, mặt sông lấp lánh dưới nắng và hai bên bờ là hàng tre nghiêng bóng. Tác giả đã dùng những hình ảnh rất đẹp để làm cho dòng sông quê trở nên dịu dàng như một người bạn thân thiết. Em thích nhất là hình ảnh dòng sông lặng lẽ chảy, mang theo biết bao kỉ niệm của tuổi thơ. Đọc bài thơ, em nhớ đến con sông nhỏ gần nhà bà ngoại. Mỗi lần về quê, em thường ra bờ sông chơi, nhìn nước trôi và nghe gió thổi rất mát. Vì vậy, bài thơ làm em thấy gần gũi vô cùng. Dòng sông không chỉ đẹp mà còn nuôi dưỡng bao làng quê, đem nước cho ruộng đồng và mang lại niềm vui cho trẻ nhỏ. Qua bài thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp yên bình của quê hương và thêm yêu những điều giản dị quanh mình. Em thấy mình cần biết giữ gìn dòng sông sạch đẹp, không xả rác bừa bãi để dòng sông mãi trong lành. Bài thơ đã khiến em yêu quê hương tha thiết hơn và luôn nhớ về những hình ảnh thân thương của làng quê Việt Nam.
Bài thơ ca ngợi bầu trời mùa thu đã để lại trong em một cảm xúc rất dịu dàng. Khi đọc, em tưởng tượng ra bầu trời xanh cao, những đám mây trắng trôi nhẹ và gió thu mát lành đang thổi qua từng hàng cây. Cảnh vật trong bài thơ không ồn ào mà rất êm đềm, khiến em cảm thấy lòng mình cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Tác giả đã miêu tả thiên nhiên mùa thu bằng những hình ảnh thật đẹp, làm cho em thấy mùa thu có một nét riêng rất đáng yêu. Em thích nhất là cảm giác bầu trời cao rộng như ôm lấy tất cả cỏ cây, hoa lá. Đọc bài thơ, em nhớ đến những buổi sáng mùa thu đi học, không khí mát mẻ và bầu trời xanh khiến em thấy dễ chịu. Bài thơ giúp em nhận ra thiên nhiên luôn thay đổi theo mùa, và mùa nào cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Qua đó, em càng yêu hơn những gì gần gũi trong cuộc sống hằng ngày. Em thấy thiên nhiên giống như một người bạn luôn đem đến niềm vui và sự bình yên. Em tự nhủ sẽ chăm quan sát hơn để nhận ra nhiều vẻ đẹp quanh mình. Bài thơ đã làm cho em thêm yêu mùa thu và thêm yêu thiên nhiên đất nước.
Đọc bài thơ ca ngợi vườn hoa, em cảm thấy tâm hồn mình như cũng nở rộ theo những cánh hoa xinh đẹp. Trước mắt em hiện ra một khu vườn đầy màu sắc với hoa hồng, hoa cúc, hoa hướng dương cùng khoe sắc dưới nắng sớm. Tác giả miêu tả từng bông hoa rất sinh động, làm cho em cảm thấy khu vườn như có tiếng cười, có niềm vui và sức sống. Em thích nhất là hình ảnh những cánh bướm bay lượn trên vườn hoa, vừa nhẹ nhàng vừa đáng yêu. Đọc bài thơ, em như ngửi thấy mùi hương dịu ngọt của hoa và thấy mình đang đứng giữa khu vườn ấy. Em nhớ đến những chậu hoa mẹ trồng trước sân nhà. Mỗi sáng nhìn hoa nở, em đều thấy vui hơn. Bài thơ khiến em hiểu rằng thiên nhiên luôn mang đến cho con người niềm vui và vẻ đẹp. Một bông hoa nhỏ cũng có thể làm cho cuộc sống trở nên tươi sáng hơn. Qua bài thơ, em học được cách yêu quý cây cối, chăm sóc hoa lá và không ngắt hoa bừa bãi. Em thấy thiên nhiên thật đáng yêu và đáng trân trọng. Bài thơ đã để lại trong em cảm giác vui tươi, hồn nhiên và làm em thêm yêu những bông hoa nhỏ bé quanh mình.
Bài thơ viết về cơn mưa đầu mùa đã làm em cảm thấy rất thích thú. Khi đọc bài thơ, em như nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà, thấy những hạt mưa long lanh rơi xuống sân và làm cho cây cối trở nên tươi xanh hơn. Tác giả đã miêu tả cơn mưa thật sinh động, khiến em có cảm giác thiên nhiên như đang thay áo mới. Em thích nhất là hình ảnh những chiếc lá rung rinh đón mưa và mùi đất ướt bốc lên thơm dịu. Đọc bài thơ, em nhớ đến những buổi chiều mưa, em ngồi bên cửa sổ nhìn mưa rơi và cảm thấy rất vui. Mưa không chỉ làm dịu cái nóng mà còn đem lại sự sống cho cây cối, hoa lá. Qua bài thơ, em hiểu rằng thiên nhiên thật kì diệu, mỗi cơn mưa đều có ý nghĩa riêng. Cơn mưa làm cho mọi vật trở nên mát mẻ, trong lành và tươi tắn hơn. Em cảm thấy yêu những cơn mưa đầu mùa vì chúng giống như món quà của thiên nhiên dành cho con người. Bài thơ đã làm cho em thêm yêu thời tiết, yêu cây xanh và biết quý trọng những điều bình dị quanh mình.
