1. Mở bài
2. Thân bài
a. Hoàn cảnh, vai trò của nhân vật
b. Tả ngoại hình nhân vật
c. Tả lời nói, cử chỉ và tính cách
d. Kể một cảnh hoặc chi tiết đáng nhớ
Kể lại một cảnh tiêu biểu trong phim/vở kịch:
Nêu cảm xúc của em khi xem cảnh đó.
e. Tình cảm và suy nghĩ của em
3. Kết bài
Hôm chủ nhật vừa rồi, sau khi làm xong bài tập, em được bố bật tivi cho xem lại bộ phim hoạt hình “Doraemon” mà cả nhà ai cũng quen thuộc. Trong bộ phim ấy có rất nhiều nhân vật đáng yêu, nhưng nhân vật chính khiến em nhớ nhất vẫn là Doraemon – chú mèo máy màu xanh đến từ tương lai, luôn đồng hành với Nobita. Ngay từ lần đầu xem, em đã có cảm giác Doraemon giống như một người bạn lớn hiền lành, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ, nên hình ảnh chú mèo máy cứ ở lại trong đầu em rất lâu.
Doraemon sống trong hoàn cảnh khá đặc biệt. Chú không phải mèo thật mà là robot được gửi từ thế kỉ 22 về để giúp Nobita thay đổi tương lai. Vì vậy, Doraemon vừa là nhân vật chính vừa như người dẫn dắt câu chuyện, bởi hầu hết mọi rắc rối và cách giải quyết đều bắt đầu từ chiếc túi thần kì trước bụng chú. Doraemon quan trọng vì nếu không có chú, Nobita sẽ mãi vụng về, hay bị bắt nạt, và những bài học trong phim cũng không thể hiện rõ. Doraemon giống như chiếc “cầu nối” giữa hiện tại và tương lai, giữa sai lầm và cách sửa sai.
Ngoại hình của Doraemon rất dễ nhận ra. Chú có dáng tròn trịa như một quả bóng, không cao nhưng nhìn lúc nào cũng chắc chắn và đáng tin. Khuôn mặt Doraemon to, đôi mắt tròn đen long lanh, lúc vui thì cong cong như hai hạt nhãn, lúc lo lắng thì mở to khiến em cũng hồi hộp theo. Nụ cười của Doraemon hiền và ấm, nhìn thôi đã thấy yên tâm. Chú mặc “bộ đồ” màu xanh, bụng trắng, cổ đeo chiếc chuông vàng kêu leng keng. Đặc biệt nhất là chiếc túi thần kì trước bụng, nơi cất đủ thứ bảo bối. Dù Doraemon không có tai, nhưng chính chi tiết ấy lại khiến chú càng đáng yêu, vì mỗi lần ai nhắc đến chuyện mất tai, chú lại vừa giận vừa buồn cười.
Doraemon nói chuyện bằng giọng nhẹ nhàng, đôi khi nghiêm khắc nhưng không làm người khác sợ. Khi Nobita lười biếng, Doraemon thường thở dài, nhắc nhở từng chút một. Cử chỉ của chú cũng rất đặc trưng: hay chống nạnh, lắc đầu, hoặc đưa tay vào túi lấy bảo bối. Doraemon nhân hậu và kiên nhẫn, dù Nobita nhiều lần làm sai vẫn không bỏ mặc. Chú thông minh, biết suy nghĩ trước sau, nhưng cũng có lúc “mềm lòng” vì thương bạn. Điều em thích nhất là Doraemon dũng cảm theo cách thầm lặng: không phải lúc nào cũng đánh nhau, mà là dám chịu trách nhiệm, dám khuyên bạn nhận lỗi.
Một cảnh em nhớ mãi là khi Nobita dùng bảo bối để khoe khoang rồi gây rắc rối cho mọi người. Cuối cùng, mọi chuyện rối tung lên, Nobita hoảng hốt chạy về khóc. Doraemon không mắng ầm lên, nhìn Nobita một lúc rồi nói chậm rãi rằng: “Bảo bối không thay được sự cố gắng.” Sau đó, Doraemon giúp Nobita sửa sai, nhưng bắt Nobita phải tự xin lỗi từng người. Khi xem cảnh ấy, em vừa thương Nobita vừa thấy Doraemon giống như thầy giáo trong nhà: nghiêm mà vẫn ấm, không làm bạn xấu hổ nhưng cũng không cho trốn tránh.
Em yêu Doraemon vì chú khiến em tin rằng ai cũng có thể tốt hơn nếu có người hướng dẫn đúng cách. Doraemon dạy em bài học về lòng tốt và sự trung thực: làm sai thì phải nhận, muốn giỏi thì phải chăm. Em cũng hiểu rằng giúp đỡ người khác không chỉ là cho họ “đồ thần kì”, mà là giúp họ biết tự đứng lên.
