Văn kể chuyện là dạng bài tập làm văn trong đó học sinh kể lại một câu chuyện có nhân vật, sự việc và diễn biến rõ ràng. Câu chuyện có thể là truyện đã học, được nghe kể hoặc những trải nghiệm quen thuộc trong cuộc sống, giúp học sinh rèn khả năng diễn đạt và sắp xếp ý tưởng mạch lạc.
Khi viết văn kể chuyện, học sinh cần xác định rõ nhân vật, thời gian, địa điểm; kể các sự việc theo đúng trình tự mở đầu – diễn biến – kết thúc; kết hợp lời kể với cảm xúc tự nhiên. Cách viết rõ ràng, dùng từ phù hợp sẽ giúp bài văn sinh động và dễ hiểu.
Ngày xưa, ở miền đất Lạc Việt, cứ như bây giờ là Bắc Bộ nước ta, có một vị thần thuộc nòi rồng, con trai thần Long nữ, tên là Lạc Long Quân. Thần mình rồng, thường ở dưới nước, thỉnh thoảng lên sống trên cạn, sức khỏe vô địch, có nhiều phép lạ.
Thần giúp nhân dân diệt trừ Ngư tinh, Hồ tinh, Mộc tinh là những loài yêu quái bấy lâu làm hại dân lành. Thần dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và cách ăn ở. Xong việc, thần thường về thủy cung với mẹ, khi có việc cần, thần mới hiện lên.
Bấy giờ, ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần, nghe tiếng vùng đất Lạc có nhiều hoa thơm cỏ lạ, bèn tìm đến thăm. Âu Cơ và Lạc Long Quân gặp nhau, đèm lòng yêu thương, rồi trở thành vợ chồng, cùng nhau chung sống trên cạn ở điện Long Tráng.
Ít lâu sau, Âu Cơ có mang đến kì sinh nở. Chuyện thật lạ, nàng sinh ra một cái bọc trăm trứng nở ra một trăm con trai, con nào con ấy hồng hào, đẹp đẽ lạ thường. Đàn con không cần bú mớm mà tự lớn lên như thổi, mặt mũi khôi ngô, khỏe mạnh như thần.
Thế rồi một hôm, Lạc Long Quân vốn quen ở nước, cảm thấy mình không thể sống mãi trên cạn được, đành từ biệt Âu Cơ và đàn con để trở về thủy cung với mẹ. Âu Cơ ở lại một mình nuôi đàn con, tháng ngày chờ mong, buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên và than thở.
– Sao chàng bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?
Lạc Long Quân nói:
– Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là giòng tiên ở chốn non cao. Kẻ ở cạn, người ở nước, tính tình tập quán [4] khác nhau, khó mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì thì giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn.
Âu Cơ và trăm con nghe theo, rồi cùng nhau chia tay nhau lên đường.
Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở đất Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Triều đình có tướng văn, tướng võ, con trai vua gọi là quan lang, con gái vua gọi là mị nương, khi cha chết thì được truyền ngôi cho con trưởng, mười mấy đời truyền nối ngôi vua đều lấy danh hiệu Hùng Vương, không hề thay đổi.
Cũng bởi sự tích này mà về sau, người Việt Nam ta con cháu vua Hùng, thường nhắc đến nguồn gốc của mình là con Rồng cháu Tiên.
I. Mở bài
Giới thiệu bối cảnh: Ngày xưa, tại vùng đất Lạc Việt (Bắc Bộ ngày nay).
Giới thiệu nhân vật chính: Thần Lạc Long Quân (nòi Rồng) và nàng Âu Cơ (dòng Tiên).
Dẫn dắt câu chuyện: Truyền thuyết giải thích về nguồn gốc cao quý và thiêng liêng của dân tộc Việt Nam.
II. Thân bài
1. Giới thiệu về Lạc Long Quân và Âu Cơ:
Lạc Long Quân:
Nguồn gốc: Con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng.
Ngoại hình/Tài năng: Sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng.
Công trạng: Diệt trừ yêu quái (Ngư Tinh, Hồ Tinh, Mộc Tinh), dạy dân trồng trọt, chăn nuôi và cách ăn ở.
Âu Cơ:
Nguồn gốc: Thuộc dòng họ Thần Nông, ở vùng núi cao phương Bắc.
Ngoại hình: Xinh đẹp tuyệt trần.
Sự kiện: Vì yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ mà tìm đến.
2. Cuộc gặp gỡ và sự tích bọc trăm trứng:
Lạc Long Quân và Âu Cơ gặp nhau, đem lòng yêu thương và kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng.
Âu Cơ thụ thai và sinh ra một sự lạ: Một cái bọc trăm trứng.
Trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần.
3. Cuộc chia tay và lời hẹn ước:
Nguyên nhân: Lạc Long Quân không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung.
Cuộc đối thoại: Âu Cơ buồn tủi, Lạc Long Quân giải thích về sự khác biệt giữa dòng giống (Rồng dưới nước - Tiên trên núi) khó lòng ở lâu một nơi.
Ước hẹn:
Chia con: 50 con theo cha xuống biển, 50 con theo mẹ lên núi.
Lời dặn: Chia nhau cai quản các phương, giúp đỡ lẫn nhau khi có việc, không được quên lời hẹn.
4. Sự hình thành nhà nước Văn Lang và các truyền thống:
Người con trưởng theo Âu Cơ được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương.
Đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu.
Thiết lập triều đình: Có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi là Quan lang, con gái vua gọi là Mị nương.
Chế độ cha truyền con nối (mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương).
III. Kết bài
Ý nghĩa truyền thuyết: Giải thích nguồn gốc "Con Rồng Cháu Tiên" của người Việt.
Giá trị tinh thần: Nhấn mạnh sự đoàn kết, gắn bó giữa các dân tộc anh em trên đất nước Việt Nam (hai chữ "đồng bào" - cùng một bọc).
Cảm xúc cá nhân: Lòng tự hào về cội nguồn dân tộc.
Dàn ý chi tiết bài văn kể lại truyền thuyết Con Rồng cháu Tiên
Một số lưu ý khi viết bài văn kể chuyện:
Các lỗi cần tránh:
Ta là Lạc Long Quân, thuộc nòi rồng, con trai của Kinh Dương Vương, sống nơi biển cả mênh mông. Thuở ấy, dân chúng trên đất Lạc Việt còn nhiều khổ cực, thường bị yêu quái quấy nhiễu, thú dữ hoành hành. Ta đi khắp nơi diệt trừ tai họa, dạy dân cách trồng trọt, săn bắt, dựng nhà, giúp họ có cuộc sống yên ổn hơn.
Trong một lần lên đất liền, ta gặp Âu Cơ, nàng tiên xinh đẹp thuộc dòng dõi thần tiên, sống nơi núi cao. Chúng ta đem lòng yêu thương nhau, nên duyên vợ chồng và cùng chung sống hạnh phúc. Một thời gian sau, Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng. Thật kỳ lạ, bọc trứng ấy không lâu sau nở thành một trăm người con, ai nấy đều khỏe mạnh, khôi ngô, thông minh lạ thường. Ta cùng Âu Cơ hết lòng yêu thương, dạy dỗ các con, mong chúng lớn lên biết yêu người, yêu đất nước.
Tuy nhiên, ta vốn quen sống dưới nước, gắn bó với biển khơi, còn Âu Cơ thuộc về núi rừng cao rộng. Hai môi trường sống quá khác biệt khiến chúng ta dần nhận ra không thể ở bên nhau mãi. Ta bèn cùng Âu Cơ bàn bạc và quyết định chia các con để mỗi người dẫn một nửa. Ta nói với nàng: "Ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, cùng nhau mở mang bờ cõi, chăm lo cho muôn dân."
Trước lúc chia tay, ta dặn dò các con rằng: dù sống ở núi hay ở biển, các con đều chung một cha mẹ, phải luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, khi đất nước gặp khó khăn thì cùng nhau giúp đỡ. Từ đó, con cháu của chúng ta sinh sôi khắp mọi miền, cùng gọi nhau bằng cái tên đầy tự hào: Con Rồng Cháu Tiên, ghi nhớ mãi nguồn gốc thiêng liêng và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam.
Ta là Âu Cơ, thuộc dòng dõi tiên nữ, quen sống giữa núi rừng cao rộng, mây trắng bốn bề. Thuở ấy, ta thường đi khắp nơi hái thuốc cứu người, giúp dân lành thoát khỏi bệnh tật và tai ương. Trong một lần xuống vùng đất Lạc Việt, ta gặp Lạc Long Quân – chàng trai uy nghi, mạnh mẽ, có sức mạnh phi thường. Chàng giúp dân diệt trừ yêu quái, bảo vệ cuộc sống yên bình. Ta cảm mến tấm lòng và tài năng của chàng, còn chàng cũng dành cho ta sự yêu thương chân thành. Tình cảm lớn dần, chúng ta nên duyên vợ chồng, cùng chung sống hạnh phúc.
Một thời gian sau, ta mang thai và sinh ra một bọc trăm trứng. Khi ấy, ta vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, nhưng Lạc Long Quân dịu dàng an ủi: "Đừng lo, đó là điềm lành của trời đất."
Quả đúng như vậy, không lâu sau, bọc trứng nở thành một trăm người con trai khôi ngô, khỏe mạnh. Ta và chàng hết mực vui mừng, ngày ngày dạy các con cách yêu thương nhau, biết kính trọng cha mẹ và giúp đỡ dân làng.
Nhưng rồi, cuộc sống chung không còn yên bình như trước. Ta quen với núi cao, rừng sâu, còn Lạc Long Quân lại gắn bó với biển cả mênh mông. Nhiều đêm, chàng trầm ngâm nhìn về phía biển xa, còn ta thì nhớ da diết núi rừng. Một ngày kia, chàng nắm tay ta và nói chậm rãi: "Ta là nòi rồng của biển, nàng là giống tiên của núi. Chúng ta khó có thể sống lâu dài bên nhau." Nghe lời chàng, tim ta quặn thắt, nhưng ta hiểu đó là lẽ trời khó đổi.
Sau nhiều suy nghĩ, ta cùng Lạc Long Quân quyết định chia các con làm hai ngả. Ta nghẹn ngào dặn dò: "Ta sẽ đưa năm mươi con lên núi, các con phải chăm chỉ làm ăn, yêu thương dân làng." Lạc Long Quân tiếp lời: "Còn năm mươi con theo cha xuống biển, mở mang bờ cõi, bảo vệ đất nước." Chúng ta cùng nhắc các con rằng: dù đi đâu, các con vẫn là anh em một nhà, phải luôn đoàn kết, khi có việc lớn thì giúp đỡ lẫn nhau.
Ngày chia tay, ta nén nước mắt nhìn Lạc Long Quân và các con xuống biển. Dẫu đau lòng, ta vẫn tin rằng sự chia ly ấy sẽ giúp con cháu chúng ta sinh sôi khắp mọi miền. Từ đó, con cháu đời sau luôn tự hào xưng mình là Con Rồng Cháu Tiên, nhớ về cội nguồn thiêng liêng và tình nghĩa sâu nặng mà cha mẹ đã gửi gắm.
