Đóng vai bé Thu kể lại cuộc gặp cha trong truyện Chiếc lược ngà hay, ngắn gọn, điểm cao

Đóng góp bởi: Lê Thị Dương
Cập nhật 1 ngày trước
18 lượt xem

Truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của nhà văn Nguyễn Quang Sáng là một tác phẩm cảm động viết về tình cha con sâu nặng trong hoàn cảnh chiến tranh. Nhân vật bé Thu đã để lại nhiều ấn tượng với người đọc bởi tính cách bướng bỉnh nhưng rất giàu tình cảm. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa Thu và cha – anh Sáu – sau nhiều năm xa cách đã trở thành một kỷ niệm xúc động. Cùng tham khảo dàn ý và các bài văn mẫi viết đoạn văn đóng vai bé Thu kể lại cuộc gặp cha qua bài viết dưới đây nhé!

1Lợi ích của việc cho học sinh viết bài đóng vai bé Thu kể lại cuộc gặp cha

Việc viết bài văn đóng vai nhân vật giúp học sinh hiểu sâu hơn về nội dung tác phẩm và tâm lý nhân vật.

  • Giúp học sinh hiểu rõ hơn truyện “Chiếc lược ngà” và ý nghĩa của tác phẩm.
  • Rèn luyện kỹ năng kể chuyện theo ngôi thứ nhất.
  • Giúp học sinh nhập vai và thể hiện cảm xúc của nhân vật một cách chân thật.
  • Phát triển khả năng tưởng tượng và diễn đạt bằng lời văn sinh động.
  • Làm cho bài văn giàu cảm xúc và hấp dẫn hơn.

2Dàn ý chi tiết đóng vai bé Thu kể lại cuộc gặp cha

2.1. Mở bài

Tôi tên là Thu. Từ khi còn nhỏ, ba tôi đã đi kháng chiến nên tôi chưa từng được gặp ba. Tôi chỉ biết ba qua tấm ảnh chụp chung với má. Vì vậy, khi ba trở về thăm nhà sau nhiều năm xa cách, tôi đã không nhận ra ba.

2.2. Thân bài

Lần đầu gặp cha

Một ngày nọ, khi tôi đang chơi trước sân, có một người đàn ông lạ từ ngoài bước vào và gọi lớn:

“Thu! Con!”

Người đó nhìn tôi với ánh mắt rất xúc động rồi chạy đến ôm tôi. Nhưng tôi giật mình và vội vàng chạy đi. Trong suy nghĩ của tôi, ba tôi không giống người đàn ông ấy. Ba trong bức ảnh không có vết sẹo dài trên mặt như vậy. Vì thế, tôi nhất quyết không chịu nhận người đó là ba.

Những ngày ba ở nhà

Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng gần gũi và quan tâm đến tôi. Ba gọi tôi là con, muốn ôm tôi và chơi với tôi, nhưng tôi luôn tỏ thái độ lạnh lùng. Tôi không chịu gọi ba, cũng không chịu nghe lời ba.

Có lần má bảo tôi gọi ba vào ăn cơm nhưng tôi chỉ nói trống không:“Vô ăn cơm!”

Ba nhìn tôi buồn bã nhưng vẫn nhẹ nhàng. Tôi lúc đó vẫn không hiểu vì sao mọi người lại nói người đàn ông đó là ba của tôi.

Sau khi nghe bà ngoại giải thích

Một lần, vì cãi lại ba nên tôi bị ba đánh. Tôi giận quá liền chạy sang nhà bà ngoại. Bà ngoại ôm tôi vào lòng và kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba.

Bà nói rằng trong một trận đánh ác liệt, ba đã bị thương nên mới có vết sẹo đó. Lúc ấy, tôi mới chợt hiểu ra tất cả. Người đàn ông mà tôi luôn từ chối chính là ba của mình.

Tôi cảm thấy vô cùng hối hận và thương ba rất nhiều.

Giây phút chia tay xúc động

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường trở lại đơn vị, tôi đứng lặng ở góc nhà. Nhìn ba khoác ba lô chuẩn bị đi, tim tôi bỗng thắt lại.

