Viết đoạn văn nêu tình cảm, cảm xúc về một người gần gũi, thân thiết (20 mẫu)

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Ngọc Diễm
Cập nhật 22/01
2804 lượt xem

Viết về những người thân yêu xung quanh là cách để các em học sinh thể hiện lòng biết ơn, sự kính trọng và tình cảm sâu sắc dành cho ông bà, cha mẹ, thầy cô hay những người bạn thân thiết. Những bài văn Mẫu dưới đây sẽ gợi ý cho các em cách bộc lộ cảm xúc chân thành, gợi lại những kỷ niệm khó quên và gửi gắm những lời hứa đáng quý đối với những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

Dàn ý viết đoạn văn nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết

1. Mở đoạn

Giới thiệu người em muốn nói đến:

  • Đó là ai? (ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, thầy cô, bạn thân…)
  • Nêu cảm xúc chung của em đối với người đó.

2. Thân đoạn

  • Nêu những việc làm, cử chỉ thể hiện sự quan tâm, yêu thương của người đó đối với em.
  • Kể một kỉ niệm hoặc tình huống cụ thể khiến em cảm nhận rõ tình cảm ấy.
  • Bộc lộ cảm xúc của em: yêu quý, kính trọng, biết ơn, gắn bó…

3. Kết đoạn

  • Khẳng định lại tình cảm của em dành cho người đó.
  • Nêu mong muốn hoặc lời hứa: cố gắng học tập, ngoan ngoãn, quan tâm lại người đó.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 1

Trong gia đình em, người gần gũi và thân thiết nhất là mẹ. Mẹ không chỉ là người chăm sóc em mỗi ngày mà còn là “bến đỗ” bình yên để em dựa vào mỗi khi vui buồn. Nghĩ về mẹ, trong lòng em luôn dâng lên cảm giác ấm áp, biết ơn và thương mẹ thật nhiều, vì mẹ đã dành cho em tình yêu dịu dàng mà bền bỉ như dòng suối chảy mãi không ngừng.

Mẹ quan tâm em bằng những việc làm rất nhỏ nhưng lại khiến em nhớ lâu. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn, nhắc em đánh răng rửa mặt, kiểm tra cặp sách xem em có quên vở hay bút không. Khi trời trở lạnh, mẹ lặng lẽ lấy áo khoác đặt sẵn ở đầu giường, chỉ sợ em ra ngoài bị gió làm ho. Có hôm em học bài muộn, mẹ không hề cáu gắt mà chỉ nhẹ nhàng bảo: “Con học xong thì ngủ sớm nhé, mai còn khỏe để đến lớp.” Những lời nói ấy nghe đơn giản nhưng lại làm em thấy mình được yêu thương và được tôn trọng.

Em nhớ nhất một kỉ niệm vào năm ngoái, khi em bị sốt cao đúng hôm chuẩn bị kiểm tra. Lúc ấy em vừa mệt vừa lo, cứ nghĩ mình sẽ làm bài không tốt. Mẹ đã xin nghỉ làm, ở nhà chăm em. Mẹ đo nhiệt độ, lau người, nấu cháo loãng, rồi ngồi cạnh giường kể chuyện cho em nghe để em bớt sợ. Đến tối, mẹ vẫn mở đèn bàn, giúp em ôn lại những phần quan trọng. Mẹ không ép em học nhiều, chỉ bảo em cố gắng vừa sức và quan trọng nhất là giữ sức khỏe. Sáng hôm sau, mẹ chở em đến trường, đưa cho em hộp sữa và dặn: “Con cứ bình tĩnh, làm được đến đâu là tốt đến đó.” Nhờ mẹ, em thấy lòng mình vững vàng hơn. Em làm bài không hoàn hảo nhưng em không còn hoảng hốt nữa, vì em biết sau lưng mình luôn có mẹ.

Tình cảm em dành cho mẹ là yêu quý, kính trọng và biết ơn. Em yêu mẹ vì mẹ hiền, vì mẹ luôn lắng nghe em kể chuyện ở lớp, kể cả những chuyện nhỏ như một bông hoa em nhặt được hay một bài toán em làm sai. Em kính trọng mẹ vì mẹ làm việc chăm chỉ, lo cho gia đình mà vẫn cố gắng dành thời gian cho em. Em biết ơn mẹ vì mẹ dạy em cách sống tử tế: biết nói lời cảm ơn, biết xin lỗi khi làm sai, biết chia sẻ với người khác. Mỗi khi em mắc lỗi, mẹ không mắng nặng lời mà giải thích để em hiểu. Chính điều đó khiến em muốn trở thành một người tốt hơn, không phải vì sợ bị phạt mà vì em không muốn mẹ buồn.

Em luôn khẳng định rằng mẹ là người quan trọng nhất đối với em. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, bớt vất vả và có nhiều niềm vui. Em hứa sẽ chăm học hơn, tự giác hơn, biết phụ mẹ những việc vừa sức như gấp quần áo, dọn bàn học, rửa bát nhỏ. Em cũng sẽ cố gắng nói lời yêu thương với mẹ nhiều hơn, vì đôi khi em ngại nhưng em biết mẹ cũng cần được nghe. Với em, mẹ là ngọn đèn ấm trong nhà, và em sẽ luôn trân trọng tình cảm ấy.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 2

Người mà em luôn cảm thấy gần gũi nhất không phải bố mẹ, mà là bà ngoại. Bà sống cùng gia đình em, mái tóc bạc như mây và giọng nói lúc nào cũng hiền. Mỗi khi nhắc đến bà, em thấy trong lòng mình có một cảm giác rất lạ: vừa thương, vừa kính, lại vừa muốn chạy ngay về nhà để được ngồi cạnh bà nghe bà kể chuyện.

Bà ngoại quan tâm em theo cách rất nhẹ nhàng. Bà không hay nói những lời to tát, nhưng bà nhớ từng thói quen nhỏ của em. Bà biết em thích ăn canh rau ngót nấu thịt băm, biết em sợ tiếng sấm, biết em hay quên mang áo mưa khi trời âm u. Những buổi chiều tan học, em thường thấy bà đứng ở cửa, tay cầm chiếc nón lá, mắt nhìn ra đầu ngõ. Bà không gọi lớn, chỉ mỉm cười khi thấy em, rồi hỏi: “Hôm nay ở lớp có vui không con?” Câu hỏi ấy khiến em thấy mình được chờ đợi, được yêu thương.

Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là một lần em bị điểm kém môn Toán. Em giấu bài kiểm tra trong balo, lòng nặng trĩu như mang đá. Tối đó, bà thấy em cứ ngồi thừ ra, không ăn cơm ngon. Bà không hỏi dồn, chỉ rót cho em cốc nước ấm rồi bảo: “Con có chuyện gì thì kể bà nghe, bà không mắng đâu.” Nghe vậy, em bật khóc và đưa bài kiểm tra cho bà. Bà nhìn điểm số, không trách em, chỉ xoa đầu em và nói: “Điểm kém không đáng sợ, đáng sợ là mình bỏ cuộc. Con thử làm lại từng bài, bà ngồi đây với con.” Thế là bà ngồi cạnh, đeo kính lão, nhìn em làm từng phép tính. Bà không giỏi Toán như thầy cô, nhưng bà kiên nhẫn. Mỗi khi em làm đúng, bà cười rất tươi, như thể em vừa làm được điều gì lớn lắm. Nhờ bà, em không còn thấy xấu hổ nữa, mà thấy mình có thể cố gắng.