Ngày xưa, vùng đất Lạc Việt trải dài giữa núi và biển, nơi con người sống nhờ ruộng lúa, nhờ sông ngòi, nhờ rừng xanh. Trong ký ức của ta, câu chuyện thiêng liêng nhất luôn là chuyện về Lạc Long Quân và Âu Cơ – hai bậc thần linh đã sinh ra trăm người con, để rồi từ đó dân tộc Việt mang danh "Con Rồng Cháu Tiên". Truyền thuyết ấy như tiếng trống vọng từ xa, nhắc ta nhớ gốc gác của mình.
Cha ta – Lạc Long Quân – là con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, phép lạ vô biên. Khi cha bước xuống nước, sóng như cúi đầu; khi cha ngẩng lên, mây như mở lối. Nhưng cha không chỉ là vị thần của biển, cha còn là người bảo hộ dân Lạc Việt. Ta từng nghe kể về những ngày cha diệt trừ yêu quái: Ngư Tinh hung hãn ở biển sâu, Hồ Tinh gian xảo nơi đầm lầy, Mộc Tinh dữ tợn trong rừng già. Cha đi đến đâu, bóng tối lui đến đó. Sau khi trừ hại, cha dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi, biết làm ăn, biết sống hiền lành, biết nương tựa nhau mà vượt qua thiên tai.
Mẹ ta – Âu Cơ – thuộc dòng họ Thần Nông, ở vùng núi cao phương Bắc. Mẹ xinh đẹp tuyệt trần, dáng như cành lan, mắt như suối. Mẹ yêu mến đất Lạc vì hoa thơm cỏ lạ, vì con người chất phác, nên tìm đến. Khi mẹ đặt chân xuống vùng đất ấy, ta tưởng tượng núi rừng cũng gửi theo hương thơm, như chúc phúc cho cuộc gặp gỡ định mệnh.
Cha gặp mẹ, rồi thương nhau, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Điện ấy với ta như nơi giao hòa giữa biển và núi: gió mặn thổi qua rèm, còn tiếng chim rừng vọng về trên mái. Những ngày ấy, ta tin rằng trời đất cũng vui, vì hai dòng giống Rồng – Tiên đã nên duyên.
Rồi mẹ sinh ra điều kỳ lạ nhất: một cái bọc trăm trứng. Ta không thể quên hình ảnh ấy. Bọc trứng không giống bất cứ thứ gì trên đời: vừa mềm vừa chắc, vừa sáng vừa ấm, như chứa cả linh khí. Khi bọc mở ra, trăm trứng nở thành trăm người con trai hồng hào, khôi ngô. Chúng ta lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Mới hôm trước còn nằm trong bọc, hôm sau đã chạy nhảy, cười vang, tay chân rắn rỏi. Ta nhìn anh em mình mà thấy như nhìn một đàn chim non vừa đủ lông cánh, sẵn sàng bay về bốn phía.
Nhưng rồi biển gọi cha. Cha vốn là Rồng của nước sâu, ở trên cạn lâu ngày, lòng nhớ thủy cung. Ta thấy trong mắt cha có nỗi nhớ mênh mông như mặt biển lúc đêm. Cha nói với mẹ rằng cha phải về. Mẹ buồn tủi, vì tình nghĩa vợ chồng và vì đàn con đông đúc. Mẹ hỏi sao cha nỡ rời xa. Cha giải thích: cha là Rồng dưới nước, mẹ là Tiên trên núi, khác dòng giống, khó ở lâu một nơi. Ta nghe lời ấy mà thấy như có cơn gió lạnh đi qua, vì hiểu rằng có những cuộc chia tay không phải do hết thương, mà do trời đất đã định.
Ngày chia con, không khí nặng như sương. Cha mẹ hẹn ước: năm mươi con theo cha xuống biển, năm mươi con theo mẹ lên núi. Ta là một trong năm mươi người theo cha. Trước khi đi, cha dặn rằng chúng ta phải chia nhau cai quản các phương, khi có việc phải giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Mẹ cũng dặn rằng tất cả đều sinh ra từ một bọc trăm trứng, nên là "đồng bào" – cùng một bọc. Ta hiểu: bọc trăm trứng không chỉ là điều hoang đường kỳ ảo, mà là sợi dây buộc chặt trăm anh em thành một nhà, dù sau này ở biển hay ở núi.
Ta theo cha xuống biển. Biển rộng, sóng cao, nhưng lòng ta không lạc. Vì ta biết trên núi vẫn có năm mươi anh em, và giữa chúng ta có lời hẹn. Còn trên đất liền, người anh cả theo mẹ được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi là Quan lang, con gái vua gọi là Mị nương. Đời nối đời, nhiều đời đều lấy hiệu Hùng Vương, dựng nền nếp cho dân.
Giờ đây, mỗi khi ta ngoi lên mặt nước nhìn về phía bờ, ta lại nhớ chuyện xưa. Truyền thuyết "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên" nhắc ta rằng người Việt dù ở đâu cũng chung một gốc. Bọc trăm trứng là lời thề đoàn kết. Và ta tự hào vì trong huyết mạch mình có tiếng sóng của cha và hương núi của mẹ.
Ngày xưa, ở vùng đất Lạc Việt, nơi đồng bằng mở ra như tấm thảm xanh và núi rừng đứng xa như bức bình phong, ta đã từng đặt chân đến với một trái tim đầy yêu mến. Ta là Âu Cơ, thuộc dòng họ Thần Nông, sinh ra nơi núi cao phương Bắc. Từ nhỏ, ta đã quen mùi gió lạnh trên đỉnh, quen tiếng suối róc rách, quen hoa rừng nở lặng lẽ. Vậy mà khi nghe kể về đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, có con người hiền hậu, ta như bị một sợi tơ vô hình kéo đi. Ta xuống núi, tìm đến miền đất ấy, và không ngờ số phận đã chuẩn bị cho ta một cuộc gặp làm thay đổi cả giống nòi.
Ta gặp Lạc Long Quân – con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Ngài hiện ra uy nghi như bậc thần, ánh mắt sâu như biển. Người ta nói ngài có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, có khi mang dáng mình rồng. Ta tin điều ấy, bởi chỉ cần ngài đứng đó, ta đã cảm thấy đất trời như nghiêng về phía ngài. Nhưng điều khiến ta rung động không phải chỉ là quyền năng, mà là lòng thương dân. Ngài đã diệt trừ Ngư Tinh, Hồ Tinh, Mộc Tinh – những yêu quái khiến dân Lạc Việt khổ sở. Ngài còn dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở thuận hòa. Ta nhìn những ruộng lúa xanh, những mái nhà yên, và hiểu rằng sức mạnh lớn nhất của ngài là sức mạnh bảo bọc.
Chúng ta nên duyên vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Điện ấy như nơi gặp nhau của hai thế giới: gió biển mang vị mặn, còn hương núi theo ta về. Ta đã từng nghĩ: nếu tình yêu đủ lớn, mọi khác biệt đều có thể hòa tan. Ta đã từng tin rằng ta có thể ở mãi nơi này, cùng ngài nhìn con lớn lên, nhìn dân ấm no.
Rồi ta thụ thai. Ngày sinh nở, ta không sinh ra một đứa trẻ, mà sinh ra một cái bọc trăm trứng. Khi bọc ấy nằm trong tay ta, ta vừa sợ vừa thương. Nó ấm lạ lùng, như có nhịp tim của trời đất. Ta ôm bọc trứng, nghe tiếng gió ngoài hiên, lòng thầm hỏi: vì sao lại là trăm? Rồi ta hiểu, đây không phải chuyện của riêng ta, mà là chuyện của cả giống nòi.
Trăm trứng nở ra trăm người con trai hồng hào, khôi ngô. Chúng lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta nhìn trăm đứa con, lòng vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Hạnh phúc vì tình yêu của ta và ngài đã hóa thành một đàn con đông đúc, lo lắng vì biết rằng điều kỳ diệu thường đi kèm thử thách. Mỗi khi trăm con chạy quanh sân, tiếng cười vang lên, ta thấy như nghe tiếng tương lai gọi về.
Và đúng như linh cảm, thử thách đến. Lạc Long Quân không quen sống trên cạn lâu ngày. Ngài nhớ biển cả, nhớ thủy cung. Một buổi chiều, ngài nói với ta rằng ngài muốn trở về. Tim ta như bị kéo xuống. Ta buồn tủi, không phải vì nghi ngờ tình yêu, mà vì sợ cảnh chia lìa. Ta hỏi: "Chàng đi rồi, thiếp và con biết nương tựa vào đâu?" Ngài nhìn ta, ánh mắt vừa thương vừa xa xăm, rồi giải thích rằng ngài là Rồng dưới nước, ta là Tiên trên núi, khác dòng giống, khó lòng ở lâu một nơi. Lời ấy như một sự thật không thể chối.
Đêm trước cuộc chia tay, ta ngồi bên trăm con, nhìn từng gương mặt. Ta biết không thể giữ tất cả ở bên mình, cũng không thể bắt ngài ở lại trái với bản mệnh. Chúng ta hẹn ước chia con: năm mươi con theo cha xuống biển, năm mươi con theo mẹ lên núi. Ta đau như phải xé đôi trái tim, nhưng ta cũng hiểu: chia để các con đi khắp bốn phương, gây dựng cơ đồ, giữ yên bờ cõi.
Ta dặn các con rằng các con cùng sinh ra từ một bọc trăm trứng, nên là "đồng bào" – cùng một bọc. Dù ở biển hay ở núi, phải nhớ giúp đỡ nhau khi có việc, không được quên lời hẹn. Ta tin rằng chính bọc trăm trứng ấy sẽ nối các con lại, như sợi chỉ đỏ không bao giờ đứt.
Sau này, người con trưởng theo ta được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu, lập triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Đời nối đời, đều lấy hiệu Hùng Vương. Mỗi khi nghe tiếng trống hội vang lên, ta lại nhớ ngày xưa, nhớ bọc trăm trứng, nhớ lời hẹn biển – núi.
Truyền thuyết "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên" với ta không chỉ là câu chuyện, mà là nỗi nhớ và niềm tự hào. Ta tự hào vì từ tình yêu của Rồng và Tiên, đã sinh ra một dân tộc biết đoàn kết, biết gọi nhau bằng hai chữ thiêng liêng: đồng bào.
Ngày xưa, trên vùng đất Lạc Việt, nơi sông ngòi chằng chịt như mạch máu của đất, ta đã từng bước lên bờ với một lời thề bảo hộ. Ta là Lạc Long Quân, con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Ta sinh ra từ nước, lớn lên cùng sóng, nghe tiếng biển như nghe tiếng mẹ ru. Nhưng khi dân Lạc Việt còn khổ vì yêu quái, ta không thể ngồi yên nơi thủy cung.