Khi đọc bài thơ ca ngợi núi rừng, em cảm thấy thật khâm phục vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên. Trước mắt em như hiện ra những dãy núi cao nối tiếp nhau, mây trắng bay quanh sườn núi và tiếng suối chảy róc rách giữa rừng xanh. Tác giả đã dùng những từ ngữ giàu hình ảnh để làm cho cảnh núi rừng trở nên thật sinh động. Em thấy thiên nhiên trong bài thơ vừa mạnh mẽ, vừa thơ mộng. Em thích nhất là hình ảnh dòng suối trong veo uốn lượn như dải lụa mềm giữa núi rừng. Đọc bài thơ, em tưởng tượng mình đang đi giữa không gian rộng lớn ấy, được nghe tiếng chim hót và hít thở không khí thật trong lành. Bài thơ khiến em thấy thiên nhiên nước mình thật đẹp và phong phú. Qua đó, em càng thêm tự hào về đất nước Việt Nam. Em cũng hiểu rằng núi rừng rất quan trọng với cuộc sống con người, nên cần được bảo vệ khỏi nạn chặt phá và cháy rừng. Bài thơ không chỉ làm em yêu vẻ đẹp thiên nhiên mà còn giúp em biết quý trọng môi trường. Em mong một ngày nào đó được đến thăm núi rừng để tận mắt ngắm nhìn vẻ đẹp mà bài thơ đã gợi ra trong tâm trí em.
Bài thơ ca ngợi đêm trăng đã để lại trong em một cảm giác thật êm đềm. Khi đọc bài thơ, em tưởng tượng ra bầu trời đêm trong trẻo, vầng trăng tròn sáng dịu dàng và ánh trăng phủ khắp sân nhà, hàng cây, mái ngói. Tác giả đã miêu tả ánh trăng thật đẹp, làm cho thiên nhiên ban đêm trở nên lung linh và thơ mộng. Em thích nhất là hình ảnh trăng giống như người bạn hiền đang lặng lẽ soi sáng khắp nơi. Đọc bài thơ, em nhớ đến những đêm Trung thu được ngồi ngắm trăng cùng gia đình, ăn bánh và nghe kể chuyện cổ tích. Ánh trăng khi ấy thật dịu dàng và gần gũi. Bài thơ làm cho em thấy đêm không hề đáng sợ mà rất đẹp, rất yên bình. Qua bài thơ, em hiểu rằng thiên nhiên luôn có những vẻ đẹp riêng, kể cả ban ngày hay ban đêm. Ánh trăng không chỉ làm sáng cảnh vật mà còn đem đến cho con người cảm giác thanh thản. Em cảm thấy yêu hơn những đêm trăng sáng và muốn được ngắm trăng nhiều hơn. Bài thơ đã làm cho tâm hồn em trở nên nhẹ nhàng và giúp em biết yêu những điều giản dị trong cuộc sống.
Đọc bài thơ ca ngợi khu vườn sau mưa, em cảm thấy thiên nhiên thật trong trẻo và tươi mới. Tác giả đã miêu tả khu vườn với những chiếc lá còn đọng giọt nước, những bông hoa rực rỡ hơn sau cơn mưa và không khí mát dịu làm lòng người dễ chịu. Em rất thích hình ảnh những giọt nước trên lá lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Chỉ một chi tiết đó thôi cũng đủ làm em thấy thiên nhiên đẹp biết bao. Đọc bài thơ, em nhớ đến khu vườn nhỏ của ông em. Mỗi lần trời mưa xong, khu vườn cũng trở nên sạch sẽ, mát mẻ và thơm mùi đất ướt. Em thường ra ngắm cây cối và cảm thấy rất vui. Bài thơ đã gợi cho em cảm giác yêu thương và gần gũi với thiên nhiên. Em hiểu rằng thiên nhiên luôn có sức sống mạnh mẽ, sau mưa mọi vật lại càng xanh tươi hơn. Điều đó cũng nhắc em rằng trong cuộc sống, sau những khó khăn, mọi thứ có thể trở nên tốt đẹp hơn. Qua bài thơ, em thêm yêu cây cối, hoa lá và muốn chăm sóc khu vườn nhỏ quanh nhà. Bài thơ đã đem đến cho em niềm vui nhẹ nhàng và làm em thấy cuộc sống thật đẹp.
Dưới đây là 3 đoạn văn biểu cảm về 3 bài thơ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên tiêu biểu trong chương trình ngữ văn, mỗi bài được viết sâu sắc, đan xen cảm xúc cá nhân và các câu thơ đặc sắc.