Em yêu bà ngoại vì bà dịu dàng và bao dung. Em kính trọng bà vì bà đã trải qua nhiều vất vả mà vẫn giữ được nụ cười hiền. Em biết ơn bà vì bà dạy em những điều không có trong sách: biết nhường nhịn, biết giữ lời hứa, biết thương người. Bà còn dạy em cách gói bánh, cách nhặt rau, cách chăm cây trong vườn. Mỗi bài học của bà đều chậm rãi, nhưng thấm sâu như mùi khói bếp.

Em luôn mong bà ngoại sống thật lâu với gia đình em. Em hứa sẽ ngoan hơn, không cãi lời, không làm bà phải lo. Em cũng sẽ cố gắng học tốt để bà vui, và mỗi ngày sẽ dành thời gian trò chuyện với bà, vì em biết bà thích nhất là được nghe em kể chuyện. Với em, bà ngoại giống như một chiếc chăn ấm trong mùa đông, ôm lấy em bằng tình thương bền bỉ.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 3

Trong những người thân quanh em, bố là người khiến em vừa nể phục vừa thấy an tâm. Bố không hay nói nhiều, nhưng mỗi lời bố nói đều chắc chắn và rõ ràng. Khi nghĩ về bố, em thường nhớ đến đôi bàn tay chai sần và dáng người vững chãi. Em cảm nhận tình yêu của bố không ồn ào, mà giống như một bức tường kiên cố che gió che mưa cho cả nhà.

Bố quan tâm em bằng hành động. Mỗi sáng, bố đưa em đến trường, dù có hôm bố bận vẫn cố sắp xếp. Trên đường đi, bố nhắc em đội mũ bảo hiểm ngay ngắn, dặn em sang đường phải nhìn trước nhìn sau. Buổi tối, bố thường ngồi cạnh bàn học, không làm thay bài tập, nhưng sẵn sàng giải thích khi em bí. Bố còn dạy em những điều rất thực tế: cách gấp quần áo gọn gàng, cách tự chuẩn bị đồ dùng, cách giữ lời hứa với bạn bè. Bố bảo: “Con tự làm được thì con sẽ tự tin hơn.” Lúc đầu em thấy bố nghiêm, nhưng càng lớn em càng hiểu bố đang giúp em trưởng thành.

Một kỉ niệm làm em nhớ mãi là lần em tập đi xe đạp. Em ngã liên tục, đầu gối trầy xước, nước mắt cứ chực rơi. Em định bỏ cuộc vì sợ đau. Bố không la, chỉ dựng xe lên, lau vết trầy cho em rồi nói: “Con thử lại nhé, bố giữ phía sau.” Bố chạy theo em, một tay giữ yên xe, một tay đỡ lưng em. Em nghe tiếng thở của bố phía sau, vừa gấp vừa đều. Khi em đi được vài mét, bố buông tay lúc nào không hay. Em quay lại thì thấy bố đứng xa, giơ tay ra hiệu: “Con làm được rồi!” Khoảnh khắc ấy, em thấy tim mình như nở ra. Em hiểu rằng bố luôn ở phía sau, không phải để kéo em đi, mà để giúp em tự bước bằng đôi chân của mình.

Em dành cho bố tình cảm yêu thương và kính trọng. Em yêu bố vì bố luôn nghĩ cho em, dù đôi khi bố ít nói lời ngọt ngào. Em kính trọng bố vì bố sống trách nhiệm, làm việc chăm chỉ và luôn giữ đúng lời hứa. Em biết ơn bố vì bố dạy em sự mạnh mẽ và tự lập. Nhờ bố, em hiểu rằng thất bại không đáng sợ, quan trọng là dám đứng dậy.

Em luôn muốn bố khỏe mạnh và bớt mệt. Em hứa sẽ chăm học, không lười biếng, biết tự giác hơn để bố mẹ yên tâm. Em cũng sẽ cố gắng giúp bố những việc nhỏ như lau xe, dọn nhà, và quan trọng nhất là lắng nghe bố nhiều hơn. Với em, bố là người hùng thầm lặng, và em tự hào vì được làm con của bố.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 4

Ở trường, người gần gũi với em nhất là cô giáo chủ nhiệm. Cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy chúng em cách làm người. Mỗi lần nhìn thấy cô bước vào lớp với nụ cười hiền, em cảm giác như lớp học sáng lên. Em luôn dành cho cô sự yêu quý và kính trọng, vì cô giống như người mẹ thứ hai ở trường.

Cô quan tâm chúng em bằng rất nhiều điều nhỏ. Cô nhớ bạn nào hay quên vở, bạn nào ngồi gần cửa sổ dễ bị lạnh, bạn nào nhút nhát cần được động viên. Khi em viết chữ xấu, cô không chê bai mà cầm tay em nắn từng nét, bảo em luyện từ từ. Khi em đọc còn vấp, cô kiên nhẫn cho em đọc lại, rồi khen: “Con tiến bộ rồi.” Những lời khen của cô không làm em kiêu, mà làm em muốn cố gắng hơn. Cô còn hay kể những câu chuyện ngắn về lòng trung thực, về tình bạn, khiến em hiểu rằng học không chỉ để lấy điểm.

Em nhớ nhất lần em bị bạn hiểu lầm. Hôm đó, em vô tình làm rơi hộp bút của bạn, bút văng ra sàn. Bạn nghĩ em cố ý nên giận em. Em vừa buồn vừa tủi, không biết giải thích sao. Cô đã gọi cả hai lên, hỏi nhẹ nhàng từng chuyện, rồi bảo chúng em nói thật cảm xúc của mình. Cô không bênh ai, chỉ giúp chúng em hiểu nhau. Cuối cùng, bạn ấy xin lỗi vì đã vội kết luận, còn em xin lỗi vì đã bất cẩn. Cô mỉm cười: “Biết nhận lỗi và biết tha thứ là điều rất đáng quý.” Lúc đó, em thấy cô không chỉ là người dạy bài, mà còn là người giữ cho lớp học được bình yên.

Em yêu quý cô vì cô dịu dàng nhưng nghiêm túc. Em kính trọng cô vì cô công bằng và tận tâm. Em biết ơn cô vì cô giúp em tự tin hơn, dám giơ tay phát biểu, dám thử sức trong các hoạt động của lớp. Nhờ cô, em hiểu rằng mỗi học sinh đều có thể tiến bộ nếu được hướng dẫn đúng cách và được tin tưởng.

Em luôn mong cô có thật nhiều sức khỏe để dạy chúng em lâu dài. Em hứa sẽ chăm ngoan, học bài đầy đủ, giữ kỉ luật và đoàn kết với bạn bè để cô không phải phiền lòng. Em cũng sẽ cố gắng nói lời cảm ơn với cô nhiều hơn, vì đôi khi em ngại nhưng em biết cô xứng đáng được nghe. Với em, cô giáo chủ nhiệm là người thắp lên ngọn lửa ham học và lòng tốt trong trái tim em.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 5

Người bạn thân thiết nhất của em là Lan, bạn ngồi cùng bàn từ đầu năm. Lan không phải người nói nhiều, nhưng bạn ấy rất tinh tế. Em cảm thấy may mắn vì có Lan bên cạnh, giống như có một người bạn hiểu mình mà không cần phải giải thích quá nhiều. Nghĩ về Lan, em thấy vui, thấy tin tưởng và thấy lớp học trở nên dễ thương hơn.

Lan quan tâm em bằng những việc rất giản dị. Khi em quên bút, Lan lặng lẽ đưa cho em một cây mà không làm em ngại. Khi em bị ho, Lan nhắc em uống nước và lấy kẹo gừng trong cặp. Trong giờ ra chơi, nếu em ngồi một mình vì mệt, Lan sẽ ngồi cạnh, kể chuyện linh tinh để em cười. Lan còn hay nhắc em ghi bài cẩn thận, vì em đôi khi hấp tấp. Bạn ấy không hề tỏ ra hơn mình, chỉ nhẹ nhàng giúp đỡ.

