Kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng (điểm cao)

Đóng góp bởi: Nguyễn Thị Ngọc Diễm
Cập nhật 3 ngày trước
3378 lượt xem

Trong cuộc sống, mỗi bạn nhỏ đều có những khoảnh khắc khiến bố mẹ tự hào và vui lòng. Đó có thể là một việc làm nhỏ bé nhưng xuất phát từ sự cố gắng và tấm lòng chân thành. Khi kể lại câu chuyện của mình, em không chỉ nhớ lại niềm vui của bố mẹ mà còn cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của tình yêu thương gia đình. Dưới đây là tổng hợp các bài văn mẫu kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng.

1Dàn ý bài văn kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng

I. Mở bài

  • Giới thiệu hoàn cảnh chung: Một lần em đã làm một việc tốt/đáng khen khiến bố mẹ rất vui lòng.
  • Nêu sơ lược việc đó là gì (ví dụ: giúp mẹ dọn nhà, chăm em, đạt điểm tốt, biết tự giác học bài,…).

II. Thân bài

1. Hoàn cảnh xảy ra sự việc

  • Thời gian: khi nào? (cuối tuần, buổi tối, dịp nghỉ lễ…).
  • Lý do/em nhận ra điều gì khiến em muốn làm việc đó: muốn giúp bố mẹ, muốn bố mẹ vui hơn,…

2. Diễn biến chi tiết

Em đã làm gì?

Ví dụ:

  • Tự giác dọn phòng, rửa chén, quét nhà.
  • Chăm em nhỏ giúp mẹ.
  • Học bài, làm bài tốt để bố mẹ yên tâm.
  • Giúp bố làm việc nhà hoặc sửa đồ.

Miêu tả cụ thể từng bước:

  • Em bắt tay vào làm như thế nào?
  • Có khó khăn gì không?
  • Em cố gắng ra sao?

3. Phản ứng của bố mẹ

  • Bố mẹ phát hiện hoặc nhận ra việc em làm như thế nào?
  • Thái độ, cảm xúc: vui, bất ngờ, khen ngợi, động viên,…
  • Lời nói hoặc hành động thể hiện sự vui lòng của bố mẹ.

4. Cảm xúc của em

  • Em cảm thấy thế nào khi thấy bố mẹ vui? (tự hào, hạnh phúc, muốn cố gắng hơn…).
  • Bài học hoặc điều em rút ra: tiếp tục chăm ngoan, giúp đỡ gia đình,…

III. Kết bài

  • Khẳng định lại ý nghĩa của việc làm đó.
  • Nêu mong muốn: sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt hơn để bố mẹ luôn vui lòng và hạnh phúc.

2Bài 1: Giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa vào dịp cuối tuần

Cuối tuần luôn là dịp để gia đình em sum họp và thư giãn sau một tuần học tập, làm việc căng thẳng. Thường ngày, công việc dọn dẹp trong nhà vẫn do mẹ đảm nhận chính, còn em thì mải mê với bài vở hoặc vui chơi. Tuy nhiên, có một lần, em đã quyết định tự mình giúp mẹ lau dọn nhà cửa sạch sẽ. Đó là việc làm khiến bố mẹ em rất vui lòng, bởi em muốn thể hiện sự quan tâm và san sẻ công việc với mẹ, để mẹ có thời gian nghỉ ngơi sau những ngày vất vả.

Hôm ấy là một buổi sáng chủ nhật, ánh nắng rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ, chiếu sáng cả căn phòng nhỏ xinh của gia đình em. Sau bữa ăn sáng, em nhận thấy mẹ có vẻ mệt mỏi, trên tay vẫn cầm cây lau nhà và chiếc khăn bụi. Tự nhiên trong em dâng lên một cảm giác thương mẹ vô cùng. Em nghĩ: “Tại sao mình không giúp mẹ dọn dẹp để mẹ đỡ vất vả nhỉ?” Suy nghĩ ấy thôi thúc em hành động ngay lập tức. Em đến gần mẹ, nhỏ nhẹ nói: “Mẹ để con giúp mẹ dọn dẹp hôm nay nhé!” Mẹ em khá bất ngờ và còn hỏi lại: “Con có làm được không?” Em mỉm cười tự tin, gật đầu chắc chắn. Em bắt đầu công việc bằng cách thu dọn gọn gàng đồ chơi, sách vở đang vương vãi khắp phòng khách. Tiếp đến, em cầm chổi quét sạch sàn nhà, chú ý đến từng góc khuất dưới gầm bàn, gầm ghế. Dù bàn tay nhỏ bé có lúc làm chiếc chổi vướng víu, nhưng em vẫn kiên trì. Tiếp theo, em lau bụi lên các đồ nội thất bằng khăn ẩm, để mọi thứ sáng bóng sạch sẽ. Khó khăn lớn nhất là khi em lau sàn nhà, vì xô nước có phần nặng đối với em. Em phải cẩn thận từng bước, tránh làm tràn nước ra ngoài. Có lúc nước văng ra, sàn nhà bị trơn, em phải đi lấy khăn khô lau lại. Dù mệt nhưng em cảm thấy rất vui vì công việc mình làm có ích cho mẹ. Khoảng hơn một tiếng sau, căn nhà đã trở nên sạch sẽ, mọi vật được sắp xếp gọn gàng đâu vào đấy. Mẹ quay trở vào, nhìn thấy thành quả của em liền bất ngờ ôm chầm lấy em: “Con giỏi quá! Nhờ con mà mẹ được nghỉ ngơi đôi chút.” Khuôn mặt mẹ ánh lên sự hài lòng, còn bố cũng khen ngợi: “Con lớn rồi đấy!” Hai người nhìn em bằng ánh mắt trìu mến, khiến trái tim em như muốn nhảy lên vì sung sướng. Tận mắt nhìn thấy sự vui mừng của bố mẹ, em cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc. Em hiểu rằng, những việc nhỏ bé mình làm có thể giúp đỡ rất nhiều cho gia đình. Em tự nhủ sẽ cố gắng chăm ngoan và tự giác hơn để luôn là niềm vui của bố mẹ.

Việc giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa không chỉ khiến bố mẹ em hài lòng mà còn giúp em nhận ra ý nghĩa của sự chia sẻ và trách nhiệm trong gia đình. Em mong rằng sau này mình sẽ làm được nhiều việc tốt hơn nữa để góp phần xây dựng mái ấm nhỏ luôn tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc.

3Bài 2: Tự giác học bài và đạt điểm cao trong kỳ kiểm tra

Những ngày cuối học kỳ, áp lực bài vở và các kỳ kiểm tra khiến ai cũng căng thẳng, nhất là em – một học sinh tiểu học luôn mong muốn bố mẹ yên tâm về kết quả học tập của mình. Có một lần, em đã tự hứa với bản thân sẽ tự giác học tập, chăm chỉ ôn luyện để đạt thành tích tốt nhất. Việc này đã khiến bố mẹ vô cùng vui lòng và tự hào về em.

Khoảng thời gian đó là buổi tối trước kỳ kiểm tra cuối kỳ môn Toán – môn học mà em thường không tự tin. Nhìn thấy bố mẹ lo lắng, dặn dò em học bài kĩ, em càng quyết tâm không làm bố mẹ thất vọng. Em nghĩ, nếu mình cố gắng, tự giác, thì không chỉ bố mẹ bớt lo mà bản thân cũng tiến bộ hơn. Ngay khi về nhà, thay vì bật tivi hoặc chơi điện tử như mọi khi, em lấy sách vở ra bàn và bắt đầu ôn lại bài học. Em tự mình xem lại các công thức, làm đi làm lại các bài tập mẫu, ghi chú những phần mình còn chưa chắc chắn. Có những câu hỏi khó, em không nản lòng mà xem lại bài giảng, hỏi thầy cô qua nhóm lớp hoặc nhờ chị gái hướng dẫn. Những phép toán dài dòng làm em hoa mắt, nhưng em kiên trì luyện tập từng bước một cho đến khi làm đúng mới thôi. Việc tự học không hề dễ dàng, nhất là khi xung quanh có nhiều trò tiêu khiển hấp dẫn. Nhiều lúc em mỏi mắt, buồn ngủ, muốn bỏ dở nhưng lại nghĩ đến ánh mắt mong chờ của bố mẹ. Điều đó trở thành động lực để em tiếp tục cầm bút, miệt mài cho đến khi cảm thấy tự tin với kiến thức của mình. Ngày hôm sau, em bước vào phòng kiểm tra với tâm trạng vững vàng. Đề bài khá "khó nhằn", nhưng nhờ đã luyện tập nhiều, em giải quyết từng câu một, không bỏ sót phần nào. Kết thúc bài thi, em hồi hộp chờ đợi kết quả. Khi giáo viên trả bài, em vỡ òa trong sung sướng vì đạt điểm cao ngoài mong đợi. Em chạy ngay về nhà, khoe với bố mẹ tờ bài kiểm tra đỏ điểm 10. Bố mẹ nhìn em, ánh mắt lấp lánh tự hào, mẹ xoa đầu em khen: “Con ngoan và chăm chỉ lắm!” Bố còn ôm em vào lòng, nói: “Đây là phần thưởng xứng đáng cho sự tự giác, cố gắng của con!” Niềm vui của bố mẹ là nguồn động lực lớn nhất đối với em. Lúc ấy, em cảm thấy yêu việc học hơn, và càng thấm thía rằng: nếu mình tự giác, nỗ lực thật sự, thành quả tốt đẹp sẽ đến. Em hứa với bản thân sẽ tiếp tục cố gắng, tự lập trong học tập để bố mẹ mãi vui lòng và tự hào về mình.

Việc tự giác học tập không chỉ giúp em đạt kết quả tốt mà còn mang lại niềm vui lớn cho gia đình. Em hiểu ra ý nghĩa của sự chăm chỉ, nỗ lực, và quyết tâm sẽ tiếp tục duy trì điều đó để bố mẹ luôn hạnh phúc.