Mỗi khi lật mở những trang thơ của Hữu Thỉnh, tâm hồn tôi lại dâng trào một nỗi niềm xao xuyến khó tả trước vẻ đẹp tinh khôi của khoảnh khắc giao mùa trong bài "Sang thu". Thiên nhiên hiện lên không bằng những sắc màu rực rỡ mà bằng những cảm nhận vô cùng tinh tế của khứu giác và xúc giác. Ngay từ những dòng đầu tiên, tôi đã bị cuốn vào không gian mờ ảo:
"Bỗng nhận ra hương ổiPhả vào trong gió seSương chùng chình qua ngõHình như thu đã về"
Tôi cảm thấy ngỡ ngàng trước chữ "phả" – một động từ mạnh diễn tả sự sánh quyện của hương vị quê hương vào làn gió đầu thu. Hình ảnh "sương chùng chình" được nhân hóa khiến tôi liên tưởng đến một cô gái đang ngập ngừng, luyến lưu chưa muốn bước hẳn sang mùa mới. Càng đọc, tôi càng yêu cái thong thả của dòng sông và sự vội vã của đàn chim. Bức tranh thiên nhiên ấy không chỉ là cảnh vật mà còn là tiếng lòng của tác giả trước sự vận động của thời gian. Tôi nhận ra rằng, thiên nhiên quanh ta đẹp biết bao khi ta biết lắng lòng mình lại để lắng nghe hơi thở của đất trời. Khép lại bài thơ, dư âm về một mùa thu dịu dàng vẫn còn đọng mãi, nhắc nhở tôi hãy biết trân trọng những khoảnh khắc bình dị nhưng vô giá của cuộc đời.
Đọc bài thơ "Cảnh khuya" của Bác Hồ, tôi như được dẫn lối vào một thế giới thiên nhiên tràn ngập ánh sáng và âm thanh huyền diệu giữa chiến khu Việt Bắc. Bức tranh thiên nhiên ở đây không hề lạnh lẽo mà lại vô cùng ấm áp, sống động. Ngay từ câu thơ mở đầu, tiếng suối đã được ví von đầy nghệ thuật:
"Tiếng suối trong như tiếng hát xaTrăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"
Tôi đặc biệt ấn tượng với điệp từ "lồng" được lặp lại hai lần. Nó gợi ra một không gian tầng tầng lớp lớp, ánh trăng đan xen vào tán cây, bóng cây lại soi bóng xuống những khóm hoa rừng. Một vẻ đẹp lung linh, đa sắc thái mà chỉ những tâm hồn thi sĩ thực thụ mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Thiên nhiên trong mắt tôi lúc này không còn là cảnh vật tĩnh lặng mà là một thực thể có linh hồn, hòa quyện tuyệt đối với con người. Tuy nhiên, đằng sau vẻ đẹp thanh cao ấy là nỗi lo đau đáu về vận mệnh đất nước của người chiến sĩ cách mạng. Tôi khâm phục vô cùng phong thái ung dung của Bác, dù trong hoàn cảnh kháng chiến gian khổ vẫn dành trọn tình yêu cho thiên nhiên Việt Nam. Bài thơ khơi dậy trong tôi lòng tự hào về cảnh sắc quê hương và ý thức bảo vệ vẻ đẹp vĩnh hằng ấy.
Nếu ai đó hỏi tôi về bức tranh thiên nhiên mùa xuân đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại nhắc đến những vần thơ đầy sức sống của Thanh Hải trong bài "Mùa xuân nho nhỏ". Giữa không gian bao la của xứ Huế mộng mơ, hình ảnh thiên nhiên hiện lên vừa bình dị vừa cao đẹp:
"Mọc giữa dòng sông xanhMột bông hoa tím biếcƠi con chim chiền chiệnHót chi mà vang trời"
Đảo ngữ "mọc" đặt ở đầu câu làm tôi cảm thấy một sức sống mãnh liệt đang trỗi dậy từ lòng đất mẹ. Sự kết hợp giữa màu xanh của dòng sông và màu tím của bông hoa tạo nên một vẻ đẹp hài hòa, đậm chất thơ ca truyền thống. Tôi dường như nghe thấy cả tiếng chim chiền chiện hót vang, tiếng hót ấy kết tinh thành những "giọt long lanh" khiến người thi sĩ phải đưa tay ra hứng lấy. Đó không chỉ là hứng những giọt mưa xuân mà là hứng lấy tinh túy của đất trời. Đoạn thơ đã đánh thức trong tôi tình yêu thiên nhiên thiết tha và khao khát được cống hiến cho đời. Thiên nhiên mùa xuân qua ngòi bút Thanh Hải thực sự là một món quà tinh thần vô giá, giúp tâm hồn mỗi người trở nên trong trẻo và yêu đời hơn. Tôi tự nhủ lòng mình phải sống sao cho xứng đáng với vẻ đẹp mà tạo hóa đã ban tặng.