Kỉ niệm em nhớ nhất là lần em tham gia thi kể chuyện trước lớp. Em rất run, đứng lên mà tay cứ lạnh ngắt. Trước khi đến lượt, em nói nhỏ với Lan rằng em sợ quên lời. Lan nhìn em và bảo: “Cậu cứ tưởng đang kể cho tớ nghe thôi.” Rồi Lan đưa cho em một mảnh giấy nhỏ, trên đó bạn ghi vài ý chính để em nhìn nhanh nếu cần. Khi em bước lên, Lan ngồi dưới nhìn em, gật đầu động viên. Có lúc em suýt quên đoạn giữa, em nhìn xuống thấy Lan mỉm cười, em tự nhiên bình tĩnh lại và kể tiếp. Khi em kể xong, Lan vỗ tay to nhất. Nhờ Lan, em cảm thấy mình không cô đơn trước đám đông.

Em quý Lan vì bạn ấy chân thành. Em trân trọng Lan vì bạn ấy biết lắng nghe và không đem chuyện riêng của em kể lung tung. Em biết ơn Lan vì bạn ấy giúp em tự tin hơn và học được cách làm bạn: không cần quà to, chỉ cần có mặt đúng lúc. Có Lan, em hiểu rằng tình bạn đẹp là khi cả hai cùng tiến bộ và cùng vui.

Em mong tình bạn của chúng em sẽ kéo dài thật lâu, dù sau này có thể học khác lớp. Em hứa sẽ là một người bạn tốt: không ích kỉ, không giận dỗi vô cớ, biết xin lỗi khi sai và biết chia sẻ khi Lan cần. Em cũng sẽ cố gắng học chăm hơn để xứng đáng với sự tin tưởng của bạn. Với em, Lan là một phần tuổi học trò mà em sẽ luôn nhớ.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 6

Người em luôn thấy gần gũi là anh trai của em. Anh hơn em bốn tuổi, cao hơn em nhiều và đôi khi trông rất “ngầu”. Lúc nhỏ em hay nghĩ anh khó tính, nhưng càng lớn em càng nhận ra anh thương em theo cách riêng: hơi vụng về, hơi cộc, nhưng thật lòng. Nghĩ về anh, em vừa thấy vui, vừa thấy nể, lại vừa thấy ấm áp.

Anh quan tâm em bằng những hành động bất ngờ. Khi em bị bạn trêu, anh không xông vào đánh nhau như trong phim, mà hỏi em có buồn không, rồi chỉ em cách nói lại cho đàng hoàng. Khi em học bài, anh hay kiểm tra giúp em, nhất là môn Tiếng Anh. Anh còn chỉ em cách dùng từ điển, cách ghi từ mới vào sổ. Có hôm anh đi học về muộn, vẫn ghé qua phòng em hỏi: “Hôm nay ổn không?” Chỉ một câu vậy thôi mà em thấy mình được để ý.

Kỉ niệm rõ nhất là lần em làm hỏng mô hình máy bay giấy mà anh gấp. Em nghịch quá tay, chiếc máy bay rách một đường dài. Em sợ anh mắng nên giấu đi. Nhưng anh phát hiện ra. Em đứng im, tim đập thình thịch. Anh nhìn em một lúc rồi thở dài, không la lớn. Anh nói: “Lần sau muốn chơi thì hỏi anh, đừng giấu.” Rồi anh lấy giấy khác, ngồi xuống gấp lại từ đầu và bảo em ngồi cạnh. Anh vừa gấp vừa giải thích từng bước, để em tự gấp một chiếc cho mình. Khi em gấp xong, chiếc máy bay của em méo mó, anh vẫn khen: “Được rồi, lần đầu vậy là giỏi.” Lúc đó em thấy mắt mình cay cay, vì em tưởng anh sẽ giận rất lâu. Hóa ra anh chỉ muốn em biết cách chịu trách nhiệm và biết nói thật.

Em yêu quý anh trai vì anh bảo vệ em theo cách âm thầm. Em kính trọng anh vì anh chăm chỉ và có mục tiêu rõ ràng. Em biết ơn anh vì anh dạy em nhiều điều mà bố mẹ đôi khi không nói: cách tự giải quyết mâu thuẫn, cách giữ bình tĩnh, cách không bỏ cuộc khi gặp bài khó. Nhờ anh, em thấy mình mạnh mẽ hơn.

Em mong anh luôn vui và học tốt để đạt ước mơ. Em hứa sẽ nghe lời anh hơn, không bướng bỉnh, không giấu lỗi. Em cũng sẽ cố gắng giúp anh những việc nhỏ, như dọn phòng chung, lấy nước, hoặc đơn giản là cổ vũ anh khi anh mệt. Với em, anh trai không chỉ là người thân, mà còn là “người bạn lớn” trong nhà.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 7

Người thân thiết với em theo một cách rất đặc biệt là ông nội. Ông đã lớn tuổi, đi lại chậm, nhưng ánh mắt ông lúc nào cũng hiền và sáng. Ông hay ngồi trước hiên nhà, uống trà và nhìn cây cối. Mỗi khi em ngồi cạnh ông, em cảm giác thời gian trôi chậm lại, yên ả và dễ chịu. Em thương ông nhiều và luôn kính trọng ông.

Ông nội quan tâm em bằng sự chăm chút nhẹ nhàng. Ông không bế bồng em như hồi nhỏ nữa, nhưng ông luôn để ý xem em có ăn đủ không, có ngủ sớm không. Ông hay nhắc em giữ gìn sức khỏe: trời lạnh thì mặc ấm, trời nắng thì đội . Ông còn dạy em những điều giản dị: chào hỏi lễ phép, gặp người lớn phải thưa gửi, làm gì cũng phải thật thà. Ông nói: “Người ta quý nhau ở cái nết.” Câu nói ấy em nghe nhiều lần, nhưng lần nào cũng thấy đúng.

Kỉ niệm em nhớ nhất là một buổi chiều mất điện. Cả nhà tối om, em hơi sợ. Ông lấy chiếc đèn pin cũ, rồi gọi em ra hiên. Ông chỉ lên bầu trời và bảo: “Không có điện thì mình nhìn sao.” Lần đầu tiên em thấy bầu trời nhiều sao đến vậy. Ông kể cho em nghe chuyện ngày xưa ông đi bộ đến trường, chuyện ông trồng cây, chuyện ông giữ một lời hứa với bạn suốt mấy chục năm. Giọng ông chậm rãi, có lúc ngừng lại như để nhớ. Em ngồi nghe mà quên cả sợ tối. Em nhận ra ông không chỉ kể chuyện cho vui, mà ông đang trao cho em những bài học về lòng kiên trì và sự tử tế.

Em yêu ông nội vì ông hiền và luôn nghĩ cho con cháu. Em kính trọng ông vì ông sống giản dị, thẳng thắn và có trách nhiệm. Em biết ơn ông vì ông cho em hiểu giá trị của gia đình, của truyền thống, của những điều bền vững. Mỗi lần ông xoa đầu em, em thấy mình như được truyền thêm sức mạnh.

Em mong ông nội luôn khỏe, ít đau nhức và luôn vui vẻ. Em hứa sẽ ngoan hơn, không làm ông phiền lòng, sẽ giúp ông những việc vừa sức như lấy nước, xếp ghế, tưới cây. Em cũng sẽ cố gắng học tốt để ông tự hào. Với em, ông nội là một kho báu của gia đình, và em sẽ trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên ông.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 8

Người em muốn nói đến là chị gái của em. Chị hơn em hai tuổi, hay cột tóc cao và thích nghe nhạc. Chị có lúc khó tính, nhưng lại rất tình cảm. Em luôn cảm thấy chị giống như một chiếc gương gần nhất để em nhìn vào: chị làm gì, em cũng muốn học theo. Vì vậy, em vừa yêu quý vừa ngưỡng mộ chị.