Tối hôm kia, lớp em được cô giáo cho xem một đoạn phim “Doraemon” trong giờ sinh hoạt, vì cả tuần chúng em học chăm và giữ trật tự tốt. Trong phim, ngoài Doraemon và Nobita, em đặc biệt chú ý đến Shizuka – cô bạn gái hiền lành, học giỏi và luôn cư xử nhẹ nhàng. Shizuka không phải người nói nhiều, nhưng mỗi lần xuất hiện, em đều cảm thấy không khí trong phim trở nên sáng sủa và dễ chịu hơn. Vì thế, Shizuka là nhân vật khiến em yêu thích và nhớ nhất.
Shizuka sống trong một gia đình bình thường, được bố mẹ chăm sóc chu đáo. Bạn ấy là nhân vật quan trọng vì giống như “ngọn đèn” nhắc nhở Nobita và các bạn về điều đúng đắn. Trong nhiều tình huống, Shizuka không dùng sức mạnh hay bảo bối, mà dùng sự tử tế để làm mọi người bình tĩnh lại. Shizuka không phải người dẫn dắt câu chuyện theo kiểu có phép thuật, nhưng lại là người giữ cho câu chuyện có sự ấm áp và hướng thiện. Nếu thiếu Shizuka, nhóm bạn sẽ dễ cãi nhau hơn, và Nobita cũng ít có động lực để cố gắng.
Shizuka có dáng người nhỏ nhắn, cân đối, không quá cao nhưng trông rất nhanh nhẹn. Khuôn mặt bạn ấy sáng, đôi mắt đen hiền, nhìn ai cũng như đang lắng nghe. Nụ cười của Shizuka nhẹ như gió, không ồn ào mà khiến người khác thấy yên tâm. Tóc Shizuka đen, thường buộc gọn hoặc để ngang vai, nhìn rất gọn gàng. Trang phục của Shizuka giản dị, khi đi học thì mặc đồng phục, khi ở nhà thì mặc váy hoặc áo quần màu sáng. Bạn ấy hay mang theo balo ngay ngắn, đôi khi cầm quyển vở hoặc cây bút, làm em có cảm giác Shizuka lúc nào cũng sẵn sàng học tập.
Giọng nói của Shizuka trong phim mềm mại, rõ ràng, không gắt gỏng. Khi nói chuyện với Nobita, bạn ấy hay dùng những câu đơn giản nhưng chân thành, như “Cậu cố lên nhé” hoặc “Đừng làm vậy nữa.” Cử chỉ của Shizuka cũng rất tinh tế, bạn ấy thường cúi đầu cảm ơn, đưa tay đỡ người khác, hoặc đứng chắn để can ngăn khi có bạn gây sự. Tính cách nổi bật của Shizuka là nhân hậu và biết quan tâm. Bạn ấy thông minh, chăm chỉ, nhưng không kiêu căng. Điều em quý nhất là Shizuka công bằng, không vì Nobita yếu mà coi thường, cũng không vì Jaian mạnh mà sợ hãi.
Cảnh em nhớ nhất là khi Nobita bị điểm kém và buồn bã, định bỏ cuộc. Shizuka gặp Nobita ở sân chơi, không cười chê mà ngồi xuống hỏi han. Bạn ấy kể rằng ai cũng có lúc làm sai, nhưng nếu cố gắng thì sẽ tiến bộ. Shizuka còn đưa cho Nobita xem vở ghi chép của mình, chỉ cách học từng bước. Khi xem cảnh ấy, em thấy cổ họng mình nghèn nghẹn, vì em cũng từng có lần làm bài không tốt và rất sợ bị chê. Shizuka làm em hiểu rằng một lời động viên đúng lúc có thể giúp người khác mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Em yêu thích Shizuka vì bạn ấy giống như một người bạn trong lớp mà ai cũng muốn ngồi cạnh. Shizuka dạy em bài học về sự dịu dàng và lòng tốt: giúp người khác không cần làm điều to tát, chỉ cần chân thành và kiên nhẫn. Em cũng học được rằng học giỏi không phải để hơn người, mà để có thể chia sẻ và nâng đỡ bạn bè.
Vào một buổi chiều mưa, em ở nhà cùng chị vì bố mẹ bận việc. Chị mở cho em xem bộ phim hoạt hình “Lilo & Stitch”. Tiếng mưa rơi ngoài hiên hòa với tiếng nhạc Hawaii trong phim làm em thấy như đang đi du lịch. Nhân vật chính khiến em nhớ nhất là Lilo – một cô bé nhỏ sống trên đảo, có đôi mắt to và trái tim rất ấm. Lilo không hoàn hảo, đôi khi bướng bỉnh, nhưng càng xem em càng thương và càng thích bạn ấy.
