1. Mở bài
Giới thiệu ngôi trường của em và không gian sân trường.
Nêu tên loài cây em muốn miêu tả (cây bàng, cây phượng, cây bằng lăng, cây xà cừ…).
Gợi mở lý do cây ấy gắn bó với em và các bạn.
2. Thân bài
Miêu tả vị trí của cây trong sân trường (ở góc sân, gần cổng trường, bên dãy lớp học…).
Miêu tả khái quát hình dáng của cây: thân cây cao hay thấp, to hay nhỏ, dáng thẳng hay xòe tán.
Miêu tả chi tiết từng bộ phận của cây:
Miêu tả sự thay đổi của cây theo thời gian hoặc theo mùa.
Kể những kỷ niệm gắn bó giữa cây với em và bạn bè (chơi đùa dưới tán cây, ngồi học bài, che nắng che mưa…).
Nêu cảm xúc của em khi được ở bên cây và ý nghĩa của cây đối với sân trường.
3. Kết bài
Khẳng định lại tình cảm của em đối với cây.
Nêu mong muốn giữ gìn, chăm sóc để cây luôn xanh tốt và gắn bó lâu dài với thầy cô, bạn bè.
Mỗi sáng đến trường, khi mặt trời còn chưa lên cao, sân trường em luôn mang một vẻ yên tĩnh rất riêng. Trong làn gió sớm nhẹ nhàng ấy, có một hình ảnh quen thuộc khiến em cảm thấy ngày mới bắt đầu thật chậm rãi và dễ chịu, như thể mọi ồn ào đều được giữ lại phía sau cánh cổng trường.
Cây bàng ở góc sân phía cuối dãy lớp học là cây đã gắn bó với em và bạn bè suốt những năm tiểu học. Cây không quá thẳng mà hơi nghiêng về một bên, thân to, lớp vỏ sần sùi, có chỗ sẫm màu vì mưa nắng. Những cành bàng vươn rộng ra bốn phía, đỡ lấy cả một khoảng trời xanh, tạo thành bóng râm mát rượi giữa sân trường. Vào mùa hè, lá bàng xanh thẫm, to như những chiếc quạt nan, che nắng cho chúng em trong giờ ra chơi. Mỗi khi gió thổi, tán lá rung lên, phát ra âm thanh xào xạc nghe rất vui tai. Đến mùa thu, lá bàng chuyển màu vàng rồi đỏ nâu, rơi xuống sân trường thành từng lớp mỏng, khiến sân trường như khoác lên mình một chiếc áo mới. Dưới gốc bàng, em và các bạn từng ngồi đọc sách, trò chuyện, có lúc chỉ im lặng nhìn lá rơi mà cũng thấy vui. Những buổi chào cờ dưới nắng gắt, cây bàng lặng lẽ che mát cho chúng em. Có lần trời mưa bất chợt, em đứng nép dưới gốc cây, nghe mưa gõ lên lá, cảm giác thật bình yên. Cây bàng như một người bạn già, không nói gì nhưng luôn hiện diện trong mọi kỷ niệm học trò.
Khi nghĩ về mái trường, em không chỉ nhớ đến lớp học hay thầy cô mà còn nhớ đến cây bàng ấy. Em mong rằng dù thời gian có trôi qua, cây vẫn sẽ đứng đó, tiếp tục chứng kiến tiếng cười trong trẻo của những thế hệ học sinh sau này.
Có những hình ảnh chỉ cần nhìn thấy là biết mùa hè đang đến gần. Với em, đó không phải là tiếng ve đầu mùa hay những trang vở sắp khép lại, mà là sắc đỏ rực rỡ xuất hiện nơi sân trường thân quen.
Cây phượng trước dãy phòng học là nơi gắn bó với em và các bạn suốt những năm học cuối cấp tiểu học. Cây phượng cao, thân thẳng, vỏ màu nâu xám, có nhiều vết lồi lõm như được chạm khắc bởi thời gian. Từ thân cây, những cành lớn vươn ra, đỡ lấy tán lá xanh mướt. Lá phượng nhỏ, mảnh, xếp đều nhau, tạo cảm giác mềm mại và dịu dàng. Khi hè về, hoa phượng nở đỏ rực, từng chùm hoa như những đốm lửa nhỏ thắp sáng cả sân trường. Dưới gốc phượng, chúng em thường đứng ngước nhìn những cánh hoa rơi, rồi nhặt lên ép vào trang vở làm kỷ niệm. Giờ ra chơi, bạn bè tụ tập dưới bóng cây, kể chuyện, cười đùa, tiếng nói hòa cùng tiếng ve kêu râm ran. Có những buổi trưa nắng, cây phượng che mát cho cả hàng học sinh xếp hàng vào lớp. Cây đứng đó, lặng lẽ nhưng rực rỡ, chứng kiến niềm vui, nỗi buồn, cả những lần chia tay lặng lẽ của tuổi học trò.
Mỗi khi nhìn cây phượng, em lại thấy lòng mình xao xuyến. Sau này dù không còn học dưới mái trường ấy, em tin rằng sắc đỏ của hoa phượng vẫn sẽ mãi là một phần ký ức đẹp trong những năm tháng học trò của em.
Sân trường em không quá rộng, nhưng lúc nào cũng tràn ngập ánh sáng và màu sắc. Giữa không gian ấy, có một góc nhỏ luôn khiến em cảm thấy dịu dàng và nhẹ nhàng hơn mỗi khi bước ngang qua.
Cây bằng lăng tím nằm gần cột cờ là một trong những cây đẹp nhất sân trường. Thân cây không quá to nhưng cao và thẳng, vỏ nhẵn, màu nâu sáng. Cành bằng lăng vươn cao, không xòe rộng như bàng hay phượng, nhưng lại mang vẻ thanh thoát rất riêng. Lá cây xanh mướt, hình bầu dục, mặt lá nhẵn và mỏng. Mỗi khi hè đến, hoa bằng lăng nở thành từng chùm tím nhạt, phủ lên cây một màu sắc mơ mộng. Những cánh hoa nhỏ rơi nhẹ xuống sân, không rực rỡ nhưng khiến ai nhìn cũng thấy dễ chịu. Dưới gốc cây, em và các bạn thường ngồi trò chuyện, ăn bánh sau giờ học, có khi chỉ ngắm hoa rơi mà quên mất thời gian. Những buổi chiều muộn, ánh nắng chiếu qua tán lá, bóng cây in xuống sân tạo thành những hình thù rất đẹp. Cây bằng lăng không ồn ào, không nổi bật, nhưng lại là nơi lưu giữ nhiều khoảnh khắc bình yên của tuổi học trò.