Chị quan tâm em theo kiểu “chị cả” trong nhà. Chị hay nhắc em làm bài trước khi xem tivi, nhắc em sắp xếp góc học tập gọn gàng. Khi em mặc áo lệch, chị kéo lại cho ngay ngắn. Khi em bị mẹ mắng, chị không bênh bừa, mà kéo em vào phòng, bảo em bình tĩnh rồi giải thích vì sao mẹ lo. Có hôm chị còn chia cho em phần bánh chị thích nhất, chỉ nói: “Ăn đi, đừng nói ai.” Những lúc như vậy, em thấy chị thật ấm áp.

Kỉ niệm em nhớ rõ là lần em phải làm bài thuyết trình nhóm. Em lo lắng vì sợ nói trước lớp. Chị thấy em luyện nói mà cứ ngập ngừng, liền bảo em đứng trước gương. Chị đóng vai “khán giả khó tính”, hỏi em vài câu bất ngờ để em tập phản ứng. Ban đầu em bực vì chị làm em rối, nhưng chị nói: “Ra lớp còn rối hơn, tập trước cho quen.” Tối đó, chị giúp em sửa từng câu, nhắc em nói chậm, nhìn thẳng, mỉm cười. Đến hôm thuyết trình, em vẫn run nhưng không bị đứng hình. Về nhà, chị giơ tay đập nhẹ vào tay em như chúc mừng. Em thấy tự hào vì mình đã cố gắng, và biết ơn chị vì đã giúp em theo cách rất “chị gái”.

Em yêu chị vì chị luôn muốn em tốt hơn. Em cũng kính trọng chị vì chị học giỏi và tự giác. Em biết ơn chị vì chị dạy em nhiều mẹo học tập và cả cách cư xử: không nói lời làm người khác tổn thương, không bỏ cuộc giữa chừng. Nhờ chị, em hiểu rằng trong gia đình, anh chị em không chỉ là người sống chung, mà còn là người đồng hành.

Em mong chị luôn vui, bớt áp lực học hành. Em hứa sẽ nghe lời chị, không làm chị phải nhắc nhiều, và sẽ giúp chị những việc nhỏ như gấp đồ, quét nhà. Em cũng hứa sẽ không ganh tị hay cãi vã vô cớ, mà sẽ cố gắng trở thành một đứa em đáng yêu. Với em, chị gái là người vừa nghiêm vừa thương, và em trân trọng tình cảm ấy.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 9

Người gần gũi với em mỗi ngày là bác bảo vệ ở trường. Nhiều người nghĩ bác chỉ mở cổng và trông xe, nhưng với em, bác giống như một người thân quen luôn âm thầm chăm sóc học sinh. Mỗi lần đến trường, nhìn thấy bác đứng ở cổng, em cảm thấy yên tâm và thân thuộc, như thể trường học là một ngôi nhà lớn có người canh giữ.

Bác quan tâm học sinh bằng những việc rất thật. Sáng nào bác cũng đến sớm, mở cổng, nhắc chúng em đi chậm, không chen lấn. Trời mưa, bác cầm áo mưa đứng ở cổng, chỉ chỗ tránh nước và nhắc chúng em lau giày kẻo trơn. Có lần em làm rơi thẻ học sinh, bác nhặt được và giữ lại, đến khi thấy em loay hoay tìm thì bác gọi: “Có phải của con không?” Bác còn nhớ cả tên vài bạn hay quên mũ, hay chạy nhảy quá đà. Bác nhắc nhở nghiêm nhưng không làm ai sợ, vì giọng bác ấm và chân thành.

Kỉ niệm khiến em xúc động là một buổi chiều em quên mang tiền ăn. Em ngại không dám nói với ai, bụng đói mà vẫn giả vờ bình thường. Bác bảo vệ thấy em ngồi một mình, hỏi: “Sao chưa về?” Em ấp úng rồi nói thật. Bác không hỏi nhiều, chỉ lấy trong túi ra một cái bánh mì và bảo: “Ăn đi cho đỡ đói, lần sau nhớ kiểm tra cặp.” Em cầm bánh mà thấy cổ họng nghèn nghẹn. Bác không phải người trong gia đình em, nhưng bác đối xử với em như người nhà. Hôm đó, em hiểu rằng tình thương có thể đến từ những người mình ít để ý nhất.

Em quý bác vì bác tốt bụng và trách nhiệm. Em kính trọng bác vì bác làm việc vất vả nhưng luôn giữ thái độ lịch sự. Em biết ơn bác vì bác giúp em cảm thấy trường học an toàn và ấm áp hơn. Nhờ bác, em học được cách quan tâm người khác bằng hành động nhỏ, đúng lúc.

Em mong bác luôn mạnh khỏe để mỗi ngày vẫn đứng ở cổng trường với nụ cười hiền. Em hứa sẽ chấp hành nội quy, không chạy nhảy nguy hiểm, biết chào bác lễ phép và giúp bác khi có thể, như xếp xe ngay ngắn hoặc nhặt rác đúng nơi. Với em, bác bảo vệ là một người gần gũi thân thiết theo cách giản dị mà sâu sắc.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 10

Người em muốn nêu tình cảm và cảm xúc là cô hàng xóm tên Hạnh. Cô không phải người thân ruột thịt, nhưng lại gần gũi với gia đình em như một người cô trong nhà. Cô sống cạnh nhà em, hay cười và nói chuyện rất vui. Mỗi khi gặp cô, em thấy thoải mái, vì cô luôn tạo cảm giác thân thiện và ấm áp.

Cô Hạnh quan tâm em bằng những điều rất đời thường. Khi bố mẹ em bận, cô hay hỏi em đã ăn chưa, có cần nhờ gì không. Cô trồng nhiều cây trước sân, thỉnh thoảng gọi em sang hái vài quả ổi, vài bông hoa giấy để em mang về cắm. Có hôm em đi học về muộn, cô đứng trước cửa hỏi: “Hôm nay học thêm à con? Về cẩn thận nhé.” Những lời hỏi han ấy tuy nhỏ nhưng làm em thấy mình được để ý, được quan tâm như người thân.

Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em bị lạc mẹ ở chợ. Hôm đó đông người, em mải nhìn quầy đồ chơi nên bị tách khỏi mẹ. Em hoảng hốt, mắt cay xè, tim đập nhanh. Em đứng im một chỗ như mẹ dặn, nhưng vẫn sợ. Đúng lúc đó, cô Hạnh đi chợ về nhìn thấy em. Cô nhận ra em ngay, nắm tay em và hỏi nhẹ: “Con đi với ai? Mẹ con đâu?” Em vừa khóc vừa nói. Cô không trách, chỉ dắt em đến chỗ bảo vệ chợ, nhờ loa gọi mẹ em. Cô còn mua cho em chai nước, quạt cho em đỡ nóng. Khi mẹ em chạy đến ôm em, cô chỉ cười: “Tìm được rồi là tốt.” Trên đường về, em cứ nghĩ mãi: nếu không có cô, chắc em đã sợ lắm.

Em quý cô Hạnh vì cô tốt bụng và nhanh nhẹn. Em biết ơn cô vì cô giúp em trong lúc em hoang mang nhất. Em cũng kính trọng cô vì cô sống chan hòa, luôn sẵn lòng giúp người khác mà không cần được khen. Nhờ cô, em hiểu rằng tình cảm gần gũi không chỉ có trong gia đình hay trường lớp, mà còn có ở những người xung quanh mình, nếu mình biết trân trọng.