4Bài 3: Chăm em nhỏ giúp mẹ khi mẹ bận việc

Gia đình em có một em gái nhỏ mới ba tuổi, rất hiếu động và hay quấy khóc. Mỗi khi mẹ bận rộn, việc chăm sóc em gái thường khiến mẹ rất vất vả. Có một lần, vào một buổi sáng cuối tuần, em đã chủ động nhận chăm sóc em gái, để mẹ yên tâm làm việc nhà. Việc làm đó khiến bố mẹ vô cùng vui lòng và cảm kích trước sự trưởng thành của em.

Sáng hôm ấy, mẹ em phải chuẩn bị bữa trưa cho cả nhà và dọn dẹp nhà cửa. Em gái thì cứ liên tục chạy quanh phòng, có lúc la hét, có lúc mè nheo khiến mẹ vừa mệt vừa lo lắng. Nhìn thấy cảnh ấy, em nảy ra ý nghĩ: “Nếu mình giúp mẹ trông em một lúc, mẹ sẽ nhẹ nhõm và làm việc nhanh hơn.” Em bước đến chỗ mẹ, lễ phép nói: “Mẹ ơi, con sẽ trông em giúp mẹ nhé!” Ban đầu mẹ hơi ngần ngại nhưng cuối cùng đồng ý. Em dẫn em gái ra sân sau, bày cho em chơi trò xếp hình và tô màu mà em gái rất thích. Lúc đầu, em gái còn đòi mẹ, nhưng em nhẹ nhàng dỗ dành, kể chuyện cổ tích, rồi cùng em cười đùa. Khi em gái khóc nhè vì làm rơi bút màu, em cúi xuống nhặt giúp và lau nước mắt cho em. Cứ như vậy, hai chị em vừa chơi vừa trò chuyện, tiếng cười vang lên rộn rã. Em còn pha sữa bột cho em gái uống và nhắc em không chạy nhảy xa để giữ an toàn. Thời gian chăm sóc em gái cũng không đơn giản. Có lúc em gái bướng bỉnh, không nghe lời, hoặc đòi mẹ, nhưng em cố gắng kiên nhẫn khuyên nhủ và chơi trò mới để em gái vui vẻ trở lại. Khoảng một tiếng sau, khi mẹ hoàn thành công việc nhà, mẹ ra sân nhìn thấy hai chị em đang chăm chú vẽ tranh, mẹ vô cùng xúc động. Mẹ mỉm cười, ôm em gái, rồi xoa đầu em: “Con ngoan lắm, nhờ con mà mẹ đỡ vất vả nhiều!” Bố cũng nghe tiếng cười từ sân sau, đi ra chung vui, âu yếm khen: “Con trưởng thành rồi đấy, biết chia sẻ việc trong gia đình.” Nhìn thấy ánh mắt tươi vui, rạng rỡ của bố mẹ, em cảm thấy rất tự hào, nhận thấy mình đã thực sự trưởng thành hơn, biết quan tâm và yêu thương các thành viên trong nhà. Em hiểu rằng, việc nhỏ như chăm em cũng góp phần xây dựng hạnh phúc gia đình và mang lại niềm vui lớn cho bố mẹ.

Sau lần ấy, em càng tích cực giúp đỡ mẹ, chăm sóc em gái nhiều hơn. Em mong muốn sẽ trở thành người con hiếu thảo, chăm ngoan để bố mẹ luôn hạnh phúc.

5Bài 4: Nhặt được của rơi trả lại người mất

Một ngày nọ, trên đường từ trường về nhà, em đã vô tình nhặt được một chiếc ví nhỏ rơi bên lề đường. Thay vì giữ lại, em đã mang chiếc ví lên công an phường, nhờ các chú tìm lại người đánh mất. Việc làm ấy khiến bố mẹ vô cùng vui lòng và tự hào về em.

Hôm đó là một buổi chiều đầu tuần, sau khi tan học, em và các bạn rảo bước cùng nhau về nhà. Trên đoạn đường trước cổng trường, em bỗng nhìn thấy một chiếc ví màu đen nằm lẩn khuất dưới gốc cây. Mở ra, em thấy bên trong có nhiều giấy tờ và một ít tiền. Em liền nhớ đến lời dặn của bố mẹ: “Nhặt được của rơi phải trả lại cho người mất.” Nghĩ vậy, em quyết tâm làm việc tốt này. Em gọi các bạn lại, kể về việc vừa nhặt được chiếc ví. Một số bạn tò mò, hỏi em định làm gì. Em trả lời chắc chắn: “Tụi mình nên mang ví này lên công an để các chú trả lại cho ai bị mất.” Các bạn đều đồng ý với ý kiến của em. Em chạy về nhà báo với bố, nhờ bố dẫn lên trụ sở công an gần nhà. Trên đường đi, em vẫn băn khoăn không biết chủ nhân chiếc ví sẽ cảm thấy thế nào khi nhận lại đồ. Đến nơi, em giao chiếc ví cho các chú công an và kể rõ hoàn cảnh nhặt được. Các chú ghi nhận, hẹn sẽ tìm chủ nhân để trả lại. Bố nhìn em trìu mến, nói: “Con ngoan và trung thực lắm! Việc làm của con khiến bố mẹ rất hãnh diện.” Sau đó vài ngày, các chú công an gọi điện thông báo đã tìm được người đánh rơi và trao lại chiếc ví cùng lời cảm ơn chân thành. Bố mẹ nghe tin, càng vui và khen ngợi em: “Con đã làm đúng, đó là đức tính tốt cần phát huy.” Mẹ nhẹ nhàng ôm em vào lòng, ánh mắt đầy hạnh phúc và tự hào.

Em cảm thấy vô cùng hãnh diện, biết ơn bố mẹ đã dạy dỗ mình những điều đúng đắn trong cuộc sống. Em nhận ra rằng, trung thực, biết nghĩ cho người khác chính là phẩm chất quý giá mà mỗi người cần giữ gìn. Việc nhặt được của rơi trả lại người mất không chỉ khiến bố mẹ vui lòng mà còn mang lại niềm vui và ý nghĩa cho xã hội. Em mong sẽ mãi giữ vững lòng trung thực, trở thành tấm gương sáng cho bạn bè noi theo và là niềm tự hào của gia đình.

6Bài 5: Giúp bố sửa đồ dùng trong nhà

Một lần nọ, khi chiếc quạt trong phòng khách bị hỏng, em đã chủ động giúp bố sửa lại, mang lại không khí mát mẻ cho cả nhà. Việc làm ấy khiến bố mẹ rất vui lòng, vì em đã biết quan tâm và chia sẻ công việc với bố mẹ.

Hôm đó là một buổi chiều hè oi ả, ánh nắng gay gắt khiến không khí trong nhà vô cùng nóng nực. Đúng lúc đó, chiếc quạt điện bỗng nhiên ngừng chạy, khiến mẹ lo lắng không biết làm sao. Nhìn thấy bố đang loay hoay tháo lắp chiếc quạt, em liền chạy lại gần, hỏi: “Bố ơi, để con giúp bố nhé!” Bố nhìn em trìu mến, mỉm cười: “Con muốn học sửa đồ không?” Em hào hứng gật đầu, rồi cùng bố tháo từng bộ phận của chiếc quạt. Em giúp bố lau sạch bụi bẩn trên cánh và thân quạt, cẩn thận lấy từng chiếc vít nhỏ, sắp xếp gọn gàng. Bố chỉ cho em cách kiểm tra dây điện, kiểm tra cầu chì và tra dầu vào ổ trục cho quạt chạy êm hơn. Có lúc, một số bộ phận nhỏ bị rơi ra, em mất khá nhiều thời gian để tìm và lắp lại đúng vị trí. Tuy hơi loay hoay, nhưng em đều cố gắng, không bỏ cuộc. Khi đã lắp ráp xong, bố cắm điện, chiếc quạt vang lên tiếng kêu “ù ù” rồi bắt đầu quay đều. Làn gió mát lan tỏa khắp phòng, mẹ và em gái reo lên thích thú. Bố vỗ vai em khen ngợi: “Con trai bố hôm nay trưởng thành rồi! Biết giúp bố mẹ, biết tìm tòi học hỏi.” Mẹ cũng vui vẻ nói: “Nhờ hai bố con mà nhà mình đã mát mẻ hơn.” Em cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được khen ngợi. Ánh mắt bố mẹ ngập tràn niềm vui, khiến em càng thêm tự hào về bản thân.

Việc cùng bố sửa đồ dùng trong nhà không chỉ giúp em học thêm kiến thức mới mà còn thể hiện sự quan tâm, sẵn sàng chia sẻ công việc gia đình. Em nhận ra rằng, mỗi thành viên đều có thể góp sức để xây dựng hạnh phúc chung. Em mong sẽ tiếp tục học hỏi, giúp đỡ bố mẹ nhiều hơn để cả nhà luôn vui vẻ, đầm ấm.

7Bài 6: Tặng bố mẹ món quà tự làm vào ngày sinh nhật

Sinh nhật bố mẹ luôn là dịp đặc biệt để bày tỏ tình cảm, lòng biết ơn. Năm nay, em đã tự tay làm một tấm thiệp xinh xắn và tặng bố mẹ vào ngày sinh nhật. Dù món quà nhỏ, nhưng đó là tấm lòng và sự cố gắng của em, khiến bố mẹ rất vui lòng.

Trước ngày sinh nhật mẹ, em đã chuẩn bị giấy màu, bút màu và kéo cắt để làm thiệp. Em muốn tự tay làm, không phải mua ở cửa hàng, để món quà thật ý nghĩa. Buổi tối, khi mẹ và bố đang xem ti vi, em ngồi một góc bàn, nắn nót vẽ từng bông hoa, từng nét chữ “Chúc mừng sinh nhật mẹ”. Em dán các bông hoa giấy, tô điểm bằng những hạt cườm nhỏ, tấm thiệp trở nên rực rỡ. Khi làm, em gặp khó khăn ở chỗ cắt ghép hình cho đều, dán giấy không bị nhăn. Nhưng em kiên nhẫn sửa đi sửa lại, chỉ mong món quà thật đẹp mắt. Em còn viết vào những lời thân thương nhất: “Con yêu mẹ, cảm ơn mẹ đã chăm sóc con từng ngày.” Sáng hôm sau, khi cả nhà đang chuẩn bị bữa sáng, em mang tấm thiệp đến tặng mẹ. Mẹ mở ra, mắt ánh lên niềm vui và hạnh phúc. Mẹ xúc động nói: “Cảm ơn con yêu, đây là món quà ý nghĩa nhất mẹ từng nhận!” Bố cũng nhìn em, gật đầu khen ngợi: “Con trai/bé gái của bố lớn thật rồi, biết nghĩ cho bố mẹ.”