Mỗi lần nghĩ đến sân trường, hình ảnh cây bằng lăng tím luôn hiện lên trong tâm trí em. Em mong rằng cây sẽ mãi nở hoa, để mỗi thế hệ học sinh đều có thể tìm thấy cho mình một góc nhỏ bình yên nơi sân trường.
Ngay khi bước qua cổng trường, điều đầu tiên đập vào mắt em không phải là lớp học hay bảng tin, mà là một bóng cây lớn tỏa rộng che mát cả lối đi quen thuộc.
Cây xà cừ trước cổng trường đã đứng đó từ rất lâu, cao lớn và vững vàng. Thân cây to, lớp vỏ dày, có nhiều mảng bong tróc để lộ màu gỗ sáng bên trong. Những cành cây vươn cao, mạnh mẽ, tán lá rộng che kín cả khoảng sân phía trước. Lá xà cừ xanh đậm, dày, khi gió thổi phát ra âm thanh rì rào như lời chào đón mỗi buổi sáng. Dưới bóng cây, em và các bạn thường đứng chờ bố mẹ đón sau giờ tan học. Có những hôm nắng gắt, cây xà cừ che mát cho cả hàng dài học sinh. Khi trời mưa, nước mưa chảy xuống từ tán lá thành từng giọt nhỏ, tạo nên khung cảnh rất yên bình. Cây xà cừ như một người gác cổng thầm lặng, chứng kiến bao lượt học sinh đến rồi rời đi theo năm tháng.
Dù chỉ là một cây xanh nơi cổng trường, cây xà cừ vẫn chiếm một vị trí đặc biệt trong ký ức em. Em mong rằng cây sẽ mãi đứng đó, tiếp tục chào đón những bước chân non nớt của các bạn nhỏ trong tương lai.
Ở phía sau sân trường, nơi ít người để ý, có một khoảng không gian yên tĩnh mà em rất yêu thích. Mỗi khi cần một nơi để nghỉ ngơi sau giờ học, em lại tìm đến góc sân ấy.
Cây me già sau khu nhà thể chất là nơi gắn bó với em và một vài người bạn thân. Thân cây me không quá thẳng, hơi cong, lớp vỏ sẫm màu và thô ráp. Cành cây vươn thấp, tán lá rậm rạp, tạo nên bóng mát rất dễ chịu. Lá me nhỏ, xanh tươi, xếp đều trên cành, mỗi khi gió thổi lại rung lên khe khẽ. Vào mùa hè, những quả me non xuất hiện, khiến chúng em thích thú mỗi lần nhìn thấy. Dưới gốc cây, chúng em từng ngồi học bài, tâm sự, chia sẻ những chuyện nhỏ trong cuộc sống. Không ồn ào như những góc sân khác, cây me mang đến cảm giác gần gũi và thân quen. Cây như lắng nghe mọi câu chuyện của chúng em, âm thầm chứng kiến những kỷ niệm giản dị nhưng đáng nhớ.
Khi nghĩ về sân trường, em không thể quên cây me già ấy. Em mong rằng cây sẽ mãi xanh tốt, để mỗi lần quay lại, em vẫn có thể tìm thấy một phần tuổi thơ của mình nơi góc sân yên bình ấy.
Mỗi ngày đến trường, em thường bước qua sân với tâm trạng khác nhau, có hôm háo hức, có hôm mệt mỏi, nhưng có một hình ảnh luôn hiện diện và khiến em cảm thấy yên tâm, đó là khoảng sân rộng nằm giữa trường với bóng cây tỏa mát suốt bốn mùa. Chính nơi ấy đã trở thành một phần quen thuộc trong những năm tháng học trò của em.
Cây sao đen đứng giữa sân trường em là một trong những cây lớn nhất và lâu đời nhất. Thân cây cao, thẳng, to và chắc chắn, lớp vỏ màu nâu sẫm, sần sùi, có những vết nứt chạy dài theo năm tháng. Những cành cây vươn cao, tỏa rộng ra nhiều hướng, nâng đỡ tán lá xanh um che mát gần như cả khoảng sân lớn. Lá sao đen không quá to nhưng dày và rậm, màu xanh đậm, khi gió thổi phát ra âm thanh rì rào đều đặn nghe rất dễ chịu. Vào những giờ ra chơi, em và các bạn thường tụ tập dưới gốc cây để nghỉ ngơi sau khi chạy nhảy. Có lúc chúng em ngồi thành vòng tròn kể chuyện, có lúc chỉ đứng tựa lưng vào thân cây, cảm nhận sự mát lạnh lan ra từ lớp vỏ thô ráp. Những buổi chào cờ đầu tuần, cây sao đen lặng lẽ che nắng cho hàng trăm học sinh đứng ngay ngắn dưới sân. Khi trời mưa, từng giọt nước mưa rơi xuống từ tán lá, tạo thành những âm thanh tí tách rất vui tai. Cây sao đen không rực rỡ, không nổi bật, nhưng lại gắn bó với mọi hoạt động của học sinh trong trường, từ giờ học đến giờ chơi, từ những ngày nắng gắt đến những buổi chiều mưa nhẹ.
Mỗi lần nghĩ về sân trường, hình ảnh cây sao đen giữa sân luôn hiện lên rõ ràng trong tâm trí em. Em mong rằng cây sẽ tiếp tục đứng đó, vững vàng và xanh tốt, để che mát và lưu giữ ký ức cho nhiều thế hệ học sinh sau này.