Em mong cô Hạnh luôn vui vẻ và gia đình cô luôn bình an. Em hứa sẽ lễ phép, biết chào hỏi, và nếu cô cần giúp việc nhỏ như tưới cây hay trông em bé, em sẽ sẵn sàng. Em cũng sẽ học cách sống tốt như cô: quan tâm người khác bằng sự chân thành. Với em, cô hàng xóm là một người thân thiết theo cách giản dị mà đáng nhớ.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 11

Trong gia đình em, người gần gũi với em nhất là bà ngoại. Bà không chỉ là người chăm sóc em từ những ngày em còn bé xíu mà còn là “kho bình yên” để em chạy về mỗi khi buồn hay lo lắng. Mỗi lần nghĩ đến bà, trong lòng em lại dâng lên một cảm giác ấm áp, vừa thương vừa kính trọng, như thể chỉ cần nghe giọng bà thôi là mọi mệt mỏi cũng dịu lại.

Bà ngoại em đã lớn tuổi nhưng vẫn rất tinh ý và chu đáo. Sáng nào bà cũng dậy sớm, nhẹ nhàng đi quanh nhà xem mọi người cần gì. Bà hay nhắc em mặc thêm áo khi trời trở gió, nhắc em uống nước ấm, và luôn để sẵn một hộp sữa nhỏ trong ngăn tủ “phòng khi cháu đói”. Bà không nói những lời hoa mỹ, nhưng tình thương của bà nằm trong từng việc nhỏ: chén cơm bà xới đầy hơn một chút, chiếc khăn bà gấp gọn đặt ở đầu giường, hay cái xoa đầu dịu dàng khi em làm bài xong. Có lúc em mải chơi, quên cả giờ học, bà không mắng to mà chỉ nhìn em hiền hiền rồi bảo: “Cháu học xong rồi hãy chơi, để mai mốt lớn lên khỏi tiếc.” Chính sự nhẹ nhàng ấy khiến em vừa nể vừa thương.

Em nhớ nhất một kỉ niệm vào năm lớp Hai. Hôm đó em bị sốt cao, người nóng ran, đầu đau như có ai gõ. Mẹ đi làm chưa về, bố thì đang công tác xa. Bà ngoại ở bên em suốt buổi chiều. Bà lấy khăn ấm lau trán, bón từng thìa cháo nhỏ, rồi ngồi quạt tay cho em dễ ngủ. Đêm xuống, em tỉnh dậy thấy bà vẫn ngồi cạnh giường, mắt hơi đỏ vì thức khuya. Em hỏi sao bà chưa ngủ, bà chỉ cười: “Bà ngủ sau cũng được, miễn cháu đỡ.” Lúc ấy em bỗng thấy cổ họng nghèn nghẹn. Em hiểu rằng tình yêu của bà không ồn ào, nhưng bền bỉ như ngọn đèn nhỏ, cứ sáng mãi để em không sợ bóng tối.

Em yêu quý bà ngoại bằng một tình cảm rất đặc biệt. Em kính trọng bà vì bà đã vất vả cả đời, lại luôn nhẫn nại với con cháu. Em biết ơn bà vì bà dạy em những điều giản dị mà quan trọng: biết chào hỏi lễ phép, biết nhường nhịn, biết giữ lời hứa và biết thương người. Mỗi khi em làm sai, bà không làm em xấu hổ trước mặt mọi người mà chọn cách nói riêng, để em hiểu lỗi và sửa. Nhờ bà, em học được cách bình tĩnh và tử tế hơn.

Em luôn muốn bà ngoại khỏe mạnh và vui vẻ. Em hứa sẽ chăm ngoan, học hành chăm chỉ, biết tự giác hơn để bà đỡ phải lo. Em cũng sẽ quan tâm lại bà bằng những việc nhỏ: lấy nước cho bà, xoa bóp vai cho bà, kể cho bà nghe chuyện ở lớp. Với em, bà ngoại là người thân thiết nhất, là nơi em gửi gắm yêu thương và cũng là người em muốn dành thật nhiều yêu thương để đáp lại.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 12

Người em muốn nói đến là bố. Bố em không phải kiểu người hay nói lời ngọt ngào, nhưng bố có một cách yêu thương rất riêng: lặng lẽ, chắc chắn và luôn làm cho em cảm thấy mình được che chở. Mỗi khi nhìn thấy dáng bố đi làm về, áo còn vương mùi nắng và bụi đường, em lại thấy lòng mình yên tâm như thể nhà mình vừa có thêm một “bức tường” vững chãi.

Bố quan tâm em bằng những việc rất đời thường. Bố hay kiểm tra cặp sách của em xem có thiếu vở không, nhắc em gấp quần áo gọn gàng, và đặc biệt là luôn hỏi: “Hôm nay ở lớp con có vui không?” Có lần em nghĩ câu hỏi ấy bình thường, nhưng sau này em mới hiểu bố muốn biết cảm xúc của em, chứ không chỉ quan tâm điểm số. Buổi tối, bố thường ngồi cạnh bàn học, không làm ồn, chỉ thỉnh thoảng đưa cho em cốc nước hoặc nhắc em nghỉ mắt. Khi em làm toán sai, bố không quát mà bảo: “Sai là để mình biết chỗ cần luyện. Con thử làm lại theo cách khác xem.” Nhờ vậy, em không còn sợ sai như trước.

Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em tham gia hội thi chạy của trường. Em hồi hộp lắm vì sợ mình chạy chậm, sợ bạn cười. Trước ngày thi, bố dẫn em ra công viên tập chạy. Bố không bắt em chạy thật nhanh ngay, mà dạy em thở đều, bước chân chắc, và quan trọng nhất là giữ tinh thần thoải mái. Bố còn nói: “Con không cần thắng ai cả, con chỉ cần cố gắng hơn chính con hôm qua.” Ngày thi, em chạy không được giải nhất, nhưng em về đích trong tiếng cổ vũ của bố. Bố giơ ngón tay cái, mắt cười rất sáng. Lúc đó em thấy mình như vừa làm được điều gì lớn lắm, không phải vì giải thưởng, mà vì em đã dám thử và không bỏ cuộc.

Em yêu bố theo cách vừa gần gũi vừa kính trọng. Em biết bố làm việc vất vả để lo cho gia đình, nhưng vẫn dành thời gian cho em. Em cảm nhận rõ sự kiên nhẫn của bố, nhất là khi bố dạy em những điều khó như cách tự lập, cách chịu trách nhiệm, cách xin lỗi khi làm sai. Có những lúc em bướng bỉnh, nói lời chưa ngoan, bố im lặng một lúc rồi mới giải thích. Chính sự bình tĩnh ấy làm em nể phục và cũng khiến em thấy xấu hổ vì đã làm bố buồn.

Em muốn nói với bố rằng em rất thương bố, dù đôi khi em không nói ra. Em hứa sẽ chăm học, biết phụ giúp việc nhà, và cố gắng nói chuyện với bố nhiều hơn để bố không phải đoán cảm xúc của em. Với em, bố là người thân thiết, là điểm tựa vững vàng và cũng là người dạy em cách trở thành một người mạnh mẽ nhưng tử tế.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 13

Trong những người gần gũi với em, mẹ là người khiến em vừa yêu thương vừa cảm thấy biết ơn nhất. Mẹ giống như một “ngọn gió mát” trong nhà: không ai nhìn thấy rõ, nhưng ai cũng cảm nhận được. Chỉ cần mẹ ở đó, mọi thứ dường như được sắp xếp ổn thỏa, và em thấy mình được ôm ấp bằng một tình thương rất mềm mại.