Em rất thích bài thơ "Mây và sóng" của nhà thơ Ta-gore. Mỗi lần đọc, em lại cảm thấy như mình được bay bổng theo những đám mây trắng, được nhảy múa cùng những con sóng biển vui tươi. Bài thơ ngắn thôi nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu hình ảnh đẹp và ý nghĩa sâu sắc về cuộc sống. Điều em ấn tượng nhất là hình ảnh những đám mây trắng bay lượn trên bầu trời xanh. Chúng tự do, nhẹ nhàng như những giấc mơ của tuổi thơ. Còn những con sóng biển thì mãi mãi vui đùa, không ngừng nghỉ. Nhà thơ đã viết: "Mây của trời muôn vàn đùa giỡn, sóng biển muôn vàn hát ca". Câu thơ ấy khiến em tưởng tượng ra một bức tranh thiên nhiên thật sinh động. Mây và sóng như những đứa trẻ tinh nghịch, luôn vui vẻ, hồn nhiên. Chúng không buồn phiền, không lo lắng điều gì cả. Em cũng rất thích hình ảnh "Trời xanh bao la là sân chơi của mây, bờ cát mênh mông là sân chơi của sóng". Câu thơ này cho em thấy thiên nhiên thật rộng lớn và tuyệt vời. Mây có cả bầu trời để bay nhảy, sóng có cả bãi biển để vỗ về. Còn chúng em thì có sân trường, có công viên để chơi đùa. Mỗi người, mỗi vật đều có không gian riêng của mình, và điều quan trọng là biết tận hưởng niềm vui trong không gian ấy. Bài thơ còn khiến em suy nghĩ về cuộc sống. Giống như mây và sóng, em cũng muốn được tự do vui chơi, được khám phá thế giới xung quanh. Nhưng em cũng hiểu rằng, dù ở đâu, làm gì, điều quan trọng nhất là giữ được tâm hồn trong sáng, vui vẻ như những đám mây trắng và những con sóng biển kia. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng: hãy sống thật tươi vui, hãy yêu thiên nhiên và trân trọng từng khoảnh khắc của tuổi thơ.
Mỗi lần đọc bài thơ Sang thu của nhà thơ Hữu Thỉnh, em lại thấy lòng mình dịu xuống như đang được đứng giữa một buổi chiều cuối hạ, đầu thu thật êm đềm. Bài thơ không chỉ vẽ ra bức tranh thiên nhiên đẹp và trong trẻo, mà còn làm em cảm nhận rất rõ bước đi nhẹ nhàng của mùa thu khi vừa mới chạm ngõ. Điều làm em thích nhất là nhà thơ không tả mùa thu bằng những điều to lớn, rực rỡ, mà bắt đầu từ những dấu hiệu rất gần gũi. Chỉ với câu thơ “Bỗng nhận ra hương ổi” em đã thấy mùa thu hiện lên thật bất ngờ và thân thương. Mùi hương ổi chín chắc hẳn phải ngọt ngào, dịu nhẹ lắm nên mới khiến con người nhận ra thu đang đến. Hương thơm ấy hòa vào làn gió “phả vào trong gió se” làm cho cảnh vật như có hồn hơn. Em cảm thấy mùa thu trong bài thơ không đến vội vàng mà đến rất nhẹ, rất khẽ, như một người bạn hiền. Càng đọc, em càng thấy thiên nhiên trong thời khắc giao mùa đẹp biết bao. Hình ảnh “Sương chùng chình qua ngõ” khiến em liên tưởng đến làn sương mỏng đang thong thả trôi, như còn lưu luyến mùa hạ. Từ “chùng chình” được dùng rất hay, làm cho cảnh vật trở nên mềm mại, duyên dáng. Rồi đến câu thơ “Hình như thu đã về”, em thấy trong đó có chút ngỡ ngàng, vui vui của nhà thơ khi nhận ra sự thay đổi của đất trời. Cách cảm nhận ấy cũng giống như em, nhiều khi chỉ cần một cơn gió mát hay một buổi sáng trời trong hơn là đã thấy mùa thu đang đến rất gần. Em còn đặc biệt thích những câu thơ tả dòng sông, cánh chim và đám mây. Dòng sông thì “dềnh dàng”, đàn chim thì “vội vã”, còn đám mây lại như “vắt nửa mình sang thu”. Chỉ một hình ảnh ấy thôi mà em thấy bầu trời thật đẹp, thật lạ. Đám mây như chiếc cầu nối giữa mùa hạ và mùa thu, khiến bức tranh thiên nhiên trở nên vừa rộng lớn vừa nên thơ. Khổ thơ cuối đem đến cho em nhiều suy nghĩ. Mùa hạ dường như vẫn còn, nhưng đã nhạt dần. Những tiếng sấm không còn dữ dội nữa, giống như con người khi lớn lên sẽ bình tĩnh hơn trước những bất ngờ của cuộc sống. Vì thế, bài thơ không chỉ giúp em yêu hơn vẻ đẹp êm dịu của thiên nhiên lúc sang thu, mà còn dạy em biết lắng nghe những thay đổi nhỏ bé quanh mình. Sang thu đã để lại trong em một cảm giác nhẹ nhàng, trong trẻo và rất khó quên.