Lilo sống trong hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm vì bố mẹ đã mất, bạn ấy ở với chị gái Nani. Lilo hay cô đơn, ở trường cũng khó hòa nhập nên thường buồn. Trong câu chuyện, Lilo là nhân vật chính vì mọi sự thay đổi đều bắt đầu từ mong muốn có một gia đình trọn vẹn của bạn ấy. Lilo quan trọng vì chính tình yêu thương của bạn đã cảm hóa Stitch, biến một “sinh vật phá phách” thành người biết yêu và biết bảo vệ. Nếu không có Lilo, Stitch có lẽ chỉ là một cơn bão rắc rối.
Lilo có dáng người nhỏ, hơi tròn trịa, bước đi nhanh nhẹn. Khuôn mặt Lilo bầu bĩnh, đôi mắt đen to như hai hòn bi, lúc vui thì sáng rực, lúc buồn thì như có nước biển dâng lên. Nụ cười của Lilo rất hồn nhiên, nhưng đôi khi cũng pha chút ngang ngạnh. Tóc Lilo đen, dày, thường xõa tự nhiên. Bạn ấy hay mặc váy đỏ có họa tiết trắng, nhìn nổi bật như một bông hoa giữa nắng. Lilo còn thích cầm máy ảnh để chụp những điều lạ lùng, khiến em thấy bạn ấy có một thế giới riêng rất đặc biệt.
Giọng nói của Lilo trong phim trẻ con nhưng rõ ràng, đôi lúc cứng đầu. Cử chỉ của bạn ấy mạnh mẽ hơn em tưởng: có khi khoanh tay, có khi dậm chân, có khi ôm chặt Stitch như sợ mất. Tính cách Lilo vừa nhạy cảm vừa kiên cường. Bạn ấy có thể khóc vì bị bạn bè trêu, nhưng cũng có thể đứng lên bảo vệ điều mình tin. Lilo rất nhân hậu, vì dù Stitch gây ra bao nhiêu chuyện, bạn ấy vẫn coi Stitch là gia đình.
Cảnh em nhớ nhất là khi Lilo nói về “ohana” – nghĩa là gia đình, và gia đình là không ai bị bỏ lại phía sau. Lilo ôm Stitch, giọng run run nhưng kiên quyết. Lúc ấy, em thấy mắt mình cay cay. Em nghĩ đến gia đình em, nghĩ đến những lúc em giận dỗi rồi trốn vào phòng, nhưng cuối cùng vẫn được mẹ gọi ra ăn cơm. Câu nói của Lilo làm em hiểu rằng gia đình không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng là nơi mình được yêu và được tha thứ.
Em yêu Lilo vì bạn ấy dạy em cách yêu thương bằng hành động. Lilo không chỉ nói “mình thương bạn”, mà bạn ấy chăm sóc, bảo vệ, và cố gắng giữ gia đình lại với nhau. Em học được rằng khi mình cô đơn, thay vì làm điều xấu, mình có thể tìm cách mở lòng, nói ra cảm xúc và trân trọng người thân.
Một tối cuối tuần, cả nhà em xem phim “Zootopia” trên tivi. Em ngồi sát mép ghế, vừa xem vừa đoán xem ai là kẻ xấu. Trong phim có nhiều nhân vật thú vị, nhưng em ấn tượng nhất với Judy Hopps – cô thỏ nhỏ làm cảnh sát. Judy là nhân vật chính vì chính bạn ấy điều tra vụ án và thay đổi cách nhìn của cả thành phố. Em thích Judy vì bạn ấy nhỏ bé nhưng có ước mơ rất lớn.
Judy sinh ra ở vùng quê, trong một gia đình thỏ đông con. Ai cũng nghĩ thỏ thì chỉ nên trồng cà rốt, không nên làm cảnh sát. Nhưng Judy vẫn lên thành phố Zootopia để thực hiện ước mơ. Vai trò của Judy rất quan trọng vì bạn ấy là người dẫn dắt câu chuyện: từ lúc bước vào sở cảnh sát, bị coi thường, đến khi tự mình phá án. Judy còn giúp mọi người hiểu rằng định kiến có thể làm người ta mù quáng. Nếu không có Judy, vụ án sẽ không được sáng tỏ và thành phố sẽ rơi vào sợ hãi.
Judy có dáng người nhỏ nhắn, tai dài dựng lên, lúc chạy thì tai hơi rung rung. Khuôn mặt Judy sáng, đôi mắt tím to, nhìn rất cương quyết. Nụ cười của Judy rạng rỡ, nhưng khi nghiêm túc thì ánh mắt sắc như đang “soi” vào sự thật. Judy mặc đồng phục cảnh sát màu xanh đậm, đeo huy hiệu sáng bóng. Bạn ấy còn mang theo bộ đàm và sổ ghi chép. Dù là thỏ, Judy đứng thẳng lưng, bước đi nhanh, khiến em thấy bạn ấy như một mũi tên nhỏ lao về phía mục tiêu.