Mẹ quan tâm em từ những điều nhỏ nhất. Mẹ nhớ em thích ăn canh chua hơn canh rau, nhớ em dễ bị đau bụng nếu ăn đồ lạnh, và nhớ cả việc em hay quên mang áo mưa. Mỗi sáng, mẹ gọi em dậy bằng giọng nhẹ nhàng, rồi chuẩn bị bữa sáng để em không bị đói khi đến lớp. Mẹ còn là người lắng nghe em kể chuyện: chuyện bạn ngồi cạnh, chuyện cô giáo khen, chuyện em buồn vì bị hiểu lầm. Mẹ không vội phán xét, mà thường hỏi: “Con cảm thấy thế nào?” Câu hỏi ấy làm em thấy mình được tôn trọng, như thể cảm xúc của em cũng quan trọng như bất cứ điều gì.

Em nhớ một lần em bị điểm kém môn Tiếng Việt. Em sợ lắm, cứ nghĩ mẹ sẽ mắng. Nhưng khi nhìn bài kiểm tra, mẹ chỉ thở nhẹ rồi bảo em ngồi xuống. Mẹ không trách ngay mà cùng em đọc lại từng câu. Mẹ chỉ ra chỗ em viết thiếu ý, chỗ em dùng từ chưa đúng, rồi bảo: “Con có thể làm tốt hơn, vì mẹ biết con đã cố gắng. Mình luyện thêm nhé.” Tối đó, mẹ ngồi cùng em đến khuya, không phải để ép em học, mà để em hiểu bài và tự tin hơn. Khi em làm lại được một đoạn văn tốt hơn, mẹ mỉm cười và nói: “Thấy chưa, con làm được mà.” Lúc ấy, em cảm giác như có một chiếc đèn sáng lên trong lòng. Em hiểu mẹ không chỉ muốn em giỏi, mà muốn em tin vào bản thân.

Em yêu mẹ vì mẹ luôn kiên nhẫn. Có những ngày mẹ mệt, nhưng vẫn hỏi em đã ăn chưa, đã làm bài chưa. Mẹ dạy em cách nói lời cảm ơn, cách xin lỗi, và cách sống tử tế. Em kính trọng mẹ vì mẹ không chỉ chăm sóc em bằng tay, mà còn chăm sóc em bằng trái tim. Mẹ làm em thấy gia đình là nơi an toàn nhất.

Em muốn mẹ luôn khỏe mạnh và bớt lo nghĩ. Em hứa sẽ tự giác học bài, không để mẹ phải nhắc nhiều, và sẽ giúp mẹ những việc vừa sức như rửa bát, gấp quần áo, quét nhà. Em cũng sẽ nói lời yêu mẹ nhiều hơn, vì em biết mẹ xứng đáng được nghe điều đó mỗi ngày. Với em, mẹ là người gần gũi nhất, là tình thương dịu dàng mà em luôn mang theo trong tim.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 14

Người gần gũi với em ở trường là cô giáo chủ nhiệm. Cô không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách làm người. Mỗi khi nhắc đến cô, em thấy trong lòng mình có một cảm giác vừa kính trọng vừa thân thương, như thể cô là một người mẹ thứ hai ở lớp học.

Cô quan tâm học sinh bằng sự tinh tế. Cô nhớ bạn nào hay quên vở, bạn nào nhút nhát, bạn nào cần được động viên. Khi vào lớp, cô luôn nhìn quanh một lượt, hỏi han từng bạn: “Hôm nay con có khỏe không?” Có bạn bị ốm, cô nhắc cả lớp nói nhỏ để bạn nghỉ. Có bạn buồn vì cãi nhau với bạn khác, cô không vội phạt mà cho hai bạn ngồi lại nói chuyện, hướng dẫn cách xin lỗi và làm hòa. Cô còn hay khen đúng lúc. Một lời khen của cô không làm em tự mãn, mà làm em muốn cố gắng hơn.

Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em phải thuyết trình trước lớp. Em vốn nhút nhát, đứng trước đông người là tim đập nhanh, tay run. Hôm đó, đến lượt em, em quên mất câu mở đầu, đứng im như bị “đóng băng”. Cả lớp im lặng. Em tưởng mình sẽ khóc. Nhưng cô không hối thúc. Cô bước xuống gần em, nói nhỏ: “Con nhìn cô thôi, rồi nói từng câu một.” Cô còn mỉm cười, ánh mắt rất hiền. Nhờ vậy, em lấy lại bình tĩnh và nói được. Khi em kết thúc, cô vỗ tay đầu tiên. Tiếng vỗ tay ấy giống như một chiếc phao cứu sinh, kéo em ra khỏi nỗi sợ. Sau giờ học, cô còn dặn em: “Con làm được rồi, lần sau sẽ tốt hơn nữa.” Em về nhà mà lòng nhẹ bẫng, thấy mình trưởng thành thêm một chút.

Em kính trọng cô vì cô nghiêm mà không lạnh. Cô nhắc nhở khi em sai, nhưng không làm em xấu hổ. Cô dạy em rằng học không chỉ để lấy điểm, mà để hiểu và sống tốt. Em biết ơn cô vì cô đã nhìn thấy khả năng của em ngay cả khi em chưa tin vào bản thân. Nhờ cô, em mạnh dạn hơn, biết nói lên suy nghĩ của mình và biết lắng nghe người khác.

Em luôn mong cô khỏe mạnh và luôn giữ được nụ cười hiền. Em hứa sẽ chăm học, làm bài đầy đủ, và cố gắng cư xử tốt với bạn bè để lớp mình luôn vui. Với em, cô giáo chủ nhiệm là người gần gũi thân thiết, là ngọn đèn nhỏ soi đường cho em trong những năm tháng học trò.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 15

Người em muốn kể đến là anh trai của em. Anh không phải lúc nào cũng dịu dàng; đôi khi anh trêu em đến phát bực, nhưng anh lại là người luôn đứng về phía em khi em cần. Tình cảm của em dành cho anh là một thứ cảm xúc rất đặc biệt: vừa thân quen, vừa “cà khịa” một chút, nhưng sâu bên trong là sự gắn bó và tin tưởng.

Anh trai em quan tâm em theo kiểu của anh. Anh không hay nói “em giỏi lắm” như mẹ, mà thường nói: “Để anh xem nào.” Khi em loay hoay làm bài toán khó, anh kéo ghế ngồi cạnh, dùng bút chì vẽ hình minh họa cho em hiểu. Anh còn dạy em cách sắp xếp thời gian: làm bài trước, chơi sau, và không để sát giờ mới cuống lên. Có lần em bị bạn trong lớp trêu vì em nói ngọng, em buồn rũ rượi. Anh nghe xong không cười, mà bảo: “Em luyện nói với anh, mỗi ngày một chút.” Thế là tối nào anh cũng bắt em đọc to vài đoạn, sửa từng âm một. Anh nghiêm lắm, nhưng nhờ vậy em tiến bộ thật.

Kỉ niệm em nhớ nhất là lần em bị ngã xe trước cổng nhà. Đầu gối em trầy xước, đau rát, nước mắt cứ chảy. Mẹ đang bận, em sợ bị mắng vì nghịch. Anh chạy ra, không hỏi nhiều, bế thốc em vào nhà. Anh rửa vết thương, bôi thuốc, rồi dán băng cá nhân hình siêu nhân lên đầu gối em. Anh còn nói: “Siêu nhân thì phải chịu đau giỏi.” Em vừa đau vừa bật cười. Lúc đó em thấy anh giống như một người hùng, không phải vì anh mạnh, mà vì anh làm em bớt sợ.