Ta đã đi khắp nơi, dùng sức khỏe vô địch và phép lạ để diệt trừ tai họa. Ngư Tinh ở biển sâu từng làm bao thuyền chìm, ta xuống tận đáy, trấn áp nó để biển yên. Hồ Tinh nơi đầm lầy từng khiến người lạc lối, ta phá hang ổ, trả lại đường về. Mộc Tinh trong rừng già từng làm cây cối hóa dữ, ta chặt bỏ gốc tà, để rừng trở lại hiền. Nhưng diệt trừ yêu quái chỉ là một phần. Ta còn dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, biết gieo mạ, biết giữ giống, biết làm nhà, biết sống thuận hòa. Ta muốn họ không chỉ sống sót, mà sống tử tế và vững vàng.
Trong những ngày ấy, ta gặp Âu Cơ. Nàng thuộc dòng họ Thần Nông, từ núi cao phương Bắc mà đến. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng điều làm ta kính trọng là tâm hồn trong sáng và lòng yêu mến đất Lạc. Nàng nói nàng đến vì hoa thơm cỏ lạ, vì muốn nhìn thấy miền đất trù phú. Ta nhìn nàng và thấy như núi rừng đang đứng trước biển, không hề sợ hãi. Ta đem lòng thương, rồi yêu. Chúng ta kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng.
Ta đã từng nghĩ mình có thể ở lại lâu hơn. Nhưng bản mệnh của Rồng là nước. Ở trên cạn, ta vẫn mạnh, vẫn có phép, nhưng trong lòng luôn có tiếng gọi của biển sâu. Ta nhớ thủy cung, nhớ nơi dòng giống ta thuộc về. Ta cố nén, vì ta thương Âu Cơ và thương đàn con. Nhưng càng lâu, nỗi nhớ càng như thủy triều dâng, không thể ngăn.
Rồi Âu Cơ thụ thai, sinh ra một cái bọc trăm trứng. Khi nhìn bọc ấy, ta biết đây là điềm trời. Trăm trứng nở ra trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta nhìn trăm con mà lòng vừa vui vừa lo. Vui vì giống nòi được nảy nở, lo vì trăm con không thể mãi ở một chỗ. Đất rộng, biển sâu, núi cao – tương lai của chúng phải trải ra khắp bốn phương.
Ngày ta nói với Âu Cơ rằng ta phải về thủy cung, ta thấy mắt nàng buồn như mây phủ đỉnh núi. Nàng trách ta, và ta không giận, vì ta hiểu nỗi đau của người ở lại. Ta chỉ có thể giải thích: ta là Rồng dưới nước, nàng là Tiên trên núi, khác dòng giống, khó lòng ở lâu một nơi. Ta không rời đi vì hết thương, mà vì nếu trái bản mệnh, cả hai sẽ khổ. Ta muốn nàng được sống nơi nàng thuộc về, và ta cũng vậy.
Chúng ta quyết định chia con. Năm mươi con theo ta xuống biển, năm mươi con theo nàng lên núi. Quyết định ấy như dao cắt vào lòng, nhưng cũng là con đường để các con trưởng thành. Trước khi đi, ta dặn các con: hãy chia nhau cai quản các phương, khi có việc phải giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Ta nhấn mạnh rằng các con cùng sinh ra từ một bọc trăm trứng. Bọc ấy là biểu tượng thiêng liêng nhất: dù chia đôi đường, vẫn chung một gốc. Từ đó, hai chữ "đồng bào" trở thành lời nhắc: cùng một bọc, cùng một máu.
Sau này, người con trưởng theo mẹ được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu, lập triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Đời nối đời, đều lấy hiệu Hùng Vương, giữ nước, dựng đời.
Ta trở về biển, nhưng lòng ta không rời đất Lạc. Mỗi khi sóng vỗ vào bờ, ta như nghe tiếng con gọi. Truyền thuyết "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên" vì thế không chỉ là chuyện xưa, mà là lời thề của ta với con cháu: hãy nhớ nguồn gốc thiêng liêng, hãy đoàn kết như trăm trứng chung bọc, để dù ở biển hay ở núi, vẫn là một dân tộc.
Ngày xưa, khi đất Lạc Việt còn mênh mông lau sậy, khi sông Hồng đỏ nặng phù sa và núi rừng còn dày tiếng thú, ta đã đứng trước một trách nhiệm lớn lao. Ta là người con trưởng trong trăm anh em sinh ra từ bọc trăm trứng của mẹ Âu Cơ và cha Lạc Long Quân. Người đời sau gọi ta là Hùng Vương – vị vua đầu tiên của nước Văn Lang.
Ta vẫn nhớ lời kể về cha: Lạc Long Quân, con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng, sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ. Cha đã diệt trừ Ngư Tinh, Hồ Tinh, Mộc Tinh, dẹp yên yêu quái để dân được sống bình an. Cha còn dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở thuận hòa. Ta cũng nhớ mẹ: Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, từ núi cao phương Bắc tìm đến vì yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ. Mẹ xinh đẹp tuyệt trần, nhưng hơn cả là tấm lòng hiền hậu và ý chí bền bỉ.
Điều kỳ ảo nhất trong đời ta là nguồn gốc của chính mình. Mẹ sinh ra một cái bọc trăm trứng. Trăm trứng nở ra trăm người con trai hồng hào, khôi ngô. Chúng ta lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta từng nhìn anh em mình mà nghĩ: nếu mỗi người là một ngọn lửa, thì bọc trăm trứng chính là bếp lửa lớn của dân tộc. Nó không chỉ sinh ra thân thể, mà sinh ra cả lời hẹn đoàn kết.
Rồi cha mẹ chia tay. Cha không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả, muốn về thủy cung. Mẹ buồn tủi, cha giải thích về sự khác biệt dòng giống: Rồng dưới nước – Tiên trên núi, khó ở lâu một nơi. Cuối cùng, cha mẹ chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Ta theo mẹ. Trước lúc đi, cha dặn phải giúp đỡ lẫn nhau khi có việc, không được quên lời hẹn. Mẹ dặn chúng ta nhớ mình là "đồng bào" – cùng một bọc trăm trứng.
Khi lên núi, ta nhìn đất đai trải rộng, thấy dân cư sống rải rác, mỗi nơi một tập tục. Ta hiểu rằng muốn yên ổn lâu dài, phải có một người đứng ra gắn kết. Anh em và các bộ lạc tôn ta làm vua. Ta nhận lấy không phải vì ham quyền, mà vì nhớ lời cha mẹ: chia nhau cai quản các phương, nhưng vẫn phải nương tựa nhau.
Ta đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Ta lập triều đình để việc nước có người lo. Có tướng văn để bàn việc lễ nghĩa, luật lệ, mùa màng; có tướng võ để giữ yên bờ cõi, chống kẻ quấy phá. Con trai vua gọi là Quan lang, để sau này nối chí cha anh; con gái vua gọi là Mị nương, như những bông hoa của hoàng tộc, giữ nếp nhà và phong tục. Ta cũng đặt ra nề nếp cha truyền con nối, để đất nước không rối loạn mỗi khi đổi đời. Về sau, mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương, như một ngọn cờ chung cho muôn dân.
Nhưng điều ta luôn nhắc mình và nhắc dân, không phải là danh hiệu hay cung điện, mà là bọc trăm trứng. Ta kể cho dân nghe rằng chúng ta sinh ra từ một bọc, nên phải thương nhau như anh em ruột. Người miền núi và người miền biển tuy khác cách sống, nhưng đều là con của cha Rồng mẹ Tiên. Khi có việc, phải giúp đỡ lẫn nhau, như lời hẹn xưa. Ta muốn mỗi người dân khi gọi hai chữ "đồng bào" đều thấy trong đó có hơi ấm của bọc trứng ngày nào.
Truyền thuyết "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên" vì thế không chỉ là chuyện kể bên bếp lửa. Nó là nền móng tinh thần để ta dựng nước. Nó dạy rằng sức mạnh của dân tộc không chỉ ở gươm giáo, mà ở sự đoàn kết. Và mỗi lần đứng trên đất Phong Châu nhìn ra xa, ta lại tự hào: từ cuộc chia tay của cha mẹ, một đất nước đã thành hình; từ bọc trăm trứng, một dân tộc đã lớn lên.
Ngày xưa, khi nước Văn Lang vừa dựng, Phong Châu còn thơm mùi gỗ mới của những ngôi nhà sàn, ta sống trong hoàng cung với danh xưng Mị nương – con gái của vua Hùng. Dù ở nơi có tướng văn, tướng võ ra vào, có lễ nghi và tiếng trống đồng vang mỗi dịp hội, ta vẫn thích nhất những đêm ngồi nghe các bậc già làng kể về cội nguồn: chuyện Lạc Long Quân và Âu Cơ. Mỗi lần nghe "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên", ta lại thấy mình không chỉ là người của hoàng tộc, mà là một phần của trăm anh em chung bọc.
Người ta kể Lạc Long Quân là con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Ngài có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, khi cần có thể hiện dáng mình rồng uy nghi. Ngài đã diệt trừ Ngư Tinh, Hồ Tinh, Mộc Tinh, khiến dân Lạc Việt thôi sống trong sợ hãi. Rồi ngài dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở hiền hòa. Ta nghe mà tưởng tượng hình ảnh vị thần đứng giữa bãi sông, chỉ cho dân cách gieo mạ, cách giữ lửa, cách sống thuận tình.
Còn Âu Cơ, mẹ của trăm người con, thuộc dòng họ Thần Nông ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, như hoa rừng nở đúng mùa. Vì yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, nàng tìm đến. Ta luôn thấy trong hành trình ấy có một điều rất đẹp: nàng không đến để chinh phục, mà đến vì yêu, vì muốn gắn bó với miền đất và con người.
Hai người gặp nhau, thương nhau, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Rồi Âu Cơ sinh ra một cái bọc trăm trứng. Với ta, chi tiết ấy vừa kỳ ảo vừa thiêng liêng. Một bọc mà chứa đến trăm trứng – như thể trời đất muốn nói rằng dân tộc này sinh ra đã mang sẵn chữ "cùng". Trăm trứng nở thành trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta tưởng tượng sân điện Long Tráng ngày ấy chắc rộn ràng như hội, tiếng chân trăm đứa trẻ chạy làm bụi đất cũng vui.
Nhưng rồi có cuộc chia tay. Lạc Long Quân không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, vì tình nghĩa vợ chồng sâu nặng. Lạc Long Quân giải thích rằng một người là Rồng dưới nước, một người là Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó ở lâu một nơi. Ta nghe đến đây luôn thấy nghẹn, vì hiểu rằng đôi khi tình yêu không thắng được bản mệnh.