Bất chợt, tôi chạy nhanh đến ôm chầm lấy ba và bật khóc:

“Ba… ba!”

Tiếng gọi ấy như vỡ òa sau bao ngày kìm nén. Tôi ôm chặt lấy ba, không muốn rời. Ba cũng ôm tôi thật lâu, ánh mắt đầy xúc động.

Đó là lần đầu tiên tôi gọi tiếng “ba” nhưng cũng là lúc ba phải rời xa tôi.

2.3. Kết bài

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với ba đã trở thành kỷ niệm không bao giờ quên trong cuộc đời tôi. Dù chiến tranh đã khiến cha con tôi xa cách, nhưng tình cảm cha con.

Bên cạnh việc rèn luyện thói quen học tập tốt, cha mẹ cũng nên quan tâm đến dinh dưỡng hằng ngày cho bé. Các sản phẩm như sữa tươi, sữa chua, sữa lúa mạch hay sữa hạt,... là lựa chọn tiện lợi, giàu dưỡng chất, giúp bé bổ sung năng lượng, canxi, vitamin và khoáng chất cần thiết. Với thiết kế nhỏ gọn, dễ mang theo, những loại sữa này rất phù hợp để bé dùng trong giờ ra chơi hoặc mang đến trường, giúp bé luôn khỏe mạnh, học tập tập trung và phát triển toàn diện.

3Tổng hợp các bài văn mẫu đóng vai bé Thu kể lại cuộc gặp cha trong truyện “Chiếc lược ngà” hay, ngắn gọn, xúc động nhất

3.1.Bài văn mẫu 1: Đóng vai bé Thu kể lại cuộc gặp cha

Tôi tên là Thu. Từ khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi đã đi kháng chiến nên tôi chưa từng được gặp ba. Hình ảnh duy nhất về ba mà tôi biết là tấm ảnh chụp chung với má. Trong bức ảnh ấy, ba tôi trông rất hiền và không có vết sẹo nào trên mặt.

Một ngày nọ, khi tôi đang chơi trước sân nhà thì có một người đàn ông lạ từ ngoài bước vào. Vừa nhìn thấy tôi, ông ấy liền gọi lớn: “Thu! Con!”. Người đàn ông ấy chạy đến định ôm tôi, nhưng tôi sợ hãi và vội vàng chạy đi. Tôi không hiểu vì sao ông ấy lại gọi tôi là con. Đối với tôi, ông ấy hoàn toàn xa lạ.

Sau đó, má nói với tôi rằng đó chính là ba tôi. Nhưng tôi không tin. Ba trong tấm ảnh của tôi không có vết sẹo dài trên mặt như người đàn ông ấy. Vì vậy, dù ba luôn cố gắng gần gũi và chăm sóc tôi, tôi vẫn tỏ thái độ lạnh lùng và bướng bỉnh. Tôi không chịu gọi ba, cũng không chịu nghe lời ba.

Một lần, vì tôi nói hỗn nên ba đã đánh tôi. Tôi giận quá liền chạy sang nhà bà ngoại. Bà ngoại ôm tôi vào lòng rồi kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói rằng trong một trận đánh, ba đã bị thương nên mới có vết sẹo ấy.

Nghe xong, tôi bỗng hiểu ra tất cả. Người đàn ông mà tôi luôn từ chối chính là ba của mình. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận và thương ba rất nhiều.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường trở lại đơn vị, tôi đứng nhìn ba từ xa. Bỗng nhiên tôi chạy nhanh đến, ôm chầm lấy ba và bật khóc: “Ba… ba!”. Tôi ôm ba thật chặt như sợ ba sẽ rời xa mình.

Đó là lần đầu tiên tôi gọi tiếng “ba”, nhưng cũng là lúc ba phải đi. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã trở thành kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên.