Nhìn bố mẹ hạnh phúc nhận quà, em xúc động và tự hào lắm. Em hiểu rằng, những hành động nhỏ nhưng chân thành sẽ khiến gia đình thêm gắn bó, yêu thương. Sau lần ấy, em càng muốn làm nhiều điều ý nghĩa hơn, không chờ đến sinh nhật mới bày tỏ tình cảm với bố mẹ, mà sẽ chăm ngoan, học tốt mỗi ngày để bố mẹ luôn tự hào và hạnh phúc.

8Bài 7: Giúp mẹ nấu bữa cơm gia đình

Trong gia đình, bữa cơm là lúc mọi người quây quần bên nhau, cùng nhau trò chuyện và sẻ chia. Một lần, em đã chủ động giúp mẹ nấu bữa tối, mang đến cho cả nhà những món ăn ngon. Việc làm này khiến bố mẹ vui lòng, bởi em biết sẻ chia trách nhiệm và hiểu được giá trị của công việc bếp núc.

Hôm ấy là một buổi tối mùa đông, trời se lạnh. Em thấy mẹ làm việc về muộn, vừa mệt vừa phải vào bếp chuẩn bị cơm tối. Em nghĩ: “Nếu mình giúp mẹ nấu ăn, mẹ sẽ đỡ vất vả hơn và bữa cơm cũng vui hơn.” Nghĩ là làm, em hỏi mẹ: “Mẹ ơi, con có thể giúp mẹ nấu cơm không?” Mẹ mỉm cười đồng ý và chỉ dẫn cho em cách vo gạo, rửa rau, nhặt rau muống. Lúc đầu, em khá lóng ngóng, gạo vung vãi ra bàn, rau thì cắt chưa đều, nhưng em kiên nhẫn làm lại từng chút một. Sau khi vo gạo xong, em nhờ mẹ hướng dẫn cách nấu canh, rửa bát, dọn dẹp bàn ăn. Cả hai mẹ con vừa làm vừa trò chuyện, tiếng cười vang lên ấm áp. Em học được cách thái thịt, xào rau, nêm nếm gia vị. Có lúc nêm hơi mặn, mẹ nhẹ nhàng chỉnh lại, động viên em: “Làm lần đầu chưa quen, nhưng con cố gắng là mẹ vui rồi.” Đến khi món ăn được bày lên bàn, bố và em trai ngạc nhiên vì bữa cơm hôm ấy ngon và đẹp mắt hơn mọi ngày. Mọi người vui vẻ cùng thưởng thức, bố khen: “Hai mẹ con hôm nay là đầu bếp xuất sắc!” Mẹ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc: “Nhờ có con mà bữa cơm gia đình càng thêm đầm ấm, ngọt ngào.”

Nhìn gia đình sum vầy, em cảm thấy vô cùng vui sướng và tự hào về việc mình đã làm. Em hiểu rằng, giúp đỡ mẹ trong căn bếp, chia sẻ công việc sẽ làm cho mọi người thêm gắn bó, yêu thương và trân trọng nhau hơn. Từ đó, em thường xuyên phụ giúp mẹ nấu ăn, dọn dẹp để góp phần xây dựng mái ấm hạnh phúc. Em mong sẽ làm được nhiều việc tốt, trở thành người con hiếu thảo của gia đình.

9Bài 8: Biết xin lỗi khi mắc lỗi và sửa chữa sai lầm

Có lần, em vô tình làm vỡ chiếc cốc thủy tinh quý của mẹ. Dù rất sợ bị mắng, em đã dũng cảm nhận lỗi, xin lỗi mẹ và tự tay dọn dẹp sạch sẽ. Việc làm đó khiến bố mẹ vui lòng vì em biết nhận lỗi, có trách nhiệm với hành động của mình.

Hôm ấy, sau giờ học về, em vội vàng chạy vào bếp lấy nước. Do bất cẩn, em làm rơi cốc thủy tinh xuống đất, mảnh vỡ bắn tung tóe. Em hoảng sợ, mặt tái đi vì biết đó là chiếc cốc mẹ rất thích. Nhưng em nhớ lời dạy của bố: “Làm sai phải biết nhận lỗi, không được giấu diếm.” Em lấy hết can đảm, chạy đến bên mẹ, cúi đầu nói: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ vì con làm vỡ cốc. Con sẽ dọn dẹp sạch sẽ ạ.” Mẹ nhìn em một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng xoa đầu: “Mẹ biết con không cố ý, quan trọng là con đã dám nhận lỗi và chịu trách nhiệm.” Em cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ, dùng chổi quét sạch sàn rồi lau lại cho an toàn. Sau đó, em lấy tiền tiết kiệm để dành của mình, nói với mẹ: “Con xin góp tiền mua cốc mới tặng mẹ.” Bố nghe chuyện, vui vẻ bảo: “Con biết nhận lỗi, sửa sai như vậy là rất tốt, bố mẹ tự hào về con.”

Ánh mắt nhân hậu, nụ cười hiền hậu của bố mẹ khiến em ấm lòng. Em nhận ra rằng, việc biết xin lỗi và sửa chữa sai lầm là điều rất quan trọng. Điều đó không chỉ giúp em trưởng thành, mà còn tạo sự tin tưởng, yêu thương trong gia đình. Từ đó, em tự nhủ sẽ luôn trung thực, dũng cảm đối diện với khuyết điểm, không bao giờ che giấu lỗi lầm và luôn cố gắng sửa chữa để trở thành người con ngoan, khiến bố mẹ vui lòng.

10Bài 9: Tự giác dậy sớm chuẩn bị sách vở đi học

Từ nhỏ, việc thức dậy sớm luôn là thử thách với em. Nhưng có một thời gian, em đã quyết tâm tự giác dậy sớm, chuẩn bị đầy đủ sách vở, quần áo đi học mà không phải để mẹ nhắc nhở. Điều này khiến bố mẹ rất vui lòng, vì em đã biết tự lập và có trách nhiệm với bản thân.

Hôm đó, sau khi bị mẹ nhắc nhở nhiều lần về việc dậy trễ, lề mề chuẩn bị đi học, em tự thấy mình cần thay đổi. Em nghĩ: “Nếu mình tự giác hơn, mẹ sẽ đỡ vất vả, buổi sáng cả nhà cũng vui vẻ hơn.” Thế là tối hôm ấy, em tự sắp xếp cặp sách, soạn quần áo đồng phục, để mọi thứ ngăn nắp bên mép giường. Sáng hôm sau, em đặt chuông báo thức, cố gắng dậy ngay khi chuông vang lên. Dù mắt vẫn díu lại vì buồn ngủ, em tự nhủ phải cố gắng, xuống giường đánh răng rửa mặt rồi mặc quần áo, xếp lại giường chiếu gọn gàng. Sau đó, em tự ăn sáng, soát lại đồ dùng học tập trong cặp một lần nữa cho chắc chắn. Khi mẹ ra khỏi phòng, thấy em đã hoàn tất mọi việc, mẹ ngạc nhiên hỏi: “Sao hôm nay con dậy sớm thế?” Em tự tin trả lời: “Con muốn tự lập, mẹ không phải lo cho con nữa.” Bố đi ngang qua, cũng động viên: “Bố mẹ rất vui vì con đã trưởng thành, biết tự chăm sóc bản thân.” Nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của bố mẹ, em cảm nhận rõ niềm vui khi mình biết tự lập. Em hiểu rằng, thay đổi một thói quen nhỏ cũng có thể làm cho gia đình hạnh phúc hơn. Từ đó, em duy trì thói quen dậy sớm, tự lo chuẩn bị cho mình mỗi buổi sáng.

Việc tự giác dậy sớm không chỉ rèn luyện cho em sự kỷ luật mà còn giúp bố mẹ bớt vất vả. Em mong muốn sẽ luôn tự lập, chăm ngoan để khiến bố mẹ an tâm và tự hào về em.

11Bài 10: Chăm sóc ông bà khi ông bà ốm

Gia đình em có ông bà nội đã lớn tuổi, sức khỏe yếu nên thường hay đau ốm. Mỗi khi ông bà mệt, em luôn sẵn sàng phụ mẹ chăm sóc ông bà bằng những hành động nhỏ. Nhờ vậy mà bố mẹ em rất vui lòng, vì em đã biết yêu thương, quan tâm người thân trong nhà.

Có một lần, bà nội bị cảm, phải nằm nghỉ trên giường mấy ngày liền. Lúc ấy, em đã chủ động lấy nước, đắp khăn ấm cho bà, cùng mẹ nấu cháo và bóp vai cho bà đỡ mỏi. Buổi tối, em lại ngồi bên giường trò chuyện, kể chuyện vui để bà quên đi mệt mỏi. Trong lúc chăm sóc bà, đôi khi em phải nhẫn nại khi bà kén ăn, hoặc phải tìm cách khéo léo để bà chịu uống thuốc. Em không nản lòng mà nhẹ nhàng động viên, làm mọi việc từ tận đáy lòng. Có hôm bà khó ngủ, em xoa lưng rồi ru bà bằng những lời hát êm dịu. Nhìn bà mỉm cười, mắt lim dim, em cảm thấy thật ấm áp. Bố mẹ nhìn thấy em biết quan tâm, chăm sóc ông bà liền khen ngợi: “Con thực sự đã lớn, biết yêu thương gia đình, bố mẹ rất tự hào về con.” Ông bà cũng xúc động nắm tay em, nói: “Nhờ có cháu ngoan mà ông bà mau khỏe hơn.” Những lúc như vậy, em nhận ra rằng, giúp đỡ ông bà không cần gì lớn lao, chỉ cần sự tận tâm và tình cảm thật lòng. Em cảm thấy mình trưởng thành hơn, biết quý trọng hạnh phúc gia đình và giá trị của tình thân.