Giọng nói của Judy rõ ràng, dứt khoát, đôi khi hơi gấp vì bạn ấy luôn vội vàng. Cử chỉ của Judy rất nhanh: chạy, nhảy, leo trèo, và không ngại lao vào nguy hiểm. Tính cách của Judy nổi bật nhất là kiên cường và chăm chỉ. Bạn ấy thông minh, biết quan sát, biết đặt câu hỏi. Judy cũng trung thực, dám nhận lỗi khi mình sai. Điều em nể là Judy không bỏ cuộc dù bị chế giễu.
Cảnh em nhớ nhất là khi Judy bị giao nhiệm vụ viết vé phạt thay vì điều tra. Bạn ấy buồn nhưng vẫn làm việc nghiêm túc, rồi từ những chi tiết nhỏ trên đường phố, Judy phát hiện manh mối quan trọng. Khi Judy chạy đuổi theo kẻ tình nghi giữa phố đông, em nín thở vì sợ bạn ấy bị thương. Cảnh ấy làm em thấy rằng cơ hội đôi khi nằm trong những việc nhỏ, nếu mình làm hết lòng thì sẽ tìm ra đường.
Em yêu thích Judy vì bạn ấy cho em bài học về ước mơ và sự cố gắng. Judy dạy em rằng không ai có quyền nói “mình không làm được” chỉ vì mình nhỏ hoặc khác biệt. Em cũng hiểu rằng muốn được tôn trọng thì phải làm tốt, và khi mắc lỗi thì phải dũng cảm sửa.
Em xem “Zootopia” vào một buổi trưa nghỉ học, khi trời nắng và em ở nhà một mình. Ban đầu em nghĩ nhân vật chính sẽ là Judy, nhưng càng xem em càng bị thu hút bởi Nick Wilde – chú cáo ranh mãnh. Nick không phải kiểu nhân vật hoàn hảo ngay từ đầu, nhưng chính sự thay đổi của Nick làm em nhớ mãi. Em thích Nick vì bạn ấy vừa hài hước vừa sâu sắc, như một người từng buồn nên mới biết trân trọng điều tốt.
Nick sống ở Zootopia, nhưng từ nhỏ đã bị nhiều con vật khác nghi ngờ chỉ vì là cáo. Bạn ấy từng muốn trở thành hướng đạo sinh, nhưng bị bạn bè bắt nạt và gắn nhãn “kẻ lừa đảo”. Vì vậy, Nick lớn lên với suy nghĩ: nếu người ta đã nghĩ mình xấu, thì mình cứ sống đúng như họ nghĩ. Trong câu chuyện, Nick là nhân vật quan trọng vì bạn ấy là người đồng hành với Judy, giúp Judy hiểu thành phố và cũng giúp vụ án tiến triển. Nick giống như chiếc chìa khóa mở ra những góc tối mà Judy chưa biết.
Nick có dáng người cao, thon, bước đi thong thả như không vội. Khuôn mặt Nick dài, đôi mắt xanh lá hơi nheo lại, lúc nào cũng như đang tính toán điều gì. Nụ cười của Nick rất đặc biệt: nửa như trêu chọc, nửa như che giấu nỗi buồn. Nick thường mặc áo sơ mi xanh nhạt và cà vạt có sọc, nhìn vừa lịch sự vừa “lạ lạ”. Đuôi Nick dài, lông đỏ cam, khi Nick quay đi thì đuôi khẽ quét như một dấu chấm hết cho câu nói.
Giọng nói của Nick trầm, kéo dài, nghe có vẻ lười biếng nhưng thật ra rất sắc sảo. Cử chỉ của Nick bình tĩnh, hay nhún vai, hay nháy mắt. Nick thông minh, nhanh trí, biết quan sát tâm lí người khác. Nhưng bên trong, Nick cũng là người nhạy cảm. Khi Judy tin tưởng, Nick dần trở nên chân thành và dũng cảm. Em thích nhất là sự trung thực của Nick ở đoạn sau: bạn ấy không còn muốn lừa ai nữa, mà muốn sống đúng với bản thân.
Cảnh em nhớ nhất là khi Nick kể về tuổi thơ bị bắt nạt. Nick nói chậm, mắt nhìn xa, như đang nhớ lại một vết xước cũ. Lúc ấy, em thấy thương Nick vô cùng. Em hiểu rằng có những người hay đùa cợt không phải vì họ xấu, mà vì họ sợ bị tổn thương thêm. Cảnh ấy làm em suy nghĩ về việc trêu chọc bạn bè ở trường: một câu nói tưởng vui có thể làm người khác đau rất lâu.
Em yêu Nick vì bạn ấy cho em bài học về niềm tin. Khi có người tin mình, mình sẽ có cơ hội trở nên tốt hơn. Nick cũng dạy em rằng đừng vội đánh giá ai qua vẻ ngoài hay lời đồn. Em cũng muốn học cách nhìn người bằng sự cảm thông, để không vô tình làm ai đó phải mang một nỗi buồn như Nick.
Vào dịp nghỉ lễ, em được xem bộ phim “Ở nhà một mình” trên tivi cùng anh trai. Bộ phim vừa hài vừa hồi hộp, khiến em cười mà cũng có lúc ôm gối vì sợ. Nhân vật chính là Kevin – cậu bé bị gia đình vô tình bỏ quên ở nhà khi đi du lịch. Kevin làm em nhớ nhất vì cậu vừa nhỏ tuổi vừa phải tự xoay xở, nhưng vẫn không khóc lóc mãi mà tìm cách giải quyết.
Kevin sống trong một ngôi nhà rộng, có nhiều phòng và cầu thang. Khi cả nhà đi vắng, Kevin ban đầu rất vui vì được tự do, nhưng rồi cậu phải đối mặt với nỗi sợ và hai tên trộm. Vai trò của Kevin cực kì quan trọng vì cậu là trung tâm của mọi tình huống: từ việc tự chăm sóc bản thân đến việc bảo vệ ngôi nhà. Nếu không có Kevin, bộ phim sẽ không có những cảnh thông minh và hài hước làm người xem thích thú.
Kevin có dáng người nhỏ, tóc vàng, khuôn mặt trắng trẻo. Đôi mắt Kevin sáng và lanh, nhìn là biết cậu hay nghĩ ra trò. Nụ cười của Kevin tinh nghịch, nhưng khi sợ thì mặt cậu cũng tái đi, làm em thấy cậu rất thật. Kevin thường mặc áo len hoặc áo thun đơn giản, có lúc khoác áo ấm rộng. Đạo cụ gắn liền với Kevin là những món đồ trong nhà được cậu biến thành “bẫy”: dây thừng, sơn, đồ chơi… Nhìn Kevin chạy lên chạy xuống, em thấy cậu như một “tướng quân” nhỏ.
Giọng nói của Kevin lúc bình thường thì trẻ con, nhưng khi quyết tâm thì lại rất dứt khoát. Cử chỉ của Kevin nhanh nhẹn, đôi tay luôn bày biện, sắp xếp. Kevin thông minh, sáng tạo, dũng cảm theo kiểu không bỏ chạy. Nhưng Kevin cũng có lúc cô đơn, nhớ mẹ, nhớ gia đình. Điều đó làm em thương Kevin, vì dù giỏi đến đâu, một đứa trẻ vẫn cần vòng tay người lớn.
Cảnh em nhớ nhất là khi Kevin chuẩn bị hàng loạt cái bẫy để ngăn hai tên trộm. Cậu tính toán từng bước, đặt từng món đồ đúng chỗ. Khi hai tên trộm bước vào và liên tục bị dính bẫy, em vừa cười vừa hồi hộp. Nhưng điều làm em xúc động nhất lại là cảnh Kevin gặp người hàng xóm già ở nhà thờ, rồi tâm sự về nỗi nhớ gia đình. Cảnh ấy khiến em hiểu rằng lòng dũng cảm không chỉ là đánh bại kẻ xấu, mà còn là dám nói ra nỗi buồn của mình.
Em yêu Kevin vì cậu dạy em tính tự lập và sự bình tĩnh. Khi gặp rắc rối, thay vì hoảng loạn, mình có thể nghĩ cách giải quyết. Kevin cũng nhắc em rằng gia đình rất quan trọng, đôi khi mình giận nhau nhưng vẫn cần nhau. Kevin là nhân vật chính khiến em nhớ nhất trong “Ở nhà một mình”. Em muốn xem lại bộ phim để vừa cười vừa học cách suy nghĩ nhanh như Kevin. Em cũng muốn học ở cậu sự can đảm và biết trân trọng những bữa cơm đầy đủ người thân.
Hôm nọ, em được mẹ dẫn đi xem phim “Inside Out 2” ở rạp. Đây là lần hiếm hoi em được ăn bắp rang trong rạp và ngồi trong phòng chiếu tối om, màn hình thì sáng rực. Bộ phim kể về những cảm xúc trong đầu một cô bé tên Riley. Nhân vật chính khiến em nhớ nhất chính là Riley, vì em thấy bạn ấy giống nhiều bạn học sinh: vừa muốn lớn, vừa dễ lo, vừa dễ tủi thân.