3.2.Bài văn mẫu 2: Kể lại cuộc gặp cha đầy xúc động

Tôi là bé Thu, con gái của anh Sáu. Từ nhỏ tôi đã sống với má vì ba đi kháng chiến. Nhiều năm trôi qua, tôi chỉ biết ba qua tấm ảnh nhỏ má thường giữ.

Một ngày kia, má nói rằng ba sắp về thăm nhà. Tôi rất tò mò và háo hức. Nhưng khi ba xuất hiện trước mặt, tôi lại vô cùng ngạc nhiên. Người đàn ông ấy có một vết sẹo dài trên mặt, hoàn toàn khác với hình ảnh ba trong tấm ảnh của tôi.

Ba chạy đến gọi tôi và muốn ôm tôi, nhưng tôi sợ hãi và chạy đi. Tôi nghĩ rằng người đó không phải ba mình. Dù má và mọi người đều giải thích, tôi vẫn không chịu tin.

Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng gần gũi với tôi. Ba muốn chăm sóc và chơi với tôi, nhưng tôi luôn tỏ ra bướng bỉnh. Tôi không chịu gọi ba, thậm chí còn nói trống không khiến ba rất buồn.

Một lần, vì tôi cãi lại nên ba đã đánh tôi. Tôi giận quá chạy sang nhà bà ngoại. Tại đó, bà đã kể cho tôi nghe câu chuyện về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói rằng ba bị thương trong chiến tranh nên mới có vết sẹo ấy.

Nghe bà nói xong, tôi bỗng nhận ra người đàn ông mà mình luôn từ chối chính là ba. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận vì đã làm ba buồn.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường, tôi chạy đến ôm chặt lấy ba và khóc nức nở. Tôi gọi lớn: “Ba! Ba đừng đi!”. Ba ôm tôi thật chặt, ánh mắt đầy xúc động.

Giây phút ấy tôi mới thật sự cảm nhận được tình cha con thiêng liêng. Dù cuộc gặp gỡ rất ngắn ngủi, nhưng tình cảm dành cho ba sẽ mãi mãi ở trong tim tôi.

3.3.Bài văn mẫu 3: Kỷ niệm không thể quên của bé Thu

Tôi là bé Thu. Tuổi thơ của tôi lớn lên trong những năm tháng chiến tranh, khi ba phải đi kháng chiến xa nhà. Vì vậy, tôi chỉ biết ba qua tấm ảnh nhỏ mà má thường cho tôi xem.

Sau nhiều năm xa cách, một ngày nọ ba trở về thăm nhà. Khi nhìn thấy tôi, ba rất xúc động và gọi lớn: “Thu! Con!”. Ba chạy đến định ôm tôi vào lòng. Nhưng tôi lại sợ hãi và chạy đi vì người đàn ông ấy có một vết sẹo dài trên mặt.

Trong suy nghĩ của tôi, ba trong tấm ảnh không có vết sẹo như vậy. Vì thế, dù mọi người nói đó là ba tôi, tôi vẫn không chịu tin. Tôi tỏ ra bướng bỉnh và lạnh lùng với ba.

Ba rất buồn nhưng vẫn luôn cố gắng gần gũi và chăm sóc tôi. Ba muốn ôm tôi, muốn nghe tôi gọi một tiếng “ba”, nhưng tôi vẫn không chịu.

Một lần, vì tôi cãi lời nên ba đã đánh tôi. Tôi giận dữ chạy sang nhà bà ngoại. Tại đó, bà đã kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói rằng ba bị thương trong chiến tranh khi chiến đấu bảo vệ đất nước.

Lúc ấy, tôi mới hiểu ra tất cả. Người đàn ông mà tôi luôn từ chối chính là ba của mình. Tôi vô cùng hối hận và chỉ mong được gặp lại ba.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị rời nhà, tôi chạy đến ôm chặt lấy ba và bật khóc: “Ba! Ba!”. Ba cũng ôm tôi thật lâu, như không muốn rời xa.

Cuộc gặp gỡ ấy tuy ngắn ngủi nhưng đã trở thành kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi. Tôi sẽ luôn nhớ mãi hình ảnh người ba yêu thương của mình.

3.4.Bài văn mẫu 4

Tôi tên là Thu. Từ khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi đã đi kháng chiến nên tôi lớn lên chỉ với má. Hình ảnh duy nhất về ba mà tôi biết là tấm ảnh chụp chung với má. Trong trí nhớ của tôi, ba là một người đàn ông hiền hậu, không có vết sẹo trên mặt.

Một ngày nọ, má nói ba sẽ về thăm nhà. Tôi rất hồi hộp nhưng cũng tò mò không biết ba trông như thế nào. Khi một người đàn ông bước vào sân và gọi to: “Thu! Con!”, tôi giật mình. Người đó có một vết sẹo dài trên mặt nên tôi không nhận ra. Tôi vội chạy vào nhà vì nghĩ rằng đó không phải ba mình.

Má và mọi người đều nói đó chính là ba, nhưng tôi vẫn không tin. Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng gần gũi với tôi. Ba muốn ôm tôi, muốn nghe tôi gọi một tiếng “ba”, nhưng tôi vẫn tỏ ra bướng bỉnh. Tôi nói trống không, không chịu gọi ba khiến ba rất buồn.

Một lần vì tôi hỗn nên ba đã đánh tôi. Tôi giận quá chạy sang nhà bà ngoại. Bà ôm tôi vào lòng và kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói ba bị thương trong một trận đánh nên mới có vết sẹo ấy.

Nghe xong, tôi mới hiểu ra tất cả. Người đàn ông mà tôi luôn từ chối chính là ba của mình. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường trở lại đơn vị, tôi chạy đến ôm chặt lấy ba và khóc nức nở. Tôi gọi lớn: “Ba! Ba!”. Ba cũng ôm tôi thật chặt.

Đó là lần đầu tiên tôi gọi tiếng “ba”, nhưng cũng là lúc ba phải đi xa. Cuộc gặp gỡ ấy sẽ mãi là kỷ niệm không bao giờ quên trong lòng tôi.

3.5.Bài văn mẫu 5

Tôi là bé Thu. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những năm tháng chiến tranh khi ba phải đi kháng chiến xa nhà. Từ nhỏ tôi chỉ biết ba qua tấm ảnh má thường giữ gìn cẩn thận.

Một ngày nọ, má báo tin ba sẽ về thăm nhà. Tôi rất mong được gặp ba. Nhưng khi ba xuất hiện trước mặt, tôi lại không nhận ra. Người đàn ông ấy có một vết sẹo dài trên mặt, hoàn toàn khác với người ba trong bức ảnh.

Ba gọi tôi và chạy đến định ôm tôi, nhưng tôi hoảng sợ chạy đi. Tôi không tin người đó là ba. Dù má giải thích rất nhiều lần, tôi vẫn tỏ ra bướng bỉnh.

Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng chăm sóc tôi. Ba muốn gần gũi, muốn chơi với tôi, nhưng tôi vẫn lạnh lùng và xa cách. Tôi không chịu gọi ba khiến ba rất buồn.

Sau một lần cãi lại ba, tôi bị ba đánh nên giận dữ chạy sang nhà bà ngoại. Bà đã kể cho tôi nghe câu chuyện về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói đó là dấu tích của chiến tranh khi ba chiến đấu bảo vệ đất nước.

Nghe bà nói xong, tôi mới hiểu ra sự thật. Tôi cảm thấy hối hận vì đã làm ba buồn.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị rời nhà, tôi chạy đến ôm chầm lấy ba và gọi lớn: “Ba!”. Ba ôm tôi thật lâu.

Dù cuộc gặp gỡ rất ngắn ngủi, nhưng tình cha con giữa tôi và ba sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhạt.

3.6.Bài văn mẫu 6

Tôi tên là Thu. Ba tôi đi kháng chiến từ khi tôi còn nhỏ nên tôi chưa từng được gặp ba. Tôi chỉ biết ba qua tấm ảnh nhỏ mà má thường đưa cho tôi xem.

Một ngày nọ, ba trở về thăm nhà sau nhiều năm xa cách. Khi nhìn thấy tôi, ba vô cùng xúc động và gọi lớn: “Thu! Con!”. Ba chạy đến muốn ôm tôi vào lòng. Nhưng tôi lại hoảng sợ vì người đàn ông ấy có một vết sẹo dài trên mặt.

Trong suy nghĩ của tôi, ba trong bức ảnh không hề có vết sẹo như vậy. Vì thế, tôi không chịu nhận người đàn ông đó là ba. Dù ba luôn cố gắng gần gũi, tôi vẫn tỏ ra lạnh lùng và bướng bỉnh.

Ba buồn lắm, nhưng ba vẫn kiên nhẫn với tôi. Một lần vì tôi hỗn nên ba đã đánh tôi. Tôi giận dữ chạy sang nhà bà ngoại.

Bà ngoại đã kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Đó là vết thương ba bị trong chiến tranh. Lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng người đàn ông ấy chính là ba của mình.

Tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi chỉ mong được gặp lại ba để nói lời xin lỗi.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường, tôi chạy đến ôm chặt lấy ba và gọi lớn: “Ba!”. Tiếng gọi ấy như vỡ òa sau bao ngày kìm nén.

Ba ôm tôi thật lâu. Dù cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng đó là kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi.

3.7.Bài văn mẫu 7

Tôi là bé Thu. Từ nhỏ tôi đã sống với má vì ba đi kháng chiến. Tôi chưa từng được gặp ba nên chỉ biết ba qua tấm ảnh nhỏ trong nhà.

Một ngày nọ, ba trở về. Khi nhìn thấy tôi, ba gọi lớn: “Thu! Con!”. Ba chạy đến muốn ôm tôi, nhưng tôi lại sợ hãi và chạy đi. Người đàn ông ấy có một vết sẹo dài trên mặt nên tôi không nhận ra.

Má nói đó chính là ba tôi, nhưng tôi không tin. Tôi nghĩ ba mình không giống người đàn ông ấy.

Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng gần gũi và chăm sóc tôi. Nhưng tôi vẫn tỏ ra bướng bỉnh, không chịu gọi ba. Tôi nói trống không khiến ba rất buồn.

Sau khi bị ba đánh vì cãi lời, tôi chạy sang nhà bà ngoại. Bà đã kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói ba bị thương trong chiến tranh.

Nghe xong, tôi mới hiểu ra tất cả. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị rời nhà, tôi chạy đến ôm chặt lấy ba và gọi lớn: “Ba!”. Ba cũng ôm tôi thật lâu.

Giây phút ấy khiến tôi nhận ra tình cha con thiêng liêng biết bao.

3.8.Bài văn mẫu 8

Tôi tên là Thu. Tuổi thơ của tôi thiếu vắng hình bóng của ba vì ba đi kháng chiến từ khi tôi còn nhỏ. Tôi chỉ biết ba qua tấm ảnh mà má thường giữ.

Một ngày nọ, ba trở về sau nhiều năm xa cách. Khi nhìn thấy tôi, ba rất xúc động và gọi lớn: “Thu! Con!”. Nhưng tôi không nhận ra ba vì trên mặt ba có một vết sẹo dài.

Tôi nghĩ ba mình không giống người đàn ông ấy nên không chịu nhận ba. Ba rất buồn nhưng vẫn cố gắng gần gũi với tôi.

Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn quan tâm và chăm sóc tôi. Nhưng tôi vẫn tỏ ra bướng bỉnh. Tôi không chịu gọi ba khiến ba rất buồn.

Sau khi nghe bà ngoại kể về vết sẹo trên mặt ba, tôi mới hiểu ra sự thật. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận vì đã làm ba buồn.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường trở lại đơn vị, tôi chạy đến ôm chầm lấy ba và gọi lớn: “Ba!”. Ba ôm tôi thật chặt.

Cuộc gặp gỡ ấy tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong lòng tôi một kỷ niệm sâu sắc. Tôi sẽ luôn nhớ về ba với tất cả tình yêu thương của mình.