Hai người hẹn ước chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Lời dặn còn vang mãi: chia nhau cai quản các phương, giúp đỡ lẫn nhau khi có việc, không được quên lời hẹn. Và quan trọng nhất, các con đều là "đồng bào" – cùng một bọc trăm trứng. Ta thấy hai chữ ấy đẹp hơn mọi vòng ngọc trên tay, vì nó nhắc rằng người Việt dù ở đâu cũng là anh em.
Người con trưởng theo Âu Cơ được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương – như ta. Đời nối đời, mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương. Trong cung, ta thấy vua và các Quan lang bàn việc nước, lo mùa màng, lo giữ yên bờ cõi. Nhưng ta cũng thấy vua luôn nhắc chuyện bọc trăm trứng, như nhắc rằng quyền lực chỉ có ý nghĩa khi giữ được sự gắn bó của muôn dân.
Ta là Mị nương, sống giữa lễ nghi, nhưng lòng ta luôn hướng về dân. Mỗi lần ra khỏi cung, nhìn người gánh lúa, người đan lưới, ta nhớ rằng họ cũng là con cháu Rồng Tiên. Truyền thuyết ấy dạy ta tự hào, nhưng cũng dạy ta khiêm nhường: vì dù là Mị nương hay dân thường, tất cả đều chung một bọc. Và chính điều đó làm ta yêu nước Văn Lang hơn, yêu hai chữ "đồng bào" hơn bất cứ điều gì.
Ngày xưa, khi nước Văn Lang vừa định hình, ta được giao giữ việc văn trong triều, lo lễ nghi, luật lệ và việc ghi nhớ nguồn cội. Trong những buổi thiết triều ở Phong Châu, giữa tiếng trống đồng và mùi khói bếp từ những nhà sàn quanh kinh đô, điều ta luôn nhắc các Quan lang và Mị nương không phải chỉ là phép trị nước, mà là câu chuyện gốc rễ: truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ. Bởi một quốc gia muốn bền, trước hết lòng người phải chung.
Thuở xưa, vùng đất Lạc Việt còn hoang sơ, dân cư sống rải rác, khi thì bị thú dữ, khi thì bị yêu quái quấy phá. Lúc ấy, Lạc Long Quân xuất hiện như một vị thần cứu thế. Ngài là con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng, sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ. Ngài diệt trừ Ngư Tinh nơi biển sâu, trừ Hồ Tinh ở đầm lầy, phá Mộc Tinh trong rừng già. Những chiến công ấy không chỉ là chuyện đánh thắng, mà là việc lập lại trật tự cho đất trời, để dân có thể cày cấy, sinh sống.
Sau khi dẹp yên tai họa, Lạc Long Quân dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở. Ta luôn coi đây là điểm quan trọng: vị thần không chỉ biết dùng sức mạnh, mà còn biết dùng tri thức để dựng đời. Nhờ vậy, dân Lạc Việt biết gieo mạ, biết nuôi gia súc, biết sống thuận hòa, biết kính trên nhường dưới.
Cùng thời ấy, Âu Cơ – người thuộc dòng họ Thần Nông ở vùng núi cao phương Bắc – tìm đến đất Lạc. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng điều đáng quý hơn là tấm lòng yêu mến miền đất có hoa thơm cỏ lạ. Nàng đến không phải để tranh giành, mà để gắn bó. Cuộc gặp gỡ giữa Lạc Long Quân và Âu Cơ vì thế mang ý nghĩa trời định: biển gặp núi, nước gặp non, hai dòng giống lớn gặp nhau để sinh ra một cộng đồng.
Họ kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Rồi xảy ra sự kiện kỳ ảo nhất: Âu Cơ sinh ra một cái bọc trăm trứng. Ta từng ghi lại chuyện này trong lời kể của các già làng, và luôn nhấn mạnh với học trò rằng đây là biểu tượng cao nhất của sự đoàn kết. Một bọc mà chứa trăm trứng – nghĩa là trăm con người, trăm hướng sống, nhưng chung một nguồn. Trăm trứng nở ra trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Chi tiết ấy khiến ai nghe cũng kinh ngạc, nhưng chính sự hoang đường ấy lại làm nổi bật ý nghĩa thiêng liêng.
Rồi đến cuộc chia tay. Lạc Long Quân không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, nhưng Lạc Long Quân giải thích về sự khác biệt dòng giống: Rồng dưới nước – Tiên trên núi, khó lòng ở lâu một nơi. Để giữ hòa khí và để các con có thể mở mang bờ cõi, họ chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Lời dặn là luật bất thành văn của dân tộc: chia nhau cai quản các phương, giúp đỡ lẫn nhau khi có việc, không được quên lời hẹn.
Từ năm mươi người con theo mẹ, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình được thiết lập có tướng văn như ta để lo việc lễ nghĩa, và tướng võ để giữ yên bờ cõi. Con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Chế độ cha truyền con nối được đặt ra, mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương, để quốc thống không đứt đoạn.
Trong mọi văn bản ta truyền dạy, ta luôn đặt hai chữ "đồng bào" lên đầu. Vì "đồng bào" nghĩa là cùng một bọc. Khi dân nhớ mình chung bọc trăm trứng, họ sẽ bớt chia rẽ, biết thương nhau, biết cùng chống thiên tai, giặc giã. Truyền thuyết "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên" vì thế là nền tảng tinh thần của Văn Lang. Nó làm ta tự hào về cội nguồn, và cũng nhắc ta rằng sức mạnh của nước không chỉ ở thành lũy, mà ở lòng người biết gắn bó như anh em ruột thịt.
Ngày xưa, khi nước Văn Lang đóng đô ở Phong Châu, ta được giao việc võ, dẫn quân tuần tra bờ cõi, giữ yên cho dân cày ruộng, thả lưới. Đêm nằm trong lán, nghe gió thổi qua rừng, ta thường nhớ đến câu chuyện gốc rễ mà vua Hùng vẫn nhắc: chuyện Lạc Long Quân và Âu Cơ. Với ta, đó không chỉ là truyền thuyết, mà là lời thề của người cầm giáo: bảo vệ đồng bào – những người cùng một bọc trăm trứng.
Thuở xa xưa, vùng đất Lạc Việt chưa có thành quách, dân còn yếu, yêu quái thường quấy phá. Lạc Long Quân xuất hiện như một vị thần chiến binh. Ngài là con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng, sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ. Nghe kể, ngài diệt Ngư Tinh ở biển sâu – loài quái vật làm thuyền bè tan nát; trừ Hồ Tinh nơi đầm lầy – loài gian xảo khiến người mất vía; phá Mộc Tinh trong rừng già – loài khiến cây cối hóa hung dữ. Những chiến công ấy khiến ta, một kẻ làm võ, luôn kính phục: sức mạnh phải đi cùng chính nghĩa, mới khiến dân tin.
Sau khi dẹp yên, Lạc Long Quân không bỏ mặc dân. Ngài dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở. Ta hiểu: giữ nước không chỉ là đánh giặc, mà còn là giúp dân biết làm ăn, biết sống có nề nếp. Dân no thì lòng yên, lòng yên thì nước vững.
Rồi Âu Cơ đến. Nàng thuộc dòng họ Thần Nông, ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng điều khiến người ta nhớ là nàng yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ nên tìm đến. Cuộc gặp giữa nàng và Lạc Long Quân như cuộc gặp giữa núi và biển, giữa mây và sóng. Họ kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng.
Điều kỳ ảo nhất là bọc trăm trứng. Âu Cơ sinh ra một cái bọc trăm trứng, rồi trăm trứng nở thành trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta luôn coi đây là hình ảnh mạnh mẽ nhất: trăm người con, nhưng chung một bọc. Khi quân ta ra trận, ta thường nhắc binh sĩ: chúng ta không phải những người xa lạ đứng chung hàng ngũ, mà là đồng bào – cùng một bọc trăm trứng. Nghĩ vậy, ai cũng vững tay hơn.
Rồi cha mẹ chia tay. Lạc Long Quân không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, nhưng Lạc Long Quân giải thích về sự khác biệt dòng giống: Rồng dưới nước – Tiên trên núi, khó ở lâu một nơi. Họ chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Lời dặn quan trọng như quân lệnh: chia nhau cai quản các phương, giúp đỡ lẫn nhau khi có việc, không được quên lời hẹn.
Từ nhánh theo mẹ, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn lo lễ nghĩa, có tướng võ như ta lo binh bị. Con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Đời nối đời, mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương, giữ cho quốc thống bền.
Ta đã đi nhiều nơi: bìa rừng, bãi sông, vùng giáp biển. Ta gặp người miền núi săn bắn, người miền xuôi cấy lúa, người ven biển thả lưới. Mỗi nơi một giọng nói, một cách sống, nhưng khi nhắc đến bọc trăm trứng, ai cũng gật đầu như nhận ra người thân. Đó là sức mạnh mà gươm giáo không tạo ra được: sức mạnh tinh thần.
Vì thế, mỗi lần nghe ai "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên", ta không chỉ thấy tự hào, mà còn thấy trách nhiệm. Truyền thuyết ấy dạy rằng chúng ta cùng một gốc, phải đoàn kết, phải giúp nhau khi có việc. Ta cầm giáo giữ bờ cõi, không chỉ để bảo vệ đất đai, mà để bảo vệ lời hẹn xưa của cha Rồng mẹ Tiên: dù lên núi hay xuống biển, vẫn là đồng bào của nhau.
Ngày xưa, cô thường bắt đầu tiết kể chuyện bằng một câu hỏi: "Các con có biết vì sao người Việt mình gọi nhau là đồng bào không?" Rồi cả lớp im phăng phắc, mắt tròn xoe. Và cô kể: ngày xưa, ở vùng đất Lạc Việt – nơi nay là Bắc Bộ – có hai nhân vật chính trong truyền thuyết thiêng liêng: Thần Lạc Long Quân nòi Rồng và nàng Âu Cơ dòng Tiên. Câu chuyện ấy giải thích nguồn gốc cao quý của dân tộc ta, và dạy chúng ta bài học lớn về đoàn kết.
Cô nói với các con rằng Lạc Long Quân là con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Ngài có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ. Người xưa còn kể ngài có thể hiện dáng mình rồng, uy nghi và mạnh mẽ. Nhưng điều quan trọng là ngài thương dân. Thuở ấy, yêu quái xuất hiện làm dân khổ: Ngư Tinh ở biển sâu quẫy sóng lật thuyền; Hồ Tinh ở đầm lầy làm người ta lạc lối; Mộc Tinh trong rừng già khiến cây cối hóa dữ. Lạc Long Quân đã diệt trừ từng loài, đem lại bình yên. Rồi ngài dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở hiền hòa. Cô bảo: "Một người giỏi không chỉ biết đánh thắng, mà còn biết dạy người khác sống tốt."
Sau đó, cô kể về Âu Cơ. Nàng thuộc dòng họ Thần Nông, sống ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, như hoa rừng nở giữa sương. Vì yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, nàng tìm đến. Cô hay dừng lại ở đoạn này để các con tưởng tượng: đường núi xa, gió lạnh, nhưng nàng vẫn đi, vì trong lòng có tình yêu với miền đất mới.