Mỗi lần đọc bài thơ "Cảnh khuya" của Bác Hồ, em lại cảm thấy lòng mình bình yên và ấm áp lạ thường. Bài thơ như đưa em vào một đêm khuya thanh vắng, nơi Bác ngồi viết những dòng thơ giản dị mà sâu sắc về thiên nhiên quê hương. Em thích nhất là những hình ảnh thiên nhiên mà Bác miêu tả. "Gió lay cành trúc rào rào" - chỉ một câu thơ ngắn ngủi mà em như nghe thấy tiếng gió thổi qua lũy tre xanh, tiếng lá xào xạc trong đêm khuya. Cảnh vật tuy đơn giản nhưng lại rất gần gũi, giống như những gì em thường thấy ở quê ngoại. Bác không dùng những từ ngữ cao siêu mà chỉ viết về những điều bình dị nhất, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp trong trẻo của thiên nhiên Việt Nam. Điều khiến em xúc động nhất là dù đang ở trong tù, Bác vẫn có thể tìm thấy niềm vui và vẻ đẹp từ những điều nhỏ nhặt xung quanh. "Trăng thanh gió mát đêm khuya" - câu thơ ấy cho em thấy tâm hồn Bác thật rộng lớn và lạc quan. Thay vì buồn bã than thân, Bác lại ngắm trăng, nghe gió, và viết thơ. Em nghĩ đó là bài học quý giá về cách sống: dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, ta vẫn có thể tìm thấy điều tốt đẹp nếu biết trân trọng cuộc sống. Bài thơ còn giúp em hiểu thêm về tình yêu thiên nhiên và đất nước của Bác. Những hình ảnh cây tre, trăng sáng, gió mát đều là những nét đẹp đặc trưng của quê hương ta. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu sâu sắc mà Bác dành cho đất nước, cho dân tộc. Đó là tình yêu chân thành, giản dị nhưng vô cùng mãnh liệt.
Mỗi khi đọc bài thơ "Rằm tháng giêng" của Bác Hồ, em lại cảm thấy lòng mình vui lên như được hòa mình vào không khí Tết cổ truyền ấm áp và tràn đầy niềm vui. Bác đã miêu tả khung cảnh đêm rằm tháng giêng thật sinh động, khiến em như được nhìn thấy trăng sáng, hoa đào nở rộ và cảm nhận được không khí sum vầy của ngày Tết. Điều em thích nhất trong bài thơ là cách Bác tả cảnh trăng rằm. "Trăng thanh gió mát hoa thơm" - câu thơ này ngắn gọn nhưng đã khiến em tưởng tượng ra một đêm rằm thật đẹp. Trăng sáng vằng vặc trên trời, gió mát lành thổi qua làm những cánh hoa đào, hoa mai tỏa hương thơm ngát. Em cảm nhận được sự thanh bình, trong lành của thiên nhiên đêm xuân. Có lẽ Bác đã viết bài thơ này khi đang nhớ quê hương, nhớ những đêm rằm tháng giêng ở Việt Nam lắm. Bài thơ còn khiến em nghĩ đến những kỷ niệm Tết của mình. Mỗi dịp rằm tháng giêng, gia đình em cũng quây quần bên nhau, cùng nhau ngắm trăng và chơi những trò chơi dân gian. Khi đọc câu "Đêm rằm tháng giêng trăng sáng", em lại nhớ đến hình ảnh mặt trăng tròn trĩnh, sáng rực trên bầu trời đêm xuân. Ánh trăng ấy như mang theo niềm vui, sự ấm áp đến cho mọi người. Em thấy Bác Hồ thật giỏi khi chỉ dùng những từ ngữ giản dị mà đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên đêm xuân tuyệt đẹp. Bài thơ không dài nhưng chứa đựng tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương sâu sắc. Qua bài thơ, em hiểu rằng dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, Bác vẫn luôn nhớ về quê hương, về những ngày Tết đoàn viên. Điều đó khiến em trân trọng hơn những ngày xuân sum họp bên gia đình và cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên quê hương mình.