Sau lần ấy, em hứa sẽ tiếp tục quan tâm, chăm sóc ông bà cũng như mọi thành viên trong gia đình, để mái ấm của em luôn tràn ngập yêu thương và tiếng cười.

12Bài 11: Gọn gàng, ngăn nắp trong sinh hoạt hằng ngày

Từ nhỏ, em khá bừa bộn, hay để đồ dùng vương vãi khắp phòng học, phòng khách. Nhưng sau khi nhận ra điều đó làm mẹ vất vả dọn dẹp, em đã quyết tâm thay đổi, sống ngăn nắp hơn. Việc thay đổi thói quen này khiến bố mẹ vô cùng vui lòng.

Một buổi tối nọ, em nhìn thấy mẹ cặm cụi nhặt từng quyển vở, bút chì, giấy vẽ mà em vứt khắp nơi. Mẹ thở dài mệt mỏi. Em chợt nhận ra, nếu mình gọn gàng hơn, mẹ sẽ đỡ vất vả và có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Em quyết tâm từ hôm sau sẽ giữ gìn phòng ốc sạch sẽ, gọn gàng. Em bắt đầu từ việc nhỏ như xếp lại sách vở, đặt cặp đúng chỗ, gập quần áo ngăn nắp vào tủ, không để đồ chơi lung tung. Sau khi học xong, em tự giác thu dọn bàn học, quét dọn phòng ngủ sạch sẽ. Cứ mỗi tối, em kiểm tra lại một lần nữa để chắc chắn mọi thứ đã đúng vị trí. Ban đầu, việc giữ gìn ngăn nắp khiến em hơi lúng túng, thỉnh thoảng lại quên, nhưng em kiên nhẫn rèn luyện, dần dần hình thành thói quen tốt. Một thời gian sau, phòng học và phòng ngủ của em luôn sạch sẽ, ngăn nắp. Mẹ vào phòng, thấy mọi thứ gọn gàng liền ngạc nhiên: “Có chuyện gì mà phòng học con hôm nay sạch bóng vậy?” Em vui vẻ đáp: “Con thấy mẹ vất vả quá nên muốn phụ mẹ bằng cách tự dọn phòng mình.” Bố nghe chuyện cũng động viên: “Bố mẹ rất tự hào vì con biết sống có trách nhiệm với bản thân.” Nhìn khuôn mặt hạnh phúc của bố mẹ, em cảm thấy mình đã làm được điều ý nghĩa. Em nhận ra, sống ngăn nắp không chỉ giúp mẹ đỡ vất vả mà còn rèn luyện bản thân trưởng thành và có kỷ luật hơn.

Em hứa sẽ tiếp tục duy trì thói quen tốt này, góp phần xây dựng nếp sống đẹp trong gia đình, để bố mẹ luôn vui lòng, hạnh phúc.

13Bài 12: Biết chia sẻ và nhường nhịn em nhỏ trong gia đình

Là anh cả trong nhà, đôi khi em hay tranh giành đồ chơi, đồ ăn với em nhỏ. Nhưng sau khi nghe mẹ giải thích về tình thương anh chị em, em đã biết chia sẻ, nhường nhịn em. Việc này đã khiến bố mẹ vô cùng vui lòng và tự hào về em.

Hôm ấy, khi mẹ vừa mua về một chiếc ô tô đồ chơi mới, cả em và em trai đều thích, giành nhau chơi trước. Đột nhiên, em trai òa khóc, còn em cũng cáu kỉnh. Mẹ nhẹ nhàng nói: “Anh là lớn hơn, hãy biết nhường nhịn em, làm gương cho em noi theo.” Lời dặn ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Tối đó, em ngồi suy nghĩ, nhận ra mình đã thiếu quan tâm, chia sẻ với em. Em quyết định từ hôm sau sẽ nhường đồ chơi trước cho em trai, hướng dẫn em cách chơi, cùng nhau chia sẻ niềm vui. Lần sau, khi có món ăn ngon, em mời em trai ăn trước, hoặc nếu hai anh em muốn cắt dán tranh, em nhường kéo, giấy cho em. Có lúc em trai làm rách tranh, em không cáu giận mà nhẹ nhàng dạy em cách giữ gìn đồ dùng. Những hành động ấy đã làm cho không khí gia đình vui vẻ, hòa thuận hơn. Mẹ nhận thấy anh em không còn tranh giành, liền vui vẻ khen: “Con biết chia sẻ, nhường nhịn em là mẹ rất tự hào.” Bố cũng động viên: “Con là anh tốt, là tấm gương để em noi theo.”

Em cảm thấy rất hạnh phúc khi bố mẹ vui lòng, và mối quan hệ giữa hai anh em ngày càng gắn bó. Em hiểu rằng, biết chia sẻ, nhường nhịn là điều quan trọng để giữ gìn tình cảm gia đình. Từ đó, em luôn cố gắng làm anh tốt, giúp đỡ, quan tâm em nhỏ để bố mẹ luôn tự hào và gia đình mãi tràn ngập niềm vui, tiếng cười.

14Bài 13: Tham gia các hoạt động tập thể và mang thành tích về cho trường, lớp

Những hoạt động tập thể giúp em rèn luyện bản thân, phát triển kỹ năng cũng như mang vinh dự về cho trường, lớp. Một lần, em đã đại diện lớp tham gia cuộc thi vẽ tranh về chủ đề “Gia đình yêu thương” và giành giải Nhì. Việc ấy làm bố mẹ em rất vui lòng và tự hào.

Cuộc thi diễn ra vào dịp Ngày Gia đình Việt Nam. Cô giáo chọn em làm đại diện lớp, em vừa vui vừa áp lực vì phải cố gắng hết mình. Em nghĩ: “Nếu mình làm tốt, có thể đem niềm vui về cho bố mẹ và thầy cô.” Trong nhiều ngày liền, em miệt mài phác thảo ý tưởng, chọn những hình ảnh đẹp về mái ấm gia đình: bố mẹ, ông bà, các anh chị em quây quần bên nhau. Có những lúc bí ý tưởng, em lại hỏi mẹ, nghe kể chuyện hồi nhỏ, lấy cảm hứng sáng tác. Đêm trước ngày thi, em thức đến khuya để hoàn thiện bức tranh, tô màu thật cẩn thận, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ. Dù mệt mỏi nhưng em quyết không bỏ cuộc. Khi tác phẩm hoàn thành, em hài lòng và hồi hộp chờ kết quả. Ngày công bố giải thưởng, nghe tên mình đạt giải Nhì, em vỡ òa sung sướng. Em về nhà khoe giải thưởng với bố mẹ. Mẹ ôm em vào lòng, mắt lấp lánh niềm vui: “Con giỏi lắm, mẹ tự hào về con!” Bố cũng âu yếm vỗ vai: “Con đã cố gắng hết mình, đó là thành công lớn nhất.” Nhìn bố mẹ vui mừng, em càng thêm yêu thích các hoạt động tập thể, mong muốn phát huy sở trường nhiều hơn nữa. Em hứa sẽ tiếp tục chăm chỉ, rèn luyện để mang về nhiều thành tích hơn cho gia đình.

Việc tham gia hoạt động tập thể và đạt giải giúp em hiểu giá trị của nỗ lực và làm bố mẹ tự hào. Em mong muốn luôn là niềm vui, động lực của bố mẹ mỗi ngày.

15Bài 14: Dũng cảm bảo vệ bạn khi bị bắt nạt

Trong lớp em, có bạn bị các bạn khác trêu chọc, bắt nạt. Em đã dũng cảm đứng ra bảo vệ, giúp bạn lấy lại tự tin. Việc làm này khiến bố mẹ rất vui lòng, vì em biết dũng cảm, bảo vệ lẽ phải.

Hôm đó là giờ ra chơi, em thấy hai bạn nam trong lớp đang trêu chọc, lấy bút của bạn Minh. Bạn Minh sợ hãi, không dám nói gì. Em đứng từ xa quan sát, trong lòng rất khó chịu. Em nghĩ: “Nếu mình im lặng, bạn ấy sẽ càng bị bắt nạt. Mình phải giúp bạn.” Em tiến lại gần, dõng dạc nói: “Các bạn không nên bắt nạt Minh, hãy trả lại đồ cho bạn.” Ban đầu, hai bạn kia tỏ vẻ ngạc nhiên, sau đó buông bút xuống và bỏ đi. Em an ủi Minh, động viên bạn không nên sợ hãi, nếu có chuyện cứ nói với thầy cô, bạn bè để được giúp đỡ. Sau khi về nhà, em kể chuyện cho mẹ nghe. Mẹ ôm em, tự hào bảo: “Con biết bảo vệ lẽ phải, đó là điều mẹ mong nhất ở con.” Bố cũng động viên: “Dũng cảm không chỉ bảo vệ mình mà còn bảo vệ bạn bè.” Ánh mắt bố mẹ ngập tràn sự vui mừng. Cảm giác tự hào và hạnh phúc lan tỏa trong tim em. Em nhận ra, đứng về phía lẽ phải giúp mình trưởng thành và trở thành người con tốt, khiến bố mẹ yên tâm, tự hào hơn.

Em mong sẽ luôn giữ vững lòng dũng cảm, không ngại lên tiếng bảo vệ bạn bè, tiếp tục làm nhiều việc tốt để bố mẹ mãi vui lòng và hạnh phúc.

16Bài 15: Chăm sóc vườn cây của gia đình cùng bố mẹ

Nhà em có một mảnh vườn nhỏ, trồng nhiều loại cây ăn quả và rau xanh. Nhận thấy bố mẹ luôn bận rộn, vất vả chăm sóc vườn, em đã chủ động phụ giúp, mang lại niềm vui và sự hài lòng cho bố mẹ.