Rồi Lạc Long Quân gặp Âu Cơ. Hai người đem lòng yêu thương, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Cô nói: "Đây là cuộc gặp của biển và núi, của Rồng và Tiên." Và rồi đến chi tiết kỳ ảo nhất mà cô luôn nhấn mạnh, vì đó là biểu tượng lớn nhất cho sự đoàn kết dân tộc: bọc trăm trứng.
Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Cả lớp thường "ồ" lên. Cô mỉm cười và giải thích: "Truyền thuyết có những điều kỳ lạ để nói một điều rất sâu sắc." Trăm trứng nở ra trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Cô hay hỏi: "Nếu các con là một trong trăm người con ấy, các con sẽ cảm thấy thế nào?" Nhiều bạn nói sẽ rất vui vì có nhiều anh em. Cô gật đầu: "Đúng rồi, vì các con cùng một bọc, cùng một nhà."
Nhưng rồi câu chuyện có đoạn buồn. Lạc Long Quân không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi. Lạc Long Quân giải thích rằng một người là Rồng dưới nước, một người là Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó ở lâu một nơi. Cô nói với học trò: "Có những cuộc chia tay không phải vì hết thương, mà vì mỗi người có nơi thuộc về."
Hai người hẹn ước chia con: năm mươi con theo cha xuống biển, năm mươi con theo mẹ lên núi. Lạc Long Quân dặn các con chia nhau cai quản các phương, giúp đỡ lẫn nhau khi có việc, không được quên lời hẹn. Cô nhấn mạnh: "Và vì các con sinh ra từ một bọc trăm trứng, nên gọi nhau là đồng bào – cùng một bọc."
Sau đó, người con trưởng theo Âu Cơ được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Đời nối đời, mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương. Cô kể đến đây để các con hiểu: từ truyền thuyết, người Việt xưa gửi gắm ước mơ về một đất nước có vua hiền, có nề nếp, có sự gắn kết.
Kết thúc tiết học, cô không cần nói nhiều lời hoa mỹ. Cô chỉ nhắc: truyền thuyết "kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên" giải thích nguồn gốc thiêng liêng của người Việt, và dạy chúng ta phải đoàn kết, thương yêu nhau. Khi các con biết gọi nhau là "đồng bào" bằng cả tấm lòng, các con đang giữ gìn một điều rất quý: niềm tự hào về cội nguồn dân tộc.
Ngày xưa lắm, khi đất trời còn như tấm lụa mới dệt, vùng Lạc Việt của chúng ta trải dài từ bãi bồi ven sông đến những dải cát mặn mòi sát biển. Mỗi sớm, sương trắng như khói bếp, chim bay rợp trời, còn dân làng thì sống dựa vào ruộng nước và con nước lên xuống. Ta khi ấy chỉ là một đứa trẻ theo cha ra bến, nghe người lớn kể chuyện về vị thần mình rồng, sức khỏe vô địch, thường hiện lên giữa sóng bạc đầu để cứu dân. Lớn lên, tóc bạc như bọt biển, ta vẫn nhớ rõ cái tên thiêng liêng ấy: Lạc Long Quân.
Người ta bảo Lạc Long Quân là con trai của thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng, mang trong mình dòng máu của biển sâu. Khi Người bước đi, gió cũng phải nép, khi Người nhìn, nước cũng phải lặng. Có khi Người hiện thân uy nghi, có khi lại giản dị như một người cha trong làng, nhưng phép lạ thì không ai sánh kịp. Thuở ấy, yêu quái quấy phá dữ lắm. Ngư Tinh ẩn dưới biển, nuốt thuyền, bắt người; Hồ Tinh ở rừng sâu, hóa thành bóng ma mê hoặc; Mộc Tinh trú trong cây cổ thụ, làm dân sợ hãi. Lạc Long Quân đã ra tay diệt trừ từng loài, trả lại bình yên cho bờ cõi. Rồi Người dạy dân trồng lúa, chăn nuôi, biết cách ăn ở thuận hòa, biết dựng nhà, biết giữ lửa, biết thương nhau như ruột thịt.
Nhưng chuyện đời đâu chỉ có sóng yên. Từ phương Bắc xa xôi, nơi núi cao mây phủ, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, là giống Tiên. Người đẹp đến mức hoa rừng cũng phải ngừng nở để ngắm, suối trong cũng phải lặng tiếng để nghe bước chân. Nàng nghe đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, lòng yêu mến cảnh sắc và con người, bèn tìm đến. Một ngày, giữa vùng đất xanh, nàng gặp Lạc Long Quân. Rồng gặp Tiên, như nước gặp mây, như biển gặp núi. Hai người đem lòng yêu thương, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng, nơi vừa có hơi mặn của biển vừa có hương thơm của cỏ cây.
Rồi điều kỳ lạ nhất xảy ra. Âu Cơ thụ thai, nhưng không sinh như người thường. Nàng sinh ra một cái bọc trăm trứng. Cả vùng Lạc Việt xôn xao, người già chắp tay, trẻ con tròn mắt. Ta nghe kể mà rùng mình vì vừa sợ vừa kính. Bọc trăm trứng ấy không phải chuyện để cười, mà là điều thiêng liêng của trời đất. Ít lâu sau, trứng nở ra một trăm người con trai, hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Một trăm anh em ấy, nhìn nhau như soi gương, nhưng mỗi người lại mang một ánh mắt riêng, như mỗi ngọn sóng có một đường cong khác nhau. Người ta gọi họ là "đồng bào" — cùng một bọc mà ra, cùng một nguồn mà lớn.
Thế rồi, biển gọi. Lạc Long Quân vốn nòi Rồng, ở lâu trên cạn thì nhớ thủy cung, nhớ tiếng sóng, nhớ lòng biển sâu. Người muốn trở về. Âu Cơ nghe vậy buồn tủi, như mây bị gió xé. Nàng hỏi vì sao đang yên ấm lại chia lìa. Lạc Long Quân dịu giọng giải thích: Rồng quen ở nước, Tiên quen ở núi, khác dòng giống nên khó ở lâu một nơi. Lời nói ấy không phải lạnh lùng, mà là sự thật của trời đất. Nhưng sự thật đôi khi làm lòng người đau.
Cuối cùng, hai người quyết định chia con. Năm mươi người con theo cha xuống biển, năm mươi người con theo mẹ lên núi. Trước lúc đi, Lạc Long Quân dặn: hãy chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Âu Cơ cũng nhìn các con thật lâu, như muốn khắc từng gương mặt vào tim. Ta tưởng tượng cảnh ấy mà thấy lòng mình mặn như nước biển.
Năm mươi con theo mẹ lên núi, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi là Quan lang, con gái vua gọi là Mị nương. Từ đó, cha truyền con nối, mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương, dựng nên nền nếp cho dân.
Đến nay, mỗi lần nghe hai chữ "Con Rồng Cháu Tiên", ta lại nhớ bọc trăm trứng kỳ ảo ấy. Nó nhắc rằng người Việt dù ở miền biển hay miền núi, dù khác giọng nói hay phong tục, vẫn là anh em một nhà. Truyền thuyết ấy như ngọn đèn đặt giữa lòng dân tộc: soi cho ta thấy cội nguồn cao quý, thiêng liêng, và nhắc ta phải đoàn kết như đúng nghĩa "đồng bào".
Ngày xưa, ở vùng đất Lạc Việt, nơi đồng bằng xanh như tấm thảm và núi rừng cao như chạm mây, có một câu chuyện mà mỗi lần bà ngoại nhóm bếp là lại kể. Bà bảo: "Con ơi, người Việt mình có chung một bọc trăm trứng, nên phải thương nhau." Khi ấy, ta còn nhỏ, hay ngồi ôm gối nghe, tưởng tượng ra những điều kỳ ảo như trong giấc mơ. Câu chuyện bắt đầu từ hai người rất khác nhau: một vị thần nòi Rồng và một nàng Tiên đẹp tuyệt trần.
Lạc Long Quân là con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Người không giống người thường: sức khỏe vô địch, mình rồng, có nhiều phép lạ. Dân kể rằng khi yêu quái nổi lên, Người không hề sợ. Ngư Tinh dưới biển làm thuyền chìm, bắt người; Hồ Tinh trong rừng hóa thành bóng dữ; Mộc Tinh ẩn trong cây cổ thụ khiến ai đi qua cũng lạnh sống lưng. Lạc Long Quân diệt trừ chúng, như dọn sạch đá nhọn trên đường để dân đi cho yên. Không chỉ đánh yêu quái, Người còn dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, biết cách ăn ở hiền hòa. Nhờ vậy, đất Lạc Việt dần ấm no, tiếng cười nhiều hơn tiếng khóc.
Còn Âu Cơ thì thuộc dòng họ Thần Nông, ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng đẹp đến mức rừng già cũng phải dịu lại, hoa dại cũng phải ngẩng đầu. Nàng nghe đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, lòng yêu mến nên tìm đến. Ta thích nhất đoạn này, vì nó giống như một chuyến đi dài qua mây và gió. Nàng đi qua đèo cao, qua suối sâu, mang theo sự dịu dàng của núi rừng. Và rồi, ở đất Lạc, nàng gặp Lạc Long Quân.
Cuộc gặp ấy như khi nắng gặp sương, không làm nhau tan biến mà lại làm cảnh vật thêm đẹp. Hai người đem lòng yêu thương, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Điện ấy nghe nói vừa có tiếng sóng xa xa, vừa có hơi gió từ rừng thổi về. Ta tưởng tượng đó là nơi có thể nghe được cả tiếng biển và tiếng lá.
Rồi điều kỳ lạ nhất xảy ra: Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Không phải một, không phải mười, mà là cả trăm trứng nằm gọn trong một bọc. Bà ngoại kể đến đây thường hạ giọng, như sợ làm kinh động trời đất. Ta nhìn vào bếp lửa, thấy ánh đỏ nhảy múa, tưởng như bọc trăm trứng đang ấm dần lên. Ít lâu sau, trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô. Các con lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Một trăm anh em ấy chính là lời nhắc rằng chúng ta "đồng bào" — cùng một bọc mà sinh ra, nên phải biết nương tựa nhau.
Nhưng hạnh phúc không ở yên mãi. Lạc Long Quân là nòi Rồng, ở lâu trên cạn thì nhớ biển, nhớ thủy cung. Người muốn trở về với nước. Âu Cơ buồn, như mây bị kéo khỏi đỉnh núi. Nàng hỏi: "Sao đang sum vầy lại phải xa nhau?" Lạc Long Quân giải thích rằng Rồng quen dưới nước, Tiên quen trên núi, khác dòng giống nên khó ở lâu một nơi. Nghe vậy, ta thấy vừa thương vừa hiểu: có những điều không phải vì hết yêu mà vì trời đất đã sắp đặt.