Không phải góc sân nào trong trường cũng ồn ào và đông đúc. Có những nơi yên tĩnh hơn, nằm khuất sau dãy lớp học, nhưng lại mang đến cảm giác gần gũi và thân thương đối với những ai từng gắn bó.
Cây mít nằm phía sau dãy lớp học cũ của trường em là một nơi như vậy. Cây không cao lớn như cây sao hay cây phượng, nhưng thân chắc khỏe, tán lá xum xuê. Thân cây mít màu nâu sẫm, lớp vỏ sần sùi, có những mảng rêu bám nhẹ do nằm ở nơi ít nắng. Lá mít to, dày, xanh bóng, xếp sát nhau tạo thành một khoảng bóng mát rất dễ chịu. Vào mùa hè, những quả mít non mọc chi chít trên thân cây và cành thấp, khiến chúng em mỗi lần đi ngang đều tò mò ngắm nhìn. Dưới gốc mít, em và các bạn thường ngồi nghỉ sau giờ học thể dục, uống nước, mồ hôi còn ướt lưng áo nhưng ai cũng cười nói vui vẻ. Có những buổi trưa nắng gắt, nơi đây trở thành chỗ trú mát lý tưởng để chúng em tránh cái nóng oi ả. Cây mít không chứng kiến những trò chơi ồn ào mà lặng lẽ ghi lại những khoảnh khắc rất đời thường của tuổi học trò, từ những cuộc trò chuyện nhỏ đến những phút giây im lặng hiếm hoi.
Dù không phải là cây nổi bật nhất sân trường, cây mít vẫn giữ một vị trí rất riêng trong lòng em. Em tin rằng sau này khi nhớ lại mái trường, hình ảnh cây mít giản dị ấy vẫn sẽ hiện lên như một kỷ niệm ấm áp của tuổi thơ.
Mỗi khi nhắc đến sân trường, em lại nhớ ngay đến những buổi giờ ra chơi sôi động, nơi tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng bước chân chạy nhảy không ngừng. Trong không khí náo nhiệt ấy, có một hình ảnh luôn đứng yên, lặng lẽ quan sát tất cả.
Cây dầu cao lớn bên sân bóng trường em là một trong những cây khiến em ấn tượng nhất. Thân cây cao vút, thẳng tắp, lớp vỏ màu xám nhạt với nhiều đường nứt dài chạy dọc theo thân. Cành cây vươn cao, tán lá rộng, che mát một phần sân bóng nơi chúng em thường chơi đá cầu và đá bóng. Lá dầu dài, xanh đậm, khi gió thổi tạo nên những âm thanh xào xạc rất rõ. Sau những trận bóng mệt nhoài, chúng em thường đứng nghỉ dưới bóng cây, lau mồ hôi và trò chuyện rôm rả. Có những buổi trưa, sân bóng vắng người, chỉ còn cây dầu đứng đó, tỏa bóng mát xuống mặt sân trống trải. Cây dầu không tham gia vào trò chơi, nhưng lại hiện diện trong mọi kỷ niệm sôi nổi của học sinh, từ những giờ thể dục đến các buổi thi đấu của trường.
Mỗi lần nhìn thấy cây dầu, em lại nhớ đến những giờ phút vui vẻ bên bạn bè. Em mong rằng cây sẽ luôn xanh tốt, tiếp tục chứng kiến những tiếng cười và kỷ niệm đẹp của học sinh nơi sân trường này.
Giữa không gian học tập nhộn nhịp của trường em, thư viện luôn là nơi mang đến cảm giác yên tĩnh và dễ chịu nhất. Trước cửa thư viện, có một bóng cây quen thuộc khiến em mỗi lần bước vào đều cảm thấy nhẹ lòng hơn.
Cây sấu trước thư viện không quá cao nhưng tán lá rộng và xanh mướt. Thân cây sấu chắc chắn, vỏ sần sùi, màu nâu xám. Lá sấu nhỏ, xanh tươi, mọc dày tạo thành một mái che tự nhiên cho lối đi vào thư viện. Vào mùa hè, những quả sấu xanh treo lủng lẳng trên cành, khiến không gian nơi đây thêm phần sinh động. Dưới gốc cây, em thường ngồi đọc sách vào giờ ra chơi, tránh xa sự ồn ào của sân trường. Mỗi khi gió thổi, lá cây rung lên nhẹ nhàng, mang lại cảm giác rất thư thái. Cây sấu như góp phần giữ cho không gian thư viện luôn yên bình và dễ chịu.
Mỗi lần nhớ về những giờ đọc sách trong trẻo của tuổi học trò, em lại nghĩ đến cây sấu trước thư viện. Em mong rằng cây sẽ luôn xanh tốt để che mát và đồng hành cùng những học sinh yêu sách sau này.
Ở cuối sân trường em có một khoảng đất rộng, ít người lui tới, nhưng lại mang một vẻ yên tĩnh rất riêng. Nơi đó gắn liền với những giờ phút lặng lẽ hiếm hoi giữa cuộc sống học đường nhộn nhịp.
Cây keo già đứng ở cuối sân là một trong những cây em nhớ nhất. Thân cây cao, hơi nghiêng, vỏ màu nâu sẫm với nhiều vết nứt sâu. Cành keo vươn cao, tán lá không quá rậm nhưng đủ che mát một khoảng đất trống. Lá keo nhỏ, xanh nhạt, rung rinh theo từng cơn gió. Dưới gốc cây, em và các bạn từng ngồi nghỉ sau giờ học, có lúc chỉ im lặng nhìn mây trôi trên bầu trời. Cây keo không rực rỡ, không nổi bật, nhưng lại mang đến cảm giác thân quen và gần gũi. Những buổi chiều vắng, cây keo đứng đó, lặng lẽ chứng kiến sân trường dần chìm vào yên tĩnh.
Dù không phải là cây đẹp nhất sân trường, cây keo vẫn giữ một vị trí đặc biệt trong ký ức em. Em mong rằng cây sẽ tiếp tục đứng đó, lưu giữ những kỷ niệm bình dị của tuổi học trò.