Cuối tuần, thay vì ngủ nướng hay xem tivi, em cùng bố mẹ ra vườn từ sớm. Em giúp bố nhổ cỏ, tưới cây, vun xới đất cho cây lớn khỏe. Đôi tay nhỏ bé của em thoăn thoắt nhặt lá rụng, nhổ từng nhánh cỏ dại bên gốc cây cam, cây ổi. Em còn lấy bình tưới nước, nhẹ nhàng tưới đều cho rau, để cây không bị khô héo dưới nắng hè. Công việc làm vườn không hề dễ, nhất là khi trời nắng, đất bám vào áo quần, tay chân dính đầy bùn đất. Có lúc, em mỏi lưng, muốn nghỉ, nhưng nhìn thấy bố mẹ vẫn cần mẫn, em lại cố gắng tiếp tục. Bố chỉ cho em cách chăm sóc từng loại cây, cách nhận biết sâu bệnh và tưới nước đúng giờ. Khi vườn cây tươi xanh, hoa quả đơm nở, cả nhà hái những trái ổi chín đầu mùa, ai cũng cảm thấy hạnh phúc. Mẹ mỉm cười, khen: “Nhờ có con giúp đỡ, vườn nhà ta xanh tốt, mẹ vui lắm.” Bố cũng động viên: “Con đã biết chăm chỉ, yêu lao động, đó là điều rất đáng khen.”

Em cảm nhận rõ sự tự hào, hạnh phúc khi góp phần làm đẹp cho mái ấm của mình. Em hiểu rằng, chăm sóc vườn cây không chỉ giúp gia đình có thực phẩm sạch mà còn rèn luyện sự kiên nhẫn, tình yêu lao động. Em hứa sẽ tiếp tục phụ giúp bố mẹ chăm sóc vườn mỗi ngày, để gia đình luôn sum vầy, tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

17Bài 16: Giúp mẹ nấu bữa cơm gia đình ngày cuối tuần

Một buổi chiều cuối tuần rực rỡ nắng vàng, không khí trong nhà em rộn ràng nhưng ai cũng bận rộn với công việc riêng của mình. Nhìn thấy mẹ tất bật dưới bếp để chuẩn bị bữa cơm chiều cho cả gia đình, em bỗng cảm nhận rõ sự vất vả của mẹ. Em chợt nghĩ nếu mình có thể giúp mẹ nấu bữa cơm này, chắc chắn mẹ sẽ rất vui và cảm động.

Đó là một dịp cuối tuần, khi cả nhà được nghỉ ngơi sau một tuần làm việc, học tập vất vả. Buổi sáng, em đã cùng bố đi chợ mua đồ ăn. Sau đó, em nhìn thấy mẹ đang chuẩn bị nguyên liệu để nấu ăn cho cả gia đình. Thấy mẹ có nhiều việc phải lo, em quyết định sẽ cùng mẹ vào bếp để giúp mẹ một tay nấu bữa cơm. Em muốn mẹ được nghỉ ngơi nhiều hơn, và muốn cả gia đình có một bữa ăn đầm ấm do chính tay em góp sức chuẩn bị. Bắt đầu từ việc nhặt, rửa rau, em quan sát cách mẹ làm rồi làm theo một cách cẩn thận. Em còn học cách cắt nhỏ cà rốt, hành lá và cả ướp thịt theo công thức mẹ chỉ. Đôi khi em vụng về làm rơi vài lát cà rốt, nhưng mẹ chỉ cười hiền lành và kiên nhẫn hướng dẫn lại cho em. Sau khi hoàn thành phần sơ chế, em cùng mẹ nấu canh, luộc rau, xào thịt. Khó khăn lớn nhất là lúc cầm chảo xào rau, vì tay em còn yếu, chảo lại nặng, phải rất cố gắng mới đảo rau đều được. Tuy vậy, nhìn thấy từng món ăn dần hoàn thiện dưới bàn tay mình, em cảm thấy rất thích thú và càng háo hức hơn. Khi các món ăn đã bày biện lên mâm, mẹ mỉm cười, xoa đầu em khen ngợi: “Con ngoan quá, hôm nay mẹ đỡ vất vả hơn nhờ con!” Đến lúc cả nhà ngồi vào bàn, bố cũng ngạc nhiên khen các món ăn hôm nay thật ngon, mùi vị đậm đà. Em nhìn thấy ánh mắt mẹ lấp lánh niềm vui, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Điều đó khiến trái tim em rộn ràng hạnh phúc. Mẹ còn bảo với bố rằng em rất chăm chỉ, biết quan tâm giúp đỡ gia đình từ những việc nhỏ. Khi nhận được lời khen của bố mẹ, trong lòng em tự nhiên thấy tự hào và vui sướng vô cùng. Em cảm nhận được ý nghĩa của việc chia sẻ công việc trong nhà, cùng nhau xây dựng bầu không khí đầm ấm cho gia đình. Em thấy mình trưởng thành hơn và càng yêu thương mẹ nhiều hơn. Qua đó, em học được rằng, mỗi người trong gia đình chỉ cần chia sẻ một chút công việc thôi cũng đủ khiến bố mẹ vui lòng, giúp ngôi nhà nhỏ của em luôn ngập tràn nụ cười.

Việc giúp mẹ nấu bữa cơm gia đình là một trải nghiệm thật ý nghĩa đối với em. Em nhận ra rằng, những việc làm nhỏ bé nhưng xuất phát từ tấm lòng chân thành sẽ khiến bố mẹ vui và hạnh phúc hơn rất nhiều. Em mong rằng, mình sẽ luôn chăm ngoan, siêng năng giúp đỡ cha mẹ để ngôi nhà mãi là tổ ấm hạnh phúc nhất.

18Bài 17: Tự học bài và chuẩn bị đầy đủ sách vở

Một buổi tối yên tĩnh, trong ánh đèn bàn ấm áp, em đã làm một việc khiến bố mẹ bất ngờ và rất vui lòng: tự giác học bài, soạn sách vở đầy đủ cho ngày mai mà không cần ai nhắc nhở. Việc đó tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại đem đến niềm hạnh phúc to lớn cho bố mẹ em.

Chuyện xảy ra vào một buổi tối đầu tuần. Sau khi ăn cơm xong, thường ngày em hay xem tivi hoặc chơi một lúc rồi bố mẹ mới nhắc nhở em học bài. Nhưng hôm ấy, em nghĩ đến việc gần đây mẹ luôn nhắc em cần phải tự giác hơn, bố thì bận rộn lo công việc nên không thể sát sao mãi bên em. Em chợt hiểu rằng, mình đã lớn hơn và nên tự lập trong học tập để bố mẹ yên tâm. Thế là em quyết định sẽ tự học bài và chuẩn bị sách vở cho buổi học hôm sau. Em nhanh nhẹn dọn dẹp khu vực học tập, lấy sách, vở và vở bài tập ra bàn. Đầu tiên, em đọc lại bài cũ, ghi chép lại những phần quan trọng để nhớ lâu hơn. Với những bài tập khó, em kiên nhẫn suy nghĩ, không bỏ cuộc dù ban đầu chưa ra kết quả đúng. Khi làm hết bài tập, em dùng thời gian còn lại kiểm tra lại từng cuốn sách, bút mực, thước kẻ, để sẵn gọn gàng trong cặp. Dù nhiều lúc thấy buồn ngủ, em vẫn cố gắng hoàn thành mọi việc chu đáo. Lúc mẹ bước vào phòng, thấy em ngồi học bài chăm chỉ, mẹ ngạc nhiên hỏi: “Con tự học đấy à?” Em gật đầu, mẹ nhìn xung quanh thấy cặp đã sắp xếp gọn gàng, sách vở đủ đầy, mẹ cười tươi khen: “Con ngoan lắm, mẹ rất vui vì con đã tự giác học tập như thế này.” Bố cũng nghe thấy, bước vào âu yếm xoa đầu em, nói rằng em đã trưởng thành hơn. Ánh mắt bố mẹ tràn đầy niềm tự hào và hạnh phúc, làm em cảm động biết bao. Nhìn thấy bố mẹ vui lòng chỉ vì một hành động nhỏ của mình, em càng hiểu được giá trị của sự tự giác trong học tập và sinh hoạt. Em cảm nhận được niềm vui của việc giúp bố mẹ bớt lo lắng, thấy mình dần trưởng thành hơn từng ngày. Từ đó, em tự hứa sẽ giữ thói quen tự học, chuẩn bị sách vở đều đặn để bố mẹ luôn yên tâm về em.

Việc tự giác học bài và chuẩn bị sách vở tuy nhỏ nhưng lại ý nghĩa vô cùng. Em mong rằng mình sẽ tiếp tục cố gắng rèn luyện, tự lập trong mọi việc để bố mẹ luôn vui lòng, tự hào về em.

19Bài 18: Chủ động xin lỗi khi mắc lỗi

Một buổi sáng sớm đầy nắng, em đã làm một việc khiến bố mẹ rất bất ngờ và hài lòng: chủ động nhận lỗi về mình khi làm sai và xin lỗi bố mẹ ngay. Hành động ấy tuy nhỏ nhưng lại mang đến cho gia đình em niềm vui nhẹ nhàng và ấm áp.