Hai người bèn chia con: năm mươi con theo cha xuống biển, năm mươi con theo mẹ lên núi. Trước lúc đi, Lạc Long Quân dặn các con phải chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Ta tưởng tượng cảnh chia tay ấy, thấy như có tiếng gió rít qua rừng, tiếng sóng vỗ ngoài xa, và nước mắt rơi mà vẫn lấp lánh.
Năm mươi con theo mẹ lên núi, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Từ đó, nhiều đời nối nhau đều lấy hiệu Hùng Vương, giữ yên bờ cõi.
Mỗi lần ta nghe chuyện, ta lại thấy tự hào. Vì truyền thuyết "Con Rồng Cháu Tiên" không chỉ kể về thần tiên, mà còn dạy rằng người Việt phải đoàn kết. Bọc trăm trứng là điều kỳ ảo nhất, nhưng cũng là điều thật nhất trong lòng người: chúng ta cùng chung một nguồn, nên phải thương nhau như anh em ruột.
Ta sinh ra từ bọc trăm trứng, cùng chín mươi chín anh em khác, trong một phép màu mà đến nay nghĩ lại vẫn thấy như nghe tiếng trống trời. Khi trứng nở, ta thấy ánh sáng đầu tiên không phải từ mặt trời, mà từ đôi mắt hiền mà uy nghi của cha — Lạc Long Quân. Cha mang dòng máu Rồng, con trai thần Long Nữ, sức khỏe vô địch, mình rồng, phép lạ như nước chảy không bao giờ cạn. Mẹ — Âu Cơ — lại dịu dàng như mây, thuộc dòng họ Thần Nông, là giống Tiên của núi cao phương Bắc. Ta lớn lên giữa hai hơi thở: mặn của biển và thơm của rừng.
Cha kể rằng trước khi gặp mẹ, Người đã đi khắp nơi diệt trừ yêu quái. Ngư Tinh dưới biển làm dân khiếp sợ, cha đã đánh tan. Hồ Tinh trong rừng sâu mê hoặc người, cha cũng diệt. Mộc Tinh ẩn trong cây cổ thụ, cha chặt bỏ tà khí. Sau đó, cha dạy dân trồng lúa, nuôi gia súc, biết cách ăn ở, biết dựng làng, biết giữ hòa khí. Ta nghe mà thấy cha không chỉ mạnh, mà còn thương dân như thương con.
Mẹ đến đất Lạc vì yêu mến hoa thơm cỏ lạ. Mẹ kể rằng khi bước qua những dãy núi cao, nhìn xuống đồng bằng Lạc Việt, mẹ thấy đất đai màu mỡ như lòng bàn tay mở rộng. Rồi mẹ gặp cha. Hai người yêu nhau, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Điện ấy đối với ta là ký ức mơ hồ: tiếng nước thì thầm, gió thổi qua mái, và tiếng cười của anh em vang như chim rừng.
Ngày mẹ sinh bọc trăm trứng, ta chưa có hình hài để nhớ, nhưng anh em thường kể lại. Bọc trứng nằm như một quả núi nhỏ, ấm áp và kỳ lạ. Khi trứng nở, một trăm đứa trẻ hồng hào bước ra, khôi ngô như được tạc từ ánh sáng. Chúng ta lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta hiểu rằng bọc trăm trứng không chỉ là phép màu, mà là lời thề của trời đất: dù sau này đi đâu, vẫn nhớ mình cùng một bọc.
Rồi đến ngày chia tay. Cha bắt đầu trầm ngâm nhiều hơn, mắt nhìn về phía biển xa. Cha nói Người không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ thủy cung, nhớ nơi nước sâu ôm lấy thân Rồng. Mẹ buồn, đôi mắt như có sương núi đọng lại. Mẹ hỏi sao phải xa nhau. Cha giải thích: Rồng thuộc nước, Tiên thuộc núi, khác dòng giống nên khó ở lâu một nơi. Ta đứng giữa, nghe mà tim như bị kéo về hai phía.
Cuối cùng, cha mẹ quyết định chia con. Năm mươi anh em theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Ta là một trong những người theo cha. Trước lúc đi, cha dặn: "Các con chia nhau cai quản các phương, khi có việc phải giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn." Mẹ cũng dặn chúng ta phải nhớ anh em, nhớ nguồn cội. Ta nhìn mẹ lần cuối, thấy mái tóc mẹ như dòng suối đen, và thấy tình thương của mẹ rộng như núi.
Xuống biển, ta học cách nghe tiếng sóng như nghe lời cha. Cha dẫn chúng ta về thủy cung, nơi ánh sáng xanh lung linh, nơi cá bơi như những mũi tên bạc. Nhưng dù ở dưới nước, ta vẫn nhớ đất Lạc Việt trên cạn, nhớ mùi lúa chín, nhớ tiếng gà gáy. Ta hiểu rằng cha không bỏ mẹ, chỉ là mỗi người phải trở về nơi mình thuộc về.
Tin từ đất liền truyền xuống: người anh cả theo mẹ được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Nhiều đời nối nhau đều lấy hiệu Hùng Vương. Ta nghe mà tự hào, vì anh em ta đã dựng nên nền nếp cho dân.
Đến nay, ta vẫn tin điều thiêng nhất là bọc trăm trứng. Nó nhắc rằng dù ta ở biển hay anh em ở núi, vẫn là "đồng bào". Khi đất liền có việc, ta và anh em dưới biển sẽ không quên lời hẹn. Truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên vì thế không chỉ là chuyện xưa, mà là sợi dây buộc chặt lòng người Việt: đoàn kết, gắn bó, và tự hào về cội nguồn.
Ta thuộc về phía núi. Không phải vì ta yêu núi hơn biển, mà vì ngày chia tay, mẹ Âu Cơ nắm tay ta thật chặt, như sợ gió sẽ cuốn ta đi mất. Ta sinh ra từ bọc trăm trứng — điều kỳ ảo nhất mà trời đất từng đặt xuống Lạc Việt. Một trăm anh em, cùng một bọc, cùng một hơi ấm, nên dù sau này mỗi người một ngả, vẫn gọi nhau bằng hai chữ "đồng bào" nghe thân thương như tiếng mẹ ru.
Cha ta, Lạc Long Quân, là con trai thần Long Nữ, nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng uy nghi. Dân Lạc Việt nhắc đến cha là nhắc đến bình yên. Ngày xưa yêu quái hoành hành: Ngư Tinh dưới biển, Hồ Tinh trong rừng, Mộc Tinh trong cây cổ thụ. Cha diệt trừ từng loài, như quét sạch bóng tối khỏi mái nhà dân. Rồi cha dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, cách ăn ở, để cuộc sống không chỉ có sợ hãi mà còn có ấm no.
Mẹ ta, Âu Cơ, thuộc dòng họ Thần Nông, giống Tiên ở núi cao phương Bắc. Mẹ đẹp tuyệt trần, nhưng điều khiến ta kính nhất không chỉ là vẻ đẹp, mà là tấm lòng. Mẹ yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, yêu con người hiền hậu, nên tìm đến. Mẹ gặp cha, rồi hai người kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Ta từng nghe anh em kể điện ấy như nơi giao nhau của hai thế giới: một bên là tiếng sóng, một bên là tiếng lá.
Ngày mẹ sinh bọc trăm trứng, cả đất Lạc Việt như nín thở. Bọc trứng ấy không giống bất cứ điều gì người thường biết. Khi trứng nở, một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô bước ra. Chúng ta lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta nhớ những ngày chạy trên bãi cỏ, chân nhẹ như gió, tiếng cười vang như chim. Ta cũng nhớ mẹ hay nhìn chúng ta rất lâu, như muốn ghi vào lòng từng khuôn mặt.
Rồi cha bắt đầu nhớ biển. Cha nói Người không quen sống trên cạn lâu ngày, lòng hướng về thủy cung. Mẹ buồn, nhưng không trách. Mẹ hỏi, cha giải thích: Rồng dưới nước, Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó ở lâu một nơi. Ta nghe mà thấy như có vết nứt nhỏ trong bầu trời. Không phải vì tình yêu vỡ, mà vì đường đi của mỗi người vốn đã khác.
Ngày chia tay, mẹ đứng thẳng, nhưng mắt đỏ. Cha vẫn uy nghi, nhưng giọng trầm. Hai người quyết định chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Ta đi theo mẹ. Cha dặn chúng ta phải chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Mẹ gật đầu, rồi quay đi thật nhanh, như sợ nếu nhìn lâu sẽ không bước nổi.
Lên núi, ta học cách sống với mây và đá. Mẹ dẫn chúng ta qua những con đường dốc, qua rừng sâu, dựng bản, khai nương. Mẹ dạy chúng ta biết yêu đất, biết giữ lửa, biết thương nhau. Ta hiểu rằng mẹ không chỉ là Tiên, mẹ còn là người dẫn đường. Trong năm mươi anh em theo mẹ, người anh cả được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Ta chứng kiến ngày anh đội mũ, ánh mắt nghiêm mà hiền. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Nhiều đời sau vẫn lấy hiệu Hùng Vương, giữ cho nước yên dân thuận.
Mỗi khi nhìn xuống đồng bằng, ta nhớ biển. Ta nhớ những anh em theo cha, nhớ lời hẹn phải giúp nhau. Và mỗi lần nghe ai nói "đồng bào", ta lại thấy bọc trăm trứng hiện lên trong lòng như một ngọn lửa ấm. Truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên dạy ta rằng người Việt dù ở đâu cũng chung một gốc. Ta tự hào vì cội nguồn ấy cao quý và thiêng liêng, và ta tin rằng chỉ cần còn nhớ bọc trăm trứng, chúng ta sẽ còn biết đoàn kết.
Ta là Quan lang, con trai của một vị vua thuộc dòng Hùng Vương. Từ nhỏ, ta đã được nghe các bậc trưởng lão kể về nguồn gốc thiêng liêng của dân tộc: chuyện Lạc Long Quân và Âu Cơ. Trong triều, mỗi khi tế lễ tổ tiên, tiếng trống đồng vang lên, ta lại thấy như lời truyền thuyết ấy đang sống trong từng nhịp đập của đất nước Văn Lang.
Ngày xưa, vùng đất Lạc Việt còn hoang sơ, nhưng giàu sức sống. Sông ngòi chằng chịt, ruộng nước mênh mông, rừng núi trùng điệp. Dân cư hiền lành, nhưng thường bị yêu quái quấy phá. Khi ấy xuất hiện Lạc Long Quân — con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng uy nghi. Người không chỉ là chiến thần, mà còn là bậc thầy dạy dân. Người diệt Ngư Tinh dưới biển, trừ Hồ Tinh trong rừng, phá Mộc Tinh nơi cây cổ thụ. Sau những trận chiến ấy, Người dạy dân trồng lúa, chăn nuôi, biết cách ăn ở, biết dựng làng, biết giữ nếp.
Rồi từ phương Bắc, Âu Cơ đến. Nàng thuộc dòng họ Thần Nông, giống Tiên ở núi cao. Sắc đẹp của nàng được kể lại bằng những lời trang trọng nhất: xinh đẹp tuyệt trần. Nhưng điều khiến người đời kính phục là tấm lòng yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ. Nàng tìm đến, gặp Lạc Long Quân, rồi hai người kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Với ta, điện Long Tráng không chỉ là nơi ở, mà là biểu tượng của sự hòa hợp: biển và núi, nước và mây, Rồng và Tiên.
Sự kiện kỳ ảo nhất, cũng là điều triều đình chúng ta luôn nhắc trong lễ nghi, chính là bọc trăm trứng. Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Trăm trứng nở thành một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta từng nghe các bô lão nói: "Bọc trăm trứng là gốc của hai chữ đồng bào." Quả vậy, cùng một bọc mà ra, thì dù ở miền ngược hay miền xuôi, vẫn là anh em.
Nhưng rồi, sự khác biệt dòng giống trở thành thử thách. Lạc Long Quân là nòi Rồng, không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, bởi tình nghĩa vợ chồng sâu nặng. Lạc Long Quân giải thích rằng Rồng dưới nước, Tiên trên núi, khó lòng ở lâu một nơi. Lời ấy không phải để rời bỏ, mà để giữ cho mỗi bên được sống đúng với căn nguyên của mình.
Cuộc chia tay diễn ra trong nước mắt và lời thề. Hai người chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Lạc Long Quân dặn các con chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Lời dặn ấy về sau trở thành đạo lý trị nước: các bộ lạc khác nhau phải biết nương tựa, không được chia rẽ.
Người con trưởng theo Âu Cơ được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình thiết lập tướng văn, tướng võ để lo việc nước; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Chế độ cha truyền con nối kéo dài mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương, tạo nên nền tảng bền vững cho cộng đồng Lạc Việt.
Mỗi lần ta bước vào điện, nhìn trống đồng và lễ vật, ta lại nhớ bọc trăm trứng. Truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên giải thích nguồn gốc cao quý của người Việt, nhưng hơn thế, nó dạy về đoàn kết. Nếu đã là đồng bào, thì phải biết chung sức khi giặc đến, biết sẻ chia khi đói rét. Ta tự hào vì được sinh ra trên đất Văn Lang, nơi câu chuyện thiêng liêng ấy không chỉ nằm trong lời kể, mà còn nằm trong cách người ta sống với nhau.
Ta là Mị nương, con gái của một đời Hùng Vương. Trong cung Phong Châu, ta lớn lên giữa tiếng đàn, tiếng trống đồng, và những câu chuyện cổ xưa được các bà, các mẹ truyền lại. Có một câu chuyện mà mỗi lần nghe, ta đều thấy tim mình ấm lên như ngồi cạnh bếp lửa mùa đông: truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên. Nó không chỉ là chuyện thần tiên, mà còn là lời ru của cả dân tộc.
Ngày xưa, vùng đất Lạc Việt rộng lớn và tươi tốt. Nhưng thời ấy, dân chưa được yên. Yêu quái nổi lên, làm người người sợ hãi. Khi ấy xuất hiện Lạc Long Quân — con trai thần Long Nữ, nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng uy nghi. Ta tưởng tượng Người bước đi, nước cũng rẽ lối. Người diệt Ngư Tinh dưới biển, trừ Hồ Tinh trong rừng, phá Mộc Tinh nơi cây cổ thụ. Sau đó, Người dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở, để cuộc sống có nếp có nhà.
Rồi Âu Cơ đến. Nàng thuộc dòng họ Thần Nông, giống Tiên ở núi cao phương Bắc. Người ta nói nàng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng ta nghĩ vẻ đẹp ấy còn nằm ở tâm hồn: nàng yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, nên tìm đến. Nàng gặp Lạc Long Quân, hai người yêu thương và kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Ta thường tưởng tượng điện Long Tráng như một nơi có ánh sáng dịu, nơi tiếng sóng và tiếng gió núi hòa vào nhau như một khúc hát.
Điều kỳ ảo nhất là bọc trăm trứng. Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Khi nghe đến đây, ta luôn thấy lạ lùng: một bọc mà chứa cả trăm mầm sống, như cả dân tộc nằm gọn trong vòng tay mẹ. Trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Một trăm người con ấy là lời nhắc rằng chúng ta cùng một bọc — "đồng bào". Hai chữ ấy trong cung hay ngoài ruộng đều giống nhau: thân thương và ràng buộc.
Nhưng hạnh phúc nào cũng có thử thách. Lạc Long Quân là nòi Rồng, không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, vì tình nghĩa vợ chồng sâu nặng. Lạc Long Quân giải thích rằng Rồng dưới nước, Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó lòng ở lâu một nơi. Ta nghe mà thấy như có tiếng đàn chùng xuống: không phải vì hết yêu, mà vì mỗi người có một nơi thuộc về.
Cuộc chia tay ấy khiến ta nghĩ nhiều về chữ "hy sinh". Hai người chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Lạc Long Quân dặn các con chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Lời dặn ấy giống như một sợi chỉ đỏ buộc chặt trăm anh em, để dù đi xa vẫn nhớ đường về.
Người con trưởng theo Âu Cơ được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu — nơi ta đang sống. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Nhiều đời nối nhau đều lấy hiệu Hùng Vương, giữ cho nước yên, dân thuận, lễ nghĩa được coi trọng.
Mỗi lần ta nhìn ra ngoài thành, thấy dân cấy lúa, thấy trẻ con chạy chơi, ta lại nhớ rằng tất cả bắt đầu từ bọc trăm trứng. Truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên giải thích nguồn gốc cao quý của người Việt, nhưng cũng dạy ta phải đoàn kết. Dù ta là Mị nương trong cung hay một cô gái ngoài ruộng, chúng ta đều là đồng bào. Nghĩ vậy, ta thấy tự hào và cũng thấy mình có trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với cội nguồn thiêng liêng ấy.
Sáng nào cũng vậy, khi tiếng gà vừa dứt, lũ trẻ đã ngồi ngay ngắn dưới mái nhà tranh, mắt sáng như hạt sương. Ta là thầy dạy học của làng, chữ nghĩa không nhiều bằng các bậc cao nhân, nhưng ta có một kho báu: những câu chuyện truyền thuyết giúp trẻ hiểu mình là ai. Hôm nay, ta kể cho trò nghe chuyện Con Rồng Cháu Tiên — câu chuyện giải thích nguồn gốc thiêng liêng của dân tộc Lạc Việt.
Ngày xưa, vùng đất Lạc Việt là nơi sông nước và ruộng đồng hòa vào nhau. Nhưng khi ấy, dân chưa được yên vì yêu quái quấy phá. May thay, trời đất sinh ra Lạc Long Quân — con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng uy nghi. Người diệt Ngư Tinh dưới biển, trừ Hồ Tinh trong rừng, phá Mộc Tinh nơi cây cổ thụ. Ta thường nói với học trò: sức mạnh của Lạc Long Quân không chỉ ở nắm đấm, mà còn ở tấm lòng. Vì sau khi diệt yêu quái, Người dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở, để dân biết làm ăn và sống thuận hòa.
Rồi có nàng Âu Cơ, thuộc dòng họ Thần Nông, giống Tiên ở núi cao phương Bắc. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng điều đáng quý là nàng yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ. Nàng tìm đến, gặp Lạc Long Quân. Hai người đem lòng yêu thương, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Ta bảo lũ trẻ: các con thấy không, biển và núi khác nhau, nhưng vẫn có thể thương nhau, vẫn có thể chung một mái nhà.
Đến đây, ta luôn dừng lại một chút để nhấn mạnh điều kỳ ảo nhất: bọc trăm trứng. Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Lũ trẻ thường "ồ" lên, có đứa còn đưa tay đếm thử xem trăm là bao nhiêu. Ta cười, rồi kể tiếp: ít lâu sau, trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Một trăm người con ấy chính là tổ tiên chung của người Việt. Vì cùng sinh ra từ một bọc, nên ta gọi nhau là "đồng bào". Ta giải thích: "đồng" là cùng, "bào" là cái bọc. Hai chữ ấy không phải chỉ để nói cho hay, mà để nhắc rằng chúng ta phải đoàn kết, thương nhau như anh em.
Nhưng câu chuyện không chỉ có vui. Lạc Long Quân là nòi Rồng, không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi. Nàng hỏi vì sao phải xa nhau. Lạc Long Quân giải thích rằng Rồng dưới nước, Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó lòng ở lâu một nơi. Ta nhìn học trò và nói: có những cuộc chia tay không phải vì hết thương, mà vì mỗi người có một con đường.
Cuối cùng, hai người chia con: năm mươi con theo cha xuống biển, năm mươi con theo mẹ lên núi. Lạc Long Quân dặn các con chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Ta nhắc học trò: lời hẹn ấy giống như bài học lớn nhất — dù ở đâu, cũng phải nhớ giúp nhau, không được chia rẽ.
Năm mươi con theo mẹ lên núi, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Nhiều đời nối nhau đều lấy hiệu Hùng Vương, giữ cho đất nước có kỷ cương.
Kể đến đây, ta thường thấy lũ trẻ im lặng, như đang tưởng tượng bọc trăm trứng và cảnh chia tay. Ta kết lại: truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên giải thích nguồn gốc cao quý của người Việt, và nhắc ta về sức mạnh của đoàn kết. Chỉ cần còn nhớ mình là đồng bào, thì làng xóm sẽ yên, đất nước sẽ bền, và mỗi đứa trẻ sẽ lớn lên với lòng tự hào về cội nguồn.
Đêm xuống, gió thổi nhẹ qua mái nhà, tiếng côn trùng rì rầm như một khúc hát xa. Con ta nằm trong vòng tay, mắt lim dim. Mỗi lần ru con, ta không chỉ ru bằng lời, mà còn ru bằng chuyện. Có một chuyện ta muốn con nhớ từ bé, để lớn lên con biết mình thuộc về đâu: truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên, chuyện của Lạc Long Quân và Âu Cơ trên đất Lạc Việt ngày xưa.
Ngày xưa, vùng Lạc Việt là nơi ruộng đồng mênh mông, sông ngòi uốn lượn, biển thì rộng như lòng người mẹ. Nhưng khi ấy, dân còn khổ vì yêu quái. Rồi trời đất cho xuất hiện Lạc Long Quân — con trai thần Long Nữ, nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng uy nghi. Người diệt Ngư Tinh dưới biển, trừ Hồ Tinh trong rừng, phá Mộc Tinh nơi cây cổ thụ. Ta kể cho con nghe để con hiểu: sức mạnh thật sự là bảo vệ người yếu, giữ bình yên cho xóm làng. Sau khi diệt yêu quái, Lạc Long Quân còn dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở, để dân biết làm ăn và sống thuận hòa.