Riley sống trong gia đình yêu thương, nhưng bạn ấy đang bước vào tuổi dậy thì nên mọi thứ thay đổi nhanh. Bạn ấy chuyển môi trường, có bạn mới, có áp lực phải thể hiện mình. Riley là nhân vật quan trọng vì mọi cảm xúc vui buồn, lo lắng, xấu hổ đều xoay quanh những lựa chọn của bạn ấy. Câu chuyện không chỉ là chuyện trong đầu, mà là chuyện một bạn nhỏ đang học cách hiểu bản thân.
Riley có dáng người cao hơn trước, gương mặt đã bớt trẻ con. Mái tóc nâu của bạn ấy buộc gọn khi chơi thể thao, nhìn khỏe khoắn. Đôi mắt Riley có lúc sáng lên vì hào hứng, có lúc lại nhìn xuống vì ngại ngùng. Nụ cười của Riley không còn lúc nào cũng vô tư, mà đôi khi gượng gạo, như đang cố tỏ ra ổn. Trang phục của Riley thường là áo thun, quần thể thao, giày thể thao, đúng kiểu một bạn năng động. Những chi tiết ấy làm em thấy Riley rất gần gũi, như bạn trong trường em.
Giọng nói của Riley có lúc vui vẻ, có lúc gắt hơn vì bực. Cử chỉ của bạn ấy cũng thay đổi: khi tự tin thì bước nhanh, khi lo thì cắn môi, khi xấu hổ thì quay mặt đi. Tính cách của Riley đang “lớn lên”, vừa mạnh mẽ vừa dễ tổn thương. Bạn ấy muốn được công nhận, muốn thuộc về một nhóm bạn, nhưng cũng sợ bị bỏ rơi. Em thích Riley vì bạn ấy không phải nhân vật lúc nào cũng đúng, bạn ấy sai rồi học lại, giống đời thật.
Cảnh em nhớ nhất là khi Riley bị áp lực trong một tình huống quan trọng và cảm xúc trong bạn ấy rối tung. Riley cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng bên trong như có cơn bão. Khi Riley cuối cùng dám thừa nhận mình lo lắng và cần được giúp, em thấy rất xúc động. Em nhận ra đôi khi mình cũng vậy: có chuyện buồn nhưng cứ cố cười, rồi về nhà mới khóc.
Em yêu Riley vì bạn ấy dạy em rằng cảm xúc nào cũng có lý do. Lo lắng không phải lúc nào cũng xấu, nó nhắc mình chuẩn bị. Buồn không phải yếu đuối, nó giúp mình biết mình cần ai. Em học được rằng nói ra cảm xúc với người thân là điều can đảm.
Riley là nhân vật chính khiến em nhớ nhất trong “Inside Out 2” vì bạn ấy thật như một người bạn ngoài đời. Em mong được xem lại phim để hiểu thêm về cảm xúc của mình. Em cũng muốn học cách bình tĩnh, biết chia sẻ, để lớn lên mà không phải giấu hết mọi điều trong lòng.
Một buổi tối mất điện, cả nhà em thắp nến và mẹ mở laptop cho em xem phim “Hàng xóm của tôi là Totoro”. Không có tiếng quạt, chỉ có tiếng côn trùng ngoài vườn, nên em càng thấy bộ phim như một giấc mơ. Nhân vật chính khiến em nhớ nhất là Totoro – sinh vật to lớn sống trong rừng, vừa bí ẩn vừa hiền. Totoro không nói nhiều, nhưng mỗi lần xuất hiện, em đều thấy lòng mình dịu lại.
Totoro sống trong khu rừng gần ngôi nhà mới của hai chị em. Totoro giống như linh hồn của thiên nhiên, xuất hiện khi các bạn nhỏ cần được an ủi. Trong câu chuyện, Totoro là nhân vật quan trọng vì mang đến sự kỳ diệu và niềm tin. Khi gia đình gặp lo lắng, nhất là chuyện mẹ ốm, Totoro như một người bạn giúp các bé bớt sợ. Totoro không dẫn dắt bằng lời, mà dẫn dắt bằng cảm giác bình yên.
Totoro có dáng người rất to, bụng tròn, lông xám mềm như mây. Khuôn mặt Totoro rộng, mũi nhỏ, miệng lúc nào cũng như đang cười. Đôi mắt Totoro đen, tròn, nhìn thẳng mà không làm người ta sợ, trái lại còn khiến em muốn lại gần. Totoro thường cầm chiếc lá to làm ô khi trời mưa, đó là hình ảnh em nhớ nhất. Totoro không mặc quần áo như người, nhưng chính sự đơn giản ấy làm Totoro giống thiên nhiên hơn.
Totoro không nói nhiều, nhưng tiếng kêu của Totoro trầm và vang, như tiếng gió trong rừng. Cử chỉ của Totoro chậm rãi, chắc chắn. Totoro có lúc nhảy lên làm rung cả mặt đất, có lúc lại ngồi yên nghe mưa rơi. Tính cách Totoro hiền hậu, bao dung, như một người lớn tốt bụng. Totoro cũng rất tinh nghịch: có khi Totoro cười khì khì, có khi làm trò khiến các bé ngạc nhiên.