Chuyện xảy ra vào một buổi sáng trong tuần, khi em chuẩn bị đi học. Vội vàng lấy sách vở, em không cẩn thận làm rơi vỡ chiếc ly thủy tinh trên bàn bếp. Tiếng ly vỡ vang lên khiến mẹ chạy vào xem chuyện gì xảy ra. Thường ngày, khi gặp chuyện như vậy em sẽ sợ hãi, chờ mẹ hỏi mới thú nhận. Nhưng hôm nay, em nghĩ lại những lần trước bố mẹ luôn dạy phải trung thực, can đảm nhận lỗi. Em quyết định chủ động nhận lỗi về mình, không đổ cho ai hay che giấu nữa. Em run run nói với mẹ: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Con làm vỡ ly rồi ạ.” Nhìn ánh mắt lo lắng của mẹ, em thật sự ân hận. Mẹ dịu dàng đáp: “Con biết xin lỗi là tốt rồi, lần sau con nhớ cẩn thận hơn nhé.” Sau đó, em vội vàng lấy chổi quét dọn mảnh vỡ, cẩn thận để không ai bị thương. Bố từ phòng ngoài nghe thấy cũng vào, thấy em đang quét dọn, bố ân cần bảo: “Con biết nhận lỗi và sửa sai là điều quan trọng nhất. Bố mẹ tự hào về con.” Lúc ấy, em cảm nhận được sự nhẹ nhõm trong lòng và thấy bố mẹ rất hạnh phúc vì hành động của em. Không có tiếng trách mắng, mọi người đều nhẹ nhàng, ấm cúng hơn rất nhiều. Khi nghe những lời động viên từ bố mẹ, em cảm thấy rất tự hào và vui mừng. Em hiểu ra rằng, thành thật nhận lỗi không phải là điều đáng sợ mà còn giúp mọi người tin tưởng, yêu thương mình hơn. Bố mẹ không những không trách mà còn khuyên bảo, động viên để em sửa sai, trưởng thành hơn. Em tự hứa với lòng mình sẽ luôn thành thật, dám nhận lỗi mỗi khi mắc sai lầm để bố mẹ luôn yên tâm về em.

Hành động chủ động xin lỗi khi mắc lỗi là một bài học lớn đối với em. Nó giúp em nhận ra giá trị của sự trung thực, dũng cảm, đồng thời khiến bố mẹ vui lòng, hạnh phúc vì thấy con mình trưởng thành hơn mỗi ngày. Em mong sẽ làm được nhiều việc tốt hơn nữa để bố mẹ mãi tự hào về em.

20Bài 19: Tặng bố mẹ bức tranh em tự vẽ

Vào một dịp cuối tuần, em đã làm một việc nhỏ khiến bố mẹ vô cùng vui lòng: tặng bố mẹ bức tranh em tự tay vẽ để thể hiện tình yêu thương của mình dành cho gia đình. Đó là món quà giản dị nhưng chứa đựng bao tình cảm chân thành từ trái tim em.

Sự việc diễn ra vào một buổi sáng chủ nhật khi em không phải đến trường. Trong lúc ngồi học bài, em nhìn thấy bức ảnh gia đình treo trên tường và cảm nhận được sự ấm áp, hạnh phúc mà em luôn nhận được từ bố mẹ. Em chợt nghĩ, nếu mình tự tay vẽ một bức tranh về gia đình rồi tặng cho bố mẹ, chắc chắn bố mẹ sẽ rất xúc động và bất ngờ. Nghĩ là làm, em lấy giấy vẽ, hộp màu và bắt đầu thực hiện ý tưởng của mình. Em tỉ mỉ vẽ từng khuôn mặt của các thành viên trong gia đình, từ nụ cười hiền hậu của mẹ, ánh mắt nhân hậu của bố đến khuôn mặt nhỏ nhắn của em. Em còn vẽ thêm ngôi nhà nhỏ xinh xắn, khu vườn xanh mát và cả chú mèo đáng yêu mà cả nhà cùng chăm sóc. Từng nét vẽ, từng gam màu đều chứa đựng tình cảm yêu thương của em dành cho bố mẹ. Dù tay còn vụng về nhưng em cố gắng tô từng chi tiết thật đẹp và sinh động. Sau khi hoàn thiện bức tranh, em cẩn thận bọc lại và đem đến tặng cho bố mẹ vào bữa cơm trưa. Khi bố mẹ mở ra, cả hai nhìn nhau ngạc nhiên và bật cười hạnh phúc. Mẹ ôm lấy em thủ thỉ: “Bức tranh đẹp quá! Con vẽ cả nhà mình trông rất vui vẻ và hạnh phúc.” Bố cũng không giấu được niềm tự hào, treo bức tranh lên tường phòng khách. Từ hôm đó, mỗi khi nhìn thấy bức tranh, cả nhà lại nhớ đến những giây phút sum vầy, ấm áp bên nhau. Nhìn thấy bố mẹ vui lòng, em cũng cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Em hiểu rằng, những việc làm nhỏ bé nhưng vun đắp bằng cả trái tim sẽ khiến mọi người trong gia đình thêm gần gũi, gắn bó. Em tự nhủ sẽ tiếp tục cố gắng học tập, rèn luyện bản thân và thể hiện tình yêu thương với bố mẹ bằng những việc làm thiết thực, ý nghĩa.

Bức tranh em tự vẽ là món quà tinh thần quý giá, mang ý nghĩa sâu sắc đối với cả gia đình. Em mong rằng mình sẽ chăm ngoan, cố gắng nhiều hơn nữa để bố mẹ luôn vui lòng và tự hào về em.

21Bài 20: Chăm sóc em nhỏ giúp mẹ

Một buổi chiều mùa hè, em đã làm một việc khiến mẹ rất vui và cảm động: tự giác chăm sóc em nhỏ để mẹ có thời gian làm việc khác. Đó là trải nghiệm giúp em trưởng thành hơn và cảm nhận được tình thương của gia đình.

Chuyện xảy ra vào buổi chiều khi mẹ em đang bận rộn chuẩn bị bữa tối, còn em nhỏ thì khóc đòi chơi cùng. Nhìn thấy mẹ vất vả, em nghĩ nếu mình chơi với em và trông em cẩn thận sẽ giúp mẹ đỡ cực hơn, mẹ có thể yên tâm nấu cơm mà không phải lo lắng về em bé. Em liền đề nghị: “Mẹ để con trông em giúp mẹ nhé!” Mẹ mỉm cười đồng ý và cảm ơn em. Em nhanh chóng dỗ dành em nhỏ bằng những món đồ chơi yêu thích, hát cho em nghe bài hát vui nhộn mà mẹ thường hát. Khi em nhỏ buồn ngủ, em nhẹ nhàng ru em trên ghế rồi kể chuyện cổ tích. Có lúc em nhỏ bướng bỉnh, không chịu ăn cơm, em khéo léo dỗ dành, đút cho em từng thìa nhỏ, trò chuyện với em để em ngoan hơn. Dù gặp nhiều khó khăn, đôi lúc bị mệt nhưng em vẫn cố gắng kiên nhẫn chăm sóc em nhỏ thật chu đáo. Khi mẹ nấu cơm xong, quay lại nhìn thấy em nhỏ đang chơi ngoan và vui vẻ bên em, mẹ rất ngạc nhiên và xúc động. Mẹ ôm hai chị em vào lòng, cảm động nói: “Con gái của mẹ hôm nay ngoan quá! Nhờ có con mà mẹ nấu ăn nhanh hơn, mẹ vui lắm!” Mẹ còn kể với bố về việc em biết chăm sóc em nhỏ, cả hai đều tự hào về em. Ánh mắt mẹ tràn đầy niềm hạnh phúc khiến em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ của mẹ dành cho mình. Nhìn thấy mẹ vui lòng, em rất đỗi vui mừng. Em nhận ra rằng, chỉ cần mình quan tâm, giúp đỡ mẹ từ những việc nhỏ cũng đủ làm mẹ cảm thấy hạnh phúc. Em học được bài học quý giá về sự sẻ chia, tình yêu thương và trách nhiệm với gia đình. Em tự nhủ sẽ luôn biết giúp đỡ mẹ, chăm sóc em nhỏ thật tốt để mẹ yên tâm làm việc.

Chăm sóc em nhỏ giúp mẹ là trải nghiệm đáng nhớ và ý nghĩa. Em hy vọng sẽ tiếp tục làm nhiều việc tốt nữa để bố mẹ luôn vui lòng, gia đình em luôn hạnh phúc, tràn ngập tiếng cười yêu thương.

22Bài 21: Rửa chén bát sau bữa cơm

Có một việc mà em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng: tự nguyện rửa chén bát sau bữa cơm mà không cần phải nhắc nhở. Việc nhỏ bé ấy nhưng lại khiến không khí gia đình em trở nên ấm áp và đầy tiếng cười.

Chuyện xảy ra sau một bữa cơm tối giữa tuần. Thường ngày, sau khi ăn xong, mọi người được miễn làm việc nhà, chỉ riêng mẹ là người phải lo dọn dẹp, rửa bát. Nhìn thấy mẹ bận rộn, em nghĩ mình đã lớn rồi, cần phải biết phụ giúp mẹ để mẹ đỡ vất vả hơn. Em liền chủ động xếp từng chiếc bát, đũa đem xuống bếp rồi xắn tay áo vào rửa, không để mẹ phải nhắc nhở như mọi lần. Lúc đầu, em chưa quen nên rửa bát còn vụng về, có khi rửa chưa sạch hết dầu mỡ. Nhưng em kiên nhẫn chà từng chiếc bát, rửa lại cho thật sạch. Em còn nhớ lời mẹ dặn: phải rửa riêng bát, đũa, đĩa để mọi thứ thật gọn gàng. Sau khi rửa xong, em lau khô rồi xếp ngăn nắp lên giá. Tuy tay hơi mỏi nhưng em thấy rất vui vì đã tự mình hoàn thành công việc. Mẹ xuống bếp nhìn thấy mọi thứ đã sạch bóng, mẹ rất bất ngờ và xúc động. Mẹ khen: “Con gái mẹ hôm nay ngoan lắm, đã tự biết giúp mẹ rồi.” Bố cũng cười tươi khen ngợi, bảo rằng em đã trưởng thành, biết chia sẻ công việc nhà. Ánh mắt bố mẹ tràn ngập tình yêu thương khiến em cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nhìn thấy bố mẹ vui lòng, em hiểu rằng, chỉ cần một hành động nhỏ như rửa bát, cũng có thể khiến mọi người trong gia đình thêm gắn bó, yêu thương nhau hơn. Em học được bài học quý giá về sự tự giác, chia sẻ trách nhiệm với gia đình. Em tự nhủ sẽ tiếp tục giúp bố mẹ làm việc nhà để lan tỏa niềm vui, giúp gia đình em luôn đầm ấm và hạnh phúc.