Mỗi khi năm học dần trôi về những tháng cuối, không cần nhìn lịch em cũng biết thời gian đang đổi thay qua những dấu hiệu rất quen thuộc trong sân trường. Giữa những buổi học tưởng chừng giống nhau ấy, có một góc nhỏ luôn khiến em nhận ra mình đang lớn lên từng ngày.
Cây phượng vĩ ở cuối dãy lớp học là nơi gắn bó với em và bạn bè suốt nhiều năm học. Cây phượng không đứng giữa sân mà nằm hơi khuất, nhưng lại dễ nhận ra bởi dáng cao và tán lá xòe rộng. Thân cây phượng màu nâu xám, không quá to nhưng rất chắc chắn, lớp vỏ có nhiều đường gân nổi rõ. Từ thân cây, những cành lớn vươn ra, tạo thành một mái che tự nhiên. Lá phượng nhỏ, mảnh, xanh non vào đầu mùa hè, đung đưa theo gió khiến tán cây trông nhẹ nhàng và mềm mại. Khi hè đến, hoa phượng bắt đầu nở đỏ rực, từng chùm hoa nổi bật trên nền trời xanh, khiến cả góc sân như bừng sáng. Dưới gốc cây phượng, chúng em thường tụ tập vào giờ ra chơi, có khi ngồi trò chuyện, có khi nhặt những cánh hoa rơi ép vào trang vở. Những buổi trưa nắng gắt, cây phượng dang rộng tán lá che mát cho chúng em khi đứng xếp hàng vào lớp. Cây phượng còn chứng kiến những buổi chia tay lặng lẽ, khi bạn bè trao nhau lời chúc trước kỳ nghỉ hè. Dù không nói gì, cây phượng vẫn lặng lẽ đứng đó, ghi lại từng khoảnh khắc vui buồn của tuổi học trò.
Mỗi lần nhìn thấy hoa phượng nở, em lại thấy lòng mình vừa vui vừa lưu luyến. Em mong rằng cây phượng ấy sẽ mãi đứng đó, tiếp tục nhuộm đỏ sân trường và lưu giữ những kỷ niệm đẹp của nhiều thế hệ học sinh.
Ở phía sau khu nhà thể chất của trường em có một khoảng sân nhỏ, không ồn ào như sân chính nhưng lại mang đến cảm giác rất gần gũi. Đó là nơi em thường tìm đến mỗi khi muốn tránh xa sự náo nhiệt của giờ ra chơi.
Cây xoài đứng ở góc sân ấy không quá cao nhưng tán lá rộng và xanh rậm. Thân cây xoài màu nâu sẫm, hơi cong, lớp vỏ không nhẵn mà có nhiều vết sần tự nhiên. Những cành cây vươn thấp, tạo cảm giác gần gũi, như có thể chạm tay vào được. Lá xoài dài, xanh đậm, mặt lá bóng, khi có gió thổi lại rung lên khe khẽ. Vào mùa hè, cây xoài ra hoa rồi kết trái, những quả xoài non treo lủng lẳng trên cành khiến chúng em vô cùng thích thú. Dưới gốc cây, em và các bạn thường ngồi nghỉ sau giờ học thể dục, vừa lau mồ hôi vừa trò chuyện vui vẻ. Có những buổi chiều vắng, em ngồi một mình dưới tán xoài, nhìn ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng nhỏ trên mặt đất. Cây xoài không chứng kiến những trò chơi sôi động, nhưng lại ghi nhớ những khoảnh khắc rất yên bình của tuổi học trò. Đối với em, cây giống như một người bạn hiền, luôn lặng lẽ ở bên mà không cần phải nổi bật.
Mỗi khi nhớ về sân trường, hình ảnh cây xoài sau khu nhà thể chất luôn hiện lên trong tâm trí em. Em mong rằng cây sẽ tiếp tục xanh tốt, để góc sân nhỏ ấy mãi là nơi lưu giữ những phút giây bình yên của học sinh sau này.
Trong sân trường em có những góc rất quen thuộc nhưng không phải lúc nào cũng được chú ý. Đó thường là những nơi gắn liền với sinh hoạt hằng ngày, lặng lẽ tồn tại nhưng lại mang theo nhiều kỷ niệm đáng nhớ của tuổi học trò.
Cây bàng non đứng trước phòng y tế trường em là một cây như thế. So với những cây bàng già khác trong sân, cây bàng này còn trẻ, thân chưa quá to nhưng đã vươn cao và thẳng. Lớp vỏ cây màu nâu nhạt, còn khá nhẵn, chưa có nhiều vết sần sùi của thời gian. Những cành bàng tỏa ra bốn phía, nâng đỡ tán lá xanh mướt, tạo nên một khoảng bóng mát vừa đủ trước dãy phòng y tế. Lá bàng to, dày, xanh đậm vào mùa hè, mỗi khi có gió thổi lại rung lên phát ra tiếng xào xạc rất dễ chịu. Dưới gốc bàng, em từng nhiều lần ngồi chờ bạn được cô y tế chăm sóc, có khi là băng lại vết trầy nhỏ, có khi chỉ là nghỉ ngơi vì mệt. Những lúc ấy, bóng cây bàng che mát, giúp không gian trở nên dịu dàng hơn, khiến cảm giác lo lắng cũng vơi đi phần nào. Vào giờ ra chơi, một vài bạn thường đứng dưới gốc cây để trò chuyện, tránh xa cái nắng gay gắt. Cây bàng non không chứng kiến những trò chơi ồn ào mà lặng lẽ hiện diện trong những khoảnh khắc rất đời thường của học sinh, từ lúc lo lắng đến khi mỉm cười yên tâm.
Mỗi khi đi ngang qua phòng y tế, em lại nhìn thấy cây bàng non ấy và cảm thấy rất gần gũi. Em mong rằng theo thời gian, cây sẽ lớn dần, tán lá sẽ rộng hơn, để tiếp tục che mát và gắn bó với nhiều thế hệ học sinh như một người bạn hiền thầm lặng.
Không phải lúc nào sân trường cũng ồn ào tiếng cười nói. Có những buổi chiều tan học, khi học sinh đã về gần hết, sân trường trở nên yên tĩnh và mang một vẻ đẹp rất khác. Chính trong những khoảnh khắc ấy, em mới cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của những hàng cây quen thuộc.
Cây hoa sữa nằm bên lối đi lát gạch dẫn ra cổng sau của trường em là một cây khiến em nhớ mãi. Thân cây không quá lớn nhưng thẳng và cao, lớp vỏ màu xám nhạt, có những mảng nhỏ bong ra theo năm tháng. Cành cây vươn cao, tán lá xanh đậm, che mát cả lối đi mỗi khi nắng gắt. Lá hoa sữa dày, mặt lá bóng, khi gió thổi lại rung nhẹ tạo nên âm thanh rất khẽ. Đến mùa hoa nở, những chùm hoa nhỏ màu trắng ngà xuất hiện khắp các cành, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ khắp sân trường. Mỗi buổi chiều tan học, đi ngang qua cây hoa sữa, em lại cảm nhận được mùi hương quen thuộc ấy, không nồng mà rất dễ chịu. Dưới tán cây, em từng đứng chờ bố mẹ đến đón, vừa đứng vừa ngắm sân trường vắng lặng dần. Cây hoa sữa không gắn với những trò chơi sôi động mà gắn với những khoảnh khắc lắng lại, khi em có thời gian suy nghĩ về một ngày học đã qua. Đối với em, cây giống như một dấu chấm lặng nhẹ nhàng giữa nhịp sống học đường hối hả.
Mỗi lần nhớ về những buổi chiều tan học yên bình, hình ảnh cây hoa sữa bên lối đi lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí em. Em mong rằng cây sẽ tiếp tục tỏa hương, để mỗi thế hệ học sinh đều có thể cảm nhận được sự dịu dàng và thân quen của sân trường mình.
Sân trường em không chỉ là nơi diễn ra những giờ ra chơi sôi nổi mà còn là không gian lưu giữ rất nhiều kỷ niệm âm thầm của tuổi học trò. Có những hình ảnh tưởng như quen thuộc đến mức ít ai để ý, nhưng khi ngoảnh lại, chúng lại gắn bó sâu sắc với mỗi học sinh.
Ở góc sân cuối dãy lớp học, có một cây phượng già đã đứng đó từ rất lâu. Thân cây to, sần sùi, lớp vỏ nâu sẫm mang dấu vết của thời gian. Những rễ phượng nổi lên trên mặt đất, ngoằn ngoèo như những con rắn nhỏ, bám chặt lấy nền sân. Cành cây vươn dài, tỏa rộng, che phủ cả một khoảng sân lớn. Vào mùa hè, lá phượng xanh rì, dày và nhỏ, tạo thành tán mát rợp bóng. Khi gió thổi, cả tán lá rung lên, phát ra âm thanh xào xạc rất quen tai. Dưới gốc cây phượng ấy, em và các bạn thường ngồi ôn bài trước giờ vào lớp hoặc trú nắng sau những giờ thể dục mệt nhoài. Đến mùa hoa nở, cây phượng như khoác lên mình chiếc áo đỏ rực, từng chùm hoa nổi bật giữa nền trời xanh. Những cánh hoa rơi đầy sân, có khi rơi cả lên vai áo học sinh. Cây phượng không chỉ chứng kiến tiếng cười nói rộn ràng mà còn lặng lẽ chứng kiến những buổi chia tay cuối năm, những ánh mắt lưu luyến của học sinh cuối cấp. Đối với em, cây phượng già giống như một người bạn lớn tuổi, âm thầm dõi theo từng bước trưởng thành của bao thế hệ học trò.
Mỗi khi năm học sắp kết thúc, nhìn hoa phượng đỏ rực, em lại thấy lòng mình xao xuyến. Dù sau này có rời xa mái trường, hình ảnh cây phượng già nơi góc sân ấy vẫn luôn là một phần ký ức không thể phai mờ trong tuổi học trò của em.
Trong sân trường em có những cây không nằm ở vị trí nổi bật nhưng lại rất gần gũi với sinh hoạt hằng ngày của học sinh. Chính sự gần gũi ấy khiến chúng trở nên quen thuộc và thân thiết theo một cách rất riêng.
Cây me đứng cạnh bồn nước sinh hoạt của trường em là một cây như vậy. Thân cây cao vừa phải, không quá to nhưng chắc chắn, vỏ cây sẫm màu và hơi nứt nẻ. Tán me không quá rộng nhưng cành lá sum suê, rủ xuống tạo cảm giác mềm mại. Lá me nhỏ, xanh nhạt, mọc thành từng chùm, khi có gió nhẹ thổi qua lại rung rinh rất đẹp mắt. Dưới gốc cây me là khu vực bồn nước, nơi học sinh thường xuyên lui tới sau giờ học hay sau giờ thể dục. Những buổi trưa nắng, đứng dưới bóng cây me mát rượi, uống một ngụm nước mát, em cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng, trên cành me xuất hiện những trái me xanh, dài và cong cong. Có lúc trái chín, rơi lộp bộp xuống sân, khiến bọn em tò mò nhặt lên ngắm nghía. Cây me không gắn với những trò chơi rộn ràng mà gắn liền với những khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi, giúp học sinh lấy lại năng lượng sau giờ học căng thẳng. Em cảm thấy cây như một người bạn thầm lặng, luôn ở đó để che mát và mang lại cảm giác dễ chịu cho mọi người.
Mỗi ngày đến trường, đi ngang qua bồn nước và nhìn thấy cây me quen thuộc, em lại cảm nhận rõ sự thân thương của sân trường mình. Em mong rằng cây me sẽ tiếp tục xanh tốt, để bóng mát ấy luôn đồng hành cùng những buổi học và những kỷ niệm đẹp của chúng em.
Có những góc nhỏ trong sân trường không ồn ào, không náo nhiệt nhưng lại mang một vẻ yên bình rất riêng. Với em, góc sân trước phòng thư viện chính là nơi như thế, và hình ảnh gắn liền với nơi ấy chính là cây bàng già đứng lặng lẽ quanh năm.
Cây bàng trước thư viện có dáng cao, thân thẳng và vươn lên rất vững chãi. Lớp vỏ cây màu xám nâu, có chỗ bong ra để lộ phần thân sáng hơn bên trong. Những cành bàng tỏa đều ra bốn phía, tạo thành một tán cây rộng và cân đối. Lá bàng to, dày, xanh đậm vào mùa hè, che kín cả khoảng sân phía trước thư viện. Vào những ngày nắng, bóng cây trải dài trên nền gạch, khiến không gian trở nên dịu mát và yên tĩnh. Dưới tán bàng, em thường đứng chờ bạn mượn sách hoặc ngồi đọc vài trang truyện trước giờ vào lớp. Khi mùa thu đến, lá bàng bắt đầu chuyển sang màu vàng rồi đỏ nâu, rụng dần xuống sân. Những chiếc lá khô xếp chồng lên nhau, mỗi lần gió thổi lại xào xạc nghe rất vui tai. Cây bàng không chỉ làm đẹp cho sân trường mà còn gắn liền với thói quen đọc sách của em và nhiều bạn khác. Mỗi lần bước vào thư viện, nhìn qua cửa sổ thấy cây bàng đứng đó, em cảm giác như đang được bước vào một không gian học tập yên tĩnh và thân quen hơn.
Đối với em, cây bàng trước thư viện không chỉ là một cây xanh mà còn là biểu tượng của sự lặng lẽ, bền bỉ và tri thức. Mai này dù có rời xa mái trường, hình ảnh cây bàng với những tán lá rộng và góc sân yên bình ấy chắc chắn vẫn luôn in sâu trong ký ức của em.
Không phải ai cũng thường xuyên lui tới sân sau trường, nhưng với em, nơi ấy lại mang nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Và hình ảnh nổi bật nhất trong không gian ấy chính là cây xoài lớn đứng gần khu nhà vệ sinh của học sinh.
Cây xoài sân sau trường em có thân khá to, gốc cây chắc chắn, rễ bám sâu xuống đất. Thân cây hơi nghiêng, tạo cảm giác gần gũi và mềm mại. Cành xoài vươn rộng, lá xanh thẫm, dài và dày, quanh năm xanh tốt. Vào những buổi trưa nắng, khu vực sân sau thường khá vắng, chỉ còn tiếng gió thổi qua tán lá xoài tạo nên âm thanh xào xạc dễ chịu. Có những hôm trực nhật, em và các bạn quét dọn sân sau, nghỉ tay một chút là đứng dưới bóng cây xoài để tránh nắng. Đến mùa xoài ra hoa, những chùm hoa nhỏ li ti màu vàng nhạt tỏa hương nhẹ trong không khí. Khi xoài kết trái, từng quả nhỏ xinh treo lủng lẳng trên cành, khiến bọn em không khỏi tò mò và thích thú. Dù không được hái xoài, nhưng chỉ cần ngước nhìn những trái xoài đong đưa trong gió cũng đủ khiến sân sau trở nên sinh động hơn. Cây xoài ấy đã chứng kiến những buổi lao động tập thể, những lần trò chuyện rì rầm của học sinh sau giờ học và cả những khoảnh khắc rất bình dị của đời học trò.
Mỗi khi nhớ về sân trường, em không chỉ nhớ đến những nơi đông vui mà còn nhớ đến cây xoài ở sân sau, nơi lưu giữ những kỷ niệm giản đơn nhưng rất thật. Với em, cây xoài ấy là một phần không thể thiếu trong bức tranh tuổi học trò đầy ắp ký ức.
Mỗi ngôi trường đều có những hình ảnh gợi nhắc đến tuổi học trò, và với em, hình ảnh ấy chính là cây phượng già đứng lặng lẽ ở góc sân gần cổng trường. Cây không nằm ở giữa sân, cũng chẳng ở nơi đông đúc nhất, nhưng lại là nơi em thường nhìn thấy đầu tiên mỗi sáng khi bước qua cánh cổng quen thuộc.
Cây phượng ấy đã có từ rất lâu, thân cây sần sùi, to đến mức hai bạn học sinh ôm mới xuể. Những cành phượng vươn cao, tỏa rộng ra bốn phía như dang tay che chở cho khoảng sân nhỏ bên dưới. Lá phượng nhỏ, xanh mướt, kết thành từng tán dày, khiến góc sân ấy lúc nào cũng mát rượi. Vào những buổi sáng sớm, ánh nắng nhẹ xuyên qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng lung linh trên nền gạch. Đến cuối xuân, cây phượng bắt đầu trổ hoa, từng chùm hoa đỏ rực nổi bật giữa nền trời xanh. Mỗi khi gió thổi, cánh hoa rơi xuống sân như những mảnh ký ức nhỏ, khiến em vừa ngắm vừa thấy bồi hồi. Giờ ra chơi, em và các bạn thường đứng dưới gốc phượng chờ bố mẹ đón hoặc ngồi trò chuyện sau một ngày học tập. Cây phượng lặng lẽ chứng kiến bao bước chân vội vã buổi sáng, bao cái vẫy tay tạm biệt mỗi chiều tan học. Với em, cây phượng ấy giống như một người bạn già, không nói năng nhưng luôn hiện diện trong mọi khoảnh khắc quen thuộc của đời học sinh.
Sau này dù có lớn lên, đi học ở những nơi khác, hình ảnh cây phượng đỏ hoa bên cổng trường chắc chắn vẫn theo em trong những ký ức đẹp nhất. Cây không chỉ làm đẹp cho sân trường mà còn giữ lại những cảm xúc trong veo của một thời áo trắng.
Không phải ai cũng còn được học dưới bóng những cây cổ thụ, nhưng em may mắn được gắn bó với một cây đa lớn trong sân ngôi trường tiểu học cũ. Cây đa ấy không chỉ là một phần của cảnh vật mà còn là chứng nhân của biết bao thế hệ học sinh.
Cây đa nằm ở cuối sân, gần khu nhà thể chất. Thân cây to, xù xì, với những rễ phụ buông xuống như những sợi dây dài chạm đất. Tán cây rộng và dày, che kín cả một khoảng sân lớn. Dưới bóng cây đa, không khí lúc nào cũng mát mẻ, kể cả những ngày hè nắng gắt. Giờ ra chơi, em và các bạn thường tụ tập dưới gốc đa để chơi ô ăn quan, nhảy dây hoặc đơn giản là ngồi nghỉ sau khi chạy nhảy. Mỗi khi trời nổi gió, lá đa xào xạc, những cành cây khẽ rung lên như đang thì thầm kể chuyện. Vào những buổi sinh hoạt ngoài trời, thầy cô thường cho lớp ngồi thành vòng tròn dưới gốc đa để nghe kể chuyện hoặc sinh hoạt tập thể. Cây đa ấy đã chứng kiến bao tiếng cười, bao trò chơi và cả những lần em bị trầy đầu gối khi ngã nhưng vẫn cố cười vì có bạn bè bên cạnh. Dù không nói được, cây đa vẫn lặng lẽ đứng đó, che mát và gắn bó với tuổi thơ học trò của em.
Giờ đây khi đã chuyển sang ngôi trường mới, mỗi lần nhớ về trường cũ, em lại nhớ đến cây đa to lớn ấy. Với em, cây đa không chỉ là một cây xanh mà còn là ký ức sống động của một thời học sinh hồn nhiên và đáng trân trọng.
Có những sự gắn bó không đến từ điều gì quá lớn lao, mà được hình thành dần dần qua những ngày tháng quen thuộc. Với em, cây bằng lăng tím trồng trước dãy phòng học mới chính là hình ảnh như thế, lặng lẽ hiện diện nhưng để lại nhiều cảm xúc khó quên.
Cây bằng lăng được trồng từ khi khu nhà mới của trường hoàn thành, lúc ấy cây còn nhỏ, thân mảnh và tán lá chưa rộng. Theo thời gian, cây lớn dần, thân cây cao hơn, cành vươn ra che mát cả lối đi trước lớp em. Lá bằng lăng xanh mướt, thuôn dài, khi gió thổi lại rung nhẹ, tạo cảm giác rất dễ chịu. Đến mùa hè, cây bắt đầu nở hoa, những chùm hoa tím nhạt bung nở trên cao, làm cho dãy phòng học vốn đơn điệu trở nên mềm mại và sinh động hơn. Mỗi buổi sáng đến lớp, nhìn thấy màu hoa tím nổi bật dưới nền trời xanh, em cảm thấy tâm trạng nhẹ nhàng và thoải mái hơn trước khi vào giờ học. Giờ ra chơi, em và các bạn thường đứng dưới bóng cây bằng lăng để trò chuyện, tránh nắng hoặc ngắm những cánh hoa rơi nhẹ xuống sân. Có những hôm tan học, em đi chậm lại để nhìn cây bằng lăng lần cuối trong ngày, như một thói quen nhỏ mà em cũng không để ý từ khi nào. Cây bằng lăng ấy đã chứng kiến những buổi học đầu tiên ở khu nhà mới, những giờ kiểm tra căng thẳng và cả những tiếng cười giòn tan của học sinh.
Đối với em, cây bằng lăng không chỉ làm đẹp cho sân trường mà còn gắn liền với những ngày tháng học tập đầy kỷ niệm. Mai sau khi rời xa mái trường, màu tím dịu dàng của hoa bằng lăng chắc chắn sẽ vẫn theo em trong những ký ức rất đỗi thân thương.
Trong sân trường em có một lối đi nhỏ dẫn ra sân thể dục, nơi mà mỗi lần bước qua em đều cảm thấy rất quen thuộc. Dọc theo lối đi ấy, cây sấu già đứng im lìm, không rực rỡ sắc hoa nhưng lại mang một vẻ đẹp bình dị và gần gũi.
Cây sấu có thân cao, thẳng, vỏ cây sần sùi và màu nâu xám. Những cành sấu vươn dài, lá xanh rậm rạp, tạo thành một mái che tự nhiên cho con đường phía dưới. Vào những buổi trưa nắng, đi dưới bóng cây sấu, em cảm nhận rõ sự mát mẻ và dễ chịu. Mỗi lần ra sân thể dục, lớp em đều đi ngang qua cây sấu ấy, nên hình ảnh của cây dần trở nên quen thuộc như một phần của sinh hoạt hằng ngày. Đến mùa sấu ra quả, từng chùm quả xanh treo lơ lửng trên cành, khiến nhiều bạn thích thú ngước nhìn. Dù không được hái sấu, nhưng chỉ cần nhìn những quả sấu đong đưa trong gió cũng đủ làm con đường thêm sinh động. Cây sấu ấy đã chứng kiến những buổi tập thể dục mệt nhoài, những lần xếp hàng ngay ngắn trước giờ học và cả những lúc em cùng bạn bè vừa đi vừa trò chuyện rôm rả. Dưới tán cây sấu, bao bước chân học sinh đã đi qua, để lại những kỷ niệm rất bình thường nhưng đáng nhớ.
Với em, cây sấu bên lối đi không chỉ là một cây xanh mà còn là một phần của nhịp sống học đường. Hình ảnh cây sấu lặng lẽ đứng đó sẽ luôn gợi cho em nhớ về những ngày tháng học trò giản dị mà khó quên.
Trong sân trường em có một góc không quá rộng nhưng lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười, đó là khu vực gần căn-tin. Nơi ấy có một cây me già đứng từ rất lâu, âm thầm gắn bó với sinh hoạt hằng ngày của học sinh mà ít ai để ý.
Cây me có thân cao và hơi nghiêng về một phía, lớp vỏ nâu sẫm với nhiều vết nứt do thời gian để lại. Những cành me tỏa ra rộng, lá nhỏ li ti, xanh mướt và xếp đều nhau tạo thành một tán cây thoáng mát. Vào giờ ra chơi, học sinh thường tụ tập gần căn-tin để mua quà vặt, và bóng cây me trở thành nơi trú nắng quen thuộc. Có những buổi trưa nắng gắt, đứng dưới tán me, em cảm thấy không khí dịu hẳn đi, mồ hôi cũng bớt chảy hơn. Đến mùa me ra hoa, những chùm hoa trắng ngà li ti xuất hiện, tuy không rực rỡ nhưng mang một vẻ đẹp rất nhẹ nhàng. Khi me kết trái, từng quả xanh treo lủng lẳng trên cành, khiến nhiều bạn thích thú ngước nhìn rồi trêu đùa nhau. Cây me ấy đã chứng kiến những buổi xếp hàng dài trước căn-tin, những lần em cùng bạn bè vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, và cả những kỷ niệm rất đời thường của tuổi học trò. Dưới tán cây me, tiếng cười, tiếng gọi nhau hòa lẫn vào nhau, tạo nên một không gian quen thuộc mà gần gũi.
Với em, cây me ở gần căn-tin không chỉ là một cây xanh mà còn là một phần của nhịp sống học đường. Mai này khi không còn được đứng dưới tán me ấy mỗi giờ ra chơi, em tin rằng hình ảnh cây me già vẫn sẽ gợi lại trong em những ký ức rất thân thương về quãng thời gian đi học.
Không phải cây nào trong sân trường cũng gây ấn tượng bởi tán lá rộng hay hoa rực rỡ, có những cây mang vẻ đẹp rất riêng nhờ sự giản dị và ngay ngắn. Với em, hàng cau trồng trước khu văn phòng chính là hình ảnh như thế, đặc biệt là cây cau cao nhất đứng gần cổng phụ.
Cây cau ấy có thân thẳng, tròn và cao vút, lớp vỏ màu xám nhạt, trơn láng. Lá cau mọc trên ngọn, xòe ra như chiếc quạt xanh, mỗi khi gió thổi lại đung đưa nhịp nhàng. So với những cây khác trong sân trường, cây cau không tạo bóng mát rộng, nhưng lại mang đến cảm giác gọn gàng và thanh thoát. Mỗi buổi sáng đến trường, khi đi ngang qua khu văn phòng, em đều nhìn thấy cây cau đứng thẳng, yên lặng giữa không gian nghiêm túc ấy. Những lúc trường tổ chức chào cờ hay đón khách, khu vực này trở nên trang trọng hơn nhờ hàng cau xanh mát. Cây cau đã chứng kiến bao buổi lễ, bao lần thầy cô đi lại làm việc và cả những ngày sân trường vắng lặng vào dịp nghỉ hè. Dù không gắn với những trò chơi hay giờ ra chơi sôi nổi, cây cau vẫn âm thầm góp phần làm cho sân trường thêm đẹp và cân đối. Mỗi lần ngước nhìn thân cau cao vút, em lại liên tưởng đến sự ngay thẳng và nghiêm túc trong học tập và sinh hoạt.
Đối với em, cây cau trước khu văn phòng không chỉ là một cây xanh mà còn là hình ảnh tượng trưng cho nề nếp và kỷ luật của mái trường. Hình ảnh cây cau đứng thẳng giữa sân trường sẽ luôn là một ký ức rất riêng trong quãng đời học sinh của em.
Trong sân trường em có những hình ảnh không nằm ở trung tâm nhưng lại âm thầm in sâu vào ký ức. Với em, đó chính là bụi tre mọc dọc theo hàng rào cuối sân, nơi ít người chú ý nhưng lại gắn bó với em và bạn bè theo cách rất riêng.
Bụi tre nằm sát hàng rào phía sau trường, nơi ít học sinh lui tới hơn so với sân chính. Những thân tre cao, thẳng, màu xanh pha vàng, xếp sát nhau thành một hàng đều đặn. Lá tre dài, mảnh, mỗi khi gió thổi lại xào xạc, tạo nên âm thanh rất quen thuộc. Vào những buổi trưa nắng, khi sân trường vắng lặng, đứng gần bụi tre, em cảm nhận được sự mát mẻ và yên tĩnh khác hẳn với những khu vực đông người. Có những hôm trực nhật cuối buổi, em cùng vài bạn ra khu vực cuối sân để dọn dẹp, vừa làm vừa nghe tiếng tre lao xao trong gió, cảm giác mệt mỏi cũng vơi đi phần nào. Bụi tre ấy không rực rỡ sắc hoa, cũng không cho quả ngọt, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất giản dị và bền bỉ. Qua bao mùa mưa nắng, tre vẫn đứng đó, thân thẳng và vững vàng. Em từng thấy sau cơn mưa lớn, nhiều cây trong sân bị rụng lá hoặc gãy cành, nhưng bụi tre vẫn xanh tươi như không hề bị ảnh hưởng. Cây tre đã chứng kiến những buổi lao động âm thầm, những lần em và bạn bè trò chuyện nhỏ nhẹ nơi góc sân yên tĩnh và cả những khoảnh khắc rất bình thường nhưng đáng nhớ của tuổi học trò.
Với em, bụi tre bên hàng rào không chỉ là một cây xanh mà còn là hình ảnh tượng trưng cho sự giản dị và kiên cường. Mai này dù không còn học dưới mái trường ấy nữa, hình ảnh những thân tre thẳng tắp, rung nhẹ trong gió chắc chắn vẫn sẽ theo em như một phần ký ức đẹp của quãng đời học sinh.
Thông qua những bài văn mẫu miêu tả cây ở sân trường, học sinh không chỉ học được cách quan sát sự vật xung quanh mà còn biết trân trọng hơn những kỷ niệm gắn bó với mái trường thân yêu. Hy vọng các bài viết trên sẽ là nguồn tham khảo hữu ích, giúp các em tự tin hoàn thành bài làm của mình với nội dung sinh động, cảm xúc tự nhiên và bố cục rõ ràng. Khi viết bằng sự chân thành, mỗi bài văn chắc chắn sẽ để lại ấn tượng tốt với thầy cô.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!