Cảnh em nhớ nhất là cảnh Totoro đứng chờ xe bus dưới mưa cùng cô bé. Totoro cầm lá làm ô, nước mưa rơi tí tách, rồi có giọt rơi xuống đầu Totoro làm Totoro giật mình thích thú. Cô bé đưa Totoro chiếc ô, Totoro thử mở ra, nghe tiếng mưa gõ lên ô mà vui như trẻ con. Khi xem cảnh ấy, em thấy lòng mình ấm lên, vì giữa mưa lạnh lại có một khoảnh khắc chia sẻ rất nhẹ nhàng.
Em yêu Totoro vì Totoro dạy em biết yêu thiên nhiên và biết dịu dàng. Totoro làm em hiểu rằng đôi khi mình không cần nói nhiều để an ủi ai đó, chỉ cần ở bên cạnh. Em cũng học được rằng rừng cây, mưa gió, tiếng đêm đều có vẻ đẹp riêng nếu mình biết lắng nghe.
Totoro là nhân vật chính khiến em nhớ nhất trong “Hàng xóm của tôi là Totoro”. Em mong một ngày được xem lại bộ phim trong một tối yên tĩnh, để cảm nhận sự bình yên ấy lần nữa. Em cũng muốn học ở Totoro sự hiền lành và biết trân trọng những điều giản dị quanh mình.
Trong một buổi học ngoại khóa, cô giáo cho lớp em xem phim “Hoa Mộc Lan”. Em xem mà tim đập nhanh, vì phim có cảnh luyện tập, có cảnh ra trận, lại có những đoạn rất xúc động. Nhân vật chính khiến em nhớ nhất là Mộc Lan – một cô gái dám thay đổi số phận để bảo vệ gia đình. Mộc Lan làm em khâm phục vì bạn ấy không sinh ra đã mạnh mẽ, nhưng bạn ấy đã tự rèn mình để trở nên mạnh mẽ.
Mộc Lan sống trong một gia đình coi trọng danh dự. Khi đất nước cần người ra trận, bố Mộc Lan đã già yếu nhưng vẫn phải đi. Mộc Lan thương bố nên quyết định giả trai thay bố nhập ngũ. Vai trò của Mộc Lan là trung tâm của câu chuyện, vì mọi thử thách đều xoay quanh lựa chọn ấy. Mộc Lan quan trọng vì bạn ấy cho thấy lòng hiếu thảo và sự dũng cảm có thể làm nên điều lớn lao.
Mộc Lan có dáng người mảnh, không cao lắm nhưng nhanh nhẹn. Khuôn mặt Mộc Lan thanh tú, đôi mắt đen sâu, lúc bình thường thì dịu, lúc quyết tâm thì sáng lên như có lửa. Nụ cười của Mộc Lan hiếm khi cười lớn, nhưng khi cười thì rất chân thành. Trang phục của Mộc Lan thay đổi theo hoàn cảnh: ở nhà thì mặc đồ truyền thống gọn gàng, khi vào quân đội thì mặc áo giáp, buộc tóc, đội mũ. Hình ảnh Mộc Lan trong bộ đồ lính làm em vừa bất ngờ vừa nể phục, vì bạn ấy như biến thành một con người khác.
Giọng nói của Mộc Lan lúc ở nhà nhẹ, nhưng khi ở doanh trại thì cố làm trầm hơn để không bị phát hiện. Cử chỉ của Mộc Lan ban đầu vụng về, nhưng dần dần trở nên chắc chắn. Bạn ấy luyện tập chăm chỉ, chịu đau, chịu mệt. Tính cách Mộc Lan nổi bật là kiên cường và thông minh. Bạn ấy không mạnh nhất, nhưng biết nghĩ cách. Mộc Lan cũng trung thực với trái tim mình: bạn ấy sợ, nhưng vẫn làm.
Cảnh em nhớ nhất là lúc Mộc Lan cố leo lên cột cao để lấy mũi tên trong bài tập. Các bạn khác bỏ cuộc, nhưng Mộc Lan cứ thử đi thử lại, tay trầy xước. Cuối cùng bạn ấy dùng trí thông minh để kết hợp hai vật nặng và leo lên được. Khi xem cảnh ấy, em thấy như có ai đó kéo mình đứng dậy. Em hiểu rằng chăm chỉ và biết suy nghĩ có thể giúp mình vượt qua điều tưởng như không thể.
Em yêu Mộc Lan vì bạn ấy dạy em về lòng hiếu thảo và sự cố gắng. Mộc Lan cho em biết rằng con gái hay con trai đều có thể làm việc lớn nếu có quyết tâm. Em cũng học được rằng khi mình làm điều đúng, mình sẽ tìm thấy sức mạnh trong chính mình.