Rửa chén bát sau bữa cơm là việc nhỏ nhưng ý nghĩa lớn. Em mong mình sẽ luôn chăm ngoan, siêng năng phụ giúp bố mẹ để nhà mình lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười vui vẻ.

23Bài 22: Đạt thành tích cao trong học tập

Một lần em đã làm bố mẹ rất tự hào khi đạt thành tích cao trong học tập. Đó là sự kiện khiến không khí gia đình em trở nên rộn rã niềm vui và hạnh phúc.

Chuyện xảy ra vào cuối học kỳ I, khi nhà trường tổ chức lễ tổng kết và phát phần thưởng cho những học sinh xuất sắc. Trước đó, em đã cố gắng chăm chỉ học tập, làm bài đầy đủ, lắng nghe thầy cô giảng bài. Em thấy bố mẹ luôn hy sinh vất vả để em được học ở ngôi trường tốt nhất, nên em quyết tâm học tập thật tốt để không phụ lòng bố mẹ. Bước vào kỳ thi, em gắng sức ôn tập, rèn luyện tính kỷ luật, làm bài một cách cẩn thận. Khi cô giáo đọc tên em lên nhận phần thưởng học sinh giỏi, cả lớp vỗ tay chúc mừng. Em vui mừng khôn xiết, chạy thật nhanh về nhà khoe với bố mẹ. Cầm tấm giấy khen trên tay, em hồi hộp đưa cho bố mẹ xem. Ánh mắt bố mẹ bỗng sáng rực niềm vui, bố mẹ nhìn nhau cười thật hạnh phúc. Mẹ nhẹ nhàng ôm em vào lòng, khen ngợi: “Con của mẹ giỏi quá, mẹ tự hào về con lắm!” Bố cũng xoa đầu âu yếm, nói rằng thành tích của em là niềm tự hào của cả gia đình. Những lời khen của bố mẹ khiến em xúc động. Em cảm nhận được sự tin yêu, hy vọng mà bố mẹ dành cho mình. Thấy bố mẹ vui lòng, em càng quyết tâm phải cố gắng hơn nữa. Em hiểu rằng, mỗi thành tích nhỏ bé cũng là cách để đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của bố mẹ.

Đạt thành tích cao trong học tập mang ý nghĩa lớn đối với em và cả gia đình. Em mong mình sẽ tiếp tục chăm chỉ học tập, làm nhiều việc tốt để bố mẹ luôn tự hào và hạnh phúc.

24Bài 23: Giúp bố sửa vòi nước bị hỏng

Một lần, em đã khiến bố mẹ bất ngờ và rất vui lòng khi chủ động giúp bố sửa chiếc vòi nước bị hỏng trong nhà bếp. Đó là một trải nghiệm thú vị giúp em học thêm nhiều điều mới mẻ.

Chuyện diễn ra vào một buổi chiều sau giờ học, khi em vừa đi học về thì nghe mẹ than thở: “Vòi nước bếp bị rò rỉ, nước chảy suốt làm lãng phí ghê quá!” Bố bận việc, mẹ thì không biết sửa, em lặng lẽ quan sát rồi nghĩ nếu mình giúp được thì mẹ sẽ đỡ lo. Em liền chạy đến hỏi bố cách sửa vòi nước, xin bố chỉ cho em làm từng bước. Bố vui vẻ đồng ý, mang bộ dụng cụ sửa chữa và hướng dẫn em tháo lắp các bộ phận. Ban đầu, em còn lúng túng, không biết cách vặn thế nào cho đúng. Nhưng nghe bố giảng giải, em làm theo từng bước: khóa van nước, dùng tua-vít tháo đầu vòi, thay gioăng cao su mới rồi vặn lại thật chặt. Sau một hồi, vòi nước đã không còn rò rỉ nữa. Em hào hứng gọi mẹ ra xem thành quả. Mẹ nhìn thấy nước không chảy ra sàn như trước, mặt mày rạng rỡ, bàn tay mẹ xoa đầu em khen: “Con giỏi quá! Nhờ có con mà mẹ không phải lo lắng nữa rồi.” Bố cũng chụp ảnh “khoảnh khắc” lưu niệm, bảo: “Con trưởng thành rồi, biết giúp bố mẹ giải quyết vấn đề.” Cả nhà cười vui vẻ, ai cũng hạnh phúc vì trong nhà giờ đã yên ổn. Nhìn thấy bố mẹ vui lòng, em cảm thấy mình thật có ích. Em hiểu được giá trị của việc biết giúp bố mẹ làm những việc nhỏ trong gia đình. Em hứa sẽ luôn chăm học, siêng năng phụ giúp để bố mẹ đỡ vất vả và luôn tự hào về em.

Giúp bố sửa vòi nước hỏng là một bài học kỹ năng đáng nhớ. Em mong mình sẽ tiếp tục học hỏi và làm thêm nhiều việc tốt để bố mẹ mãi vui lòng, nhà mình luôn tràn ngập tiếng cười yêu thương.

25Bài 24: Nhặt được của rơi trả lại cho người bị mất

Một lần, em đã làm một việc khiến bố mẹ rất vui lòng và tự hào: nhặt được của rơi và chủ động trả lại cho người bị mất. Việc làm tuy giản dị nhưng đã giúp em nhận ra giá trị của lòng trung thực và sự tin tưởng.

Sự việc xảy ra vào một buổi trưa khi em đang trên đường từ trường về nhà. Đang đi trên vỉa hè, em bỗng nhìn thấy một chiếc ví nhỏ rơi cạnh gốc cây ven đường. Nhìn xung quanh không thấy ai, em cẩn thận nhặt lên kiểm tra bên trong thấy có giấy tờ và một ít tiền. Em nghĩ ngay đến lời dặn của bố mẹ: “Nhặt được của rơi phải trả lại cho người mất.” Không chút do dự, em quyết định đứng chờ tại chỗ, hy vọng chủ nhân sẽ quay lại tìm. Một lát sau, có một cô bạn lớn tuổi hơn hớt hải chạy tới, vẻ mặt đầy lo lắng. Nhìn thấy chiếc ví trên tay em, bạn ấy vui mừng hỏi: “Em có nhặt được ví của chị không?” Em liền đưa ví trả lại, bạn ấy cảm động cảm ơn rối rít. Khi về đến nhà, em kể lại cho bố mẹ nghe. Bố mẹ lắng nghe, mỉm cười tự hào: “Con làm vậy là rất tốt, đó là sự trung thực mà bố mẹ luôn mong con giữ gìn.” Nhận được lời khen, em thấy trong lòng hạnh phúc và nhẹ nhõm. Em nhận ra rằng, lòng trung thực sẽ giúp bản thân luôn được mọi người tin tưởng, yêu quý. Em hứa sẽ luôn giữ gìn phẩm chất tốt đẹp này để bố mẹ luôn tự hào về em.

Nhặt được của rơi trả lại người mất là một hành động nhỏ nhưng ý nghĩa lớn, giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày. Em mong mình sẽ làm nhiều việc tốt hơn nữa để bố mẹ mãi vui lòng và yêu thương em nhiều hơn.

26Bài 25: Lau nhà sạch sẽ giúp mẹ

Một sáng cuối tuần, em đã khiến mẹ rất vui lòng khi chủ động lau nhà sạch sẽ, giúp mẹ có thời gian nghỉ ngơi và thư giãn. Đó là một việc làm nhỏ nhưng mang lại ý nghĩa lớn trong gia đình em.

Hôm ấy, sau khi ăn sáng xong, thấy mẹ còn mệt vì làm việc khuya, em nghĩ mình nên làm gì đó cho mẹ vui. Nhìn quanh nhà, em thấy sàn nhà còn dính bụi và rác vụn. Em liền quyết định lấy cây lau nhà và bắt tay vào công việc. Em muốn giúp mẹ giảm bớt vất vả, đồng thời tạo không gian sạch sẽ cho cả gia đình. Em bắt đầu từ phòng khách, dùng chổi quét sạch bụi bẩn, sau đó lấy cây lau nhà nhúng nước lau cẩn thận từng góc. Em chú ý không để dây điện, ổ cắm bị ướt. Có chỗ bẩn khó lau, em phải kỳ cọ kỹ lưỡng bằng khăn ướt. Tiếp tục sang phòng ngủ, phòng bếp, em lau đi lau lại nhiều lần cho đến khi sàn nhà bóng loáng, thơm tho. Mặc dù tay chân hơi đau mỏi, mồ hôi tuôn ra nhưng em thấy trong lòng rất vui vì sắp làm xong một việc có ích. Mẹ tỉnh dậy, nhìn thấy nhà cửa sạch sẽ, mẹ ngạc nhiên hỏi: “Ai lau nhà vậy?” Em cười nói: “Dạ, con làm đấy mẹ!” Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu em, khen em ngoan, biết tự giác giúp mẹ việc nhà. Gương mặt mẹ rạng rỡ hạnh phúc, ánh mắt tràn đầy yêu thương khiến em sung sướng vô cùng. Cảm nhận được niềm vui của mẹ, em càng thấy quý trọng công sức lao động trong gia đình. Em hiểu rằng, những việc nhỏ như quét dọn, lau nhà cũng là cách thể hiện tình yêu thương với bố mẹ. Em hứa sẽ chăm ngoan, siêng năng làm việc nhà để bố mẹ lúc nào cũng vui lòng và tự hào về em.

Lau nhà sạch sẽ là việc làm nhỏ nhưng mang đến niềm vui lớn cho gia đình em. Em mong mình sẽ tiếp tục rèn luyện, trưởng thành hơn để gia đình luôn ấm áp và hạnh phúc.

27Bài 26: Trung thực nhận lỗi

Có một lần, em đã làm một việc khiến mẹ đặc biệt vui lòng: dũng cảm và trung thực nhận lỗi. Đây là trải nghiệm sâu sắc, giúp em trưởng thành và biết yêu thương mẹ nhiều hơn.

Chuyện xảy ra vào chiều hôm ấy, khi em đang ngồi học bài thì nghe tiếng tranh luận nhỏ trong nhà. Bà ngoại tưởng mẹ làm rơi vỡ cái đĩa sứ quý nhưng thực ra là do em vô ý làm rơi khi lấy đồ ăn. Nhìn thấy mắt mẹ rưng rưng đầy áy náy, em cảm thấy hối hận nếu không đứng ra nhận lỗi. Em nhớ bố mẹ dạy phải trung thực và biết bảo vệ lẽ phải. Em lấy hết can đảm, bước ra trước mọi người, nói rõ sự việc là do em sơ ý, mẹ không có lỗi. Bà ngoại nghe em trình bày, quay sang hỏi lại em một lần nữa. Em kiên quyết nhận sai và xin lỗi bà ngoại cùng mẹ. Mẹ lúc đầu rất bất ngờ, sau đó mẹ ôm em vào lòng, rồi nói với bà ngoại: “Con biết dạy cháu thật tốt.” Bà ngoại hiểu chuyện, không trách mẹ nữa, còn xoa đầu em khen ngoan. Lúc ấy, em thấy lòng nhẹ nhõm, không còn áy náy. Nhìn mẹ mỉm cười biết ơn, em nhận ra mình vừa làm được điều đúng đắn, giúp mẹ thoát khỏi hiểu lầm không đáng có. Mẹ ôm em thật chặt, thủ thỉ cảm ơn con đã dũng cảm và biết yêu thương mẹ. Có được sự tin tưởng, động viên của mẹ và bà, em cảm nhận sự trưởng thành, dám sống trung thực và bảo vệ người thân. Em hiểu rằng, chỉ cần dũng cảm nói thật và biết bảo vệ người thân yêu thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều.

Sự việc trên là kỷ niệm sâu sắc không bao giờ em quên. Em mong mình lớn lên sẽ luôn sống thật tốt, dũng cảm, trung thực để bố mẹ luôn vui lòng và tự hào về em.

28Bài 27: Làm thiệp chúc mừng sinh nhật mẹ

Một việc làm khiến em tự hào nhất là tự tay làm một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật mẹ. Đó là món quà giản dị nhưng mang nhiều ý nghĩa, làm mẹ vô cùng vui lòng và xúc động.

Sinh nhật mẹ năm nay trúng dịp nghỉ học, em có nhiều thời gian ở nhà. Nghĩ đến mẹ – người luôn lo lắng, chăm sóc, hy sinh cho gia đình, em muốn tạo bất ngờ cho mẹ bằng một tấm thiệp do chính tay em làm. Em âm thầm chuẩn bị giấy màu, bút chì, kéo, hồ dán rồi vẽ hình trái tim, hoa hồng, vẽ khuôn mặt tươi cười của cả nhà quây quần bên nhau. Em còn cẩn thận viết những lời chúc ngắn gọn, giản dị nhưng rất chân thành: “Con yêu mẹ, chúc mẹ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, mãi là người mẹ tuyệt vời nhất!” Đến bữa tối sinh nhật, em rón rén đem thiệp tặng mẹ, mẹ ngạc nhiên mở ra xem rồi ôm lấy em cảm động. Đôi mắt mẹ ánh lên niềm xúc động, mẹ nghẹn ngào đọc từng dòng chữ em viết. Mẹ ôm em vào lòng, thủ thỉ: “Cảm ơn con, sinh nhật năm nay của mẹ thật đặc biệt, mẹ rất vui, rất hạnh phúc.” Em cảm nhận niềm hạnh phúc tràn ngập trong lòng. Nhìn mẹ mỉm cười thật hạnh phúc, em thấy hành động nhỏ của mình đã mang lại niềm vui lớn lao cho mẹ. Em hiểu rằng, chỉ cần dành chút quan tâm, chăm sóc cũng đủ làm cho người thân yêu cảm thấy ấm áp và được yêu thương.

Tấm thiệp sinh nhật tự tay làm là món quà tinh thần bất ngờ, ý nghĩa. Em mong rằng sẽ luôn khéo léo, sáng tạo và tình cảm để bố mẹ lúc nào cũng vui lòng, hạnh phúc.

29Bài 28: Biết tiết kiệm tiền tiêu vặt

Một việc làm khiến bố mẹ rất vui lòng là em biết tiết kiệm tiền tiêu vặt, không tiêu xài hoang phí mà dùng tiền hợp lý, đúng mục đích.

Chuyện xảy ra vào cuối tháng, khi mẹ cho em ít tiền tiêu vặt để mua sách truyện hoặc đồ dùng học tập. Trước đây, em hay tiêu hết tiền vào những món đồ không cần thiết, sau đó lại xin thêm. Một lần, thấy mẹ buồn vì phải chắt chiu tiền bạc cho gia đình, em suy nghĩ lại. Em quyết định sẽ tiết kiệm tiền tiêu vặt, không mua linh tinh mà để dành mua sách truyện học tập mà mình thích. Em làm một con heo đất nhỏ, mỗi ngày tiết kiệm mấy nghìn đồng tiền mẹ cho. Đến cuối tháng, em mở heo đất và dùng tiền tiết kiệm để mua một cuốn sách tiếng Anh như đã hứa với mẹ. Khi đem sách về, em kể lại cho mẹ nghe cách tiết kiệm của mình. Mẹ nhìn em với ánh mắt cảm động, khen em biết quý trọng đồng tiền, biết suy nghĩ cho gia đình. Em cảm nhận được sự vui lòng, tự hào của bố mẹ. Em rút ra bài học quý về giá trị của sự tiết kiệm. Em hứa sẽ tiếp tục rèn luyện đức tính này, dùng tiền đúng mục đích, tránh tiêu xài phung phí, để bố mẹ luôn yên tâm và hài lòng về em.

Tiết kiệm tiền tiêu vặt là hành động nhỏ bé nhưng rất ý nghĩa. Em mong mình sẽ luôn biết suy nghĩ chín chắn, chăm ngoan để bố mẹ tự hào về mình.

30Bài 29: Tự chăm sóc bản thân khi bố mẹ bận

Một lần em đã khiến bố mẹ yên tâm và vui lòng khi biết tự chăm sóc bản thân lúc bố mẹ bận công việc. Đó là dấu hiệu cho thấy em ngày càng trưởng thành và độc lập hơn.

Chuyện xảy ra vào một buổi chiều, bố mẹ đều phải đi công tác, dặn em ở nhà biết tự ăn uống, tự học bài và giữ an toàn. Thay vì chờ bố mẹ về mới ăn hoặc học như trước, hôm đó em đã tự mở cơm mẹ để sẵn, ăn đúng bữa, dọn dẹp sạch sẽ sau khi ăn. Sau đó, em tự học bài, làm bài tập, rồi kiểm tra lại cửa nẻo, tắt điện ở những nơi không cần thiết. Khi bố mẹ về, thấy mọi thứ gọn gàng, em khỏe mạnh, vui vẻ, bố mẹ rất an tâm và hài lòng. Bố mẹ khen: “Con giỏi quá, bây giờ con đã biết chăm sóc bản thân, bố mẹ rất vui lòng và yên tâm hơn nhiều.” Em cảm nhận được sự tin tưởng, yêu thương của bố mẹ, đồng thời ý thức được trách nhiệm của bản thân đối với chính mình và gia đình.

Tự chăm sóc bản thân là việc rất quan trọng giúp em trưởng thành dần lên. Em hứa sẽ tiếp tục rèn luyện tính tự lập, chăm ngoan học giỏi, giúp đỡ bố mẹ để nhà mình luôn vui vẻ, hạnh phúc.

21Bài 30: Chia sẻ đồ dùng học tập với bạn bè

Có một việc em làm khiến bố mẹ rất vui lòng, đó là biết chia sẻ đồ dùng học tập với bạn bè khi các bạn gặp khó khăn. Việc làm giản dị ấy giúp em nhận ra giá trị của tình bạn và lòng sẻ chia.

Hôm ấy, ở lớp có bạn Hùng quên mang bút, không thể làm bài kiểm tra. Nhìn bạn lo lắng, em nhớ đến những lần mình được bố mẹ dặn phải biết giúp đỡ, chia sẻ với người khác trong lúc cần thiết. Em không do dự, lấy cây bút dự phòng của mình đưa cho bạn Hùng mượn. Bạn cảm động cảm ơn em rối rít, nhờ vậy mà cả hai cùng làm bài xong. Khi về nhà, em kể lại cho bố mẹ nghe câu chuyện ở lớp. Bố mẹ nghe xong, mỉm cười hiền hậu và nói: “Con đã biết sống sẻ chia, biết giúp đỡ bạn bè – đó là điều mà bố mẹ rất vui lòng và tự hào.” Em cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ, niềm vui của việc giúp đỡ người khác, đồng thời bản thân thấy tự tin, mạnh dạn hơn trong giao tiếp. Từ đó, em luôn cố gắng lan tỏa tinh thần sẻ chia, giúp đỡ bạn bè trong học tập cũng như trong sinh hoạt hàng ngày. Em nhận ra tình bạn sẽ thêm bền chặt và quý giá hơn nếu ai cũng biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau.

Chia sẻ đồ dùng học tập với bạn bè là việc làm nhỏ nhưng mang giá trị lớn về tình thương và sự đồng cảm. Em mong mình sẽ luôn biết sống nhân ái, cùng bạn bè học tập tốt để bố mẹ mãi vui lòng, tự hào về em.

Mỗi việc tốt dù nhỏ bé nhưng đều mang giá trị lớn khi xuất phát từ sự yêu thương dành cho bố mẹ. Niềm vui của bố mẹ cũng chính là động lực để các em học sinh cố gắng mỗi ngày, trở thành người con ngoan và biết trân trọng những điều giản dị trong gia đình.

Bài viết có hữu ích với bạn không?

Không

Cám ơn bạn đã phản hồi!

Xin lỗi bài viết chưa đáp ứng nhu cầu của bạn. Vấn đề bạn gặp phải là gì?

Bài tư vấn chưa đủ thông tin
Chưa lựa chọn được sản phẩm đúng nhu cầu
Bài tư vấn sai mục tiêu
Bài viết đã cũ, thiếu thông tin
Gửi