Em yêu quý anh trai vì anh luôn giúp em theo cách thực tế. Em cũng kính trọng anh vì anh biết nhận lỗi. Có lần anh lỡ làm hỏng đồ chơi của em, anh không chối mà xin lỗi và dành tiền tiết kiệm mua lại cho em. Điều đó dạy em rằng tình thân không phải là không bao giờ làm sai, mà là biết sửa sai và giữ lời.

Em mong anh trai luôn vui và học tốt. Em hứa sẽ bớt mè nheo, bớt giận dỗi vô cớ, và sẽ nghe lời anh khi anh góp ý. Em cũng sẽ quan tâm anh nhiều hơn, như lấy nước cho anh khi anh học khuya, hoặc nhắc anh nghỉ ngơi. Với em, anh trai là người gần gũi thân thiết, là “đồng đội” trong gia đình mà em luôn tin tưởng.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 16

Người thân thiết với em là bạn thân tên Minh. Minh không phải người nói nhiều, nhưng bạn ấy có một cách ở bên rất vững vàng. Khi em vui, Minh cười cùng em. Khi em buồn, Minh không hỏi dồn dập mà chỉ ngồi cạnh, để em tự thấy nhẹ lòng. Vì thế, tình cảm em dành cho Minh là sự quý mến và trân trọng, như trân trọng một món quà hiếm.

Minh quan tâm em bằng những hành động nhỏ nhưng đúng lúc. Bạn ấy hay nhắc em mang áo khoác khi trời lạnh, nhắc em uống nước sau giờ thể dục. Khi em quên bút, Minh lặng lẽ đưa bút của mình mà không làm em ngại. Trong giờ ra chơi, Minh không kéo em vào những trò ồn ào nếu em không thích, mà rủ em chơi những trò nhẹ nhàng như nhảy dây, ô ăn quan, hoặc cùng đọc truyện. Minh còn là người giữ bí mật tốt. Em kể chuyện gì, Minh không đem nói lung tung, nên em cảm thấy an toàn khi chia sẻ.

Kỉ niệm khiến em cảm nhận rõ tình bạn là lần em bị hiểu lầm trong lớp. Hôm đó, có bạn làm rơi hộp bút, vài cây bút lăn sang chỗ em. Một bạn khác nhìn thấy và nói em lấy. Em hoảng hốt, mặt nóng bừng, không biết giải thích sao. Minh đứng dậy, nói rõ ràng: “Lúc nãy mình thấy hộp bút rơi, bút lăn qua đây. Bạn ấy không lấy.” Minh nói bình tĩnh, không to tiếng, nhưng rất chắc. Nhờ Minh, cô giáo hiểu ra và mọi chuyện được giải quyết. Sau đó, Minh chỉ nói: “Không sao đâu, mình biết bạn không làm.” Câu nói ấy làm em muốn khóc, vì em thấy có người tin mình.

Em quý Minh vì Minh chân thành. Minh không kết bạn để khoe khoang, cũng không bỏ bạn khi gặp chuyện rắc rối. Minh dạy em rằng tình bạn không cần quá nhiều lời, chỉ cần sự tin tưởng và tử tế. Em cũng học từ Minh cách bình tĩnh, không vội phán xét người khác.

Em mong tình bạn của chúng em sẽ bền lâu, dù sau này có thể học khác lớp. Em hứa sẽ là một người bạn tốt: không ích kỉ, không nói xấu sau lưng, và sẵn sàng giúp Minh khi Minh cần. Với em, Minh là người gần gũi thân thiết ở trường, là một phần tuổi thơ mà em luôn muốn giữ gìn.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 17

Người em muốn nhắc đến là ông nội. Ông nội em ít nói, giọng trầm, bước đi chậm rãi, nhưng mỗi lần ông gọi tên em, em lại thấy lòng mình ấm lên. Ông giống như một cuốn sách cũ: bìa đã sờn theo năm tháng, nhưng bên trong chứa rất nhiều điều hay và những câu chuyện khiến em tò mò. Em yêu quý ông theo cách lặng lẽ, và em kính trọng ông vì những gì ông đã trải qua.

Ông nội quan tâm em bằng sự chăm chút giản dị. Ông hay ngồi trước hiên nhà, đợi em đi học về để hỏi: “Hôm nay có gì vui?” Ông không hỏi điểm trước, mà hỏi em có bị bạn bắt nạt không, có ăn đủ bữa không. Ông còn dạy em những việc nhỏ như tưới cây đúng giờ, cho chim ăn, và giữ gìn đồ đạc. Ông bảo: “Đồ vật cũng có tuổi, mình giữ gìn thì nó bền.” Em nghe vậy thấy lạ, nhưng rồi em hiểu ông đang dạy em tính cẩn thận và biết trân trọng.

Kỉ niệm em nhớ nhất là một buổi chiều mưa. Em và ông đang ở nhà, trời đột nhiên đổ mưa to, gió thổi mạnh làm cây ngoài sân nghiêng ngả. Em sợ tiếng sấm, cứ bịt tai. Ông kéo em ngồi sát lại, lấy chiếc áo mưa cũ khoác lên vai em như một tấm chăn. Ông kể chuyện ngày xưa ông đi bộ đội, gặp mưa rừng, vẫn phải giữ bình tĩnh để bảo vệ đồng đội. Ông nói: “Sấm chỉ là tiếng trời, không làm hại mình nếu mình ở nơi an toàn.” Vừa nói, ông vừa đặt tay lên vai em, bàn tay ông thô ráp nhưng ấm. Nhờ ông, em bớt sợ, còn thấy mưa cũng có vẻ đẹp riêng khi rơi lộp bộp trên mái tôn.

Em kính trọng ông vì ông sống nguyên tắc nhưng rất nhân hậu. Ông không thích nói dối, không thích lười biếng, và luôn nhắc em phải giữ lời. Ông cũng hay nhường phần ngon cho cháu, dù ông chỉ ăn đơn giản. Em biết ơn ông vì ông cho em những bài học không có trong sách: bài học về lòng can đảm, sự kiên trì và cách sống ngay thẳng.

Em mong ông nội luôn khỏe để em được nghe ông kể chuyện nhiều hơn. Em hứa sẽ ngoan ngoãn, chăm học, và phụ ông những việc vừa sức như nhổ cỏ, tưới cây, xếp lại dụng cụ. Với em, ông nội là người gần gũi thân thiết, là gốc cây lớn che mát cho tuổi thơ em.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 18

Người em muốn nói đến là chị họ của em. Chị không sống cùng nhà nhưng lại rất gần gũi, vì mỗi cuối tuần chị thường sang chơi và dành thời gian cho em. Chị giống như một “người bạn lớn” trong gia đình: vừa hiểu chuyện người lớn, vừa biết lắng nghe trẻ con. Khi nghĩ về chị, em thấy vui và yên tâm, vì em biết chị luôn đứng về phía em một cách công bằng.

Chị quan tâm em bằng cách tôn trọng sở thích của em. Em thích vẽ, chị mua cho em một cuốn sổ phác thảo và dạy em cách tô màu sao cho không bị lem. Em thích đọc truyện, chị dẫn em ra nhà sách, chỉ em cách chọn sách phù hợp lứa tuổi. Chị còn nhắc em giữ sức khỏe: không ngồi quá lâu trước màn hình, phải ngủ sớm để sáng dậy không mệt. Điều em thích nhất là chị không ép em phải giống ai. Chị hay nói: “Em cứ là em, nhưng cố gắng mỗi ngày một chút.”