Em rất thích bài thơ "Tiếng gà trưa" của chị Xuân Quỳnh vì nó làm em cảm nhận được vẻ đẹp yên bình của buổi trưa hè ở quê. Khi đọc bài thơ, em như được về thăm nhà ngoại, nơi có những buổi trưa nắng chang chang, mọi người đều ngủ trưa mà chỉ có tiếng gà gáy vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Điều em ấn tượng nhất là cách chị Xuân Quỳnh miêu tả tiếng gà trưa thật đặc biệt. Không phải tiếng gà báo sáng như mọi khi, mà là tiếng gà gáy lúc trưa, nghe buồn buồn, lạ lạ nhưng cũng rất thân quen. Chị viết: "Trưa hè, nắng quái lạ rang rang / Gà gáy vang trời như báo canh". Em thấy hai câu thơ này hay lắm vì nó vẽ ra được cái nóng của buổi trưa hè, khi ánh nắng gay gắt đến mức như rang lên mặt đất. Còn tiếng gà gáy vang trời thì nghe oai vệ, mạnh mẽ như muốn đánh thức cả thế giới đang ngủ say. Em cũng rất thích hình ảnh "Gà trống đứng trên mái nhà tranh / Ngẩng cao đầu, rướn cổ, gáy lên" vì nó làm em tưởng tượng ra con gà trống đầy tự hào, đứng thật cao, ngẩng cổ lên trời mà gáy. Có lẽ con gà cũng cảm thấy cô đơn giữa buổi trưa vắng lặng nên mới gáy như vậy. Tiếng gà ấy vừa buồn vừa vui, vừa làm em nhớ về quê, nhớ những buổi trưa hè êm đềm bên gia đình. Bài thơ còn khiến em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống giản dị ở nông thôn. Mỗi lần đọc lại, em lại thấy lòng mình bình yên, như được trở về với những điều giản dị mà đáng quý nhất. Em nghĩ chị Xuân Quỳnh đã viết bài thơ này với tất cả tình yêu dành cho quê hương, và em cũng yêu bài thơ này lắm.
Mỗi lần đọc bài thơ "Quê hương" của Tế Hanh, em lại cảm thấy lòng mình ấm áp và nhớ nhung biết bao. Bài thơ như một bức tranh quê hương thân thương hiện ra trước mắt em, với những hình ảnh gần gũi mà em vẫn thường thấy mỗi ngày. Em thích nhất là cách tác giả miêu tả thiên nhiên quê hương thật giản dị nhưng đầy tình cảm. Những hình ảnh như "Mưa nguồn trên lúa mạ non xanh", "Khói nhà ven áng mây trắng" khiến em như được về thăm làng quê của mình. Em thấy được cánh đồng lúa xanh mướt đang đón những cơn mưa đầu mùa, thấy được làn khói bếp nhà bay lên hòa vào mây trời. Tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên thật đẹp, thật bình yên. Điều khiến em xúc động nhất là tình yêu quê hương của tác giả. Ông không chỉ yêu những cảnh đẹp mà còn yêu cả những điều nhỏ bé nhất. Em cảm nhận được điều đó qua từng câu thơ, từng hình ảnh mà ông miêu tả. Có lẽ vì thế mà bài thơ đã chạm đến trái tim em, khiến em cũng yêu quê hương mình hơn. Khi đọc đến những câu thơ về con người quê hương, em lại càng thấy gần gũi. Những người dân lao động chăm chỉ, những mái nhà tranh giản dị, tất cả đều là một phần không thể thiếu của quê hương. Em hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi chốn mà còn là con người, là tình cảm, là những kỷ niệm tuổi thơ. Bài thơ "Quê hương" đã giúp em nhận ra rằng mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên ở một nơi đẹp đẽ như vậy. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn. Đó chính là cách em thể hiện tình yêu của mình với mảnh đất nơi em sinh ra.
Đêm nay em đọc bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ" của cô Minh Huệ, lòng em xao xuyến biết bao. Bài thơ như đưa em về đêm mùa đông lạnh lẽo năm xưa, khi Bác Hồ vẫn thao thức vì nỗi lo cho đất nước, cho dân tộc. Em thích nhất là những hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ. Cô thi sĩ đã khéo léo miêu tả cảnh đêm đông Hà Nội thật sinh động. "Gió lạnh về đêm thổi mạnh hơn", câu thơ ấy làm em như cảm nhận được luồng gió se se lạnh thổi qua. Em tưởng tượng những chiếc lá rơi lả tả trên phố, tiếng gió rít qua kẽ cửa sổ. Cảnh vật buồn man mác ấy càng làm nổi bật nỗi lo âu của Bác. Còn câu thơ "Trời khuya sao vẫn sáng đèn" khiến em nghĩ mãi. Giữa đêm khuya tĩnh mịch, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, chỉ có căn phòng của Bác vẫn sáng đèn. Ánh đèn ấy như ngọn lửa ấm áp, soi sáng con đường cho dân tộc. Em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của Bác dành cho nhân dân. Bác không ngủ vì lo cho cuộc sống của bao người dân nghèo khổ, vì mong muốn đất nước được độc lập, tự do. Đọc bài thơ, em thấy lòng mình nặng trĩu. Em hiểu rằng cuộc sống hạnh phúc hôm nay là nhờ công lao to lớn của Bác, của các bác, các cô, các chú đã hy sinh xương máu. Những đêm không ngủ của Bác đã đổi lấy bình minh tươi sáng cho chúng em. Bài thơ còn khiến em suy nghĩ về bản thân mình. Em cũng muốn học tập tinh thần ấy của Bác, luôn nghĩ đến tập thể, đến mọi người xung quanh chứ không chỉ lo cho riêng mình. Em sẽ cố gắng học thật giỏi, rèn luyện thật tốt để sau này trở thành người có ích cho xã hội, xứng đáng với công ơn của Bác, của Tổ quốc.