Rồi có nàng Âu Cơ, thuộc dòng họ Thần Nông, giống Tiên ở núi cao phương Bắc. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng điều khiến người ta yêu quý là nàng yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ. Nàng tìm đến, gặp Lạc Long Quân. Hai người yêu thương nhau, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Ta hay nói nhỏ với con: con thấy không, người tốt gặp người tốt thì sẽ tạo nên điều lành.
Và điều lành kỳ ảo nhất chính là bọc trăm trứng. Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Con ơi, trăm trứng ấy không phải chuyện thường, mà là phép màu của trời đất. Ít lâu sau, trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Một trăm người con ấy là tổ tiên chung của người Việt. Vì cùng một bọc mà ra, nên người ta gọi nhau là "đồng bào". Ta muốn con nhớ hai chữ ấy, để sau này con biết thương người như thương anh em.
Nhưng rồi, biển gọi Lạc Long Quân. Người là nòi Rồng, không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, vì đang sum vầy lại phải xa nhau. Lạc Long Quân giải thích rằng Rồng dưới nước, Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó lòng ở lâu một nơi. Ta kể đoạn này thật chậm, để con hiểu: có những chia tay không phải vì hết thương, mà vì mỗi người có nơi thuộc về.
Cuối cùng, hai người chia con: năm mươi con theo cha xuống biển, năm mươi con theo mẹ lên núi. Trước lúc đi, Lạc Long Quân dặn các con chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Ta nghe lời dặn ấy mà thấy giống như lời mẹ dặn con: đi đâu cũng phải nhớ gia đình, nhớ nghĩa tình.
Năm mươi con theo mẹ lên núi, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Nhiều đời nối nhau đều lấy hiệu Hùng Vương, giữ cho dân có nơi nương tựa.
Con ta thở đều, bàn tay nhỏ nắm lấy áo mẹ. Ta nhìn con và nghĩ: truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên không chỉ để kể cho vui. Nó giải thích nguồn gốc thiêng liêng của người Việt, và nhắc rằng chúng ta là đồng bào — cùng một bọc. Ta mong con lớn lên biết tự hào về cội nguồn, biết đoàn kết, biết thương người. Vì khi lòng người còn gắn bó, đất nước sẽ còn vững như núi và sâu như biển.
Ta đứng gác nơi đầu nguồn con sông lớn, nơi rừng và đồng bằng gặp nhau. Đêm lạnh, sương phủ lên áo giáp, nhưng trong lòng ta luôn có một ngọn lửa: ngọn lửa của cội nguồn. Mỗi khi nghe tiếng trống đồng vọng từ Phong Châu, ta lại nhớ truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên — câu chuyện đã nuôi lớn tinh thần của những người như ta, những người canh giữ bờ cõi Văn Lang.
Ngày xưa, vùng đất Lạc Việt chưa có thành quách vững vàng như bây giờ. Dân sống rải rác, khi thì ven sông, khi thì gần rừng. Yêu quái hoành hành, khiến người đi rừng sợ bóng cây, người ra biển sợ sóng đen. Khi ấy xuất hiện Lạc Long Quân — con trai thần Long Nữ, nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng uy nghi. Người diệt Ngư Tinh dưới biển, trừ Hồ Tinh trong rừng, phá Mộc Tinh nơi cây cổ thụ. Ta kính phục nhất là sau khi đánh tan yêu quái, Người không bỏ dân tự xoay xở, mà dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở, để dân biết dựng cuộc sống yên ổn.
Rồi Âu Cơ đến từ phương Bắc. Nàng thuộc dòng họ Thần Nông, giống Tiên ở núi cao. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng không chỉ đẹp, nàng còn có tấm lòng yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ. Nàng tìm đến, gặp Lạc Long Quân. Hai người yêu thương, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Ta nghĩ: nếu không có cuộc gặp ấy, có lẽ dân tộc ta đã không có một biểu tượng đoàn kết mạnh mẽ đến thế.
Biểu tượng ấy chính là bọc trăm trứng. Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Trăm trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Ta là lính, ta hiểu sức mạnh của một đội quân, nhưng sức mạnh của "trăm anh em" còn lớn hơn: đó là sức mạnh của cùng một gốc. Hai chữ "đồng bào" vì thế đối với ta không phải lời nói suông, mà là mệnh lệnh của trái tim: đồng bào thì phải bảo vệ nhau.
Rồi đến cuộc chia tay. Lạc Long Quân là nòi Rồng, không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, nhưng vẫn nghe lời giải thích: Rồng dưới nước, Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó lòng ở lâu một nơi. Ta từng chứng kiến nhiều cuộc chia ly của người lính, nên hiểu: có những lúc phải rời xa để giữ trọn bổn phận.
Hai người chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Lạc Long Quân dặn các con chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Lời dặn ấy với ta giống như một lời thề quân ngũ: dù đóng ở đâu, cũng phải sẵn sàng ứng cứu, không để anh em cô độc.
Năm mươi con theo mẹ lên núi, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Nhiều đời nối nhau đều lấy hiệu Hùng Vương. Nhờ vậy, bờ cõi có người đứng đầu, dân có nơi nương tựa, và lính như ta có lý do để giữ đất.
Đêm nay, ta lại đứng gác. Gió thổi qua rừng, tiếng nước chảy như lời kể xưa. Ta tự hào vì mình là con cháu của Rồng và Tiên. Truyền thuyết ấy giải thích nguồn gốc thiêng liêng của người Việt, nhưng quan trọng hơn, nó dạy ta đoàn kết. Khi ta cầm giáo canh giữ bờ cõi, ta không chỉ bảo vệ một mảnh đất, mà bảo vệ lời hẹn của cha Rồng mẹ Tiên: đồng bào phải giúp nhau, phải gắn bó, phải nhớ cùng một bọc trăm trứng.
Ngày xuân, hội làng mở giữa sân đình, cờ bay rực rỡ, trống đồng vang như gọi tổ tiên về dự. Dân già trẻ tụ lại đông như nước sông mùa lũ. Ta là người kể chuyện của làng, cứ mỗi độ hội về lại đứng trước sân đình, giọng kể hòa cùng tiếng trống, để nhắc mọi người nhớ cội nguồn. Năm nay, ta kể lại truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên — câu chuyện thiêng liêng bắt đầu từ vùng đất Lạc Việt ngày xưa.
Thuở ấy, Lạc Việt là miền đất vừa trù phú vừa dữ dằn. Trù phú vì ruộng đồng màu mỡ, sông ngòi đầy cá; dữ dằn vì yêu quái quấy phá, làm dân không yên. Khi ấy xuất hiện Lạc Long Quân — con trai thần Long Nữ, thuộc nòi Rồng. Người có sức khỏe vô địch, nhiều phép lạ, mình rồng uy nghi. Người diệt Ngư Tinh dưới biển, trừ Hồ Tinh trong rừng, phá Mộc Tinh nơi cây cổ thụ. Mỗi lần ta kể đến đoạn ấy, trai tráng trong làng nắm tay như muốn hóa thành dũng sĩ. Nhưng ta nhắc thêm: Lạc Long Quân không chỉ biết đánh, Người còn biết dựng. Người dạy dân trồng trọt, chăn nuôi, dạy cách ăn ở, để dân biết sống thuận hòa, biết làm ăn, biết giữ nếp.
Rồi từ phương Bắc, Âu Cơ đến. Nàng thuộc dòng họ Thần Nông, giống Tiên ở núi cao. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, đẹp như hoa rừng vừa nở, như mây trắng vừa trôi. Nhưng nàng không đến chỉ để ngắm cảnh; nàng yêu mến đất Lạc có hoa thơm cỏ lạ, yêu con người hiền hậu, nên tìm đến. Nàng gặp Lạc Long Quân, hai người đem lòng yêu thương, kết thành vợ chồng, sống tại điện Long Tráng. Ta thường nói với dân làng: đó là cuộc gặp của biển và núi, của sức mạnh và dịu dàng, của Rồng và Tiên.
Và rồi, trời đất ban xuống điều kỳ ảo nhất: bọc trăm trứng. Âu Cơ thụ thai và sinh ra một cái bọc trăm trứng. Cả hội làng thường rì rầm khi nghe đến đây, vì ai cũng thấy lạ lùng và thiêng. Ta nhấn mạnh: bọc ấy là biểu tượng lớn nhất của đoàn kết. Ít lâu sau, trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, khôi ngô, lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần. Một trăm anh em ấy chính là tổ tiên chung, để người Việt gọi nhau bằng hai chữ "đồng bào" — cùng một bọc mà ra.
Nhưng câu chuyện không dừng ở phép màu. Lạc Long Quân là nòi Rồng, không quen sống trên cạn lâu ngày, nhớ biển cả nên muốn về thủy cung. Âu Cơ buồn tủi, vì tình nghĩa vợ chồng sâu nặng. Nàng hỏi, Lạc Long Quân giải thích: Rồng dưới nước, Tiên trên núi, khác dòng giống nên khó lòng ở lâu một nơi. Ta kể đoạn này bằng giọng chậm, để người nghe cảm được nỗi buồn mà vẫn thấy sự cao cả: đôi khi phải chia xa để giữ đúng căn nguyên.
Cuối cùng, hai người chia con: năm mươi theo cha xuống biển, năm mươi theo mẹ lên núi. Lạc Long Quân dặn các con chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau, không được quên lời hẹn. Lời dặn ấy như tiếng trống đồng vang mãi: nhắc người Việt dù ở miền nào cũng phải thương nhau, đùm bọc nhau.
Năm mươi con theo mẹ lên núi, người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương. Vua đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có tướng văn, tướng võ; con trai vua gọi Quan lang, con gái vua gọi Mị nương. Chế độ cha truyền con nối kéo dài mười mấy đời đều lấy hiệu Hùng Vương, tạo nên nền nếp cho dân, để hội làng hôm nay còn có đình, có trống, có lễ.
Khi ta kể xong, trống đồng lại nổi lên, người người chắp tay hướng về tổ tiên. Ta nhìn quanh, thấy từ cụ già tóc bạc đến em bé mới biết chạy, ai cũng chung một ánh mắt tự hào. Truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên giải thích nguồn gốc cao quý và thiêng liêng của dân tộc Việt Nam. Nhưng hơn thế, nó nhắc rằng chúng ta là đồng bào — cùng một bọc trăm trứng. Nhớ được điều ấy, thì dù đời có đổi thay, lòng người Việt vẫn gắn bó như anh em một nhà.
Xem thêm:
Qua việc kể lại truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên, học sinh không chỉ rèn kỹ năng viết văn kể chuyện mà còn thêm tự hào về truyền thống, nguồn cội của dân tộc Việt Nam. Hy vọng bài viết trên từ AVAKids đã giúp em hoàn thành bài tập về nhà một cách dễ dàng. Đừng quên thuờng xuyên luyện tập để nâng cao khả năng viết văn của mình em nhé!
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!