3.9.Bài văn mẫu 9: Tiếng gọi “Ba” muộn màng

Tôi tên là Thu. Từ khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi đã đi kháng chiến nên tuổi thơ của tôi chỉ có má bên cạnh. Tôi chưa từng được gặp ba, chỉ biết ba qua tấm ảnh chụp chung với má. Trong bức ảnh ấy, ba trông hiền hậu và khuôn mặt không hề có vết sẹo nào.

Một ngày nọ, má nói rằng ba sẽ về thăm nhà sau nhiều năm xa cách. Tôi vừa hồi hộp vừa tò mò. Khi một người đàn ông bước vào sân và gọi to: “Thu! Con!”, tôi giật mình. Người ấy chạy đến định ôm tôi vào lòng, nhưng tôi vội vàng né tránh và chạy đi. Tôi thấy gương mặt người đàn ông ấy có một vết sẹo dài nên không tin đó là ba mình.

Má và mọi người đều giải thích rằng đó chính là ba tôi, nhưng tôi vẫn nhất quyết không chịu nhận. Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng gần gũi và chăm sóc tôi. Ba muốn ôm tôi, muốn nghe tôi gọi một tiếng “ba”, nhưng tôi vẫn tỏ ra bướng bỉnh và lạnh lùng. Mỗi khi má bảo gọi ba, tôi chỉ nói trống không khiến ba buồn lắm.

Một lần vì tôi hỗn nên ba đã đánh tôi. Tôi giận quá liền chạy sang nhà bà ngoại. Bà ôm tôi vào lòng và kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói đó là vết thương ba bị trong một trận chiến ác liệt khi bảo vệ đất nước.

Nghe bà nói xong, tôi bỗng hiểu ra tất cả. Người đàn ông mà tôi luôn từ chối chính là ba của mình. Lúc ấy, tôi cảm thấy hối hận vô cùng.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường trở lại đơn vị, tôi đứng nhìn ba từ xa. Tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chạy thật nhanh đến ôm chặt lấy ba và bật khóc:“Ba… ba!”

Tiếng gọi ấy như vỡ òa sau bao ngày kìm nén. Ba ôm tôi thật chặt, đôi mắt đỏ hoe. Nhưng rồi ba vẫn phải lên đường.

Đó là lần đầu tiên tôi gọi tiếng “ba”, nhưng cũng là lúc ba phải đi xa. Kỷ niệm ấy sẽ mãi mãi khắc sâu trong trái tim tôi.

3.10.Bài văn mẫu 10: Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi

Tôi là bé Thu. Ba tôi đi kháng chiến từ khi tôi còn rất nhỏ nên tôi chưa từng được gặp ba. Hình ảnh duy nhất về ba là tấm ảnh chụp chung với má mà tôi thường ngắm nhìn mỗi ngày.

Một hôm, má báo tin ba sẽ về thăm nhà. Tôi rất mong được gặp ba. Nhưng khi ba xuất hiện trước mặt, tôi lại vô cùng ngạc nhiên. Người đàn ông ấy có một vết sẹo dài trên mặt nên tôi không nhận ra. Khi ba gọi tôi và định ôm tôi vào lòng, tôi hoảng sợ chạy đi.

Dù má giải thích rất nhiều lần, tôi vẫn không chịu tin người đó là ba. Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng gần gũi với tôi. Ba muốn chơi với tôi, muốn chăm sóc tôi, nhưng tôi luôn tỏ ra lạnh lùng.

Có lần má bảo tôi gọi ba vào ăn cơm, tôi chỉ nói trống không:“Vô ăn cơm!”

Ba nghe vậy rất buồn nhưng vẫn kiên nhẫn với tôi. Một lần vì tôi hỗn nên ba đã đánh tôi. Tôi giận quá chạy sang nhà bà ngoại.

Bà ngoại đã kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Bà nói ba bị thương trong chiến tranh khi chiến đấu bảo vệ đất nước. Lúc ấy tôi mới hiểu ra tất cả. Người đàn ông mà tôi luôn từ chối chính là ba của mình.

Tôi cảm thấy vô cùng hối hận và chỉ mong được gặp lại ba.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị lên đường, tôi chạy đến ôm chầm lấy ba và khóc nức nở. Tôi gọi lớn:“Ba! Ba!”

Ba ôm tôi thật lâu, như không muốn rời xa.

Cuộc gặp gỡ giữa tôi và ba tuy rất ngắn ngủi nhưng đã để lại trong lòng tôi một kỷ niệm sâu sắc. Tình cha con thiêng liêng ấy sẽ mãi mãi theo tôi suốt cuộc đời.

3.11.Bài văn mẫu 11: Kỷ niệm không bao giờ quên

Tôi tên là Thu. Tuổi thơ của tôi thiếu vắng hình bóng của ba vì ba đi kháng chiến từ khi tôi còn rất nhỏ. Tôi chỉ biết ba qua tấm ảnh cũ mà má thường giữ gìn cẩn thận.

Sau nhiều năm xa cách, một ngày nọ ba trở về thăm nhà. Khi nhìn thấy tôi, ba vô cùng xúc động và gọi lớn:“Thu! Con!”

Ba chạy đến định ôm tôi vào lòng, nhưng tôi vội vàng né tránh. Tôi không nhận ra ba vì trên mặt ba có một vết sẹo dài. Trong trí nhớ của tôi, ba trong bức ảnh không hề có vết sẹo ấy.

Dù má và mọi người đều nói đó là ba, tôi vẫn không tin. Trong những ngày ba ở nhà, ba luôn cố gắng gần gũi với tôi. Ba muốn ôm tôi, muốn nghe tôi gọi tiếng “ba”, nhưng tôi vẫn tỏ ra bướng bỉnh.

Một lần vì tôi cãi lời nên ba đã đánh tôi. Tôi giận dữ chạy sang nhà bà ngoại. Bà ôm tôi vào lòng và kể cho tôi nghe về vết sẹo trên mặt ba. Đó là vết thương ba bị trong chiến tranh.

Nghe bà kể xong, tôi mới hiểu ra rằng người đàn ông mà tôi luôn từ chối chính là ba của mình. Tôi cảm thấy hối hận vô cùng.

Sáng hôm sau, khi ba chuẩn bị rời nhà, tôi chạy đến ôm chặt lấy ba và bật khóc:“Ba!”

Ba ôm tôi thật lâu. Tôi cảm nhận được tình yêu thương mà ba dành cho tôi.

Dù cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi, nhưng đó là kỷ niệm không bao giờ phai trong lòng tôi. Tôi sẽ luôn nhớ mãi hình ảnh người ba yêu thương của mình.

4Lưu ý khi viết bài đóng vai bé Thu giúp học sinh đạt điểm cao

Để bài văn hay và đúng yêu cầu, học sinh cần chú ý một số điểm sau:

  • Viết theo ngôi kể thứ nhất (xưng tôi hoặc con).
  • Bám sát nội dung truyện “Chiếc lược ngà”.
  • Thể hiện rõ diễn biến tâm lý của bé Thu từ xa lạ đến yêu thương cha.
  • Sử dụng lời văn giàu cảm xúc và chân thật.
  • Nhấn mạnh cao trào khi Thu gọi tiếng “Ba!”.
  • Kết hợp kể chuyện và miêu tả cảm xúc nhân vật.
  • Bài viết cần mạch lạc, có mở bài – thân bài – kết bài rõ ràng.

Bài văn đóng vai bé Thu kể lại cuộc gặp cha giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn tình cha con thiêng liêng trong truyện “Chiếc lược ngà”. Qua góc nhìn của bé Thu, câu chuyện trở nên gần gũi và xúc động hơn, đồng thời nhắc nhở chúng ta luôn trân trọng tình cảm gia đình – một tình cảm vô cùng quý giá trong cuộc sống. Hy vọng với các nội dung trên sẽ giúp các em học sinh, phụ huynh có thêm tài liệu tham khảo.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi