I. Mở bài
Giới thiệu người bạn thân (tên, học cùng lớp, quen nhau trong hoàn cảnh nào).
Dẫn dắt vào kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa em và bạn.
Ví dụ: Trong quãng thời gian đi học, em có nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi là…
II. Thân bài
1. Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm
Kỉ niệm xảy ra khi nào? (đầu năm học, trong giờ ra chơi, lúc thi cử, đi dã ngoại…)
Ở đâu? (trong lớp học, sân trường, trên đường đi học…)
2. Diễn biến câu chuyện
Chuyện gì đã xảy ra?
Em gặp khó khăn/buồn/lo lắng/mắc lỗi như thế nào?
Người bạn đã làm gì?
Nên kể cụ thể bằng hành động, lời nói, tránh kể chung chung.
3. Cảm xúc của em trong kỉ niệm
Lúc đó em cảm thấy thế nào? (buồn, lo, sợ, cảm động…)
Khi được bạn giúp đỡ, cảm xúc thay đổi ra sao?
Em nhận ra điều gì từ tình bạn đó?
III. Kết bài
Khẳng định đây là kỉ niệm khó quên với em.
Nêu mong muốn: giữ gìn tình bạn, luôn yêu quý và trân trọng bạn.
Ví dụ: Dù thời gian trôi qua, em sẽ luôn nhớ kỉ niệm ấy và coi bạn là người bạn thân thiết của mình.
Trong quãng thời gian đi học, em có nhiều kỉ niệm đẹp với bạn bè, nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi là một buổi chiều mưa cùng bạn Minh Anh, người bạn ngồi chung bàn với em từ lớp 3. Chúng em quen nhau từ ngày đầu năm học và nhanh chóng trở nên thân thiết.
Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi tan học cuối học kì. Hôm đó trời đang nắng bỗng đổ mưa rất to. Em không mang áo mưa, còn bố mẹ thì bận chưa kịp đến đón. Em đứng nép dưới mái hiên, vừa lo vừa buồn vì sợ ướt. Lúc ấy, Minh Anh đã chạy đến bên em, cười rồi nói rằng chỉ có một áo mưa nhưng hai đứa có thể che chung. Bạn kéo em vào sát bên, cẩn thận che kín đầu cho em trước, còn mình thì ướt cả vai. Trên đường về, gió thổi mạnh làm áo mưa bay phần phật, nhưng Minh Anh vẫn nắm chặt tay em và bảo: “Không sao đâu, sắp tới rồi.” Lúc ấy, em vừa lạnh vừa xúc động, cảm thấy tình bạn thật ấm áp. Khi về đến nhà, nhìn bạn ướt sũng mà vẫn cười, em vội lấy khăn cho bạn lau người, em thấy thương bạn vô cùng.
Đến bây giờ, mỗi khi trời mưa, em lại nhớ đến kỉ niệm ấy. Dù chỉ là một chiếc áo mưa nhỏ, nhưng với em đó là minh chứng cho một tình bạn chân thành mà em sẽ luôn trân trọng.
Trong suốt những năm tiểu học, người bạn khiến em nhớ nhiều nhất là Tuấn, bạn cùng tổ học tập với em. Chúng em quen nhau từ lớp 4 và luôn giúp đỡ nhau trong học tập.
Kỉ niệm khó quên xảy ra vào một buổi kiểm tra Toán. Hôm đó, vì quá lo lắng nên em làm bài không tốt và bị cô giáo nhắc nhở trước lớp. Một vài bạn hiểu lầm rằng em quay cóp nên bàn tán xì xào. Em vừa xấu hổ vừa tủi thân, chỉ muốn khóc. Lúc ấy, Tuấn đã mạnh dạn đứng lên xin phép cô giáo để nói rõ rằng em đã tự làm bài và không hề gian lận. Tuấn còn kể rằng tối hôm trước em đã cùng bạn ôn bài rất chăm chỉ. Nghe bạn nói, em vô cùng bất ngờ và xúc động. Cô giáo sau đó đã hiểu ra và nhắc nhở cả lớp không nên vội vàng đánh giá người khác. Em nhìn Tuấn mà thấy lòng nhẹ hẳn đi, nước mắt suýt rơi vì cảm động.
Sau hôm đó, em nhận ra rằng tình bạn không chỉ là cùng nhau vui chơi mà còn là sự tin tưởng và bảo vệ nhau khi gặp khó khăn. Tuấn không sợ bị chú ý hay trách mắng mà vẫn dám nói lên sự thật để bênh vực em. Đó là kỉ niệm em không bao giờ quên và em luôn mong tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt theo thời gian.
Trong những người bạn em từng gặp, Lan là người để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc nhất. Lan học cùng lớp với em từ năm lớp 5 và là một người bạn hiền lành, chu đáo.
Kỉ niệm đáng nhớ xảy ra vào một buổi sáng trước giờ kiểm tra Chính tả. Hôm đó, vì vội đi học nên em quên mang vở ôn tập. Em lo lắng đến mức tay run run, sợ mình sẽ làm bài không tốt. Khi em đang ngồi buồn bã thì Lan nhẹ nhàng đặt quyển vở của bạn lên bàn em và bảo: “Cậu xem nhanh đi, tớ nhớ rồi.” Em rất ngạc nhiên vì Lan cũng cần ôn bài, nhưng vẫn nhường cho em trước. Trong vài phút ngắn ngủi, em cố gắng xem lại những phần quan trọng. Nhờ vậy, khi vào kiểm tra, em làm bài tốt hơn em nghĩ. Sau giờ học, em cảm ơn Lan rất nhiều, tặng cho bạn một hộp sữa, còn bạn chỉ cười và nói rằng bạn bè thì nên giúp nhau.
Lúc đó, em cảm thấy tình bạn thật giản dị nhưng vô cùng quý giá. Từ kỉ niệm ấy, em hiểu rằng một hành động nhỏ cũng có thể giúp người khác vượt qua khó khăn lớn. Em sẽ luôn nhớ đến Lan và trân trọng tình bạn trong sáng, chân thành mà chúng em đã dành cho nhau.
Trong lớp em, người bạn thân nhất là Hoàng, bạn học cùng em từ lớp 1. Chúng em đã cùng nhau trải qua rất nhiều kỉ niệm vui buồn suốt những năm tiểu học.
Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần thi chạy trong hội thao của trường. Hôm đó, em được chọn tham gia chạy tiếp sức nhưng lại rất lo lắng vì sợ làm đội thua. Khi đến lượt em chạy, vì hồi hộp nên em bị vấp ngã và trầy đầu gối. Em đau và xấu hổ, chỉ muốn bỏ cuộc. Lúc ấy, Hoàng chạy đến đỡ em dậy, nắm tay em thật chặt và nói nhỏ: “Cố lên, còn tớ ở đây.” Nghe bạn nói, em lấy lại bình tĩnh, tiếp tục chạy hết quãng đường của mình dù chân rất đau. Khi về đích, cả đội không giành giải cao nhưng Hoàng vẫn cười rất tươi và khen em đã cố gắng hết sức. Em cảm thấy vừa đau vừa xúc động, nhưng trong lòng lại rất ấm áp.
Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình bạn không phải lúc nào cũng là niềm vui, mà còn là sự động viên khi ta yếu đuối nhất. Em sẽ luôn nhớ cái nắm tay của Hoàng ngày hôm đó và mong rằng tình bạn của chúng em sẽ mãi không thay đổi.
Trong những năm đi học, em có một người bạn tên Phương, học cùng lớp và ngồi bàn trên. Chúng em quen nhau qua những lần cùng nhau trực nhật lớp.
Kỉ niệm khó quên xảy ra vào một buổi chiều trực nhật cuối tuần. Hôm đó, lớp chỉ còn hai đứa em ở lại dọn dẹp vì các bạn khác về sớm. Ban đầu, em cảm thấy rất mệt và có chút bực bội. Thấy vậy, Phương vừa quét lớp vừa kể chuyện vui để em đỡ chán. Hai đứa cùng lau bảng, xếp bàn ghế rồi cười đùa khi bị bụi phấn bám đầy áo. Khi xong việc, nhìn lớp học sạch sẽ, em cảm thấy rất vui và tự hào. Phương còn nói rằng làm việc cùng nhau tuy mệt nhưng rất đáng nhớ. Lúc ấy, em nhận ra rằng chính những việc nhỏ như vậy lại gắn kết tình bạn hơn cả những giờ chơi.
Sau buổi chiều đó, em không còn ngại trực nhật nữa mà xem đó là cơ hội để giúp lớp và hiểu bạn mình hơn. Đây là kỉ niệm giản dị nhưng khó quên đối với em, và em luôn trân trọng tình bạn chân thành với Phương.
Trong những năm học tiểu học, em có một người bạn thân tên là Huy, học cùng lớp và ở gần nhà em. Chúng em thường đi học chung nên rất hiểu và quý mến nhau. Trong số nhiều kỉ niệm đã qua, em nhớ nhất là lần Huy giúp em tìm lại chiếc cặp bị mất.
Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi chiều tan học. Vì mải chơi ở sân trường nên em để quên cặp ở ghế đá. Khi quay lại thì chiếc cặp đã không còn. Em lo lắng và sợ hãi vì trong cặp có sách vở và đồ dùng học tập. Thấy em đứng khóc, Huy không về nhà mà ở lại cùng em tìm khắp sân trường, hỏi từng bác bảo vệ và thầy cô trực. Trời lúc đó đã nhá nhem tối nhưng Huy vẫn kiên nhẫn động viên em đừng lo. Cuối cùng, chúng em tìm thấy chiếc cặp ở phòng bảo vệ vì có người nhặt được mang đến đó. Lúc ấy, em vừa mừng vừa cảm động vì nếu không có Huy ở bên, chắc em đã rất hoảng sợ.
Qua kỉ niệm đó, em nhận ra rằng tình bạn là sự sẵn sàng ở bên nhau khi gặp khó khăn. Dù thời gian trôi qua, em vẫn luôn nhớ và trân trọng tình bạn chân thành với Huy.
Trong lớp em, người bạn khiến em nhớ nhiều nhất là Mai, bạn ngồi cạnh em suốt năm lớp 5. Chúng em quen nhau từ đầu năm học và nhanh chóng trở nên thân thiết. Một kỉ niệm với Mai khiến em không thể quên.
Kỉ niệm ấy xảy ra khi em bị ốm phải nghỉ học hai ngày. Em lo lắng vì sợ không theo kịp bài vở của lớp. Khi quay lại trường, em thấy Mai đã cẩn thận chép đầy đủ bài cho em vào một quyển vở khác. Bạn còn ngồi lại sau giờ học để giảng lại những phần em chưa hiểu. Mai nói rằng bạn làm vậy vì sợ em bị điểm kém. Nghe bạn nói, em thấy rất xúc động vì sự quan tâm âm thầm ấy. Nhờ có Mai giúp đỡ, em nhanh chóng theo kịp các bạn và làm bài kiểm tra tốt hơn mong đợi.
Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tình bạn không cần điều gì to lớn, chỉ cần sự quan tâm chân thành. Em luôn coi Mai là người bạn đáng quý và mong rằng tình bạn của chúng em sẽ mãi bền lâu.
Trong suốt những năm đi học, em có một người bạn tên là Nam, học cùng lớp với em từ lớp 4. Chúng em từng có lúc giận nhau, nhưng chính một kỉ niệm đã khiến em nhớ mãi và càng trân trọng tình bạn này.
Kỉ niệm ấy xảy ra trong một giờ ra chơi. Vì hiểu lầm, Nam đã trách em trước mặt các bạn khiến em rất buồn. Em im lặng suốt cả buổi học hôm đó. Đến cuối giờ, Nam đã đứng lên xin lỗi em trước lớp, thừa nhận rằng mình đã hiểu sai. Lúc ấy, em rất bất ngờ và cảm động vì không phải ai cũng đủ can đảm để nhận lỗi như vậy. Khi Nam nói lời xin lỗi, em cảm thấy mọi buồn bực trong lòng đều tan biến. Em nhận ra rằng tình bạn không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng biết nhận lỗi và tha thứ sẽ giúp tình bạn trở nên bền chặt hơn.
Kỉ niệm ấy là bài học quý giá đối với em về sự chân thành trong tình bạn. Em sẽ luôn nhớ và trân trọng tình bạn với Nam, dù sau này có học ở những lớp khác nhau.
Trong lớp em, người bạn thân thiết nhất là Trang, bạn học cùng em từ lớp 3. Chúng em thường cùng nhau học bài và chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Một kỉ niệm vui với Trang khiến em nhớ mãi đến tận bây giờ.
Kỉ niệm ấy xảy ra sau một lần kiểm tra Tiếng Việt. Em đã rất cố gắng nhưng vẫn lo mình làm chưa tốt. Khi cô giáo trả bài, em bất ngờ đạt điểm cao. Trang là người đầu tiên quay sang ôm chầm lấy em và chúc mừng. Bạn còn nói rằng bạn tin em sẽ làm được vì đã thấy em chăm chỉ học bài. Lúc đó, em cảm thấy niềm vui được nhân lên gấp đôi vì có bạn cùng chia sẻ. Em nhận ra rằng tình bạn không chỉ là giúp nhau lúc khó khăn mà còn là cùng nhau vui mừng khi đạt được kết quả tốt.
Kỉ niệm ấy khiến em thêm yêu quý Trang và trân trọng tình bạn của chúng em. Em mong rằng chúng em sẽ luôn đồng hành và động viên nhau trong học tập cũng như trong cuộc sống.
Trong những người bạn thân của em, người để lại nhiều kỉ niệm nhất là Quân, bạn học cùng lớp và ngồi cùng bàn với em. Một kỉ niệm về sinh nhật của em với Quân khiến em nhớ mãi không quên.
Kỉ niệm ấy xảy ra vào ngày sinh nhật em. Hôm đó, em không tổ chức sinh nhật vì bố mẹ bận rộn. Em nghĩ sẽ chẳng có ai nhớ đến. Nhưng khi đến lớp, Quân đã tặng em một tấm thiệp nhỏ do bạn tự làm và chúc em sinh nhật vui vẻ. Tấm thiệp tuy đơn giản nhưng đầy những lời chúc chân thành. Lúc ấy, em rất bất ngờ và cảm động vì có người nhớ đến ngày đặc biệt của mình. Nhờ món quà nhỏ ấy, em cảm thấy ngày sinh nhật trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tình bạn không nằm ở giá trị vật chất mà ở tấm lòng. Em sẽ luôn ghi nhớ buổi sinh nhật giản dị ấy và trân trọng tình bạn với Quân.
Trong những năm học tiểu học, em có một người bạn tên là Phúc, học cùng lớp và thường chơi cùng em vào giờ ra chơi. Chúng em quen nhau nhờ cùng thích đá cầu nên nhanh chóng trở nên thân thiết. Một kỉ niệm với Phúc khiến em nhớ mãi đến bây giờ.
Kỉ niệm ấy xảy ra trong một giờ ra chơi. Hôm đó, em chạy đuổi theo quả bóng thì bất ngờ trượt chân ngã xuống sân, đầu gối bị trầy và chảy máu. Em vừa đau vừa sợ, nước mắt chảy ra lúc nào không hay. Phúc đã chạy đến rất nhanh, đỡ em dậy rồi lấy khăn tay lau vết thương cho em. Bạn còn đứng chắn trước mặt em khi vài bạn khác tò mò nhìn vào, nói rằng em cần được nghỉ ngơi. Sau đó, Phúc dìu em lên phòng y tế và ở lại cho đến khi em đỡ đau hơn. Lúc ấy, em cảm thấy rất an tâm vì có bạn ở bên cạnh. Sự quan tâm của Phúc khiến em quên đi cơn đau và thấy tình bạn thật ấm áp.
Kỉ niệm ấy tuy không lớn nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc. Em luôn nhớ và trân trọng tình bạn chân thành với Phúc, mong rằng chúng em sẽ mãi quan tâm và giúp đỡ nhau như thế.
Trong lớp em, người bạn để lại cho em nhiều ấn tượng là Linh, một bạn học chăm chỉ và hiền lành. Chúng em quen nhau trong một cuộc thi vẽ tranh của trường. Chính từ cuộc thi ấy, một kỉ niệm đẹp về tình bạn đã xảy ra.
Hôm đó, lớp em tham gia cuộc thi vẽ tranh bảo vệ môi trường. Em và Linh đều đạt giải, nhưng Linh được điểm cao hơn. Khi lên nhận thưởng, Linh bất ngờ chia sẻ phần quà của mình cho em vì biết em rất thích bộ bút màu đó. Em rất ngạc nhiên và cảm động vì Linh hoàn toàn có thể giữ phần thưởng cho riêng mình. Linh nói rằng bạn vui hơn khi được chia sẻ niềm vui với bạn bè. Lúc ấy, em thấy tình bạn thật đáng quý và trong lòng tràn đầy niềm vui.
Kỉ niệm này giúp em hiểu rằng tình bạn không chỉ là cùng nhau cố gắng mà còn là biết chia sẻ và nhường nhịn. Em sẽ luôn nhớ đến Linh và trân trọng tình bạn trong sáng mà chúng em đã có.
Trong quãng thời gian đi học, em có một người bạn tên là Dũng, học cùng lớp với em từ lớp 5. Chúng em không phải lúc nào cũng làm đúng, nhưng chính một kỉ niệm đã khiến em nhớ mãi về tình bạn này.
Kỉ niệm xảy ra khi em và Dũng nói chuyện riêng trong giờ học và bị cô giáo phạt ở lại lau bảng. Em cảm thấy rất buồn và xấu hổ. Sau giờ học, khi mọi người đã về hết, Dũng vẫn vui vẻ ở lại cùng em dù bạn không bị phạt nặng như em. Hai đứa vừa lau bảng vừa nói chuyện, Dũng còn an ủi em đừng buồn và rút kinh nghiệm lần sau. Nhờ có bạn ở bên, em không còn cảm thấy cô đơn hay tủi thân nữa. Em nhận ra rằng tình bạn không chỉ là chia sẻ niềm vui mà còn là cùng nhau chịu trách nhiệm khi mắc lỗi.
Kỉ niệm ấy giúp em hiểu hơn về sự đồng cảm trong tình bạn. Em luôn nhớ và trân trọng Dũng như một người bạn đáng quý.
Trong lớp em, người bạn khiến em nhớ nhiều nhất là Thảo, bạn ngồi phía sau em. Chúng em quen nhau từ đầu năm học và thường cùng nhau học bài. Một kỉ niệm với Thảo khiến em không bao giờ quên.
Kỉ niệm xảy ra sau một lần kiểm tra Toán khi em bị điểm thấp. Em rất buồn và lo sợ bố mẹ sẽ trách mắng. Thấy em im lặng suốt giờ ra chơi, Thảo đã đến ngồi cạnh và nhẹ nhàng nói rằng điểm số không phải là tất cả. Bạn kể rằng trước đây bạn cũng từng bị điểm kém nhưng sau đó cố gắng hơn. Những lời nói ấy khiến em cảm thấy nhẹ lòng và có thêm động lực. Nhờ sự động viên của Thảo, em quyết tâm học tập chăm chỉ hơn trong những lần sau.
Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tình bạn là nguồn động viên tinh thần rất lớn. Em sẽ luôn nhớ và trân trọng tình bạn chân thành với Thảo.
Trong những năm tiểu học, em có một người bạn thân tên là Khánh, học cùng lớp và thường cùng em tham gia các hoạt động của lớp. Một kỉ niệm đáng nhớ với Khánh gắn liền với ngày 20 tháng 11.
Hôm đó, em và Khánh cùng các bạn chuẩn bị một món quà nhỏ để tặng cô giáo. Em được giao nhiệm vụ giữ món quà nhưng lại rất lo sợ bị phát hiện. Khánh đã giúp em cất món quà vào cặp của bạn và luôn nhắc em giữ bí mật. Đến lúc tặng quà, nhìn cô giáo mỉm cười hạnh phúc, em cảm thấy rất vui. Em nhận ra rằng nhờ có sự phối hợp và tin tưởng lẫn nhau, mọi việc mới diễn ra suôn sẻ.
Kỉ niệm ấy khiến em thêm yêu quý Khánh và tình bạn của chúng em. Em mong rằng chúng em sẽ luôn giữ được sự gắn bó và tin tưởng nhau trong suốt những năm học sau này.
Trong quãng thời gian đi học, em có nhiều kỉ niệm đẹp với bạn bè, nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi là một buổi chiều mưa lớn cùng bạn Minh, người bạn ngồi cùng bàn với em suốt năm lớp Năm. Minh là người ít nói nhưng rất tốt bụng, và chính hôm ấy em đã hiểu thế nào là tình bạn thật sự.
Hôm đó tan học muộn vì cả lớp trực nhật. Khi ra đến cổng trường thì trời đổ mưa rất to. Em không mang áo mưa, còn nhà lại xa nên đứng nép vào mái hiên chờ mưa tạnh. Em vừa lo vừa buồn vì sợ ba mẹ đợi. Lúc ấy, Minh từ phía sau chạy lại, trên tay chỉ có một chiếc áo mưa mỏng. Minh không nói nhiều, chỉ cười rồi kéo em cùng chui vào áo mưa, bảo rằng “đi chung cho đỡ ướt”. Hai đứa vừa đi vừa cười vì mưa tạt ướt cả giày, có lúc gió mạnh làm áo mưa bay phần phật. Đến ngã ba gần nhà em, Minh dừng lại, dù đoạn đường về nhà bạn còn xa hơn. Em thấy lòng mình ấm lại giữa cơn mưa lạnh. Lúc ấy em vừa cảm động vừa thương Minh. Em nhận ra rằng tình bạn không cần những điều to lớn, chỉ cần một hành động nhỏ đúng lúc cũng đủ khiến người khác nhớ mãi.
Dù đã lâu trôi qua, em vẫn không quên cơn mưa chiều hôm ấy. Em mong rằng tình bạn của em và Minh sẽ luôn bền chặt và em sẽ trân trọng người bạn tốt ấy suốt những năm tháng sau này.
Trong suốt những năm đi học, em có rất nhiều kỉ niệm cùng bạn bè, nhưng kỉ niệm khiến em nhớ nhất là câu chuyện với bạn Lan – người bạn thân từ những ngày đầu vào lớp Một. Đó là một kỉ niệm tuy nhỏ nhưng khiến em rất xúc động.
Hôm ấy là ngày kiểm tra giữa kì môn Toán. Vì vội vàng, em làm rách quyển tập kiểm tra khi lấy ra khỏi cặp. Em hoảng hốt vì sợ thầy cô hiểu lầm là em không chuẩn bị bài. Em lo đến mức suýt khóc và không biết phải làm sao. Lan ngồi cạnh em đã nhìn thấy tất cả. Bạn nhẹ nhàng đưa cho em quyển tập dự phòng của mình và nói nhỏ rằng em cứ dùng đi, còn bạn sẽ xin giấy sau. Trong suốt giờ làm bài, Lan luôn quay sang nhìn em mỉm cười để em yên tâm hơn. Nhờ có Lan, em làm bài kiểm tra rất tốt và không còn lo sợ nữa. Khi nộp bài xong, em thấy lòng mình nhẹ nhõm và vô cùng biết ơn. Em hiểu rằng Lan không chỉ là bạn học mà còn là người luôn sẵn sàng giúp đỡ em khi em gặp khó khăn.
Kỉ niệm ấy đến nay em vẫn nhớ như in. Em mong rằng tình bạn của em và Lan sẽ luôn đẹp và em sẽ cố gắng trở thành một người bạn tốt như Lan đối với mọi người xung quanh.
Trong những năm tháng cắp sách đến trường, em có nhiều kỉ niệm vui buồn cùng bạn bè, nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em bị điểm kém và được bạn Tuấn an ủi. Tuấn là bạn học chung lớp với em từ năm lớp Ba và là người luôn lạc quan.
Hôm đó, em nhận bài kiểm tra Tiếng Việt và chỉ được điểm năm. Em rất buồn vì đã cố gắng học bài nhưng vẫn làm sai nhiều câu. Trong giờ ra chơi, em ngồi một mình ở góc sân trường, không muốn nói chuyện với ai. Tuấn thấy vậy liền đến ngồi cạnh em. Bạn không chê cười mà nhẹ nhàng kể rằng trước đây bạn cũng từng bị điểm thấp, nhưng nhờ cố gắng hơn nên đã tiến bộ. Tuấn còn hứa sẽ cùng em ôn bài mỗi chiều sau giờ học. Nghe những lời ấy, em cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Em không còn thấy xấu hổ mà thay vào đó là quyết tâm cố gắng hơn. Nhờ có Tuấn, em đã không bỏ cuộc và sau đó kết quả học tập của em cũng tốt dần lên.
Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng tình bạn không chỉ là cùng nhau vui chơi mà còn là động viên nhau khi gặp khó khăn. Em sẽ luôn nhớ và trân trọng tình bạn với Tuấn, người đã giúp em tự tin hơn trong học tập và cuộc sống.
Trong quãng đời học sinh, em có nhiều kỉ niệm đáng nhớ, nhưng kỉ niệm khiến em không thể quên là buổi tập văn nghệ cùng bạn Hạnh. Hạnh là bạn học chung lớp và rất thích múa hát.
Cuối năm học, lớp em tham gia biểu diễn văn nghệ. Em được chọn vào nhóm múa nhưng lại rất nhút nhát và hay quên động tác. Trong buổi tập đầu tiên, em làm sai nhiều lần và bị các bạn nhắc nhở. Em buồn và muốn xin rút khỏi đội múa. Hạnh đã đến nắm tay em, kiên nhẫn chỉ từng động tác một. Mỗi khi em làm đúng, bạn đều vỗ tay khen ngợi khiến em tự tin hơn. Có hôm tập đến tối muộn, Hạnh vẫn không bỏ cuộc mà tập cùng em đến khi em nhớ hết bài. Nhờ sự giúp đỡ của Hạnh, em đã hoàn thành tiết mục rất tốt trong ngày biểu diễn. Khi đứng trên sân khấu, em thấy Hạnh cười với em từ dưới hàng ghế khán giả, lòng em tràn đầy niềm vui.
Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng một người bạn tốt sẽ luôn ở bên khi mình cần. Em mong rằng tình bạn giữa em và Hạnh sẽ mãi bền lâu và em sẽ luôn nhớ đến những ngày tập văn nghệ đầy ắp tiếng cười ấy.
Trong suốt thời gian đi học, em có rất nhiều kỉ niệm về tình bạn, nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi là câu chuyện với bạn Phong vào năm lớp Năm. Phong là bạn mới chuyển đến lớp em đầu năm học.
Một hôm trong giờ tập viết, em làm rơi chiếc bút mực duy nhất xuống đất khiến ngòi bị hỏng. Em rất lo vì không còn bút để viết tiếp bài. Phong thấy vậy liền đưa cho em chiếc bút mực mới của bạn và bảo em cứ dùng tạm. Cả buổi học hôm đó, Phong phải viết bằng bút chì nhưng không hề than phiền. Sau giờ học, em cảm ơn bạn rất nhiều nhưng Phong chỉ cười và nói rằng bạn bè giúp nhau là chuyện bình thường. Lúc ấy em cảm thấy rất cảm động vì dù mới quen nhau nhưng Phong đã đối xử với em rất chân thành. Từ đó, em và Phong trở nên thân thiết hơn và thường giúp đỡ nhau trong học tập.
Dù sau này có thể mỗi người học một nơi, em vẫn sẽ luôn nhớ đến chiếc bút mực năm lớp Năm. Em mong rằng tình bạn của chúng em sẽ luôn đẹp và em sẽ học được cách sống tốt bụng như Phong.
Thông qua đề văn này, học sinh không chỉ rèn luyện kĩ năng kể chuyện mà còn học cách trân trọng tình bạn, biết yêu thương và sẻ chia với những người luôn đồng hành cùng mình. Hy vọng các bài văn gợi ý sẽ giúp các em dễ dàng triển khai ý, viết được bài văn giàu cảm xúc và đạt kết quả tốt trong học tập.
Bài viết có hữu ích với bạn không?
Có
Không
Cám ơn bạn đã phản hồi!