Kỉ niệm khiến em cảm nhận rõ tình cảm của chị là lần em bị điểm kém và không dám nói với bố mẹ. Em giấu bài kiểm tra trong cặp, lòng nặng trĩu. Chị sang chơi, thấy em im lặng khác thường, chị rủ em ra ban công nói chuyện. Em kể hết, vừa kể vừa sợ. Chị không trách, cũng không bảo em “dở quá”, mà hỏi: “Em thấy mình sai ở đâu?” Rồi chị cùng em lập một kế hoạch nhỏ: mỗi ngày luyện 15 phút, cuối tuần chị kiểm tra lại. Chị còn dạy em cách nói thật với bố mẹ: chọn lúc bố mẹ rảnh, nói rõ mình đã cố gắng và xin bố mẹ giúp. Nhờ chị, em lấy can đảm đưa bài cho mẹ. Mẹ không mắng như em tưởng, còn khen em biết nói thật. Em nhận ra chị không chỉ giúp em học, mà còn giúp em trưởng thành.

Em quý chị vì chị vừa nghiêm túc vừa vui tính. Chị có thể cười đùa với em, nhưng khi cần, chị nói rất rõ ràng để em hiểu đúng sai. Em biết ơn chị vì chị cho em cảm giác được thấu hiểu, nhất là những lúc em thấy mình “bé nhỏ” trước những rắc rối ở trường.

Em mong chị luôn học tốt và đạt được ước mơ. Em hứa sẽ chăm chỉ hơn để không phụ công chị chỉ bảo, và sẽ chia sẻ với chị nhiều hơn thay vì giấu trong lòng. Với em, chị họ là người gần gũi thân thiết, là chiếc cầu nối giúp em tự tin bước qua những lo lắng của tuổi học trò.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 19

Người gần gũi với em là bác bảo vệ của trường. Nhiều người nghĩ bác chỉ làm nhiệm vụ mở cổng, trông xe, nhưng với em, bác là một người rất thân quen và đáng kính. Mỗi sáng đến trường, nhìn thấy bác đứng ở cổng với chiếc mũ bảo vệ ngay ngắn, em có cảm giác như trường học đang được bảo vệ bởi một người ông hiền hậu.

Bác quan tâm học sinh theo cách thầm lặng. Trời nắng, bác nhắc chúng em đội mũ. Trời mưa, bác kéo bạt che để chúng em không bị ướt khi dắt xe. Có lần em chạy vội, suýt va vào bạn khác, bác gọi lại nhắc: “Đi chậm thôi con, an toàn là trước hết.” Bác không quát, chỉ nói vừa đủ để em nhớ. Bác còn hay giúp nhặt đồ rơi: chiếc khăn quàng đỏ, cái bình nước, hay thẻ học sinh. Bác giữ cẩn thận rồi hỏi đúng người để trả lại. Những việc ấy nhỏ thôi, nhưng làm em thấy bác rất có trách nhiệm và thương học trò.

Kỉ niệm em nhớ nhất là hôm em quên mang tiền ăn sáng. Em đứng lúng túng ở căng tin, bụng đói mà không dám nói với ai. Bác bảo vệ đi ngang, thấy em cứ nhìn vào quầy mà không mua, bác hỏi: “Sao con chưa ăn?” Em ngập ngừng kể. Bác không làm em ngại, chỉ bảo: “Bác cho con mượn, mai trả cũng được.” Bác đưa em một ít tiền rồi dặn: “Lần sau nhớ kiểm tra cặp trước khi đi.” Em ăn xong mà trong lòng vừa ấm vừa xấu hổ vì bất cẩn. Hôm sau em mang tiền trả, bác không nhận ngay mà hỏi em đã ăn sáng chưa, rồi mới cười nhận. Từ đó em luôn nhớ bài học: khi được giúp đỡ, phải biết cảm ơn và sống tử tế.

Em quý bác vì bác hiền và công bằng. Bác nhắc nhở tất cả học sinh như nhau, không thiên vị. Em kính trọng bác vì bác làm việc vất vả, đứng nắng đứng mưa, nhưng vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng. Nhờ bác, em hiểu rằng trong trường học, không chỉ thầy cô mới dạy em điều hay; những người âm thầm cũng góp phần làm cho môi trường học tập an toàn và ấm áp.

Em mong bác luôn khỏe mạnh để mỗi sáng chúng em lại được chào bác ở cổng trường. Em hứa sẽ đi học đúng giờ, không chạy nhảy nguy hiểm, và sẽ lễ phép chào hỏi bác mỗi ngày. Với em, bác bảo vệ là một người gần gũi thân thiết theo cách rất đặc biệt: lặng lẽ mà đáng nhớ.

Nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết - Mẫu 20

Người em muốn nói đến là cô hàng xóm tên Hạnh. Cô không phải người thân ruột thịt, nhưng lại gần gũi với gia đình em như người nhà. Cô sống cạnh nhà em, hay sang hỏi thăm, và luôn có mặt khi nhà em cần giúp. Mỗi khi nhắc đến cô, em thấy lòng mình ấm áp, vì em cảm nhận được sự tử tế chân thành mà cô dành cho mọi người.

Cô Hạnh quan tâm em bằng những điều giản dị. Thấy em đi học về muộn, cô hỏi: “Hôm nay học thêm à con?” rồi nhắc em uống nước. Thấy em ngồi học ngoài hiên bị muỗi đốt, cô mang cho em lọ dầu và bảo bôi một chút. Cô còn hay cho em những trái cây trong vườn: khi thì mấy quả ổi giòn, khi thì chùm khế chua để chấm muối ớt. Nhưng cô không chỉ cho quà; cô còn dạy em cách cư xử. Cô hay nhắc em chào người lớn, biết nói lời cảm ơn, và không vứt rác bừa bãi trước ngõ. Cô bảo: “Ngõ sạch thì lòng mình cũng thấy dễ chịu.”

Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần mẹ em phải đi công tác đột xuất, bố em bận làm ca tối. Em ở nhà với em bé, vừa lo vừa sợ. Cô Hạnh biết chuyện, tối đó cô sang ngồi cùng, giúp em trông em bé, còn nấu một nồi cháo nhỏ. Cô kể chuyện vui để em bớt căng thẳng, rồi dặn em cách khóa cửa, cách gọi người lớn khi có việc gấp. Đêm ấy, em ngủ ngon hơn vì biết bên cạnh vẫn có người để mình tin cậy. Sáng hôm sau, cô còn đưa em đến trường vì sợ em đi một mình. Khi mẹ về, mẹ cảm ơn cô rất nhiều. Em nhìn thấy mẹ nhẹ nhõm, còn em thì thấy trong lòng mình có một sự biết ơn khó tả.

Em quý cô Hạnh vì cô sống tình nghĩa. Cô giúp người khác không phải để được khen, mà vì cô thật lòng muốn mọi người yên ổn. Em kính trọng cô vì cô dạy em hiểu rằng “hàng xóm láng giềng” cũng là một phần của gia đình lớn, nơi người ta có thể dựa vào nhau khi khó khăn.

Em mong cô luôn mạnh khỏe và vui vẻ. Em hứa sẽ ngoan ngoãn, lễ phép, và sẽ giúp cô những việc nhỏ như quét sân, nhặt lá, hoặc tưới cây khi cô bận. Với em, cô hàng xóm là một người gần gũi, làm tuổi thơ em thêm ấm áp và tin tưởng vào lòng tốt quanh mình

Xem thêm:

Trên đây là những gợi ý giúp học sinh dễ dàng viết đoạn văn nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết. Thông qua việc xác định rõ đối tượng, kỉ niệm tiêu biểu và cảm xúc chân thật, các em có thể hoàn thành bài viết mạch lạc, giàu cảm xúc hơn. Hy vọng những gợi ý này sẽ giúp học sinh tự tin vận dụng vào bài làm của mình.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi