Giới thiệu hoàn cảnh: Cuộc kháng chiến chống Pháp gay go, quyết liệt tại chiến khu.
Đối tượng: Đội thiếu niên trinh sát của Trung đoàn Trần Cao Vân.
Vấn đề nghị luận: Lòng yêu nước, sự dũng cảm và quyết tâm sắt đá của các chiến sĩ nhỏ.
Hoàn cảnh sống và chiến đấu:
Sống giữa rừng sâu, thiếu thốn đủ đường (đói, rét, bệnh tật).
Công việc nguy hiểm: Làm trinh sát, liên lạc, phục vụ kháng chiến.
Tình huống thử thách tâm lý:
Lời đề nghị của trung đoàn trưởng: Cho các em về quê sống với gia đình để đảm bảo an toàn vì cuộc chiến sắp tới sẽ rất khốc liệt.
Sự yên lặng lúc đầu: Không phải vì do dự mà vì bất ngờ và xúc động.
Lời thề và quyết tâm của các em:
Lời của Lượm, của Hiền: Thiết tha, khẩn khoản "Xin cho chúng em ở lại".
Hình ảnh xúc động: "Tất cả đều tình nguyện ở lại chết sống với chiến khu". Các em sẵn sàng chịu đói, chịu khổ chứ không chịu rời xa hàng ngũ.
Nghệ thuật xây dựng nhân vật:
Miêu tả tâm lý tinh tế (sự im lặng, ánh mắt nhìn nhau).
Ngôn ngữ nhân vật hồn nhiên nhưng đầy lý tưởng.
Khẳng định giá trị: Các em là biểu tượng cho thế hệ trẻ Việt Nam "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Bài học: Lòng yêu nước không đợi tuổi, là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay.
Bên cạnh việc rèn luyện thói quen học tập tốt, cha mẹ cũng nên quan tâm đến dinh dưỡng hằng ngày cho bé. Các sản phẩm như sữa tươi, sữa chua, sữa lúa mạch hay sữa hạt,... là lựa chọn tiện lợi, giàu dưỡng chất, giúp bé bổ sung năng lượng, canxi, vitamin và khoáng chất cần thiết. Với thiết kế nhỏ gọn, dễ mang theo, những loại sữa này rất phù hợp để bé dùng trong giờ ra chơi hoặc mang đến trường, giúp bé luôn khỏe mạnh, học tập tập trung và phát triển toàn diện.
Trong bài tập đọc "Ở lại với chiến khu", em ấn tượng nhất với hình ảnh những chiến sĩ nhỏ tuổi thuộc đội trinh sát của Trung đoàn Trần Cao Vân. Các bạn chỉ mới trạc tuổi em, đáng lẽ giờ này đang được ở nhà nũng nịu trong vòng tay cha mẹ, được ăn no mặc ấm và cắp sách đến trường. Thế nhưng, vì lòng yêu nước nồng nàn, các bạn đã tình nguyện rời xa gia đình để vào chiến khu Thừa Thiên đầy gian khổ. Cuộc sống ở rừng sâu vô cùng khắc nghiệt, thiếu thốn đủ đường từ cơm ăn đến áo mặc. Các bạn phải ăn bắp luộc thay cơm, mặc những chiếc áo sờn vai mỏng manh giữa cái rét căm căm của núi rừng.
Vậy mà, trên những gương mặt sạm nắng ấy vẫn luôn nở nụ cười rạng rỡ. Khi Trung đoàn trưởng lo lắng cho sức khỏe của các bạn và khuyên mọi người nên trở về quê, một sự yên lặng đáng sợ đã bao trùm lấy cả đội. Đó không phải là sự do dự, mà là nỗi buồn vì sợ phải xa rời hàng ngũ. Các bạn đã nhìn nhau bằng đôi mắt sáng rực, rồi đồng thanh cất tiếng khẩn khoản xin được ở lại để "chết sống cùng chiến khu". Ý chí sắt đá ấy khiến em vô cùng cảm động. Các bạn nhỏ ấy giống như những bông hoa rừng kiên cường, tỏa hương thơm của lòng dũng cảm giữa bom đạn quân thù. Qua câu chuyện này, em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để xứng đáng với những hy sinh lớn lao mà các bạn đã dành cho Tổ quốc.
Hình ảnh cuộc trò chuyện giữa Trung đoàn trưởng và các chiến sĩ nhỏ dưới bóng cây đa cổ thụ là phân đoạn xúc động nhất mà em từng được đọc. Giữa không gian tĩnh mịch của rừng già, lời đề nghị của bác chỉ huy vang lên đầy xót xa khi muốn các bạn nhỏ trở về quê vì cuộc chiến sắp tới sẽ rất ác liệt. Lúc ấy, em thấy thương các bạn vô cùng. Những giây phút yên lặng sau đó như kéo dài vô tận, các bạn nhìn nhau, ánh mắt đầy sự lo lắng nhưng cũng rất quyết tâm. Rồi bạn Lượm – người đội trưởng tí hon – đã thay mặt cả đội bước tới, giọng run run vì xúc động nhưng lời lẽ lại vô cùng dứt khoát: "Chúng em xin ở lại chết sống với chiến khu". Câu nói ấy chứa đựng cả một lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ.
Các bạn không sợ đói, không sợ rét, cũng chẳng sợ hy sinh, chỉ sợ không được góp sức mình vào công cuộc cứu nước. Ngay cả bạn Hiền cũng khẳng định thà ăn bắp luộc còn hơn về sống chung với giặc. Lời thề ấy như được khắc sâu vào đại ngàn, làm rung động cả trái tim của người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm. Cuối bài, tiếng hát của các bạn vút cao giữa ngàn mây gió như một minh chứng cho tinh thần lạc quan, yêu đời của những người lính nhí. Em cảm thấy mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình và em sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh những chiến sĩ nhỏ dũng cảm dưới gốc đa năm ấy.
Qua bài đọc "Ở lại với chiến khu", em hiểu thêm về cuộc sống gian khổ nhưng đầy nghĩa tình của các chiến sĩ nhỏ trinh sát. Trong rừng sâu, miếng ăn là một điều vô cùng quý giá. Có những ngày cạn kiệt lương thực, các bạn chỉ có bắp luộc để ăn cho qua bữa. Ấy vậy mà khi Trung đoàn trưởng đề nghị cho các bạn về nhà để được ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn, ai nấy đều dứt khoát chối từ. Bạn Hiền đã nói một câu khiến em nhớ mãi: "Thà ăn bắp luộc còn hơn về sống chung với giặc". Câu nói hồn nhiên nhưng chứa đựng một sự căm thù giặc sâu sắc và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng. Đối với các bạn, bát bắp luộc nơi chiến khu dù đắng chát nhưng thấm đẫm tình đồng đội, còn hơn là cơm ngon áo đẹp nơi quê nhà mà phải chịu cảnh nô lệ. Sự hy sinh thầm lặng của các bạn nhỏ thật đáng để chúng em soi mình vào đó.
Các bạn đã dạy cho em bài học về đức tính chịu thương chịu khó và lòng kiên định trước những cám dỗ vật chất. Dù cơ thể nhỏ bé, mặc áo rách vai, chân đi đất, nhưng chí khí của các bạn lại cao vút tận trời xanh. Em thầm mong mình cũng có được một phần dũng cảm của các bạn để đối mặt với những khó khăn trong học tập và cuộc sống. Các chiến sĩ nhỏ chính là những tấm gương sáng nhất, đẹp nhất trong trang sách tuổi thơ của em.
Trong câu chuyện, em không chỉ xúc động trước các bạn nhỏ mà còn mến phục cả bác Trung đoàn trưởng. Ánh mắt bác nhìn các chiến sĩ tí hon thật trìu mến và đầy lo lắng. Bác biết chiến khu sắp bước vào giai đoạn ác liệt, thiếu thốn đủ đường nên mới khuyên các em trở về quê nhà. Thế nhưng, trước lời đề nghị ấy, các bạn nhỏ đã giữ một sự yên lặng đến lạ kỳ. Đó là sự yên lặng của lòng tự trọng và tình yêu dành cho đơn vị. Các bạn nhìn bác bằng đôi mắt sáng rực, lấp lánh như những vì sao đêm, thầm hứa sẽ không bao giờ rời bỏ vị trí. Khi Lượm cất tiếng xin ở lại, em thấy bác Trung đoàn trưởng khẽ gật đầu, đôi mắt bác hình như cũng nhòe đi vì cảm động. Sự thấu hiểu giữa người chỉ huy và những người lính nhí đã tạo nên một sức mạnh tinh thần vô cùng to lớn. Em học được rằng, khi chúng ta có cùng một lý tưởng, mọi khoảng cách về tuổi tác đều xóa nhòa, chỉ còn lại tình đồng chí sắt son.
Kết thúc bài đọc là hình ảnh các chiến sĩ nhỏ cùng nhau hát vang bài ca vệ quốc. Tiếng hát của các bạn vút cao, bay xa qua những tán cây đại ngàn, vang động cả núi rừng Thừa Thiên. Trong điều kiện đói rét, ăn bắp luộc, mặc áo sờn, tiếng hát ấy chính là vũ khí mạnh mẽ nhất của các bạn. Nó cho thấy một tinh thần lạc quan, yêu đời và không bao giờ khuất phục trước gian khổ. Em tưởng tượng giữa rừng sâu tối tăm, tiếng hát ấy như một luồng ánh sáng ấm áp sưởi ấm trái tim mọi người. Các bạn hát không phải vì sung sướng, mà hát để tiếp thêm sức mạnh cho nhau, để khẳng định rằng dù có hy sinh, các em vẫn mãi là những người con trung thành của chiến khu. Em rất yêu tiếng hát ấy, nó nhắc nhở em rằng trong bất kỳ khó khăn nào, chỉ cần chúng ta luôn giữ tinh thần lạc quan thì mọi thử thách đều có thể vượt qua.
Các chiến sĩ nhỏ trong bài đọc không chỉ yêu nước mà còn rất yêu thương nhau. Khi Trung đoàn trưởng bảo ai muốn về thì về, không một ai bước ra khỏi hàng ngũ. Các bạn nhìn nhau, nắm lấy tay nhau như muốn tiếp thêm sức mạnh cho bạn mình. Trong rừng sâu, các bạn cùng chia nhau bát canh rau rừng, cùng đắp chung tấm chăn manh giữa đêm lạnh. Chính tình bạn, tình đồng đội thắm thiết ấy đã giúp các bạn vượt qua nỗi nhớ nhà và sự sợ hãi trước quân thù. Em thấy các bạn giống như những người anh em ruột thịt trong một đại gia đình lớn. Sự đoàn kết của các bạn nhỏ làm em nhớ đến câu tục ngữ "Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao". Nếu không có tình yêu thương dành cho nhau, có lẽ các bạn đã không đủ dũng cảm để ở lại nơi rừng thiêng nước độc ấy. Em hứa sẽ luôn đoàn kết và giúp đỡ bạn bè trong lớp như cách các bạn nhỏ ở chiến khu đã làm.
Hình ảnh những chiếc áo sờn vai của các chiến sĩ nhỏ cứ ám ảnh mãi trong tâm trí em. Ở tuổi của các bạn, chúng em thường được cha mẹ mua cho những bộ quần áo mới tinh, thơm tho để đi học. Vậy mà các bạn vệ quốc quân nhí lại mặc những chiếc áo cũ kỹ, rách mướt vì sương gió chiến trường. Thế nhưng, em không thấy các bạn trông nghèo khổ chút nào, trái lại, những chiếc áo ấy làm các bạn trông thật oai phong và lẫm liệt. Đó là chiếc áo của lòng tự hào, của sự hy sinh và của những tháng ngày trinh sát vất vả. Dù áo có sờn, vai có mỏng, nhưng bên trong đó là những trái tim rực cháy ngọn lửa yêu nước. Em thấy thương các bạn vô cùng và tự nhủ mình phải biết giữ gìn, trân trọng những gì mình đang có. Vẻ đẹp của các bạn không nằm ở quần áo lụa là, mà nằm ở chính tâm hồn cao thượng và ý chí dũng cảm tuyệt vời.
Khi Trung đoàn trưởng bảo các bạn nhỏ về quê, không gian bỗng chốc trở nên yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi. Em nghĩ lúc đó các bạn đang rất xúc động và bất ngờ. Sự im lặng ấy chứa đựng biết bao nhiêu tâm tư: có cả nỗi buồn vì sợ bị rời xa đơn vị, có cả sự quyết tâm thầm lặng trong lòng mỗi người. Các bạn không cần ai bảo ai, chỉ cần nhìn vào mắt nhau là đã hiểu được suy nghĩ của đối phương. Sự im lặng ấy mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào, nó khẳng định rằng các em đã coi chiến khu là nhà, coi cuộc kháng chiến là sự nghiệp của chính mình. Phải là những người rất dũng cảm và yêu nước thì mới có thể giữ được sự bình tĩnh và dứt khoát như vậy. Em rất khâm phục sự trưởng thành trong suy nghĩ của các bạn nhỏ. Dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng trong giờ phút ấy, các bạn đã thực sự trở thành những người lính thực thụ.
Trong đội trinh sát, bạn Lượm hiện lên như một người anh cả đầy bản lĩnh. Khi bác Trung đoàn trưởng vừa dứt lời, Lượm đã nhanh nhẹn bước tới phía trước. Em rất ấn tượng với lời nói khẩn khoản nhưng dõng dạc của bạn: "Chúng em xin ở lại chết sống với chiến khu". Lượm không chỉ nói cho riêng mình mà còn nói thay cho tiếng lòng của tất cả anh em trong đội. Hành động của Lượm cho thấy bạn là một người chỉ huy nhỏ tuổi rất gương mẫu và được mọi người tin yêu. Lượm không sợ gian khổ, cũng không màng đến sự an toàn của bản thân mình. Bạn ấy đã chọn ở lại nơi rừng sâu để tiếp tục công việc trinh sát đầy nguy hiểm. Em thấy bạn Lượm thật giống với hình ảnh chú bé Lượm trong bài thơ của nhà thơ Tố Hữu, đều là những người anh hùng nhỏ tuổi, nhanh nhẹn và yêu nước nồng nàn. Em sẽ học tập tinh thần trách nhiệm của Lượm để hoàn thành tốt các công việc được giao ở trường.
Bên cạnh bạn Lượm, nhân vật Hiền cũng để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Câu nói của Hiền: "Thà ăn bắp luộc còn hơn về sống chung với giặc" nghe thật hồn nhiên nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Nó cho thấy bạn Hiền có một lập trường rất vững vàng và lòng căm thù giặc sâu sắc. Đối với Hiền, việc phải sống dưới sự kìm kẹp của kẻ thù là một nỗi nhục nhã lớn hơn cả sự đói khát. Bạn ấy sẵn sàng chấp nhận cuộc sống thiếu thốn, chỉ có bắp luộc để ăn qua ngày, miễn là được tự do và được chiến đấu cho Tổ quốc. Em thấy khâm phục Hiền vì bạn ấy đã biết phân biệt đúng sai, biết chọn con đường chính nghĩa ngay từ khi còn nhỏ. Lời nói của bạn đã truyền thêm cảm hứng cho em về lòng trung thành và ý chí không bao giờ khuất phục trước khó khăn. Bạn Hiền chính là một tấm gương về sự kiên định mà chúng em cần noi theo.
Chiến khu Thừa Thiên trong bài đọc hiện lên với vẻ kỳ vỹ nhưng cũng đầy gian khổ. Đó là nơi có những bụi cây già, những con suối chảy xiết và cả những cơn mưa rừng bất chợt. Thế nhưng đối với các bạn nhỏ trinh sát, đây không phải là nơi xa lạ mà chính là ngôi nhà chung ấm áp tình người. Các bạn đã quen với từng gốc cây, ngọn cỏ, quen với tiếng chim rừng và cả mùi khói bếp hoàng hôn. Ở đây, các bạn có đồng đội, có các anh lớn che chở và dạy bảo. Chính vì coi chiến khu là nhà nên khi nghe bác chỉ huy bảo về quê, các bạn mới cảm thấy buồn bã và lưu luyến đến vậy. Em hiểu rằng, nơi nào có tình yêu thương và có lý tưởng chung, nơi đó chính là quê hương. Các bạn nhỏ đã gắn bó máu thịt với mảnh đất chiến khu này, và dù có phải hy sinh, các em cũng muốn được nằm lại giữa lòng đất mẹ anh hùng.
Công việc của các bạn nhỏ ở chiến khu là làm trinh sát, một công việc vô cùng nguy hiểm và vất vả. Em tưởng tượng hằng ngày, các bạn phải luồn lách qua những bụi rậm, lội qua những con suối sâu để đưa tin tức hoặc theo dõi kẻ địch. Đôi chân của các bạn có thể đã bị gai rừng đâm chảy máu, làn da bị muỗi đốt sưng tấy, nhưng các bạn vẫn không hề nản chí. Các bạn nhỏ ấy giống như những "con mắt thần" của Trung đoàn, giúp đơn vị nắm bắt tình hình để đánh giặc. Sự thầm lặng và bền bỉ của các bạn khiến em cảm thấy rất xúc động. Các bạn không cần ai khen ngợi, cũng không cần những tấm huy chương sáng chói, chỉ cần được đóng góp chút sức nhỏ của mình vào thắng lợi chung là các bạn đã thấy hạnh phúc rồi. Em sẽ học tập tinh thần làm việc bền bỉ và không ngại khó khăn của các bạn trong mỗi giờ học hằng ngày.
Dù sống trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, nhưng trong ánh mắt của các chiến sĩ nhỏ luôn rạng ngời niềm tin vào ngày mai chiến thắng. Niềm tin ấy thể hiện qua tiếng hát vang dội cuối bài và qua lời hứa "chết sống cùng chiến khu". Các bạn tin rằng sự hy sinh của mình sẽ góp phần mang lại hòa bình cho đất nước, để sau này các bạn nhỏ khác sẽ không còn phải đi sơ tán hay chịu cảnh đói nghèo. Chính niềm tin ấy là sức mạnh giúp các bạn vượt qua những bát bắp luộc khô khan hay những đêm đông lạnh giá. Em thấy mình thật hạnh phúc khi được sống trong hòa bình mà các bạn hằng mơ ước. Em thầm hứa sẽ giữ gìn nền hòa bình này bằng cách học tập thật tốt và rèn luyện đạo đức để sau này xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp hơn, đúng như mong muốn của những chiến sĩ nhỏ năm xưa.
Sau khi đọc xong bài "Ở lại với chiến khu", em cảm thấy lòng mình tràn đầy sự biết ơn đối với thế hệ cha anh đi trước. Những chiến sĩ nhỏ tuổi ấy đã dâng hiến cả tuổi thơ của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Nhìn lại cuộc sống đầy đủ của mình hôm nay, em thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn. Mỗi bữa cơm em ăn, mỗi chiếc áo em mặc đều được đổi lấy bằng mồ hôi và cả máu của những người đi trước, trong đó có cả những bạn nhỏ bằng tuổi em. Câu chuyện đã nhắc nhở em không được quên cội nguồn và phải luôn sống xứng đáng với sự hy sinh đó. Em sẽ thường xuyên thăm hỏi các gia đình thương binh liệt sĩ và tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa ở trường để bày tỏ lòng thành kính của mình. Các chiến sĩ nhỏ Trung đoàn Trần Cao Vân sẽ mãi là nguồn động lực lớn lao giúp em phấn đấu trở thành con ngoan, trò giỏi.
Mặc dù bài đọc nói về chiến tranh gian khổ, nhưng em vẫn thấy hiện lên vẻ đẹp rực rỡ của những gương mặt trẻ thơ. Đó là gương mặt đỏ bừng lên vì xúc động của bạn Lượm, là đôi mắt sáng long lanh của cả đội khi xin ở lại. Những gương mặt ấy toát lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn và vô cùng đáng yêu. Chiến tranh có thể làm cuộc sống thiếu thốn, nhưng không thể dập tắt được sự hồn nhiên và niềm vui trong tâm hồn các em. Khi các em cười, cả chiến khu như bừng sáng. Khi các em hát, núi rừng như trẻ lại. Em yêu biết bao những nụ cười rạng rỡ ấy và mong rằng chiến tranh sẽ không bao giờ quay trở lại để những gương mặt trẻ thơ luôn được sống trong nụ cười và hạnh phúc. Các bạn nhỏ ở chiến khu chính là những thiên thần hộ mệnh, mang lại niềm hy vọng cho tất cả các chiến sĩ trong Trung đoàn.
Trong bài đọc, thiên nhiên chiến khu không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là người bạn đồng hành của các chiến sĩ nhỏ. Bóng cây đa cổ thụ che chở cho cuộc họp, những bụi cây ven đường giấu kín bước chân trinh sát. Thiên nhiên chứng kiến lời thề của các em và cũng là nơi vang vọng tiếng hát của các em. Sự gắn bó hòa quyện giữa con người và cảnh vật tạo nên một bức tranh kháng chiến rất đẹp và hào hùng. Em thấy các bạn nhỏ hiểu rừng như hiểu chính bàn tay mình vậy. Rừng cho các bạn rau để ăn, bắp để luộc và cho cả không khí trong lành để hít thở. Chính tình yêu thiên nhiên đã nuôi dưỡng tâm hồn các bạn trở nên trong sáng và cao thượng hơn. Em hứa sẽ tích cực trồng cây xanh và bảo vệ môi trường để quê hương mình mãi mãi xanh tươi như những cánh rừng chiến khu năm nào.
Đọc bài "Ở lại với chiến khu", em nhận ra rằng sức mạnh của một con người không nằm ở vóc dáng to lớn mà nằm ở ý chí bên trong. Các chiến sĩ nhỏ tuổi ấy dù thân hình mảnh khảnh, chiều cao có lẽ cũng chỉ bằng em, nhưng ý chí của các bạn lại vô cùng vĩ đại. Các bạn dám đối mặt với cái chết, dám từ bỏ sự an toàn để bảo vệ lý tưởng. Lời xin ở lại của các bạn vang lên đầy sức mạnh, làm cho những người lớn cũng phải nể phục. Điều đó dạy em rằng, dù em còn nhỏ, em vẫn có thể làm được những việc có ích nếu em có quyết tâm. Em sẽ không ngại những bài toán khó, không sợ những lần vấp ngã, vì em biết rằng ý chí sẽ giúp em vượt qua tất cả. Các bạn nhỏ ở chiến khu chính là nguồn cảm hứng giúp em rèn luyện bản lĩnh để trở thành một người mạnh mẽ trong tương lai.
Mỗi người đều có những sự lựa chọn riêng trong cuộc đời, và sự lựa chọn của các chiến sĩ nhỏ trong bài đọc là sự lựa chọn của trái tim yêu nước. Thay vì chọn về quê để được mẹ chăm sóc, được ăn no và ngủ yên, các bạn đã chọn ở lại nơi "mưa nguồn suối lũ". Đó là một sự lựa chọn không hề dễ dàng đối với những đứa trẻ. Nhưng vì tình yêu dành cho Tổ quốc, vì sự gắn bó với đồng đội, các bạn đã lắng nghe tiếng gọi của trái tim mình. Sự lựa chọn ấy cho thấy các em đã đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Em thấy mình cần học hỏi cách sống vì mọi người của các bạn. Trong cuộc sống hằng ngày, em sẽ tập cách sẻ chia và giúp đỡ những người xung quanh, biết hy sinh một chút sở thích cá nhân để mang lại niềm vui cho tập thể. Trái tim của các chiến sĩ nhỏ thật là bao dung và cao đẹp.
Đối với em, các chiến sĩ nhỏ trong Trung đoàn Trần Cao Vân chính là những người anh hùng thầm lặng. Các bạn không cần tên tuổi lừng lẫy trên báo chí, cũng không cần những lời tung hô, các bạn chỉ âm thầm làm nhiệm vụ của mình giữa rừng sâu. Sự hy sinh của các bạn là sự hy sinh vô điều kiện, không đòi hỏi trả ơn. Chính những người anh hùng thầm lặng ấy đã làm nên những chiến công vĩ đại cho dân tộc. Em sẽ luôn dành một góc trang trọng trong trái tim mình để nhớ về các bạn. Mỗi khi gặp khó khăn, em sẽ nhớ đến hình ảnh các bạn ăn bắp luộc để có thêm động lực phấn đấu. Các bạn đã viết nên những trang sử đẹp nhất bằng chính tuổi thơ của mình. Em tự hào và biết ơn vô cùng những người lính nhí dũng cảm của đất nước Việt Nam.
Khép lại bài đọc "Ở lại với chiến khu", trong lòng em trào dâng một cảm xúc khó tả. Em thấy vừa thương, vừa phục, lại vừa tự hào về các bạn chiến sĩ nhỏ. Các bạn chính là những tấm gương soi để chúng em nhìn vào và rèn luyện bản thân mỗi ngày. Em thầm hứa với lòng mình sẽ luôn ghi nhớ công ơn của các bạn. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi, rèn luyện thân thể thật khỏe mạnh để sau này tiếp bước cha anh xây dựng đất nước. Em cũng sẽ luôn giữ vững tinh thần lạc quan và lòng yêu thương mọi người như những "vệ quốc quân nhí" năm xưa. Dù thời gian có trôi qua, nhưng hình ảnh các bạn hát vang dưới bóng cây đa giữa chiến khu Thừa Thiên sẽ mãi mãi là ngọn lửa thắp sáng ước mơ và khát vọng trong tâm hồn em. Cảm ơn các bạn, những người lính nhỏ tuổi dũng cảm đã cho em một bài học vô cùng quý báu về lòng yêu nước!
Xem thêm:
Hy vọng với dàn ý chi tiết, bài thơ cảm động và hơn 20 bài văn mẫu Viết đoạn văn, bài thơ về chiến sĩ nhỏ trong bài Ở lại với chiến khu trên đây, các em học sinh lớp 3 sẽ có thêm nhiều vốn từ và cảm hứng để hoàn thành bài tập của mình một cách xuất sắc.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!