Mộc Lan là nhân vật chính khiến em nhớ nhất trong bộ phim em đã xem. Em mong được xem lại “Hoa Mộc Lan” để nhớ cảm giác vừa hồi hộp vừa tự hào. Em cũng muốn học tập Mộc Lan: biết thương gia đình, biết kiên trì, và dám đứng lên khi cần bảo vệ điều mình yêu quý.
Một lần trường em tổ chức đi xem kịch thiếu nhi, em được xem vở “Nàng công chúa và chiếc áo tầm gai”. Sân khấu sáng rực, tiếng nhạc vang lên, và em ngồi ở hàng ghế giữa, nhìn rõ từng bộ váy lấp lánh. Nhân vật chính khiến em nhớ nhất là nàng công chúa mặc chiếc áo tầm gai. Dù câu chuyện có nhiều nhân vật, nhưng công chúa là người làm em vừa thương vừa kính phục, vì nàng chịu đau mà vẫn giữ lòng tốt.
Công chúa sống trong hoàn cảnh không may mắn. Nàng bị thử thách bởi chiếc áo tầm gai khiến da thịt đau rát, lại còn bị hiểu lầm và phải im lặng chịu đựng. Vai trò của nàng là trung tâm của vở kịch, vì mọi tình tiết đều xoay quanh sự hy sinh và lòng kiên nhẫn của nàng. Nhân vật này quan trọng vì nhờ nàng, người xem hiểu rằng tình yêu thương thật sự không phải lời nói ngọt ngào, mà là sự chịu đựng và lòng tin vào điều thiện.
Ngoại hình công chúa rất đẹp nhưng không kiểu kiêu sa. Nàng có dáng người mảnh, bước đi chậm vì chiếc áo tầm gai làm đau. Khuôn mặt nàng trắng, đôi mắt long lanh như có nước, lúc nào cũng như đang cố giấu nỗi buồn. Nụ cười của nàng rất nhẹ, như sợ làm ai lo. Trang phục nổi bật nhất chính là chiếc áo tầm gai, nhìn thô ráp, gai nhọn, tương phản với gương mặt hiền. Trên sân khấu, mỗi lần nàng khẽ co người vì đau, em lại thấy nhói trong lòng.
Giọng nói của công chúa nhỏ và dịu. Có đoạn nàng gần như không nói, chỉ dùng ánh mắt và cử chỉ để thể hiện. Cử chỉ của nàng rất đoan trang: đặt tay lên ngực, cúi đầu, hoặc lặng lẽ bước đi. Tính cách của nàng nổi bật là nhẫn nại và nhân hậu. Nàng không oán trách, không trả thù, dù bị đối xử bất công. Nàng cũng dũng cảm, vì dũng cảm không phải lúc nào cũng là cầm kiếm, mà là dám chịu đau để bảo vệ điều mình tin.
Cảnh em nhớ nhất là khi công chúa đứng một mình dưới ánh đèn, chiếc áo tầm gai làm nàng run lên, nhưng nàng vẫn ngẩng đầu nhìn về phía trước. Nhạc nền lúc ấy buồn mà đẹp. Em thấy cổ họng nghẹn lại, vì em tưởng tượng nếu là em, chắc em đã khóc to và bỏ cuộc. Nhưng công chúa không làm vậy. Cảnh ấy làm em hiểu rằng có những người mạnh mẽ theo cách rất yên lặng.
Em yêu nhân vật công chúa ấy vì nàng dạy em bài học về lòng kiên trì và sự tử tế. Khi gặp chuyện không vui, em thường cáu hoặc than thở. Nhưng công chúa nhắc em rằng đôi khi im lặng cố gắng cũng là một cách trưởng thành. Em cũng học được rằng đừng vội hiểu lầm người khác, vì có thể họ đang chịu đựng điều mình không biết.
Kết lại, công chúa trong vở “Nàng công chúa và chiếc áo tầm gai” là nhân vật chính khiến em nhớ nhất. Em mong được xem lại vở kịch để cảm nhận sâu hơn những đoạn xúc động. Em cũng muốn học ở nàng sự nhẫn nại, lòng nhân hậu và sức mạnh dịu dàng, để khi gặp khó khăn, em biết bình tĩnh bước tiếp.
Thông qua những gợi ý và mẫu tham khảo, học sinh có thể dễ dàng hình dung cách viết bài văn tả nhân vật chính trong phim hoặc vở kịch đã xem. Khi làm bài, các em nên chú ý lựa chọn chi tiết tiêu biểu, kết hợp miêu tả và cảm xúc để bài văn sinh động, tự nhiên hơn. Hy vọng nội dung này sẽ giúp các em tự tin hoàn thành tốt bài tập làm văn của mình.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!