Em rất thích bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" của tác giả Thanh Hải. Đây là một bài thơ ngắn gọn nhưng lại chứa đựng biết bao niềm vui, sự tươi mới của mùa xuân. Mỗi lần đọc bài thơ này, em lại cảm nhận được không khí ấm áp, tràn đầy sức sống của mùa xuân đang về. Bài thơ mở đầu bằng những hình ảnh thật gần gũi và đáng yêu. Tác giả viết: "Mùa xuân nho nhỏ/ Đến trong vườn nhà". Chỉ hai câu thơ ngắn ngủi thôi mà em đã thấy mùa xuân như một người bạn thân thiết đang rón rén bước vào vườn nhà mình. Mùa xuân ấy không hoành tráng, không ồn ào mà thật nhỏ nhắn, dịu dàng như những điều giản dị nhất trong cuộc sống. Em thích cách tác giả dùng từ "nho nhỏ" vì nó khiến em cảm thấy mùa xuân thật gần gũi, không xa vời hay khó nắm bắt. Tiếp theo, bài thơ đưa em đến với những hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp. Cây cối đâm chồi nảy lộc, hoa lá xanh tươi, chim chóc hót líu lo trên cành. Tất cả như đang vui mừng chào đón mùa xuân. Em cảm nhận được sự sống động, tràn đầy năng lượng ấy. Đặc biệt, khi đọc đến câu "Cỏ cây xanh mướt/ Hoa nở đầy sân", em như thấy được khoảng sân nhà mình cũng đang thay áo mới, rực rỡ sắc màu. Những bông hoa nhỏ xinh đang khoe sắc, cỏ cây xanh mướt khiến lòng em vui lên lạ thường. Bài thơ còn giúp em hiểu rằng mùa xuân không chỉ là thời tiết đẹp hay cây cối tươi tốt, mà còn là niềm vui, hy vọng trong lòng mỗi người. Mùa xuân đến, em cảm thấy mọi thứ đều tươi mới, mọi người đều vui vẻ hơn. Em yêu mùa xuân và yêu cả bài thơ này vì nó đã giúp em nhìn thấy vẻ đẹp giản dị nhưng đầy ý nghĩa của thiên nhiên quê hương.
Mỗi lần đọc bài thơ Nói với con của nhà thơ Y Phương, em lại thấy trong lòng mình ấm áp như đang được ngồi bên bếp lửa, nghe người cha hiền từ kể chuyện. Bài thơ không chỉ nói về tình cha con sâu nặng mà còn mở ra trước mắt em một bức tranh thiên nhiên rất đẹp, rất gần gũi và trong trẻo. Em thích nhất là những hình ảnh đầu bài thơ. Chỉ bằng vài câu ngắn thôi, tác giả đã làm hiện lên một mái nhà đầy yêu thương: “Chân phải bước tới cha / Chân trái bước tới mẹ”. Em cảm nhận được tiếng cười, tiếng nói rộn ràng trong ngôi nhà nhỏ. Từ vòng tay của cha mẹ, đứa con lớn lên trong tình yêu thương dịu dàng, êm đềm. Đọc đến đây, em thấy lòng mình thật vui, vì em cũng đang được sống trong sự chăm sóc của gia đình như thế. Thiên nhiên trong bài thơ đẹp một cách mộc mạc mà sâu lắng.
Em đặc biệt nhớ hai câu: “Rừng cho hoa / Con đường cho những tấm lòng”. Chỉ hai câu thơ thôi mà em như nhìn thấy cả núi rừng rộng lớn với hoa nở khắp nơi, màu sắc tươi tắn, hương thơm nhẹ nhàng lan trong gió. Con đường không chỉ là lối đi mà còn là con đường của tình nghĩa, của sự gắn bó giữa con người với con người. Thiên nhiên trong bài thơ không lạnh lẽo, xa xôi mà rất đỗi thân thương, như đang ôm ấp con người, nuôi lớn con người bằng vẻ đẹp và tình cảm. Em còn thấy cuộc sống của “người đồng mình” hiện lên thật đẹp. Những con người nơi miền núi ấy sống giữa thiên nhiên nhưng không hề nhỏ bé. Họ chăm chỉ, khéo léo và yêu đời: “Người đồng mình yêu lắm con ơi / Đan lờ cài nan hoa / Vách nhà ken câu hát”. Em rất thích hình ảnh “vách nhà ken câu hát”, vì nó làm em cảm thấy tiếng hát như làm cho ngôi nhà thêm ấm, thêm vui. Thiên nhiên và con người ở đây hòa vào nhau, cùng tạo nên một vẻ đẹp bình dị mà bền chặt. Đọc bài thơ, em thấy yêu hơn núi rừng, yêu hơn gia đình và càng hiểu rằng mỗi người đều có cội nguồn của mình. Bài thơ để lại trong em cảm giác ấm áp, dịu dàng và một niềm xúc động khó quên. Em nghĩ, dù đi đâu, con người cũng phải nhớ về nơi mình đã lớn lên, nhớ về tình yêu thương của cha mẹ và vẻ đẹp của quê hương.
Mỗi lần đọc bài thơ Trăng ơi... từ đâu đến? của nhà thơ Trần Đăng Khoa, em lại thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác thật êm đềm và thích thú. Bài thơ như đưa em vào một đêm trăng đẹp, nơi bầu trời cao trong, ánh trăng dịu dàng và thiên nhiên hiện ra gần gũi, lung linh biết bao. Điều em thích nhất là nhà thơ đã nhìn trăng bằng đôi mắt rất hồn nhiên, trong trẻo của tuổi thơ. Ngay từ những câu đầu, em đã thấy trăng hiện lên thật đẹp: “Trăng ơi... từ đâu đến?” rồi “Hay từ cánh đồng xa”. Câu hỏi ấy làm em cảm thấy bạn nhỏ trong bài thơ đang ngước lên bầu trời và trò chuyện với trăng như với một người bạn thân. Hình ảnh “Trăng hồng như quả chín” khiến em liên tưởng đến những đêm mùa thu, khi trăng to và tròn, treo lơ lửng trên mái nhà, nhìn vừa ngọt ngào vừa ấm áp. Không chỉ có cánh đồng, nhà thơ còn tưởng tượng trăng đến từ biển xanh, từ sân chơi, từ lời mẹ ru, từ đường hành quân. Mỗi nơi lại làm cho trăng mang một vẻ đẹp riêng. Em rất thích những câu: “Trăng tròn như mắt cá” và “Chẳng bao giờ chớp mi”. Chỉ với một cách so sánh đơn giản mà vầng trăng trở nên thật ngộ nghĩnh, sống động. Đến câu “Trăng bay như quả bóng”, em lại thấy trăng như đang nô đùa cùng trẻ nhỏ. Thiên nhiên trong bài thơ vì thế không hề xa xôi mà rất gần gũi, thân thương. Đọc bài thơ, em còn cảm nhận được vẻ đẹp yên bình của quê hương đất nước. Ánh trăng soi cánh đồng, soi biển cả, soi sân chơi, soi cả chú bộ đội trên đường hành quân. Vầng trăng như đi khắp mọi miền, âm thầm đem ánh sáng dịu mát đến cho mọi người. Qua đó, em thấy thiên nhiên của đất nước mình thật đẹp và giàu tình nghĩa. Câu thơ cuối làm em xúc động nhất: “Trăng ơi có nơi nào / Sáng hơn đất nước em...” Đó không chỉ là lời hỏi mà còn là niềm tự hào của nhà thơ về Tổ quốc. Đọc xong bài thơ, em càng yêu trăng hơn, yêu những đêm trời cao gió mát, yêu làng quê thanh bình và yêu đất nước Việt Nam tươi đẹp của mình. Bài thơ đã để lại trong em một cảm giác rất trong trẻo, dịu dàng, như ánh trăng vẫn đang lặng lẽ soi sáng trong tim em.
Tôi rất thích bài thơ Đánh thức trầu của Trần Đăng Khoa. Tác phẩm bao gồm lời hát của bà và lời hát của cháu. Mở đầu lời của bà là câu “Mày làm chúa tao/Tao làm chúa mày” như lời nhắc nhở rằng con người cần biết tôn trọng tự nhiên, không nên coi mình là chúa tể có thể thống trị, điều khiển thiên nhiên. Câu thơ tiếp “Tao không hái ngày/Thì tao hái đêm” nhắc đến một quan niệm trong dân gian. Khi muốn hái trầu vào ban đêm, phải gọi cho trầu tỉnh ngủ rồi mới xin “hái vài lá”. Quan niệm trên tuy chưa có căn cứ về tính xác thực nhưng tôi đã cảm nhận được sự trân trọng, nâng niu của con người trong cách đối xử với cây cối. Tiếp đến là những câu hát của cháu, với cách xưng hô “mày - tao” tạo cảm giác gần gũi thân thiết giữa con người và cây trầu. Những lời hỏi han, động viên trầu “Đã ngủ rồi hả trầu?, “Trầu ơi, hãy tỉnh lại/Mở mắt xanh ra nào”, “Đừng lụi đi trầu ơi”. Lời thơ gợi ra tình cảm yêu mến, gắn bó và coi trọng như một người bạn. Đánh thức trầu là bài thơ tuy đơn giản nhưng sâu sắc, ý nghĩa.
Xem thêm:
Khép lại những trang thơ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, mỗi chúng ta không chỉ thấy hiện ra trước mắt những sắc màu rực rỡ hay âm thanh trong trẻo của đất trời, mà còn cảm nhận được nhịp đập thổn thức của tình yêu quê hương, đất nước. Hy vọng với những gợi ý chi tiết và kho tàng văn mẫu phong phú mà bài viết cung cấp, bạn sẽ tìm thấy nguồn cảm hứng để dệt nên những đoạn văn đong đầy cảm xúc của riêng mình. Thiên nhiên vẫn luôn tươi đẹp, và tâm hồn bạn chính là lăng kính kỳ diệu nhất để tôn vinh vẻ đẹp ấy qua từng nét chữ.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!